All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Hoàn cảnh

Chào các bạn,

Chúng ta thường đổ lỗi cho hoàn cảnh cho những thất bại của mình – tôi từ bé đã bị bại liệt; bố mẹ tôi rất nghèo và chưa học hết lớp ba; bố mẹ tôi ham kiến tiền và thẩy tôi cho osin cả tuổi thơ; bố mẹ tôi ly dị từ lúc tôi lên 8 và tôi stress kinh khủng từ đó đến 19 tuổi, chẳng học hành được gì…

Các bạn, đổ lỗi cho hoàn cảnh là chạy trốn vô trách nhiệm và cực kỳ stupid. Đây là một vài cách đổ lỗi hoàn cảnh ngược lại: Bố tôi là vua và tôi là hoàng tử, từ nhỏ tới lớn tôi chẳng phải làm gì, nói gì ai cũng nghe theo và gật đầu, và ra đời với xã hội tôi như đứa con nít 5 tuổi bị bệnh tâm thần, chẳng biết gì cả; tôi là tổng giám đốc của đại công ty, mọi người quanh tôi luôn gật đầu vỗ tay với những gì tôi nói, và đôi khi sau đó tôi biết tôi đã nói những điều stupid, cực kỳ có hại cho chính tôi và cho công ty, nhưng chẳng ai dám nói thẳng điều đó với tôi; tôi có chính sách có phiếu góp ý để khách hàng góp ý, nhưng đa số khách hàng chẳng bao giờ góp ý, nhân viên tôi làm gì stupid thì khách hàng lẳng lặng mua hàng ở nơi khác; tôi có nhiều tiền quá nên tối ngày ăn nhậu thả dàn và bây giờ bị đủ thứ ung thư chẳng thuốc chữa… Continue reading Hoàn cảnh

Tôi versus mọi người

Chào các bạn,

Chúng ta có thói quen phân chia thế giới thành 2 cực đối nghịch – trắng đen, tốt xấu, thiện ác, âm dương, tôi versus chúng nó, tôi v. mọi người. Nhưng thực sự thì đó chỉ là ngôn từ. Cách dùng từ của chúng ta tự nhiên tạo ra cảm giác đối nghịch và tư duy đối nghịch đó.

Những người đã nhiều kinh nghiệm đời sẽ thấy thiện ác, tốt xấu, trắng đen thường chỉ có tính cách cục bộ – ví dụ hôn nhau giữa đám đông rất là ngứa mắt trong xã hội Việt Nam, nhưng ở Âu Mỹ thì đó chỉ là hành động diễn tả tình cảm bình thường như là vuốt tóc, hoặc đang ăn mà ợ thì rất bất lịch sự ở Âu Mỹ (và bạn phải xin lỗi ngay), nhưng ở các nước Trung đông thì ợ trong khi ăn là có nghĩa là mình thích món ăn, ăn ngon, và ăn thật tình – nhà chủ sẽ rất vui. Continue reading Tôi versus mọi người

Quý nhân phò trợ

Chào các bạn,

Câu “quý nhân phò trợ” là cụm từ nói đến một người nào đó mà bạn không biết hoặc quen biết nhưng không mong đợi bỗng nhiên hiện đến giúp đỡ bạn một việc gì đó, lớn hay nhỏ. Quý nhân là người quý hiếm, kiểu như đá quý là những thứ đá mà người ta gọi là “ngọc.”

Đương nhiên ai trong chúng ta cũng đã từng gặp quý nhân – một người bạn nào đó trong cơn túng quẫn, môt thân nhân họ hàng nào đó, một người chưa từng quen biết mới tình cờ gặp nhau trong quán cà phê… Continue reading Quý nhân phò trợ

Vô ngã versus chấp ngã

Chào các bạn,

Trong việc luyện tâm (hay luyện tư cách con người), đương nhiên là kinh sách hàng núi lớn hơn cả Himalayas, nhưng rốt cuộc mọi thứ đều chỉ quy về một điểm đơn giản: Bạn tập trung vào chính bạn hay bạn tập trung vào đồng loại (loài người) của bạn. Nói một cách đơn giản là bạn vị tha vị kỷ; bạn vô ngã hay chấp ngã. Mọi kinh sách và giáo huấn đều quy về một điểm này.

Trái tim Bồ tát là gì? Đó là trái tim thệ nguyện độ mình để độ mọi chúng sinh. Các bạn thấy thứ tự, đương nhiên là phải độ mình trước, rồi mình mới đủ kiến thức và kinh nghiệm để độ mọi chúng sinh sau. Nhưng ưu tiên về mục đích vẫn là chúng sinh hàng đầu – độ mình là để độ chúng sinh.

