Nếu có ai nài nỉ tôi đưa ra lý do vì sao tôi mến anh ta, tôi sẽ không thể tìm thấy gì để nói, ngoài việc trả lời rằng: vì anh ấy là anh ấy và tôi là tôi.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
If a man should importune me to give a reason why I loved him, I find it could no otherwise be expressed, than by making answer: because it was he, because it was I.
Chỉ còn hai tuần nữa thôi là con gái mẹ tròn tám tuổi.
Tóc biếc, môi hồng với đôi mày cong như một vầng trăng. Con gái mẹ hay cười, mỗi nụ cười là ánh vui tràn lên môi lên mắt, sáng bừng khuôn mặt đáng yêu. Nhìn nụ cười của con, mẹ thấy lại những tháng ngày ấu thơ hạnh phúc.
Những buổi sáng dậy sớm nằm trên giường với ông bà. Cái giường nhỏ có một bức tường ngăn đầy sách, một cô búp bê da nâu, tóc xoăn đứng trong hộc tủ. Bên kia tường là chuồng lợn của nhà hàng xóm, chú lợn thỉnh thoảng lại làm ồn ụt ịt.
Cô bé tám tuổi là mẹ khi ấy thường hay nằm im nhìn lên trần nhà suy ngẫm. Ông bà thấy vậy hay trêu mẹ là bé mà đã biết nằm suy ngẫm sự đời. Mẹ cười tít mắt, niềm vui tràn mắt tràn môi. Lúc ấy chắc mẹ cũng mang đến cho ông bà thật nhiều hạnh phúc, như con bây giờ mang đến cho mẹ biết bao niềm vui những lúc con cười.
Nụ cuời của con đưa mẹ trở về tuổi thơ có ngôi nhà với khu vườn xinh xắn, cây sấu nhỏ sau nhà xòe những cành lá non tơ vào khung của sổ, vẽ lên tường bao nhiêu bức tranh đen trắng. Cái giếng nhỏ, nước trong vắt, có chiếc gàu nhỏ màu đen rêu phủ xanh rì. Cây dâu tằm mỗi mùa hè là trĩu cành quả ngọt để mẹ tìm ăn cho đến tím cả môi. Giàn nho ngập ánh trăng và gió những buổi tối mùa hè mất điện. Con ngõ nhỏ mỗi buổi sáng đưa mẹ đến trường. Cô bé là mẹ đeo chiếc cặp to đùng lẽo đẽo đằng sau cậu bạn cùng trường không biết tên, cũng không bao giờ hỏi. Sau này khi lên cấp 3, mẹ và cậu bé ấy trở thành bạn thân cùng lớp, thỉnh thoảng vẫn nhắc về con ngõ nhỏ ngày xưa…
Nụ cười của con đưa mẹ về với những buổi tối ấm êm, có ông bà và bác. Cả nhà ngồi học bài, đọc sách xung quanh chiếc bàn gỗ khổng lồ. Cũng chiếc bàn ấy, ban ngày trở thành ngôi nhà của mẹ, là chỗ để mẹ và các cô bạn khác lấy báo bao quanh để biến thành nhà, thành cửa hàng, thành tất cả những gì mà trí tưởng tượng phong phú trẻ con có thể nghĩ ra…
Nụ cười của con đưa mẹ về với tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc của một cô bé có đôi mắt buồn là mẹ… Đôi mắt của con bây giờ sáng và vui như giọt nắng mùa thu. Mẹ mong sao giữ mãi được niềm vui trong trẻo ấy. Để sau này khi con nhìn vào nụ cười của con mình, con sẽ thấy lại những tháng ngày tuổi thơ hạnh phúc có hai mẹ con mình nắm tay nhau đi trên những con đường tràn ngập niềm vui.
Mẹ Bé Chuột
.
ĐCN: Mẹ Bé Chuột là chị Bùi Diệu Minh, hiện đang sống ở Hà nội làm tại IBM Việt nam. Chuột tên thật là Lê Minh Anh, năm nay sắp tròn 8 tuổi, học tại trường Uniworld ở Hà nội.
Vườn nhà bà ngoại có rất ít hoa, chỉ toàn lá. Dường như đối với ngoại, lá thì hữu dụng hơn hoa nhiều.
Ngay bên cổng nhà là hai cây dừa, lá sẽ dùng để làm bánh phu thê khi nhà hàng xóm có đám cưới. Leo tràn trên bờ rào là một màu xanh mởn của lá sương sâm. Cứ dăm ngày, bà lại cắp rổ ra lặt về làm món sương sâm nước cốt dừa mát ngọt, thơm thơm mà lũ chúng tôi luôn mê mẩn. Chuối thì bà trồng thành hàng cạnh bờ rào. Để Tết gói bánh Tét khỏi phải mua, không thì lâu lâu cắt một hai tấm lá gói mấy cái bánh ú ăn chơi. Sát cạnh giếng là mấy cây dong, một bụi riềng, dăm khóm xả, một vạt lá lốt, một bụi trầu lớn. Và hai bụi đinh lăng xanh rờn trồng ngay bên cửa bếp.
Bà ngoại tôi yêu quý nhất hai bụi đinh lăng này, ngày nào cũng tưới. Mỗi năm vào dịp Tết, tự tay bà sẽ chọn lặt từng ngọn lá đinh lăng để làm món nem bì.
Cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa gặp ai làm món nem bì ngon như bà. Chính món này làm ông ngoại phải lòng bà. Ông ngoại vốn là bạn cờ vong niên của ông cố, thỉnh thoảng vẫn đến chơi nhà, nhưng không bao giờ gặp mặt bà. Ngược lại, bà thì biết ông rất rõ vì bà vẫn nấp sau rèm nhìn trộm chàng trai trẻ ngồi chơi cờ ngoài phòng khách. Ông cố là người khó tính, nên bà luôn phải giấu mình đi khi có khách đàn ông đến nhà. Tóc bà không bao giờ được cắt, và răng thì phải nhuộm hạt huyền.
Một Tết nọ, ông cố mời ông ngoại đến nhà, nếm món ruột của cô con gái rượu. Ông ngoại đang mải mê ăn, mải mê nhấp rượu, chợt nghe ông cố hỏi: “Anh thấy răng, có được không?” ông ngoại liền gật đầu tới tấp: “Dạ được lắm, rất ngon” Ông cố cười ha hả: “ Tui không hỏi nem có ngon không. Nem con gái tui làm là nhứt xứ rồi đó nờ. Chừ tui muốn hỏi là anh có ưng cái người làm món nem ni không?” Vậy là, ông ngoại ưng luôn người con gái làm món nem bì ngon tê lưỡi đó, dù chưa một lần gặp mặt.
Khi về lập nghiệp tại đất này, việc đầu tiên ông làm sau khi dựng ngôi nhà gỗ nhỏ là trồng hai bụi đinh lăng, để bà làm món nem bì cho ông nhắm rượu. Mỗi khi nhắm rượu, ông lại kể chuyện ngày xưa ông phải lòng bà vì món này. Bà lại cười lỏn lẻn, khoe hàm răng đen nhánh.
Sau khi ông ngoại mất, cậu tôi muốn xây lại nhà, đã tranh cãi với bà một trận ra trò. Vì bà nhất định giữ hai bụi đinh lăng ở nơi chúng đã được trồng xuống, mà nếu vậy, thì ngôi nhà sẽ phải xây lệch qua một bên. Bà khăng khăng: “Tau chỉ còn có hai bụi cây này để nhớ đến thầy mi. Để yên đó!” Cậu tôi chịu thua, ngôi nhà không thể nằm giữa mảnh đất, và hai bụi đinh lăng giờ thành ra mọc cạnh cửa hông.
