Daily English Discussion–Wednesday, July 15, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Currently we have three on-going discussions

One on What do you think about v. How do you think about. A lot of fun. Good for sharpening your English logic a little.

One on Internet discussion, at the same location as the above.

And one on Mr. Phạm Minh Hạc’s proposal let each school handle each own high-school graduation exam.

I am not adding another one. But let’s work on these interesting issues a little more, sisters and brothers.

A side note: Anh Phạm Minh Hạc was the first official at the Ministry of Education and Training that I met. I think that was 1992 and I was president of the Vietnamese American Education Foundation. World Vision sponsored anh Hac’s trip to the US. And World Vision president, I can’t remember the name, arranged the meeting between me, anh Hạc and his lieutenant, Nguyễn Ngọc Kính (?) at World Vision’s headquarters in Washington DC. (I am not sure about anh Kính’s full name but I am sure the first name is Kính).

At that time anh Hạc had just changed from Minister of Higher Education to Deputy-Minister of Education and Training. And that meeting helped me greatly in understanding Vietnam’s education.

Have a great day, everyone.

Hoành

Một sớm xuân… tôi “phải lòng” thành phố

Tôi gặp Sài Gòn lần đầu ở bến xe Miền Đông, lúc bốn giờ sáng, sau một đêm ngủ dật dờ trên chuyến xe ngược rộng thênh thang.
saigon
Ngày giáp Tết, các chuyến xe từ miền Trung chủ yếu chạy xe trống vào Sài Gòn để đón lũ lượt khách kéo về quê ăn Tết, đâu có mấy người đi ngược vào thành phố như gia đình tôi. Chiếc xe năm mươi chỗ chúng tôi đón được trống hoác, chỉ có mươi người khách và chục cành mai rừng chất đầy dãy ghế phía sau. Nó khác hẳn những chiếc chạy ngược chiều, chen chúc lố nhố người đứng ngồi, trên mui xếp cao ngất những chiếc xe máy, xe đạp và những giỏ cần xé đựng đủ thứ từ trái cây đến đám heo con…

Tôi chạm mặt cái Tết Sài Gòn cũng ở bến xe Miền Đông, lúc bốn giờ sáng. Đó là khi những cành mai rừng từ miền Trung chở vào đang được dỡ xuống, chất thành đống trước mũi xe. Dưới ánh điện nghèo nàn vàng vọt từ dãy văn phòng bến xe dọi tới, những búp mai to vẫn ánh lên một màu xanh bóng, rỡ ràng và kiêu hãnh ưỡn mình báo hiệu: “Tết đây nè”. Cộng vào đó là tiếng nhạc xuân đang phát ra từ chiếc máy cát xét nhỏ ở một quán cà phê cóc gần đó, âm thanh vừa đủ để làm dịu đi sự bừa bộn cục cằn của những tiếng nói cười, đùa giỡn, kêu réo, than thở, rủa xả…đặc trưng của một bến xe.

Hăm Tám tháng Chạp. Sài Gòn đón lấy tôi ngay lập tức bằng một hỗn hợp phong phú của mùi vị và âm thanh. Mùi xăng dầu quấn quýt khắp cơ thể suốt đêm chẳng mấy chốc bị xua tan bởi mùi bánh mì phết bơ trộn mùi bánh bao nóng, và trong khi lếch thếch theo ba mẹ đi xa khỏi nơi xe đậu, tôi bắt đầu nghe thoảng mùi cà phê thơm từ dãy quán nước gần cổng bến.

Sai-gon
Cô chủ quán đón khách với nụ cười tỉnh khô lúc bốn giờ sáng. Mấy mẹ con háo hức thưởng thức ly sữa ông Thọ nóng hổi, ngọt lịm, thơm phức. Ba thong thả nhấm nháp một ly cà phê đen nóng trong khi nhìn quanh với cảm giác quen thuộc. Những người lái xe ôm, xích lô hỏi chuyện ba thân thiện như người nhà.

***

Mẹ thường chọn những ông xích lô già, với một tâm trạng đầy mâu thuẫn, luôn luôn. Hài lòng vì giúp được ông một cuốc xe, và day dứt khi người trẻ phải leo lên làm khách để người già còng lưng đạp.

Mới đạp được một đoạn ngắn, ông xích lô già đã không giấu được nhịp thở hổn hển dù đang chạy đường bằng. Chiếc xích lô chở ba và hai đứa em tôi đã rẽ qua ngã tư phía trước. Mẹ bảo thôi xuống đi bộ….cho đỡ tê chân. Ông già đạp xe không bên cạnh. Mẹ hỏi chuyện mới biết ông là thầy giáo về hưu, bệnh phổi nhưng con đông, nhà nghèo…Chiếc xe này là của anh con trai cả vừa bị tai nạn nằm một chỗ, ông mới chạy thay con hơn tuần nay để kiếm ít tiền ăn Tết.

Gió thốc. Ông ho sù sụ, nhưng vẫn áy náy nài hai mẹ con lên cho ông chở. Mẹ lặng người nắm chặt tay tôi. Ai đành lòng ngồi lên xe cho được. Mẹ dúi vào tay ông tiền cuốc xe, rồi thêm mấy bao lì xì: “Mừng Tết các cháu ở nhà”. Ông nghẹn ngào. Mẹ cũng chảy nước mắt… “Con cũng làm nghề giáo, thưa thầy! Vì vậy xin thầy đừng từ chối”… Chúng tôi cứ đi bộ như thế, một quãng xa, cho đến khi gặp một chiếc xích lô khác.

Tôi luôn ưa thích cái cảm giác phơi phới khi ngồi ngất ngưởng trên chiếc xích lô, chạy từ bến xe miền Đông về nhà ông bà Nội ở Phú Nhuận giữa khi trời đang hửng sáng. Những đôi quang gánh hàng rong mới bắt đầu xuất hiện. Cậu bé đánh giày thức sớm đang dọn dẹp chỗ ngủ đêm qua dưới mái hiên của một ngôi nhà.

Gió sớm mai trong trẻo pha hơi lạnh ngày cuối năm thổi về dào dạt những âm thanh và mùi vị thường ngày của thành phố. Phảng phất đâu đó mùi nước phở thơm khi ai mở nắp nồi. Mùi nhang thơm bàn thiên nhà ai thắp sớm. Vẳng đâu đó tiếng cửa sắt kéo. Tiếng đập đá từ những quán cà phê lề đường. Tiếng thở nhịp nhàng của một anh chàng chạy bộ buổi sáng trong bộ quần áo thể thao trắng tinh đột nhiên xuất hiện sau ngã rẽ…

Sài Gòn thập niên 1970's
Sài Gòn thập niên 1970's

Và thỉnh thoảng, lại xuất hiện một “kẻ quấy rối” phá vỡ sự yên tĩnh dễ chịu, đó là những chiếc ba gác máy chở rau xanh từ Bà Chiểu về Tân Bình, chúng nhanh chóng mất hút sau khi ồn ã để lại một dòng khói dài. Thỉnh thoảng lại xuất hiện những xe tải nhỏ chở đầy những chậu mai vàng từ Gò Vấp chạy về hướng quận Nhứt.

Là Tết đó. Là Sài Gòn đó.

Ngay bên đường là những hàng mai, cúc vàng, mãn đình hồng, thược dược đỏ rực rỡ còn ngậm sương bên người chủ úp nón nằm ngủ. Những đống dưa hấu đen bóng im lìm dọc lề đường, dưới những tấm bạt che tạm. Dưa hấu quê tôi nhỏ, trái tròn xoe chứ không to nặng và hơi nghiêng về hình oval, da xanh chứ không ngả đen bóng như vậy. Cái ngồn ngộn của những hàng “cầu dừa đủ xài”, bưởi, chuối, thơm bên cạnh những chồng nhang và hoa cúng chất cao xếp dài như bất tận gây ấn tượng mạnh mẽ đối với một đứa trẻ đến từ vùng quê nghèo như tôi. Một cách lặng lẽ nhưng không hề giấu giếm, những sản vật mùa Xuân của đất phương Nam trù phú đua nhau phô trương sự giàu có, phồn thịnh của chốn đô thành. Chúng hứa hẹn một cách chắc chắn cảnh đường phố mua bán rộn rịp xô bồ của ngày cận Tết một khi mặt trời đã rạng.

Nhưng hình ảnh đáng nhớ nhất đối với tôi trên đường xích lô thiên lý buổi ban mai hôm ấy, chính là một cái thùng tôn nấu bánh Tét đang bốc khói, đặt trên cái bếp xếp bằng mấy cục gạch dưới gốc cây to cạnh cột đèn đường. Một bà cụ già tóc bạc lui cui trở bánh. Bên cạnh là ông cụ ngồi bình thản rót trà từ chiếc ấm nhỏ đặt trên cái ghế đẩu trước cửa nhà. Trong ánh sáng mờ mờ buổi sớm, hình hài một cái Tết Sài Gòn chợt hiện lên rõ rệt, thân quen và ấm áp lạ lùng. Vẻ đẹp đó ập vào tim tôi, làm thành mối tình đầu không tài nào quên được với thành phố này.

