Tag Archives: trà đàm

Gandhi on Jesus – Gandhi viết về Giêsu (Chương 10-12)

 

CHAPTER 10

PROSELYTIZATION

I hold that proselytizing under the cloak of humanitarian work is, to say the least, unhealthy. It is most certainly resented by the people here. Religion after all is a deeply personal matter, it touches the heart. Why should I change my religion because a doctor who professes Christianity as his religion has cured me of some disease or why should the doctor expect or suggest such a change whilst I am under his influence? Is not medical relief its own reward and satisfaction? Or why should I whilst I am in a missionary educational institution have Christian teaching thrust upon me? In my opinion these practices are not uplifting and give rise to suspicion if not even secret hostility. The methods of conversion must be like Caesar’s wife above suspicion.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Faith is not imparted like secular subjects. It is given through the language of the heart. If a man has a living faith in him, it spreads its aroma like the rose its scent. Because of its invisibility, the extent of its influence is far wider than that of the visible beauty of the colour of the petals.

I am, then, not against conversion. But I am against the modern methods of it. Conversion nowadays has become a matter of business, like any other. I remember having read a missionary report saying how much it cost per head to convert and then presenting a budget for ‘the next harvest’.

Yes, I do maintain that India’s great faiths are all-sufficing for her. Apart from Christianity and Judaism, Hinduism and its offshoots, Islam and Zoroastrianism are living faiths. No one faith is perfect. All faiths are equally dear to their respective votaries. What is wanted, therefore, is a living friendly contact among the followers of the great religions of the world and not a clash among them in the fruitless attempt on the part of each community to show the superiority of its faith over the rest. Through such friendly contact it will be possible for us all to rid our respective faiths of shortcomings and excrescences

It follows from what I have said above that India is in no need of conversion of the kind I have in mind. Conversion in the sense of self-purification, self- realization is the crying need of the times. That, however, is not what is ever meant by proselytizing. To those who would convert India, might it not be said, “Physician, heal thyself”?

 

Young India, 23-4-1931

 

CHƯƠNG 10

MỜI CHÀO CẢI ĐẠO

Tôi cho rằng việc mời chào cải đạo dưới tên của công việc nhân đạo, nói một cách nhẹ nhàng nhất, là không lành mạnh. Việc này gần như chắc chắn khiến người dân ở [Ấn Độ] tức giận. Niềm tin tôn giáo rốt cuộc là một vấn đề cá nhân sâu sắc, chạm đến trái tim. Tại sao tôi phải đổi tôn giáo của mình bởi vì một bác sĩ theo đạo Kitô đang chữa bệnh cho tôi hay là tại sao vị bác sĩ mong đợi hoặc đề nghị một sự cải đạo như vậy trong khi tôi đang được trị bệnh bởi anh ta? Chẳng phải chính cứu trợ y tế đã là phần thưởng và sự thoả mãn hay sao? Rồi tại sao tôi phải ở trong một viện giáo dục truyền giáo để bị buộc phải chấp nhận giáo lý đạo Kitô? Theo tôi những thực hành này không nâng con người lên mà làm nảy sinh nghi ngờ thậm chí sự thù địch bí mật. Các phương pháp của cải đạo hẳn phải giống như là vợ của Caesar thì miễn nhiễm mọi ngờ vực.

 

[Cụm từ Caesar’s wife above suspicion – được cho là câu nói của Caesar, Hoàng Đế La Mã, để biện hộ cho việc Caesar ly hôn với vợ khi phát hiện ra vợ ngoại tình. Thời hiện đại sau này cụm từ được sử dụng ý nói rằng vợ, con cái, người nhà của quan chức, lãnh đạo mà bị nghi vấn về hành vi đạo đức là một điều nghiêm trọng ảnh hưởng đến hình ảnh và danh tiếng của người đó, cho nên hiển nhiên hưởng đặc quyền miễn nhiễm những ngờ vực.]

 

Lòng tin không phải được truyền qua như các môn học thế tục. Niềm tin được trao thông qua ngôn ngữ của trái tim. Nếu ai đó có một niềm tin sống trong họ, niềm tin đó sẽ lan tỏa mùi thơm như hoa hồng lan tỏa hương thơm. Do tính vô hình, phạm vi ảnh hưởng của hương thơm rộng hơn nhiều so với vẻ đẹp có thể nhìn thấy của màu sắc cánh hoa.

Tôi, do đó, không chống lại việc cải đổi niềm tin. Nhưng tôi chống lại các phương pháp hiện đại để thực hiện việc đó. Việc cải đổi niềm tin ngày nay đã trở thành một thứ kinh doanh, giống như bất cứ loại kinh doanh nào. Tôi nhớ đã đọc một báo cáo truyền giáo về chi phí cho mỗi đầu người để cải đạo là bao nhiêu và sau đó trình bày một ngân sách cho ‘vụ gặt tiếp theo’.

Vâng, tôi giữ nguyên ý kiến rằng các đức tin vĩ đại của Ấn Độ là đủ cho Ấn Đổ. Ngoài đạo Kitô và đạo Do Thái, Ấn Độ giáo và các nhánh khác, còn có Hồi giáo và Zoroastrian là tín ngưỡng sống. Không một đức tin tôn giáo nào là hoàn hảo. Tất cả các đức tin đều thân kính đối với riêng tín đồ của họ. Do đó, điều cầu mong là sự tồn tại bằng hữu giữa các tín đồ của tôn giáo vĩ đại trên thế giới mà không phải là đụng độ đọ sức một cách vô nghĩa để chỉ ra sự vượt trội của đức tin này so với các đức tin khác. Qua những tiếp xúc bằng hữu như vậy, tất cả chúng ta sẽ có thể loại bỏ những thiếu sót và những quá lố trong đức tin của chúng ta.

Theo những gì tôi đã nói ở trên, Ấn Độ không cần phải cải đạo theo cách như tôi thấy. Cải đổi theo nghĩa tự thanh lọc, tự nhận thức là nhu cầu thảm thiết của thời đại. Tuy nhiên, đó không phải là mời chào cải đạo. Đối với những người muốn Ấn Độ cải đạo, chẳng lẽ không phải nói rằng, “Thưa bác sĩ, ông hãy tự chữa bệnh của ông trước đi”?

 Báo Young India, 23-4-1931

CHAPTER 11

FOR MISSIONARIES IN INDIA

You are here to find out the distress of the people of India and remove it. But I hope you are here also in a receptive mood, and if there is anything that India has to give, you will not stop your ears, you will not close your eyes, and steal your hearts, but open up your ears, eyes and most of all your hearts to receive all that may be good in this land. I give you my assurance that there is a great deal of good in India. Do not flatter yourselves with the belief that a mere recital of that celebrated verse in St. John makes a man a Christian. If I have read the Bible correctly, I know many men who have never heard the name of Jesus Christ or have even rejected the official interpretation of Christianity will, probably, if Jesus came in our midst today in the flesh, be owned by him more than many of us. I therefore ask you to approach the problem before you with open-heartedness and humility.

Young India, 6-8-1925

Confuse not Jesus’ teaching with what passes as modern civilization, and pray do not do unconscious violence to the people among whom you cast your lot. It is no part of that call, I assure you, to tear up the lives of the people of the East by its roots. Tolerate whatever is good in them and do not hastily, with your preconceived notions, judge them. Do not judge lest you be judged yourselves.

In spite of your belief in the greatness of Western Civilization and in spite of your pride in all your achievements, I plead with you for humility, and ask you to leave some little room for doubt in which, as Tennyson sang, there was more truth though by ‘ doubt’ he certainly meant a different thing.

 

 

 

 

 

Let us each one live our life, and if ours is the right life, where is the cause for hurry? It will react of itself.

It is a conviction daily growing upon me that the great and rich Christian missions will render true service to India, if they can persuade themselves to confine their activities to humanitarian service without the ulterior motive of converting India or at least her unsophisticated villagers to Christianity, and destroying their social superstructure, which, notwithstanding its many defects, has stood now from time immemorial the onslaughts upon it from within and from without. Whether they—the missionaries—and we wish it or not, what is true in the Hindu faith will abide, what is untrue will fall to pieces. Every living faith must have within itself the power of rejuvenation if it is to live.

Harijan, 28-9-1935

CHƯƠNG 11

VỚI NHỮNG NHÀ TRUYỀN GIÁO Ở ẤN ĐỘ

Quý vị có mặt ở đây để tìm hiểu và loại bỏ sự đau khổ của người dân Ấn Độ. Nhưng tôi hy vọng quý vị cũng ở đây trong một tâm trạng dễ tiếp thu, và nếu Ấn Độ có thứ gì trao tặng, quý vị sẽ không bịt tai, không nhắm mắt và đánh cắp trái tim của quý vị, mà giỏng tai, mở mắt và trên hết là mở trái tim của quý vị để đón nhận tất cả những điều tốt đẹp ở vùng đất này. Tôi đảm bảo với quý vị rằng có rất nhiều điều tốt đẹp ở Ấn Độ. Đừng tự tâng bốc mình với niềm tin rằng chỉ một đoạn thuật lại của câu nói nổi tiếng của Thánh John khiến cho một người trở thành Kitô hữu. Nếu tôi đã đọc Kinh thánh một cách chính xác, tôi biết nhiều người chưa bao giờ nghe tên Giêsu, thậm chí người từ chối cách giải thích chính thức của Kitô giáo về Giêsu, có lẽ sẽ thuộc về Giêsu hơn nhiều người chúng ta ở đây, nếu Giêsu bằng xương thịt xuất hiện giữa chúng ta hôm nay. Do đó, tôi xin quý vị tiếp cận vấn đề trước mặt quý vị với trái tim cởi mở và khiêm tốn.

