Tag Archives: trà đàm

Sống với chất lượng cao nhất có thể

Chào các bạn,

Rất nhiều người làm gì cũng xìu xìu ển ển, chẳng ra gì cả, nhưng có người làm gì cũng tốt. Đó chẳng là vì thông minh hay kinh nghiệm hay gì cả, mà đó chỉ là do người có tính làm việc cẩn thận, tỉ mỉ, và người thì lười biếng làm gì cũng làm dối cho xong.

Chúng ta gieo nhân gì thì nhặt quả nấy. Nếu bạn sống hời hợt, bạn sẽ có vợ/chồng hời hợt, con cái hời hợt, bạn bè hời hợt, thân nhân hời hợt, công việc hời hợt, sự nghiệp hời hợt, và cả một cuộc đời hời hợt, lều bều như bèo trôi trên mặt sông.

Mỗi điều ta làm trong ngày, dù đó là gì – viết một bài luận, nói chuyện với một khách hàng, học một bài tiếng Anh, nói chuyện với một người bạn – hãy làm với một chất lượng cao nhất có thể. Continue reading Sống với chất lượng cao nhất có thể

Cha của gian dối

Chào các bạn,

Có một đoạn Thánh kinh rất thú vị, trong đó Chúa Giêsu nói rằng “chúa quỷ” (the devil) là “Cha của dối trá” (Father of lies) (John 8:44).

Chúng ta thường nghĩ rằng chúa quỷ giết người, gây bệnh tật, tạo tai nạn, làm bão tố lụt lội… để hành hạ con người. Nhưng chúa quỷ chỉ là Kẻ cám dỗ (the Tempter) và Cha của dối trá. Chúa quỷ chẳng làm gì để hành hạ bạn được cả, chỉ là rỉ tai những lời dối trá đường mật, để bạn dối trá theo, gây ra tội lỗi mà thôi.

Nếu bạn nói dối, bạn là con của chúa quỷ. Continue reading Cha của gian dối

Hành trình không điểm cuối

Chào các bạn,

Truyện “Ông già và Biển cả” của Ernest Hemingway ảnh hưởng lớn đến mình: nhìn cuộc đời như là một cuộc chiến đấu để thắng, chỉ là để chiến đấu, chứ chẳng để được gì hơn.

Truyện được tóm tắt trên Wikipedia thế này:

Câu chuyện xoay quanh cuộc sống đánh cá lênh đênh, gian nan của ông lão người Cuba, Santiago, người đã cố gắng chiến đấu trong ba ngày đêm với một con cá kiếm khổng lồ trên biển vùng Giếng Lớn khi ông câu được nó. Sang đến ngày thứ ba, ông dùng lao đâm chết được con cá, buộc nó vào mạn thuyền và mang về nhưng đàn cá mập lại đánh hơi thấy mùi của con cá mà ông bắt được nên đã ùa tới, ông cũng rất dũng cảm đem hết sức mình chống chọi với lũ cá mập, phóng lao và thậm chí dùng cả mái chèo để đánh. Cuối cùng ông giết được khá nhiều con và đuổi được chúng đi, nhưng cuối cùng khi ông về đến bờ và nhìn lại thì con cá kiếm của mình, nó đã bị rỉa hết thịt và chỉ còn trơ lại một bộ xương trắng.

Continue reading Hành trình không điểm cuối

Tình yêu là chuẩn mực

Chào các bạn,

Chúng ta thường lấy thước đo của người khác để làm chuẩn cho mình. Người khác đo lường nhau bằng tiền bạc, chức vụ, bằng cấp, quyền lực, và chúng ta cũng cứ tìm cách đo lường chính mình bằng những thứ đó.

