English Discussion — Vietnam China talk on sea issues

Dear everyone,

Vietnam and China are talking about problems on the sea. We’ll keep our fingers crossed.

Here is the news. Please read it and I will say something after you finish reading.

Đàm phán Việt – Trung tập trung vào vấn đề trên biển

Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm, trong buổi tiếp Trưởng đoàn đàm phán cấp chính phủ Trung Quốc Vũ Đại Vĩ hôm nay nhấn mạnh rằng đàm phán về biên giới lãnh thổ giữa hai nước đã chuyển sang một giai đoạn mới, tập trung vào giải quyết vấn đề trên biển.

Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm nhấn mạnh, trong bối cảnh tình hình thế giới đang diễn biến phức tạp, Việt Nam – Trung Quốc cần tăng cường và đẩy mạnh hơn nữa sự hợp tác trên tất cả các lĩnh vực, trước mắt cần phối hợp tổ chức tốt “Năm hữu nghị Việt – Trung 2010”.

Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ Trung Quốc Vũ Đại Vĩ đang ở Hà Nội để tiến hành cuộc gặp giữa hai Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ Việt Nam -Trung Quốc về biên giới lãnh thổ từ ngày 12 đến 14/8.

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm tiếp ông Vũ Đại Vĩ, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc. Ảnh: TTXVN.

Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm đánh giá cao ý nghĩa của việc hai nước hoàn thành công tác phân giới cắm mốc trên biên giới đất liền Việt – Trung, yêu cầu hai bên tiếp tục đẩy nhanh việc hoàn tất các văn bản pháp lý liên quan và công việc còn lại để sớm đưa Hiệp ước Biên giới trên đất liền Việt Nam – Trung Quốc thực sự đi vào cuộc sống, góp phần làm sâu sắc thêm mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước.

Về vấn đề trên biển, hai bên cần quán triệt những nhận thức chung giữa lãnh đạo cấp cao hai nước, nghiêm chỉnh tuân thủ Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), tôn trọng luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Luật biển 1982 của Liên hợp quốc; kiên trì hiệp thương hữu nghị, tìm kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề trên biển và duy trì hòa bình ổn định trên biển.

Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm ghi nhận phản hồi tích cực của phía Trung Quốc đối với các đề nghị của Việt Nam về việc xử lý vấn đề ngư dân và tàu cá Việt Nam bị bắt giữ theo tinh thần hữu nghị, nhân đạo và đề nghị các cơ quan hữu quan của Trung Quốc tiếp tục giải quyết các vấn đề còn lại.

Phó thủ tướng cảm ơn phía Trung Quốc đã có những biện pháp cứu trợ kịp thời đối với tàu “Hoàng Phương 02” và 10 thuyền viên trong cơn bão Goni ngày 8/8 vừa qua.

Thứ trưởng Vũ Đại Vĩ khẳng định Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc luôn coi trọng quan hệ hữu nghị hợp tác với Việt Nam.

Thứ trưởng Vũ Đại Vĩ cho rằng cuộc đàm phán về biên giới lãnh thổ lần này giữa hai đoàn Trung Quốc – Việt Nam đã thu được kết quả tích cực và bày tỏ tin tưởng việc hai nước kịp thời xử lý các vấn đề nảy sinh trên biển và phối hợp tìm kiếm các giải pháp thỏa đáng cho vấn đề trên biển sẽ góp phần xứng đáng vào việc củng cố và tăng cường quan hệ đối tác, hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai Đảng, hai nước.

Trước đó, Thứ trưởng Ngoại giao, Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ Việt Nam Hồ Xuân Sơn và Thứ trưởng, Trưởng đoàn Trung Quốc Vũ Đại Vĩ đã gặp tại Hà Nội.