***
saigon_cyclo

Chiếc xích lô dừng lại trước quán phở Tàu Bay, đối diện nhà thờ Ba Chuông. Và ngày Tết đầu tiên ở Sài Gòn trong trí nhớ của tôi bắt đầu từ xe bánh mì đầu hẻm Sơn mài Lam Sơn, cạnh cây trứng cá cổ thụ, với nửa ổ bánh mì to được xẻ một nhát dọc đầy phóng khoáng, phết một lớp bơ vàng ươm và một lớp patê mỡ màng, thêm mấy miếng chả và dưa leo thái mỏng, tiếp ngay sau đó là một ly nước dừa cạnh chiếc xe đẩy lề đường, một miếng kem chuối trong cái thùng kem ở đường Đặng Văn Ngữ, rồi sà vào ki ốt cho thuê truyện đọc ké mấy trang truyện Kim Dung, mua một quả bóng bay tung tăng xách về…chờ những người lớn sửa soạn đưa đi chơi Tao Đàn và chợ hoa Nguyễn Huệ…

Sài Gòn với tôi là vậy đó. Bình thường vậy mà sao nhớ mãi. Tôi cám ơn Sài Gòn vì đã không cho tôi gặp “ngọn xanh ngọn đỏ” ngay từ buổi ban đầu, không làm một “người nhà quê” như tôi bị khớp trước vẻ hào nhoáng của buổi đêm đầy đèn, hay những con đường chen chúc xe cộ. Bao nhiêu năm qua, buổi sáng chạm mặt Thành phố phồn hoa này vẫn vẹn nguyên trong tôi như cũ. Đôi khi, nhờ ký ức đó mà tôi thấy chốn này không hề xa lạ, dù nhiều khi nó cũng khiến tôi mệt mỏi. Bởi tôi biết rõ Sài Gòn vẫn (từng) có một khuôn mặt khác, chất phác, bình yên, gần gụi và trong trẻo…

Nhiều lần đi công tác xa, tôi trở về Sài Gòn cũng trên chuyến xe đêm, chỉ để tìm lại ký ức thân thương đó – buổi mà tôi đã phải lòng thành phố, ngày mà tôi đã cảm nhận trọn vẹn một cái Tết Sài Gòn từ rất sớm, rất gần …bằng một cuốc xích lô từ bến xe miền Đông về Phú Nhuận.

Đặng Nguyễn Đông Vy

Để Hạnh Phúc: Buông Xả và Tha Thứ

Chúng ta đều cảm thấy rằng những gì chúng ta đang làm chỉ là một giọt nước trong đại dương.
Nhưng đại dương sẽ ít đi một chút bởi vì thiếu giọt nước ấy.

“We ourselves feel that what we are doing is just a drop in the ocean.
But the ocean would be less because of that missing drop.”

Mẹ Teresa

Serenity

Trong cuộc sống hàng ngày nhiều áp lực và va đập, chúng ta thường khó tránh khỏi những bất đồng, va chạm trong công việc, sinh hoạt hàng ngày, và các mối quan hệ ở gia đình, nơi làm việc. Khi xảy ra tranh cãi, ta có thể không kiềm chế được và nổi nóng hay nặng lời, ta có thể thắng hay thua cuộc tranh cãi, thường không dễ giữ được hòa khí …

Kết quả là ta có thể làm tổn thương người khác, bị người khác làm tổn thương, hay chính mình cũng bị tổn thương, thấy đau đớn vì những mặc cảm thua cuộc, yếu thế, tự cho là mình kém cỏi, cay đắng vì thất bại. Thậm chí nhiều người trong chúng ta rồi sẽ cảm thấy ân hận trên chiến thắng, vì đàng sau cái gọi là chiến thắng ấy là những xa cách, mất mát và đổ vỡ nếu một trong hai bên đắm say với cái tôi ngã mạn, hay không biết cư xử đẹp.

Tất nhiên, chúng ta đều biết rằng điều hay nhất là chúng ta cố gắng trong ứng xử, giao tiếp và các mối quan hệ sao cho giữ được an bình trong tâm ta và an hòa với người: đối đãi với nhau bằng lòng biết ơn, tính chính trực, sự ôn nhu, nói những lời tử tế, …có nghĩa là tử tế với nhau. Làm được điều này không phải dễ! Vì thế chúng ta phải học cách sống an hòa với mình và với người gần như suốt đời, trong suốt quá trình hiện hữu của ta.

Có một câu nói rất hay của Abraham Joshua Heschel: “Ngày xưa còn trẻ, tôi thường khâm phục những người thông minh; giờ khi tôi lớn khôn hơn, tôi ngưỡng mộ những người tử tế.”

Albert Schweitzer cũng tin rằng: “Cứ luôn tử tế là có thể làm được rất nhiều. Như mặt trời làm băng tan, sự tử tế làm cho những ngộ nhận, bất tín, và thù địch tan biến “

Forgive the Annoyance of Others

Tuy nhiên tử tế với mọi người vẫn chưa đủ. Nếu chúng ta đôi lúc gặp những người chưa tử tế với mình, ta phải làm sao ? Chúng ta cần biết thương mình để có thể thương người. Và một trong những cách thương mình có thể dẫn đến an vui là biết buông xả và tha thứ. Bài viết sau đây của Leo Babauta trong Zenhabits sẽ cho ta một số ý tưởng về cách thực hành buông xả và tha thứ.

LÀM THẾ NÀO ĐỂ BUÔNG XẢ VÀ THA THỨ
Leo Babauta

Một lúc nào đó trong đời, chúng ta đều đã từng bị một ai đó gây tổn thương-chúng ta bị đối xử tệ, niềm tin đổ vỡ, lòng ta đau đớn.
Và có khi nỗi đau này tuy không nặng nề lắm, nhưng nỗi đau kia lại hằn sâu và kéo dài quá lâu. Chúng ta lại khơi cho nỗi đau trở lại và rất khó khăn để nó qua đi.
Chính điều này gây ra những vấn đề. Thương tổn ấy không chỉ khiến ta đau khổ mà còn gây căng thẳng và hủy hoại các mối quan hệ, làm ta xao lãng công việc, xa rời gia đình và những điều quan trọng khác, khiến chúng ta miễn cưỡng không chịu mở lòng ra với những điều mới lạ và những người mới gặp. Chúng ta bị mắc kẹt trong chu trình của sân hận, đau khổ, và bỏ qua vẻ đẹp của cuộc sống diệu kỳ. Đối với một số người sẽ là thất vọng chán chường đến buông tay cay đắng.

forgive2jpg

Chúng ta cần phải học cách buông xả. Chúng ta cần phải tha thứ, để ta có thể tiếp tục bước tiếp và hạnh phúc. Tha thứ không chỉ với người mà còn với mình.
Đây là một điều mà tôi đã học một cách khó khăn- sau nhiều năm nuôi dưỡng sân hận với một người yêu thương phát sinh từ ấu thời và niên thiếu. Sau cùng tôi đã bỏ đi nỗi giận này ( khoảng 8 năm về trước). Tôi đã tha thứ, và điều này không chỉ cải thiện thật tốt mối quan hệ của tôi với người yêu thương ấy, mà còn giúp tôi hạnh phúc hơn.
Sự tha thứ không có nghĩa là bạn bôi xóa quá khứ, hay quên đi những gì đã xảy ra. Cũng không có nghĩa là người kia sẽ thay đổi hành vi- vì bạn không kiểm soát được điều đó. Tất cả chỉ có nghĩa là bạn đang buông xả cơn giận, hay cay đắng và nỗi đau, để chuyển sang một miền tốt đẹp an vui hơn.

Điều đó không dễ. Nhưng bạn có thể học làm điều đó.
Nếu bạn đang bám vào nỗi đau, làm nó sống lại, và không thể buông xả và tha thứ, xin hãy đọc một đôi điều tôi đã học

1/ Quyết tâm buông xả:
Bạn sẽ chẳng làm điều này trong một giây và có lẽ cũng không trong trong một ngày. Có thể cần thời gian để vượt qua một nỗi đau. Thế thì hãy toàn tâm ý với việc thay đổi, vì bạn thừa nhận rằng bạn đang bị tổn thương bởi nỗi đau.

2. Nghĩ về những thuận lợi và khó khăn:

Nỗi đau này gây ra cho bạn các vấn đề gì.? Nó có ảnh hưởng đến mối quan hệ của bạn với người này không? Với những người khác? Nó có ảnh hưởng đến công việc hay gia đình không? Nó có cản trở bạn theo đuổi những giấc mơ, hay trở nên một người tốt hơn chăng? Nó có làm cho bạn không hạnh phúc không? Hãy nghĩ về tất cả những vấn đề này và nhận ra bạn cần thay đổi. Rồi hãy nghĩ đến những lợi ích của sự tha thứ- tha thứ sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn, giải phóng bạn khỏi quá khứ và nỗi đau, cải thiện mọi điều về mối quan hệ và cuộc đời
forgive

3. Nhận thức rằng bạn có thể lựa chọn:
Bạn không thể kiểm soát hành động của người khác, và cũng không nên cố gắng. Nhưng bạn có thể kiểm soát không chỉ hành động của bạn, mà còn ý nghĩ của bạn. Bạn có thể ngừng làm sống lại nỗi đau, và chọn để đi tiếp. Bạn có năng lực này. Bạn chỉ cần học cách thực hiện.