Chúa Giêsu dạy: Tất cả mọi giáo luật và tiên tri đều chỉ tóm tắt vào hai điều: Yêu Thượng đế và yêu loài người (yêu mọi người như yêu chính mình). Thứ tự ở đây là yêu Thượng đế trước, rồi sau đó yêu mọi người. Nhưng thực sự là yêu Thượng đế ĐỂ yêu mọi người. Yêu mọi người là đích điểm cuối cùng.

Tại sao ta cần yêu Thượng đế trước? Tại vì nếu bạn không yêu Thượng đế bạn chẳng đủ sức yêu mọi người – thế giới có rất nhiều côn đồ, cướp của, giết người, lường gạt, nhũng lạm, áp bức, giết Chúa, bỏ tù Phật… Làm thế nào để ta có thể yêu tất cả mọi người như một đống rác thối tha như thế? Thưa, ta chỉ có thể yêu được họ nếu ta yêu Thượng đế. Ta yêu mọi người vì ta yêu Thượng đế là Cha, và Cha bảo ta yêu mọi người. Ta yêu Cha và vâng lời Cha và, do đó, ta yêu mọi người. Yêu mọi người vì ta yêu Cha và vâng lời Cha và tin vào sự yêu thương, thông thái, và quyền lực của Cha. Ta thực sự chẳng yêu người vì thấy mọi người đều đáng yêu (dù đến một lúc nào đó, ở một tầng tâm linh cao hơn, ta sẽ thấy mọi người đáng yêu, hay ít nhất là đáng tội nghiệp).

Nếu bạn thực sự yêu Chúa yêu Phật, bạn sẽ có đủ sức để yêu người. Nhưng nếu bạn đi chùa đi nhà thờ, nhưng không yêu Chúa yêu Phật, bạn sẽ không đủ sức yêu mọi người.

Dù sao thì thiên hạ khắp thế giới có lẽ không hiểu được nguyên lý “vị tha versus vị kỷ” (vô ngã vesus chấp ngã) này. Người ta đi tìm chân lý và học đủ thứ luyện tâm, nhưng người ta chỉ tập trung vào phục vụ chính mình và chẳng hề biết rằng con đường thật là “mình chỉ là khí cụ để phục vụ mọi người.” Không biết được đường này, thì mọi con đường khác chỉ là lầm đường lạc lối tâm linh.

Bát Nhã Tâm Kinh nói: “Chiếu kiến ngủ uẩn giai Không độ nhất thiết khổ ách.” Thấy “tôi” là Không thì liền giác ngộ. Ngược lại, cứ bám vào tôi (chấp ngã) là đầu mối của mọi tội lỗi, si mê.

Nhưng đường vạch phân cách giữa ta và mọi người thường khi rất mù mờ. Có nhiều người trẻ đã nói: “Trước hết tôi phải dành tâm huyết để xây dựng sự nghiệp cho tôi, rồi sau đó tôi mới đủ sức để phục vụ mọi người.” Điều này nghe rất hợp lý, nhưng khi thực hành thì mọi người đều đã lao đầu vào sự nghiệp của riêng họ và đã không bao giờ thoát ra được, vì lúc nào cũng thấy mình chưa đầy đủ, cho đến khi mình chết.

Cho nên, ý thức về yêu người và phục vụ mọi người phải là ý thức đầu tiên và cuối cùng của mình. Mình làm gì thì trong lòng mình cũng phải nhớ là mình đang làm để phục vụ mọi người. Không phải là lo cho mình đầy đủ trước rồi mới nghĩ đến người khác sau. Đó thường là tự lừa dối mình.

Nếu bạn yêu người thì bạn luôn yêu người, không phải là có dư tiền rồi thì mới bắt đầu yêu.

Thực sự là mọi cách luyện tâm, tất cả mọi người đều đã biết. Sách vở và Internet nói hàng núi. Chẳng có gì là bí mật. Chỉ có một điều chẳng mấy ai làm là hầu hết mọi người chỉ chăm chăm vào phục vụ chính họ như là đích điểm phục vụ duy nhất và cuối cùng, và trong họ chẳng có một ý thức nào về mọi người là mục tiêu phục vụ của họ.

Đó là cuộc tranh đấu: Vô ngã versus chấp ngã. Vị tha versus vị kỷ.

Và đa số mọi người thua cuộc ngay từ đầu.

