Tag Archives: trà đàm

Thăm hẻm côn trùng chiên

Chào các bạn,

Mình được chú Dân, tài xế xe Tuk Tuk ở Siem Riep chở đến chợ đầu mối cho biết cũng như mua hàng cho rẻ. Sau khi đi dạo ở những khu vực buôn bán vải, quần áo, giày dép, mình đi dạo qua các khu hàng bán trái cây và khu vực bán đồ khô cá mắm. Khi đi ngang qua hàng mắm, nhìn thấy một số mắm được làm bởi côn trùng, mình nhớ đến khu chợ bán côn trùng chiên nên khi ra đến xe Tuk Tuk, mình nói chú Dân cho mình đến chỗ bán côn trùng chiên. Chú Dân rất chiều khách đã cho xe qua một số dãy phố đến một con hẻm, ở đó người ta bày bán rất nhiều thau côn trùng chiên. Continue reading Thăm hẻm côn trùng chiên

Nhạy cảm

Chào các bạn,

Hôm nay khi mình đang biên tập các đoạn dịch UNLCOS và loay hoay tìm các từ tiếng Việt chính xác nhất và phù hợp ngữ cảnh của UNLOS nhất để dịch, thì bà xã mình hỏi: “You viết gì đó?” Mình trả lời: “Dịch UNLOCS chứ còn gì nữa. Việc này tốn gần hết thời gian của ‘me’”. (Mình và bà xã xưng hô là you và me/I). Và mình nghĩ thầm: Sao bà này hỏi kỳ vậy ta, mình ngồi trên ghế sát ghế bà xã, mà lại không biết mình đang viết gì sao mà còn hỏi?”

Và mình tiếp tục làm việc tiếp. Continue reading Nhạy cảm

Tin xấu

Chào các bạn,

Tin xấu là các thông tin làm mình không vui. Và nếu các bạn để ý, thì có lẽ mỗi ngày, từ các nguồn thông tin khác nhau, chúng ta nhận tin xấu nhiều hơn tin tốt—Trung quốc đánh đập ngư dân ta, huyện xã nào đó ức hiếp dân, học sinh nào đó hành hung cô giáo…

Chẳng phải vì chúng ta có nhiều chuyện xấu hơn chuyện tốt, nhưng vì bản chất thông tin là mọi chuyện xấu đều có thể là tin nhiều người thích đọc, và chuyện tốt thì thường chẳng có gì đáng nói, như là: anh này chẳng đánh vợ bao giờ, chị này nấu ăn 3 năm nay mà cơm không cháy, cậu này ngày nào cũng lau nhà, cô này không bao giờ trốn học… Các chuyện như vậy đều là tin tốt, nhưng nếu làm báo hay TV mà hàng ngày phát các tin tốt này thì chắc là sẽ sập tiệm sớm. Continue reading Tin xấu

Đến Campuchia nghe kể cá độ mưa

Chào các bạn,

Tuy chỉ vài ngày trên đất nước Campuchia, mình biết được một số điều rất thú vị qua các bác tài xế xe Tuk Tuk kể lại.

Xe Tuk Tuk là phương tiện di chuyển bình dân nhưng khách du lịch rất ưa thích. Mấy ngày ở Phnom Penh, mình đi đây đi đó bằng xe Tuk Tuk của anh Nara. Anh Nara người Campuchia nhưng rất rành tiếng Việt. Đi xe Tuk Tuk thuê bao nên trong những lúc dùng cơm, mình được anh Nara kể cho biết nhiều điều. Continue reading Đến Campuchia nghe kể cá độ mưa

Đợi các sự kiện xảy ra theo ý mình

Chào các bạn,

Chúng ta thường xuyên có những tính toán về chuyện đời của mình, như là nộp đơn xin học bổng, nộp đơn tìm việc mới, nghiên cứu mở một cửa tiệm… Và đương nhiên là mỗi lần tính toán như thế cho một chuyện, ta ngồi đợi kết quả của chuyện đó, như là nộp đơn xin học bổng thì đợi học bổng.

Đó là việc đương nhiên. Nhưng cũng có một việc đương nhiên khác là, vì chờ đợi một việc ta lại không thấy được những cơ hội khác đang đến. Tức là, vì ta quá dính mắc với điều ta chờ đợi, cứ nhìn chầm chập vào nó, mà không thấy được gì khác. Ví dụ, ta ngồi đợi học bổng du học, và một công ty nào đó mời ta sang làm việc với họ và ta không nhận lời mời, vì ta đang chờ đợi trả lời về học bổng. Continue reading Đợi các sự kiện xảy ra theo ý mình

Không thèm tiền

Chào các bạn,

Tạm biệt ba bạn Y Huấn, Hằng và Thùy Linh gần hai tuần, mình vẫn nhớ sau khi Thùy Linh về đến nhà bình an đã gọi điện cho mình, khi nói chuyện mình nhắc đến chuyện các bạn ra ngã ba Buôn Nia, tìm xe ôm chở ra ngã ba Phước An để đi xe Bus về Buôn Ma Thuột, đã chạy đôn chạy đáo gọi chở trả tiền nhưng người ta không thèm chở, nghe mình nhắc lại chuyện này Thùy Linh cười nói: “Lạ quá! Sao em thấy họ không thèm tiền?”

