Chiếc bánh chưng

Mùng bốn tết, cả nhà đang ngồi quanh chiếc bàn ăn. Bà mẹ gắp ào chén con gái một miếng bánh chưng, cô bé vùng vằng :

_ Con đã ớn quá rồi mà mẹ cứ bắt con ăn mãi.
_ Này, lớn thêm một tuổi nữa rồi đấy nhá, nhõng nhẽo không sợ người ta cười cho à ?

Nhìn miếng bánh với vẻ chán chường, cô bé còn đang lưỡng lự thì ngòai cửa chợt xuất hiện một bà già ăn xin, tay dắt theo một đứa bé khỏang 4, 5 tuổi lò dò bước vào, cất giọng van xin :

_ Xin các ông các bà làm phúc cho bà cháu tôi đồng lẻ sống qua ngày …xin các ông các bà…
_ Thôi đi đi, gớm, mới đầu năm đã vào quấy rồi.

Ông chủ nhà xua tay nói. Đứa con trai ngồi gần đấy, thấy đứa trẻ tội nghiệp thì móc túi lấy ra tờ tiền lẻ bỏ vào cái nón rách của bà già. Bà già cúi đầu cảm ơn, nhưng đáng lẽ bà đi ra ngay thì bà lại đứng lại nhìn sựng lên bàn ăn. Miếng bánh chưng đập vào mắt bà. Đôi mắt hấp hem lộ rõ vẻ thèm muốn. Bà già ngập ngừng, do dự, nhìn lại đứa cháu đang bấu vào gấu áo, bà thu hết can đảm nói :

_ Cho tôi …xin một miếng bánh chưng, có được không ạ ?

Bà mẹ gắt tóang lên :

_ Cái bà này hay quá nhỉ, đã cho tiền rồi còn lải nhải gì nữa.

Bà già cúi mặt, lủi thủi bước đi, nắm tay đứa cháu đang cố ngoái lại nhìn miếng bánh chưng với vẻ thèm thuồng, nó nhệu nhạo :

_ Bà ơi ! Cháu đói…

Bà nó đưa tay quệt nước mắt, khẽ nói :

_ Ráng đi con, xin thêm được vài đồng nữa rồi bà mua bánh cho con ăn nhá.

Thằng bé lẽo đẽo di theo, tay vẫn bíu lấy cái gấu áo vá víu của bà nó.

Trong bàn ăn, cô bé buông đôi đũa xuống đứng dậy. Bà mẹ sửng sốt :

_ Sao chưa ăn đã đứng dậy rồi ?

Cô bé trả lời gọn lỏn :

_ Con không muốn ăn nữa.

Bà mẹ bực tức :

_ Người ta còn không có mà ăn, đây thừa mứa thế này thì không ăn

Cô bé nhìn vào mắt mẹ, hỏi gặng :

_ Mình thừa mứa thế sao mẹ không cho người ta được một miếng ?
_ Mày….

Cô bé cầm chiếc bánh chưng đi vòng hết phố nọ qua phố kia, đôi mắt dõi vào từng ngóc ngách các vỉa hè, cố tìm cho ra bà cụ già bà đứa trẻ hôm qua. Mồ hôi tuôn dài trên gương mặt ửng hồng vì nắng. Lần đầu tiên trong đời, cô bé mới thấy hết được ý nghĩa của chiếc bánh chưng trong ngày tết. Trước đây cô bé từng nghe người lớn nói :

Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ
Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh

Và năm nào mẹ cũng gói bánh chưng, vừa gói vừa nói với các con đang quây quần chung quanh :

_ Tết mà không có cái bánh chưng thì không ra ngày tết.