Hai bên trao đổi các biện pháp đẩy nhanh việc hoàn tất Nghị định thư phân giới cắm mốc, Hiệp định về Quy chế quản lý biên giới, Hiệp định về quản lý cửa khẩu trên biên giới đất liền Việt Nam – Trung Quốc để ký kết trước cuối tháng 12/2009; đồng thời thúc đẩy xây dựng Hiệp định về cùng hợp tác khai thác, phát triển du lịch thác Bản Giốc và Hiệp định tàu thuyền đi lại tự do khu vực cửa sông Bắc Luân.

Về vấn đề trên biển, hai bên khẳng định quyết tâm thực hiện nghiêm túc các thỏa thuận liên quan của Lãnh đạo cấp cao hai nước; kiên trì đàm phán, hiệp thương hữu nghị tìm kiếm giải pháp cơ bản lâu dài cho vấn đề Biển Đông.

Hai bên nhất trí tiếp tục phát huy vai trò của các cơ chế hiện hành, thúc đẩy vững chắc đàm phán phân định và hợp tác cùng phát triển vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ; tích cực trao đổi về việc tiếp tục triển khai các lĩnh vực hợp tác như tìm kiếm cứu nạn trên biển, bảo vệ môi trường biển, dự báo sóng biển… Hai bên đồng ý xây dựng cơ chế thích hợp nhằm kịp thời xử lý các tranh chấp trên biển.

(Theo TTXVN)

The part I have marked with boldfaced type in the article is the quote from Deputy Prime Minister Phạm Gia Khiêm thanking China for “solving the issue related to arrested Vietnamese fishermen in the spririt of friendship and humanity.”  It really means that “We –China–arrested you guys because you guys violated our territory.  Now, because you are our friend and because we are charitalbe, we let these guys go.  But you guys still violated our territory.”  That is China’s language.

Where is Vietnam’s language? There is nothing to interpret that Vietnam does assert its territory the way China did.

Are we being dim-witted enough to allow China to outwit us in every step of the game?

These guys in the government get me nervous.  We all need to keep a close eye on this China issue and make sure that this government will not agree to anything the People (us) doesn’t want.

I have no problem with being in a brotherly spirit with China.  And I promote a brotherly relationship with China.  But we don’t want to act dumb,  in the face of clear aggressive signals from China and the submissive attitude of the Vietnamese government.

Have a great day!

Hoanh

Một suy nghĩ 9 thoughts on “English Discussion — Vietnam China talk on sea issues”

  1. I am very worried about the present problem between Vietnam and China. I, like all other Vietnamese, love every lands of my home country. I hope the governments of Vietnam and China will solve this problem properly and fairly.

    Số lượt thích

  2. Here is China’s strategy:

    1. China doesn’t want a multilateral talk with all the nations involved in the Truong Sa and Hoang Sa disputes. It maintains this policy publicly over the year.

    2. China only talks with each country individually (so that it can lấy thịt đè người).

    3. China deals with Vietnam by giving Vietnam a series of prominent slaps on the face–arresting Vietnamese citizens, not just once but a series, so that everyone in the world understands the clarity of the message, no guessing or misunderstanding.

    4. And then China released the arresting citizens for humanitarian reasons, i.e., “That is just a warning, brother. Next time, it is not going to be a slap.”

    And what has the Vietnamese government done? Nothing that anyone can see.

    Here is the point: Of course, China would have to release these fishermen, because China would have had a big international issue with the world community, had Vietnam brought the matter to the UN and the world community.

    So no one had to do anything, China would sill release these fishermen. The government of Vietnam cannot claim any credit for doing nothing.

    The question is: What has the government of Vietnam done to prevent further aggression by China, and make sure that China has to think twice before slapping a Vietnamese citizen?

    Can anyone give me an honest answer?

    Are we confident that this government is strong enough to stand up to China (or any country for that matter) to protect Vietnamese citizens and the land of Vietnam?

    What Vietnam should do is doing exactly what China fears most–Use collective strength. Use the UN and the world community. Use multilateral talks. Stand up, stay firm, and get the world on our side. All you have to do is fight back against aggression and ask the world for support. And the world will support, because most countries of the world don’t like aggressor.

