Category Archives: Văn Hóa

The Rose – Hoa hồng

Chào các bạn,

Bạn mình vừa khoe với mình là bạn vừa nối lại tình cảm với một người bạn sau nhiều năm xa cách. Một thời gian dài trăn trở, băn khoăn vui buồn hờn giận và hai bạn nhận ra là vẫn muốn quay lại với nhau.

Chúc các bạn biết đến tình yêu và không sợ yêu 🙂

Be still and know God is love – Tĩnh lặng để biết Thượng Đế là tình yêu.

Thu Hằng Continue reading The Rose – Hoa hồng

Gặp là mắc cười

Chào các bạn,

Mỗi lần nói chuyện với em Lương học sinh lớp Mười hai Lưu trú, không thể nào không mắc cười cho được! Lần trước mình và các em trong nhà Lưu trú đã cười chết được vì anh chàng kinh dị nhưng đẹp trai của em Lương, và hôm nay trong khi nói chuyện với em Lương cũng lại được một trận cười nữa!

Em Lương chịu tiếp tục đi học cho đến bây giờ, đối với mình cũng là một điều huyền diệu! Vì sau khi phải lưu ban năm học lớp Mười, em Lương quá chán không muốn tiếp tục đi học.

Suốt mùa hè năm học Nk 2012 – 2013 tuy mình mới đổi về, nhưng khi biết chuyện đã đến nhà động viên em Lương rất nhiều. Continue reading Gặp là mắc cười

Câu trả lời của người chết

Chào các bạn,

Thiền là tâm rỗng lặng, hoàn toàn không vướng mắc vào điều gì, kể cả các công án Thiền siêu việt.

Đó là bài học thứ 42, Câu trả lời của người chết , mà mình vừa hoàn tất slideshow, trong chuỗi bài 101 Truyện Thiền Bình Giải.

Anh Hoành dịch truyện sang tiếng Việt, và bình (tiếng Việt lẫn tiếng Anh).

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Chúc các bạn thân tâm an lạc.

Túy Phượng

Link đến series 101 Truyện Thiền Bình Giải

Links đến các slideshows trước:

Continue reading Câu trả lời của người chết

Lao động tự giác

Chào các bạn,

Mình chuẩn bị nghỉ trưa, chợt nghe tiếng thưa từ ngoài vọng vào:

– “Xin phép Yăh con đi học!”

Lấy làm lạ, mới mười hai giờ ba mươi sao có em đi học thêm buổi chiều sớm quá vậy? Mở cửa ra xem em nào! Lúc bước ra hiên thấy em Chi học sinh lớp Mười, cầm chìa khóa cồng đứng đợi để mở và khóa cổng khi có người trong nhà đi ra và đứng bên cạnh em Chi lúc đó là em Vương. Continue reading Lao động tự giác

Phật bên hè phố Oakland

Trần Khải

blank
Vina Vo (left), Lien Huynh and Kieu Do pray at Buddhist shrine. Crime in the neighborhood has plunged since the shrine went up. Photo: Paul Chinn, The Chronicle

Thuvienhoasen – Câu chuyện được kể lại bởi phóng viên báo San Francisco Chronicle (sfgate.com) và đài truyền hình KPIX5: một tượng Phật nhỏ để ở góc phố, nơi đầy dẫy tội hình sự xảy ra, thế rồi trở thành một cái am nhỏ, và tội phạm khu phố giảm 82%… Chuyện hy hữu này xảy ra ở thành phố Oakland, Bắc California.

Phóng viên Chip Johnson kể lại trên báo SFGate.com ngày 15-9-2014, rằng pho tượng Phật đã làm cho một khu  phố Oakland bình an.

Dan Stevenson không phải Phật Tử, cũng không phải tín đồ của bất kỳ tôn giáo nào. Anh chỉ là một cư dân bình thường trên đường 11th Ave., trong khu phố Eastlake của Oakland. Năm 2009, khi vào tiệm bán vật dụng xây dựng Ace, chợt khởi tâm từ bi và đã mua pho tượng Phật cao 2 feet (tương đương 61 centimét) bằng đá, và anh gắn tượng này vào một góc phố trong khu cư dân góc đường 11 và đường 19. Continue reading Phật bên hè phố Oakland