Từ khi ông mất, bà ngoại chỉ làm món nem vào dịp Tết. Cứ đến 26 Tết, bà mới mua thịt, bì về, tự tay rang thính, tự tay bà thái thịt nạc thành từng miếng mỏng, thật mỏng, bì luộc sơ rồi thái chỉ, thái vừa, rồi trộn với thính, tỏi, tiêu. Xong rồi nắn thành từng khối vuông, đệm vài lá đinh lăng xung quanh rồi gói lại bằng lá chuối tươi, buộc lạt, đem treo trên đầu bếp. Đến trưa ba mươi lấy xuống đặt lên đĩa rồi mở gói. Thịt chín nhờ lên men có màu phớt hồng, thính vàng ruộm, điểm những sợi mỡ trắng và những sợi bì trong. Bên ngoài lớp lá gói vẫn nguyên màu xanh, lá đinh lăng lót trong cũng vậy. Bày thêm cạnh đĩa mấy tép tỏi bóc sẵn, mấy quả ớt hiểm đỏ tươi. Chưa ăn đã thấy thơm nức mũi. Lá đinh lăng vừa làm đẹp món ăn, lại có mùi hăng hăng nhẹ, vị hơi đăng đắng và cũng có tính an vị, nên ăn với nem vừa chua thì rất bắt. Nhắm chung với chút rượu nữa thì uống đến mềm môi.
Tôi đã ngồi xem bà làm món nem ấy suốt những cái Tết thời thơ ấu, nhưng đáng buồn làm sao, không chịu quan sát kỹ. Các dì và mẹ tôi cũng vậy, bởi cứ nghĩ rằng công thức chung là đơn giản. Chính vì vậy mà không chịu hỏi kỹ các công đoạn thái thịt, trộn, gói, tỉ lệ thịt, bì, thính chính xác ra sao. Vì vậy khi bà mất đi, món nem cũng thất truyền. Dì tôi nhớ mang máng cách làm, Tết năm nọ quyết tâm gói thử, nhưng chỉ một lần rồi thôi vì ai cũng nhận ra là khác xa món nem bà làm ngày xưa. Ngồi bên mâm cơm ngày cuối năm, cả nhà ngậm ngùi nhớ ông, nhớ bà, nhớ món nem bì ngon tuyệt mà ứa nước mắt. Có bao nhiêu chuyện bởi cứ tưởng là đơn giản mà chúng ta đã bỏ qua, để rồi nó qua luôn không thể nào níu lại?
Ngôi nhà còn được cơi nới thêm hai lần nữa, nhưng vẫn xây lệch, chừa lại hai bụi đinh lăng và khoảng sân rộng bên hông nhà. Lá non vẫn mọc ra, rồi già đi, không ai lặt hái nên ngày càng xum xuê. Tôi nghe người ta nói rằng cây đinh lăng khi được 100 năm tuổi sẽ thành cây thuốc quý.
Cậu tôi thì kể rằng có một trưa Ba mươi năm nọ, cậu nằm ngủ quên bên cửa, mộng thấy Đinh lăng hoá người…
Hàng ngày ta đọc tư duy tích cực và cố cố cố để tư duy tích cực, và ta cảm thấy rất thường xuyên ta không tích cực được như ta muốn, và ta lại cố cố cố thêm, và vẫn cảm thấy mình yếu kém, và ta bắt đầu stress stress stress vì cái yếu kém của mình. Hóa ra khởi đầu để cho tích cực và hết stress, một lúc sau thì lại nhiều stress hơn nữa. Đúng là tẩu hỏa nhập ma.
Vấn đề ở chỗ này có vài điểm:
1. Ta cứ chối bỏ cái yếu kém của mình, không chấp nhận nó là một phần của mình, và ta bị stress vì nó vẫn còn đó. Nếu hai cánh tay của mình yếu không cử tạ 100 ky’ được, thì việc gì phải stress? Cứ thong thả tập thể thao đều đặn hàng ngày, hai cánh tay sẽ mạnh thêm từ từ, đến đâu hay đến đó. Điều quan trọng là ta vui thích khi tập hàng ngày, như là một môn giải trí, hơn là cố cố cố như là một loại công việc nhiều stress. Có cố thì chắc là cũng chẳng giúp mình đi nhanh được bao nhiêu, vì các bắp thịt chỉ có thể mạnh từ từ, mà lại có thể làm cho mình mất hứng thú và thêm stress. Mà thêm stress thì có nghĩa là mình đã đi lùi trong tư duy tích cực.
2. Cứ cố cho mạnh tức là to cứ nghĩ về cái yếu của mình, và tiêu tán tư tưởng và năng lực vào chổ yếu của mình, chứ không dồn được sức mạnh vào chỗ mạnh. Mà trong tâm ly’ con người, cứ chú tâm vào chỗ yếu là ta yếu thêm. Ví dụ: Nếu cứ mắng đứa bé “Mày dốt toán, mày dốt toán, cố cho giỏi lên” thì có khả năng cao là đứa bé sẽ dốt toán cả đời. Điều này các bố mẹ và thầy cô có kinh nghiệm đều thấy. Và trong môn tư duy tích cực, điều đó gọi là “luật hấp dẫn”, cứ nghĩ và nói đến cái xấu hoài thì cái xấu sẽ đến với mình, kể cả khi mình nói “Phải bỏ cái xấu này, phải bó cái xấu này.”
Điều này thì không phải ngày nay chúng ta mới biết, mà các đại gia về tâm y’ con người đã biết từ mấy ngàn năm trước. Thánh kinh có nói, Muốn vào được thiên đàng thì phải như trẻ em. Trẻ em sống rất hồn nhiên với chính mình, không xỉ vã cái yếu của mình và không ham hố chạy theo cái mạnh của mình. Trong Kinh Kim Cang có rất nhiều câu theo nghĩa, Bồ tát mà còn muốn giác ngộ thì không là Bồ tát, Bồ tát mà nghĩ là mình giác ngộ thì không phải là Bồ tát. Còn ham muốn là còn gánh nặng, thì không thể giải thoát để bay bỗng được. Cứ ung dung tự tại thì điều gì sẽ đến, sẽ đến, tự nhiên một lúc nào đó.
Thay vì chối bỏ cái yếu đuối của mình, thì cách hay nhất là chấp nhận con người của mình toàn diện, cả cái yếu lẫn cái mạnh. Dĩ nhiên là ta muốn làm mạnh cái yếu, nhưng muốn làm mạnh không có nghĩa là chối bỏ. Không ly’ do gì phải chối bỏ và không yêu thương cánh tay của mình chỉ vì nó không mạnh như mình muốn. Tức là, nếu ta lỡ nỗi nóng khi không đáng nỗi nóng, buồn khi sách nói không nên buồn, stress khi sách nói không nên stress, thì cứ ung dung chấp nhận nó như là một phần của mình. Và thay vì cứ chối bỏ là mình không buồn, không stress… thì cứ ung dung đối diện nỗi buồn của mình và ưu ái nhìn nó đang ở trong lòng mình.
Thiền sư Nhất Hạnh có viết trong Kinh Kim Cang Giảng Giải, hãy ôm ấp yêu thương nỗi buồn nỗi đau của mình vì nó là mình. Kinh nghiệm riêng của mình cũng cho thấy là khi buồn đau, nếu chối bỏ nỗi đau, cố tình gạt nó ra khỏi đầu óc, thì nó cứ nằm đó nhức nhối tháng này qua năm nọ. Nhưng nếu cứ nhìn nó yêu ái và chấp nhận, “Ừ mình đang đau nhức kinh khủng, và cơn đau đang xâu xé mình…” thì khả năng cho mình “lành” được cơn đau gia tăng rất nhiều, cứ như là cơn bão đã hiện rồi sẽ đi xa.
Chẳng có ai là siêu nhân ở đời cả. Và chẳng ai là không yếu chỗ này chỗ kia. Khi ta bị đụng vào điểm yếu, có khả năng cao là ta bị quỵ. Nhưng đó là chuyện tự nhiên. Chẳng có ly’ do gì phải stress khi ta bị ngã vì yếu. Điều quan trọng là biết rằng mình đã ngã, chấp nhận mình đã bị ngã, đứng dậy hăng hái đi tiếp, và hy vọng, nhờ kinh nghiệm, sau này ít ngã hơn.