4. Cảm thông
Thử điều này: hãy đặt mình vào địa vị người đó. Cố gắng hiểu tại sao người ấy làm như thế. Bắt đầu từ giả định rằng người đó không phải là người xấu, nhưng chỉ làm một việc sai. Điều gì người này đã từng nghĩ, điều gì đã xảy ra trong quá khứ khiến người ta làm thế. Khi làm thế người đó đã nghĩ gì, và làm gì sau đó? Bây giờ người đó cảm thấy ra sao? Bạn sẽ không nói rằng những gì người ấy làm là đúng, nhưng thay vào đó hãy cố gắng hiểu và cảm thông.

5. Hiểu trách nhiệm của mình.
Cố gắng để hiểu vì sao và bằng cách nào bạn phải chịu một phần trách nhiệm cho những gì đã xảy ra. Bạn đã có thể làm gì để ngăn điều đó, và bằng cách nào bạn có thể ngăn nó không xảy ra lần sau? Không phải là bạn chịu hết trách nhiệm, hay nhận trách nhiệm cho người kia, nhưng nhận biết rằng chúng ta không phải nạn nhân mà là những người trong cuộc và chịu trách nhiệm trong cuộc đời.

6. Tập trung vào hiện tại:
Vì bạn đã xem xét quá khứ, hãy biết nhận ra rằng quá khứ đã qua. Nó không diễn ra nữa , ngoại trừ trong tâm trí bạn.Và điều đó gây ra vấn đề – đau khổ và căng thẳng.Thay vì vậy, hãy tập trung trở về với giây phút hiện tại. Bạn đang làm gì? Bạn có thể tìm thấy niềm vui nào hiện tại? Hãy tìm ra niềm vui trong cuộc sống hiện tại, khi nó xảy ra, và đừng làm quá khứ sống lại. Tất nhiên bạn sẽ bắt đầu nghĩ về quá khứ, nhưng chỉ biết như thế, và nhẹ nhàng trở về với hiện tại.

compassionjpg

7. Để an bình bước vào đời bạn

Vì bạn tập trung vào hiện tại, cố gắng tập trung vào việc thở. Tưởng tượng mỗi hơi thở ra là đớn đau và quá khứ, loại bỏ nó ra khỏi thân xác và tâm hồn bạn. và tưởng tương mỗi hơi thở vào là an bình đi vào và làm tràn đầy trong bạn. Loại bỏ nỗi đau và quá khứ. Để cho sự an bình đi vào đời bạn. Đi lên phía trước, không nghĩ về quá khứ nữa, chỉ nghĩ về an bình và hiện tại.
8. Cảm nhận tâm từ ái
Sau cùng, tha thứ cho người và nhận thức rằng khi tha thứ, bạn cho mình được hưởng hạnh phúc và bước tiếp. Làm điều này không dễ, nhất là khi ta nuôi dưỡng quá nhiều sân hận với một ai đó. Hãy chọn con đường đi đến hạnh phúc Hãy để tình yêu người và yêu đời lớn lên trong tim bạn. Có thể cần thời gian, nhưng nếu bạn kiên định điều này, tiếp tục thực hiện một số điều trên cho đến khi bạn có thể đạt đến lòng thương cảm.

Babauta

Mong sao chúng ta đều có được niềm hạnh phúc của buông xả và tha thứ ít nhất một lần trong ngày hôm nay và nhiều hơn trong một tuần và một tháng ……

Van Gogh và Sáng tạo nghệ thuật

starrynight
.

Chào các bạn,

Đây là bức họa Starry Night (Đêm Sao) của họa sĩ Van Gogh. Mình từng được ngắm bức họa gốc ở phòng triển lãm tranh ở trường đại học Yale. Đẹp lắm. Đêm Sao lung linh, mờ ảo và sâu, khiến người xem cảm giác mình chỉ là một chấm nhỏ giữa bầu trời đêm với ngàn ngôi sao lấp lánh chiếu sáng xuống thôn xóm nhỏ, quên đi cả điểm đứng của mình.

Tại sao họa sĩ Van Gogh lại vẽ được bức tranh kỳ diệu trên? Tại sao anh có thể thu lại cả bầu trời sao xuống trên bức họa thật sống động như vậy? Cảm hứng sáng tạo của anh từ đâu tới?

Nếu bạn đọc những bức thư của họa sĩ Van Gogh, bạn sẽ nhìn thấy nguồn cảm hứng sáng tạo của anh. 🙂 Đơn giản như sau: (1) Anh thật yêu một điều gì, bầu trời. (2) Anh yêu thương con người. (3) Anh muốn diễn tả cho con người biết bầu trời kia đẹp ra sao. Vậy anh vẽ cho con người. Và đó là tất cả lý do. 🙂

Hồi đó, chàng thanh niên Van Gogh khoảng 22, 23 tuổi sống ở Luân Đôn để học làm cha xứ. Anh không có ý tưởng gì về làm nghệ sĩ. Trong căn phòng nhỏ bé, rẻ và tồi, anh viết thư cho cậu em trai yêu quý của anh đang ở Hà Lan. Anh nhìn qua cửa sổ, ngắm ánh sáng lung linh chảy như dòng suối , một cái cột đèn, một ngôi sao, và anh viết trong thư của anh “Bầu trời sao thật đẹp quá và anh phải cho em xem nó đẹp thế nào!”. Và rồi trên tờ giấy viết có kẻ lề, anh đã vẽ nên những nét vẽ đẹp, mềm mại, mảnh mai nhất về bầu trời sao sáng lung linh.

Đó là nghệ thuật. Đó là một cảm giác của tình yêu và nhiệt tình, theo một cách đơn giản, đam mê và chân thực.

Câu chuyện trên thật gây shock và thổi một luồng sáng trong veo vào quá trình sáng tác nghệ thuật.

Phải chăng, để tạo ra một tác phẩm nghệ thuật đẹp, phải nghĩ ngợi lâu, cân nhắc và học tất cả những gì các nghệ sĩ bậc thầy đã từng ghi lại trước đó?

Phải chăng, phải rất tỉ mỉ cẩn thận với những thiết kế và “các mặt phẳng” trong bức họa?

Phải chăng tiếp tục, các bạn cứ kể ra?

Nhưng cảm hứng sáng tạo của Van Gogh và của những tác phẩm vĩ đại thật đơn giản. Và nên đơn giản. Đó là cảm xúc của tình yêu, và nhiệt tình cho một điều gì đó – một chú cóc nhảy trên chiếc lá sen trên mặt hồ, giọt sương lăn trên mí mắt con mèo, một người hăng say lao động, một ý tưởng làm đường xá bớt bụi – một cách đơn giản, đam mê và chân thực – và cố gắng diễn tả vẻ đẹp của điều đó cho người khác, bằng cách viết văn, vẻ tranh, chơi nhạc, thiết kể một phần mềm, hay mở công ty.

Chúc các bạn một ngày yêu việc yêu người,

Hiển

Hiểu và phát triển văn hóa dân tộc

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta bàn đến điểm đầu tiên trong 9 điểm đã nói đến trong bài Du nhập văn hóa nước ngoài. Đó là: “Phải nắm vững văn hóa và định chế của nước mình trước. Trước khi biết cái hay cái dở của người, phải biết cái hay cái dở của mình đã.” Chúng ta sẽ khai triển câu nói này trên ba bình diện: Tư duy tích cực cá nhân, văn hóa quốc gia trong kinh tế toàn cầu hóa, và chính sách giáo dục phát triển văn hóa.
waterpuppet
Tư duy tích cực cá nhân

Trên bình điện tư duy tích cực, trước đây chúng ta đã nói đến khái niệm “thuộc về” (sense of belonging) . Ta càng cảm thấy ta “thuộc về” thế giới mình đang sống, ta càng tư duy tích cực. Nguời không cảm thấy mình thuộc về thế giới mình sống thường bị bệnh trầm uất.

Mà cảm tưởng “thuộc về” tùy thuộc vào yêu thích của ta với mọi người, mọi vật quanh mình. Nghĩa là, nếu ta là người Việt, ta càng dễ tư duy tích cực nếu ta càng yêu mến non sông đất nước, văn hóa nghệ thuật Việt. Người Việt sống trên đất Việt mà không thích những cái gì Việt thì nhất định là không thể tư duy tích cực được, vì sống như thế sẽ có cảm tưởng như đang ở tù.

Mà muốn yêu điều gì thì ta phải làm quen và hiểu rõ nó một tí. Ta không thể nào thích baseball nếu ta chẳng hiểu gì về baseball cả. Không cần phải biết chơi, nhưng ít ra phải hiểu luật chơi thì mới có thể thưởng thức trận bóng.

Văn hóa cũng thế. Phải biết thì mới yêu được. Chỉ có điều là chúng ta cứ lầm tưởng là nếu mình là người Việt thì đương nhiên mình đã biết văn hóa Việt rồi. Có thì cũng có đó, nhưng đôi khi xét lại thì chỉ mới được lớp da mỏng dính bên ngoài.
tranhdongho
Đây là một số căn bản mình nghĩ là chúng ta cần biết:

* Một số nghĩa lýsâu sắc trong huyền sử Việt: Lạc Long Quân-Âu Cơ, Trọng Thủy Mỵ Châu, Phù Đổng Thiên Vương, bánh dầy bánh chưng, An Tiêm và quả hưa hấu v.v… Khi nhỏ ta học như chuyện thần tiên, ngày nay ta cần đọc lại đề hiểu sâu sắc một vài tư tưởng triết l‎ý.

