Chim sơn ca

Đôi khi anh
rơi bịch xuống đất
gầy dựng nụ cười trên môi héo của em
những cọng cỏ khô và đất làm căn nhà xinh xắn
Em có dám quay mặt với nền văn minh sôcôla
Quên những lời sấm truyền
Và trút bỏ thân xác để bay bổng như chim sơn ca
Có nhiều lý do phải làm như thế
Trước hết ta muốn thành người
đam mê và thăng hoa trong cuộc sống trần tục
trước khi bay loãng trong không khí vô tận
Nâng niu một bàn chân của chim sơn ca
Bàn chân của người họa sĩ vừa vẽ xong.

Bùi minh vũ. 1-2010

Viên ngọc trên thềm đại dương

Chúng ta đã quay các học hỏi thuở rạng đông của chúng ta về phía con đường của người say.
Chúng ta đã quay vụ mùa cầu nguyện của chúng ta về phía nhà kho cúa linh hồn ngây ngất.

Ngọn lửa mà chúng ta quay mặt vào mạnh đến nỗi
Có thể đốt cháy vụ mùa rơm của cả trăm người hợp lý.

Quốc vương của Trước-Vĩnh-Cữu cho chúng ta chiếc quan tài chứa đau đớn của tình yêu làm quà tặng;
Vì vậy chúng ta đã quay buồn khổ của chúng ta về phía căn chòi rách nát của khách du hành mà chúng ta gọi là “thế giới”.

Từ nay trở đi tôi sẽ không dành cánh cửa nào trong tim tôi mở cho tình yêu về các sinh linh đẹp đẽ;
Tôi đã quay lưng và đóng dấu triện của đôi môi thánh trên cánh cửa nhà này.

Bây giờ là lúc quay lưng lại với ảo tưởng dưới lớp áo đã vá bao lần của chúng ta.
Nền tảng của sự nghiệp chúng ta là sự thông minh có thể nhìn xuyên thấu tất cả những trò chơi này.

Chúng ta đã quay mặt về phía viên ngọc trai nằm trên thềm đại dương.
Vậy thì tại sao chúng ta lại lo lắng chiếc thuyền cũ kỹ chòng chành này có đi tiếp hay không?

Chúng ta quay về phía người trí thức và gọi họ là k‎ý sinh trùng của lý lẽ;
Cám ơn Chúa, họ như là những người tình thật không lòng tin không con tim.

Những người Hồi giáo Sufi đã chấp nhận một huyễn ảo, và Hafez cũng chẳng khác.
Đích điểm của chúng ta cách xa tầm với biết bao, và ‎ ý chí của chúng ta yếu ớt biết bao!

(TĐH dịch)

The Pearl on the Ocean Floor

by Hafiz (1320 – 1389)

(English version by Rober Bly
Original Language: Persian/Farsi)

We have turned the face of our dawn studies toward the drunkard’s road.
The harvest of our prayers we’ve turned toward the granary of the ecstatic soul.

The fire toward which we have turned our face is so intense
It would set fire to the straw harvest of a hundred reasonable men.

The Sultan of Pre-Eternity gave us the casket of love’s grief as a gift;
Therefore we have turned our sorrow toward this dilapidated traveller’s cabin that we call “the world.”

From now on I will leave no doors in my heart open for love of beautiful creatures;
I have turned and set the seal of divine lips on the door of this house.

It’s time to turn away from make-believe under our robes patched so many times.
The foundation for our work is an intelligence that sees through all these games.

We have turned our face to the pearl lying on the ocean floor.
So why then should we worry if this wobbly old boat keeps going or not?

We turn to the intellectuals and call them parasites of reason;
Thank God they are like true lovers faithless and without heart.

The Sufis have settled for a fantasy, and Hafez is no different.
How far out of reach our goals, and how weak our wills are!

Cầu nguyện buổi tối

Chúa ơi,
Cảm ơn Người vì ngày hôm nay.
Cảm ơn Người đã đem đến sự an toàn cho con và những người con yêu.
Khi con ngủ, mong cho những giờ này đem đến cho con an bình.
Mong chúng chữa lành trí óc và cơ thể con.
Khi con ngủ, thưa Chúa, hãy ban phước thế giới.
Khi có nỗi đau, khi có những người không có chỗ để ngủ, người chịu đựng và người chết, cầu cho những thiên thần của Người đến với họ và dẫn lối trái tim họ.

