Tag Archives: trà đàm

Tập trung vào đích điểm tối hậu của đời bạn

Chào các bạn,

Các bạn học lăng nhăng đủ mọi thứ trên đời, để thành công, để phát triển, để giác ngộ, để vào nước Chúa… Dù đích điểm của đời sống của bạn là gì, thì bạn cần hiểu đích điểm đó để tập trung vào đó. Đừng học lăng nhăng và “tập trung” vào trăm thứ lăng nhăng.

Nếu nói đến đích điểm của đời sống, chúng ta có khuynh hướng có hai đích điểm, tuy hơi khác nhau, nhưng hai là một:

– Người Kitô giáo muốn trở về với Chúa, kết hợp với Chúa làm một.
– Người Phật giáo muốn giác ngộ, thành Bồ Tát (thành Phật). Continue reading Tập trung vào đích điểm tối hậu của đời bạn

Sức mạnh huyền diệu của tĩnh lặng

Chào các bạn,

Mình nói tĩnh lặng rất nhiều, nhưng điều mình ngạc nhiên là vẫn cực kì ít người hiểu tĩnh lặng, kể cả các thầy. Phần nhiều người ta hiểu tĩnh lặng là im lặng.

Bạn có thể im lặng nơi miệng, nhưng bão tố và chiến tranh trong lòng, đó không là tĩnh lặng. Continue reading Sức mạnh huyền diệu của tĩnh lặng

Thích nghi

Saigon corner

Chào các bạn,

Ngày đầu mới đến Sài Gòn, người mình khá mệt vì chưa quen với thời tiết nơi đây, nhưng bây giờ mình đã thích nghi tốt hơn.

Ngày đầu mình đi bộ một chút ở Sài Gòn, chừng 1km, dưới trời buổi sáng 7-9h, là bắt đầu cảm thấy nhức đầu, chóng mặt, buồn nôn, cảm giác như mình đang bị bệnh thiếu đường, người muốn xỉu, chân nhấc không nổi, người bắt đầu muốn quạu, hoặc đã quạu… Bây giờ sau một thời gian ngắn, mình có thể đi chừng 10km, dưới trời buổi trưa 11-1h nắng cháy, mà người khá ổn.

Cơ thể chúng ta có khả năng thích nghi thật nhanh. Có những lúc mình tưởng như mình đã kiệt lực và muốn bỏ cuộc, tay chân đau nhức, đi lê lết dọc vỉa hè, miệng khô rát vì khát… Nhưng tối về ngủ một giấc, sáng hôm sau lại thấy tràn đầy năng lượng, và lại muốn đi. Mình muốn đi bộ trong thành phố, ít đi xe bus và không đi xe ôm, vì muốn nhìn ngắm và trải nghiệm thành phố thật kỹ, đồng thời thêm một chút thể thao cho cơ thể.

Mình đã học võ trước đây nên cũng đã hiểu cơ thể (cũng như tinh thần) chúng ta có khả năng thích nghi rất cao đối với những điều kiện sống mới, như là võ sinh đai trắng thì chậm lụt như rùa bò và quờ quạng như quáng gà trời sẫm tối. Nhưng đai đâu thì đã có thể ra đòn như chớp và chắc chắn như bàn thạch.

Mình thích đi bộ để tận hưởng thành phố, và hòa mình với thiên nhiên – những công viên cây xanh trong thành phố, kinh Nhiêu Lộc quanh co lững lờ xuyên qua thành phố, và những ngọn gió thỉnh thoảng mát rượi giữa trưa hè…. Mình học được nhiều điều từ thiên nhiên – cây cỏ, hoa lá, và những chú sóc dễ thương chạy lên xuống dọc ngang trên những cành cây…

Đi bộ cũng giúp mình tiếp xúc và hiểu được một chút đời sống của những người lao động nghèo khổ – những chị bán hàng rong, những cậu đánh giày, đoàn quân bán vé số khắp thành phố – những người tâm thần, những người vô gia cư vạ vật trên những góc đường, và những người ăn mày rải rác khắp nơi trong thành phố. Giữa thành phố kinh tế số 1 của VN, những cảnh tượng nghèo và khổ này làm lòng mình chùng hẳn lại. Mình vẫn thường cầu nguyện: “Xin Chúa Phật ban cho đất nước chúng con được trong sáng, thịnh vượng, và hạnh phúc.”