Chúng ta không có y’ nói rằng đừng cố gắng làm gì hết, hay đừng làm cho mình hoàn thiện và mạnh mẽ hơn. Dĩ nhiên là ta phải tinh tấn cố gắng hoàn thiện chính mình mỗi ngày. Nhưng hoàn thiện cơ thể như người vui chơi trên sân bóng mỗi ngày thì khác với hoàn thiện của người cố của tạ, cử không nỗi thì xỉ vả chưởi rủa cánh tay của mình. Chẳng có phần nào trong cơ thể đáng được xỉ vả và thất vọng cả, cả phần mạnh lẫn phần yếu. Tất cả, mạnh lẫn yếu, làm nên cái yêu ái mà ta gọi là “tôi”.
Hôm nay nhật thực toàn phần đi qua Á Châu – Nhật thực toàn phần sẽ đi qua India, Nepal, Burma, Bangladesh, Bhutan and China trước khi ra Thái Bình Dương. Các nơi khác ở Á châu sẽ thấy nhật thực bán phần. Nhật thực này sẽ kéo dài 6 phút 39 giâym tại điểm xem tốt nhất. Vài trăm năm mới có nhật thực dài thế này một lần.
Esperanto, ngôn ngữ của hy vọng – Cộng đồng nói tiếng Esperanto trên thế giới đang chuẩn bị kỷ niêm sinh nhật 150 năm của cha đẻ của Esperanto Dr Ludwig Lazar Zamenhof (1859-1917) tại sinh quán của ông ở Bialystok, Ba Lan. Đây là một ngôn ngữ nhắm vào công đồng, nhẫn nhục và bình đẳng.
Hai anh hùng cứu em bé 4 tuổi bị kẹt trong xe đang cháy – Hai anh em John và Joel Rechlitz đều là nhân viên cứu hỏa ở Milwaukee, tiểu bang Wisconsin, đang chuẩn bị cho một tiệc sinh nhật gia đình hôm chúa nhật, thì vợ của John gọi điện thoại, hốt hỏang cho biết một chiếc xe truck thể thao (SUV) đã bị lật gần đó, đang bị cháy và có mấy người kẹt trong đó.
John và Joe chạy ngay đến hiện trường. Chiếc xe đã lật nghiêng và cháy rực, trong đó kẹt một phụ nữ và 2 đứa con. Người mẹ đã trao được đứa con 2 tuổi ra ngòai cho vợ của John. John và Joe đập cửa kính lôi được người mẹ ra ngoài. Nhưng bên trong còn em trai 4 tuổi đang bị gài cứng vào ghế ngồi của trẻ em, và ghế của em bắt đầu cháy và em đang gào thét. Cả John và Joe bỏng cả hai tay cố gắng mang em ra nhưng không được, và không tìm được nút cài dây để mở.
May nhờ có người đứng gần đó có con dao, John và Joe cắt được dây, mang em ra ngoài. Em bé bị bỏng 30% tòan thân, đang trong tình trạng nguy kich, nhưng có khả năng qua khỏi, và sẽ được giải phẩu. John và Joe chỉ bị bỏng tay.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Để có một thế hệ không sâu răng – Lần đầu tiên ở châu Á, Viện Răng hàm mặt T.Ư sẽ bổ sung fluor vào muối ăn, trước mắt ở tỉnh Lào Cai từ cuối năm 2009. Mục tiêu của dự án là tạo nên một thế hệ người VN không sâu răng!
Chính quyền đối thoại với trẻ em – Ngày 20-7, gần 140 em đại diện trẻ em TP.HCM tham dự buổi đối thoại với lãnh đạo HĐND, UBND TP và các sở ngành tại diễn đàn “Trẻ em và các mục tiêu vì trẻ em năm 2009”. Tại diễn đàn, lãnh đạo TP và các sở, ngành giải đáp nhiều câu hỏi liên quan đến chất lượng giáo dục, về giáo dục kỹ năng sống, giáo dục giới tính… cùng các vấn đề dân sinh hiện nay của TP như môi trường, “lô cốt”, kẹt xe, chất lượng xe buýt…
Du lịch kết hợp team building – Xây tháp bằng, học làm gốm, dệt, múa Chăm…, những du khách từ TP.HCM, Hà Nội đã có một ngày khám phá làng dệt Mỹ Nghiệp khá thú vị bằng những trò chơi huấn luyện tinh thần làm việc nhóm: team building. Du lịch kết hợp team building đang trở thành trào lưu khám phá điểm đến thay cho mô hình du lịch ăn – ngủ – nghỉ.
Nét cọ hình trái tim – Sau một lần đứng lớp thay mẹ dạy vẽ cho các em học sinh khiếm thính, họa sĩ Nguyễn Như Khôi (hội viên Hội Mỹ thuật TP.HCM) thường xuyên tham gia dạy vẽ miễn phí cho nhiều lớp dạy vẽ của những tổ chức dành cho người khuyết tật, người khiếm thính ở TP.HCM.
Đoàn VN đoạt 6 huy chương tại kỳ thi Olympic toán học quốc tế 50 – 2009 – Tin từ Bộ GD-ĐT cho biết kết thúc kỳ thi Olympic toán học quốc tế IMO 50 diễn ra từ ngày 10 đến 22-7, tại CHLB Đức, cả 6 thành viên đoàn VN đều giành huy chương, trong đó có 2 huy chương vàng, 2 huy chương bạc và 2 huy chương đồng.
Nuôi người cha bị liệt, em ung thư, vẫn học giỏi– 15 tuổi, một mình Trần Thị Thu Hà (thôn Nhứt Giáp, xã Điện An, Điện Bàn, Quảng Nam) gieo cấy ba sào ruộng, nuôi đàn lợn nái, chăm sóc ba nằm liệt giường, chăm ông nội ngoài 90 tuổi để mẹ đi nuôi em bị ung thư máu ở bệnh viện Huế.
Biến rác thải thành đal lót đường – Sáng kiến của một bác sĩ ở Bệnh viện huyện Thới Lai (TP.Cần Thơ) về xử lý chất thải rắn y tế đáng được các nhà khoa học quan tâm. Nếu thẩm định và đánh giá tốt về mặt khoa học thì đây sẽ là hướng xử lý rác thải y tế thuộc nhóm thủy tinh cần được phát huy trong ngành y tế.
Xây dựng sân bay Phú Bài thành sân bay quốc tế – Thủ tướng Chính phủ vừa có quyết định phê duyệt Quy hoạch cảng hàng không (HK) quốc tế Phú Bài (Thừa Thiên – Huế) giai đoạn đến năm 2020 và định hướng đến năm 2030. Theo đó, cảng HK Phú Bài sẽ trở thành cảng HK quốc tế có khả năng tiếp nhận các loại máy bay lớn.
Việt Nam có mạng di động thứ bảy – Thị trường viễn thông Việt Nam vừa chào đón sự ra đời của mạng di động thứ bảy mang tên Beeline, vừa chính thức ra mắt chiều 20-7.
CLB Hoa học đường kết nối “Ước mơ của Thúy” – Chiều 17-7, hơn 20 hoa hậu, người mẫu thuộc CLB người mẫu Hoa Học Đường và Công ty PL đã kết nối cùng chương trình “Ước mơ của Thúy” (do báo Tuổi Trẻ thành lập) đến thăm, tặng quà, vui chơi cùng bệnh nhi đang điều trị tại khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM.
.
Đứng trước dàn nhạc, Seiji Ozawa xem giống như là một vũ công đang uốn mình bay bổng lên xuống với dòng nhạc hơn là một nhạc trưởng. Vào thập niên 80’s khi Ozama đang là nhạc trưởng ở dàn hòa tấu Boston Symphony Oschestra và tóc xỏa dài gần đến lưng thì “điệu vũ” của anh trước ban nhạc còn thẩm thấu, nồng nhiệt và bão tố hơn cả ngày nay. Ngắm Ozama vũ với gậy nhạc trưởng làm cho cảm nhận của ta về dòng nhạc mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Seiji Ozama có bố mẹ Nhật, sinh ngày September 1, 1935 ở thành phố Shenyang, Trung Quốc, thời kỳ Nhật đang chiếm đóng Trung Quốc. Đến 1944 anh trở về Nhật học piano. Xong trung học, anh bị thương một ngón tay, không chơi piano được. Một người thầy đưa anh đi nghe hòa nhạc; bản Symphony Số 5 (Bản giao hưởng “Định Mệnh”) đã cho anh quyết định học làm nhạc trưởng.