Vậy mà có những người không có thịt mỡ, cũng chẳng dưa hành. Cây nêu tràng pháo lại càng xa vời hơn nữa, và không có cả đến một miếng bánh chưng, thế thì còn đâu là ngày tết. Hình ảnh còm cõi, nhẫn nhục và thiểu não của hai bà cháu ăn mày, khiến cô bé cảm thấy như chính mình có tội. Cái tội bất công của cộng đồng nhân lọai. Và chính điều đó đã thôi thúc cô bé, buộc mình phải tìm cho được họ, để được đặt vào tay bà lão ấy chiếc bánh chưng với một lời xin lỗi. Nhưng chân thì đã mỏi rã ra rồi, sức nóng của trời nắng chang chang khiến cô bé cảm thấy rất mệt và khát khô cổ. Nhưng cô bé vẫn đi, cô vẫn hy vọng là sẽ tìm thấy. Đến một ngã tư, vừa quẹo qua đầu phố, cô bé thấy ngay một đám đông vây quanh sự việc gì đó. Tò mò, cô bé cũng ghé vào xem. Bỗng cô bé kêu lên một tiếng :

_ Trời…

Trên nền đất, trước hiên của một ngôi nhà đóng kín cửa, bà lão ăn mày nằm co quắp, hai tay ôm bụng trong tư thế gập người. Bên cạnh bà là đứa trẻ đang lê lết với tiếng khóc kêu khàn đục :

_ Bà ơi…ch..áu…đ…ói…

Như vô thức, cô bé quỳ xuống trước mặt bà lão đã lìa cõi thế ấy, đặt trước bà cái bánh chưng, và vẫn như vô thức, cô cầm một nén nhang đốt sẵn ở đó cắm vào chiếc bánh, đôi môi run rẩy mấp máy, cô bé bỗng bật khóc và vụt bỏ chạy như bị ma đuổi. Nén nhang trên chiếc bánh vẫn đều đều nhả từng sợi khói mỏng…

Đàm Lan

Một suy nghĩ 16 thoughts on “Chiếc bánh chưng”

  1. Anh Đạt ơi. Hân hạnh cho Lan quá. Vô cùng cảm ơn anh nhé. Anh có thể đưa vào đâu mà anh thấy hợp. Được nhiều người đọc là một niềm vui lớn cho tác giả mà anh. Giọt nước mắt thánh thiện. Cảm ơn anh lần nữa nhé.

    Số lượt thích

  2. Chào ĐCN,
    Chào Đàm Lan,
    Mình vốn là người đa cảm,tuy rất cứng rắn nhưng lại rất dễ xúc động bởi những hoàn cảnh tương tự như trên .Chuyện naỳ của Lan ná như chuyện của nhà văn Đan Mạch( An – đéc -xen ), khác chăng nhân vật của ông lại là một cô bé đi bán diêm ngay trong đêm giao thừa nhưng vì đói , rét mà em đã về cõi vĩnh hằng…trong sự thờ ơ của người đời (Mình đã cố kìm những giọt nước mắt khi giảng bài,còn bây giờ mình có thể thoải mái để cho nước mắt rơi bởi không có HS ở đây…)
    Lan à, từ sự đồng cảm của Lan qua một số sáng tác , mình có thể gọi Lan là “nhà văn của những mảnh đời bất hạnh” vì Lan có trái tim nhân hậu biết bao ! Cảm ơn bài viết của ĐL ,chúc vui khỏe nha!
    @ Đạt thân mến,
    Có lẽ là Đạt nhỏ tuổi hơn TH nên TH tạm gọi như vậy cho thân mật nhé !
    Mình đã đọc một số bài viết và các phản hồi từ Đạt ,mình có đủ lí do để khẳng định Đạt là người đa năng và cũng rất đa cảm?(dễ xúc động trước những cảnh bi thương ,những mảnh đời bất hạnh …),đấy là những điều rất đáng mến ,đáng trân trọng.
    Chúc Đạt luôn có những ngày tươi sáng và hạnh phúc nhé!

    Số lượt thích

  3. Chao ôi. Đàm Lan thật là hạnh phúc khi được nhận những niềm tâm cảm chung chia cho những góc nhỏ trong cuộc sống này. Vâng. Chủ trương viết của Lan là những khe ngách bất bằng của người đời. Một chút cảm nhận và bày tỏ qua câu chữ. Thật may mắn khi em nhận được những tình cảm tốt đẹp của các anh chị đã đồng cảm. Em cảm ơn mọi người rất rất nhiều nhé.

