Thiền của Joshu

Chào các bạn,

Thiền là tâm rỗng lặng.

Đó là bài học thứ 41, Thiền của Joshu , mà mình vừa hoàn tất slideshow, trong chuỗi bài 101 Truyện Thiền Bình Giải.

Anh Hoành dịch truyện sang tiếng Việt, và bình (tiếng Việt lẫn tiếng Anh).

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Chúc các bạn thân tâm an lạc.

Túy Phượng

Link đến series 101 Truyện Thiền Bình Giải

Links đến các slideshows trước:

1. Tách trà

2. Nhặt được kim cương giữa lối bùn

3. Vậy À

4. Vâng lời

5. Nếu yêu hãy yêu công khai

6. Không có từ tâm

7. Thông báo

8. Sóng lớn

9. Không trộm được mặt trăng

10. Bài thơ của Hoshin

11. Chuyện đời Shunkai

12. Ông Tàu vui tính

13. Một vị Phật

14. Đường Bùn

15. Shoun và Mẹ

16. Không xa Phật vị

17. Dạy kiểu hà tiện

18. Một dụ ngôn

19. Nguyên Lý Đầu Tiên

20. Lời khuyên của mẹ

21. Tiếng vỗ của một bàn tay

22. Trái tim tôi cháy như lửa

23. Eshun ra đi
24. Tụng kinh

25. Ba ngày nữa

26. Đổi tranh luận lấy chỗ ngủ

27. Giọng nói của hạnh phúc

28. Mở kho tàng của bạn

29. Không nước không trăng

30. Danh thiếp

31. Mọi thứ đều nhất

32. Phân giờ tấc ngọc

33. Bàn tay của Mokusen

34. Một nụ cười trong cả một đời

35. Thiền từng phút

36. Mưa hoa

37. Ấn hành kinh sách

38. Sự nghiệp của Gisho

39. Ngủ ngày

40. Trong cõi mộng

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Thiền của Joshu”

  1. Dear Anh Chị Hai

    Em cảm ơn anh chị Hai đã chia sẻ bài học thật sâu sắc, thật thâm thúy.

    Trong đời sống thực tế nhiều khi em cũng lầm tưởng về mình như người học trò trong truyện thiền này.

    Trong khi tâm em như một cái nhà kho, hằng ngày chất chứa đủ mọi thứ đầy lên đến nóc, mà bản thân lại thấy không có gì!

    Chỉ vì tâm em chất chứa đủ mọi thứ ngoại trừ God! Vì không có God vì thiếu sự hiện diện của God trong đời sống nên em đã mất dần đi nhận thức đúng về mình.

    Em cảm ơn và chúc anh chị Hai luôn an lành và hạnh phúc.

    Em M Lành

    Số lượt thích

  2. Dear anh Hoành chị Phượng,

    Em cám ơn anh chị đã chia sẻ câu chuyện ngắn mà chứa nhiều bài học sâu sắc.

    Ở slide đầu tiên, em ấn tượng với tuổi của Joshu. Joshu bắt đầu học thiền lúc 60, đạt thiền lúc 80 và dạy thiền từ 80 đến 120 tuổi.

    Điều này cho em cảm nhận rõ hơn: Khi muốn học thì chẳng có tuổi nào là trễ cả. Và cũng chẳng sợ tuổi già sức yếu, nay sống mai chết thì học làm gì, dạy làm gì. Bởi khi tâm tĩnh lặng, mình không còn nghĩ về sống chết, không còn lo lắng cho tương lai, mà chỉ làm những việc hằng ngày đều đặn với từ tâm và với mọi người.

    Tâm tĩnh lặng mang lại nhiều điều huyền diệu.

    Em cám ơn anh chị và chúc anh chị luôn an lành và hạnh phúc.

    Em Hương,

    Số lượt thích

  3. Cảm ơn chị Phượng và Thu Hương!

    Có lẽ mình nên sống và đối xử với mọi người như sẽ xa nhau vào ngày mai, còn học và làm việc thì như sống mãi…

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s