Gần 10 năm sau anh thắng giải Nhạc Trưởng Quốc Tế (International Competition of Orchestra Conductors) ở Besancon, France, nhờ đó được Charles Munch, giám đốc âm nhạc của dàn hòa tấu Boston Symphony Orchestra mời sang học tại Berkshire Music Center (ngày nay là Tanglewood Music Center) tại Boston, Mỹ. Đến năm 1960, anh lại được sang Bá Linh học với nhạc trưởng người Áo nỗi tiếng thế giới , Herbert von Karajan, của dàn hòa tấu Berliner Philharmoniker.
Ozawa bắt đầu trở thành khuôn mặt lớn của làng nhạc cổ điển thế giới khi anh thành nhạc trưởng của Boston Symphony Orchestra năm 1973. Và anh giữ chức vị này liên tục trong 29 năm, phá kỷ lục 25 năm của nhạc trưởng Koussevistzky trước kia. Từ năm 2002 đến nay Ozawa là nhạc trưởng cùa dàn hòa tấu nước Áo (Austria State Orcchestra).
Năm 1976 Ozawa được giải Emmy cho chương trình “Evening at Symphony”, chương trình âm nhạc hàng tuần của Boston Symphony Orchestra. Năm 1994, được thêm một giải Emmy cho “thành tích cá nhân về văn hóa” cho chương trình “Dvorak in Prague, a celebration.” Năm 2008, Ozawa được giải “Order of Music,” giải thưởng cao nhất của nước Nhật. Ông đã có tiến sĩ danh dự từ các đại học Harvard, New England Conservatory, Đại Học Tiểu Bang Massachusette, và Wheaton College. Và dĩ nhiên là vô số các giải thưởng khác.
Năm 1992 ông thành lập dàn hòa tấu Saito Kinen Orchestra, để các nghệ sĩ Nhật có dịp trình diễn với các nghệ sĩ quốc tế. Ngày nay dàn hòa tấu này đã có tên tuổi quốc tế.
Trong thập niên 1980’s Ozawa có nói: Người Nhật coi thường tài năng của người Nhật, chỉ đến khi quốc tế chấp nhận rồi thì người Nhật mới thấy được tài năng.
Sau đây mời các bạn xem vài bản cổ điển quen thuộc, do Ozawa và dàn hòa tấu Berliner Philharmoniker trình diễn:
1. Múa đao (Sabre dance) trong bài vũ Gayaneh, của Aram Khachaturian.
2. Vũ khúc Polovtsian trong nhạc kịch Prince Igor của Alexander Borodin.
3. Overture 1812 của Tchaikovsky (phần 1)
4. Overture 1812 của Tchaikovsky (phần 2)
Xin mời !
Hoành
.
Sabre dance from ballet Gayaneh, by Aram Khachaturian. Berliner Philharmoniker
.
Polovtsian dances from opera Prince Igor by Alexander Borodin. Berliner Philharmoniker.
.
Tchaikovsky – 1812 overture. Berliner Philharmoniker. (Part 1)
.
Tchaikovsky – 1812 overture. Berliner Philharmoniker. (Part 2)
Below, FYI, are the pictures of Hà Lội on July 20, 2009, and Hồ Chí-Minh on July 21, 2009.
.
Hà Lội, July 20, 2009
Hồ Chí-Minh, July 21, 2009
.
I guess this swimming affair will be here for a while, because these things cannot be fixed in a day.
But shouldn’t the “leader ships” of these two cities start sailing and giving the people a clear plan with a clear deadline of how and when the swimming will stop?
In the meantime, we can make life more bearable by telling jokes about it. 🙂
Have some jokes, imaginary or real life stories, to tell?
Những lúc lắng lòng đối diện với mình, tôi thấy yêu lời tâm tư kia đến lạ. Mà nào phải là kia, mà chính là mình:
Cầm vàng mà lội xuống sông
Vàng thời không tiếc, tiếc công cầm vàng.
Lời ca đúng phẩm chất ca dao, tải nặng một cái tình, thăm thẳm. Như mở một nẻo chạy hút về phía cõi mình, cuối con đường hun hút ấy là vườn địa đàng đã vắng cõi trần, đã xanh cõi tâm.
Nhà thơ bình dân nào đã lặng vào vô danh, lặng luôn cả cái sự, để qua một nhọc nhằn mất mát chỉ còn lại bền bỉ nhất một ánh nhìn, một chép miệng thở dài, một suy tư.
Thử hình dung, thử nổ lực ráp nối , gia dĩ cũng thỏa được cái mạch lạc của một sự đời.
Có mở đầu là một hành động: Lội
Có sự kiện diễn biến: Đánh rơi cái gì quí giá.
Có kết thúc: Nỗi niềm tiếc nuối.
Song cái mạch lạc đã lặng đi ở đúng cái chỗ cần lặng nhất. Mấy cái diễn biến luộm thuộm bờm xờm vốn thường thấy ở cái đời nhiêu sự thì tiếc nuối gì mà giữ, mà nên cắt bỏ cho nhẹ cái người, cho thanh thản lời ca.
Cắt bỏ khẳng khái.
Mà thái độ cũng khẳng khái: Vàng thời không tiếc.
Dừng ở đây, lời ca có phẩm chất của một triết lí.
Từ khi linh hồn kết cuộc chung thân với cái chữ người thì đã bỏ hai chân mà lội cõi nhân gian, cái tài, cái tình, cái danh cứ bắt con người ta phải lội. Lộ trình đời người ấy lắm lúc lại cứ phải đánh rơi.
Khi mệt mỏi mà rơi.
Khi bỏ cuộc mà rơi.
Khi yếu tài kém thế mà rơi.
Khi dập giàm giăng bẫy mà hỏng.
Mà mỗi cuộc đánh rơi là mỗi một trận bão lòng!
Lúc ấy giá mà học được thái độ chấp nhận mà nhủ mình: Không tiếc.
Giá mà được làm thằng say một đời trong truyện của Nam Cao để mà khẳng khái: “ Chết cả đi rồi có ai gọi là cụ lớn mả”.
Giá mà nuốt trôi được, tiêu hóa được cái lời của một học giả: “ Không ai ăn một ngày quá ba bữa và ngủ một đêm trên hai cái giường”.
Chấp nhận được thế đời nhẹ lắm, thanh thản lắm. Mà cũng chẳng còn cái vị cái mùi gì nữa.
Vậy thì cứ buông đi phần xác, cứ giữ lại phần hồn:
Tiếc công cầm vàng.
Là tiếc cái vun đắp, tiếc cái hoài bão, tiếc cái thâm tình.
Cũng tại cõi đời vốn không nhẹ như nhiều nhà tư tưởng nghĩ.
Có cái qua đi rồi mà cứ níu lại phía sau.
Có cái đi dùng dằng chẳng đặng.
Nhất là những gì vốn thuộc về tâm hồn, thuộc về con tim.
Dòng xoáy nào cuốn trôi một bàn tay tình bạn.
Con sóng nào đánh bạt một tình yêu.
Ừ thì cho đến cái thân này còn có khi chẳng còn giữ nổi, hơi đâu mà tiếc cái vật vong thân, ai lại triết lí cuồng ngạo thế bao giờ. Lại cứ phải sụp xuống, chới với một bàn tay: Tiếc công cầm vàng.
Như người dân quê tôi những năm lửa đạn, cả quê di tản, từ khu định cư nhìn về chốn cũ chỉ thấy mờ mờ mịt mịt, thay cho những cánh cò chớp trắng là những cánh tàu bay với những chớp trắng là những cánh tàu bay với những chớp lửa đạn nhì nhằng, người dân thương hàng cau sau hè, cây thị trước ngõ, cánh đồng vụ tháng ba oằn oại ngoài đồng mà ngơ ngẩn vào ra.
Thương là thương cái giọt mồ hôi còn nằm lại.
Vàng thời không tiếc, tiếc công cầm vàng.