Báo Young India, 6-8-1925

Đừng nhầm lẫn lời dạy của Giêsu với những gì đang lưu hành như là văn minh hiện đại, và hãy cầu nguyện để không làm điều bạo lực vô thức cho những ai quanh các bạn mà bị các bạn chọn làm mục tiêu. Tôi đảm bảo với quý vị, lời dạy của Jesus hoàn tòan không dự phần vào kêu gọi xé nát tận gốc cuộc sống của người dân phương Đông. Chấp nhận bất cứ điều gì tốt đẹp ở phương Đông và đừng vội vàng, với những định kiến của quý vị, mà phán xét họ. Đừng phán xét kẻo chính quý vị sẽ bị phán xét.

Mặc dù quý vị tin vào sự vĩ đại của Văn minh phương Tây và bất chấp sự kiêu hãnh của quý vị về tất cả những thành tựu của quý vị, tôi khẩn cầu quý vị nên khiêm nhường, và yêu xin cầu quý vị để lại một chút không gian cho nghi vấn, như thơ của Tennyson nói, “có nhiều nhiều sự thật hơn ngờ vực”, dù nhà thơ chắc chắn dùng từ “ngờ vực” với ý nghĩa khác. [Câu nguyên gốc của nhà thơ người Anh Alfred Lord Tennyson thế ký 19: “Hãy tin tôi, có nhiều niềm tin trong ngờ vực thành thật, hơn là trong tín ngưỡng nửa vời. There lives more faith in honest doubt, believe me, than in half the creeds.]

Hãy để mỗi chúng ta sống cuộc sống của chúng ta, và nếu cuộc sống của ta đúng đắn, đâu là gốc rễ của sự vội vàng [cải đạo]? Cuộc sống sẽ phản ứng trong chính nó.

Tôi tin chắc rằng các sứ mệnh lớn và phong phú của những đoàn truyền giáo Kitô phụng sự thực cho Ấn Độ, nếu họ có thể tự thuyết phục họ giới hạn các hoạt động của họ vào phụng sự nhân đạo mà không mang động cơ thầm kín tột bậc là cải đạo nước Ấn Độ hoặc ít nhất là cải đạo dân quê Ấn Độ chân chất theo đạo Kitô, và không phá hủy cấu trúc xã hội Ấn, là một cấu trúc, dù có nhiều sai xót, đã tồn tại từ xa xưa, bất chấp những phá huỷ từ bên trong hay bên ngoài. Cho dù những người đó có phải là người truyền giáo hay không, và chúng tôi muốn hay không, cái gì đúng trong đức tin Hindu sẽ tồn tại, cái gì sai sự thật sẽ vụn vỡ từng mảnh. Mỗi đức tin sống phải có trong mình sức mạnh trẻ hóa nếu muốn tồn tại.

Báo Harijan, 28-9-1935

 

CHAPTER 12

FOR CHRISTIAN INDIANS

If Indian Christians will simply cling to the Sermon on the Mount, which was delivered not merely to the peaceful disciples but a groaning world, they would not go wrong, and they would find that no religion is false, and that if all live according to their lights and in the fear of God, they would not need to worry about organizations, forms of worship and ministry.

Young India, 22-9-1921

 

As I wander about throughout the length and breadth of India I see many Christian Indians almost ashamed of their birth, certainly of their ancestral religion, and of their ancestral dress. The aping of Europeans on the part of Anglo- Indians is bad enough, but the aping of them by Indian converts is a violence done to their country and, shall I say, even to their new religion. There is a verse in the New Testament to bid Christians avoid meat if it would offend their neighbours. Meat here, I presume, includes drink and dress. I can appreciate uncompromising avoidance of all that is evil in the old, but where there is not only no question of anything evil, but where an ancient practice may be even desirable, it would be a crime to part with it when one knows for certain that the giving up would deeply hurt relatives and friends.

 

Conversion must not mean denationalization. Conversion should mean a definite giving up of the evil of the old, adoption of all the good of the new and a scrupulous avoidance of everything evil in the new. Conversion, therefore, should mean a life of greater dedication to one’s own country, greater surrender to God, greater self-purification.

I know that there is a marvellous change coming over Christian Indians. There is on the part of a large number of them a longing to revert to original simplicity, a longing to belong to the nation and to serve it, but the process is too slow. There need be no waiting. It requires not much effort.. . .Is it not truly deplorable that many Christian Indians discard their own mother-tongue and bring up their children only to speak in English? Do they not thereby completely cut themselves adrift from the nation in whose midst they have to live?

Young India, 20-8-1925

CHƯƠNG 12

VỚI NHỮNG KITÔ HỮU NGƯỜI ẤN ĐỘ

Nếu các bạn Kitô hữu người Ấn Độ chỉ đơn giản bám vào Bài giảng trên Núi, những lời dạy không chỉ cho các môn đệ hòa bình mà cho cả một thế giới đang rên xiết, thì sẽ chẳng ai lạc đường, và họ sẽ thấy rằng không có niềm tin tôn giáo nào là sai, và nếu tất cả sống theo ánh sáng của họ và trong niềm kính sợ Chúa, họ sẽ không cần phải lo lắng về các tổ chức, các loại hình thức thờ cúng và phụng sự.

Báo Young India, 22-9-1921

Khi tôi lang thang khắp nơi ở Ấn Độ, tôi thấy rất nhiều Kitô hữu người Ấn Độ gần như vẫn hổ thẹn về sự sinh ra của họ, hiển nhiên do tôn giáo và trang phục của tổ tiên họ. Việc người Ấn Độ gốc Anh dập khuôn theo người Tây Âu của đã đủ tệ, nhưng việc học đòi dập khuôn bởi chính người Ấn Độ gốc Ấn là bạo lực đối với đất nước của họ và, tôi nên nói, đối với ngay cả tôn giáo mới của họ (Kitô giáo). Có một câu trong Thánh Kinh Tân Ước để các Kitô hữu tránh ăn thịt nếu việc ăn thịt có thể xúc phạm hàng xóm của họ. Thịt ở đây, tôi đoán, bao gồm cả đồ uống và ăn mặc. Tôi có thể đánh giá cao sự tránh né không khoan nhượng đối với tất cả những gì là ác xấu ở thời cũ, nhưng ở nơi không những chẳng có bất cứ điều gì xấu, mà các thực hành cổ xưa thậm chỉ còn là điều mong ước, thì sẽ là một tội ác để giũ bỏ truyền thống khi người ta biết rằng việc chối bỏ đó làm tổn thương sâu sắc người thân và bạn bè của họ.

Cải đổi niềm tin không có nghĩa xoá bỏ tinh thần quốc gia. Cải đổi nên có nghĩa là dứt khoát bỏ cái ác xấu của thời cũ, thu nạp tất cả điểm tốt của thời mới và cẩn trọng tránh đi cái xấu của thời mới. Cải đổi, do đó, cần có nghĩa là một cuộc sống cống hiến nhiều hơn cho đất nước của chính mình, sự khuất phục lớn hơn với Chúa, và tự thanh lọc bản thân tốt hơn.

Tôi biết rằng có một sự thay đổi kỳ diệu đến với Kitô hữu người Ấn Độ. Có một phần lớn số họ khao khát trở lại sự đơn giản ban đầu, khao khát sự thuộc về và phục vụ đất nước, nhưng quá trình này quá chậm. Không phải chờ đợi. Điều này không đòi hỏi nhiều nỗ lực… Chẳng phải là thực sự tệ hại khi nhiều Kitô hữu người Ấn Độ bỏ đi ngôn ngữ mẹ đẻ của họ và nuôi dạy con cái họ chỉ bằng tiếng Anh? Do đó, chẳng phái là họ hoàn toàn tự cắt đứt mình khỏi đất nước mà họ sống trong đó?

 

Báo Young India, 20-8-1925

 

 

Đức vâng lời và teamwork

Chào các bạn,

Các bạn đã biết đức vâng lời là gì? Đó là một đức hạnh ngày xưa được nhấn mạnh rất lớn. Bố mẹ đặt đâu con ngồi đó. Con trâu mà bố mẹ nói là con bò thì cũng phải gật đầu nói là con bò. (Đó là lời mẹ mình kể mẹ được người lớn giáo dục như thế). Trong xã hội thì có tam cương – tam là ba, cương là cứng, như là kim cương, tức là ba quy luật rất cứng, không bẻ cong được. Đó là quân thần, phụ tử, phu phụ.

Quân thần là vua tôi. Phụ tử là cha con. Phu phụ là chồng vợ.

Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung
Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu Continue reading Đức vâng lời và teamwork

Gandhi on Jesus – Gandhi viết về Giêsu (Chương 8-9)

CHAPTER 8

CHRIST—A PRINCE AMONGST SATYAGRAHIS

 

 

Buddha fearlessly carried the war into the enemy’s camp and brought down on its knees an arrogant priesthood. Christ drove out the money-changers from the temple of Jerusalem and drew down curses from Heaven upon the hypocrites and the pharisees. Both were for intensely direct action. But even as Buddha and Christ chastized they showed unmistakable gentleness and love behind every act of theirs. They would not raise a finger against their enemies, but would gladly surrender themselves rather than the truth for which they lived. Buddha would have died resisting the priesthood, if the majesty of his love had not proved to be equal to the task of bending the priesthood. Christ died on the Cross with a crown of thorns on his head defying the might of a whole empire. And if I raise resistance of a non-violent character, I simply and humbly follow in the footsteps of the great teachers.

Young India, 12-5-1920

My reading of it (Bible) has clearly confirmed the opinion derived from a reading of the Hindu scriptures. Jesus mixed with the publicans and the sinners neither as dependent or as a patron. He mixed with them to serve and to convert them to a life of truthfulness and purity. But he wiped the dust off his feet of those places which did not listen to his word. I hold it to be my duty not to countenance a son who disgraces himself by a life of shame and vice.

 

Enlightened non-co-operation is the expression of anguished love…. Would Jesus have accepted gifts from money-changers, taken from them scholarships for his friends, and advanced loans to them to ply their nefarious traffic? Was his denunciation of hypocrites, pharisees, and sadducees merely in word? Or did he not actually invite the people to beware of them and shun them?

Young India, 19-1-1921

 

The virtues of mercy, non-violence, love and truth in any man can be truly tested only when they are pitted against ruthlessness, violence, hate and untruth.

If this is true, then it is incorrect to say that Ahimsa is of no avail before a murderer. It can certainly be said that to experiment with Ahimsa in face of a murderer is to seek self-destruction. But this is the real test of Ahimsa. He who gets himself killed out of sheer helplessness, however, can in nowise be said to have passed the test. He who when being kicked bears no anger against his murderer and even asks God to forgive him is truly non-violent. History relates this of Jesus Christ.

With His dying breath on his Cross he is reported to have said: “Father, forgive them, for they know not what they do.”

Harijan, 28-4-1946

The theory is that an adequate appeal to the heart never fails. Seeming failure is not of the law of Satyagraha but of incompetence of the satyagrahi by whatever cause induced. It may not be possible to give a complete historical instance. The name of Jesus at once comes to the lips. It is an instance of brilliant failure. And he has been acclaimed in the West as the prince of passive resisters. I showed years ago in South Africa that the adjective ‘passive’ was a misnomer, at least as applied to Jesus. He was the most active resister known perhaps to history. His was non-violence par excellence.

Harijan, 30-6-1946

Europe mistook the bold and brave resistance, full of wisdom, by Jesus of Nazareth for passive resistance, as if it was of the weak. As I read the New Testament for the first time, I detected no passivity, no weakness about Jesus as depicted in the four Gospels, and the meaning became clearer to me when I read Tolstoy’s Harmony of the Gospels and his other kindred writings. _Has not the West paid heavily in regarding Jesus as a passive resister? Christendom has been responsible for the wars which put to shame even those described in the Old Testament and other records, historical or semi-historical.

Harijan, 7-12-1947

Jesus as a Politician

Jesus, in my humble opinion, was a prince among politicians. He did render unto Caesar that which was Caesar’s. He gave the devil his due. He never shunned him and is reported never once to have yielded to his incantations. The politics of his time consisted in securing the welfare of the people by teaching them not to be seduced by the trinkets of the priests and the pharisees. The latter then controlled and moulded the life of the people.

Freedom’s Battle, p. 195, Ganesh & Co., Madras, 1921

CHƯƠNG 8

GIÊSU KITÔ – MỘT HOÀNG TỬ GIỮA NHỮNG NGƯỜI TÔN KÍNH SỰ THẬT (SATYAGRAHIS)

* Satyagrahis: là tên Gandhi đặt ra cho cuộc vận động đấu tranh bất bạo động

Phật Thích Ca không ngần ngại mang chiến tranh vào trại của kẻ thù và khiến toàn hàng ngũ giáo sĩ kiêu ngạo quỳ gối. Giêsu Kitô đã đuổi những người đổi chác tiền khỏi đền thờ Jerusalem và trút lời nguyền từ Thiên đàng lên đầu những kẻ đạo đức giả và thầy giảng lừa đảo. Cả hai vị thầy đều có hành động trực tiếp dữ dội. Nhưng ngay cả khi Phật Thích Ca và Giêsu khiển trách, các vị cho thấy sự dịu dàng và tình yêu hiển hiện đằng sau từng hành động. Các vị không giơ ngón tay chống lại kẻ thù, nhưng sẵn sàng trao phó thân mình, hơn là trao phó sự thật mà họ đã sống. Phật Thích Ca có thể chết vì chống lại giới giáo sĩ, nếu sự uy nghiêm của tình yêu của Phật đã không chứng mình được bằng rằng tình yêu đó cũng ngang bằng với việc Giêsu bẻ cong giới giáo sĩ. Giêsu Kitô chết trên Thập giá với một vương miện gai trên đầu bất chấp sức mạnh của cả một đế chế. Và nếu tôi khởi động cuộc kháng cự với đặc tính bất bạo động, tôi chỉ đơn giản và khiêm tốn đi theo bước chân của những người thầy vĩ đại.

Báo Young India, 12-5-1920

Việc tôi đọc Kinh thánh đã xác nhận rõ cái nhìn bắt nguồn từ việc đọc kinh sách Hindu. Giêsu sống giữa kẻ thu thuế và người tội lỗi không như là một người lệ thuộc cũng chẳng phải người bảo trợ. Giêsu sống giữa những con người đó để phục vụ và chuyển hoá họ đến một cuộc sống trung thực và thuần khiết. Nhưng Giêsu bỏ đi những nơi không nghe lời Giêsu. Tôi nắm bài học này như là trách nhiệm của tôi không được khuyến khích một đứa con trai tự sỉ nhục bản thân nó bởi một cuộc sống đầy hổ thẹn và truỵ lạc*

[*Con trai cả của Gandhi, lớn lên bất đồng với cha và sống cuộc sống nghiện ngập, truỵ lạc và kiếm tiền phi pháp.]

Bất hợp tác một cách sáng suốt là biểu hiện của tình yêu đau khổ …. Liệu Giêsu có chấp nhận quà tặng từ những người đổi tiền, lấy bổng lộc từ họ để cho bạn bè, và lợi dụng những khoản cho vay để điều khiển những hoạt động bất chính của họ? Có phải Giêsu vạch mặt những kẻ đạo đức giả, những thầy giảng, thầy tế đơn thuần chỉ bằng lời nói của Người? Hay là Giêsu thực tế không kêu gọi người khác cảnh giác với đám đạo đức giả đó và xa lánh chúng?

Báo Young India, 19-1-1921

Những đức hạnh của lòng thương xót, bất bạo động, tình yêu và sự thật trong bất cứ ai chỉ có thể được kiểm chứng thực thụ khi họ đối đầu với tàn nhẫn, bạo lực, thù ghét và dối trá.

Nếu điều này đúng, thì thật sai lầm khi nói rằng Ahimsa [tên gọi về nguyên tắc bất bạo động và từ bi trong Hindu giáo, Phật giáo, Kỳ na giáo tại Ấn Độ] không có tác dụng trước một kẻ giết người. Chắc chắn có thể nói rằng thử nghiệm với Ahimsa khi đối mặt với một kẻ giết người là tìm cách tự hủy diệt. Nhưng đây là kiểm chứng thực sự của Ahimsa. Tuy nhiên, người tự giết mình vì bất lực tuyệt đối, không thể được cho là đã vượt qua bài kiểm chứng. Người mà khi đị đánh đá vẫn không có sự giận dữ với kẻ giết mình và thậm chí cầu xin Thượng đế tha thứ cho kẻ sát nhân thực sự là bất bạo động. Lịch sử chỉ ra điều này trong Chúa Giêsu Kitô.

Với hơi thở hấp hối trên Thập giá, Giêsu cầu nguyện: “Lạy Cha, tha thứ họ, vì họ không biết họ đang làm gì”.

Báo Harijan, 28-4-1946

Lý thuyết rằng một sự kêu gọi đủ đến trái tim không bao giờ thất bại. Có vẻ như thất bại không phải là luật của bất bạo động mà là sự kém cỏi tạo ra bởi bất kỳ nguyên nhân nào. Có thể không có một ví dụ lịch sử hoàn chỉnh nào cho luật này. Nhưng tên của Giêsu ngay lập tức đến bờ môi. Đó là một ví dụ về sự thất bại tuyệt vời. Và Giêsu đã được ca ngợi ở phương Tây như là ông hoàng tử những người kháng cự thụ động. Tôi đã chỉ ra nhiều năm trước ở Nam Phi rằng tính từ ‘thụ động’  là một cách dùng sai, ít nhất với Giêsu. Vì Giêsu là người kháng cự tích cực nhất có lẽ tồn tại trong lịch sử. Sự bất bạo động của Giêsu không thể sánh bằng.

