All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Tâm linh – nền tảng của cuộc sống

Chào các bạn,

Nếu để ý, các bạn sẽ thấy bất kì môn học nào, 100 người vào thì may lắm được 1 người ra. Học võ 100 đai trắng may ra còn lại một người lên đai đen. Học vẽ, học yoga, học vũ, học nhạc… Hầu như môn nào cũng vậy, người vào học thì nhiều, người còn lại sau một thời gian thì rất ít.

Học tâm linh cũng thế, 1000 người học thì may ra được một người lên đến đai đen. Học tâm linh còn dễ bỏ hơn học mấy thứ khác, vì mọi thứ khác là môn cụ thể, tâm linh là môn trừu tượng ở trong đầu, không thấy gì ở ngoài. Continue reading Tâm linh – nền tảng của cuộc sống

Thành thật và Quyết tâm

Chào các bạn,

Có lẽ chúng ta ai cũng biết quyết tâm là gì – đó là nhất quyết làm được điều mình nói sẽ làm: quyết tâm thi đỗ, quyết tâm thành bác sĩ, quyết tâm kinh doanh… Nhưng mình thấy nhiều người không biết sống quyết tâm hằng ngày, cho nên khi đụng chuyện lớn, họ cũng chẳng quyết tâm tốt.

Quyết tâm hằng ngày là gì? Continue reading Thành thật và Quyết tâm

Trở về với trái tim nguyên thủy

Chào các bạn,

Nhiều người hiểu được hạnh phúc là ở trong ta, không phải ở ngoài. Nhưng họ làm một lầm lỗi lớn là, khi quay về trong họ, họ chăm chăm vào chính họ. Tức là từ bỏ thế giới để chỉ thế giới còn lại một mình tôi. Tôi bao trùm thế giới. Thế thì còn tối tăm mù mịt hơn nữa, vì tôi bao trùm thế giới thì còn thấy gì ngoài tôi?

Quay trở lại bên trong mình là quay vào tâm mình, nắm được tâm nguyên thủy trong sáng của mình, không phải là quay vào cái tôi của mình. Continue reading Trở về với trái tim nguyên thủy

Cách sống tôi

Lời nói cuối đường:

Cách sống tôi

Giờ đây, điểm cuối gần kề;
Và tôi đối mặt bức màn cuối
Bạn ơi, tôi nói rõ đây
Tôi kể đời tôi, mà tôi biết chắc.

Tôi đã sống một đời tròn đầy.
Tôi đã đi mọi con đường, mỗi con đường
Và hơn, hơn thế nhiều,
Tôi đã sống cách sống tôi. Continue reading Cách sống tôi

Weekend – Cuối tuần

Chào các bạn,

Ngày xưa cuối tuần chỉ có một ngày, ngày chủ nhật. Nguồn gốc sớm nhất của ngày này có ghi chép hẳn hoi là từ người Do Thái trong Thánh kinh (Cựu Ước): Thượng đế tạo dựng muôn loài trong 6 ngày, ngày thứ 7 Thượng đế nghỉ (không biết có dẫn bồ đi chơi không, vì Thánh kinh không nhắc tới).

Từ đó người Do Thái, và dần dà cả thế giới theo bước tiến của Thánh kinh, học theo Thượng đế để nghỉ một ngày trong tuần. Ngày đó trong Cựu Ước gọi là ngày Sabbath (Sa-bát). Nghỉ ngày Sabbath sau này cũng được ghi như là một trong 10 Điều Răn mà Thượng đế giao cho Moses để dạy lại cho dân Do Thái, sau khi Moses giải phóng được dân Do Thái ra khỏi đế quốc Ai Cập, trên đường tìm về Đất Hứa. Continue reading Weekend – Cuối tuần

Sống giải thoát

Chào các bạn,

Qua rất nhiều bài trà đàm, có lẽ các bạn đã thấy rất rõ cách sống của người luyện tâm khác với cách sống của mọi người:

– Không tham sân si.
– Nhẫn nhục, thành thật, yêu người.
– Tĩnh lặng.

Nhiều bạn sẽ nói cách sống này khó quá. Đúng là khó, nhưng không khó vì bản chất nó khó, mà khó vì chúng ta đã quen với cách sống tham sân si, kiêu căng, thiếu thành thật, ganh ghét, xung động từ hồi còn bé, học mãi cho đến ngày nay.

Quen rồi, đổi thành cách khác thì khó, như người đã hút thuốc 20 năm, bỏ thì khó, phải cần quyết tâm lớn mới bỏ thuốc được.

Nếu chúng ta được giáo dục con đường Bồ tát từ nhỏ, thì đương nhiên cách sống luyện tâm này rất dễ với ta, nó đã là máu huyết của ta từ bé lên.