Thưa Chúa,
Hãy để ánh sáng rọi vào.
Hãy sử dụng những giờ ngủ của con.
Hãy chuẩn bị cho con, trong những giờ nghỉ ngơi này, cho sự phục vụ Chúa lớn hơn.
Mong cho ánh sáng xung quanh con, ngày mai tỏa sáng quanh con.
Làm mềm trái tim con.
Cảm ơn Chúa.
Amen.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

Evening Prayers

Dear God,
Thank You for this day.
Thank You for my safety and the safety of my loved ones.
As I enter sleep, may these hours give me peace.
May they bring healing to my mind and body.
While I sleep, dear Lord, please bless the world.
Where there is pain, where there are people who have no place to sleep, who suffer and who die, may Your angels come unto them and minister to their hearts.

Dear Lord,
Please let the light stream in.
Please use my hours of sleep.
Please prepare me, during these hours of rest, for greater service to You.
May the light that surrounds me, tomorrow shine through me.
Soften my heart.
Thank You, Lord.
Amen

Marrianne Williamson

Đêm hè

Nóng quá, trời lặng ngắt không một chút gió thỏang. Hai đứa trẻ sinh đôi cứ thay nhau khóc quấy. Hà hết dỗ đứa này lại gắt đứa kia. Có tiếng càu nhàu của bà Hóm :

_ Làm sao cho nó nín đi chứ, khóc như cha chết thế thì ai mà ngủ được ?

Túng – cha của hai đứa bé -sừng sộ :

_ Này, bà đừng độc mồm thế nhá, bà rủa ai đấy hả ?

Hà vội can chồng :

_ Bà ấy ngay miệng nói thế thôi chứ có rủa sả gì đâu. Con nó khóc quấy quá, người ta bực là phải rồi.

Sẵn đang cáu, Túng vặc luôn vợ :

_ Còn mày nữa, có mỗi việc dỗ con mà cũng không xong. Vứt mẹ nó hết đi.
Hà bật khóc :
_ Anh là cha nó mà anh ăn nói thế à ? Nó ốm, nó sốt nó mới quấy thế chứ. Đã không lo cho nó được miếng thuốc lại còn hắt hủi. Thôi để mẹ con tôi chết cho anh sướng cái thân …hu hu…
_ Chết đi, vợ con cái mẹ gì, nợ chín kiếp mười đòi báo hại tao giờ mới ra thân thế này đây ..

Hà tru tréo :

_ Giời ơi là giời ! Khốn nạn cho cái thân tôi, ba mẹ con vác mặt chầy chầy từ sáng đến tối, xin từng đồng hào về nuôi nó, nó lại còn chửi bằng đầu bằng cổ thế này đây…
_ Chúng mày có im hết đi không ? Hết con lại đến bố mẹ, có để cho ai ngủ không hả ?

Tiếng ông Ba cụt quát to ở một góc hiên làm Hà khóc to hơn :

_ Ai mà không muốn ngủ chứ ? Tôi cũng mệt chết rũ ra đây, sung sướng gì đâu. Nếu không phải vì thằng chồng khốn nạn thì mẹ con tôi đâu phải giăng nắng giăng mưa, ngủ bờ ngủ bụi thế này. Nhà cửa cha mẹ cho đầy đủ, nó ném cả vào đỏ đen, giờ ăn bám hai đứa mới đẻ, không biết nhục lại còn…

Một cái tát nảy lửa cắt ngang câu khóc kể của Hà, Túng rít lên :

_ Mày còn nói nữa, tao giết.

Bà Hóm ngồi dậy chỉ tay vào Túng mắng :

_ Cái thứ đàn ông như mày đem mà bỏ trôi sông, sức dài vai rộng, không làm gì để nuôi nổi vợ con lại còn vũ phu nữa hả ?

Ông Ba cụt cũng trỗi dậy, lục cục cái nạng ra chỗ vợ chồng Túng gằn giọng :

_ Phải cho mày một trận nên thân mới ra thằng đàn ông được.

Nhìn cái chân cụt của ông Ba, Túng trề môi :

_ Coi lại cái thân ông đi đã, què cụt thế kia mà còn ra giọng …
_ Mày…bố láo hả ?