* Vài căn bản về tam giáo (Khổng, Phật, Lão). Các điều này đang có trong máu của ta và trong cách ta sống hàng ngày, cũng như trong bàng bạc tư duy của xã hội. Tốt hơn là ta nên biết chúng rõ hơn một tí để “biết mình.”

* Âm nhạc dân gian mọi miền

* Nghệ thuật dân gian mọi miền.

* Phong tục tập quán cổ truyền.

* Ca dao tục ngữ

* Văn hóa 53 dân tộc thiểu số anh em.

Đây chỉ là danh sách cách việc “cổ” và “thiểu” dễ bị bỏ rơi. Về các vấn đề ‘”tân” và “đại” có lẽ ai cũng biết hàng ngày, không cần nhắc đến.

Không cần phải giỏi, nhưng ít ra là cũng biết đủ để giải thích cho người khác, như là giải thích cho một người nước ngoài đủ rõ để người ta thích văn hóa mình. Biết mà chưa giải thích được, là chưa biết. Đây tạm là chuẩn mực để ta tự xét đoán mình đã tạm đủ chưa.
Nghe-thuat
Văn hóa quốc gia trong kinh tế toàn cầu hóa

Toàn cầu hóa kinh tế càng cao thì ta càng phải sử dụng văn hóa riêng của ta rất nhiều trong phát triển và cạnh tranh kinh tế. Người các nước chắc không tốn tiền đến Việt Nam du lịch để nghe nhạc Mỹ hay nhạc Pháp, hoặc mua áo quần DKNY, Calvin Klein, hay Nike.

Hàng thủ công mỹ nghệ Việt Nam không thể xuất cảng tốt nếu xem cứ như hàng Trung Quốc. Âm nhạc Việt Nam không xuất cảng được nếu nghe như nhạc Jazz.

Điều đầu tiên, nếu không là duy nhất, để sản phẩm của ta nỗi bật trên sản phẩm các nước là nó phải KHÁC. Mà cái khác tự nhiên nhất là từ văn hóa nghệ thuật quốc gia mà sinh ra. Nếu một cái ly có vài hình vẽ không giống Tàu không giống Tây, nói chung là “không giống ai,” thì đó là cái ly người ta mua về để chưng trong tủ kiếng. Bằng không thì nó chỉ là cái ly thường rẻ mạt như nghìn cái ly khác.

Thi ca nếu có hương vị Việt Nam, lại mang chiều sâu con tim vượt biên giới, đó mới là loại thi ca có thể xuất cảng.

Nhà hàng của bạn nếu trang trí dân gian Việt Nam một tí, nhưng sản phẩm và dịch vụ cao, lại có màn nhạc cổ truyền sống, thì có lẽ là thu hút du khách nước ngoài hơn là nhà hàng trang trí theo Tây và chơi nhạc Mỹ.

Thế giới đánh nhau ì đùng, viết sách về tư tưởng hòa bình của nhà Phật thì xuất cảng được hơn là viết triết lý tây phương (Chúng ta là thầy triết đông, nhưng là học trò triết tây).

Nếu chơi Nhạc Jazz thì âm hưởng của nó phải được người ta gọi là Vietnamese Jazz, như là Latin Jazz cho Nam Mỹ, thì mới có thương hiệu để cạnh tranh xuất cảng.

Tóm lại, thế giới càng thu nhỏ vì toàn cầu hóa, ta lại càng cần vững mạnh văn hóa nghệ thuật quốc gia để cạnh tranh kinh tế.
vovinam
Chính sách giáo dục phát triển văn hóa

Hiện nay, việc phát triển văn hóa hầu như nằm ngoài quyền hạn và tầm nhìn của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo. Và giáo dục trở nên rất nghèo nàn về văn hóa nghệ thuật dân tộc. Chương trình giáo dục nên bỏ bớt những giờ học không cần thiết và thay vào đó giờ văn hóa nghệ thuật dân tộc.

Các Đại Học nên có nhiều môn về triết lý, văn hóa, nghệ thuật dân tộc, như là môn nhiệm ý (elective course) cho sinh viên, dù bất kỳ khoa nào, cũng có thể lựa chọn.

Chúng ta cần phải có cái nhìn tổng thể về văn hóa. Văn hóa không chỉ để trình diễn trên TV hay nhà hàng cho du khách. Văn hóa là con người. Con người biết dùng cái mình có sẵn để phát huy nó thành sức mạnh, trong đời sống riêng của mình cũng như trên chính trường và thương trường thế giới.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Thứ ba, 14 tháng 7 năm 2009

Bài hôm nay:

Bee Gees- Ban Nhạc Huyền Thoại của Mọi Thời Đại , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Huỳnh Huệ giới thiệu và nối link.

Daily English Discussion, anh Trần Đình Hoành.

Mong đợi hạnh phúc , Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Âm nhạc của tâm hồn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Em đã về chưa, Văn, anh Nguyễn Tấn Ái.

Tâm của một hiền triết, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Một chùm hoa vô ưu , Trà Đàm, chị Đặng Nguyễn Đông Vy, Phạm Lữ Ân.

Du nhập văn hóa nước ngoài , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Thông tin

Trang Liên Kết cho Đọt Chuối Non: Đọt Chuối Non dự đinh mở một Trang Liên Kết, đặt links nối đến các websites hữu ích cho mọi người. Nhưng có quá nhiều websites để lựa chọn, thành ra cách hay nhất là nhờ tất cả các bạn giới thiệu.

Hiện nay chúng ta muốn đặt trọng tâm vào các websites cộng đồng, tức là không phải websites cá nhân, và vào các sites về giáo dục, các tổ chức từ thiện, các sites thường có những thông tin về giáo dục, học bổng, và các thông tin hữu ích khác.

Nếu là website cá nhân, nhưng thông tin chính là thông tin hữu ích cho cộng đồng thì cũng tốt. Các websites nhiều cãi cọ hoặc nhiều tư duy tiêu cực quá thì không nên. Admins sẽ duyệt qua các giới thiệu và quyết định.

Có thể sẽ đặt tên “người giới thiệu” kế bên liên kết, nếu các bạn đồng ý.

Các bạn có thể email thông tin về dotchuoinon@gmail.com
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Phụ nữ Sudan bị phạt quất roi vì mặc quần – Lubna Ahmed al-Hussein có khả năng sẽ bị quất 40 roi theo luật Sharia của Hồi giáo. Chị và 12 phụ nữ khác bị bắt trong một nhà hàng ở thủ đô Khartoum của Sudan, vì mặc quần, tức là “ăn mặc không đứng đắn.” Các phụ nữ nhận tội ngay, bị quất 10 roi tại chỗ. Tuy nhiên, Lubna Ahmed al-Hussein, không nhận tội và chờ ra tòa. Chị là phóng viên nổi tiếng ở Sudan, viết cột báo tên là Men Talk cho một số tờ báo ở Sudan và làm việc cho văn phòng Liên Hợp Quốc ở Sudan.

(TDH: Phụ nữ Hồi giáo ra đường phải mặc áo như áo choàng che kín thân thể chỉ chừa hai bàn chân, hai bàn tay và đầu. Nhiều nơi đòi thêm khăn quàng đầu. Nhiều nơi đòi che kín luôn cả mặt. Nguồn gốc đó có từ trong Thánh Kinh Koran:

“Tiên Tri, hãy bảo các người vợ và các người con gái của các tín đồ mặc trang phục che khắp người. Như vậy thì tốt hơn, để họ không bị nhận diện và không bị làm phiền.”[Koran 33:59]).

Obama khảo sát tàn sát ở Afghanistan – Tổng thống Omaba đa ra lệnh cho các quan chức thân cận cho thêm thông tin về cáo buộc Mỹ liên hệ đến tàn sát ở Afghanistan năm 2001, liên hệ đến cái chết của hàng trăm, hoặc có thể là hàng nghìn, chiến binh Taliban đầu hàng. Các chiến binh này được giao cho một ông chúa vùng, tướng Gen Abdul Rashid Dostum. Sau đó có tố cáo là những chiến binh này đã bị nhốt trong các containers đến chết vì ngạt thở và một số bị giết bằng súng bắn thẳng vào containers. Tuy nhiên chính phủ Bush đã không chịu mở cuộc điều tra.

Hợp đồng xây ống dẫn dầu Nabucco 3,300km – Turkey và 4 quốc gia Âu Châu (Romania, Bulgaria, Hungary, Austria) đã ký hợp đồng. Đường ống này sẽ dẫn 31 tỉ mét khối dầu mỗi năm từ biển Caspian và Trung Đông, qua Turkey để vào Âu Châu, giảm áp lực lệ thuộc vào dầu hỏa của Nga. Hiện nay, 30% dầu hỏa sử dụng ở Âu Châu là mua của Nga.

Miến Điện sẽ trả tự do cho tù nhân chính trị – Chính phủ quân chính Miến Điện muốn chứng tỏ lòng tốt về cuộc viếng thăm của Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon. Các tù nhân chính trị được trả tự do để họ có thể tham dự cuộc bầu cử quốc gia năm tới. Không có thông tin bao nhiêu tù nhân trong tổng số phỏng định 2,100 người sẽ được trả tự do, và không biết là trong số đó có tù nhân chính trị nổi tiếng nhất, Aung San Suu Kyi, hay không.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Vị Giáo sư Viện trưởng “ngày Mỹ đêm Việt” – “Theo tôi, thành công hay không của mỗi người nằm ở ba điều kiện: cơ hội, sự quyết tâm và khả năng. Khả năng không quan trọng bằng quyết tâm. Và cũng phải biết kiên trì chuẩn bị để khi cơ hội đến thì có đủ khả năng bắt lấy, chứ đừng ngồi chờ cơ hội tự tìm đến” – Giáo sư – Tiến sĩ Trương Nguyện Thành. Vượt qua hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cha bệnh tật, từng làm đủ việc kiếm sống để giờ đây ông trở thành Giáo sư Đại học Utah (Mỹ).