    Then we can negotiate with China as an equal.

    But the Vietnamese government is doing exactly what China wants it to do: 1. Talking with China in bilateral talks, and 2. being nice and obedient as an abused wife.

    I don’t think this government is intelligent enough to do political battle in international politics. It has demonstrated a very low level of sophistication in world politics. And a very low level of courage in world competition.

    This is very dangerous for Vietnam, in a world of fierce competition, politically and economically.

    Số lượt thích

  3. well, this’s a difficult topic to understand, i don’t understand about “China deals with Vietnam by giving Vietnam a series of prominent slaps on the face–arresting Vietnamese citizens” clearly.
    About the question what should Vietnam do, i agree with you that we should ask the world for support, I also think that the world will support. This will put a pressure on China.
    About Vietnam’s government, i think that it’s in fear of losing the good communion with China, so they don’t want to have a fierce talks with China. It’s just my opinion, because i don’t know lots of politics and what our government think, so can you explain why do you think that our government is nice and obedient ??

    Số lượt thích

  4. Hi Nguyên,

    This matter is much easier to understand than you think:

    1. In school if you are small and if you have a bully slapping you once in a while, what should you do?

    If you are a good student, and you don’t want to fight back and you don’t have enough muscle to fight back yet, then you should tell the school principal and all the teachers about that, so that they know the problem and help you solve it.

    Many students do not do that because they are afraid if they tell, the bully will get angry and beat them more. So they keep quiet and be nice with the bully and try to live with the bully’s mercy instead.

    And that is how bullies become strong, and weaker students live a life of second class. And in some cases on the newspaper, the weaker students have to give the bully what he wants, including money, every day for years.

    2. China’s capturing Vietnamese citizens is not for fun. It is not because China hates Vietnam. But, it is a LEGAL and PR move (PR = public relations).

    It is for China to tell the WORLD that “this (water by Hoang Sa) is our water and we arrest whoever come in without our permission.”

    Vietnam should have told China and the WORLD: “This is our water and China is acting illegally and is violating our sovereignty and capturing our citizens illegally.”

    Vietnam did not do that. (And that is “nice and obedient” to China).

    So later if Vietnam and China go to the world court on Hoang Sa, China can tell the court: “We acted like the owner of the area. We arrested their citizens in that area. And they didn’t say a word that we did anything wrong or that they owned the area.”

    This is a big piece of EVIDENCE in court.

    Even if no one goes to court, the WORLD would think that China owns Hoang Sa. Because China arrested Vietnamese citizens, and the Vietnamese government did not protest (so that the entire world could hear): “They violated our territory and arrested our citizens illegally.”

    And if the WORLD is thinking that China owns Hoang Sa, Vietnam has big problem. No one will do anything with Vietnam about Hoang Sa because “That is China’s land.” We will lose it just because people think we don’t own it.

    And if We, Vietnam, protest firmly, we still have good communications with China, like: “Vietnam protests that China has violated Vietnam’s territory and sovereignty and has captured Vietnamese citizens illegally. We demand unconditional release of these citizens and demand that Chinese vessels stay clear of our waters.”

    (Note: China captures Vietnam citizens many times, not fearing of losing “good communications” with Vietnam. Why? Probably because China knew whatever it did, Vietnam would try to be extra nice and sweet to it anyway. This is nothing new. This is bully’s psychology, even every non-psychologist knows that.

    But this is MORE THAN bullying, this is a very intelligent legal and PR maneuver. It is intelligent enough to calculate that the Vietnam government cannot see the real strategic meaning of the move).

    A CLEAR and FIRM protest from Vietnam was needed to inform the world and to “put evidence on the record” that “Vietnam claims ownership and acts like a rightful owner.” You don’t do that you lose your case. It is not a matter of choice.

    * And, Nguyen, you have done a very good job by asking.