Thùy Linh thắc mắc đến chuyện họ không thèm tiền, làm mình nhớ đến một chuyện cũng rất mắc cười. Khi mình mới về sống trong Buôn Làng gần ba tháng, mình phát hiện ra anh em Buôn Làng không có gì, nhưng không thèm gì, chứ không phải chỉ không thèm tiền như Thùy Linh thắc mắc. Continue reading Không thèm tiền

Năng lực vô giới hạn của chúng ta

Chào các bạn,

Rất nhiều người nói năng lực của con người hầu như vô giới hạn. Và người ta khuyến khích nhau “reach for the stars” (với đến những vì sao). Và điều đó rất đúng.

Chỉ có một điều thực sự giới hạn khả năng của chúng ta là chính cái đầu của chúng ta. Nếu ta nói ta chỉ có thể đạt được đến mức A thì mức A là mức cao nhất ta có thể đến. Nếu ta nói ta có thể đạt được 100 lần A thì đó là mức ta có thể đạt đến. Và A là bất kỳ điều gì bạn muốn nó là: mức kinh doanh, mức dạy học, mức làm nông, mức làm chính trị, mức làm tôn giáo, mức làm từ thiện… Continue reading Năng lực vô giới hạn của chúng ta

Yêu sớm

Chào các bạn,

Mùa hè năm 2014 em Nhíp ra trường sau hơn hai năm học Trung cấp Sư phạm Tiểu học ở tỉnh Hải Dương. Dưới cơn mưa nhỏ, mình đến thăm gia đình em Nhíp, nhưng chỉ gặp mẹ Nhíp và em Hang-vợ em Nhíp, cùng với đứa con trai nhỏ trên một tuổi, còn bố và em Nhíp đi ra ruộng không ở nhà.

Nói chuyện với mẹ Nhíp, mình hỏi: “Em Nhíp ra trường bây giờ định xin đi dạy học ở đâu? Em Nhíp ra trường nhưng phải hai tháng nữa mới nhận bằng tốt nghiệp, gia đình cũng đang lo xin cho em Nhíp được dạy học ở xã mình, nhưng thấy cũng khó lắm vì hiện tại xã đang có chế độ hưởng lương thu hút, các giáo viên ở ngoài thị trấn xin về xã mình rất đông!”. Continue reading Yêu sớm

Những điều kỳ diệu với chúng ta

Chào các bạn,

Các bạn trong cộng đồng ĐCN phần đông là giỏi hơn và thành công hơn các bạn bên ngoài, hay nói cách khác là trên trung bình. Lý do tại sao thì mình không biết. Có lẽ vì mình viết các bài về những đề tài tâm linh hóc búa một cách giản dị thu hút tầng lớp trên trung bình. Nhưng nói sâu hơn, thì đó là cơ duyên đưa mọi người đến với nhau và mình chẳng có credit (phần công cán) nào trong đó hết. Hoặc nói sâu cách khác, thì Chúa đưa tất cả đến với nhau và mình không có công cán gì trong đó hết. Continue reading Những điều kỳ diệu với chúng ta

Chia sẻ việc nhà

Chào các bạn,

Chiều Chúa nhật em Kier địu con đến, mình đoán em Kier gặp nói chuyện gia đình, vì cách đây ba tuần khi nói chuyện với em Yoang, mình hỏi về gia đình em Kier được em Yoang kể một lần nghỉ học trên đường đi bộ lên rãy, em Yoang cũng gặp em Kier địu con đi rãy.

Em Yoang nói: “Nhìn chị Kier thật tội, phía trước ngực địu con trai năm tháng, phía sau lưng gùi một gùi đủ thứ: Nước uống, cơm trưa của gia đình, dao rựa… Còn anh Plai đi trước với cái người không, cứ như người không liên quan gì đến chị Kier. Continue reading Chia sẻ việc nhà

Chuyển hóa cuộc đời

Chào các bạn,

Chúng ta thường nghe “chuyển hóa cuộc đời” và ta hiểu rằng đó có nghĩa là “làm cho cuộc đời này đẹp hơn”, và ta nghĩ đến hình ảnh của một người xây đường, xây nhà, và chuyển hóa trái tim cho mọi người trên thế giới để cuộc đời đẹp hơn.