    Số lượt thích

  4. Hi Lan,

    Lúc sáng chị đã đọc bài của em nhưng bận chưa kịp phản hồi, thật nao lòng khi vừa làm công việc nhà vừa nhớ đến ” cô bé bán diêm ” của Anderson ( đồng cảm chung với Thịnh Hoa rồi đó ).

    Những mẫu chuyện Lan viết có cái hay là kết cuộc bỏ lửng, để người đọc muốn hiểu thế nào thì hiểu. Đọc xong bài nầy, không mấy ai là không bất bình trước thái độ ích kỉ đến vô cảm của người mẹ, thừa mứa thức ăn mà vẫn không muốn cho ai cả, mặc dù cho ngay người đang đói trước mặt mình. Trẻ con như thiên thần, trong sáng và trung thực, nghĩ gì nói nấy, nên khi đứa con nhìn vào mắt mẹ nó gặng hỏi một câu thật mĩa mai ” Mình thừa mứa sao mẹ không cho người ta được một miếng? “. Không biết người mẹ nghĩ gì, có một chút động lòng nào không nhỉ?

    ” không cho được một miếng “, câu chữ Đàm Lan dùng thật hay và đúng chỗ. Xã hội cũng còn rất nhiều người thừa mứa tiền của nhưng một đồng cũng không muốn bỏ ra cho người nghèo, thậm chí thức ăn thừa của những bửa tiệc cao lương mỹ vị còn quăng vào thùng rác! Trong khi có người một miếng khi đói còn không có nổi. Xã hội thật bất công.

    Chị nghĩ bài viết của em ngoài sức thu hút người đọc đồng cảm được với từng nhân vật trong truyện, nó còn mang tính giáo dục cao nữa. Đứa con bé nhỏ với hành động xuất phát từ tình cảm thiện thuần nhất của con người vô tình chính là người đã dạy lại cho mẹ nó bài học về tình người, mà có thể mẹ nó cũng đã từng dạy nó, hay nếu không cũng đã từng nghe nó học những bài học Đạo đức từ trường.

    Tết nầy, khi ăn chiếc bánh chưng, chị lại nghĩ đến em, nhớ về bài viết thật cảm động của em đó. Lan ơi!

    Thân mến,

    🙂

    Số lượt thích

  5. Các bài viết của chị bài nào cũng đậm tình người chị Lan à…Em đọc đến đoạn cuối sửng sốt luôn vì không nghĩ là kết cục đến như vậy.

    Còn nhiều người khổ cực trong cuộc sống này quá, nếu như mình cứ sẵn lòng chia sẻ với họ một chút, một chút thôi, thì có thể một miếng bánh đã cứu sống cả một con người…

    Cảm ơn chị. Chị khỏe nhé 🙂

    E Hòa

    Số lượt thích

  6. Chị Đàm Lan mến
    Cám ơn chị đã cho phép, bài viết này sẽ được gởi đến
    trang Bảo Tồn Văn Hóa Việt và có thể sẽ đưa vào
    ấn phẩm của BTVHV nếu chị đồng ý.

    Chị Thịnh Hoa
    Xin gởi lời thăm hỏi nồng nàn đến chị.