Các bạn, những chuẩn mực của “người khác” đó chính là chuẩn mực của đám đông, và đám đông thì ngu dốt, chẳng có một chuẩn mực nào cả. Nghĩa là mọi chuẩn mực của đám đông thường là rác – tiền bạc, chức vụ, bằng cấp, quyền lực… chẳng thể là thước đo để đo lường giá trị con người. Mọi thứ của thế gian là ảo ảnh, vì chúng chẳng thực – có đó rồi mất đó. Bạn chỉ sống được bao nhiêu năm, rồi sẽ về với tổ tiên, và khi bạn ra đi, bạn chẳng mang theo thứ gì được cả, tất cả mọi thứ để đo lường bạn đều vô nghĩa. Continue reading Tình yêu là chuẩn mực

Luyện tâm trong ngày

Chào các bạn,

Nếu các bạn đã học một môn nào đó, các bạn đã biết là học có nghĩa là làm đi làm lại một việc, cả trăm lần hay nghìn lần cho đến khi ta nhuần nhuyễn và thành thầy – hát, vẽ, đàn, nấu nướng, toán cộng, toán trừ… Học có nghĩa là lập đi lập lại vô số lần.

Nghĩa là, điều gì các bạn chưa làm đi làm lại hàng trăm hàng nghìn lần thì đó chẳng là học.

Luyện tâm cũng vậy. Bạn chẳng thể luyện tâm mà chưa hề tính đến hàng trăm hàng nghìn lần đã thực hành. Continue reading Luyện tâm trong ngày

Dạy con cái – Xin cho hay tự do?

Chào các bạn,

Các bạn dạy con cái cách nào: “Điều gì ba mẹ không cấm thì con được làm?” Hay “Điều gì ba mẹ cho phép làm con mới được làm?”

Có lẽ tùy theo văn hóa của từng gia đình, hay tuổi của các em, mà bố mẹ có chính sách khác nhau. Trong gia đình có văn hóa tự do, và các em cũng có trình độ trưởng thành cao, bố mẹ thường có chính sách để con cái tự do: “Điều gì bố mẹ không cấm thì con được làm.” Trong gia đình có em bé hoặc văn hóa khắt khe (hoặc độc đoán) thì chính sách thường là “Điều gì bố mẹ cho phép làm thì con mới được làm.” Continue reading Dạy con cái – Xin cho hay tự do?

Những vết thương lớn trong đời – Xả

Chào các bạn,

Trong đời có những vết thương lớn của ta, hoặc do lỗi người khác, hoặc lỗi của ta, nhưng làm ta đau đớn mãi, không quên được, đôi khí thì nhức nhối, đôi khi thì ân hận, đôi khi thì tức giận… Dù lý do gì, thì vấn đề là “vết thương này, sau bao nhiêu năm, vẫn hành hạ tôi.”

Các bạn, những vết thương lòng có thể theo ta đến tận cuối đời. Thực sự thì chẳng bao giờ ta quên những vết thương lớn. Thỉnh thoảng ký ức lại tràn về. Đó là chuyện đương nhiên của sinh học. Nhưng đó khác hơn là vết thương vẫn cứ mưng mủ và đau đớn mỗi ngày đã 30 năm, 40 năm rồi. Những vết thương sống như thế làm hại đời ta dữ dội – làm cho ta đau đớn, tiêu cực về cuộc đời, tiêu cực về con người và thế giới, và tiêu cực về cả chính mình.

Đó là lý do Phật gia dạy Tĩnh lặng. Tĩnh lặng để thoát khổ. Những vết thương đau là khổ, hết vết thương thì thoát khổ.

Làm sao? ->

Tự thắng để chỉ huy

Chào các bạn,

Câu này, “Tự thắng để chỉ huy,” mình nghe thường xuyên hồi còn nhỏ xíu. Đó là câu người ta dạy các sĩ quan quân đội, và mình thuộc nằm lòng dù mình chỉ là sĩ quan chỉ huy mấy con kiến bằng cách lấy que chọc phá đường làm việc nghiêm chỉnh của mấy nghìn quân kiến lăng xăng tới lui khuân vác mấy hạt cơm vụn. Continue reading Tự thắng để chỉ huy

Tư tưởng quyết định

Chào các bạn,

Tư tưởng của chúng ta có tính cách quyết định hành động và đời sống của chúng ta – nếu bạn nghĩ rằng bạn dốt chuyện gì đó, bạn sẽ dốt chuyện đó; nếu bạn tin bạn sẽ thành công chuyện gì, bạn sẽ thành công chuyện đó. Chúng ta mãi vướng vấp trên đường đời là vì chúng ta thường nghĩ rằng cuộc đời quá khó; nếu ta nghĩ rằng đời sống giản dị và dễ dàng, thì đời sống sẽ dễ dàng với chúng ta. Continue reading Tư tưởng quyết định

