Tag Archives: Văn

Phúc – Lộc – Thọ

Đất trời đang giao thời chuyển từ mùa Đông giá rét sang tiết Xuân ấm áp. Như vậy là một năm nữa lại qua đi, và khởi đầu một năm mới! Có chịu cái lạnh của mùa Đông mới thấy quý hơi ấm của mùa Xuân. Cuộc đời cũng vậy, có thất bại mới thấy khao khát thành công mà cố vươn lên, có đau khổ mới thấy trân trọng hạnh phúc khi được nếm hưởng – dù chỉ một chút.

Những lo lắng, những gian lao, những bươn chải của năm cũ đã khép lại. Giờ là lúc chúng ta “quẳng gánh lo đi mà vui sống”. Giờ là lúc ta được nghỉ ngơi, vui thỏa. Giờ là lúc chúng ta sum vầy, đoàn viên. Continue reading Phúc – Lộc – Thọ

Khúc giao mùa

Chào các bạn,

Hôm nay là 30 Tết, ngày cuối cùng của năm 2013 Âm lịch và mình muốn chia sẻ với các bạn một chút về một năm vừa qua của mình.

Năm 2013 là một năm đáng nhớ với thật nhiều kỷ niệm với mình. Mình được tiếp xúc và làm việc với những con người rất tuyệt vời, thông minh, nhân ái và rất tâm linh. Continue reading Khúc giao mùa

Pháo Tết năm xưa

Chào các bạn,

Mỗi lần Tết đến, khi nhìn những phong pháo và nghe tiếng pháo nổ tuy lẹt đẹt, rời rạc, không giòn tan như thuở mình còn nhỏ, nhưng cũng gợi mình nhớ mãnh liệt về một kỷ niệm của ngày mồng Một Tết năm mình chín tuổi..

Gia đình mình theo đạo Thiên Chúa nhưng lại ở xóm Chùa sát chợ nhỏ. Đối diện nhà mình là ngôi Chùa lớn, trong sân có hai con ngựa đúc đứng hai bên cửa chính của Chùa.  Chùa có tấm bảng tên bằng tiếng Hoa, không ai đọc được nhưng mọi người trong xóm đều gọi là “Chùa hai con ngựa”, sau dần dần thành “Chùa hai ngựa”. Continue reading Pháo Tết năm xưa

Ông Bình Vôi nghìn tuổi trở về

Mấy năm trước, Phạm Đình Ân có một bài thơ hay được nhiều người nhắc đến: “Đầu năm mua muối”. Và, như để góp phần hoàn chỉnh cái cảm quan về đời sống & phong tục Việt nằm đằng sau câu tục ngữ: “Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi” ( hoặc “cuối năm mua dầu”), anh đã làm bài thơ “Mua vôi ngày áp tết” như sau:

Vắng trầu, thưa nhạt mùi vôi
Xi măng, sắt thép vào thời thắng thua
Ông Bình Vôi buổi bão mưa
Đem đi nghìn tuổi mà chưa thấy về. Continue reading Ông Bình Vôi nghìn tuổi trở về

Xuân Tiết

Tết Nguyên Đán là lễ hội quan trọng nhất và mang tính thiêng liêng nhất của người Việt – những người mang dòng máu đỏ, da vàng, dù là Bắc, Trung, Nam.

Theo chiết tự: Tết được đọc trại từ chữ “tiết” (節), Nguyên Đán (元 旦) gồm hai từ: Nguyên là “khởi đầu” hoặc “sơ khai”, Đán là “buổi sáng sớm”. Tiết Nguyên Đán được “rút gọn” và biến âm Tiết thành Tết, người Trung Hoa gọi là “Xuân Tiết” (春 節) hoặc “Nông lịch Tân niên” (農 曆 新 年). Xuân Tiết vẫn là Tết cổ truyền của Trung Hoa, mặc dù từ năm 1949, họ đã chính thức chuyển qua dùng dương lịch và cũng mừng đón Tết dương lịch. Continue reading Xuân Tiết