Các bạn cần hiểu rõ điều này, để thoải mái luyện tâm. Luyện tâm không khó, chỉ khó vì ta đã quen sống kiểu phàm phu si mê. Bây giờ muốn đổi cách sống, thì cũng như người hút thuốc muốn bỏ thuốc, muốn là được, chỉ cần quyết tâm thực hành.

Có rất nhiều người, sau một biến cố lớn, bị đụng xe gần chết, nằm bệnh viện vài tháng, khi về nhà trở thành một người khác, hiền dịu hơn và tử tế hơn. Chỉ vì người đó nhận ra đời sống phù du quá, nay sống mai chết là sự thường, tại sao mình phải sống kiểu tham sân si chụp giật ganh ghét làm gì? Sao không nhẫn nhục, hiền dịu và yêu thương?

Các điều này ta có thể hiểu được bằng trí tuệ, không cần phải bị đụng xe gần chết mới biết.

Nhưng thực ra, có một cách khác nhân ái hơn và trí tuệ hơn. Hồi mình còn làm việc cho chính phủ Mỹ, mỗi ngày mình đi xe điện ngầm từ ngoài Washington vào văn phòng trong Washington. Khi đứng đợi xe tới với mọi người, mình thích nhìn mặt mọi người xem họ thế nào. Tất cả mọi người đều có dáng rất căng, chẳng ai mỉm cười, ai cũng đăm đăm, và ai cũng có vẻ thiếu sống động. Buổi chiều thì lại tăng thêm vẻ mệt mỏi. Mình không nhớ là thấy ai vui vẻ yêu đời bao giờ. Washington là thủ đô, công việc nặng nề cho mỗi người, nhưng cả thành phố mà đại đa số đăm đăm như thế thì thế giới đúng là bể khổ.

Các bạn, chỉ nhìn một vòng quanh mình, thấy mọi người sống căng thẳng, giành giật, đấu đá… thì sẽ nhận ra nhiều người sống khổ thế đấy, như là Phật nói. Chỉ bao nhiêu đó đủ để hiểu thế giới, và đủ để ta quyết tâm giải thoát mình khỏi cái khổ, tìm tâm tĩnh lặng, và dạy lại cho càng nhiều người trong đời càng tốt.

Các bạn nghĩ mình mỗi ngày viết trà đàm để làm gì? Để làm các bạn bớt khổ, và để các bạn lại giúp người khác bớt khổ.

Đời có nhiều khổ nạn, như một đầm lầy, chúng ta phải làm hoa sen sống trong đầm lầy và vươn cao trên đầm lầy, và đâm chồi nẩy mộng ra nhiều cây sen mới.

Nếu sống không phải là để tự kéo mình ta khỏi cái khổ của tâm trí ta, rồi dạy người khác cũng làm như ta, thì mình chẳng hiểu chúng ta làm gì khác để đời ta có ý nghĩa.

Con người ngụp lặn trong bể khổ. Hãy giúp mình và người khác được giải thoát khỏi cái khổ đó.

Chiến trường giải phóng nằm trong tâm trí chúng ta.

Chúc các bạn luôn an nhiên tự tại.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thành thật của người trí thức

Chào các bạn,

Khi nói đến không thành thật chúng ta thường nghĩ ngay đến 3 loại người: quan chức nhũng lạm, doanh nhân lường gạt, và các nhóm đá cá lăn dưa. Ít ai nghĩ đến người trí thức. Chúng ta có thể nghĩ rằng đa số trí thức là người thành thật.

Tuy nhiên theo quan sát của mình, tỉ lệ số người trí thức thiếu thành thật có lẽ cao hơn tỉ lệ số người trung bình thiếu thành thật. Có điều người trí thức biết được mình thiếu thành thật hay không là một chuyện khác. Continue reading Thành thật của người trí thức

Biết điều nào là chính, điều nào là phụ

Chào các bạn,

Hôm nay mình muốn lấy một ví dụ trong Thánh kinh để giải thích cho các bạn nhận ra thế nào là điều chính, thế nào là điều phụ, trong tư duy và cách sống của ta.

Chúa Giêsu dạy chúng ta (1) Yêu Thượng đế và (2) Yêu tất cả loài người, kể cả kẻ thù của mình. (Matt 22:37-38, 5:33-35). Continue reading Biết điều nào là chính, điều nào là phụ

Tĩnh lặng – thước đo cuối cùng

Chào các bạn,

Tất cả mọi cách luyện tâm, dù cách đó là gì – Thiền, cầu nguyện, đọc kinh sách – rốt cuộc đều có một mục đích cho chúng ta: Tĩnh lặng. Điều này chúng ta đừng bao giờ quên.