Cơ thể mình đang thích nghi với nắng nóng và đi bộ. Tinh thần mình đang thích nghi với tương phản giữa hào nhoáng và nghèo khổ của Sài Gòn. Và thích nghi với cầu nguyện thường xuyên để những tương phản này sẽ biến mất trên đất nước này.

Chúc các bạn luôn thích nghi.

Phạm Thu Hương

Chữ Trung (tiếp theo)

Chào các bạn,

Hôm qua mình nói về chữ “Trung”, nhưng đây là một khái niệm phức tạp, hiểu sai nhiều nhất và bị lạm dụng nhiều nhất bởi tất cả mọi người của thế giới. Nho gia thời mạt pháp đã dùng chữ trung này để đòi hỏi nhau làm mọi sự điên rồ, như là “Mày trung với tao thì hãy mang quân đi giết nó”, hay “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung. Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu” (Vua xử tôi chết, tôi không chết là bất trung. Cha xử con chết, con không chết là bất hiếu). Nếu vua điên thì sao? Và nếu cha say thì sao? Nho gia (cũng như giáo quyền tây phương) thời mạt pháp đã dùng chữ trung như là một vũ khí lạm dụng quyền lực đến mức kinh hoàng, và do đó ngày nay khi nói đến chữ trung là người ta khiếp sợ. Và do đó, thiên hạ sống bất trung như côn đồ khắp thế giới. Continue reading Chữ Trung (tiếp theo)

Thành phố không người lang thang xin ăn

Saigon corner

Chào các bạn,

Đường phố Sài Gòn có quá nhiều người lang thang, người không nhà cửa, người ăn xin, người tâm thần… Sài Gòn có quá nhiều người đau khổ. Sài Gòn nên cố gắng giải quyết chuyện này, vì đây là chuyện có thể giải quyết được, Đà Nẵng đã giải quyết cách đây 20 năm.

Năm 2000, Đà Nẵng bắt đầu thực hiện chương tình “Thành phố 5 không” gồm: không có hộ đói, không người mù chữ, không người lang thang xin ăn, không tệ nạn ma túy, không giết người cướp của. 

Continue reading Thành phố không người lang thang xin ăn

Chữ “trung”

Chào các bạn,

Có lẽ ngày nay chẳng ai biết chữ “trung” là gì? Chẳng ai nói đến chữ trung, chẳng ai biết chữ trung, chữ trung có lẽ như biến mất trong ngôn ngữ Việt.

Bạn có lòng trung không? Bạn có trung thành với bạn bè không? Với người yêu không? Với vợ chồng không? Với thầy cô không? Với trường học không? Với công ty không? Với đất nước không? Continue reading Chữ “trung”

Gần gũi với thiên nhiên

Saigon corner

Chào các bạn,

Điều mình thích ở Sài Gòn là đi dạo công viên ngay giữa đường phố. Để mình giải thích.

Khi đi bộ từ khu chợ Lớn (quận 5) về chợ Bến Thành (quận 1) mình có đi qua một điểm nút giao thông lớn, chẳng nhớ đó là giao lộ gì, chẳng nhớ đó là ngã ba, hay ngã tư, ngã năm…, chỉ biết tại đó có con lươn ngăn cách khá lớn mà mình có thể đi bộ trên đó. Mình đi bộ trên con lươn vì không có lựa chọn nào, đoạn đường đó rất đông xe cộ, lại không có đèn xanh đèn đỏ và mình không biết đi hướng nào.