Báo Harijan, 30-6-1946

 

Châu Âu đã hiểu lầm sự kháng cự táo bạo và can đảm, đầy trí tuệ, của Giêsu là sự kháng cự thụ động, như thể đó là cách của kẻ yếu. Khi tôi đọc Tân Ước lần đầu tiên, tôi đã không thấy bất cứ sự thụ động, yếu đuối nào của Giêsu trong cả bốn cuốn Tin Mừng, và ý nghĩa này trở nên rõ ràng hơn với tôi khi tôi đọc Hòa âm Tin Mừng của Tolstoy (Harmony of the Gospels) và các tác phẩm tương tự khác của ông. Liệu có phải phương Tây đã trả giá nặng khi coi Giêsu là người kháng cự thụ động? Thế giới Kitô giáo phải chịu trách nhiệm cho các cuộc chiến gây hổ thẹn, thậm chí cả những cuộc chiến được mô tả trong Cựu Ước và các ghi chép lịch sử hoặc bán lịch sử khác

Báo Harijan, 7-12-1947

 

Giêsu, một chính trị gia

Giêsu, theo ý khiêm tốn của tôi, là một ông hoàng trong các chính trị gia. Giêsu đã hoàn lại Caesar những gì thuộc về Caesar. Giêsu trả cho quỷ những gì xứng đáng với quỷ. Giêsu không bao giờ xa lánh quỷ và chưa bao giờ khuất phục trước câu chú ma quái của quỷ. Chính trị ở thời của Giêsu là bảo đảm phúc lợi của người dân bằng cách dạy họ không bị quyến rũ bởi trang sức của các thầy giảng, thầy tế. Mà sau này những thứ đó điều khiển và thành hình cuộc sống của người dân.

Trận chiến tự do, trang. 195, Ganesh & Co., Madras, 1921

 

 

CHAPTER 9

THE GREATEST ECONOMIST OF HIS TIME

[From a lecture delivered by Gandhiji at a meeting of the Muir Central College Economic Society, held at Allahabad, on Friday 22nd December 1916.]

“Take no thought for the morrow” is an injunction which finds an echo in almost all the religious scriptures of the world. In a well-ordered society the securing of one’s livelihood should be and is found to be the easiest thing in the world. Indeed, the test of orderliness in a country is not the number of millionaires it owns, but the absence of starvation among its masses. The only statement that has to be examined is, whether it can be laid down as a law of universal application that material advancement means moral progress.

Now let us take a few illustrations. Rome suffered a moral fall when it attained high material affluence. So did Egypt and perhaps most countries of which we have any historical record. The descendants and kinsmen of the royal and divine Krishna too fell when they were rolling in riches. We do not deny to the Rockefellers and Carnegies possession of an ordinary measure of morality but we gladly judge them indulgently. I mean that we do not even expect them to satisfy the highest standard of morality. With them material gain has not necessarily meant moral gain. In South Africa, where I had the privilege of associating with thousands of our countrymen on most intimate terms, I observed almost invariably that the greater the possession of riches, the greater was their moral turpitude. Our rich men, to say the least, did not advance the moral struggle of passive resistance as did the poor. The rich men’s sense of self-respect was not so much injured as that of the poorest. If I were not afraid of treading on dangerous ground, I would even come nearer home and show how that possession of riches has been a hindrance to real growth. I venture to think that the scriptures of the world are far safer and sounder treatises on the laws of economics than many of the modern text-books.

The question we are asking ourselves… is not a new one. It was addressed of Jesus two thousand years ago. St. Mark has vividly described the scene. Jesus is in his  solemn mood. He is earnest. He talks of eternity. He knows the world about him. He is himself the greatest economist of his time. He succeeded in economizing time and space — he transcends them. It is to him at his best that one comes running, kneels down, and asks: “Good Master, what shall I do that I may inherit eternal life ?” And Jesus said unto him: “Why callest thou me good? There is none good but one, that is God. Thou knowest the Commandments. Do not commit adultery. Do not kill, Do not steal, Do not bear false witness. Defraud not, Honour thy Father and Mother.” And he answered and said unto him: “Master, all these have I observed from my youth.” The Jesus beholding him loved him and said unto him: “One thing thou lackest. Go thy way, sell whatever thou hast and give to the poor, and thou shalt have treasure in heaven—come, take up the cross and follow me.” And he was sad at that saying and went away grieved — for he had great possession.

And Jesus looked roundabout and said unto the disciples: “How hardly shall they that have riches enter into the kingdom of God.” And the disciples were astonished at his words. But Jesus answereth again and said unto them: “Children, how hard is it for them that trust in riches to enter into the kingdom of God. It is easier for a camel to go through the eye of a needle than for a rich man to enter into the kingdom of God!”

Here you have an eternal rule of life stated in the noblest words the English language is capable of producing. But the disciples nodded unbelief as we do to this day. To him they said as we say today: “But look how the law fails in practice. If we sell and have nothing, we shall have nothing to eat. We must have money or we cannot even be reasonably moral.” So they state their case thus. And they were astonished out of measure, saying among themselves: ‘Who then can be saved’. And Jesus looking upon them said: “With men it is impossible, but not with God, for with God, all things are possible.” Then Peter began to say unto him: “Lo, we have left all, and have followed thee.” And Jesus answered and said: “Verily I say unto you, there is no man that has left house or brethren or sisters, or father or mother, or wife or children or lands for my sake and Gospels but he shall receive one hundredfold, now in this time houses and brethren and sisters and mothers and children and land, and in the world to come, eternal life. But many that are first shall be last and the  last, first.”

You have here the result or reward, if you prefer the term, of following the law. I have not taken the trouble of copying similar passages from the other non- Hindu scriptures and I will not insult you by quoting, in support of the law stated by Jesus, passages from the writings and sayings of our own sages, passages even stronger, if possible, than the Biblical extracts I have drawn your attention to.

Perhaps the strongest of all the testimonies in favour of the affirmative answer to the question before us are the lives of the greatest teachers of the world. Jesus, Mahomed, Buddha, Nanak, Kabir, Chaitanya, Shankara, Dayanand, Ramakrishna were men who exercised an immense influence over, and moulded the character of thousands of men. The world is the richer for their having lived in it. And they were all men who deliberately embraced poverty as their lot.

Speeches and Writings of Mahatma Gandhi, pp. 350-53, Natesan & Co., Madras, 1933

 

 

CHƯƠNG 9

GIÊSU NHÀ KINH TẾ VĨ ĐẠI NHẤT TRONG THỜI ĐẠI CỦA NGƯỜI

[Đây là bài giảng của Gandhi tại một cuộc họp của Hội Kinh tế Đại học Trung tâm Muir, được tổ chức tại Allahabad, vào thứ Sáu ngày 22 tháng 12 năm 1916.]

“Không lo lắng cho ngày mai” là một huấn thị ta có thể nghe tiếng vang trong hầu hết kinh sách của các tôn giáo trên thế giới. Trong một xã hội trật tự, đảm bảo sinh kế của người dân nên được và được thấy là điều dễ nhất trên thế giới. Thật vậy, sự kiểm chứng về độ trật tự ở một quốc gia không phải là số người triệu phú mà quốc gia sở hữu, mà là sự vắng mặt của nạn đói trong dân chúng. Điều duy nhất cần được xem lại là, liệu có thể đặt ra như là một luật áp dụng phổ quát rằng tiến bộ vật chất có nghĩa là tiến bộ đạo đức?

Hãy cùng lấy một một vài minh họa. Kinh thành Rome hứng chịu sụp đổ đạo đức khi đạt được sung túc vật chất cao. Ai Cập cũng vậy và có lẽ xảy ra ở hầu hết các quốc gia mà chúng ta có bất cứ ghi chép lịch sử nào. Con cháu và họ hàng của thánh hoàng gia Krishna cũng gục ngã khi họ trở nên giàu có. Chúng ta không phủ nhận gia đình tỷ phú Mỹ Rockefeller và Carnegie sở hữu một chuẩn đạo đức thông thường nhưng chúng ta vui vẻ phán xét họ theo một cách đầy nuông chiều. Ý tôi là chúng ta thậm chí không mong đợi họ (các tỷ phú) đáp ứng tiêu chuẩn đạo đức cao nhất. Với họ lợi ích vật chất không nhất thiết có nghĩa là lợi ích đạo đức. Ở Nam Phi, nơi tôi có đặc quyền liên kết với hàng ngàn người đồng hương của chúng tôi một cách gần gũi nhất, tôi luôn luôn thấy rằng sự chiếm hữu của cải càng lớn, thì suy đồi đạo đức càng lớn. Những người giàu có của chúng tôi, nói cách nhẹ nhàng nhất, đã không thúc đẩy cuộc đấu tranh đạo đức phản kháng bất bạo động như những người nghèo. Lòng tự trọng của người giàu không bị tổn thương nhiều như những người nghèo nhất. Nếu tôi không sợ bước vào vùng nguy hiểm, tôi thậm chí sẽ đến gần nhà hơn và cho thấy sự sở hữu của cải của người giàu có đã cản trở sự phát triển thực [của quốc gia] ra sao. Tôi mạo hiểm cho rằng kinh sách của thế giới là sách dạy các định luật kinh tế an tòa và sâu sắc hơn nhiều, so với nhiều giáo trình kinh tế hiện đại.