Như cái bận sau ngày giải phóng, tháng mười hai năm bảy lăm, ba tôi tổ chức lễ mừng Chúa giáng sinh tại gia, chính quyền bắt phạt vì tổ chức hội kín mà không xin phép, tội nghiệp mấy chú du kích vốn là học trò cũ, nhìn ba dẫy cỏ trước sân ủy ban như đứa học trò dốt bị kỉ luật mà không dám một tiếng chào thầy.
Ba chép miệng: Vàng thời không tiếc, tiếc công cầm vàng.
Tôi thương lời ca tình nghĩa ấy, không màu mè câu chữ mà nặng oằn gan ruột.
Tôi cũng đồ chừng rằng để có được lời ca vừa khẳng khái vừa rất đổi ân tình đó thì cái ý tưởng ban đầu cũng đã trôi nổi qua bao nhiêu cuộc riêng tư, rồi cứ như một thứ vàng luyện qua bao lửa đời để chắc tuổi mười đến thế.
Rồi cũng tự nhủ mình đâu phải lúc nào cũng lạnh băng ráo hoảnh mới là bản lĩnh, thôi thì cứ yên tâm mà bận bịu một chút tình.
Dòng sông cuộc đời chảy dọc, có mất mát mới là đời.
Dừng có té sấp té ngửa vì thiệt hơn mới là bản lĩnh.
Và, cần nhất, bận bịu một chút với ngày qua để thực là người, để xứng là người.
Nếu so sánh giữa người lãnh đạo một nhóm và các thành viên của nhóm, thì mọi người đều như nhau—đôi khi thành viên có thể giỏi hơn lãnh đạo về kỹ thuật và có thể làm được tất cả những gì lãnh đạo làm. Duy có một điều chỉ có lãnh đạo có quyền và có nghĩa vụ làm, đó là “ra quyết định.”
Người lãnh đạo bắt buộc phải chịu trách nhiệm về hoạt động của nhóm, và không thể bán cái theo kiểu, “Tại vì cả đám đòi vậy chứ đâu phải ý tui.” Và bởi vì phải có trách nhiệm, lãnh đạo phải có nhiệm vụ ra quyết định cho nhóm, để chỉ đạo công việc. Không thể bán đi nhiệm vụ này được.
Dĩ nhiên là các lãnh đạo có kinh nghiệm đều biết là nên bàn với cấp dưới một tí trước khi ra quyết định, vì quyết định như vậy sẽ tốt hơn, nhờ có sự thông thái của nhiều cái đầu họp lại, và cũng được mọi người hăng hái, nhờ quyết định có được các ý ưa chuộng của các thành viên.
Hoặc, trong những trường hợp “đằng nào cũng tốt,” lãnh đạo có thể cho phép các thành viên biểu quyết để lấy quyết định, nhưng đương nhiên lãnh đạo vẫn phải chịu trách nhiệm 100% về quyết định từ biểu quyết, vì đó chính là quyết định mình đã chọn.
Thỉnh thoảng, trong một tình huống khó khăn nào đó, lãnh đạo đối diện với nhu cầu phải làm những quyết định khó khăn. Những tình huống này chính là những bài thi, phân tách lãnh đạo tài ba khỏi các lãnh đạo bình thường.
Có 2 loại tình huống khó khăn:
1. Loại thứ nhất là khó khăn từ bên ngoài, và không ảnh hưởng đến nội bộ nhóm: Ví dụ: Thống kê mới cho biết công ty Số Một có thị phần 40% thị trường, công ty Số Hai 25% thị trường. Đó là một khó khăn cho công ty Số Hai. Nhưng khó khăn này thực ra không khó lắm để công ty Số Hai biến nó thành sức mạnh của mình. Giám đốc công ty Số Hai có thể nói với các cộng sự viên của mình: “Công ty Số Một có mặt đã 10 năm, được 40%. Mình mới có 2 năm đã được 25%. Xem ra mình rất khá. Các bạn nghĩ là mình có thể qua mặt họ được không? Trong bao lâu?” Từ đó mọi người sẽ hăng hái lên chương trình “Trở Thành Số Một” trong một thời gian nào đó.
Các loại “khó khăn” này rất dễ được các lãnh đạo giỏi biến thành sức mạnh.
2. Loại tình huống khó khăn thứ hai là khi khó khăn đó ảnh hưởng đến nội bộ của nhóm và có tiềm năng làm cho cả nhóm hay vài thành viên của nhóm không vui. Ví dụ: Kinh tế xuống, phải giảm 25% nhân lực của nhóm, tức là cho ¼ nhóm nghỉ việc. Hay, một người khá trong nhóm làm lỗi lầm gì đó nguy hại đến “sức khỏe” của cả nhóm đến nỗi phải cho nghỉ việc. Hay, người lãnh đạo có kinh nghiệm thấy được một nguy hại đang đến, trong khi đó các nhóm viên chẳng ai thấy được và cứ nhởn nhơ đường khác.
• Đây là những tình huống khó khăn, vì hầu như quyết định nào cũng có thể làm cho cả nhóm không vui và xuống tinh thần, đó là chưa kể tiềm năng chống đối lãnh đạo. Trong những tình huống khó khăn, “vốn liếng” có sẵn của lãnh đạo có thể giúp lãnh đạo vượt qua khó khăn đễ dàng hơn. Vốn liếng đó là “lòng tin” của các thành viên vào lãnh đạo.
Lòng tin này đến từ 2 điều. Điều thứ nhất là thâm tình–mỗi thành viên đều tin là lãnh đạo quan tâm lo lắng chăm sóc cho mình. Điều thứ hai là khả năng—mỗi thành viên đều tin là nếu mình không thấy điều gì mà lãnh đạo thấy thì tốt hơn là “cứ tin vào anh/chị ấy.”
Hai điều này tạo nên “lòng tin,” gọi là trust. Người Mỹ hay nói, “Trust has to be earned through time” (lòng tin phải được xây dựng qua thời gian). Tức là ta không thể nào có được lòng tin của các thành viên trong một ngày một giờ. Phải qua thời gian, các thành viên sẽ từ từ hiểu được tâm y’, tác phong, khả năng của lãnh đạo.
• Trong những tình huống khó khăn, người lãnh đạo nhờ vào (1) vốn liếng “lòng tin” và (2) kỹ năng lãnh đạo của mình để làm cho đa số, nếu không là tất cả, thành viên bớt bức xúc vì quyết định khó khăn của mình.
— Ví dụ 1: Kinh tế xuống, phải giảm 25% nhân lực của nhóm, tức là cho ¼ nhóm nghỉ việc:
a. Nếu lãnh đạo có công thức để chọn số 25% phải nghĩ việc này mà mọi người đều xem là công bình, thì mọi nguời, kể cả người bị nghỉ việc, sẽ bớt bất bình hơn. Ví dụ: Dùng thâm niên công vụ.
b. Nếu lãnh đạo (thực ra là công ty) có chính sách giúp đỡ người bị nghĩ việc, như là cho họ một số tiền, giúp họ được huấn luyện kỹ năng mới, giúp họ tìm việc mới… thì mọi người sẽ cảm kích với lãnh đạo hơn.
— Ví dụ 2: Một người khá trong nhóm làm lỗi lầm gì đó nguy hại đến “sức khỏe” của cả nhóm đến nỗi phải cho nghỉ việc. Thông thường nhất với người giỏi là người này có khuynh hướng “lập băng” riêng trong nhóm và có thể chẻ nhóm làm đôi. Điều này rất đáng buồn vì người giỏi mà có cái tôi cao và lòng trung thấp thì có thể làm thế. Một nhóm như thế là đang trong vòng nguy hiểm sống chết. Và cũng rất khó cho lãnh đạo trong tình huống này. Rất nhiều tổ chức lớn nhỏ trên thế giới gặp tình huống này.
a. Cách hay nhất, dĩ nhiên, là làm việc hòa bình, nói chuyện để anh chị em có thể sống chung hòa bình đoàn kết.
b. Nếu không xong, phải cho người đó nghỉ việc. Việc này rất khó cho lãnh đạo, đau đớn như là cắt đứt một cánh tay của mình, và cũng làm cho cả nhóm không vui. Vì vậy tốt hơn là đợi một tí để các thành viên đều hiểu là tình trạng chia đôi không thể được kéo dài, rất hại cho cả nhóm, và không còn cách giải quyết khác. Đây giống như là ly dị. Chẳng có ly dị nào mà không làm cho cả nhà trầm uất. Lãnh đạo chỉ có thể làm giảm cơn đau được tí nào hay tí nấy mà thôi. Đây là lúc “vốn liếng” lòng tin giúp người lãnh đạo rất nhiều. Nếu mọi người tin rằng lãnh đạo luôn vì mọi người và vì nhóm, thì họ sẽ cảm thấy bớt buồn hơn.