    When it comes to our land and our people being captured by a foreign power, none of us has the right to say “It is too difficult for me to understand.” Understand it. Period. Even for a 5-year child.

    If we don’t understand, ask someone, until we understand. Understanding this kind of matter is a duty each of us owes our nation.

    Thank you for asking little brother 🙂

    Good day 🙂

    Số lượt thích

  5. Well, it’s easier said than done!
    The issue of sovereignty dispute over waters and islands in the East Sea is not as simple as yelling out loud: “Hey comon, these are our territories, and the world must stand by us against those violators”.
    Arrest doesn’t just happen to Vietnamese fishermen but it happens to fishermen of every single country in the region when they happen to enter the waters claimed by other countries.
    In the case of Quang Ngai fishermen in last August, the Government of Viet Nam did publicly re-affirm the sovereignty of Viet Nam in the East Sea including its legal rights over Hoang Sa and Truong Sa. The Ministry of Foreign Affairs also sent its urgent note to request the Chinese authority to release immediately and unconditionally those Vietnamese fishermen as the Chinese authority had acted illegally in our waters. At the moment the Government of Viet Nam is not proudly over-talking about its credit for bringing those fishermen back home because it is its duty as a government.
    On the one hand, the Government of Viet Nam keeps re-affirming our sovereignty and protesting the Chinese occupation of our territories in the East Sea; but on the other hand, under the real threat of the Chinese armed forces, the Government of Viet Nam protects its fishermen in the East Sea by giving out instruction as how they can continue their work without being captured again and how they can ask for help immediately if something happens.

    Every time when the spokesperson of the Vietnamese Ministry of Foreign Affair is asked about Hoang Sa and Truong Sa, we only have one determined and consistent answer: “Hoang Sa and Truong Sa are parts of Vietnamese territory, we strongly protest any illegal violation against Vietnamese sovereignty over our islands and waters …”

    Every one knows that we need multilateral talks on the East Sea issue, but the problem is China always refuses to do so.
    So what should an “intelligent government” do? Raging a war against China. Of course not, it’s a stupid way to go. Internationalizing the issue? Yes, we’re slowly and steadily doing that. Why don’t we speed it up? Because we don’t want to provoke any “anger” from China when no one in this world gives a “sh….” on what’s happening in the East Sea.

    Do we need a good relation with China? Yes, we do. China is a big neighbour and it has gained a lot more power in recent years.
    The wise ways to consolidate our sovereignty in the East Sea are to continue the bilateral talk with China, to steadily internationalizing the East Sea issue, and to strongly improve our armed forces.

    The Government of Viet Nam has never denounced our sovereignty in the East Sea and will never do that.

    Số lượt thích

  6. Dear Brother Đức,

    Thanks for the good presentation. You are right, the government of Vietnam has done all that. But not with enough intensity so that the world knows what is going on. More importantly, most Vietnamese citizens don’t even see them. In general they see very much a quiet, mumbling government.

    I would say, the Vietnamese government needs to crank up its volume about 10 times. Mumbling doesn’t count much in a conflict.

    And I would say, its ability to internationalize the issue is very weak. Not good enough. It can do a lot more politically with the world’s institutions.

    And if the government doesn’t make the population believe strongly that it is willing to stand up for its citizens, it will lose its own population, which is a more serious problem than China.

    Have a great day! 🙂

    Hoanh

    Số lượt thích

  7. A nice article by chị Thế Thanh on Tuổi Trẻ

    Thứ Hai, 24/08/2009, 07:41 (GMT+7)

    Tháng tám và xúc cảm chủ quyền

    TT – Khi những cơn mưa ào xuống, rửa sạch bụi bặm và sự ngột ngạt của cái nóng phương Nam, ngẩng nhìn lên đã thấy mây trắng trôi nhẹ trên nền trời xanh thắm. Tháng tám, “mây nhởn nhơ bay hôm nay trời đẹp lắm, mây của ta trời thắm của ta” là thế đấy chăng?