Ông Ba định quơ cái nạng về phía Túng thi có tiếng ho khu khụ và giọng nói của ông Năm gàn :

_ Thôi đi. Đã không ra hồn người rồi, thằng nào cũng có cái mạng không, rúc vào cái xó hiên này còn gầm ghè nhau nỗi gì. Ngủ hết đi, mai còn kiếm cái mà bỏ vào mồm. Con vợ thằng Túng cũng nhịn đi, sang lấy cái áo của lão mà đắp thêm cho chúng nó. Sương khuya xuống rồi, khéo mai nó ốm nặng thì khổ. Ứ hừ …đã nghèo lại gặp cái eo, sinh một lúc hai đứa có bốc đất mà ăn cũng không đủ. Xem ai hiếm con thì cho họ đi, may ra chúng còn đỡ khổ. Dà… ông nội nó cũng khéo đặt tên con…

Lạ lùng thay, mọi ngày vẫn gọi là lão Năm gàn, vì ông ta ăn nói văng mạng, gàn bát xách. Lão bảo lão vứt đi cả cuộc đời rồi, còn mỗi cái mạng hom hem chờ ngày vứt nốt nữa là xong. Thế mà hôm nay những câu nói của lão chẳng gàn tí nào, lại còn có tác dụng nữa là khác. Ông Ba cụt cũng xẹp như quả bóng hơi, lê cái nạng lọc cọc đi về chỗ của mình, miệng còn lẩm bẩm “Cái thứ đàn ông vất đi” Bà Hóm thở ra đánh sượt :

_ Giá chết quách được cho nhẹ tội nhỉ ?

Chợt đưa tay đánh cái chát vào chân mình, bà lại tiếp :

_ Mẹ cha mấy con muỗi, có máu chó đâu mà hút.

Rồi nằm xuống kéo tấm bao phủ lên đầu nói vọng ra :

_ Chúng hết khóc rồi đấy, con Hà cũng ngủ đi một chút, trời sắp sáng rồi.

Hà lau nước mắt, cầm cái áo vá víu của lão Năm gàn vừa ném sang, đắp nhẹ lên mình hai đứa trẻ. Hai đứa thiếp đi trong cơn mệt vì khóc. Một làn gió hiếm hoi thỏang qua, khiến Hà trút một hơi thở nhẹ. Lấy gói quần áo kê đầu, Hà nằm xuống cạnh con. Nhìn hai đứa thiêm thiếp, Hà nghĩ đến câu ông Năm nói, cô thở dài, nước mắt lại ứa ra. Liếc qua Túng, thấy anh ta đang lật ngược túi áo tìm mẩu thuốc, Hà chép miệng:

_ Cũng một kiếp người…

Đàm Lan

Lư hương

Một phụ nữ ở Nagasaki tên Kame là một trong số rất ít nghệ nhân làm lư hương ở Nhật. Mỗi lư hương là một tác phẩm nghệ thuật, chỉ đặt trong phòng trà, trước bàn thờ gia đình.

Trước Kame, bố của chị đã là một nghệ nhân như vậy, và Kame rất mê uống rượu. Chị cũng hút thuốc và giao tiếp với đàn ông thường xuyên. Khi nào có được ít tiền, chị làm tiệc mời nghệ sĩ, thi sĩ, thợ mộc, lao động, đàn ông đủ mọi ngành nghề chính cũng như nghề tay trái. Nhờ giao thiệp với đàn ông, Kame triển khai các thiết kế nghệ thuật của chị.

Kame làm việc rất chậm, nhưng khi một tác phẩm đã xong nó luôn luôn là một đại tác phẩm. Các lư hương của chị được qúy trọng trong các gia đình mà phụ nữ không bao giờ uống rượu, hút thuốc, hay giap tiếp tự do với đàn ông.

Có một lần thị trưởng thành phố Nagasaki nhờ chị làm một lư hương cho ông. Chị trì hoãn cả nửa năm. Rồi thị trưởng được thăng chức vào một chức vụ tại một thành phố khác, đến thăm chị. Ông hối chị khởi sự làm lư hương cho ông.

Cuối cùng cũng tìm ra hứng khởi, Kame làm lư hương. Sau khi hoàn tất, chị đặt nó trên bàn. Ngắm nghía thật lâu và cẩn thận. Chị hút thuốc và uống rượu trước nó như là trước mặt bạn bè. Chị quan sát nó cả ngày.

Cuối cùng, cầm cái búa, chị đập nó thành từng mảnh vụn. Chị thấy nó không được hoàn toàn như tâm chị đòi hỏi.
.

Bình:

• Kame sống theo cách mà người đời cho là bậy bạ, là xấu, nhất là vào thời xưa.

Kame tạo ra cái mà người đời tôn trọng nhất trong nhà—đặt trước bàn thờ tổ tiên để đốt hương.

Vì sao?