Thiên hạ có rất nhiều mục đích khác nhau khi luyện tâm: Để mai mốt lên thiên đàng, để được người khác yêu mến, để làm việc và kinh doanh tốt hơn, để được Chúa thương… Các bạn, những mục đích này đều không phải là mục đích luyện tâm, nếu đó không là tĩnh lặng. Nếu bạn vẫn căng, vẫn stress, vẫn hãnh diện, vẫn hồ đồ… thì mọi mục đích của bạn đều đã sai hoặc bạn đi chưa tới. Continue reading Tĩnh lặng – thước đo cuối cùng

Hậu quả của cầu nguyện

Chào các bạn,

Rất nhiều bạn đã xác minh với mình về hiện tượng này mà mình đã biết: Khi chúng ta cầu nguyện xin Chúa/Phật giúp giải quyết một vấn đề khó khăn. Cầu nguyện xong, vấn đề vẫn đứng yên vậy, chẳng thay đổi một chút nào, nhưng lòng ta có sự thay đổi lớn, và ta nhìn vấn đề với một con mắt hoàn toàn khác – vấn đề trước đó là quá lớn, khủng khiếp, và đe dọa, nhưng bây giờ ta thấy nó nhỏ lại, chẳng có gì là đáng sợ, và cảm thấy ta có thể chịu đựng và giải quyết được, chẳng có gì phải quýnh. Continue reading Hậu quả của cầu nguyện

Trang tử giả chết

Chào các bạn,

Hôm nay mình tình cờ gặp lại truyện Trang tử giả chết để thử lòng vợ. Trang tử, tác giả của Nam Hoa Kinh, được xem như thuộc dòng Đạo học, nhưng không phải là học trò của Lão tử, người được xem là lập ra Đạo học với Đạo Đức Kinh.

Trang tử cũng được xem như là thánh nhân xưa nay. Nhưng hôm nay đọc lại truyện Trang tử giả chết thử vợ và Nam Hoa Kinh, thì cũng thấy buồn cười. Nói chung là mình thấy chúng ta muốn giữ Trang tử là thánh nhân như người xưa, vì lễ nghĩa, thì cũng được, miễn là đừng học theo lối sống được truyền tụng là của Trang tử, vì đó là đời sống chẳng có mấy để gọi là trí tuệ. Continue reading Trang tử giả chết

Cùng đường

Chào các bạn,

Một lúc nào đó bạn sẽ cảm thấy tuyệt vọng, đến đường cùng, không có lối thoát… hoặc chỉ là một nỗi cô đơn trống rỗng, hay một nỗi lạc lõng tận cùng, không đường đi… mà không biết nói với ai. Cụm từ “không biết nói với ai” là dấu hiệu. Thường là những lúc không biết nói với ai đó là lúc Chúa Phật chờ nghe bạn. Continue reading Cùng đường

Yêu người trong thực hành

Chào các bạn,

Trong tiến trình luyện tâm, yêu người là điều khó, vì chúng ta ai cũng yêu mình trước, và có lẽ yêu mình hết 99,99%, chỉ còn 0,01% cho yêu người.

Đó chỉ là chuyện tự nhiên vì về sinh học thì ta sống cho ta trước, và về giáo dục thì ta được dạy lo cho ta trước. Sinh học: ăn cho mình, ngủ cho mình tập thể dục cho mình… Giáo dục: học cho mình giỏi, giỏi cho mình nhờ, thành công cho đời mình… Continue reading Yêu người trong thực hành

Hạnh phúc là gì và ở đâu?

Chào các bạn,

Đương nhiên hạnh phúc (happiness) là điều mọi chúng ta đều muốn, dù ta định nghĩa hạnh phúc là gì.

Nhưng hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc là một cái gì đó ta có thể ôm ấp? Ta có thể cầm hạnh phúc và đưa vào mình, như Adam ăn trái cấm trong Vườn Địa Đàng không? Đương nhiên là không, vì hạnh phúc không phải là một vật. Continue reading Hạnh phúc là gì và ở đâu?

Tư duy tích cực thực sự

Chào các bạn,

Khi nói đến Tư duy tích cực, rất nhiều sách vở và thầy bà chỉ tập trung vào một điều: Tích cực cho sự nghiệp của bạn – thành công trong nhiều điều, tiền bạc, nhà cửa, công danh, sự nghiệp. Chấm hết.

Có lẽ lúc đầu ta còn ngớ ngẩn thì thấy có lý, nhưng thật sự là tư duy tập trung vào chỉ chính ta thì ích kỷ quá, mà ích kỷ thì sao tích cực được? Continue reading Tư duy tích cực thực sự