    Ở phố, nhà cửa – xe cộ – khói – bụi đan nhau chật chội chết ngốt mà còn thấy trời mây đẹp vậy.

    Các chiến sĩ hải quân trên nhà giàn DK1-17 dùng đèn pin rọi sáng cho người khách cuối cùng rời nhà giàn. Các anh ở lại đó, từ tháng này qua năm khác giữa biển khơi, để gìn giữ chủ quyền VN trên biển Đông – Ảnh: ĐỖ NGỌC GIANG

    Ở biển mênh mông tầm mắt thì mây trời mùa thu còn đẹp tới đâu. Mở mấy tờ báo lớn, giữa hằng hà bài viết về hôm nay có bài chiếm luôn cả trang khổ lớn, bỗng đọc được vài tin nhỏ có tựa và đóng khung. “Tưởng niệm các liệt sĩ và nhân dân hi sinh trong trận chiến đấu ngày 2 và 5-8-1964 tại Quảng Ninh”, “Niềm tự hào về tinh thần chiến đấu bảo vệ chủ quyền biển, đảo, thềm lục địa của Tổ quốc Việt Nam”. Tự dưng thấy ký ức 45 năm trước rưng rưng và ào ạt tràn về.

    Phải rồi, thế hệ 5X ngày ấy đã vào độ mười một, mười hai nên vẫn còn nhớ như in bản tin phát đi từ Đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam. Rằng ngày 5-8, hàng đàn máy bay Mỹ đã xông vào vùng trời vịnh Bắc bộ, Quảng Ninh bắn rocket vào nhà dân, vào tàu thuyền đánh cá đang neo trên bờ biển. Dân quân Quảng Ninh và lực lượng hải quân đã chống trả quyết liệt, bắn rơi máy bay địch, bắt sống phi công nhảy dù ngay trong trận ấy và cuối cùng xua được đàn diều hâu ra khỏi vùng biển, vùng trời Tổ quốc.

    Trận chiến đấu 45 năm trước ở vùng vịnh Bắc bộ đã trở thành niềm tự hào chính đáng không thể phai mờ của những người Việt Nam yêu nước. Trận đánh ấy là một biểu hiện của ý chí Việt Nam “đánh trả quyết liệt bất cứ kẻ nào dám xâm phạm chủ quyền của Tổ quốc”. Cả dân tộc đã đi đến trận đại thắng 30-4-1975 lịch sử, thu giang sơn về một mối. Tiếp đó, chúng ta tiếp tục giáng trả thắng lợi những kẻ xâm lược hòng gặm nhấm biên cương của chúng ta.

    Máu đã đổ để bảo vệ chủ quyền đất đai của Tổ quốc. Như thế đó, đối với những kẻ ngoại bang có thói quen nhòm ngó và tìm cách biến những gì thuộc về người khác trở thành của mình, mỗi trận chiến đấu trên đất đai trời biển của Tổ quốc là một bài học, một lời nhắc nhở chúng ta “hãy cảnh giác, đừng để cho lòng hòa hiếu vốn là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc khỏa lấp một giây phút nào ý chí bảo vệ toàn vẹn chủ quyền quốc gia”.

    Với mệnh lệnh “bằng bất cứ giá nào chúng ta cũng phải giữ được thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc”, tháng 6-1989 những người lính hải quân lữ đoàn 171 đã khẩn cấp lên tàu ra khơi, trấn giữ vùng biển chủ quyền của đất nước. Và họ đã sống gian khổ ở đó, qua 20 mùa dông bão trên những nhà giàn sừng sững giữa biển Đông. Trong ảnh: một nhà giàn DK1 trên thềm lục địa phía Nam – Ảnh: Xuân Cường