    Chúc hai chị và anh chị ĐCN một ngày thật bình an
    Phạm Lưu Đạt

    Số lượt thích

  7. Thật là một niềm hạnh phúc, hạnh phúc không thể so sánh được với khái niệm hạnh phúc trong các trạng huống khác. Khi một điều tâm niệm của mình lại được sự hưởng ứng của các anh chị em, nơi đây và nơi nơi nữa. Quả thật là những tác phẩm của Lan, luôn có cánh cửa mở ra, để dón nhận sự chung chia của người người, và ít nhất, nó cũng đong lại một ý nghĩ. Có một số truyện, Lan kết lửng, kết ác, gặp phải một số ý bất bình, vì đa phần luôn muốn có một cái kết hậu trọn vẹn, để tâm thái được thoả mãn sau khi đọc. Nhưng nếu vậy thì vấn dề sẽ không tồn tại trong tâm tư nữa, vì nó đã được giải quyết nhẹ nhàng rồi. Vâng. Nếu bào lão trên không chết đói, thì làm sao đánh động được nhân tâm con người. Trên thực tế, dám chắc cũng đã có những trường hợp tương tự, và như chị Dala nói, còn quá nhiều những vô cảm người đời, mà họ không hề mảy may nghĩ rằng, sự vô cảm của họ đã gián tiếp giết chết, có khi là một con người, có khi là một cuộc đời, có khi là một nhân cách. Anh Đạt thân quý. Lan sinh 66, xin được gọi nhau là bạn nhé. Ý tưởng của anh rất hay, sự lan toả tính chất trong cộng đồng, nhất là thành phần hợp cư, luôn là điều cần thiết. Rất cảm ơn anh đã cho Lan được góp một chút mình. Cũng như khi Lan in sách, Lan thường hay tặng những bạn bè, hay cả người xa lạ, nhưng họ thích đọc và có nhận thức tốt về vấn đề, bên cạnh đó là sự cộng hưởng, lây lan ra xã hội. Một chút tham vọng của người viết, chỉ mong đôi điều tâm niệm của mình, có chút xúc tác vào cuộc sống chung này. Một lần nữa, em, Đàm Lan, xin vô cùng cảm ơn các anh chị em đã đọc và chia sẻ. Xin chúc mọi người một ngày chủ nhật vui vẻ và cho dù rất bận rộn cho những ngày tế sắp đến, thì mọi nười cũng hãy dành lại cho mình cho nhau, một nụ cười thân ái nhé.

    Số lượt thích

  8. Hi Đạt,

    Rất hay khi đem bài nầy phổ biến khắp nơi, và cũng rất phù hợp với thời gian nữa Đạt ạ.

    Cảm ơn Đạt vì những việc làm có ý nghĩa của em.

    Chúc em thân khỏe, tâm trong sáng, việc làm thành công.

    😀

    Số lượt thích

  9. Chào chị Đala, Đàm Lan và anh chị em ĐCN.
    Qúa nhiều bài viết ở trang này nên cần được phổ biến
    đi sâu vào quần chúng và công việc này đương nhiên
    cần rất nhiều sự trợ lực của anh chị em.
    Cũng nhân đây xin cám ơn đến Hiển đã giới thiệu ĐCN cho anh. Cám ơn chi Huệ và anh Hoành đã
    bỏ rất nhiều công phu tập hợp được nhiều anh chị em
    có lòng như vậy…
    Cám ơn tất cả và chúc anh chị em một cuối tuần bình an
    Phạm Lưu Đạt

    Số lượt thích

  10. Chào Đàm Lan nhé! Mình đã đọc cả những phản hồi của khán giả, họ phản ảnh về tác phẩm của bạn. Mình không muốn thêm gì nữa.( Xúc động mà!!!) . Cho phép được nhận xét về bạn thế này (Xin phép rồi nhé) : Qua Photo của bạn, và ” Hai đứa trẻ”- “Chiếc bánh chưng”. Mình có cảm nhận hai nhân vật đó với tấm hình kia, phải chăng Họ có cùng nội tâm. Xin lỗi nếu có gì sai sót

    Số lượt thích

  11. Quốc Việt thân mến. Bạn cẩn thận quá đấy. Nhưng rất mừng đó không phải là hình ảnh của tuổi thơ mình. Nhưng rất rất nhiều người chung quanh mình có gia cảnh không dầy đủ sung túc gì, lại nhà mình khi xưa ở trong một khu chợ, nơi có thể cho mình nhìn thấy rất nhiều dáng vẻ con người. Rồi từ từ bạn sẽ còn gặp thêm một số hình ảnh tương tự trong những bối cảnh khác. Cảm ơn bạn nhiều lắm nhé. Chúc bạn một mùa xuân ấm áp nha. Nếu muốn, bạn sẽ có đôi nét phác thảo về mình trong những bài viết trước. Bạn hãy vào thư mục của mình nhé.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s