Vì cách sống của Kame cho Kame ‎ý tưởng sáng tạo (từ các người bạn nam), và vì Kame đặt hết tim óc vào việc sáng tạo. Chị tuân theo kỹ luật sáng tạo—có hứng khởi mới làm, không hứng không làm.

Dù là thị trưởng đặt hàng thì hứng không có là không có, và không có hứng thì không làm, kể cả làm cho thị trưởng.

Làm xong, không ưng ‎ý là đập bỏ, dù thị trưởng đã đợi hơn 6 tháng rồi.

• Sản phẩm của tim óc đến từ khả năng của tim óc lấy chất liệu từ chính cuộc sống của mình—dù đó là cuộc sống người khác cho là xấu–và biến chất liệu đó thành sản phẩm với kỹ luật cao nhất của sáng tạo.

• Các thiền sư Ikkyu hay Tosui, sống kiểu “phóng túng”–lang thang ngoài đường hơn là tu trong chùa–hay Tanzan uống rượu, lấy chật liệu từ cuộc sống đó, dùng kỹ luật của tim óc để tạo ra những tư tưởng Phật pháp–như các bài thiền thi nổi tiếng của Ikkyu hay câu chuyện bế người đẹp qua vũng bùn của Tanzan. Những giáo pháp đó cũng được người đời qúy trọng.

• Không thể dùng cách sống bên ngoài để định giá tâm hay sản phẩm của tâm được.

• Khi tâm đã vững như các thiền sư đã giác ngộ, thì bên ngoài thế nào cũng chẳng nghĩa lý gì đến tâm.

Nhưng, nếu tâm chưa ngộ, chưa vững, mà phóng túng bên ngoài thì đó chẳng phải là nuôi khỉ hoang mà chẳng có chuồng sao?

Cho nên bên ngoài thường quan trọng cho người chưa ngộ, và không quan trọng cho người đã ngộ.

Người chưa ngộ phải nắm bên ngoài mà tu tập, nhưng nếu không biết khi nào phải bỏ bên ngoài, tức là cứ “chấp” vào bên ngoài, thì cũng chẳng bao giờ giải phóng tâm bên trong được.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

Incense Burner

A woman of Nagasaki named Kame was one of the few makers of incense burners in Japan. Such a burner is a work of art to be used only in a tearoom, before a family shrine.

Kame, whose father before her had been such an artist, was fond of drinking. She also smoked and associated with men most of the time. Whenever she made a little money she gave a feast inviting artists, poets, carpenters, workers, men of many vocations and avocations. In their association she evolved her designs.

Kame was exceedingly slow in creating, but when her work was finished it was always a masterpiece. Her burners were treasured in homes whose womanfolk never drank, smoked, or associated freely with men.

The mayor of Nagasaki once requested Kame to design an incense burner for him. She delayed doing so until almost half a year had passed. At that time the mayor, who had been promoted to office in a distant city, visited her. He urged Kame to begin work on his burner.

At last receiving the inspiration, Kame made the incense burner. After it was completed she placed it upon a table. She looked at it long and carefully. She smoked and drank before it as if it were her own company. All day she observed it.

At last, picking up a hammer, Kame smashed it to bits. She saw it was not the perfect creation her mind demanded.

# 79

Lĩnh Nam Chích Quái – Truyện dưa hấu

Xưa, đời Hùng Vương có viên quan tên là Mai An Tiêm, vốn là người ngoại quốc. Vua mua từ thương thuyền về làm nô bộc từ khi lên 7, 8 tuổi. Khi lớn lên, diện mạo đoan chính, nhớ thuộc sự vật, vua ban cho tên là Mai Yển, hiệu An Tiêm, lại ban cho một người thiếp. Tiêm sinh hạ được một trai một gái. Vua rất tin yêu, giao cho công việc, dần dần trở nên giàu có, ai nấy đều khiếp sợ, kẻ quyền cao chức trọng đều muốn đến làm thân, của cải rất nhiều.

Đền thờ Mai An Tiêm dưới chân núi Mai An Tiêm ở xã Nga Phú, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa

Sau Tiêm đâm ra kiêu căng ngạo mạn, thường nói rằng: “Đó đều do kiếp trước ta tu mà có, không có phải do ơn chủ đâu”. Vua nghe nói cả giận, phán: “Làm bề tôi mà kiêu căng ngạo mạn, không biết ơn chủ! (1). Nay ta đưa nhà ngươi ra một nơi không có người ở giữa bể, xem nhà ngươi có còn của cải kiếp trước nữa hay không?”. Bèn đày Mai Yển ra ngoài cửa bể huyện Thán Sơn (2), bốn bề toàn cát và nước không có vết chân người qua lại, ban cho một số lương thực đủ ăn bốn năm tháng để cho ăn hết thì chết. Vợ Tiêm than khóc “Tôi chết ở đây rồi, không thể sống được”. Tiêm cười mà bảo: “Trời sinh ta tất sẽ nuôi ta, sống chết bởi trời, ta đâu lo lắng”.