Câu hỏi chúng ta đang tự hỏi mình… không hề mới. Câu hỏi này đã Giêsu nói đến hai ngàn năm trước. Thánh Mark đã mô tả sinh động cảnh tượng đó. Giêsu đang trong tâm trạng uy nghiêm của mình. Giêsu tha thiết. Giêsu nói về vĩnh cửu. Giêsu biết thế giới của mình. Bản thân Giêsu là nhà kinh tế vĩ đại nhất trong thời đại của Người. Giêsu đã thành công trong việc tiết kiệm thời gian và không gian – Giêsu vượt trên thời gian và không gian. Điều này thể hiện rõ nhất khi một người chạy đến, quỳ xuống và hỏi: “Thầy tốt, tôi phải làm gì để được cuộc sống vĩnh cửu?” Và Giêsu nói: “Tại sao bạn gọi tôi là thầy tốt? Không có ai tốt, ngoại trừ một người, đó là Thượng đế. Bạn đã biết các Điều Răn. Đừng ngoại tình. Đừng giết người, Đừng ăn cắp, Đừng làm chứng dối, Hãy tôn kính Cha Mẹ. ” Và anh ta trả lời Giêsu: “Thầy, tất cả những điều này tôi đã giữ từ thời trẻ.” Giêsu ngắm nhìn người này trìu mến và nói: “Một điều mà anh thiếu. Hãy đi về, bán hết của cải và ban cho người nghèo, và anh sẽ có kho báu trên thiên đàng – đến đây, nâng thập giá và đi theo tôi.” Và người này buồn vì câu nói đó và bỏ đi trong đau buồn – vì anh ta có có vô số của cải.

Và Giêsu nhìn quanh, nói với các môn đệ: “Thật khó nhường nào cho người giàu đi vào nước Thiên Đàng”. Và các môn đệ ngạc nhiên trước lời của Giêsu. Nhưng Giêsu nhắc lại, trả lời: “Các con, thật khó cho người tin vào tài sản giàu có vào được nước Thiên Đàng. Con lạc đà đi qua lỗ kim dễ hơn một người giàu đi vào nước Thượng đế!”

Ở câu nói này quý vị có một quy tắc sống vĩnh cửu được bày bỏ trong những từ cao quý nhất mà Anh ngữ có khả năng tạo ra. Nhưng các môn đệ lắc đầu không tin, như cách chúng ta phản ứng ngày nay. Các đệ tử nói với Giêsu như những gì chúng ta nói hôm nay: “Nhưng hãy nhìn xem luật pháp thất bại ra sao trong thực tế. Nếu chúng ta bán hết (tài sản) và chằng có gì, chúng ta sẽ chẳng có gì ăn. Chúng ta phải có tiền hoặc thậm chí không thể có đạo đức một cách hợp lý.” Như thế, họ tuyên bố tư duy của họ như vậy. Và họ ngạc nhiên không tưởng, tự nói với nhau: ‘Ai là người có thể được cứu rỗi’. Và Giêsu nhìn các đệ tử nói: “Với con người, điều đó là không thể, nhưng không đúng với Thượng đế, vì với Thượng đế, tất cả đều có thể.” Sau đó, Peter bắt đầu nói với Giêsu: “Chúa tôi, chúng con đã bỏ lại tất cả, và đang đi theo Người.” Giêsu trả lời và nói: “Quả thật thầy nói với anh em, không có ai đã rời khỏi nhà cửa hay bỏ lại anh chị em, cha mẹ, vợ con hay đất đai vì thầy và vì Tin mừng, mà sẽ không nhận được gấp trăm lần, nhà cửa, anh chị em, mẹ và con cái, đất đai, ngay trong thời này, và cuộc sống vĩnh cửu trong thế gian sẽ tới. Nhưng nhiều người cao nhất sẽ ngừi thấp nhất và người thấp nhất sẽ cao nhất.”

 

Quý vị có ở đây kết quả hoặc phần thưởng, nếu quý vị thích các từ này, nếu quý vị sống theo luật đó. Tôi đã không gặp khó khăn khi sao chép các đoạn tương tự từ các kinh sách khác ngoài Ấn giáo và tôi sẽ không xúc phạm quý vị bằng cách trích dẫn ra, để ủng hộ luật Giêsu đưa ra, các đoạn văn từ các bài viết và câu nói của các hiền nhân Ấn giáo thậm chí còn mạnh mẽ hơn, các trích đoạn Kinh Thánh tôi đã lấy ra để thu hút sự chú ý của các bạn.

 

Có lẽ điều mạnh mẽ nhất trong tất cả các minh chứng để khẳng định câu trả lời cho câu hỏi của chúng ta là cuộc sống của những người thầy vĩ đại nhất thế giới. Giêsu, Mohammed, Phật Thích Ca, Nanak, Kabir, Chaitanya, Shankara, Dayanand, Ramakrishna là những người có ảnh hưởng vô kể và hình thành tính cách của hàng ngàn người. Thế giới giàu có hơn vì những người thầy đã sống. Và họ đều là những người cố tình đón nhận nghèo đói như là số mệnh của họ.

 

Bài nói chuyện của Gandhi, trang 350-53, Natesan & Co., Madras, 1933

 

Làm chủ đời mình

Chào các bạn,

Khi các bạn mới ra đời, các bạn dễ có khuynh hướng chạy theo bạn bè – rủ nhau học computer vì computer programmer đang làm ra tiền, rủ nhau đi bơi vì con gái thích con trai khỏe mạnh, đẹp người và có làn da rám nắng, rủ nhau đi học tiếng Trung vì nhiều người Trung Quốc đang đầu tư vào Việt Nam, rủ nhau mua xe 500 phân khối vì nhìn rất xịn đối với các em…

Mình đã nói với các bạn hơn một lần rồi, những người chạy theo xu hướng của đám đông, lúc nào cũng hợp thời trang, nhưng lớn lên thường chẳng khá. Làm nghề gì thì cũng chỉ ở mức từ trung bình trở xuống. Đó là vì người chạy theo đám đông thường là người không biết tự làm chủ mình, và chỉ chạy theo người ta vì thấy người ta đông. Các bạn, đám đông thường ngớ ngẩn, thường là người bất trí. Ví dụ: các công ty quảng cáo lăng xê một loại smartphone mới thần kỳ, thế là các chàng ngố bắt đầu bàn tán rầm rộ, và nhiều người chạy theo bàn tán, và nhiều người hẹn nhau ngày đầu tiên smartphone ra mắt sẽ cùng nhau sắp hàng mua sớm, hàng dài cả km và đợi cả nửa ngày mới vào được để mua. Nhưng thực sự là nếu bạn hỏi mọi người đang sắp hàng, “Vì sao các bạn sắp hàng nhiều thế?” Trả lời nhao nhao: “Vì smart phone này rất thần kỳ?” “Phone chưa ra mà sao các bạn biết là thần kỳ?” “Thì ai cũng nói như vậy?” Continue reading Làm chủ đời mình

Following God and following your leader

Dear brothers and sisters,

What are the similarities between following God and following your leader?

In both cases, your are follower. Following God is God’s follower. Following your leader is your leader’s follower.

In both cases, you  are servant. Following God is God’s servant. Following your leader is your leader’s servant. Continue reading Following God and following your leader

Gandhi on Jesus – Gandhi viết về Giêsu (Chương 7)

CHAPTER 7

THE JESUS I LOVE[In December, 1931, when Gandhiji was voyaging back to India, after attending the Second Round Table Conference in London, he gave the following talk on Christmas Day at the request of Christian fellow-passengers who used to attend the daily morning prayers conducted by him.]

I shall tell you how, to an outsider like me, the story of Christ, as told in the New Testament, has struck. My acquaintance with the Bible began nearly forty- five years ago, and that was through the New Testament. I could not then take much interest in the Old Testament, which I had certainly read, if only to fulfill a promise I had made to a friend whom I happened to meet in a hotel. But when I came to the New Testament and the Sermon on the Mount, I began to understand the Christian teaching, and the teaching of the Sermon on the Mount echoed something I had learnt in childhood and something which seemed to be part of my being and which I felt was being acted up to in the daily life around me.

I say it seemed to be acted up to, meaning thereby that it was not necessary for my purpose that they were actually living the life. This teaching was non- retaliation, or non-resistance to evil. Of all the things I read, what remained with me forever was that Jesus came almost to give a new law — though he of course had said he had not come to give a new law, but tack something on to the old Mosaic law. Well, he changed it so that it became a new law — not an eye for an eye, and a tooth for a tooth, but to be ready to receive two blows when only one was given, and to go two miles when you were asked to go one.

I said to myself, this is what one learns in one’s childhood. Surely this is not Christianity. For all I had then been given to understand was that to be a Chris- tian was to have a brandy bottle in one hand and beef in the other. The Sermon on the Mount, however, falsified the impression. As my contact with real Chris- tians i.e., men living in fear of God, increased, I saw that the Sermon on the Mount was the whole of Christianity for him who wanted to live a Christian life. It is that Sermon which has endeared Jesus to me.