— Ví dụ 3: Người lãnh đạo có kinh nghiệm thấy được một nguy hại đang đến, trong khi các nhóm viên chẳng ai thấy được và cứ nhởn nhơ đường khác. Đây cũng là một trường hợp khó khăn vì chỉ có lãnh đạo thấy được tương lai. Dĩ nhiên là lãnh đạo sẽ cố gắng giải thích cho các thành viên điều mình thấy. Nhưng giải thích tương lai thì đối với người nghe cũng có thể như là thầy bói nói, họ không thấy tương lai được, dù là giải thích cách nào. Trong trường hợp này nếu lãnh đạo có được lòng tin của mọi người, thì thành chuyện dễ. Thường thường là mọi người sẵn sàng nghe theo lãnh đạo, dù chính họ không thấy vấn đề, nếu họ có lòng tin vào lãnh đạo.
Nhưng nếu lãnh đạo chưa có được lòng tin thì đôi khi tự mình quyết định sẽ gây ra nhiều chống đối, càng có hại cho nhóm. Đôi khi lãnh đạo phải để cho nguy hiểm tới và mọi thành viên đều thấy được cơ nguy, lúc đó mới chỉ cho mọi người cách vượt khỏi cơ nguy, thì mới có được ủng hộ của thành viên.
Các thí dụ trên đây cho ta vài khái niệm căn bản về các quyết định khó khăn. Nói chung, đã là khó khăn thì có thể gây ra đau đớn và khủng hoảng. Cái nền chính để giữ mọi sự được chắc chắn bền vững trong cơn khủng hoảng là lòng tin vào lãnh đạo. Và lòng tin này phải có từ trước khi khủng hoảng đến, phải được xây dựng và tích tụ nhiều năm trước. Nếu có lòng tin, chuyện lớn có thể thành nhỏ. Nếu không có lòng tin, chuyện bé xé ra to.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Kỷ niệm 40 năm ngày con người đặt chân lên mặt trăng, 20.7.1969 – Khi Neil Amrstrong đặt dấu chân người đầu tiên lên mặt trăng, anh nói: “That’s one small step for man, one giant leap for mankind” (Đó là một bước nhỏ của một người, một bước nhảy vĩ đại của nhân loại). Mời các bạn xem video kỷ niệm ngày Apollo 11 đến mặt trăng.
.
Phi hành gia đầu tiên đặt chân lên mặt trăng kêu gọi khám phá Mars (hỏa tinh) – Trong buổi họp mặt của 3 phi hành gia của phi thuyền Apollo 11–Buzz Aldrin, Michael Collins và Neil Armstrong–tại viện bảo tàng không gian ở Washington DC, Neil Armstrong cho rằng cuộc chạy đua không gia đã là một cuộc cạnh tranh hòa bình tốt cho cả Mỹ lẫn Nga và cả thế giới. Buzz Aldrin và Michael Collins kêu gọi đưa người lên hỏa tinh khám phá.
Du khách báo động bẫy tham nhũng tại phi trường Bangkok, Thái Lan – Du khách trong phi trường có thể bị bắt giam vì “tình nghi là ăm trộm hàng trong tiệm” cho đến khi bằng lòng trả cho cảnh sát phi trường một số tiền lớn. Cặp vợ chồng Stephen Ingram and Xi Lin của Anh quốc bị đòi trả 12 ngàn đô.
Người Trung Quốc du hành thế giới bằng xe đạp, Lee Yue Zhong, bị mời ra khỏi Somali – Lee Yue Zhong, tuổi khoảng giữa 50, đã đi được 114 nước từ khi khởi hành năm 1997. Tuần rồi khi đến vùng Puntland của Somali, Zhong bị cảnh sát bắt vì không có visa và đuổi anh sang nước láng giềng Djibouti. Somali không có một chính phủ trung ương hiệu lực và rất bất ổn. Cảnh sát cho biết phải mời anh ra vì lý do an ninh. Zhong nói anh rất thất vọng.
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Nên cởi mở với ý tưởng mới, táo bạo – Nhân chuyến thăm và làm việc tại Việt Nam, GS.TS Nguyễn Văn Tuấn làm việc tại Viện nghiên cứu y khoa Garvan và Đại học New South Wales (Sydney, Úc), đã dành cho TTCT một cuộc trao đổi về thực trạng nghiên cứu khoa học tại Việt Nam.
“Bước nhảy Việt Nam” – Quên hết mọi tiện nghi, trải nghiệm một cuộc sống hoàn toàn khác để thấy sự giàu có vật chất không hẳn đã làm người ta hạnh phúc, 15 sinh viên quốc tế tham gia chương trình “Bước nhảy Việt Nam” đã cảm nhận như thế sau mùa hè 2009 ở Quảng Nam.
Lòng tốt xuất phát từ môi trường gia đình và giáo dục – Điều quan trọng nhất là giáo dục. Giáo dục mà lộn xộn thì nền tảng lòng người cũng ngả nghiêng. Xã hội tiến lên không phải bằng những ngôi nhà huy hoàng đồ sộ mà bằng nền tảng giá trị đạo đức.
Chàng hoạ sĩ & ‘triết lý vòng tròn’ – “Circle painting mang đến làn gió lạ, giúp họa sĩ đưa tranh mình đến những cộng đồng lớn và chính họ dự phần vào tranh” – Nguyễn Cao Hiệp, một họa sĩ Việt kiều trẻ sáng tạo thể loại hội họa kết nối (circle painting), tâm sự.
Yêu sử để thêm yêu đất nước – Những thí sinh của cuộc thi “Tự hào sử Việt” đã trở thành bạn đồng hành cùng nhau, không chỉ vì họ cùng yêu thích lịch sử mà lớn hơn ở một tình yêu đất nước được khơi gợi từ chính sân chơi này. Mỗi bài thi là mỗi góc nhìn nhưng điểm chung là suy nghĩ, tâm tư không chỉ với lịch sử đã qua mà còn đó bao thao thức giữa thời cuộc hôm nay.
Độc bình khổng lồ từ thân cây ké – Ngày 19.7, nghệ nhân Nguyễn Thái Sơn – GĐ Cty TNHH Sơn Phước (TP.Tuy Hoà, Phú Yên) – cho biết: Đã chế tác hoàn chỉnh chiếc độc bình từ một thân cây gỗ ké mà không có sự ráp nối nào.
Cơ hội ứng dụng robot công nghiệp tại Việt Nam – Khủng hoảng kinh tế toàn cầu hiện nay, nhất là ở các nước công nghiệp, đang mở ra cơ hội cho việc truyền bá, quảng cáo mở lớp đào tạo ứng dụng robot công nghiệp cùng những dịch vụ bảo dưỡng sửa chữa tại Việt Nam.
Cáp điện ngầm vượt biển đầu tiên– Đêm 23-6-2009, điện lưới quốc gia đã bừng sáng ở khu du lịch Vinpearl và vùng dân cư phụ cận trên đảo Hòn Tre sau khi tuyến cáp điện ngầm 22kV Phú Quý – Hòn Tre vượt biển đầu tiên hoàn thành, thay thế toàn bộ hệ thống máy phát điện diesel trước đây.
Hàng Việt bén rễ nông thôn – Sau những nỗ lực thực hiện các phiên chợ hàng Việt, đưa hàng về nông thôn, thăm dò nghiên cứu thị trường… đến nay nhiều mặt hàng Việt đã trở nên quen thuộc với người tiêu dùng.
Phố Hiến bày ảnh trên trang web photostock.vn – Đây hứa hẹn “là kênh quan trọng để giới thiệu tác phẩm của các hội viên CLB nhiếp ảnh Phố Hiến, hơn thế là nơi giới thiệu những hình ảnh sinh động nhất về quê hương đặc sản nhãn lồng nổi tiếng”.
