Khoảnh Khắc

Đêm mất ngủ. Cô không nghĩ mình lại có được điều xa xỉ ấy ở tuổi ngoài ba mươi. Cái tuổi “đã toan về già”. Vẫn trằn trọc. Thương con tim nhỏ bé lại loạn nhịp mất thăng bằng.
Cứ ngỡ rằng tim đã chai sạn giữa thành phố ầm ầm tiếng xe máy và tiếng người này. Cứ ngỡ rằng chuyện mất thăng bằng chỉ là ảo tưởng khi suốt ngày chỉ nghe chuyện giá đất lên, chuyện kiếm kiểu gì và ở đâu được bao nhiêu vé. Cứ ngỡ rằng chẳng còn chỗ cho những phút bay bổng đắm chìm trong suy tư với tiếng nhạc ở thời đại mà điện thoại di động réo liên hồi, làm quen hay hẹn hò chỉ bằng chat trên mạng.

Vậy mà tối nay…

Cuộc hội ngộ sau mười năm của đám bạn hồi sinh viên không thể kết thúc trong phạm vi một nhà hàng. Cả lũ kéo nhau đi nghe nhạc. Cô đã từ chối được cảm nhận sự hiện đại của cuộc sống đêm ở thành phố tại quán với cái tên rất thơ mộng “Cà phê Xanh” khi vừa bước chân vào. Lại ồn ã, lại nhịp điệu quay vòng chóng mặt để vẫn cảm thấy thiếu cái điều chỉ còn ở tên của quán. Cô là người ở xa về nên lũ bạn chiều cô. “Chọn quán nào nhẹ nhàng hơn đi!”- Cô đề nghị nhưng hoàn toàn không hy vọng sẽ đạt được cái cô tìm kiếm. Thành phố cô yêu, thành phố thơ mộng trong tâm tưởng của cô đã khoác lên mình một bộ cánh thời trang nhất để nó chẳng thua kém gì các thành phố khác nhưng cũng na ná như tất cả. Những nơi không ồn ào, ầm ỹ thì cũng được hiện đại hoá sự “êm dịu” khiến cô không dám bước vào sau vài bài học kinh nghiệm. Thôi phó mặc cho lũ bạn.

Cái tên “Cây cọ” không nói gì nhiều đối với cô về nơi cậu bạn chọn. Khi ngồi xuống cạnh bàn ở góc cô bỗng thấy ngát lên mùi hương quen thuộc. Mùi hương đã đượm trong cô lâu, lâu lắm rồi- một nhành ngọc lan trong chiếc lọ nhỏ trên bàn. Cô chợt hiểu điều cô cảm thấy thiếu mỗi đêm trong những ngày qua. Nơi cây ngọc lan ở vườn nhà hàng xóm bây giờ đã là ngôi nhà ba tầng chót vót. Cô nhớ thời cô học thi ở phổ thông. Để “thay đổi không khí” buổi tối cô hay mang bài lên sân thượng là mái bằng của bếp. Lúc đã chán xoay vần với tam giác hay ngũ giác cô với tay tắt chiếc đèn tù mù, nằm xuống nền xi măng mát lạnh ngửa mắt nhìn bầu trời chi chít những vì sao. Bao bọc lấy cô là mùi hương nhè nhẹ, ngan ngát toả ra từ cây ngọc lan nhà hàng xóm. Cô hít sâu vào như muốn hương thơm ấy thấm vào từng tế bào của cơ thể mình…

    “Chiều dần buông mầu tím
    Vẳng bên sông lời hát êm đềm
    Hoà với tiếng tầu đêm
    Chập chờn trôi về xa phía chân trời…”


Tiếng hát trầm ấm vang lên bên chiếc đàn dương cầm đưa mùi ngọc lan của cô đến với cánh rừng bạch dương nước Nga. Những thân cây trắng đuổi bắt với những tia nắng chiều nhiều khi làm cô bối rối, đâu là thân cây, đâu là tia nắng. Cả lũ bạn cũng im lặng. Tiếng cậu bạn khe khẽ: “Như là dành riêng cho hội bọn mình ấy nhỉ!“. Phải rồi, cái hội sinh viên bao lần thi nhau chạy trên đồng cỏ xanh rờn xuống tận bờ sông. Rồi cùng nhau đi hái hoa đồng nội để tết thành vòng hoa đội đầu. Rồi giấu để bọn bạn không biết khi đếm những cánh hoa cúc “yêu, không yêu“. Rồi lâng lâng nuối tiếc theo tiếng gió khua lá vàng xào xạc dưới chân trong rừng phong mỗi mùa thu đến.

Cô khẽ nhấp cốc cà phê. Đăng đắng, ngòn ngọt toả nơi đầu môi.

    “Em vẫn từng đợi anh
    Trên những chặng đường quen
    Tiếng hát ai xao động
    Thoáng mùi hương êm đềm…“

Mọi lời nói đều trở thành thừa thãi. Mắt cậu bạn xa xăm. Một nét cười chạy qua trên môi đứa khác. Mùi hoa sữa dưới ngọn đèn đường le lói tràn về trong khoảnh khắc.

Khoảnh khắc ấy làm đêm nay cô mất ngủ. Khoảnh khắc với hoa ngọc lan của tuổi thơ, đồng cỏ xanh tuổi sinh viên, hương hoa sữa và những lời hẹn hò. Khoảnh khắc ấy cô tìm lại được thành phố của mình. Khoảnh khắc làm cô yêu hơn thành phố của mình, cho dù nó khoác bộ cánh mới. Phải chăng cuộc đời cũng từ những khoảnh khắc, tình yêu cũng là những khoảnh khắc.

Phan Bích Thiện

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Khoảnh Khắc”

  1. Chào Bích Thiện .HP cũng đồng cảm với anh Hoành”
    ” .Cuộc đời là những khoảnh khắc ngắn ngủi cộng lại mà thôi”
    Chính những khoãnh khắc làm nên cuộc đời cũng như tình yêu từ những khoãnh khắc mà hai tâm hồn đồng điệu hòa quyện vào nhau và thế là chung kết bạc đầu trăm năm .
    Chúc Minh Thiện luôn yêu đời và trong năm mới mọi sự tốt đẹp sẽ đến với bạn .
    HP

    Số lượt thích

  2. Cám ơn anh Hoành, thich_hoa và Hong phuc. Vâng khi mình hiểu cuộc đời là những khoảng khắc ngắn ngủi thì mình sẽ biết trân trọng từng khoảnh khắc.
    À Bích Thiện muốn hỏi anh hongphuc là anh có chúc Minh Thiện, anh viết tên BT nhầm hay hữu ý? Nếu hữu ý thì để BT sẽ hỏi tiếp.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s