I may say that I have never been interested in a historical Jesus. I should not care if it was proved by someone that the man called Jesus never lived, and that what was narrated in the Gospels was a figment of the writer’s imagination. For the Sermon on the Mount would still be true for me.

Reading, therefore, the whole story in that light, it seems to me that Christianity has yet to be lived, unless one says that where there is boundless love and no idea of retaliation whatsoever, it is Christianity that lives. But then it surmounts all boundaries and book teaching. Then it is something indefinable, not capable of being preached to men, not capable of being transmitted from mouth to mouth, but from heart to heart. But Christianity is not commonly understood in that way.

Somehow, in God’s providence, the Bible has been preserved from destruction by the Christians, so-called. The British and Foreign Bible Society has had it translated into many languages. All that may serve a real purpose in the time to come. Two thousand years in the life of a living faith may be nothing. For though we sang, “All glory to God on High and on the earth be peace,” there seems to be today neither glory to God nor peace on earth.

As long as it remains a hunger still unsatisfied, as long as Christ is not yet born, we have to look forward to Him. When real peace is established, we will not need demonstrations, but it will be echoed in our life, not only in individual life, but in corporate life. Then we shall say Christ is born. That to me is the real meaning of the verse we have sung. Then we will not think of a particular day in the year as that of the birth of the Christ, but as an ever-recurring event which can be enacted in every life.

And the more I think of fundamental religion, and the more I think of miraculous conceptions of so many teachers who have come down from age to age and clime to clime, the more I see that there is behind them the eternal truth that I have narrated. That needs no label or declaration. It consists in the living of life, never ceasing, ever progressing towards peace.

When, therefore, one wishes “A Happy Christmas” without the meaning behind it, it becomes nothing more than an empty formula. And unless one wishes for peace for all life, one cannot wish for peace for oneself. It is a self-evident axiom, like the axioms of Euclid, that one cannot have peace unless there is in one an intense longing for peace all around. You may certainly experience peace in the midst of strife, but that happens only when to remove strife you destroy your whole life, you crucify yourself.

And so, as the miraculous birth is an eternal event, so is the Cross an eternal event in this stormy life. Therefore, we dare not think of birth without death on the cross. Living Christ means a living Cross, without it life is a living death.

Harijan, 31-12-1931

[At the pressing request of Mr. Mills of the Associated Press of America Gandhiji dictated the following message of Christmas Greetings the same day.]

I have never been able to reconcile myself to the gaieties of the Christmas season. They have appeared to me to be so inconsistent with the life and teaching of Jesus.

How I wish America could lead the way by devoting the season to a real moral stocktaking and emphasizing consecration to the service of mankind for which Jesus lived and died on the Cross.

Young India, 31-12-1931

 

CHƯƠNG 7

GIÊSU NGƯỜI TÔI YÊU

[Tháng 12 năm 1931, khi Gandhi đang trên đường về Ấn Độ sau Hội nghị Bàn tròn lần thứ hai ở London, ông có cuộc nói chuyện dưới sau đây vào Ngày Giáng sinh theo yêu cầu của các hành khách Kitô giáo, những người đã từng tham dự buổi cầu nguyện hàng sáng của Gandhi.]

Tôi sẽ kể cho bạn nghe, một người ngoài cuộc như tôi, câu chuyện về Chúa Kitô, được kể trong Thánh Kinh Tân Ước đã giáng tôi một cú như thế nào. Tôi bắt đầu làm quen với Kinh thánh gần 45 năm trước (1886), thông qua Thánh Kinh Tân Ước. Sau đó tôi không thể có lắm hứng thú với Kinh Cựu Ước, bộ sách tôi chắc chắn đã đọc, chỉ là để làm trọn lời hứa với một người bạn tôi tình cờ gặp ở một khách sạn. Nhưng khi đến với Tân Ước và Bài giảng trên núi, tôi bắt đầu hiểu lời dạy của Kitô, và Bài giảng trên núi lặp lại điều gì đó tôi đã học được từ thủa bé và thứ gì đó dường như là một phần của tôi, và tôi cảm thấy điều đó dường như đang được thực hành trong cuộc sống hàng ngày xung quanh tôi.

Tôi nói rằng nó dường như được thực hành, nghĩa là không nhất thiết vì mục đích của tôi mà lời dạy được sống thực. Lời dạy của Bài giảng trên núi là không trả thù, hoặc không kháng cự cái ác. Trong tất cả những gì đã đọc, điều mãi mãi còn lại với tôi là Giêsu đến hầu như chỉ để đưa ra một luật mới – mặc dù Giêsu hiển nhiên không nói rằng Người đến để đưa ra một luật mới, nhưng chỉ gắn thêm một chút lên lưng luật cũ của Môsê. Vâng, Giêsu đã đổi luật cũ thành một luật mới – không phải một mắt đền một mắt, một răng đền một răng, nhưng sẵn sàng hứng hai cái tát khi chỉ nhận được một cái tát, và sẵn sàng đi hai dặm khi bị buộc phải đi một dặm.

Tôi tự nhủ, đây là điều ta học được từ thời thơ ấu. Chắc chắn đây không phải là Kitô giáo. Vì tất cả những gì tôi được dạy là để trở thành một người Kitô là phải có một chai rượu nặng trên một tay và tay kia là thịt bò. Bài giảng trên núi, tuy nhiên, đã làm xoá đi ấn tượng đó. Khi tôi ngày càng được tiếp xúc với những Kitô hữu thực thụ, những người kính sợ Chúa, tôi thấy Bài giảng trên núi là toàn bộ Kitô giáo cho ai muốn sống một cuộc sống Kitô hữu. Chính Bài giảng trên núi khiến tôi yêu Giêsu.

Tôi có thể nói rằng tôi chưa bao giờ hứng thú đến tích lịch sử của Giêsu. Tôi không nên quan tâm nếu ai đó chứng minh rằng người đàn ông tên gọi Giêsu chưa từng sống, và những gì được thuật lại trong các cuốn Tin mừng (Gospels) là điều bịa đặt trong trí tưởng tượng của người viết. Vì Bài giảng trên núi vẫn sẽ đúng với tôi.

Do đó, đọc toàn bộ câu chuyện trong ánh sáng đó, đối với tôi, Kitô giáo vẫn chưa được sống, trừ khi người ta nói rằng nơi nào có tình yêu vô biên và không có bất cứ ý tưởng trả thù nào, nơi đó Kitô giáo đang sống. Và lời dạy vượt qua mọi ranh giới và sách vở. Sau đó, là một thứ gì đó không thể xác định, không có khả năng được rao giảng cho con người, không có khả năng truyền từ miệng sang miệng, nhưng từ trái tim đến trái tim. Nhưng thông thường Kitô giáo không được hiểu như thế.

Bằng cách nào đó, trong nhân từ của Chúa, Thánh Kinh đã được bảo vệ khỏi sự hủy diệt của những người được gọi là Kitô hữu. Hiệp hội Thánh Kinh Anh Quốc và Nước Ngoài đã dịch Thánh Kinh sang nhiều ngôn ngữ. Tất cả điều đó có thể phục vụ một mục đích thực sự trong thời gian tới. Hai ngàn năm trong đời của một đức tin sống có thể vô nghĩa. Mặc dù chúng ta đã hát, “Tất cả vinh quang cho Chúa Trên Cao và trên mặt đất hãy hòa bình”, ngày nay dường như không có vinh quang nào cho Chúa cũng như hòa bình trên mặt đất.

Chừng nào còn đó một người đói vẫn chưa no, chừng nào Chúa Kitô chưa được sinh ra, chúng ta phải trông ngóng Ngài. Khi hòa bình thực sự đạt được, chúng ta sẽ không cần các cuộc biểu tình, nhưng khúc ca hoà bình sẽ được vang vọng trong cuộc sống của chúng ta, không chỉ trong đời sống cá nhân, mà trong cả cộng đồng. Rồi chúng ta sẽ nói Chúa Kitô được sinh ra. Điều đó với tôi là ý nghĩa thực sự của câu hát chúng ta đã ca. Rồi, chúng ta sẽ không nghĩ về ngày Chúa giáng sinh là một ngày cụ thể trong năm, nhưng là một sự kiện không ngừng tái diễn có thể được hiển thị trong mọi cuộc sống.

Tôi càng nghĩ về điều cơ bản của tôn giáo, và tôi càng nghĩ về những khái niệm huyền diệu của rất nhiều người thầy đã đến từ trên cao từ thời này qua thời khác và từ vùng này qua vùng khác, tôi càng thấy rằng đằng sau họ là sự thật vĩnh cửu mà tôi đã thuật lại. Điều đó không cần nhãn hiệu hay công bố. Điều đó là sống đời sống, không bao giờ ngừng, chưa từng ngừng tiến tới hòa bình.