Hà Nội ngày trở về

Hôm qua đi nghe ca nhạc về “Tình yêu Hà Nội” của nhạc sĩ Phú Quang thấy hay quá. Mình rất thích phần chia sẻ của nhạc sĩ và nhận thấy đây là một trong những nhạc sĩ chân thật và giản dị đúng chất Hà Nội mà mình được biết. Phú Quang nói trong đời ông đã có những giây phút ông muốn chạy trốn người khác vì người ta muốn làm điều xấu với ông, ông đã từng nghĩ ông chỉ xa Hà Nội 3 tháng mà cuối cùng xa 25 năm. Ông chỉ có thể viết về một điều gì nó khi ông yêu nó thật sự, và tình yêu Hà Nội của ông đơn giản cũng giống như tình yêu của một người Thanh Hóa Nghệ An mà yêu mến nói về chính quê hương của mình. Ông không thấy nó khác, khác chăng là khi ông yêu cái gì đó sâu sắc thì ông viết nhiều những bản nhạc về tình yêu ấy. Continue reading Hà Nội ngày trở về

Mặc chiếc áo đã lau nhà

Chào các bạn,

Khi đang chạy xe ngang nhà mẹ Ka, mình thấy em Sing đang địu con nên ghé vào.

Em Sing học trò Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột, ở với mình năm học lớp Mười một và Mười hai. Sau đó em Sing thi đậu tốt nghiệp THPT nhưng không thi Đại học, lên Kontum làm nương rãy cho người bà con hơn một năm, lấy vợ và định cư trên Kontum. Hiện gia đình em Sing có đứa con gái gần một tuổi, lâu lâu về thăm bố mẹ tại Buôn Hằng I thuộc xã Eauy và qua nhà mẹ Ka chơi – mẹ Ka là cô ruột của em Sing.

Trong khi nói chuyện, mình hỏi: “Bây giờ còn thích làm MC nữa không?” Continue reading Mặc chiếc áo đã lau nhà

Chiếc điện thoại khóc

Hồng Châu

Vì lý do gì đó họ đã chia tay nhau từ lâu. “Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”. Người đàn ông vẫn khắc khoải vì người cũ cùng đứa con bé bỏng mà anh chưa từng được gặp. Anh cố gắng gọi điện thoại, cố gắng nối lại một mối dây tơ mong manh…

Khác với những ca khúc có “nội dung thất tình” khác thường là lời của kẻ thất tình than thân trách phận, chuyện thất tình trong ca khúc Chiếc điện thoại khóc (Le telephone pleure) lại được thể hiện qua cuộc điện đàm của hai cha con chưa từng gặp nhau, tạo nên một scène gây nhiều cảm xúc, nhất là với lời lẽ ngây thơ của đứa trẻ. Continue reading Chiếc điện thoại khóc

Giặt áo

Chào các bạn,

Đời sống anh em Buôn Làng còn rất chân chất, mộc mạc, phải nói là còn rất hoang dã nên còn nhiều điều làm mình trăn trở và quan tâm. Nhưng cũng không thể làm một lần hết mọi chuyện mình muốn làm trong một lúc hoặc trong một giai đoạn ngắn được, nhưng đòi mình cần phải có sự kiên trì, tiệm tiến trong mọi việc, vì gần như tất cả những gì anh em Buôn Làng đang sống đều đã ăn sâu vào máu thịt, không thể một sớm một chiều mình có thể cải thiện.

Vì vậy thời gian đầu mình quan tâm đến cách chỉ dạy anh em Buôn Làng sống vệ sinh, giữ vệ sinh cá nhân, gia đình và biết sống tiết kiệm. Vì thiếu vệ sinh sẽ sinh nhiều bệnh tật, ra đường dơ dáy quá không được người khác tôn trọng và không biết tiết kiệm không thể đủ ăn, đủ mặc, đừng nói chi đến chuyện giàu có. Continue reading Giặt áo

Mama – Mẹ ơi

Chào các bạn,

Mình mới biết tin mẹ của bạn mình qua đời sau một hơn một năm điều trị ung thư. Trong suốt một năm, bạn mình đã vật lộn cùng mẹ. Trước khi mình rời đi, mình có đến chào bạn và có dịp thăm mẹ bạn 1 lần và thấy tình trạng có vẻ tiến triển tốt. Nhưng không ngờ đó là lần đầu tiên và cuối cùng mình có cơ hội gặp mẹ của bạn. Bạn chỉ có một mình ở cùng với chồng tại châu Âu và gia đình của bạn tất cả ở Bắc Phi. Mẹ bạn qua đời, bạn phải chuyển thi hài của mẹ về Bắc Phi. Quá trình này mệt mỏi và tốn nhiều thời gian.

