Thư U Sương

Thơ Jacques Prévert
Inrasara chuyển sang Việt ngữ.

Nhớ không em Thư U Sương
Tầm tã mưa rơi cảng Nha Trang ngày ấy
Em bước đi môi cười diệu vợi
Rói tươi rạng rỡ ướt nhòe
Dưới cơn mưa.
Thư U Sương nhớ không
Mưa xuống không ngừng phố biển Nha Trang
Đường Trưng Vương
Anh gặp em ngày ấy
Và em cười diệu vợi
Và anh cũng cười
Nhớ không em Thư U Sương
Em người anh chưa hề quen
Anh người em chưa hề quen
Nhớ lại một thoáng đời đã mất
Đừng quên
Người con trai sau mái hiên mưa bạt
Đã gọi to tên em
Thư U Sương
Rói tươi rạng rỡ ướt nhòe
Dưới cơn mưa
Và em chạy ngã vào vòng tay người phiêu giạt
Nhớ lại chuyện ấy đi em Thư U Sương
Đừng bao giờ dỗi anh
Vì anh đã nói mày tao với em
Anh nói mầy tao những kẻ anh yêu
Dù anh chỉ một lần gặp gỡ
Anh nói mầy tao với tất cả những kẻ yêu nhau
Dù anh chưa một lần gặp gỡ
Nhớ nhé em Thư U Sương
Đừng quên
Cơn mưa sung sướng và hiền minh
Mưa trên khuôn mặt em hạnh phúc
Trên thành phố này đang tràn hạnh phúc
Mưa rơi trên biển Nha Trang
Trên xưởng máy.

Thôi rồi Thư U Sương
Từ chiến cuộc ngu ngốc lan tràn
Em sao rồi giữa bầu trời ngục ngầu lịch sử
Dưới mưa sắt mưa đồng mưa máu người mưa lửa
Em còn không
Và chàng còn không
Kẻ đã ôm em trong vòng tay đắm đuối cháy nồng
Chàng còn không hay đã biệt vô tăm tích?

Ôi Thư U Sương
Mưa xuống không ngừng phố cảng Nha Trang
Mưa như cơn mưa ngày đó
Nhưng tất cả đã sụp đổ
Trôi chìm vào vực thẳm đại dương
Mưa đã thành kinh hoàng chia xé tóc tang
Cũng chẳng như cơn dông bão
Của sắt của đồng và của máu
Mà giản đơn chỉ còn là của lũ mây trời
Như những con chó đi hoang phờ phạc
Chết đuối và biến tan
Theo dòng mưa bến cảng Nha Trang
Thối rã vào nơi xa xăm
Rất xa biển Nha Trang
Và không còn gì nữa cả.

(Phan Rang, mùa hè 1982)
___________________
* Nguyên tác: “Barbara”, trong Paroles, loại sách Le Livre de Poche, Gallimard, Paris, 1949, p. 199-200. Người dịch tạm dùng địa danh Việt để thay các tên người và địa danh được dùng trong nguyên tác.

Nguyên tác:

Barbara

Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest ce jour-là
Et tu marchais souriante
É panouie ravie ruisselante
Sous la pluie
Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest
Et je t’ai croisée rue de Siam
Tu souriais
Et moi je souriais de même
Rappelle-toi Barbara
Toi que je ne connaissais pas
Toi qui ne me connaissais pas
Rappelle-toi
Rappelle-toi quand même ce jour-là
N’oublie pas
Un homme sous un porche s’abritait
Et il a crié ton nom
Barbara
Et tu as couru vers lui sous la pluie
Ruisselante ravie épanouie
Et tu t’es jetée dans ses bras
Rappelle-toi cela Barbara
Et ne m’en veux pas si je te tutoie
Je dis tu à tous ceux que j’aime
Même si je ne les ai vus qu’une seule fois
Je dis tu à tous ceux qui s’aiment
Même si je ne les connais pas
Rappelle-toi Barbara
N’oublie pas
Cette pluie sage et heureuse
Sur ton visage heureux
Sur cette ville heureuse
Cette pluie sur la mer
Sur l’arsenal
Sur le bateau d’Ouessant
Oh Barbara
Quelle connerie la guerre
Qu’es-tu devenue maintenant
Sous cette pluie de fer
De feu d’acier de sang
Et celui qui te serrait dans ses bras
Amoureusement
Est-il mort disparu ou bien encore vivant
Oh Barbara
Il pleut sans cesse sur Brest
Comme il pleuvait avant
Mais ce n’est plus pareil et tout est abimé
C’est une pluie de deuil terrible et désolée
Ce n’est même plus l’orage
De fer d’acier de sang
Tout simplement des nuages
Qui crèvent comme des chiens
Des chiens qui disparaissent
Au fil de l’eau sur Brest
Et vont pourrir au loin
Au loin très loin de Brest
Dont il ne reste rien.

Jacques Prévert, Paroles

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s