Do đó, khi ai đó chúc “Một Giáng sinh hạnh phúc” mà không có ý nghĩa đằng sau, câu chúc sẽ không hơn một công thức trống rỗng. Và trừ khi ta mong muốn hòa bình cho tất cả, ta không thể mong muốn hòa bình cho chính mình. Đó là một tiên đề hiển nhiên, giống như các tiên đề toán học của Euclid, một người không thể có hòa bình trừ khi anh ta có một khao khát mãnh liệt cho hòa bình xung quanh anh ta. Bạn chắc chắn có thể trải qua hòa bình ở giữa xung đột, nhưng điều đó chỉ xảy ra khi để loại bỏ xung đột bạn phải phá hủy cả cuộc sống của bạn, bạn tự đóng đinh chính mình trên thập giá.

Và như vậy, vì sự giáng sinh huyền diệu là một sự kiện vĩnh cửu, nên Thập giá cũng là một sự kiện vĩnh cửu trong cuộc đời đầy giông bão này. Do đó, chúng ta không dám nghĩ đến sự sinh  mà không sự chết trên thập tự giá. Chúa Kitô sống có nghĩa là Thánh giá sống, không có thập giá sống thì sự sống là một đời sống đã chết.

Báo Harijan, 31-12-1931

[Theo yêu cầu cấp bách của ông Mills tờ Associated Press of America, cùng ngày 31-12-1931 Gandhi đã đưa ra thông điệp chào mừng Giáng sinh  sau đây.]

Tôi chưa bao giờ có thể hòa giải được với chính tôi về những cuộc vui của mùa Giáng Sinh. Những thứ thể hiện đối với tôi quá mâu thuẫn với cuộc sống và lời dạy của Giêsu. Tôi ước gì nước Mỹ có thể dẫn đường bằng cách dành mùa Giáng Sinh cho việc kiểm kê đạo đức thực thụ và nhấn mạnh sự tận hiến cho phục vụ nhân loại mà Giêsu đã sống và chết trên Thập giá.

Theo báo Young India, 31-12-1931

Truyền thông – Communication

Chào các bạn,

Từ “truyền thông” nghe không hay, nhưng mình chẳng biết dùng từ nào tốt hơn để dịch “communicate”. Truyền thông là những phương cách để người ta trao đổi lời nói và tư tưởng với nhau – nói, viết, email, texing, phone, hát, múa, vẽ, mắng, chửi… Đôi khi ngay cả sự im lặng cũng là một cách truyền thông, kiểu như im lặng thông cảm hay im lặng khinh bỉ. Cái gì cũng là truyền thông, miễn là được sử dụng để chuyển ý mình đến một người khác.

Chúng ta sống và làm việc với mọi người quanh ta, nên truyền thông cực kỳ quan trọng trong đời sống của mỗi chúng ta. Bạn cần hiểu người ta đang communicate gì với bạn, ngược lại bạn cũng phải communicate với người ta để người ta có thể hiểu được bạn muốn gì. Continue reading Truyền thông – Communication

Gandhi on Jesus – Gandhi viết về Giêsu (Chương 6)

 

CHAPTER 6

THE MESSAGE OF JESUS

 

The message of Jesus, as I understand it, is contained in his Sermon on the Mount unadulterated and taken as a whole and even in connection with the Sermon on the Mount, my own humble interpretation of the message is in many respects different from the orthodox. The message, to my mind, has suffered distortion in the West. It may be presumptuous for me to say so but as a devotee of truth, I should not hesitate to say what I feel.

 

I consider him as a historical person — one of the greatest amongst the teachers of mankind. I have studied His teachings as prayerfully as I could, with the reverence of a Christian, in order to discover the truth that is buried in them. I have done so, just as I have done about the teachings of other teachers.

 

Even the blind who do not see the rose perceive its fragrance. That is the secret of the gospel of the rose. But the gospel that Jesus preached is more subtle and fragrant than the gospel of the rose. If the rose needs no agent much less does the gospel of Christ need any agent.

 

Jesus preached not a new religion but a new life. He called men to repentance. It was he who said, ”Not everyone that saith unto me, Lord, Lord, shall enter into the kingdom of heaven; but he that doeth the will of my Father which is in heaven”.

 

Jesus lived and died in vain if he did not teach us to regulate the whole of life by the eternal Law of Love.

 

The love that Jesus taught and practised was not a mere personal virtue, but it was essentially a social and collective virtue. Buddhism ‘taught and practised the same thing six hundred years before Jesus.

 

 

CHƯƠNG 6

THÔNG ĐIỆP CỦA GIÊSU

 

Thông điệp của Giêsu, như tôi hiểu, được chứa đựng trong Bài giảng trên Núi là thuần khiết và là một toàn thể chặt chẻ.  Thậm chí cả trong kết nối với Bài Giảng trên Núi, cách giải thích khiêm tốn của tôi về thông điệp này có nhiều khía cạnh rất khác với các cách giải thích chính thống. Thông điệp này, theo tôi, đã bị bóp méo ở phương Tây. Tôi có thể tự phụ khi nói như vậy nhưng là người tôn kính sự thật, tôi không nên ngần ngại nói ra những gì tôi cảm nhận.

 

Tôi coi Giêsu là một nhân vật lịch sử – một trong những vị thầy vĩ đại nhất của nhân loại. Tôi đã nghiên cứu lời dạy của Giêsu với nhiều cầu nguyện mà tôi có thể có, với sự tôn kính của một Kitô hữu, để khám phá ra sự thật bị chôn giấu trong đó. Tôi đã làm như thế, cũng như cách tôi tìm hiểu lời dạy của những vị thầy khác.

 

Ngay cả người mù không nhìn thấy bông hồng cũng cảm nhận được mùi thơm của hoa. Đó là bí mật của phúc âm hoa hồng. Nhưng phúc âm mà Giêsu rao giảng tinh tế và thơm hương hơn nhiều phúc âm hoa hồng. Nếu hoa hồng mà không cần đến tác nhân trung gian, thì phúc âm Kitô lại càng không cần bất kỳ tác nhân nào.

 

Giêsu không rao giảng một tôn giáo mới mà rao giảng một cuộc sống mới. Giêsu kêu gọi con người hối cải. Chính Giêsu nói: ”Không phải ai đến với thầy kêu, Chúa ơi, Chúa ơi, sẽ vào nước   thiên đàng; mà là những ai làm theo ý Cha thầy trên thiên đàng”.

 

Giêsu đã sống và chết trong vô vọng nếu Giêsu không dạy chúng ta chỉnh đốn toàn bộ cuộc đời bằng Luật Tình Yêu vĩnh cửu.

 

Tình yêu mà Giêsu đã dạy và thực hành không đơn thuần là đức hạnh của một cá nhân, mà đó là cốt lõi của một đức hạnh xã hội và tập thể. Nhà Phật đã dạy và thực hành điều tương tự sáu trăm năm trước thời Giêsu.

 

Tổng hợp bài viết trên báo Harijan 1937 – 1939

 

Quan tâm vào chi tiết

Chào các bạn,

Khi các bạn còn trẻ, đa số các bạn không quan tâm đến chi tiết, và chỉ quan tâm đến những nét tổng thể – ví dụ viết lách thì quan tâm đến ý lớn, hơn là những chi tiết nhỏ của câu chuyện hay vấn đề, cũng như các dấu chấm, dấu phẩy và những quy luật văn phạm li ti.

Điều các bạn không biết là chỉ có hàng thầy, hàng sư phụ, hàng master mới thấy sự quan trọng của chi tiết. Hai cô ca sĩ, cô của ấp Diên Thạnh và cô hàng đầu VN hát cùng một bài hát thì các nét chung của bài hát hai cô đều hát như nhau. Nhưng sự khác biệt ở trong chi tiết – cô ca sĩ hàng đầu cả nước có những nốt nhấn, nốt nhẹ, nốt dài hơn một chút, nốt ngắn lại một chút, nốt láy một chút, nốt láy nhiều hơn… Tất cả những chi tiết tế nhị này cô ca sĩ của ấp Diên Thạnh chẳng biết gì cả. Continue reading Quan tâm vào chi tiết

Learning 1 but knowing 10

Dear brothers and sisters,

How to learn 1 but know 10?

Firstly, listen to your leader or teacher carefully.

Secondly, do exactly what your leader or teacher want you to do.

The higher your leader or teacher is, the more gentle he/she says. So if you don’t listen to your leader or teacher carefully, you never understand exactly and thus, never can do exactly. Continue reading Learning 1 but knowing 10

Gandhi on Jesus – Gandhi viết về Giêsu (Chương 5)

 

CHAPTER 5

WHAT JESUS MEANS TO ME

Although I have devoted a large part of my life to the study of religion and to discussion with religious leaders of all faiths, I know very well that I cannot but seem presumptuous in writing about Jesus Christ and trying to explain what He means to me. I do so only because my Christian friends have told me on more than a few occasions that for the very reason that I am not a Christian and that (I shall quote their words exactly) “I do not accept Christ in the bottom of my heart as the only Son of God,” it is impossible for me to understand the profound significance of His teachings, or to know and interpret the greatest source of spiritual strength that man has ever known.

Although this may or may not be true in my case, I have reasons to believe that it is an erroneous point of view. I believe that such an estimate is incompatible with the message that Jesus Christ gave to the world. For He was, certainly, the highest example of One who wished to give everything, asking nothing in return, and not caring what creed might happen to be professed by the recipient.