Các bạn, bí quyết sống rất dễ nhớ: Ta chỉ là khí cụ để phục vụ loài người.

Đừng biến khí cụ thành mục tiêu.

Chúc các bạn luôn nhớ đường thật.

Mến,

Hoành

© copyright 2022
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thói quen

Luyện tâm khó vì chúng ta đang sống với khoảng 1001 thói quen đã có từ hồi còn bé. Có lẽ 1% các thói quen đó tốt cho đời sống tâm linh, 99% còn lại là thói quen tham sân si tiêu chuẩn của mọi xã hội.

Thói quen đến từ hai nơi. Thứ nhất là bản năng (instinct) có tự nhiên trong mỗi người. Đói thì ăn, khát thì uống, thấy thú dữ thì sợ. Thứ hai là văn hóa (culture), tức là những thứ ta học được từ mọi người trong xã hội: nói dối, lừa đảo, thích nghe khen, hiểu được tiếng chê và bị chê thì bực, thích đấu đá giành giật quyền lợi, thích nhiều tiền, thích đẹp, thích thông minh, thích nổi tiếng… Bản năng thì ít, nhưng văn hóa thì nhiều.

Các bạn có thể thấy các thói quen bản năng gắn kết chặt chẽ với sinh học, tự chúng chẳng có hại gì, như đói thì ăn. Nhưng ăn đồ ngon vật lạ, kiểu như bò dát vàng, vừa đắt tiền đủ để sỉ nhục người nghèo, vừa có thể làm bạn bệnh chết mà chẳng ai biết lý do, và vừa đủ để bạn đáng sa vào địa ngục vì kiêu căng đến mức mù quáng – đây là kiểu ăn học được từ văn hóa tham sân si.

Các thói quen đến từ văn hóa thì nói chung 99% là thói quen xấu, may ra chỉ 1% là thói quen tốt, như đi ngủ và thức dậy đúng giờ mỗi ngày, nói chuyện lễ độ với người lớn… 99% còn lại toàn là những thói quen của phàm phu để sống đời phàm phu, như đã kể một chút bên trên.

Và đó là vấn đề lớn của luyện tâm. Luyện tâm là luyện bỏ hết các thói quen phàm phu, từ trong tư duy đến hành động: Không tranh giành, không đấu đá, không tham lam, không thù hận, không phân biệt, không kiêu căng, không tự ái…, và học vài thói quen mới: yêu thương tất cả mọi người, nhẫn nhục với tất cả mọi người, thành thật với tất cả mọi người, luôn tĩnh lặng. Chỉ vài thói quen mới để học, nhưng phải gạt bỏ khoảng 1000 thói quen tham sân si. Và đó là điều khó, hàng nghìn thói quen tham sân si sắp hàng như một đoàn quân bách chiến bách thắng, lăm lăm giáo mác, bủa vây bạn như một biển người. Làm sao bạn chạy được?

Mình có bí quyết cho các bạn. Các bạn không nên quan tâm nhiều vào 1000 thói quen tham sân si của bạn. Bạn không thể chiến đấu với 1000 kẻ thù cùng một lúc. Hơn nữa bạn càng tập trung vào thâm sân si (dù để chiến thắng chúng hắn), với Luật Hấp Dẫn bạn sẽ làm cho chúng hắn mạnh hơn và kéo thêm tham sân si vào bạn. Đừng tập trung vào các điểm yếu của mình.

Tập trung vào chỉ vài điểm tốt mình cần làm: Yêu người, thành thật, khiêm tốn, tĩnh lặng, với tất cả mọi người vô điều kiện. Đó chỉ là 4 điều tích cực để tập trung. Nếu thấy 4 là quá nhiều, hạ xuống còn 1 – đó là yêu mọi người, vô điều kiện.

Ánh sáng luôn đẩy lùi bóng tốt. Tích cực là ánh sáng, yêu người là ánh sáng. Khi bạn yêu người, ánh sáng yêu người sẽ đi vào bạn và đánh bạt mọi bóng tối tham sân si ra ngoài, từ từ, cho đến lúc mọi tham sân si đều chết.

Bí quyết chỉ giản dị như thế. Nhưng thiên hạ đa số làm sai. Nhìn mọi cha mẹ thì các bạn sẽ thấy: cha mẹ dạy con thường chẳng khen những điểm mạnh của con (để nó không kiêu căng), nhưng luôn nhắm vào các điểm yếu để mà mắng mỏ. Cách giáo dục như thế tràn ngập thế giới, chẳng chỉ là ở VN mà thôi. Thế thì thế giới không thành thế giới tiêu cực sao được?