Hiện đại hóa nghề mua ve chai – ông Lý Trường Chiến, tổng giám đốc Công ty cổ phần Giấy Sài Gòn, trò chuyện về dự án “hiện đại hóa việc thu mua giấy vụn”.

Kinh ngạc và xúc động trước văn hóa Sa Huỳnh – Các hiện vật của văn hóa Sa Huỳnh, trong đó có nhiều hiện vật được tìm thấy tại Thừa Thiên – Huế, đang được trưng bày trong chuyên đề “Sa Huỳnh – 100 năm phát hiện và nghiên cứu” tại Bảo tàng Lịch sử VN, Hà Nội. Cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan liên quan đến hành trình tròn một thế kỷ kể từ ngày phát hiện văn hóa Sa Huỳnh.

Tấm lòng vàng – ước mơ xanh – 100 gương mặt được chọn trao học bổng là 100 số phận khác nhau. Điểm chung của các em là nghị lực vượt qua khó khăn, tinh thần hiếu học và khát vọng giúp ích cho đời. Bên cạnh giá trị vật chất, ý nghĩa lớn hơn của học bổng “Lòng nhân ái thắp sáng niềm tin” là mang lại cho các học sinh, sinh viên nghèo hơi ấm từ bàn tay dìu đỡ của cộng đồng, thêm nghị lực cho các em vươn lên trong cuộc sống.

Tổ chức hội chợ công nhân – Để góp phần chăm lo cho công nhân (CN), từ tháng 7 – 2009, Đoàn các KCX – KCN TPHCM phối hợp cùng Công ty CP Đầu tư – Thương mại Trẻ tổ chức “Hội chợ thân thiện” định kỳ hằng tháng tại 15 KCX – KCN TP. Hội chợ không chỉ tạo điều kiện cho CN và người dân mua sắm hàng hóa với giá rẻ hơn từ 5% đến 50% mà còn là sân chơi bổ ích với nhiều hoạt động phục vụ CN như tư vấn sức khỏe sinh sản; hướng dẫn thủ tục thi lấy bằng lái xe, sử dụng thẻ ATM, dịch vụ gởi tiền về quê.

VN nhất toàn đoàn – Sau 2 ngày tranh tài, Giải Điền kinh TPHCM mở rộng 2009 đã kết thúc vào sáng qua, 12-7, với vị trí nhất toàn đoàn thuộc về đoàn chủ nhà VN (gồm 27 địa phương và đội tuyển điền kinh VN) khi giành tổng cộng 25 HCV, 29 HCB và 34 HCĐ. Xếp thứ 2 là đoàn Hàn Quốc (7 HCV, 1 HCB, 3 HCĐ) và hạng 3 thuộc về đoàn Indonesia (4 HCV, 5 HCB, 1 HCĐ).

Quỹ CEP vươn xa – Sau 18 năm hoạt động, Quỹ CEP đã trợ vốn cho gần 700.000 lượt người nghèo; hầu hết đều thoát nghèo.

Nghị lực của cậu học trò mồ côi – Bảo là một học sinh rất ngoan, được thầy cô, bạn bè yêu quý. Em tiếp thu bài nhanh, tích cực phát biểu. Tuy nhiên, do bệnh tật nên em viết chậm, nói chậm. Bệnh tật và hoàn cảnh khó khăn không ngăn được Bảo quyết tâm thực hiện ước mơ của mình.

Chuông Đồng Lộc: được đúc bởi tâm thành.

Gần 40.000 sinh viên, học sinh, thanh niên tham gia Mùa hè xanh với chủ đề “Thực hiện nếp sống văn minh đô thị”, địa bàn triển khai tại 322 phường, xã, thị trấn thuộc 24 quận, huyện, trong đó tập trung hỗ trợ cho 5 huyện ngoại thành và các khu chế xuất, khu công nghiệp có đông thanh niên công nhân.

Đảo Phú Quốc sẽ thành đặc khu hành chính đặc biệt – Với Ðề án điều chỉnh quy hoạch chung, đảo Phú Quốc đến năm 2030 sẽ trở thành một đặc khu hành chính đặc biệt, là trung tâm động lực kinh tế của cả nước về du lịch sinh thái và dịch vụ chất lượng cao, trung tâm bảo tồn sự đa dạng sinh học.

Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long sẽ diễn ra trong 10 ngày – Cuối cùng thì đề cương kịch bản lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội do nhà văn Nguyễn Khắc Phục chấp bút đã được phê duyệt sau hơn 3 tháng gửi lên UBND TP Hà Nội. Theo đề cương, Đại lễ kỷ niệm sẽ diễn ra trong 10 ngày từ 1-10.10.2010.

Hoa hậu Alex Trần: Tôi luôn sống hết mình và hạnh phúc với tất cả những thứ diễn ra xung quanh. – Qua Mỹ năm 2 tuổi, nhưng Alex Trần (Hoa hậu Việt Nam toàn cầu 2009) sở hữu một giọng nói tiếng Việt khá chuẩn và dễ thương. Không chỉ khiến mọi người chú ý về ngoại hình rất ăn ảnh và dáng người mảnh khảnh, quý phái, Alex còn gây ấn tượng mạnh về tri thức của mình.

“Hiệp sĩ” tìm nhà trọ – Giữa đợt nắng nóng khắc nghiệt nhất của Hà Nội, Nguyễn Thị Lan Anh (thành viên Hội tình nguyện thắp lửa trái tim) vẫn đạp xe đi khắp nơi trong thành phố để tìm nhà trọ miễn phí, giá rẻ cho các sĩ tử.

Sáu chị em mồ côi – Mồ côi cha khi mới mấy tuổi đầu, mẹ bị bệnh tâm thần, sáu chị em tự cưu mang nhau để lo miếng cơm manh áo. Người chị cả 13 tuổi mỗi chiều phải đi bán vé số, khuya lại phụ rửa chén bát, bưng phở để cuối đêm mang về nhà chút thức ăn thừa cho mấy đứa em. Vậy mà những đứa trẻ ấy vẫn khát khao tự học và quyết tâm đi học.

Khai mạc Liên hoan Búp sen hồng – Tối 10.7, tại TP Cần Thơ, Liên hoan Búp sen hồng toàn quốc lần thứ 16 chủ đề “Làm theo lời Bác, thân thiện và yêu thương” đã khai mạc với sự tham dự của hơn 2.500 đội viên thuộc 47 nhà thiếu nhi cả nước.

Live show Hòa nhịp bạn trẻ tháng 7 – Với chủ đề Hát cùng bạn bè tôi, chương trình ca nhạc định kỳ này sẽ diễn ra vào lúc 20 giờ ngày 25.7.2009 tại Sân khấu Lan Anh, TP.HCM (được truyền hình trực tiếp trên kênh HTV9 – Đài truyền hình TP.HCM).

Điệu nhảy đường phố – Được du nhập từ Mỹ, hip hop nay trở thành một phong trào sinh hoạt của nhiều người trẻ tại Việt Nam. Tại Hà Nội có thể dễ dàng tìm thấy những nhóm nhảy hip hop ở bất cứ nơi nào có thể nhảy: sảnh khách sạn, nhà hát, các đài tưởng niệm… nhưng nhiều nhất là trong các công viên.
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Bee Gees- Ban Nhạc Huyền Thoại của Mọi Thời Đại

Hôm nay Nhạc Xanh xin giới thiệu với các bạn một ban nhạc được mệnh danh là ban nhạc của mọi thời đại. Thành công vượt bực của họ là minh chứng cho câu danh ngôn mới được nêu trên Đọt Chuối Non : “Thiên tài chỉ 1% là bẩm sinh còn 99% là do lao động”.

Bee Gees là một ban nhạc nổi tiếng gồm ba anh em nhà Gibb, người Úc gốc Anh, Barry, Robin và Maurice Gibb. Anh em nhà Gibbs được sinh ra trên đảo Man. Barry Alan Crompton Gibb sinh ngày 1 tháng 9 năm 1946, và hai anh em sinh đôi Robin Hugh Gibb and Maurice Ernest Gibb ra đời ngày 22 tháng 12 năm 1949. Tên của ban nhạc được cho là lấy từ hai chữ “B.G.”, viết tắt của Brothers Gibb (Anh em nhà Gibb).
young beegees1jpg
Ban nhạc này với 40 năm cống hiến cho âm nhạc với 9 lần đoạt giải thưởng Grammy, trong đó có giải Thành Tựu Trọn đời năm 2000, khoảng 10 giải thưởng lớn khác của thế giới, về âm nhạc của nước Mỹ và các chương trình phát thanh và phát hình. Ngay trong những năm cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970, họ được vinh danh là ban nhạc “soft rock” hòa âm, và là những ngôi sao hạng đầu của thời đại disco cuối thập niên 70. Sau những thành công sơ bộ ở Úc, nơi họ khởi nghiệp, họ trở về quê cha Manchester, nước Anh vào đầu thập niên 1950, và được ông bầu Robert Stigwood giúp bắt đầu ra mắt công chúng .