I am sure that if He were living here now among men, He would bless the lives of many who perhaps have never even heard His name, if only their lives embodied the virtues of which He was a living example on earth; the virtues of loving one’s neighbour as oneself and of doing good and charitable works among one’s fellow men.

What, then, does Jesus mean to me? To me, He was one of the greatest teachers humanity has ever had.

To His believers, He was God’s only begotten son. Could the fact that I do or do not accept this belief make Jesus have any more or less influence in my life? Is all the grandeur of His teaching and of His doctrine to be forbidden to me? I cannot believe so. To me it implies a spiritual birth. My interpretation, in other words, is that in Jesus’ own life is the key of His nearness to God; that He expressed, as no other could, the spirit and will of God. It is in this sense that I see Him and recognize Him as the son of God. But I do believe that something of this spirit that Jesus exemplified in the highest measure, in its most profound human sense, does exist. I must believe this; if I did not believe it I should be a sceptic; and to be a sceptic is to live a life that is empty and lacks moral content. Or, what is the same thing, to condemn the entire human race to a negative end.

It is true that there certainly is reason for scepticism when one observes the bloody butchery that European aggressors have unloosed, and when one thinks about the misery and suffering prevalent in every corner of the world, as well as the pestilence and famine that always follow, terribly and inevitably, upon war. In the face of this, how can one speak seriously of the divine spirit incarnate in man? Because these acts of terror and murder offend the conscience of man; because man knows that they represent evil; because in the inner depths of his heart and of his mind, he deplores them. And because, moreover, when he does not go astray, misled by false teachings or corrupted by false leaders, man has within his breast an impulse for good and a compassion that is the spark of divinity, and which some day, I believe, will burst forth into the full flower that is the hope of all mankind. An example of this flowering may be found in the figure and in the life of Jesus. I refuse to believe that there now exists or has ever existed a person that has not made use of His example to lessen his sins, even though he may have done so without realizing it. The lives of all have, in some greater or lesser degree, been changed by His presence, His actions, and the words spoken by His divine voice.

I believe that it is impossible to estimate the merits of the various religions of the world, and moreover I believe that it is unnecessary and harmful even to attempt it. But each one of them, in my judgment, embodies a common motivating force: the desire to uplift man’s life and give it purpose. And because the life of Jesus has the significance and the transcendency to which I have alluded I believe that He belongs not solely to Christianity, but to the entire world; to all races and people, it matters little under what flag, name or doctrine they may work, profess a faith, or worship a God inherited from their ancestors.

The Modern Review, Oct. 1941, p. 406

CHƯƠNG 5

GIÊSU NGHĨA LÀ GÌ VỚI TÔI

Mặc dù tôi đã dành phần lớn cuộc đời mình để nghiên cứu về tôn giáo và thảo luận với các nhà lãnh đạo tôn giáo của tất cả các tín ngưỡng, tôi biết rất rõ rằng tôi không thể tránh có vẻ tự phụ khi viết về Giêsu Kitô và cố gắng giải thích Giêsu có ý nghĩa gì đối với tôi. Tôi làm vậy chỉ vì những người bạn Kitô giáo của tôi vẫn nói với tôi thường xuyên rằng vì tôi không là người Thiên Chúa giáo, và (tôi sẽ trích dẫn chính xác lời của các Kitô hữu) “Tôi, tận đáy lòng, không chấp nhận việc Giêsu Kitô là con trai duy nhất của Thượng đế”, cho nên tôi không thể hiểu được ý nghĩa sâu đậm trong lời dạy của Giêsu, hoặc không thể biết và giải thích nguồn sức mạnh tâm linh lớn nhất [từ Giêsu] mà con người từng biết.

Mặc dù điều này có thể đúng hoặc không đúng trong trường hợp của tôi, tôi có nhiều lý do để tin rằng đó là một cái nhìn sai lầm. Tôi tin rằng một ước tính như vậy là không thể tương xứng với thông điệp mà Giêsu Kitô đã trao cho thế giới. Bởi Người, chắc chắn, là hình mẫu cao nhất của Đấng có ao ước cho đi tất cả, không mong đợi hoàn trả điều gì, và không quan tâm đến lòng tin của người được nhận.

Tôi chắc chắn rằng nếu bây giờ Giêsu đang sống ở đây giữa con người, thì Người sẽ ban phước cho nhiều người có thể chưa bao giờ nghe đến tên Giêsu, chỉ vì cuộc sống của họ là hiện thân những phẩm hạnh mà Giêsu là một ví dụ sống trên quả đất; phẩm hạnh về yêu hàng xóm như chính mình, và làm điều lành và từ thiện giữa mọi người.

Vậy thì, Giêsu là gì với tôi? Với tôi, Giêsu là một trong những người thầy vĩ đại nhất mà nhân loại từng có.

Đối với người tin Giêsu, Người là con trai duy nhất của Thượng đế. Việc tôi chấp nhận hay không chấp nhận niềm tin đó liệu có khiến Giêsu có nhiều hoặc ít ảnh hưởng trong cuộc sống của tôi? Có phải tất cả vĩ đại trong lời dạy và giáo lý của Người bị ngăn cấm đối với tôi? Tôi không thể tin vậy. Với tôi điều đó ngụ ý một cuộc sinh nở tâm linh. Cách giải thích của tôi là, nói cách khác, chính cuộc sống của Giêsu là chìa khoá của sự gần gũi của Giêsu với Thượng đế, và thể hiện, một cách mà không ai làm được, tinh thần và ý chí của Thượng đế. Theo nghĩa này, tôi thấy được Giêsu và nhận ra Người là con trai của Thượng đế. Nhưng tôi tin rằng một điều gì đó của tinh thần này mà Giêsu biểu hiện cách cao cả nhất, trong ý nghĩa sâu sắc nhất của con người, thật sự hiện hữu. Tôi phải tin điều này; nếu tôi không tin thì tôi chỉ nên là một kẻ hoài nghi; và trở thành một kẻ hoài nghi là sống một cuộc đời trống rỗng và thiếu đạo đức. Hoặc, điều tương tự, là kết án toàn bộ loài người đến một cái kết tiêu cực.

Đúng là có lý do cho hoài nghi khi ta quan sát thứ giết chóc đẫm máu mà dân xâm lược châu Âu đã ném ra, và khi ta nghĩ về sự khốn khổ và đau đớn tràn ngập ở mọi ngõ ngách trên thế giới, cũng như bệnh dịch và nạn đói luôn đeo bám một cách khủng khiếp và không tránh nổi trong chiến tranh. Đối mặt với điều này, làm sao người ta có thể nói nghiêm túc về tinh thần linh thiêng đầu thai trong con người? Bởi vì những hành vi khủng bố và giết người này xúc phạm đến lương tâm con người; bởi vì con người biết rằng họ đại diện cho cái ác; bởi vì sâu thẳm trong trái tim và tâm trí anh ta, anh ta chán ghét những điều này. Và bởi, hơn thế, khi anh ta không đi lạc, thì bị lừa dối bởi những giáo lý sai trái hoặc bị tha hóa bởi những người lãnh đạo giả dối, con người có trong lồng ngực một thôi thúc làm điều thiện và lòng từ bi là tia chớp thần thánh, mà một ngày nào đó, tôi tin, sẽ bùng nổ thành bông hoa tròn đầy, như là niềm hy vọng của cả nhân loại. Một ví dụ về sự nở hoa này có thể được tìm thấy trong con người và trong cuộc đời của Giêsu. Tôi từ chối tin rằng bây giờ có, hoặc đã từng có, một người không lấy tấm gương của Giêsu lấy tấm gương của Giêsu để giảm tội lỗi của mình, dù anh ta có thể đã làm vậy mà không nhận ra điều đó. Cuộc sống của tất cả mọi người, ở một mức độ nào đó, it nhiều đã bị thay đổi bởi sự hiện diện của Giêsu, bởi hành động và những lời được nói bằng giọng nói thiêng liêng của Giêsu.

Tôi tin rằng không thể ước tính giá trị của các tôn giáo khác nhau trên thế giới, và hơn nữa tôi tin rằng điều đó là không cần thiết và gây tai hại ngay cả khi chỉ thử làm việc đó. Nhưng mỗi tôn giáo, theo đánh giá của tôi, là hiện thân của một động lực thúc đẩy chung: mong muốn nâng đời sống của con người lên và cho đời sống đó có mục đích. Và bởi vì cuộc đời của Giêsu có ý nghĩa và sự siêu việt mà tôi đã nhắc đến,tôi tin rằng Giêsu không chỉ thuộc về Kitô giáo, mà là của toàn thế giới; cho tất cả các chủng tộc và tất cả các dân tộc, chẳng quan trọng họ đứng dưới lá cờ nào, tên nào hay giáo lý nào, tuyên xưng đức tin nào, hoặc tôn thờ một vị Thượng đế được thừa hưởng từ tổ tiên của họ.

Tạp chí The Modern Review, tháng 10 năm 1941, trang. 406

 

Good follower

Dear brothers and sisters,

How to become a good follower?

Communicate with your leader.

What does that mean?

It means:

1. Never make your leader feel shocked or surprised because of your acts. Before you do something, although that is a tiny thing, consult your leader. And when your leader has decided, follow your leader and do your best. Continue reading Good follower