Tag Archives: Văn

Khát vọng biển

(Đôi điều sau khi đọc trường ca: “Khát vọng biển” của
nhà thơ Nguyễn Quang Thuyên, Hội viên HVHNT Phú Thọ)

 
Trường ca: “Khát vọng biển” của nhà thơ Nguyễn Quang Thuyên (NXB Hội nhà văn, năm 2013) kết hợp khá nhuần nhuyễn yếu tố tự sự và yếu tố trữ tình, chắc tay cả về nội dung tư tưởng và cấu trúc nghệ thuật với cảm hứng mạnh mẽ, tự nhiên, tình yêu quê hương đất nước, tình yêu biển đảo quê hương gắn liền với những biến động lịch sử của dân tộc và tâm tư của bao người trong suốt quá trình dựng nước và bảo vệ đất nước. Continue reading Khát vọng biển

Khai bút giao thừa

    KHAI BÚT GIAO THỪA

    Anh thấy không, rét mướt đã qua rồi
    Mục thời tiết truyền hình đang báo ấm
    Trời đã hửng, mở nụ xuân chầm chậm
    Theo tay người hồng lại sắc đào hoa

    Sẽ hết dần cóng buốt những ngày qua
    Em đi đến bù xù khăn quấn cổ
    Anh xa xót nắm bàn tay lạnh gió
    Ủ hơi tình mạch nóng chạy sang nhau Continue reading Khai bút giao thừa

Mỗi ngày một câu chuyện (4)

Vậy là những ngày đầu năm của 2014 đã đến, mình không biết là thời gian lại trôi nhanh đến thế!?  Mình chỉ biết thời gian trôi nhanh và mình không còn thực sự “trẻ” nữa.

Chiều hôm kia khi quét lá dưới chân Bồ Tát, sư cô hỏi mình: “Năm nay con bao nhiêu tuổi?” Câu hỏi ấy cứ ở đó mãi trong đầu mình cho đến buổi tối ngồi thiền, tự nhiên  tất cả quá khứ cứ hiện ra trước mắt như một cuốn phim được chiếu lại chậm thật là chậm.  Mình nhìn thấy khuôn mặt tròn trĩnh với mái tóc đen cắt ngắn cùng những cái răng sún của cô bé 6 tuổi ngồi trong lòng bố dạy học, nhìn thấy một cô gái bắt đầu lo âu trăn trở viết những bài thơ về cuộc đời khi cô 14 tuổi, Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (4)

Đặc sắc phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân trong trích đoạn “Người lái đò sông Đà”

Thú vị! Đó là cảm giác của tôi sau khi được tìm hiểu về tác gia Nguyễn Tuân. Nguyên nhân ư? Một là vì lối sống tự do phóng túng đã gây rất nhiều “biến cố” trong cuộc sống của ông. Một là vì cá tính độc đáo và những nỗ lực để khẳng định cá tính độc đáo ấy. Cùng với các tác phẩm như “Một chuyến đi”, “Vang bóng một thời”… tùy bút “Người lái đò sông Đà” (in lần đầu có tên “Sông Đà”) rút từ tập tùy bút “Sông Đà” (1960) viết sau chuyến đi thực tế Tây Bắc năm 1958 của Nguyễn Tuân là một minh chứng cho điều ấy. Continue reading Đặc sắc phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân trong trích đoạn “Người lái đò sông Đà”

Ciné và tô phở đêm Giáng sinh

Chào các bạn,

Mỗi dịp Giáng sinh về, mình thường nhớ lại một kỷ niệm lúc Mười một tuổi.

Chuyện đã xảy ra ngay ngày lễ Giáng Sinh..

Trong gia đình mình, mỗi chị em được má sắm cho một con heo đất và để khỏi lấy lộn của nhau, mỗi đứa tự chọn màu con heo đất của mình. Con heo đất được nuôi từ đêm ba mươi Tết và sẽ được đập ra trước Tết khoảng hai hoặc ba tuần gì đó-mình không nhớ, tùy theo má khởi xướng! Continue reading Ciné và tô phở đêm Giáng sinh

Mỗi ngày một câu chuyện (3)

Vậy là chỉ còn một buổi học nữa, mình phải cancel lớp học mà anh bạn mình muốn mình thay anh tiếp quản. Thực ra thì mình không buồn, vì biết trong thời buổi cạnh tranh công nghệ lẫn những mối quan hệ này, việc duy trì một trung tâm là điều rất khó khăn. Anh và mình cũng đã cố gắng, đã nghĩ ra mọi cách và tận dụng mọi thứ. Dù chỉ còn một ít học sinh ở lại, mình vẫn hăng hái cho đến giờ phút cuối, nhưng thật lòng, thì chính mình cũng biết là mình bắt đầu kiệt sức và ngại đi xa, có biết bao chuyện phải lo, mà chẳng biết nên bắt đầu thế nào. Vậy nên cuối cùng là quyết định … đóng cửa. Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (3)

