Gandhi on Jesus – Gandhi viết về Giêsu (Chương 5)

 

CHAPTER 5

WHAT JESUS MEANS TO ME

Although I have devoted a large part of my life to the study of religion and to discussion with religious leaders of all faiths, I know very well that I cannot but seem presumptuous in writing about Jesus Christ and trying to explain what He means to me. I do so only because my Christian friends have told me on more than a few occasions that for the very reason that I am not a Christian and that (I shall quote their words exactly) “I do not accept Christ in the bottom of my heart as the only Son of God,” it is impossible for me to understand the profound significance of His teachings, or to know and interpret the greatest source of spiritual strength that man has ever known.

Although this may or may not be true in my case, I have reasons to believe that it is an erroneous point of view. I believe that such an estimate is incompatible with the message that Jesus Christ gave to the world. For He was, certainly, the highest example of One who wished to give everything, asking nothing in return, and not caring what creed might happen to be professed by the recipient.

I am sure that if He were living here now among men, He would bless the lives of many who perhaps have never even heard His name, if only their lives embodied the virtues of which He was a living example on earth; the virtues of loving one’s neighbour as oneself and of doing good and charitable works among one’s fellow men.

What, then, does Jesus mean to me? To me, He was one of the greatest teachers humanity has ever had.

To His believers, He was God’s only begotten son. Could the fact that I do or do not accept this belief make Jesus have any more or less influence in my life? Is all the grandeur of His teaching and of His doctrine to be forbidden to me? I cannot believe so. To me it implies a spiritual birth. My interpretation, in other words, is that in Jesus’ own life is the key of His nearness to God; that He expressed, as no other could, the spirit and will of God. It is in this sense that I see Him and recognize Him as the son of God. But I do believe that something of this spirit that Jesus exemplified in the highest measure, in its most profound human sense, does exist. I must believe this; if I did not believe it I should be a sceptic; and to be a sceptic is to live a life that is empty and lacks moral content. Or, what is the same thing, to condemn the entire human race to a negative end.

It is true that there certainly is reason for scepticism when one observes the bloody butchery that European aggressors have unloosed, and when one thinks about the misery and suffering prevalent in every corner of the world, as well as the pestilence and famine that always follow, terribly and inevitably, upon war. In the face of this, how can one speak seriously of the divine spirit incarnate in man? Because these acts of terror and murder offend the conscience of man; because man knows that they represent evil; because in the inner depths of his heart and of his mind, he deplores them. And because, moreover, when he does not go astray, misled by false teachings or corrupted by false leaders, man has within his breast an impulse for good and a compassion that is the spark of divinity, and which some day, I believe, will burst forth into the full flower that is the hope of all mankind. An example of this flowering may be found in the figure and in the life of Jesus. I refuse to believe that there now exists or has ever existed a person that has not made use of His example to lessen his sins, even though he may have done so without realizing it. The lives of all have, in some greater or lesser degree, been changed by His presence, His actions, and the words spoken by His divine voice.

I believe that it is impossible to estimate the merits of the various religions of the world, and moreover I believe that it is unnecessary and harmful even to attempt it. But each one of them, in my judgment, embodies a common motivating force: the desire to uplift man’s life and give it purpose. And because the life of Jesus has the significance and the transcendency to which I have alluded I believe that He belongs not solely to Christianity, but to the entire world; to all races and people, it matters little under what flag, name or doctrine they may work, profess a faith, or worship a God inherited from their ancestors.

The Modern Review, Oct. 1941, p. 406

CHƯƠNG 5

GIÊSU NGHĨA LÀ GÌ VỚI TÔI

Mặc dù tôi đã dành phần lớn cuộc đời mình để nghiên cứu về tôn giáo và thảo luận với các nhà lãnh đạo tôn giáo của tất cả các tín ngưỡng, tôi biết rất rõ rằng tôi không thể tránh có vẻ tự phụ khi viết về Giêsu Kitô và cố gắng giải thích Giêsu có ý nghĩa gì đối với tôi. Tôi làm vậy chỉ vì những người bạn Kitô giáo của tôi vẫn nói với tôi thường xuyên rằng vì tôi không là người Thiên Chúa giáo, và (tôi sẽ trích dẫn chính xác lời của các Kitô hữu) “Tôi, tận đáy lòng, không chấp nhận việc Giêsu Kitô là con trai duy nhất của Thượng đế”, cho nên tôi không thể hiểu được ý nghĩa sâu đậm trong lời dạy của Giêsu, hoặc không thể biết và giải thích nguồn sức mạnh tâm linh lớn nhất [từ Giêsu] mà con người từng biết.

Mặc dù điều này có thể đúng hoặc không đúng trong trường hợp của tôi, tôi có nhiều lý do để tin rằng đó là một cái nhìn sai lầm. Tôi tin rằng một ước tính như vậy là không thể tương xứng với thông điệp mà Giêsu Kitô đã trao cho thế giới. Bởi Người, chắc chắn, là hình mẫu cao nhất của Đấng có ao ước cho đi tất cả, không mong đợi hoàn trả điều gì, và không quan tâm đến lòng tin của người được nhận.

