Tag Archives: trà đàm

Săn sóc

 

Chào các bạn

Mỗi lần các em Lưu Trú sắc tộc đau mình thấy rất tội. Bố mẹ và những người thân của các em ở xa có lẽ vì vậy mà các em hay khóc lắm, nhất là các em Cấp I. Nhiều khi các em bỏ cả ăn thành ra mình hay phải dỗ.

Các em khác trong nhà cũng rất dễ cảm thông, thường các em hay quanh quẩn bên giường bạn để giúp đỡ, trò chuyện và nhất là cho bạn khỏi buồn, khỏi nhớ nhà.

Có những bệnh dễ lây mình cũng không muốn các em ở lâu, ở nhiều bên bạn, sợ các em bị nhiễm bệnh sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe và việc học nên hay nhắc các em, nhưng hễ không thấy mình y như là các em có mặt đầy đủ chung quanh bạn rồi.

Continue reading Săn sóc

11 người yêu thương ta

2 người vô cùng yêu thương ta mà chẳng đòi hỏi bất kì một lời cảm ơn hay một lời cầu xin nào. Họ yêu ta cho dù ta đui, què, mẻ, sứt, nghèo, hèn và tù tội… 2 người này yêu ta từ khi ta lọt lòng cho đến khi cái chết chia tách ta và họ. Đó là bố và mẹ.

3 người rất yêu thương ta nhiều lắm, họ có thể nhường nhịn ta nhiều thứ quý giá mà họ có. Họ cũng sẽ chăm sóc ta nhiều lắm khi ta gặp khó khăn, hoạn nạn chỉ cần ta là một đứa biết chăm lo cho bố mẹ và biết tôn trọng họ. Đó là Anh, Chị và Em ta.

Continue reading 11 người yêu thương ta

Người ta hiểu mình?

Chào các bạn,

Chúng ta nói khiêm tốn, thành thật, và yêu người. Và yêu người thì còn bao gồm nhiều điều của tình yêu như là thông cảm, hiểu biết, chia sẻ, hỗ trợ, v.v… Nhưng các bạn nhớ là đây là các quy luật tâm linh một chiều—từ trái tim của mình tận hiến cho cuộc đời.

Nhưng các bạn đừng bao giờ đòi đường hai chiều, có qua có lại nhé.

Có qua có lại, quid pro qui, this for that, thì chẳng có điều gì sai. Chỉ là, con nít, kẻ vô học, kẻ chẳng biết gì về tâm linh, kẻ cướp của giết người, cũng điều làm như thế. Chẳng có gì đáng nói.

Các quy luật tâm linh đều là quy luật một chiều: Yêu người vô điều kiện, dù người đó là ai, dù người đó đối xử với ta thế nào.

Continue reading Người ta hiểu mình?

Chị em

Chào các bạn

Vào tháng 11 năm 2011 có phái đoàn Bác sĩ Nha khoa thiện nguyện từ Tp HCM đến khám cho các em Lưu Trú sắc tộc, khi khám răng cho em A Sương người sắc tộc Sêđăng, em học lớp 10 Trường Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Tỉnh, họ phát hiện dưới vòm hầu họng của em có một bướu nhỏ bằng hột bắp, chung quanh có màu tím đậm, sợ bướu độc nên đề nghị mình cho em đi khám tại khoa ung bướu Tp. HCM. Và các bác sĩ cũng cho biết thêm nếu là bướu độc gây ung thư thì em cũng chỉ sống được từ ba đến sáu tháng thôi.

Nghe vậy mình cũng rất lo và rất buồn vì thương em còn quá trẻ, bố mẹ già, nhà lại nghèo.

Mình mời bố mẹ em đến và cho biết dưới vòm hầu họng của em có một khối u nhỏ nên phải cho em về Tp HCM để khám, chữa trị và mình sẽ lo mọi chi phí cho em.

Continue reading Chị em

Định Kiến

 

Chào các bạn,

Sau khi tham gia một buổi training và nói về Định Kiến trong xã hội do bên iSEE (*) tổ chức, mình thấy khá thú vị và muốn chia sẻ cùng cả nhà.

Buổi training được bắt đầu bằng ví dụ nhỏ: bỗng một ngày bạn mở facebook và được gửi một đường link có hình ảnh về những người được hỏa táng trên sông Hằng ở Ấn Độ: xác người chết trôi lềnh phềnh, ruồi muỗi bu xung quanh thâm chí có mấy chú chó đang liếm ăn phần thịt thối. Ngay trên bờ, những đứa trẻ vẫn hồn nhiên bơi lội tắm rửa, người phụ nữ múc nước cho vào thùng…

Tất cả những hình ảnh về rác, xác người thối rữa, xương người và động vật, em bé, phụ nữ và những người sống bên dòng sông Hằng khiến bạn có ngay cảm xúc là ghê sợ và buồn nôn. Đó hẳn nhiên là cảm xúc ban đầu mà ai cũng có thể hiểu và biết được.

