Gandhi on Jesus – Gandhi viết về Giêsu (Chương 6)

 

CHAPTER 6

THE MESSAGE OF JESUS

 

The message of Jesus, as I understand it, is contained in his Sermon on the Mount unadulterated and taken as a whole and even in connection with the Sermon on the Mount, my own humble interpretation of the message is in many respects different from the orthodox. The message, to my mind, has suffered distortion in the West. It may be presumptuous for me to say so but as a devotee of truth, I should not hesitate to say what I feel.

 

I consider him as a historical person — one of the greatest amongst the teachers of mankind. I have studied His teachings as prayerfully as I could, with the reverence of a Christian, in order to discover the truth that is buried in them. I have done so, just as I have done about the teachings of other teachers.

 

Even the blind who do not see the rose perceive its fragrance. That is the secret of the gospel of the rose. But the gospel that Jesus preached is more subtle and fragrant than the gospel of the rose. If the rose needs no agent much less does the gospel of Christ need any agent.

 

Jesus preached not a new religion but a new life. He called men to repentance. It was he who said, ”Not everyone that saith unto me, Lord, Lord, shall enter into the kingdom of heaven; but he that doeth the will of my Father which is in heaven”.

 

Jesus lived and died in vain if he did not teach us to regulate the whole of life by the eternal Law of Love.

 

The love that Jesus taught and practised was not a mere personal virtue, but it was essentially a social and collective virtue. Buddhism ‘taught and practised the same thing six hundred years before Jesus.

 

 

CHƯƠNG 6

THÔNG ĐIỆP CỦA GIÊSU

 

Thông điệp của Giêsu, như tôi hiểu, được chứa đựng trong Bài giảng trên Núi là thuần khiết và là một toàn thể chặt chẻ.  Thậm chí cả trong kết nối với Bài Giảng trên Núi, cách giải thích khiêm tốn của tôi về thông điệp này có nhiều khía cạnh rất khác với các cách giải thích chính thống. Thông điệp này, theo tôi, đã bị bóp méo ở phương Tây. Tôi có thể tự phụ khi nói như vậy nhưng là người tôn kính sự thật, tôi không nên ngần ngại nói ra những gì tôi cảm nhận.

 

Tôi coi Giêsu là một nhân vật lịch sử – một trong những vị thầy vĩ đại nhất của nhân loại. Tôi đã nghiên cứu lời dạy của Giêsu với nhiều cầu nguyện mà tôi có thể có, với sự tôn kính của một Kitô hữu, để khám phá ra sự thật bị chôn giấu trong đó. Tôi đã làm như thế, cũng như cách tôi tìm hiểu lời dạy của những vị thầy khác.

 

Ngay cả người mù không nhìn thấy bông hồng cũng cảm nhận được mùi thơm của hoa. Đó là bí mật của phúc âm hoa hồng. Nhưng phúc âm mà Giêsu rao giảng tinh tế và thơm hương hơn nhiều phúc âm hoa hồng. Nếu hoa hồng mà không cần đến tác nhân trung gian, thì phúc âm Kitô lại càng không cần bất kỳ tác nhân nào.

 

Giêsu không rao giảng một tôn giáo mới mà rao giảng một cuộc sống mới. Giêsu kêu gọi con người hối cải. Chính Giêsu nói: ”Không phải ai đến với thầy kêu, Chúa ơi, Chúa ơi, sẽ vào nước   thiên đàng; mà là những ai làm theo ý Cha thầy trên thiên đàng”.

 

Giêsu đã sống và chết trong vô vọng nếu Giêsu không dạy chúng ta chỉnh đốn toàn bộ cuộc đời bằng Luật Tình Yêu vĩnh cửu.

 

Tình yêu mà Giêsu đã dạy và thực hành không đơn thuần là đức hạnh của một cá nhân, mà đó là cốt lõi của một đức hạnh xã hội và tập thể. Nhà Phật đã dạy và thực hành điều tương tự sáu trăm năm trước thời Giêsu.

 

Tổng hợp bài viết trên báo Harijan 1937 – 1939

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s