Tôi chắc chắn rằng nếu bây giờ Giêsu đang sống ở đây giữa con người, thì Người sẽ ban phước cho nhiều người có thể chưa bao giờ nghe đến tên Giêsu, chỉ vì cuộc sống của họ là hiện thân những phẩm hạnh mà Giêsu là một ví dụ sống trên quả đất; phẩm hạnh về yêu hàng xóm như chính mình, và làm điều lành và từ thiện giữa mọi người.

Vậy thì, Giêsu là gì với tôi? Với tôi, Giêsu là một trong những người thầy vĩ đại nhất mà nhân loại từng có.

Đối với người tin Giêsu, Người là con trai duy nhất của Thượng đế. Việc tôi chấp nhận hay không chấp nhận niềm tin đó liệu có khiến Giêsu có nhiều hoặc ít ảnh hưởng trong cuộc sống của tôi? Có phải tất cả vĩ đại trong lời dạy và giáo lý của Người bị ngăn cấm đối với tôi? Tôi không thể tin vậy. Với tôi điều đó ngụ ý một cuộc sinh nở tâm linh. Cách giải thích của tôi là, nói cách khác, chính cuộc sống của Giêsu là chìa khoá của sự gần gũi của Giêsu với Thượng đế, và thể hiện, một cách mà không ai làm được, tinh thần và ý chí của Thượng đế. Theo nghĩa này, tôi thấy được Giêsu và nhận ra Người là con trai của Thượng đế. Nhưng tôi tin rằng một điều gì đó của tinh thần này mà Giêsu biểu hiện cách cao cả nhất, trong ý nghĩa sâu sắc nhất của con người, thật sự hiện hữu. Tôi phải tin điều này; nếu tôi không tin thì tôi chỉ nên là một kẻ hoài nghi; và trở thành một kẻ hoài nghi là sống một cuộc đời trống rỗng và thiếu đạo đức. Hoặc, điều tương tự, là kết án toàn bộ loài người đến một cái kết tiêu cực.

Đúng là có lý do cho hoài nghi khi ta quan sát thứ giết chóc đẫm máu mà dân xâm lược châu Âu đã ném ra, và khi ta nghĩ về sự khốn khổ và đau đớn tràn ngập ở mọi ngõ ngách trên thế giới, cũng như bệnh dịch và nạn đói luôn đeo bám một cách khủng khiếp và không tránh nổi trong chiến tranh. Đối mặt với điều này, làm sao người ta có thể nói nghiêm túc về tinh thần linh thiêng đầu thai trong con người? Bởi vì những hành vi khủng bố và giết người này xúc phạm đến lương tâm con người; bởi vì con người biết rằng họ đại diện cho cái ác; bởi vì sâu thẳm trong trái tim và tâm trí anh ta, anh ta chán ghét những điều này. Và bởi, hơn thế, khi anh ta không đi lạc, thì bị lừa dối bởi những giáo lý sai trái hoặc bị tha hóa bởi những người lãnh đạo giả dối, con người có trong lồng ngực một thôi thúc làm điều thiện và lòng từ bi là tia chớp thần thánh, mà một ngày nào đó, tôi tin, sẽ bùng nổ thành bông hoa tròn đầy, như là niềm hy vọng của cả nhân loại. Một ví dụ về sự nở hoa này có thể được tìm thấy trong con người và trong cuộc đời của Giêsu. Tôi từ chối tin rằng bây giờ có, hoặc đã từng có, một người không lấy tấm gương của Giêsu lấy tấm gương của Giêsu để giảm tội lỗi của mình, dù anh ta có thể đã làm vậy mà không nhận ra điều đó. Cuộc sống của tất cả mọi người, ở một mức độ nào đó, it nhiều đã bị thay đổi bởi sự hiện diện của Giêsu, bởi hành động và những lời được nói bằng giọng nói thiêng liêng của Giêsu.

Tôi tin rằng không thể ước tính giá trị của các tôn giáo khác nhau trên thế giới, và hơn nữa tôi tin rằng điều đó là không cần thiết và gây tai hại ngay cả khi chỉ thử làm việc đó. Nhưng mỗi tôn giáo, theo đánh giá của tôi, là hiện thân của một động lực thúc đẩy chung: mong muốn nâng đời sống của con người lên và cho đời sống đó có mục đích. Và bởi vì cuộc đời của Giêsu có ý nghĩa và sự siêu việt mà tôi đã nhắc đến,tôi tin rằng Giêsu không chỉ thuộc về Kitô giáo, mà là của toàn thế giới; cho tất cả các chủng tộc và tất cả các dân tộc, chẳng quan trọng họ đứng dưới lá cờ nào, tên nào hay giáo lý nào, tuyên xưng đức tin nào, hoặc tôn thờ một vị Thượng đế được thừa hưởng từ tổ tiên của họ.

Tạp chí The Modern Review, tháng 10 năm 1941, trang. 406

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s