Continue reading Định Kiến

Thăng bằng

Chào các bạn,

Các bạn có để ý là con người là loài sinh vật duy nhất đi trên đất bằng hai chân không? Mọi loài vật khác đều đi 4 chân, để cả các loài thỉnh thoảng có thể đi hai chân như khỉ hay đại thử. Đương nhiên đó là một kỹ năng hoạt động cao độ, làm cho hai chân và hai tay của con người có những kỹ năng hoàn toàn khác nhau, và do đó phát triển kỹ năng tay chân—nhất là tay—rất cao so với các loài khác.

Và các bạn có biết đi hai chân thì phải biết thăng bằng rất giỏi so với bốn chân không. Như là đi xe đạp hai bánh. Nếu không biết thăng bằng là xe ngã, không như xích lô ba bánh, hay xe hơi bốn bánh.

Continue reading Thăng bằng

Công bình của tuổi thơ

 

Chào các bạn

Vào một ngày Thứ Bảy các em Cấp I được nghỉ học, mình đang kiểm tra một số sổ sách, một em vào thưa: Thưa cô bạn H’Lyn khóc. Mình hỏi em bạn đang ở đâu? Em cho biết bạn nằm bên phòng ngủ. Mình qua và thấy em H’Lyn đang nằm úp mặt xuống gối khóc. Em là học sinh lớp 5 Trường Tiểu Học Nguyễn Đức Cảnh Tp. Buôn Ma Thuột.

Mình hỏi em tại sao khóc? Em chẳng nói gì cứ tiếp tục nằm úp mặt khóc, và các bạn học đứng chung quanh giường em.

Mình nói em ngồi dậy, sau khi em ngồi dậy mình hỏi lại tại sao em khóc? Em im lặng một lúc rồi nói: Thưa cô bạn Lim cắt tóc em.

Continue reading Công bình của tuổi thơ

Thích và không thích

 

Chào các bạn,

Chúng ta thường thích một số điều—picnic, màu xanh, trời mưa, canh chua…–và không thích một số điều—mắm tôm, màu vàng, trời nóng, cá lóc…

Đó là chuyện tự nhiên, ai cũng thế.

Điều thiếu tự nhiên là:

1. Ta ghét những người thích cái ta ghét.

Nếu ta ghét mắm tôm, thì việc gì phải ghét người thích ăn mắm tôm?

Nếu ta ghét chủ nghĩa hiện sinh, thì việc gì phải ghét người thích chủ nghĩa hiện sinh?

Nếu ta ghét chủ nghĩa xã hội, thì việc gì ta phải ghét người theo chủ nghĩa xã hội?

Nếu ta ghét lý thuyết công giáo, thì việc gì ta phải ghét người theo công giáo?

Continue reading Thích và không thích

Hơi ấm tình người

 

Chào các bạn,
Ảnh minh họa

Cách đây khoảng mười hai năm, người dân Dăk Lăk của mình ít được nghe nói đến căn bệnh hiểm nghèo HIV/AIDS. Nhà mình gần bên bệnh viện Thành phố Buôn Ma Thuột, một hôm mình được sai đến thăm viếng giúp đỡ với các bệnh nhân HIV/AIDS đang điều trị bệnh ở đây và ở bệnh viện tỉnh Đăk Lăk.

Những ngày đầu tiên mình gặp em H…., vừa mới 22 tuổi. Em từ một trại giam được chuyển đến trong tình trạng suy kiệt, nửa tỉnh nửa mê. Qua ngày hôm sau em được hồi phục đôi chút, nhận ra mình em hỏi : “Cô là ai?”

Mình nói: “Cô là một dì phước, nhà cô ở gần đây”.

Em hỏi thêm : “Vậy cô tu ở nhà thờ hả?”.

“Không H…ạ, cô ở với các dì phước khác, trong nhà của các cô, gọi là nhà dòng, gần đây thôi.”

Continue reading Hơi ấm tình người

Tất cả chúng ta đều phụ thuộc lẫn nhau

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Nhưng đó là tất cả những gì mà các ẩn tu huyền bí trong quá khứ đã nói với chúng ta. Tôi không nói rằng “tôi đối tượng”(“me”), cái tôi bị điều kiện hóa, sẽ nhờ gì đó mà không rơi vào mô thức thông thường của nó. Đó là cách chúng ta bị điều kiện hóa.

Nhưng câu hỏi đặt ra là ta có thể nghĩ đến việc sống một cuộc đời mà hoàn toàn chỉ có một mình, sẽ chẳng phụ thuộc vào bất cứ ai không.

Tất cả chúng ta đều phụ thuộc vào nhau về mọi thứ, phải vậy không? Chúng ta phụ thuộc vào người bán thịt, người bán bánh mì, nhà sản xuất giá đỡ nến. Phụ thuộc lẫn nhau. Đó là điều tốt!

Chúng ta thiết lập xã hội theo cách này, chúng ta giao những trách nhiệm khác nhau cho những người khác nhau vì lợi ích của tất cả mọi người, để chúng ta sẽ hoạt động tốt hơn và sống có hiệu năng hơn – ít nhất đó là điều chúng ta hy vọng.