Bỗng thấy một con chim màu trắng từ hướng Tây bay lại, đậu ở đầu núi, kêu lên 3, 4 tiếng, nhả xuống 6,7 hạt dưa rơi xuống cát, hạt nở thành dây, mọc lên um tùm rồi kết thành trái rất nhiều. An Tiêm mừng rỡ nói rằng: “Đây không phải là vật dị thường mà là trời cho để nuôi ta đó”. Bèn bổ ra mà ăn, thấy mùi vị thơm ngon, tinh thần sảng khoái, mới đem ra trồng, ăn không hết, đem đổi lấy gạo nuôi vợ con. Tiêm không biết gọi là trái cây gì, nhưng vì chim ngậm hạt từ hướng Tây bay tới nên gọi là trái dưa hấu (Tây Qua) (3). Bọn phường chài, phường buôn ăn đều cho là ngon, đều đến mua bán đổi chác. Những người ở thôn xóm xa gần đều mua hạt về làm giống, theo mùa trồng trọt khắp nơi.

Sau vua nghĩ tới Tiêm, cho người đến xem còn sống hay đã chết. Người đó về tâu lại với vua, vua thở dài mà than rằng: “Hắn nói là do ở kiếp trước, điều đó quả thực không ngoa”. Bèn xuống chiếu gọi về (4), cho giữ chức cũ, lại cấp cho nô tỳ. Bãi cát Tiêm ở gọi là bãi An Tiêm, chỗ An Tiêm ở gọi là làng Mai, nay thuộc huyện Nga Sơn. Xưa, người ta tôn An Tiêm là cha mẹ của dưa hấu, nay còn tôn làm ông tổ về dưa hấu.

Đó chuyện về dưa hấu, có từ đời An Tiêm vậy.

Chú thích:
1) Bản A 2914 còn có thêm câu: “Lại còn nói là của cải kiếp trước của mình”.
2) Có bản viết là “Giáp Sơn 莢山”, “Nham Sơn 岩山”
3) Tây Qua: chữ Hán 西瓜có nghĩa là trái cây do hướng tây đưa tới, là trái Dưa hấu.
4) Bản A 2914 viết như sau: “Bèn cho sứ đến gọi An Tiêm trở về kinh. An Tiêm đem theo dưa hấu dâng lên cho vua. Vua cho giữ chức cũ, cấp cho nô bộc, tì thiếp, ruộng vườn. Đặt tên bãi cát Tiêm ở gọi là bãi An Tiêm, thôn Tiêm ở gọi là thôn Mai (Mai thôn), tương truyền nay thuộc làng An Tiêm, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá.

(Nguyễn Hữu Vinh dịch)
.

Bình:

Lễ hội Mai An Tiêm, Nga Sơn, Thanh Hóa
• Truyện này nói về việc Phật giáo du nhập vào nước ta từ vùng Ấn Độ, phía tây Việt Nam, với thuyết nhân quả. Khởi đầu rất rõ ràng và giản dị với Mai An Tiêm là người ngoại quốc, và hai luồng tư tưởng khác nhau—người ngoại quốc An Tiêm tin vào nghiệp duyên các kiếp trước đưa lại ân phước kiếp này ; Hùng Vương tin rằng ân phước của An Tiêm là do chính vua ban.

Thuyết nhân quả khẳng định được chỗ đứng của nó với thành công tự đến với An Tiêm và sự chấp nhận sau cùng của Hùng Vương, biểu tượng cho thế đứng quan trọng của Phật giáo trong văn hóa Việt Nam hơn hai ngàn năm nay.

• Trái dưa hấu–xanh vỏ đỏ lòng–là biểu tượng cho lòng khiêm tốn. Dưa hấu—non, già, chín–khi nào cũng như nhau, chỉ một màu xanh bên ngoài, chẳng mùi chẳng vị, chẳng một tí phô trương. Tất cả ngon ngọt đỏ hồng dấu kín bên trong.

Lòng khiêm tốn chính là thái độ “vô ngã” của nhà Phật. Vô ngã là một trong ba dấu ấn (Tam Pháp Ấn) của Phật pháp—vô thường, vô ngã, niết bàn.