Chuyện về NGỰA

Ngựa là con giáp thứ bảy trong mười hai con giáp. Có lẽ ngựa có vóc dáng đẹp nhất trong số các con giáp. Ngựa cũng có nhiều chuyện để nói, nhất là trong năm Giáp Ngọ này…

Tục ngữ Nga có câu: “Ngựa bốn vó vẫn cứ bị vấp ngã”. Câu này có ý nói “nhân vô thập toàn”, chẳng ai hoàn hảo tuyệt đối. Về giao tiếp, tục ngữ của Nhật có câu: “Biết ngựa qua bước đi, biết người qua giao tiếp”. Còn ca dao Việt Nam nói: “Ngựa hay chẳng quản đường dài, Nước kiệu mới biết tài trai anh hùng”.

Ngựa có những cách đi khác nhau. Nước kiệu là đi chậm, nước trung là đi vừa, nước đại là đi nhanh – gọi là “phi”. Ngựa thường bộc lộ những điểm mạnh hoặc điểm yếu. Con người cũng vậy, người ta khả dĩ nhận biết nhau qua giao tiếp. Continue reading Chuyện về NGỰA

Chuyện Tết ngày Xuân

Mùa Xuân thật đẹp. Đẹp về thiên nhiên, thời tiết, khí hậu, con người, mơ ước, hy vọng,… Nếu có tầm nhìn hướng thượng thì Mùa Xuân còn tốt đẹp hơn bội phần!

“Anh cho em mùa Xuân, nụ hoa vàng mới nở, chiều Đông nào nhung nhớ. Đường lao xao lá đầy, chân bước mòn hè phố, mắt buồn vin ngọn cây. Anh cho em mùa Xuân, mùa Xuân này tất cả, lộc non vừa trẩy lá. Lời thơ ru cõi đời, bầy chim lùa vạt nắng, trong khói chiều chơi vơi…”. Đó là lời ca trong nhạc phẩm “Anh Cho Em Mùa Xuân” của nhạc sĩ Nguyễn Hiền (*), phổ thơ Kim Tuấn. Không món quà Tết nào quý bằng cách tặng nhau cả mùa Xuân. Continue reading Chuyện Tết ngày Xuân

Vó ngựa Việt Nam

Có nhiều ca khúc đủ loại, nhưng có thể nói rằng ca khúc “Ngựa Phi Đường Xa” là loại hiếm. Ca khúc này được NS Lê Yên (*) sáng tác năm 1945, lúc đầu ca khúc này có tên “Kỵ Binh Việt Nam”. Trải qua hơn nửa thế kỷ, ca khúc “Ngựa Phi Đường Xa” vẫn căng đầy sức sống trong lòng người Việt ở mọi nơi.

Với tiết tấu nhanh và giản dị của nhịp 2/2, ca khúc này được viết ở âm thể Fa Trưởng, một dạng âm thể phổ biến, vẫn thể hiện được tiếng vó ngựa phi dứt khoát và oai hùng. Ca từ bình dị nhưng vẫn sâu sắc, đầy hình tượng và có vần điệu như thơ. Continue reading Vó ngựa Việt Nam

Lời đầu năm cho con

Cuộc đời có nhiều mối quan hệ, nhưng điều cơ bản và quan trọng nhất có lẽ vẫn là tình cảm gia đình, trước tiên là mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, cách riêng là tình mẫu tử hoặc tình phụ tử.

Có nhiều dịp để tâm sự, nhưng chắc hẳn dịp Tết Nguyên Đán là cơ hội đặc biệt nhất, đặc biệt là khi người ta không thể ở gần nhau. Với tâm tình đó trong vai trò người cha, NS Nguyên Thảo (1) đã trải tâm sự qua ca khúc “Lời Đầu Năm Cho Con”.