Continue reading Tất cả chúng ta đều phụ thuộc lẫn nhau

Tập trung và tỉnh thức

Chào các bạn,

Nếu tập Thiền, đầu tiên luôn là luyện tập trung (concentration)—thiền hít thở thì tập trung vào hơi thở, thiền hành thì tập trung vào bước đi, ăn thì tập trung vào ăn, làm việc gì thì tập trung vào việc đó. Đó là thiền từng phút.

Sơ dĩ ta cần tập trung vì đầu óc ta luôn chạy tán loạn như khỉ, tập trung sự chú ý vào một nơi thì tư duy và năng lượng được tập trung vào một chỗ, tâm ta tĩnh hơn rất nhiều.

Nhưng tập trung cũng có cái hại của nó—như là người tập trung vào kiếm tiền thì chỉ biết kiếm tiền, chẳng biết gì hết; người tập trung vào toán thì chỉ biết toán, chẳng biết gì hết… Ở một góc độ nào đó, tập trung rất có thể thành chấp.

Continue reading Tập trung và tỉnh thức

Bạn đồng hành

 

Chào các bạn,

Mình nhớ lại năm đó mình cũng mới ra trường, sáng sớm đi làm, vừa bước chân vào cổng bệnh viện, gặp hai người phụ nữ tất tả đi vào, vừa đi vừa khóc, họ định vượt qua mình nhưng khi nhìn lên thấy mình họ hỏi: Cô ơi nhà xác ở đâu cô?

Mình nói với họ đi theo mình, vì từ đó đến nhà xác cũng còn xa, nếu có chỉ đường chắc họ cũng khó tìm ra, hơn nữa đàng nào cũng đi qua khoa Nội là nơi mình đang làm việc, đến đó mình chỉ họ đi tiếp cũng dễ dàng hơn cho họ.

Continue reading Bạn đồng hành

Bạn có phải là người mộng du không? (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Hãy tưởng tượng bạn không được khỏe và trong tâm trạng tồi tệ, và người ta đang nói chuyện với bạn suốt cả vùng nông thôn đáng yêu nào đó. Phong cảnh thì đẹp nhưng bạn chẳng có tâm trạng nào để nhìn thấy bất cứ thứ gì. Vài ngày sau, bạn đi ngang qua vẫn địa điểm đó và bạn nói, “Trời ơi, tôi đã ở đâu mà không nhận thấy tất cả những điều này?”
Mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ khi bạn thay đổi.

Hoặc bạn nhìn cây cối và núi non qua cửa sổ đẫm nước mưa từ cơn bão, trông mọi thứ thật mờ ảo và kỳ quái. Bạn muốn ra ngay đó, và thay đổi những cây đó, đổi những núi đó. Chờ một chút, hãy quan sát cửa sổ của bạn. Khi bão hết và mưa ngừng, bạn nhìn ra ngoài cửa sổ, và nói, “Quái lạ, sao mà mọi thứ trông khác nhau đến thế.”

Continue reading Bạn có phải là người mộng du không? (Phần 2)

Tỉnh thức

 

Chào các bạn,

Chúng ta đang đọc loạt bài về tỉnh thức của Anthony De Mello, do Thu Hương dịch. Tỉnh thức là Giác Ngộ, là nhận ra được bản tính thật của mình. Tức là thấy được Bản Lai Diện Mục (Mặt Mũi Đến Từ Căn Bản) của mình, trái tim nguyên thủy của mình, Phật tính của mình…

Tỉnh thức, hay giác ngộ, là gì?

Tỉnh thức có nghĩa là không còn ngủ, không còn si mê.

Người ngủ nằm mê với đủ loại cơn mê—sân hận, ham muốn, ganh ghét, thành kiến, sợ hãi, bị ràng buộc, vướng vít, chấp trước vào đủ thứ trên đời.

Người tỉnh thức thức dậy, và mọi cơn mê biến mất.

Continue reading Tỉnh thức

Quà tặng từ người bệnh

 

Chào các bạn,

Được tin bố của em H’ Zeen, học sinh lớp 10A2 Trường Trung Tâm GDTX Tỉnh, đang cấp cứu ở Bệnh Viện Đa Khoa Tỉnh Đăklăk, chiều em đi học về, mình cho em và một số bạn cùng Buôn đi thăm.

Khi em về mình hỏi thăm và được biết ông bị bệnh đã nhiều năm nay, thường xuyên nằm viện với căn bệnh xơ gan.

Ông vào viện điều trị được một tuần thì được xuất viện, mình cho em ra tiễn bố về, gởi cho ông ít quà và nhắn với ông đến Thứ Bảy này mình vào Buôn thăm.

Sáng Thứ Bảy trời mưa tầm tả, nhưng lỡ hẹn với họ rồi nên cũng đành phải đội mưa mà đi, đối với người dân tộc chữ tín rất quan trọng, đã không nói thì thôi, nhưng đã nói thì phải làm. Biết vậy nên trời mưa và đường xa mình vẫn phải đi.

Continue reading Quà tặng từ người bệnh