Nếu một giáo pháp thiếu một trong ba dấu ấn này thì đó không phải là Phật pháp.

    Chư Hành Vô Thường: Mọi thứ trên đời đều chuyển dịch, thay đổi, không cố định, không thường hằng

    Chư Pháp Vô Ngã: Mọi thứ trên đời đều không có một hiện hữu thật, tất cả chỉ là tạm thời và ảo tưởng (gần như người trên màn ảnh TV).

    Niết Bàn Tịch Tĩnh: Hoàn toàn tĩnh lặng thì ta sẽ thoát khỏi đau khổ do mê muội về bản chất vô thường và vô ngã của cuộc đời.

• Trái dưa hấu còn là biểu tượng của Tâm trong Phật Pháp. Như lòng dưa hấu, tâm ta là gốc, là chủ. “Tâm dẫn đầu các pháp; tâm làm chủ, tâm tạo” (Kinh Pháp Cú). Đau khổ cũng do tâm ta mà ra, an lạc cũng do tâm ta mà ra. Tâm là hỏa ngục, tâm là niết bàn. Tâm là quỷ, tâm là Phật.

• Vai trò quan trọng của dưa hấu trong ngày Tết nói lên vai trò quan trọng của tâm, khiêm tốn, và vô ngã trong văn hóa Việt.

(Trần Đình Hoành bình)

Thứ sáu, 9 tháng 4 năm 2010

Bài hôm nay

Sing’a’long trên xe của hãng sôcôla Hershey, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển.

Xét mình trước khi xét người , Danh Ngôn, song ngữ, chị Nguyễn Thu Hiền.

Bạn bè là sức mạnh , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Lê Đoan Trang.

Thiên tài là luôn kiên nhẫn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Hà Mai Phương.

Bỏ ngỏ , Thơ, chị Vũ Hồng.

Người cuối cùng , Thơ, anh Bùi Minh Vũ.

Đàn T’rưng nước, Văn Hóa, Nước Việt Mến Yêu, chị Linh Nga Niê Kdăm.

Tình yêu là điều lớn nhất , Trà Đàm, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hòa.

Thịnh vượng thật , Thiền, Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.

Bốn chuyện ngắn khuyết danh , Trà Đàm, song ngữ, chị Huỳnh Huệ.
.

Scholarship, Grants & Jobs

Klaus J. Jacobs Research Prize

The Klaus J. Jacobs Research Prize for Productive Youth Development in the amout of 1 million Swiss francs honours outstanding scientific work with high social relevance for the personality development of adolescents and their successful integration as functional and socially adept members of society. In line with the foundation’s mission, the findings of the prizewinner’s interdisciplinary research should be actively implemented in social and political practice.

The Klaus J. Jacobs Research Prize for Productive Youth Development awards outstanding scientific contributions of individuals from all disciplines aiming at the improvement of young people’s development and perspectives worldwide.

Readmore: http://cambodiajobs.blogspot.com/2010/04/klaus-j-jacobs-research-prize.html
.

Tin quốc tế và quốc nội tại vn.news.Yahoo >>>
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Japan/World Bank Scholarship

Rotary World Peace Fellowships

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme

PhD Scholarships at The IT University of Copenhagen

Thông Tin Kinh Tế

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Sing’a’long trên xe của hãng sô cô la Hershey

Chào các bạn,

Mời các bạn lên xe, hôm nay chúng ta tới thăm quê của hãng sô cô la nổi tiếng thế giới Hershey ở trị trấn cùng tên: thị trấn Hershey ở Pennsylvania nhé 🙂

Mình có dịp tới thăm thị trấn Hershey ở tiểu bang Pennsylvania vào dịp Labor Day năm 2009.  Là người không nghiền đồ ngọt lắm, mình đến chỉ vì hiếu kỳ. Nhưng gì thế này? Đó là cả một thế giới thú vị của trẻ em và cha mẹ tới Hershey với đầy đủ mọi thứ về sô cô la: quy trình làm sô cô la ra sao, các loại sô cô la, “tháp nước sô cô la” để tự tạo loại sô cô la yêu thích, các quần áo đủ màu sắc.