Với phong cách trình diễn mang bản sắc trẻ trung, Bee Gees rất được yêu mến bởi 3 giọng ca độc đáo hòa quyện vào nhau không lẫn vào đâu. Người anh Barry với chất giọng cao hát chính trong các ca khúc top hits đầu tay của họ. Robin phụ trợ bằng giọng rung; các nốt trung do Maurice hát. Cả 3 anh em cùng kết hợp không chỉ sáng tác phần lớn các ca khúc nổi tiếng của họ, mà còn viết khá nhiều bản nhạc cho các ca sĩ khác. Barry and Robin Gibb chấm dứt sự nghiệp của ban nhạc sau khi Maurice qua đời đột ngột ngày 12 tháng 1 năm 2003.

Năm 1960, Bee Gees được xuất hiện trên một số show truyền hình. Trong những năm từ 1963 đến 1966, họ đạt được một số thành tựu đáng kể với một số đĩa đơn hit đứng đầu các bảng xếp hạng tại Úc. Những đĩa đơn đầu tiên của họ là Spicks and Specks, bản ballad To Love Somebody Holiday nhanh chóng lọt vào top 20 cả ở Anh và Mỹ. Album Bee Gees’1st của họ có những ca khúc này xếp thứ 7 ở Mỹ và thứ 8 ở Anh đã gây được ấn tượng tốt đẹp và nhận được sự ủng hộ của cả giới chuyên môn lẫn công chúng. Sau đó album thứ hai Horizontal mang nhiều chất rock cũng gặt hái nhiều thành công như Massachusette xếp hạng 1 ở Anh, World thứ 7, và The Sun Will Shine ….

Bee Gees được cho là “tài năng âm nhạc xuất chúng của năm 1967”. Họ bắt đầu lưu diễn ở Mỹ. Sau đó lt Odessa phát hành vào năm 1969, một album nhạc Rock phong cách mới pha trộn với dàn nhạc. Trong thời gian này, thường xuyên xảy ra những bất đồng quan điểm giữa Barry và Robin. Kết quả cuối cùng là Robin rời nhóm, còn Barry trở thành trưởng nhóm. Cuối năm 1970 ba anh em lại tái hợp với nhau, nhạc của họ giai đoạn này có sắc thái đau buồn và cô đơn nhưng vẫn ở top thứ 3 ở Mỹ như  Lonely Days, và thứ nhất ở Mỹ như How Can You Mend A Broken Heart.lbeegees 2 jpg

Album tiếp theo, Children of the World (1976), là sự kết hợp giữa Barry và Blue mà kết quả là một single mang tên “You Should Be Dancing” ra đời.

Bee Gees hợp tác xây dựng Saturday Night Fever – ca khúc trong bộ phim cùng tên, được xem là mốc quan trọng trong sự nghiệp âm nhạc của họ. Cả bộ phim lẫn ca khúc trong phim trở thành hiện tượng văn hóa không chỉ tại Mỹ mà còn trên toàn thế giới.

3 đĩa đơn của Bee Gees (“How Deep Is Your Love”, “Stayin’ Alive” và “Night Fever”) đạt vị trí thứ 1 tại Mỹ và ở hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, mở đầu một kỉ nguyên mới. Trong 8 tháng mùa Giáng Sinh năm 1977, Anh em nhà Gibb viết tổng cộng 6 ca khúc xếp thứ 1 tại các bảng xếp hạng nước Mỹ trong suốt 25 tuần. Album liên tiếp phá vỡ nhiều kỉ lục, trở thành album bán chạy nhất trong lịch sử ngành thu âm đến thời điểm này. Saturday Night Fever bán được 40 triệu bản trên toàn thế giới với 6 singles liên tục dẫn đầu tại Mỹ trong 18 tháng.

Too Much Heaven được chọn để trình bày trong sự kiện âm nhạc lớn của tổ chức UNICEF Music for UNICEF Concert tại phiên họp của Đại Hội Đồng Liên Hiệp quốc tháng 1 – 1979, khiến Bee Gees càng nổi tiếng.beegees3
Thành công của nhóm lên cao như diều gặp gió nhưng cũng tụt dốc nhanh vì thể loại disco thời đó đang thành mốt. Cuối năm 1979, sự nghiệp âm nhạc của Bee Gees tại Mỹ sụp đổ nhưng trên trường quốc tế vẫn còn danh tiếng.

Những năm 1980 Robin và Barry Gibb phát hành các đĩa đơn solo nhưng không mấy thành công. Album Living Eyes cũng không vào được top 40 ở Mỹ. Năm 1983 bản nhạc trong phim Staying Alive, trong Saturday Night Fever này giành giải đĩa đơn bạch kim tại Mỹ. Năm 1987 họ bán được hơn 3 triệu bản của album E.S.P.

Ngày 10/3 /1988, người em út của họ là Andy qua đời đột ngột ở tuổi 30 vì bệnh viêm cơ tim, hậu quả của rượu và ma túy. One, album tưởng niệm dành cho Andy, được xếp vào top 10 ở Mỹ trong 1 thập niên

Tiếp đó họ có chuyến lưu diễn đầu tiên trên toàn thế giới trong vòng 10 năm trở lại. Sau đó là High Civilization (1991) , một album có ca khúc hit “Secret Love”. Trở về từ chuyến lưu diễn mệt mỏi, Barry Gibb bước vào trận chiến của những cơn đau lưng đến mức phải phẫu thuật. Còn Maurice thì nghiện rượu.

Trong vòng từ 1993-1997, họ có 2 album Size Isn’t Everything có bài For whom The Bell Tolls xếp thứ 5 và album , Still Waters, bán được hơn 4 triệu bản, xếp thứ 11 tại Mỹ.
beegees4Cuối năm 1997, Bee Gees trình diễn một buổi hòa nhạc trực tiếp tại Las Vegas có tên One Night Only. Đĩa CD của buổi hòa nhạc này bán được hơn 5 triệu bản. Đây là động lực để nhóm thực hiện một chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới . Tour diễn thu hút 56.000 người đến tham dự tại sân vận động Wembley của London. Ban nhạc khép lại thập kỉ 90 với buổi hòa nhạc cuối cùng dưới cái tên “BG2K” tổ chức vào ngày 31 tháng 12 năm 1999. Năm 2001, họ cho ra đời một album mới không ngờ lại là album cuối cùng của nhóm. This Is Where I Came In đem lại cho từng thành viên cơ hội tự sáng tác lẫn sáng tác chung. Buổi trình diễn live trước công chúng của ban nhạc là Live By Request thực hiện bởi mạng truyền hình cable và vệ tinh ở Mỹ.

Không may, Maurice, đạo diễn âm nhạc của Bee Gees, anh em song sinh của Robin, đột ngột ra đi vào ngày 2 tháng 1 năm 2003 vì bệnh tắc ruột.
Ngày 23/2/ 2003 Bee Gees được trao giải Grammy Huyền Thoại. Sau đó ít lâu Robin và Barry quyết định ngưng sự nghiệp chung của Bee Gees và không dùng tên Bee Gees nữa. Cả hai vẫn thu âm so lo hay với những nghệ sĩ khác. Cuối năm 2004, Robin thực hiện chuyến lưu diễn solo vòng quanh nước Đức, Nga và Châu Á.
Tháng 2/2006, Barry và Robin tái hợp trên sàn diễn trong một chương trình nhạc từ thiện ở Miami và tháng 5 cùng năm họ còn xuất hiện trong buổi hòa nhạc Prince’s Trust lần thứ 30 ở Anh. Tháng 10/ 2008, Robin đã biểu diễn một số bài hát ở Luân Đôn trong chương trình âm nhạc của BBC.

“How Deep Is Your Love” là bản nhạc thành công nhất của Bee Gees với hơn 400 phiên bản khác nhau đang tồn tại trong thế giới âm nhạc. Những ca khúc của họ thường được các nghệ sĩ khác cover lại trong đó có Elvis Presley, Janis Joplin, Al Green, Eric Clapton, Lulu, Elton John, Tom Jones, và Nina Simone. bee gees 1number

Bee Gees đạt được thành công ngoài sức tưởng tượng. Ước tính có hơn 200 triệu album và đĩa đơn của ban nhạc này được bán ra trên toàn cầu khiến họ trở thành những nghệ sĩ có album bán chạy nhất và được vinh danh trong Bảo Tàng Danh Vọng Rock & Roll năm 1997với câu nói: “Chỉ có Elvis Presley, ban Beatles, Michael Jackson, Garth Brooks và Paul McCartney mới có thể bán được nhiều nhạc hơn Bee Gees”.

Sau đây mời các bạn thưởng thức 5 ca khúc của Bee Gees qua nhiều giai đoạn:
I Started A Joke, Word, Holiday, First of May, và How Deep Is Your Love

1. I STARTED A JOKE

I started a joke, which started the whole world crying,
But I didn’t see that the joke was on me, oh no.

I started to cry, which started the whole world laughing,
Oh, if I’d only seen that the joke was on me.

I looked at the skies, running my hands over my eyes,
And I fell out of bed, hurting my head from things that Id said.

Till I finally died, which started the whole world living,
Oh, if I’d only seen that the joke was on me.

I looked at the skies, running my hands over my eyes,
And I fell out of bed, hurting my head from things that I’d said.