Dù là ca khúc Xuân nhưng tác giả viết ở âm thể thứ, nhịp 4/4 (vấn đề nhịp không quan trọng). Continue reading Lời đầu năm cho con

Những chiếc xe cà tàng ra thành phố

Tôi có anh bạn luật sư, tốt nghiệp ở Đà Lạt, rồi cắp cặp ra Hà Nội lập nghiệp từ 4 năm nay. Lũ sinh viên chúng tôi hồi ấy vẫn hay bảo nhau rằng: “Cái tinh thần ấy đáng để lũ trò chúng tôi, lũ sinh viên xứ Nghệ noi gương…”

Đi làm thuê 2 năm, anh gom góp tiền cùng bạn mở văn phòng Luật, nghĩ cũng mừng. Mừng cho anh, và mừng cho cả cái con đường mở ra nhiều vừng sáng cho những ai tay trắng ra thành thị. Continue reading Những chiếc xe cà tàng ra thành phố

Thiên thần quanh ta – Angels among us

Chào các bạn,

Bài hát này mình muốn đầu tiên là tặng và cảm ơn chị Thùy Dương, một tác giả trong những ngày đầu của ĐCN. Chị Dương là người đã giới thiệu cho mình biết đến ĐCN từ năm 2009.

Mình cũng muốn gửi tặng bài hát đến tất cả những thiên thần trong vườn Chuối.

Các bạn biết không, mình quen chị Dương chắc cũng 6-7 năm, do thầy giáo mình giới thiệu qua email (mình cũng muốn cảm ơn thầy giáo mình nữa). Trong suốt thời gian đó mình chỉ gặp chị Dương được đôi ba lần vì mỗi chỉ em ở một nơi tứ tung. Continue reading Thiên thần quanh ta – Angels among us

Hoa Violet ngày thứ Tư

Chào các bạn,

Ngày xưa, có một cô ca sĩ, hát hay và xinh đẹp, vang danh cả một vùng.

Ngày đó, có chàng trai trẻ, si mê đến vô cùng.

Mỗi chiều thứ 4, cô gái hát trong quán nhỏ.

Chàng trai dù bận gì, vẫn cầm đóa hoa Violet, thập thò đến chiêm ngưỡng say sưa.

Những khi tiếng hát thôi ngân cuối buổi, chàng cố bươn lên tặng nàng, nhưng chẳng thể chen chân.

Bởi nhiều quý ông khác, nhanh hơn, và giàu hơn. Đóa hoa Violet, chiều thứ Tư, chưa tặng nổi một lần, cho người ca kỹ, mà chàng đã yêu… Continue reading Hoa Violet ngày thứ Tư

Đêm trừ tịch

Hạnh phúc đến khi ta không tìm, nơi ta không tìm

Hôm nay đã là 29 tháng Chạp, nhà chị Tâm vẫn chưa có hương vị ngày tết. Một nách 3 đứa con, chị phải tảo tần từng ngày. Hương, đứa con lớn của chị, muốn có chiếc áo mới mặc tết mà cũng chưa mua được. Ngọc phải dùng lại áo của Hương. Chị Tâm mới mua cho Thuận một bộ, chỉ là hàng may sẵn, rẻ tiền. Chồng chị Tâm mất, một tháng qua gia đình lâm vào cảnh khó khăn hơn. Hằng ngày mấy mẹ con sống nhờ vào gánh cháo, rau cháo qua ngày.
Continue reading Đêm trừ tịch

Giọt nước mắt lúc nửa đêm

Chào các bạn,

Tôi đã khóc. Tôi đang khóc. Giọt nước mắt lúc nửa đêm…

Trên đường đi về, lúc gần 12 giờ, có một vụ tai nạn xảy ra trước mặt. Chiếc ô tô 4 chỗ va vào 2 người bên đường, 1 thương binh bị kéo xa 20m. Và nằm lặng bên đường.

Tôi đã xuống xe ngay đầu tiên, đủ để nghe người lái xe bước xuống và nói:

– Đỗ ngay giữa đường, em bó tay. Continue reading Giọt nước mắt lúc nửa đêm