Continue reading Gần gũi với thiên nhiên

Trí thức da đen

Chào các bạn,

Khi đi bộ để khám phá Sài Gòn trong dịp này, mình không mang khẩu trang, không mặc áo chống nắng, váy chống nắng, tất tay và tất chân chống nắng, không đội mũ (mới mua mũ vành nhỏ vài ngày gần đây), không thoa kem chống nắng, không thoa kem chống tia UV…

Mình lại toàn đi vào buổi trưa, thường từ 9h sáng đến 3h chiều, phần nhiều là từ 11h trưa đến 1h chiều. Mình không cố ý đi vào giờ trưa. Giờ trưa thường thuận tiện cho mình nên mình thường đi vào giờ đó.

Continue reading Trí thức da đen

Hiểu sai lầm của mình

Chào các bạn,

Có lẽ điều khó hiểu nhất cho chúng ta là hiểu sai lầm của mình – sai lầm của mình như chính mình nhận thấy (không phải sai lầm mà người ta nói mình đã phạm – vì thiên hạ thường nói sai về mình).

Có lẽ các bạn đã có kinh nghiệm, rất nhiều khi mình sai mà không biết mình sai. Đôi khi có người nói mình sai mình cũng thấy rõ ràng là mình đúng. Thường khi là mình đúng về chính mình, nhưng đôi khi mình sai mà ai nói gì mình cũng không thấy mình sai.

Continue reading Hiểu sai lầm của mình

Praying

Dear brothers and sisteres,

When you don’t know to do anything, pray.

When you can’t do anything, pray.

Praying is the best way you can do when you don’t know what to do, or when you can’t do anything.

Praying is to talk to God. Praying is to believe in God. Praying is to be  calm.

Pray.

Have a calm day.

PTH

Vain glory – Vinh quang rỗng

Chào các bạn,

Vinh quang rỗng là từ mình dịch chữ vain glory của Mỹ. Glory là vinh quang. Vain (adjective) thường dùng để chỉ những quan tâm, ham muốn hay thích thú quá đáng về chính mình, sắc đẹp của mình, danh tiếng của mình… nhưng thực chất thì chẳng có gì. Vain glory là vinh quang ảo, vinh quang ảo, vinh quang chỉ có trong tư duy của mình nhưng không có thật – vinh quang rỗng.

Continue reading Vain glory – Vinh quang rỗng

Bí quyết thành công của người Hoa

Saigon corner

Chào các bạn,

Hôm rồi mình đi thăm khu chợ Lớn, Sài Gòn (là nơi người Minh Hương tập trung sinh sống), được thấy cách làm ăn buôn bán của người Hoa, mình rất happy.

(Người Minh Hương là người Trung Quốc thuộc triều Minh. Họ lớn lên trong thời triều Thanh thống trị triều Minh, và vì không hàng phục triều Thanh, họ bỏ xứ, đi tàu thủy đến nước ta, xin triều Nguyễn cho họ lập nghiệp ở miền Nam. Người Minh Hương – Hương là quê hương, Minh là người Minh, người Minh Hương là người có quê là triều Minh ở Trung Quốc. Và vì họ đến nước ta bằng tàu, người nước ta gọi họ là người Tàu. Ngày nay, tên gọi “người Tàu” đôi khi có phần miệt thị nên người ta thường dùng tên gọi “người Hoa” để chỉ người Minh Hương ở miền Nam.)

Continue reading Bí quyết thành công của người Hoa

Phán đoán

Chào các bạn,

Nếu các bạn thường phán đoán người khác, các bạn sẽ thấy thường xuyên là bạn sai. Nếu các bạn muốn hiểu rõ điều này, thì hãy nghĩ về việc nhiều người đã phán đoán bạn trong quá khứ, và hãy tự hỏi: Có ai trong số họ phán đoán đúng về mình không?

Có lẽ 99,99% các trường hợp phán đoán đều là sai. Người ta thường dựa vào một dữ kiện nào đó để phán đoán – như là bạn nói gì đó không đúng – và người ta kết luận là bạn nói dối, dù rằng bạn chẳng nói dối mà bạn chỉ hiểu sai vấn đề nên có lời giải sai.

Continue reading Phán đoán