Till I finally died, which started the whole world living,
Oh, if I’d only seen that the joke was one me.


2. WORDS

Smile an everlasting smile, a smile can bring you
Near to me.
Dont ever let me find you down, cause that would
Bring a tear to me.
This world has lost its glory, lets start a brand
New story now, my love.
Right now, therell be no other time and I can show
You how, my love.

Talk in everlasting words
and dedicate them all to
Me.
And I will give you all my life, Im here if you
Should call to me.
You think that I dont even mean a single word i
Say.
It’s only words, and words
are all I have, to take
Your heart away

3. HOLIDAY

Ooh you’re a holiday, such a holiday
Ooh you’re a holiday such a holiday

It’s something I think worthwhile
If the puppet makes you smile
If not then you’re throwing stones
Throwing stones, throwing stones

Ooh it’s a funny game
Don’t believe that it’s all the same
Can’t think what I’ve just said
Put the soft pillow on my head

Millions of eyes can see
Yet why am I so blind
When the someone else is me
It’s unkind, it’s unkind

De de de de de de de de de de de de de
De de de de de de de de de de de de de

Yet millions of eyes can see
Yet why am I so blind
When the someone else is me
It’s unkind, it’s unkind

Ooh you’re a holiday, ev’ry day such a holiday
Now it’s my turn to say, and I say you’re a holiday.

It’s something I think worthwhile
If the puppet makes you smile
If now then youre throwing stones
Throwing stones , throwing stones

4. FIRST OF MAY ( LIVE 2009)

When I was small, and Christmas trees were tall,
We used to love while others used to play.
Dont ask me why, but time has passed us by,
Some one else moved in from far away.

(chorus)
Now we are tall, and Christmas trees are small,
And you don’t ask the time of day.
But you and I, our love will never die,
But guess well cry come first of may.

The apple tree that grew for you and me,
I watched the apples falling one by one.
And I recall the moment of them all,
The day I kissed your cheek and you were mine.

(chorus…)

When I was small, and Christmas trees were tall,
Do do do do do do do do do…
Dont ask me why, but time has passed us by,
Some one else moved in from far away.

5. HOW DEEP IS YOUR LOVE

I know your eyes in the morning sun
I feel you touch me in the pouring rain
And the moment that you wander far from me
I wanna feel you in my arms again

And you come to me on a summer breeze
Keep me warm in your love and then softly leave
And its me you need to show

Chorus:
How deep is your love
I really need to learn
cause were living in a world of fools
Breaking us down
When they all should let us be
We belong to you and me

I believe in you
You know the door to my very soul
You’re the light in my deepest darkest hour
You’re my saviour when I fall
And you may not think
I care for you
When you know down inside
That I really do
And it’s me you need to show

Chorus
Repeat and fade

6. TOO MUCH HEAVEN

Chorus:
Nobody gets too much heaven no more
It’s much harder to come by
I’m waiting in line
Nobody gets too much love anymore
It’s as high as a mountain
And harder to climb

Oh you and me girl
Got a lot of love in store
And it flows through you
And it flows through me
And I love you so much more
Then my life..i can see beyond forever
Evrything we are will never die
Loving’s such a beautiful thing
Oh you make my world.. a summer day
Are you just a dream to fade away

Chorus..

You and me girl got a highway to the sky
We can turn away from the night and day
And the tears we had to pay(u had to cry)
You’re my life..
I can see a new tomorrow
Evrything we are will never die
Loving’s such a beautiful thing
When you are to me, the light above
Made for all to see our presious love

Chorus..

Love is such a beautiful thing
You make my world a summer day
Are you just a dream to fade away

Chorus..

Nobody gets too much love anymore
Its as wide as a river and harder to cross

Thân chúc các bạn một ngày mới tươi vui. 🙂

Daily English Discussion–Tuesday, July 14, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Let me try to solve the confusion between “What do you think about this book?” and “How do you think about this book?”

People use both of these the same way, for the same meaning.

But, let’s try to be sophisticated and ask: Which one is REALLY correct?

We can answer this by using grammatical structure.

“What” in a question always stands for a noun (or a noun equivalent). Example: What is this? Answer: This is a book. “What” in the question is the equivalent of the noun “book” in the answer.

Now look at “What you do think about this book?” Answer: I think about this book… We CANNOT add a noun (for “what”) to this answer, can we?

On the other hand, “how” stands for a status, a state of affair, a condition. Example: How do you feel about her. Answer: About her, I feel very unhappy. “Very unhappy” is the state of mind about her.

So, how do you think about this book? Answer: I think about this book that it is outstanding. “It is outstanding” is a statement about the status or condition of the book.

Switch the words around a little, to make the reading more natural: About this book, I think that it is outstanding.

So, technically, “How do you think about…” is correct and “what do you think about…” is incorrect.

But people use both of them equally. So they both may be considered correct by usage. But “how do you think about…” is more sophisticated English.

Some different examples:

What do you think he will do?
What do you think this sentence means?
What do you think mother will say about this?

But

How do you think he will handle this issue?
How do you think the election will go?

TODAY’S DISCUSSION

We have the question on Mr. Pham Minh Ha’c proposal from yesterday. Thanks, Stone, for answering. We can continue discussing this important issue.

Another matter is argument on the Internet. Most of the time, I feel that arguments in Internet forums sound like childish bickering. Everyone talks past each other and none makes much sense.

How do you feel about Internet discussion in general?

TODAY’S CHALLENGE

We have a bunch of Bee Gees songs chi Hue has just posted for translation. If you translate several songs, it may be better to post all of them into one post, instead of spreading them out into too many posts. Thanks a million.

That’s it for today. Have a great day!

Hoanh

Em Đã Về Chưa

Nắng đã cuối ngày em về chưa?
Mưa đã cuối mùa em về chưa ?
Cuối cuộc đường trần rồi em về đâu?
Cuối cuộc trăm năm hỏi em có còn nguyên vẹn nụ cười?
aodai

Em một đời nhan sắc, em một đời thiên tính hiền lành mà tuổi thanh xuân chừng quá ngắn, được bao ngày yêu thương, được bao ngày chiều chuộng, đóa hoa trên cành ấy anh mang về vụng về chưng cất hóa thành cầm tù trong cõi hạn hẹp chồng con.

Ngày xưa, ngày xưa yêu em như mây trắng, yêu em như hoàng hôn, yêu như một lãng du, yêu như một giã biệt…Em thấm thía nỗi niềm sau trước, sợ mất người, sợ mất mình, dư vị cay nồng của thuở hoa niên.

Rồi cũng đến cuộc chung thân. Thế rồi ta vẹn lời thề, thế rồi mẹ đón em về làm dâu, thế rồi mộng chẳng đến đâu, quẳng cái thanh xuân em âm thầm làm vợ tần tảo kiếm tìm hạnh phúc một nụ cười lấm mấy giọt mồ hôi.

Anh thì một đời không thực, một đời mộng ảo, một khát làm người, một khát làm vĩ nhân tỉnh lẻ, em thì thầm lặng như Chức Nữ dệt tấm gia đình con tằm rút ruột nhả đường tơ.

Thôi thì anh biết tạ ơn người, biết xin lỗi người, yêu em ta được nhiều mà như mất, li rượu cuộc đời chưa thôi say đắm, ruổi một cành hông, ruổi một câu thơ, có biết sau lưng thầm một tiếng thở dài.

Thôi thì biết tạ ơn người, ta xem cuộc đời như thơ mà em thì quí cuộc đời như thực. Ta ruổi theo niềm vui bè bạn tội nghiệp em mừng cho con từng con điểm chín mười.

Thôi thì lấy nhẫn nại làm vui, yêu ta em mất nhiều mà như được. Nợ em một đời nhan sắc chưa hoàn trả, nợ em một hẹn thề, nợ em một ngày mộng ảo… Ta liều lĩnh mà em cả tin, ta thế chấp mà không gia tài, em phá sản mà tưởng mình chủ nợ.

Mà thôi, lấy tình yêu và trách nhiệm làm vui. Giờ yêu người mới biết mình vô dụng, trăm câu kinh chưa làm được một câu tử tế, ta “ nhất sinh từ phú tri vô ích”, em nôm na giản dị mà hạnh phúc bình thường lại đến từ em.cò

Anh cảm ơn sách vở nào đã dạy cho em biết giản đơn xếp lại ngày thiếu nữ, biết làm con cò lặn lội bờ sông, biết thuận theo lẽ chồng là đầu của vợ, biết canh cánh bên lòng lời xưa mẹ dặn về nhà người chăm dậy sớm thức khuya.

Bao nhiêu năm rồi làm mẹ các con anh, tấm áo miếng cơm đã đành là nỗi niềm canh cánh. Có cơn mưa chiều nao cho đường quê lầy lội, cho người mẹ trẻ thắt lòng nghĩ nẻo về con nhỏ đường xa.

Có ngày hè nắng nôi, nhẫn nại bàn tay đưa gió mát, có đêm con trẻ ấm mình khó ngủ, anh người chồng tính đoản, nỗi khuya chăm ẳm chỉ vợ thôi.

Bao nhiêu năm rồi làm mẹ của các con anh để yên lòng người chồng cao đàm khoác luận. Thôi thì một chiều xếp bút nghiên sách vở, giản dị một điều: Anh biết cảm ơn em!