Tập trung vào chỉ một hai điểm mạnh của bạn. Cứ lờ điểm yếu. Điểm mạnh của bạn sẽ tự động giải quyết các điểm yếu của bạn. Chẳng phải lo.

Hãy lo tập trung đúng chỗ. Đó là bí quyết thành công.

Chúc các bạn thành công.

Mến,

Hoành

© copyright 2022
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Blowin’ in the wind – Bay trong gió

500 Greatest Songs of All Times

Blowin’ in the Wind được Bob Dylan viết năm 1962. Bob Dylan là một nhạc sĩ được xem là phản ánh tâm thức của nước Mỹ, đặc biệt là trong các thập niên 60s-70s. (Trịnh Công Sơn thường được gọi là Bob Dylan của Việt Nam). Đây là một bản nhạc phản kháng trong phong trào Hippy ở Mỹ thời đó – chống lại cấu trúc xã hội hiện có, và chống chiến tranh Mỹ ở Việt Nam. Dù bản này được gọi là nhạc phản kháng (protest song), nó đưa ra một số các câu hỏi hùng biện về chiến tranh, hòa bình và tự do. Điệp khúc “Câu trả lời, bạn tôi ơi, bay trong gió” đã được giải thích là “mờ ảo đến không xuyên qua được”: hoặc là câu trả lời rõ ràng ngay trước mặt bạn, hoặc là câu trả lời khó nắm bắt được như là gió. Continue reading Blowin’ in the wind – Bay trong gió

Anh hùng

Chào các bạn,

Nếu các bạn gặp một người mà mọi người đều gọi là anh hùng vì một điều gì đó người đó đã làm, như là nhào vào biển lửa cứu cả một gia đình chạy ra ngoài, và do đó anh hùng cũng bị thương nặng, bạn sẽ nhận ra là người đó rất ngại ngùng và thẹn thùng khi bạn gọi anh ta là anh hùng, và có lẽ anh sẽ nói: “Có gì đâu mà anh hùng. Mình chỉ làm một việc có thể làm để mấy người đang kẹt có thể chạy ra ngoài thôi.” Continue reading Anh hùng

Puff, the Magic Dragon – Puff, chú rồng ảo diệu

Puff, the Magic Dragon là bài hát lấy lời từ bài thơ cùng tên của Leonard Lipton, một sinh viên 19 tuổi tại Đại Học Cornell, và nhạc do Peter Yarrow, của ban tam ca Peter, Paul, Mary, viết. Nhóm này ghi âm bài hát năm 1963 và làm bài hát cùng bài thơ nổi tiếng.

“Peter, Paul and Mary” là nhóm dân ca Mỹ thành hình tại New York năm 1961, khi phong trào phục hưng dân ca đang mạnh, và trình diễn 50 năm như là ban dân ca kiểu mẫu của Mỹ. Bộ ba gồm Peter Yarrow, Paul Stookey, và Mary Travers. Sau khi Mary qua đời năm 2009, Peter và Paul tiếp tục trình diễn bộ hai với tên cá nhân của mỗi người.

Dưới đây mình có hai clip của Peter Paul Mary năm 1965 và 2008 (43 năm sau).

Mời các bạn.

 

Puff, chú rồng ảo diệu

Puff, chú rồng ảo diệu sống cạnh biển
Và chơi đùa trong sương thu
Tại vùng đất tên Honnah Lee
Cậu bé Jackie Paper thương chàng Puff hay quậy đó
Và cho chú dây và sáp ấn và những thứ quà đẹp khác, Ô! Continue reading Puff, the Magic Dragon – Puff, chú rồng ảo diệu

Biết học

Chào các bạn,

Người ta có thói quen đọc các bài của các thầy, và chọn bài nào họ thích thì đọc kỹ và may ra thì làm theo. Những bài nào không hợp ý họ, thì họ gạt ra ngoài.

Nào, các bạn tưởng tượng dạy con ở nhà, dạy em bài nào em cảm thấy thích thì em học, bài nào em không cảm thấy thích thì em vất đi. Con của bạn sẽ trưởng thành thế nào? Có lẽ là chỉ có thể đi ăn mày. Continue reading Biết học

Chữ Thời

Chào các bạn,

Người Việt có chữ Thời – thời đến thì thành, thời chưa đến thì bại. Đây cũng rất giống với khái niệm timing trong văn hóa Âu Mỹ – đúng timing, nghĩa là đúng lúc, thì thành, sai timing thì bại.