Ấn tượng lúc đó của mình là: À, hóa ra các công ty Mỹ yêu quý sản phẩm họ làm ra với đầy đủ chất lượng. Do đó họ tổ chức các factory tour để giới thiệu sản phẩm và quy trình chế tạo với khách hàng 🙂

Gì nữa nhỉ? Đó là sự tự hào về công ty của họ. Gì nữa nhỉ? Đó là marketing sản phẩm, nâng cao kiến thức cho người tiêu dung. Tạo ra thêm việc làm và thu nhập từ vé vào cửa và dịch vụ giải trí. 🙂

Tại sao bà con ta không làm các factory tour như cà phê, trà, các loại nông sản nhỉ? Các tour về nhà hàng sạch để xem bếp núc vệ sinh ra sao? Những tour về quy trình sản xuất gốm sứ 🙂

Câu chuyện về hãng sô cô la Hershey tiếp tục được kể trên Hershey Trolley Tour bởi một bạn nam và một bạn nữ dẫn chương trình rất thú vị. Hai bạn đối thoại như trong các màn của vở kịch. Bạn nam khi thì hóa trang là khách qua đường mới tới vùng Hershey để hỏi thăm về sô cô la, khi thì là ông Milton Hershey khởi nghiệp công ty sô cô la, khi thì trong vai mẹ của ông Hershey.

Giữa các màn của cuộc đối thoại, khán giả được mời hát cùng Sing Along với hai diễn viên dẫn chương trình các bài hát trong tờ giấy đính kèm làm không khí rất sinh động vui vẻ. Hai diễn viên hát không cần nhạc đệm nhưng người này dùng giọng hát đệm cho người kia. Ai cũng cảm thây phấn kích, đặc biệt là các bạn trẻ em 🙂

Các bài hát được chọn là những bài hát về tình yêu, sự dịu ngọt, thật đúng với ý nghĩa của sô cô la.

Cách thể hiện câu chuyện về sô cô la như thế rất sinh động và sáng tạo, hợp với sự yêu ca hát nhỉ nhảnh của các em bé 🙂

Câu chuyện cụ thể của hãng Hershey các bạn có thể đọc thêm ở Internet, điều đặc biệt mà sau đó ai cũng nhớ là vì bà Hershey không thể có con, ông bà Hershey đã tạo ra một quỹ từ lợi nhuận của công ty để hỗ trợ tài chính cho một trường học cho các trẻ em mồ côi. Và trường học đó đã giúp đỡ rất nhiều trẻ mồ côi có cơ hội đi học từ đầu thế kỷ 20 tới ngày nay 🙂

Ý tưởng về factory tours, sự sáng tạo về cách kể chuyện và câu chuyện thực có ý nghĩa của ông Hershey là những gì mình nhớ lại nhất hôm đó. Hôm nay, mình post một số bài hát vui trên Hershey Trolley Tour đó để chia sẻ với các bạn nhé 🙂

Chúc các bạn một ngày vui,

Hiển
.

Ringo Starr – “Sentimental Journey”

Sentimental Journey

Gonna take a Sentimental Journey,
Gonna set my heart at ease.
Gonna make a Sentimental Journey,
to renew old memories.

Got my bags, got my reservations,
Spent each dime I could afford.
Like a child in wild anticipation,
I Long to hear that, “All aboard!”

Seven…that’s the time we leave at seven.
I’ll be waitin’ up at heaven,
Countin’ every mile of railroad
track, that takes me back.

Never thought my heart could be so yearny.
Why did I decide to roam?
Gotta take that Sentimental Journey,
Sentimental Journey home.
Sentimental Journey.
.


Sara Gazarek and Dee Daniels sing “You Are My Sunshine”

You Are My Sunshine

You are my sunshine, my only sunshine.
You make me happy when skies are grey.
You’ll never know dear, how much I love you.
Please don’t take my sunshine away.

The other night dear, as I lay sleeping,
I dreamt I held you in my arms.
When I awoke dear, I was mistaken,
So I hung my head down and cried.

You are my sunshine, my only sunshine.
You make me happy when skies are grey.
You’ll never know dear, how much I love you.
Please don’t take my sunshine away.

(Traditional ballad)
.

Bicycle Built For Two- Nursery Rhymes Children Songs

Bicycle Built For Two

There is a flower
Within my heart,
Daisy, Daisy!
Planted one day
By a glancing dart,
Planted by Daisy Bell!
Whether she loves me
Or loves me not,
Sometimes it’s hard to tell;
Yet I am longing to share the lot –
Of beautiful Daisy Bell!

Daisy, Daisy,
Give me your answer do!
I’m half crazy,
All for the love of you!
It won’t be a stylish marriage,
I can’t afford a carriage
But you’ll look sweet upon the seat
Of a bicycle made for two.