Thôi lấy an lạc làm vui, đất nước mình rồi giàu rồi mạnh, rồi văn minh âu hóa. Anh rất lạc quan tin rồi sẽ không còn những người vợ khổ, như tin vào lẽ công bằng dân chủ văn minh.

Riêng có một điều mong rằng đừng bao giờ thay đổi: Rằng vợ cứ ngoan cứ hiền, cứ cúc cung thầm lặng, cứ một đời phụ nữ Á đông, giữa thăng trầm cuộc đời với anh em cứ là bến đỗ bình yên. MeRuCon

Giờ thì đã cuối ngày rồi đó, nắng đã tắt và mưa núi sắp về giăng mắc, cánh cò của anh còn lặn lội nơi nào. Về đi thôi, về đi!

NGUYỄN TẤN ÁI.

Tâm của một Hiền Triết

Chào các bạn,

Con người chúng ta liên tục phản ứng đáp lại tác động từ bên ngoài, một bông hoa đẹp, một làn gió mát, một câu hỏi thăm, một vấn đề thời sự, một bài toán khó, một lời khen, một lời chỉ trích.

Làm sao để ta có thể đáp lại các tình huống liên tục thay đổi tốt nhất được? Trả lời chính xác và tự nhiên cho một câu hỏi khó, cười vui khiêm tốn nhận một lời khen, hóa giải dịu dàng một người anh em cứ mở mồm ra là chê và giúp anh ta thấy được sự mê muội của mình thoải mái vui vẻ?

Phải chăng cần học các “chiêu thức” từ trước? Đọc thật nhiều sách? Tích lũy thật nhiều kiến thức?

Hôm nay, Wang Yang Ming, một triết gia Trung Quốc chia sẻ với chúng ta về tâm trí của người hiền triết. Tâm trong như mặt nước hồ phẳng lặng, tâm sáng như gương, tâm xanh và cao thượng như trời xanh, tâm nhẹ nhàng như ngọn gió.

Chúc các bạn một ngày thật sáng,

Hiển.

.

sage
Tâm của một Hiền Triết

Cậu học trò hỏi:

“Phản ứng của một hiền triết đối với những tình huống luôn thay đổi thì vô giới hạn. Phải chăng vị hiền triết phải học hết từ trước?”

Người Hiền Triết trả lời: “Làm sao ông ấy có thể học hết mọi thứ được? Tâm của người hiền triết như một tấm gương sáng. Bởi tấm gương hoàn toàn sáng, tấm gương đáp lại tất cả những tác động khi chúng đến và phản chiếu lại tất cả. Không có chuyện một hình ảnh từ trước vẫn được lưu lại ở thời điểm phản chiếu hiện tại, hay một hình ảnh chưa được phản chiếu đã tồn tại ở đó từ trước…

Từ những điều này ta biết rằng một Hiền Triết làm một việc gì đó khi thời điểm của việc đó đến. Nỗi sợ duy nhất là gương không sáng, chứ không phải là gương không có khả năng phản chiếu sự vật khi chúng đến. Tuy nhiên, học trò thì phải tích cực làm sáng tấm gương. Học trò chỉ nên lo lắng về chuyện tâm của mình không được sáng, chứ không phải là không có khả năng đáp ứng lại tất cả những tình huống thay đổi.”

Nguyễn Minh Hiển dịch

.

On the Mind of a Sage

The student asked: “A sage’s response to changing conditions is unlimited. Does he have to study beforehand?”

The Sage replied: “How can he study everything? The mind of the sage is like a clear mirror. Since it is all clarity, it responds to all stimuli as they come and reflects everything. There is no such case as a previous image still remaining in the present reflection or a yet-to-be-reflected image already existing there. …

From these we know that a sage does a thing when the time comes. The only fear is that the mirror is not clear, not that it is incapable of reflecting a thing as it comes. The study of changing conditions and events is to be done at the time of response. However, a student must be engaged in brightening up the mirror. He should worry only about his mind’s not being clear, and not about the inability to respond to all changing conditions.”

— Wang Yang Ming (1472-1529),
Instructions for Practical Living (1518), Part I.21
Translated by Wing-tsit Chan, Columbia University Press, NY, 1963

Một chùm hoa vô ưu

Em không phải là Phật tử, nhưng em cùng bạn bè vừa trở về từ chuyến “du lịch Thiền” tổ chức trong bốn ngày tại Thiền viện Bát Nhã ở Bảo Lộc (Lâm Đồng) nhân dịp lễ Phật Đản LHQ.

Ở đó, người ta hướng dẫn về Phật pháp, và những tu tập khác nhằm giúp em thích ứng với đời sống hiện đại, nuôi dưỡng thân tâm, giúp em hóa giải cơn giận, sự buồn đau, sự cô đơn và trống trải, kết nối lại những sợi dây tình thân trong gia đình và với bạn bè…. Khi về lại Sài Gòn, em thấy lòng thật vui vẻ và thanh bình

Tôi biết điều đó khi nhìn gương mặt em. Rạng rỡ như một chùm hoa vô ưu vậy.
lotus
Tôi thích cái tên ấy. Hoa Vô Ưu.

Có người vẫn tin rằng hoa vô ưu chỉ là một loài hoa trong tâm tưởng và không có thật. Cũng như sự “vô ưu” (không buồn phiền) tuyệt đối là không thể có. Còn em, em có tin rằng trên thế gian này có một loài hoa tên là “vô ưu” không?

*

Thái tử Tất Đạt Đa được sinh ra dưới vòm cây Vô ưu đang trổ hoa chính là Đức Phật sau này. Vì thế mà loài hoa này gắn với ngày Phật Đản. Tên tiếng Phạn của nó là Asoca, tiếng Hán dịch ra là Vô Ưu Thọ (cây vô ưu), lá xanh ngắt, hoa nở từng chùm, màu cam đỏ rực rỡ, tỏa hương thơm ngát.

Thái tử Tất Đạt Đa, ngay sau khi chào đời, đã vùng đứng dậy và bước đi bảy bước, mỗi bước của cậu bé lại có một bông sen nở ra đỡ lấy bàn chân. Đứng trên toà sen thứ bảy, thái tử chỉ một tay lên trời, một tay xuống đất ý nói “Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn” (Trên trời và dưới trời thì ta là cao quý nhất).

Câu nói ấy đã khiến nhiều người băn khoăn. Phải chăng đó là sự kiêu căng, chấp ngã ?

Nhưng không, em ạ. Cũng như loài hoa kia, đừng chỉ vì cái tên mà tin rằng nó không có thật. Bởi hoa là do chính con người đặt tên. Đừng vì cái nghĩa đã biết của chữ “ngã” mà hiểu rằng “TA là trên hết”. Vì nghĩa của chữ cũng do con người đặt ra.
rebirth1
*

Trong những buổi tịnh tâm ngắn ngủi ở thiền viện, em chỉ làm một điều duy nhất, đó là nhìn thật sâu vào tâm hồn mình, tìm đến cái nguyên sơ của tính thiện, của sự vô ưu, của tình yêu thương thuần khiết. Và rồi cũng với đôi mắt đó, em nhìn bạn bè, người thân, em nhìn thế giới xung quanh. “Lắng nghe để hiểu, nhìn lại để thương”.

Có một câu thiền rất quen này: “Khi tôi chưa học đạo, tôi thấy núi là núi, sông là sông. Khi tôi học đạo, tôi thấy núi không phải là núi, sông không phải là sông. Sau khi học đạo xong, tôi lại thấy núi là núi, sông là sông.” Ta có thể đi khắp nhân gian, nghe muôn tiếng, thấy muôn điều. Nhưng ta chỉ có thể thấu hiểu khi nhìn và nghe với trái tim khiêm nhường và trong sáng, không hề mang theo bất cứ thành kiến hay sự cố chấp nào. Khi ta nhìn những người xung quanh dưới cái nhìn thuần khiết nhất, ta mới có thể nhận ra họ như chính bản thân họ, không phân biệt bởi giàu nghèo, đẹp xấu, giỏi dở, sang hèn, không phân biệt màu da, tôn giáo, giai cấp, chính kiến… Khi đó, ta mới có thể “lại thấy núi là núi, sông là sông”.

Tôi tin rằng chữ ngã trong câu “duy ngã độc tôn” của Thái Tử Tất Đạt Đa là nói về cái vốn dĩ đã ở trong mỗi con người từ khi mới sinh ra. Cái gọi là “nhân chi sơ, tánh bổn thiện”. Cái hồn nhiên, vô ưu, lương thiện, nhân ái, yêu thương. Cái cao quý nhất, đáng nâng niu và gìn giữ nhất. Đó chính là cái “ngã” thật sự, chung nhất của loài người. Đó là Tâm Phật mà ai cũng có. Đó là xuất phát điểm của cõi nhân sinh. Đó chính là chùm hoa vô ưu kỳ diệu của tâm hồn con người.

Nhưng trong đời sống xô bồ này, có khi ta tự chôn vùi nó, có khi ta lãng quên. Và có khi giống như hoa vô ưu, người ta không nghĩ là nó còn tồn tại. Nhưng em đã biết rằng, nếu ta chịu lắng nghe, chịu nhìn lại, chịu tìm kiếm, chắn chắn là ta sẽ tìm thấy nó, phải không em?

Chắc chắn ta sẽ tìm thấy một chùm hoa vô ưu trong tâm hồn mỗi người ta quen biết. Và trong chính bản thân ta.

Phạm Lữ Ân