Đừng chạy theo tư duy đám đông

Chào các bạn,

Vấn đề của thế giới là đại đa số người chẳng biết luyện tâm và chẳng quan tâm gì về luyện tâm. Thiên hạ sống kiểu “cha mẹ sinh con trời sinh tính.” Tính tình của mình là do trời sinh, chẳng ai có thể làm gì được. Và cứ như vậy mà sống tham sân si theo kiểu “trời sinh”, chẳng hề biết rằng tính tình của mình là do đủ mọi thứ chung quanh mà mình đã học – mọi người quanh mình và môi trường mình sống. Tính tình chỉ có một chút là do trời sinh – bản tính sinh học/di truyền của mình – và phần lớn tính tình là do mình học từ xã hội. Và điều quan trọng nhất là mình có thể học cách để uốn nắn và phát triển tính tình của mình cách tối ưu. Continue reading Đừng chạy theo tư duy đám đông

Cầu nguyện cho người mình ghét

Chào các bạn,

Chúng ta nói là yêu tất cả mọi người vô điều kiện. Nhưng đôi khi có nhiều người làm mình rất bực, rất khó mà yêu, thì làm sao? Luận sư Buddhaghosa trong cuốn The Path of Purification có cả một chương nói về điều này, đã được mình tóm tắt trong chương “Từ” của Tứ vô lượng tâm.

Tuy nhiên trong thực hành, mình có một cách giản dị hơn rất nhiều. Đó là cầu nguyện cho người mình ghét. Cầu nguyện tốt cho họ, như là cầu nguyện cho người thân. Continue reading Cầu nguyện cho người mình ghét

Giêsu khóc

Chào các bạn,

Chúa Giêsu bị đóng đinh trên thập giá, nhưng chẳng giận những người nhúng tay vào việc giết mình. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Giêsu cầu nguyện: “Xin Cha tha thứ cho họ, vì họ chẳng biết điều họ làm.” (Luke 23:26) Đó đương nhiên là một thái độ rất tĩnh lặng. Và chúng ta thường nghĩ về Jesus như là người đầy tình yêu và tĩnh lặng.

Nhưng có một vài trường hợp, Giêsu mất tĩnh lặng. Chuyện nhiều người nhớ nhất là lúc Giêsu thấy những người đổi tiền vào giáo đường làm kinh doanh, Giêsu lật đổ bàn của họ và đuổi họ ra khỏi giáo đường, và nói: “Có lời rằng, Nhà của ta là nhà cầu nguyện, nhưng các người đã biến nó thành một ổ trộm.”(Matt 21:12-13). Continue reading Giêsu khóc

Tĩnh lặng với người gần mình

Chào các bạn,

Tĩnh lặng hay xung động phần lớn là vấn đề giữa người với người: chúng ta tĩnh lặng với nhau hoặc xung động chống nhau. Giữa người và thiên nhiên hay thú vật mà thôi thì có lẽ chẳng có vấn đề tĩnh lặng hay xung động.

Nhận xét này quan trọng để nhớ. Giữa chúng ta và một dòng sông thường chẳng có vấn đề gì, nhưng giữa ta và người láng giềng thì có thể có đủ thứ vấn đề. Continue reading Tĩnh lặng với người gần mình

Tĩnh lặng trong thế giới chao đảo

Chào các bạn,

Thế giới luôn chao đảo – chiến tranh, đấu đá, giành giật, dịch bệnh, bão tố, động đất, thiên tai… Chẳng thể nào làm cho thế giới luôn bình lặng như mặt nước hồ thu.

Rất thường xuyên, chúng ta muốn thay đổi thế giới bằng cách thay đổi người khác và mong người khác thay đổi. Những cuộc cách mạng tôn giáo và chính trị đẫm máu và kinh khiếp trong lịch sử thế giới nhằm làm tốt thế giới chỉ đủ tốt để máu chảy thành sông và thất bại. Thế giới vẫn luôn như thế.

Tại sao? Continue reading Tĩnh lặng trong thế giới chao đảo