We will go ‘tandem’
As man and wife,
Daisy, Daisy!
‘Peddling’ away
Down the road of life,
I and my Daisy Bell!
When the road’s dark
We can both despise
P’licemen and ‘lamps’ as well;
There are ‘bright lights’
In the dazzling eyes
Of beautiful Daisy Bell!

Daisy, Daisy,
Give me your answer do!
I’m half crazy,
All for the love of you!
It won’t be a cc7 stylish marriage,
I can’t afford a carriage
But you’ll look sweet upon the seat
Of a bicycle made for two.

I will stand by you
In ‘wheel’ or woe,
Daisy, Daisy!
You’ll be the bell(e)
Which I’ll ring you know!
Sweet little Daisy Bell!
You’ll take the ‘lead’
In each ‘trip’ we take,
Then if I don’t do well,
I will permit you to
Use the brake,
My beautiful Daisy Bell!


Martina McBride – God Bless America (LIVE)

God Bless America
Words and music by Irving Berlin

“While the storm clouds gather far across the sea,
Let us swear allegiance to a land that’s free,
Let us all be grateful for a land so fair,
As we raise our voices in a solemn prayer. ”

God Bless America,
Land that I love.
Stand beside her, and guide her
Thru the night with a light from above.
From the mountains, to the prairies,
To the oceans, white with foam
God bless America, My home sweet home.
.

By The Light Of The Silvery Moon By Little Richard
.

By the light of the silvery moon

By the light of the silvery moon
I want to spoon
To my honey I’ll croon love’s tune
Honey moon, keep a-shinin’ in June
Your silv’ry beams will bring love’s dreams
We’ll be cuddlin’ soon
By the silvery moon

Place – park, scene – dark
Silv’ry moon is shining through the trees
Cast – two, me – you
Summer kisses floating on the breeze
Act one, be done
Dialog – where would ya like to spoon?
My cue, with you
Underneath the silv’ry moon

By the light of the silvery moon
I wanna spoon
To my honey I’ll croon love’s tune
Honey moon, keep a-shinin’ in June
Your silv’ry beams will bring love’s dreams
We’ll be cuddlin’ soon by the silvery moon

Act two, Scene – new
Roses blooming all around the place
Cast – three, You – me
Preacher with a solemn-looking face
Choir sings, bell rings
Preacher: You are wed forever more
Act two, all though
Every night the same encore

By the light, not the dark but the light
Of the silvery moon, not the sun but the moon
I wanna spoon, not croon, but spoon
To my honey I’ll croon love’s tune
Honeymoon, honey moon, honey moon
Keep a-shinin’ in June
Your silv’ry beams will bring love’s dreams
We’ll be cuddlin’ soon
By the silvery moon
The silv’ry moon…
Gonna take a Sentimental Journey,
Gonna set my heart at ease.
Gonna make a Sentimental Journey,
to renew old memories.

Got my bags, got my reservations,
Spent each dime I could afford.
Like a child in wild anticipation,
I Long to hear that, “All aboard!”

Seven…that’s the time we leave at seven.
I’ll be waitin’ up at heaven,
Countin’ every mile of railroad
track, that takes me back.

Never thought my heart could be so yearny.
Why did I decide to roam?
Gotta take that Sentimental Journey,
Sentimental Journey home.
Sentimental Journey.

Bỏ Ngỏ

Đã bao lần bỏ ngỏ những thiết tha
Như cơn mưa chiều hạ bỏ quên ánh nắng vàng trong lá
Như ngọn lúa quên oằn cong uốn sữa
Ong vàng quên tìm hoa,

Chạy dọc trái tim đi tìm chiều ngang nỗi nhớ
Nắng vàng vỡ vụn
Nhòe sợi tơ mang
Con nhện giăng tơ một đời chắt chiu buồn vui sướng khổ
bỏ ngỏ niềm riêng…

Gởi trọn niềm chiêm bao cho một thời vụng dại
Rưng một khoảng trời tím, cho ai?
Tao ngộ bằng một dấu chấm hỏi
Bỏ ngỏ
thành lửng lơ,…
Trầm Tây
.

~ Vũ Hồng

Người cuối cùng

Anh ngồi bất động trong công viên thành phố
Một vài cô gái đi qua
Những luồng ánh sáng đi qua
Những làn hương vây bủa anh
Trái tim thời gian sắp tan vữa
Công viên đóng cửa
Chẳng còn các cô gái
Những luồng ánh sáng cũng tan trong làn hương đêm
Người cuối cùng ra về có phải là em
Là em là em là em, anh đang nghĩ tới.

Bùi minh vũ. 1-2010