Trong email bạn nói với mình là bạn đang trải qua thời kỳ tồi tệ nhất trong cuộc đời mình. Có lẽ bạn khủng hoảng quá mà không kịp báo cho ai, không có bạn bè nào của mình xung quanh bạn biết tin để gửi lời hỏi thăm tới bạn. Chỉ khi mình có chuyện email hỏi thăm bạn mới nói. Continue reading Mama – Mẹ ơi

Đi cà nhắc

Chào các bạn,

Thật tình cờ mình vào trú mưa đúng nhà bố mẹ Nghệ ở thôn Tư. Lúc đó là năm giờ chiều, trời mưa to, trong nhà mẹ Nghệ cũng có mẹ Diên ở gần nhà qua chơi còn bố Nghệ và các con qua nhà hàng xóm chơi vì hôm đó đúng vào chiều Chúa nhật.

Nói chuyện với mẹ Nghệ một lúc, được mẹ Nghệ giới thiệu mẹ Diên ở gần nhà là bạn thân của mẹ Nghệ. Lần đầu tiên mình gặp mẹ Diên nên khi chưa được mẹ Nghệ giới thiệu, mình tưởng đó là mẹ Mon. Mình nói lên điều này và mẹ Diên cười nói: Continue reading Đi cà nhắc

Khi Trần Quốc Toản ra quân ở… trường học

08/10/2014 10:00 GMT+7

TT – Sáng 7-10 tại Trường tiểu học Lương Ðịnh Của (quận 3, TP.HCM), hai tiết học văn hóa bình thường của một sáng thứ ba được thay bằng một buổi xem kịch lịch sử ngay tại sân trường.

Vở kịch được diễn là Trần Quốc Toản ra quân của sân khấu Idecaf và đối tượng khán giả là hơn 1.000 em học sinh của khối lớp 1 và 2.

Buổi diễn vở Trần Quốc Toản ra quân tại Trường tiểu học Lương Định Của - Ảnh: H.O.
Buổi diễn vở Trần Quốc Toản ra quân tại Trường tiểu học Lương Định Của – Ảnh: H.O.
Tôi vừa hỏi các em học sinh của mình là xem kịch xong thì thích ai, ghét ai. Các em trả lời: Thích Trần Quốc Toản, ghét quân Nguyên. Chỉ nhiêu đó thôi là tôi đã thấy thành công cho một buổi học lịch sử.Như thế kiến thức lịch sử hay lòng yêu nước sẽ đi vào trí nhớ và tâm hồn của các em một cách tự nhiên và ở lại rất lâu, chứ không như kiểu ép học thuộc lòng
Thầy ĐẠT SỬ (phó hiệu trưởng Trường Lương Định Của)

Continue reading Khi Trần Quốc Toản ra quân ở… trường học

Triệu tiếng kêu

Chào các bạn,

Ni ryari izuba, Rizagaruka, Hejuru yacu,
Ni thứ ‘uzaricyeza ricyeza.

[Khi nào thì mặt trời sẽ trở lại trên đầu chúng ta?]
[Ai sẽ tiết lộ điều đó lần nữa cho chúng ta?]

Điệp khúc trên được các em nhỏ hát bằng tiếng châu Phi trong suốt bộ phim Hotel Rwanda. Đây là bộ phim tái hiện một thảm sát diệt chủng ở Rwanda vào năm 1994, cách đây tròn 20 năm.

Cộng hòa Rwanda là một quốc gia nhỏ, nằm kín trong lục địa tại Vùng hồ lớn trung đông Phi. Continue reading Triệu tiếng kêu

Để đủ gạo ăn

Chào các bạn,

Sáng thứ Hai trên đường đến nhà Lưu trú, mình đi xe máy với em Yoang học sinh lớp Mười một. Trên đường đi, em Yoang kể:

– “Hôm qua Chúa nhật, thường gia đình nghỉ lao động nhưng Buôn Làng đang trong mùa gặt lúa, trời âm u, sợ bão nên họ hàng đến gặt lúa nhà mình. Gặt xong, mẹ Ngôn buồn vì toàn lúa lép!

Vụ mùa năm ngoái cũng đám ruộng này, gia đình gặt được gần năm mươi bao, sau khi rê sạch còn được trên bốn mươi bao. Năm nay khi gặt cũng được trên bốn mươi bao, nhưng khi rê sạch chỉ còn được hơn mười bao, số còn lại toàn lúa lép”. Continue reading Để đủ gạo ăn

Thiền của Joshu

Chào các bạn,

Thiền là tâm rỗng lặng.

Đó là bài học thứ 41, Thiền của Joshu , mà mình vừa hoàn tất slideshow, trong chuỗi bài 101 Truyện Thiền Bình Giải.

Anh Hoành dịch truyện sang tiếng Việt, và bình (tiếng Việt lẫn tiếng Anh).

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Chúc các bạn thân tâm an lạc.

Túy Phượng

Link đến series 101 Truyện Thiền Bình Giải

Links đến các slideshows trước:

Continue reading Thiền của Joshu