Cậu út vươn dậy từ tận cùng nỗi đau – Chưa đầy nửa năm, Nguyễn Quang Điền An, Lớp 12A Trường THPT Nguyễn Đình Chiểu (Phong Điền, Thừa Thiên – Huế) hai lần chứng kiến cảnh ba mẹ lần lượt ra đi. Không gục ngã trước mất mát quá lớn trong đời, Điền An gắng đến trường nuôi ước mơ làm thầy giáo.
Khai mạc trại hè VN 2009 “Ngọn đuốc dẫn đường” – Sáng 19-7, trại hè VN 2009 đã chính thức khai mạc tại quảng trường lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trại hè năm nay có sự tham gia của 100 thanh niên kiều bào tiêu biểu sinh sống ở 30 nước trên khắp các châu lục.
Nhiều mô hình giúp đỡ học sinh – sinh viên nghèo – Tại hội nghị Hội Khuyến học các tỉnh ĐBSCL (cụm 12) vừa khai mạc tại Bến Tre. Các đại biểu đã thảo luận, trao đổi về nhiều mô hình giúp đỡ học sinh – sinh viên nghèo vượt khó học tập, mang tính xã hội hóa ngày càng cao.
Nhà thiết kế Nguyễn Xuân Thảo: Bắt đầu bằng những cái nhỏ – Tốt nghiệp xuất sắc với tấm bằng thạc sĩ chuyên ngành thiết kế thời trang tại Ukraina, có trong tay các giải thưởng quốc tế và cửa hàng thời trang khá phát đạt tại Kiev, Nguyễn Xuân Thảo lại có khởi đầu mới ở quê hương.
Tôn vinh những cống hiến thầm lặng – Lần đầu tiên, công lao và sự cống hiến của những cán bộ Công đoàn cơ sở được vinh danh, thể hiện qua lễ tôn vinh cán bộ Công đoàn cơ sở do Tổng LĐLĐ VN tổ chức vào tối 19-7 ở Hà Nội.
1.000 giáo viên tham gia Hội nghị giảng dạy tiếng Anh – Sáng 18.7, hệ thống Anh văn Hội Việt Mỹ đã tổ chức Hội nghị giảng dạy tiếng Anh lần thứ 4, chủ đề “Những thay đổi và thách thức của việc dạy tiếng Anh ở VN trong thời kỳ hội nhập”. Đặc biệt, hội nghị có sự tham dự của giáo sư Grant Trew, một chuyên gia giáo dục giàu kinh nghiệm, tác giả của nhiều giáo trình giảng dạy tiếng Anh nổi tiếng.
Nụ cười em – “Nhiều lần đến với Hà Giang, hầu như lần nào tôi cũng bị cuốn hút bởi nụ cười, ánh mắt của các em gái nhỏ dễ gặp ở nhiều nơi. Những đôi mắt biết nói và nụ cười hồn nhiên của các em cho tôi thêm niềm lạc quan để yêu cuộc đời này”.
Teen hào hứng cùng “Đêm hội offline” – Cơn mưa như trút nước tối 18.7 không ngăn nổi bước chân của đông đảo bạn trẻ Sài Gòn tìm đến Nhà thi đấu Nguyễn Du để hòa cùng những điệu nhảy cuồng nhiệt.
Lục bình: loại bèo có giá – Từ sáng kiến của một chủ doanh nghiệp nhỏ, nhiều năm nay cọng lục bình đã trở thành nguyên liệu cho hàng thủ công mỹ nghệ xuất khẩu. Nhẹ, mềm mại, những sản phẩm này được nhiều nước trên thế giới ưa chuộng vì thích ứng với mọi khí hậu, “nóng không giòn, lạnh không cứng”. Lục bình đã trở thành “cây xóa đói giảm nghèo” ở nông thôn và ngày càng có giá, không còn bị coi là “rẻ như bèo” nữa. Lá lục bình tươi còn dùng để bọc trái cây tươi vì hàm lượng nước cao nên giữ ẩm, giúp trái cây tươi lâu gấp hai lần so với dùng lá chuối khô hoặc rơm. Cọng lục bình tươi hoặc cho lên men chua còn dùng làm thức ăn xanh cho gia súc. Rễ lục bình (dài khoảng 1m) ngoài việc làm phân bón còn có thể dùng để chiết cành rất tốt. Bã lục bình sau khi trồng nấm rơm có thể ủ thành phân hữu cơ để bón thẳng cho các loại cây ăn trái rất có hiệu quả, lại giúp đất ngày càng tơi xốp, thu được sản phẩm sạch, không có dư lượng hóa học.
.
Theo lý thuyết về di dân vẫn đang trong vòng tranh luận, thổ dân da đỏ–những ngựời đầu tiên sống ở Mỹ châu–dến từ Châu Á khoảng 12 ngàn năm trước đây, qua một giải đất gọi là Beringia nối liền Á Châu (Tây Bá Lợi Á) và Mỹ Châu (Alaska), mà ngày nay nằm dưới lòng biển ở Bering Strait. Ta quen gọi họ là da đỏ, nhưng thực ra họ tóc den, da vàng, mũi tẹt, chẳng khác người Việt lắm. Continue reading Âm nhạc thổ dân da đỏ→
Đây là một câu chuyện hiếm có và rất cảm động, trên Sài Gòn Tiếp Thị.
Mến,
Hoành
.
Người Mỹ trầm lặng trên đồi Buông
Ông Robert đặc biệt thích cho gà, vịt ăn
SGTT – Robert Poduna Vac hay ngồi bệt trước hiên nhà nhìn ra khu đồi trước mặt, nơi đó có vạt rừng keo và cau do chính ông tạo dựng nên. Dáng ngồi và khuôn mặt bình thản của Robert gợi cho người ta cảm giác ông đã thuộc về nơi này từ lâu lắm…
Lúc tôi đến, ông mặc một chiếc áo lam của người Phật tử, tay cầm tràng hạt, mắt chăm chú nhìn lên tượng Quan âm toả hào quang điện chấp choá trên tường. Ông đang đắm chìm trong một cảnh giới không thể quấy rầy.
Vì tôi yêu em
Nhà ông ở trên đỉnh đồi Buông, thuộc một xã miền núi hẻo lánh của Quảng Nam – xã Tam Lãnh (huyện Phú Ninh). Tại sao một chuyên gia phần mềm của một công ty lớn ở Washington, lại từ bỏ tất cả để đi làm nông dân ở chốn rừng núi này, thật khó giải thích. Mỗi người nói mỗi kiểu, riêng Nguyễn Bích Giang, cô gái đầu của người phụ nữ sắp là vợ Robert, giải thích hơi lạ: “Kiếp trước ổng nợ mẹ em nên kiếp này ổng phải trả”.
Giang nói: “Ổng từ bỏ quê hương, tiện nghi, tiền bạc, thậm chí bỏ cả đạo gốc (Robert đã cải đạo Thiên Chúa sang đạo Phật) để theo mẹ em, một phụ nữ đã có đời chồng, ba đứa con, nghèo xơ xác làm nghề rửa bát thuê. Ổng sống chung với mẹ ba năm rồi nhưng tối ai ngủ giường nấy, ổng ngủ một mình còn mẹ ngủ với em. Ông hy sinh tất cả vì mẹ mà không đòi hỏi điều gì cả”. Bà Lữ Hà Thy Nhơn (1969), vợ sắp cưới của Robert, cũng thú thật như vậy: “Robert bị tai nạn giao thông dẫn đến đau cột sống, không thể ân ái vợ chồng được…” Bà Nhơn cũng tiết lộ, Robert coi điều đó là một thiệt thòi cho bà, thỉnh thoảng ông đưa bà cả chục ngàn USD và khuyên bà nên đi chơi đâu đó. Nhưng bà chối từ. Bà không muốn phụ ông, một người bà coi như đấng cứu nạn của đời mình.