Nhân vật “Vợ nhặt”

 

“Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai”
(Ca dao)

Thân phận người phụ nữ thời phong kiến đã tội nghiệp như vậy đấy. Vậy mà, dưới ách áp bức của Pháp, Nhật trong nạn đói khủng khiếp năm Ất Dậu 1945, thân phận của họ còn đáng thương hơn nữa. Kim Lân, một nhà văn gắn bó và am hiểu sâu sắc cuộc sống cũng như con người thôn quê, sau khi hòa bình lập lại (1954), dựa vào một phần tiểu thuyết “Xóm ngụ cư” (viết sau Cách mạng tháng Tám 1945 nhưng chưa hoàn thành và mất bản thảo) đã tái hiện lại bức chân dung chân thật, sinh động của người phụ nữ năm đói với những giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc trong người “vợ nhặt”_nhân vật trong “Vợ nhặt”_tác phẩm xuất sắc nhất của Kim Lân, rút từ tập “Con chó xấu xí” (1962).

Người “vợ nhặt”_nhân vật chính được lấy làm nhan đề cho tác phẩm_ vậy mà suốt từ đầu đến cuối đều không được gọi bằng một cái tên cụ thể nào, cũng chẳng biết gốc tích, lai lịch ra sao. Continue reading Nhân vật “Vợ nhặt”

Niềm vui còn đến muộn

Nho3

 

Mọi bông hoa đều đẹp, nhưng có phải mọi bông hoa đều được ngắt vào những giờ mới nở đâu? Nếu “ế” theo cái nghĩa là đến tuổi mà chưa có được nửa kia của mình thì tôi là người đang “ế” trầm ế trọng đây! Cho dù việc bạn tôi “ế” có là sự thật thì cũng phải biết cách nói để bạn tôi không có buồn chứ nhỉ!! Mà các cô bạn mình làm sao lại ế nhỉ? Mấy đứa nó đều là những đứa mà mình kính trọng. Chẳng biết có phải sự tình cờ? Hình như bạn bè mình đều có điểm gì thật đặc biệt, nếu như trên một cái sàng có đầy cát với mẩu vụn, thì họ cứ nhất định là những viên sỏi nổi cộm lên, hoặc đây chỉ là sự cảm nhận của cá nhân mình. Continue reading Niềm vui còn đến muộn

Mỗi ngày một câu chuyện (2)

 

n
Tối thứ 6 mấy đứa tụ tập đi bar với nhau vì không muốn có một cuối tuần buồn tẻ. Hẹn nhau tin nhắn qua lại cuối cùng địa điểm là quán ngô nướng vỉa hè. Mình loay hoay lò dò ước tính mãi mới tìm được địa điểm, còn anh bạn mình thì đã ngồi đó tự khi nào. Vừa ngồi vừa nói tiếng Anh với cô bán hàng nước và ăn ngô nướng ngon lành.

Gặp nhau, hai đứa bắt đầu ngồi tếu táo. Anh bạn mình thì yêu thích business nên ngồi một lúc là hỏi về chi phí thuê địa điểm, giá một bắp ngô, rồi chi li ra một tối như vậy thì bán được bao nhiêu bắp, lợi nhuận thế nào sau khi đã trừ đi các khoản, rồi anh lại làm phép so sánh giữa Việt Nam và Úc. Chủ đề kinh doanh ăn uống vừa kết thúc thì lại chuyển sang chủ đề học hành, đi làm, ước mơ nguyện rồi lấn sân sang cả tôn giáo. Nguyên nhân là bởi mình không biết nhiều về mấy nước Hồi giáo mà anh mình thì có nguồn gốc từ một nước Hồi giáo. Thế là biết bao nhiêu thứ mình chưa hề biết trước đó, giờ được anh “khai sáng”. Hai đứa ngồi nói chuyện với nhau một hồi và mình bắt đầu vẩn vơ suy nghĩ thì anh quay ngoắt chuyển 180 độ sang nói về chính mình: Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (2)

Mỗi ngày một câu chuyện (1)

 

expatsHôm qua mình ngồi ở văn phòng mà không sao tập trung làm việc được, vì thấy có rất nhiều thứ mình phải học, nhưng cũng có rất nhiều thứ mình không biết bắt đầu học từ đâu, như thế nào. Vậy là tâm trạng đó khiến mình cảm thấy không ổn. Tối về nhà, nhắn tin cho một anh bạn mới quen là “should we go out for dinner?” để đổi không khí. Anh đồng ý liền rồi nhắn lại cho mình địa chỉ. Thế mà mình cũng dùng dằng mãi, ăn tối xong ở nhà rồi mới chịu đi.

Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (1)

Con đường

 

t
Sáng ngủ dậy bước chân ra khỏi nhà, em biết rằng mình sẽ đi theo con đường ấy để chạy một mạch dài thật dài cho túa mồ hôi, cho ướt đẫm cả lưng áo, rồi thả mình đi bộ trong một buổi sáng sớm khi trời đã dần bước vào mùa se lạnh. Con đường này bao năm em vẫn đi,  theo một lối mòn nhất định, qua những mùa nước lên, những mùa ngô xanh mướt và cả những mùa mà gió thổi lạnh buốt. Con đường này đã quá đỗi thân quen, cho đến một ngày bỗng dưng em tự nghĩ, có một lúc nào đó, em sẽ không còn muốn đi trên con đường này nữa.

Nhưng đâu là con đường mới? Con đường ít những bụi lau, còn chưa thấm mùi của người qua lại tấp nập, còn đầy những hương vị mới như vị của cỏ dại xanh non tơ, đầy mùi ngai ngái trong buổi bình minh nắng sớm? Con đường ấy ở đâu ?

Continue reading Con đường

Yêu cái ốm

 

Chào các bạn,
28719
Mấy ngày rồi mình bị trận cúm nặng do thời tiết chuyển mùa lạnh quá, và có một chuyện vui vui chia sẻ.

Thường thì chúng ta hay là mình cũng vậy, khi tự dưng lại lăn ra ốm mà việc thì lúc nào cũng có thì rất bực mình vì phải bỏ dở việc và chính cái đó làm cho cơ thể càng bị stress hơn.

Những lần gần đây cứ bị ốm là mình thực hiện chiêu này. Ốm là cơ hội để cho mình nghỉ ngơi,  dừng lại một chút sau đó lại làm tiếp. Lần này khi mình phát hiện lại ốm mình tự nhẩm với cái ốm thế này:

“Hello sickness, here we go again. Let’s see how can I just let you go” 😀 Đoạn này tựa một đoạn trong bài hát Mamma Mia.

Continue reading Yêu cái ốm

Mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

 

Vào ngày 20/11,
20_11
Thời học sinh của mình, giờ dò bài cũ, hoặc thầy cô sẽ hớn hở lật sổ điểm để gọi một em bất kỳ mà thường là những đứa lười học, những đứa điểm kém, hoặc thầy cô sẽ vui vẻ hỏi “Hôm nay ai xung phong?”, còn phương án mình không mong đợi là không dò bài cũ. Trừ trường hợp bài vở quá tải, còn thì mình luôn mong chờ được là người may mắn mang lại nụ cười ngày 20 kia! Mình còn cố gắng giơ tay phát biểu nhiều hơn, có khi động câu hỏi quá sức hoặc thầy cô mình sợ, mình cũng liều với bất kỳ ý tưởng chưa biết đúng sai nào trong đầu.

Continue reading Mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

Khi bạn buồn, hãy đi tình nguyện!

 

Chào các bạn,
11(1)
Trong cuộc sống, chúng ta đối mặt với không ít bất trắc, khó khăn lẫn nhiều điều xảy ra không được như ý muốn. Một đồng nghiệp nói xấu bạn sau lưng với sếp, bạn bị nghi ngờ rồi mất việc, một dự án phát triển mà bạn hằng theo đuổi không được thực hiện, người bạn yêu bỗng dưng không còn yêu bạn nữa….Tất cả những điều này đều có thể khiến bạn rơi vào tâm trạng stress và tưởng chừng như không gì có thể cứu vãn được. Rồi sau đó, bạn rơi vào những tháng ngày nằm nhà, không ăn, không ngủ, thâm chí không còn thiết tha bất kì điều gì trên đời nữa. Những lúc như vậy bạn cần phải làm gì? Cơ thể chúng ta có một cơ chế riêng của nó, đó là khi nó bị stress, khi bị nhiều áp lực, nó sẽ phản ứng dữ dội, và việc bạn nằm ở nhà cũng là một cách giúp bạn nghỉ ngơi và hồi phục dần dần, nhưng mình thấy còn một cách tốt hơn nữa, khiến bạn hăng hái yêu đời trở lại đó là tham gia tình nguyện.

Vậy tình nguyện là gì? Tham gia tình nguyện thì cần phải có gì? Và tình nguyện có thực sự giúp ích cho mọi người và cho chính bạn ? Continue reading Khi bạn buồn, hãy đi tình nguyện!

Chuyện vụn vặt

 

Tam-tinh-lang

Chiều nay đi vào chùa, ngồi một lúc để tĩnh tâm. Mình rất thích nghe tiếng Nam mô a di đà Phật của mọi người tụng kinh, nhưng mình thích cách tụng chậm rãi, bình an và chắc chắn hơn là cách ngân dài ra như kiểu mọi người hay hát lên đồng. Ngồi được một lúc, vừa nghe cô bên cạnh tụng kinh rất lâu thì một cô khác bước vào. Continue reading Chuyện vụn vặt