Tuy nhiên trong khi chữ timing chỉ có nghĩa khoa học là chính xác về thời gian, chữ Thời có thêm một chiều hướng siêu hình. Chiều hướng siêu hình này có ít nhất là hai góc cạnh khác nhau: (1) Ý Trời, (2) cơ duyên (hay nhân quả). Continue reading Chữ Thời

May it be – Chúc anh – Enya

Chúc khi bóng tối rơi xuống
Tim anh sẽ chân thật

“May it be” là một bài hát trong phim do Enya ghi âm cho phim Lord of the Rings, the Fellowship of the Ring năm 2001. Bài này được Enya và Roma Ryan sáng tác cho cuốn phim này. Bài hát được lên hạng nhất trên bảng Singles Chart ở Đức năm 2002 và được Enya trình diễn tại lễ trao giải Emmy Academy Awards lần thứ 74.

“May It Be” được nhiều nhà phê bình nhạc ca ngợi và được đề nghị cho giải Golden Globe Academy Award cho Bản nhạc mới hay nhất (Best Original Song), và giải Grammy Award cho Bản nhạc hay nhất viết cho phim ảnh (Best Song Written for Visual Media). Continue reading May it be – Chúc anh – Enya

Năng lượng chuyển hóa thế giới của bạn

Chào các bạn,

Đương nhiên là các bạn đã nghe nhiều về năng lượng tinh thần của mỗi người chúng ta để chuyển hóa cuộc đời chúng ta từ tù mù thành sáng sủa. Năng lượng đó thường được nhắc nhiều nhất khi thiên hạ nói về Luật Hấp Dẫn – sức mạnh của tâm trí chúng ta hấp dẫn vào chúng ta những gì chúng ta nghĩ đến nhiều, nói đến nhiều, và làm nhiều. Người ta thường mô tả một cách giản dị là khi tâm trí ta tập trung vào một điều gì, cả vũ trụ sẽ cùng làm việc với ta để biến điều đó thành sự thật cho ta. Continue reading Năng lượng chuyển hóa thế giới của bạn

Đời sống tâm linh chân thật

Chào các bạn,

Nếu các bạn đọc mình thường xuyên, các bạn sẽ thấy mình trình bày những nền văn hóa tâm linh khác nhau như Phật giáo, Lão giáo và các tôn giáo dòng Abraham rất giống nhau trong những điểm nền tảng. Khác biệt lớn nhất chỉ là ngôn ngữ, kiểu như “the glass” và “cái ly” – đọc và nghe khác nhau, nhưng thực sự chỉ là một.

Điều này cực kì quan trọng để chúng ta ghi nhớ, vì kinh nghiệm cho thấy các tôn giáo, từ nghìn xưa đến nay, chỉ nhìn vào những điểm có vẻ như khác nhau để đập đầu nhau: “Chúa tao đúng, các thần của mày là tà ma ngoại đạo.” Continue reading Đời sống tâm linh chân thật

Trái tim vàng

500 Greatest Songs of All Times

Heart of Gold là bài hát của nhạc sĩ Canada, Neil Young, phát hành năm 1972 trong album Harvest. Bản này được lên hàng bản nhạc đơn Số 1 ở Mỹ, và ở Canada thì lên số 1 cho cả bản đơn lẫn album Harvest.

Báo Rolling Stone xếp bài hát vào hạng 303 trong “500 Greatest Songs of All Times”.

Dưới đây là clip Neil Young trình diễn năm 1971, lục lạo mọi túi áo để tìm đúng kèn harmonica. Continue reading Trái tim vàng

Có Thượng đế thì bạn làm gì?

Chào các bạn,

Hôm qua mình viết khi bạn có trái tim tinh khiết bạn sẽ thấy Thượng đế. Đó là câu trả lời cho câu hỏi triết lý căn bản nhất trong lịch sử loài người: Có Thượng đế hay không? Giờ, nếu đã thấy được Thượng đế rồi thì ta làm gì?

Đây cũng là một câu hỏi triết lý thường nghe, liên quan đến Thượng đế. Nhưng đây là một câu hỏi ngớ ngẩn không cần thiết, vì bạn chỉ hỏi như thế – Có Thượng đế thì ta làm gì? – khi bạn chưa thấy và chưa biết Thượng đế. Nếu bạn đã thấy và đã biết Thượng đế thì bạn chẳng bao giờ hỏi. Continue reading Có Thượng đế thì bạn làm gì?