Robert đã biến cô lọ lem Thy Nhơn nghèo xác xơ thành một “công chúa” ở đất Tam Lãnh này. Ngày trước bà Nhơn chỉ có một túp lều dưới chân đồi, trong đó ngoài cái giường tre không còn gì nữa cả. Robert đã sắm cho gia đình bà từ… cuộn giấy vệ sinh sắm lên. Ông bỏ tiền đổ đất nền lên cao và dựng lên đó một ngôi nhà khang trang thuộc loại nhất nhì của Tam Lãnh bây giờ. Ông chuộc lại toàn bộ đất đai (3ha) mà ngày trước vì túng thiếu mẹ bà đã bán, và dựng lên đó một trang trại với rừng keo, cau xanh ngát, với hàng trăm con gà, vịt, bồ câu… Ba đứa con bà được ông sắm sửa từ cái áo, cái quần, ông đi hỏi vợ cho cậu con trai giữa và chuẩn bị làm đám cưới cho cô con gái đầu của vợ, Nguyễn Bích Giang. Ông làm tất cả những điều đó, với số tiền chi ra bằng gia tài một người giàu có ở Quảng Nam để được gì? “Nhiều khi tôi cũng thắc mắc như vậy, nhưng ông chỉ nói đơn giản, vì tôi yêu em”, bà Nhơn kể.
Âm thanh của sự trầm lặng
Robert về quả đồi này được bốn năm. Cả xã hầu như không ai nói được tiếng Anh (trừ vợ ông), ông không biết tiếng Việt. Vì vậy Robert có lẽ là người ít nói nhất của Tam Lãnh. Mỗi khi khách đến nhà, vợ ông huyên thuyên, còn ông theo thói quen ra ngồi bệt trước hiên nhà, hút thuốc và nhìn ra rừng. Bà Nhơn nói, Robert không thích ồn ào, mỗi khi đi đâu, ông đều khuyên nên chọn chỗ yên tĩnh.
Robert ít nói nhưng không hề lãnh đạm với mọi người. Do nhà có chăn nuôi nên hay thuê phụ nữ chung quanh đến thái chuối cây để làm thức ăn cho chúng. Những ngày đầu thấy bà con ngồi bệt xuống đất làm việc, ông lẳng lặng lấy xe máy chạy 30km đường núi xuống Tam Kỳ (tỉnh lỵ của Quảng Nam) mua một lô ghế nhựa nhỏ đem về cho bà con ngồi. Những nông dân đến làm thuê cho ông, ông không nói chuyện với ai nhưng không hề quên ai. Có lần một người đang làm bị ốm phải nghỉ. Thấy anh ta không đến, ông hỏi vợ rồi vào lấy mấy trăm ngàn đồng đưa vợ bảo đem đến cho anh ta uống thuốc. Qua trường mẫu giáo thôn thấy bàn ghế các em xập xệ, ông làm thinh về lấy mấy triệu đồng qua cho trường để sửa chữa. Một lần nghe bà con định tu sửa lại cái miếu thôn, ông đưa tiền cho bà con mua vật liệu và đích thân đi mua sơn về bỏ hai ngày lụi cụi sơn lại miếu. Các cụ bô lão trong thôn sững sờ.
Chốn về của kẻ độc hành
“Chúng ta về quê em sinh sống đi”, ông đề nghị bà Nhơn khi hai người đang ở Sài Gòn.
“Thế còn công việc của anh, về đó chúng ta lấy gì mà sống?”
“Tôi xin nghỉ việc công ty. Em đừng lo, tôi có điều kiện để em sống một đời không lo lắng”.
“Nhưng anh thích điều gì ở đó?”
“Tôi thích sự tĩnh lặng của nó”.
Ông về hôm trước, hôm sau bà con đã thấy ông ra đồng. Nhà bà Nhơn có mấy sào lúa, từ cày cấy, đổ nước, gặt hái…ông tham gia hết. Với tiền bạc của mình ông dễ dàng trở thành một đại điền chủ của Quảng Nam. Nhưng không, ông chắt chiu từng hạt lúa trên đám ruộng của mình. Những trưa nắng như đổ lửa, bà con thấy ông đầu trần, vận mỗi cái quần đùi, lết bàn chân đi tới đi lui trên sân để đảo lúa cho khô. Ông phơi phóng, gìn giữ từng hạt lúa không phải cho mình vì ông chưa… ăn cơm được. Ngày ngày, khi gà trong thôn vừa gáy, ông đã dậy, vác cuốc ra đồi chăm lo rừng keo, rừng cau, dựng cây này lên, bón gốc cho cây kia. Đang làm, sực nhớ điều gì, ông tất tả chạy về. Ông lấy cái ô lúa mà vợ đong sẵn hú gọi gà, vịt, bồ câu đến để cho ăn. Có lần chuyên gia phần mềm Robert cho gà, vịt ăn đến suýt chết vì quá nhiều, con nào con nấy diều phồng lên cứng ngắc, đi không nổi. Từ đó, bà Nhơn phải đong khẩu phần gà, vịt cho Robert…
Trang trại cho thu nhập bao nhiêu, Robert không cần biết. Điều Robert cần là được làm công việc của một nông dân. Robert ước ao được chết như một… nông dân, nghĩa là có cái mộ. Bà Nhơn biết điều này qua một lần Robert tâm sự: “Ở bên Mỹ khi chết thiêu xác mang tro rải biển, thấy lạt lẽo cuộc đời quá. Tôi muốn được như người dân quê em, có một ngôi mộ, nhỏ cũng được, nhưng là cái còn lại của mình sau cuộc đời này”.
Một lần Robert về Mỹ, bà Nhơn im lặng kêu người xây một ngôi mộ cho ông bên cạnh cái trang trại với rừng cây, gà vịt mà ông tạo dựng nên. Khi trở lại biết chuyện này ông khóc nức nở vì cảm động: “Em đã toại nguyện một mong muốn lớn nhất của đời tôi. Cả đời này tôi mang ơn em”. Bên ngôi mộ mình, ông tâm sự đã từng có một người vợ, từng tha thiết mong những đứa con. Nhưng vợ ông ba lần mang thai ba lần hỏng vì cô nghiện rượu. Ông ly dị vợ và sau đó bị tai nạn giao thông, chuyện có con coi như khép lại vĩnh viễn. Vì công việc ông sống nhiều nước, nhưng đi đâu ông cũng cô đơn, cũng thấy thiếu vắng. Chỉ có ở đây, ở đồi Buông này, mà ông hiểu theo tinh thần đạo Phật là buông xả tất cả, ông mới thấy lòng mình yên tĩnh.
Đêm đêm theo lời khuyên của bà Nhơn, Robert đem máy cassette ra mộ mình mở băng kinh Phật “cho ấm ngôi nhà mai sau”. Ông rất hay đi chùa. Đến đâu ông cũng cúi đầu lạy Phật thành kính. Mỗi ngày hai thời, ông mặc áo lam, cầm xâu chuỗi đứng niệm Phật. “A di đà Phật” là bốn tiếng Việt duy nhất mà ông thuộc và sử dụng hàng ngày.
Robert Poduna Vac vừa xin được Giấy chứng nhận độc thân từ đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam. Ông cần thủ tục này để làm hôn lễ với bà Nhơn. Một đám cưới có phần kỳ lạ, đám cưới mẹ lại diễn ra sau đám cưới con (Bích Giang), chú rể 73 tuổi, cô dâu 41 tuổi, đám cưới thì có, động phòng thì không.
Kim Lien tunnel is flooded again. Both the Japanese contractor and the Vietnamese project manager keep saying that it is natural for water to be in the tunnel and that the construction job is of high quality. Sorry, it is only natural for the worst construction quality of the world. It is not natural for the basement of my house to be flooded with water.
Sorry, guys. If you have a tunnel and it is flooded every time it rains, you must be absolutely insane to believe these guys that the job is of good quality. What kind of good quality is that?
And why no one raises serious issue with them? They’ve been giving out all kinds of excuses. Isn’t that simple enough to say “We want a tunnel that works”? Isn’t that simple enough for the world to understand?
I think the government should hire an international auditor, one of those international accounting firms, and ask it to audit both the financial transactions and the engineering works of this project. These international firms will know what good engineering firms to hire.