Nghĩ vậy cũng được, nhưng đó là nghĩa phụ. Nghĩa chính thì khác.

Nếu cả hai tuần nay bạn bị bệnh sắp hấp hối, không ăn không ngủ gì, sức lực biến mất, đầu óc thì thờ thẫn lờ đờ, không còn thiết sống, nhà quàn đang chờ bạn, vì bạn vừa được tin nàng phải đi lấy chồng. Nhưng chiều nay nàng đến thăm, báo cho bạn biết nàng đã cương quyết nói với bố mẹ nàng không lấy chồng, vì nàng chỉ yêu có bạn thôi, và nàng thà chết chứ không thể bị ép buộc lấy chồng ngoài ý muốn. Bạn nghe xong bỗng nhiên hồi phục và mạnh mẽ, yêu đời, đánh răng rửa mặt, thay đồ, bước chân sáo nhún nhảy, mời nàng đi ăn vì cả hai tuần nay không ăn gì, đói bụng quá. Continue reading Chuyển hóa cuộc đời

Muốn rể Sêđăng

Chào các bạn,

Mẹ Non ở không xa nhà mình nhưng từ sau lần mổ ruột thừa ổn định, đã gần ba tháng mình không ghé thăm. Mẹ Non trên sáu mươi tuổi, còn khỏe, tự làm nuôi thân bằng nghề dệt thổ cẩm, nhưng cũng không có hàng thường xuyên ngoại trừ thỉnh thoảng dệt cho Bok hoặc cho Yăh, vì vậy tuy sống với nghề nhưng cũng phải làm nương rãy như mọi gia đình khác.

Hoàn cảnh gia đình mẹ Non cũng khá đặc biệt: Bố Non mất khi gia đình có ba người con, hai người con gái và một người con trai. Người con gái lớn lập gia đình ở Buôn Làng xa, người con trai lập gia đình ở cạnh nhà, người con gái út là em Thuyên ở với mẹ Non. Em Thuyên hai mươi lăm tuổi chưa lập gia đình nhưng đã có hai người con với em Dũng người Kinh, vào làm phụ hồ trong Buôn Làng. Continue reading Muốn rể Sêđăng

Cầu nguyện trong Phật giáo

Chào các bạn,

Mình nhận thường xuyên spam mails từ một số sư Phật giáo (có tên bắt đầu bằng chữ Thích, dù mình không thể biết đó là sư thật hay sư giả), tấn công thường trực vào sự cầu nguyện của Phật tử, với những lý luận như là “Các tượng gỗ thì có quyền lực gì?”, “Nếu cầu nguyện mà được thì thế gian còn đau khổ gì nữa?”, “Cầu nguyện mà được thì mọi người đều giàu có khỏe mạnh hết rồi, làm sao còn nghèo khổ và bệnh tật nữa”, “Cầu nguyện là mê tín dị đoan”… Continue reading Cầu nguyện trong Phật giáo

Tham dự đón dâu

Chào các bạn,

Còn rất nhiều điều trong phong tục tập quán đón dâu của anh em Buôn Làng sắc tộc Sêđăng rất lạ đối với mình.

Tình cờ biết anh em Buôn Làng có tập tục đón dâu ban đêm, mình muốn một lần tham dự cho biết. Vì vậy khi bố mẹ Phong đến mời tham dự lễ và dự tiệc cưới em Kiệt, con trai kế út của bố mẹ Phong, mình hỏi bố mẹ Phong khi nào đón dâu cho mình cùng đi đón dâu với gia đình.

Mẹ Phong cho biết tập tục đón dâu của anh em Buôn Làng rất chặt chẽ, ví như hôm trước bên nhà cô dâu đến nhà chú rể bao nhiêu người, thì hôm sau bên chú rể đi đón dâu cũng chỉ đi số người tương đương, Continue reading Tham dự đón dâu

Khiêm tốn trong vườn địa đàng

Chào các bạn,

Chắc tất cả các bạn đều nghe đến câu chuyện của Adam và Eva trong vườn địa đàng. Dĩ nhiên đây là câu chuyện biểu tượng triết lý, nhằm diễn tả một sự thật tâm lý về con người, không phải là chuyện lịch sử thật.

Truyện là, sau khi Thiên chúa tạo dựng Adam và Eva, cả hai sống ngây thơ và hạnh phúc trong Vườn địa đàng, và Thiên chúa dặn cả hai là có thể ăn mọi loại cây trái trong Vườn, nhưng đừng ăn trái Cây kiến thức. Nhưng Satan đến trong hình dáng của con rắn, khuyến dụ Adamvà Eva ăn trái ăn kiến thức để bằng Thiên chúa, và 2 người ăn, và bắt đầu đời sống cực khổ bên ngoài Vườn địa đàng. Continue reading Khiêm tốn trong vườn địa đàng