    Cũng từ những trang báo đầu tháng tám mà biết được rằng từ năm 2008 đến nay, trên vùng biển Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam đã có nhiều tàu cá và ngư dân của ta bị bắt giữ, bị đòi nộp tiền phạt trung bình 150 triệu đồng/tàu. Sự việc mới nhất là tàu cá của ông Nguyễn Tấn Lự và 13 ngư dân trong khi đi tránh bão trong vùng biển Hoàng Sa đã bị bắt vô cớ. Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gửi công hàm yêu cầu thả ngay và thả vô điều kiện 13 ngư dân và tàu cá của ông Nguyễn Tấn Lự, đồng thời khẳng định việc bắt giữ ngư dân Việt Nam trên vùng biển Hoàng Sa là hành động vi phạm trắng trợn chủ quyền của Việt Nam.

    Đáng chú ý hơn, gần đây lại rộ lên những yêu sách phi lý về cái gọi là “chủ quyền” trên biển Đông. Vậy là rõ rồi, vấn đề chủ quyền của Việt Nam về biển, đảo và thềm lục địa dẫu đã đi qua bao nhiêu trang giấy mực, dẫu đã thấm bao nhiêu máu và mồ hôi vẫn còn nguyên vẹn một thách thức dài lâu.

    Khách quan và liêm sỉ, những nguyên tắc ứng xử căn cơ cho các mối quan hệ con người – quốc gia – quốc tế xem ra không dễ nhập tâm và thực thi.

    Người Việt Nam nào lại không thuộc câu ca dao răn dạy về lòng hiếu thảo “Công cha như núi Thái Sơn…”. Nhưng các thế hệ người Việt Nam đều luôn ý thức rằng núi ấy nằm ở địa phận Trung Quốc là của người Trung Quốc. Bài học rạch ròi ấy nhắc mỗi người Việt Nam không được một giây phút nào lung lay ý thức chủ quyền đối với đất của mình, biển của mình, dẫu cho hôm nay có ai đó nhận bừa Hoàng Sa, Trường Sa là của họ.

    Chủ quyền thiêng liêng của quốc gia đã được đánh đổi bằng mồ hôi và xương máu của tổ tiên bao đời và được pháp lý quốc tế thừa nhận. Phải hun đúc không mệt mỏi trong toàn dân ý chí bảo vệ từng tấc núi sông nước Việt như ông cha ta đã làm và thế hệ ngàn đời sau cũng không thể khác.

    Tháng tám trời thu xanh thắm. Tháng tám gợi nhớ khát vọng của lớp lớp tiền hiền: sẵn sàng xả thân để có độc lập, tự do, dân chủ cho mỗi con người và cho toàn dân tộc.

    Không có khát vọng tự do, độc lập và ý thức chủ quyền quốc gia, làm sao chúng ta có thể xứng đáng thừa hưởng bản Tuyên ngôn độc lập đầu tiên và vô giá của nước nhà được truyền lại từ đời Lý “Sông núi nước Nam vua Nam ở, rành rành định phận tại sách trời” và bản Tuyên ngôn độc lập mà Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên đọc trước quốc dân đồng bào và toàn thể nhân loại ngày 2-9-1945. Làm sao chúng ta có thể đứng thẳng bắt tay hội nhập với thiên hạ?

    Đọc những trang báo tháng tám lưu giữ ký ức giữ nước cả ngàn năm trước và cả một thời chưa xa, bỗng thấy lòng xao động biết bao cảm xúc “Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt/Như mẹ cha ta, như vợ như chồng/Ôi Tổ quốc nếu cần ta chết/Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông”- những lời thơ, kỳ diệu thay đã nói giùm ta thật trọn vẹn bức thông điệp vô hình mà trĩu nặng…

    NGUYỄN THẾ THANH (Tháng 8-2009)

    Ở đảo Lý Sơn đến nay còn lưu giữ đầy đủ dấu tích (đình An Vĩnh, chùa Âm Linh…) chứng minh người Việt đã cắm mốc chủ quyền Hoàng Sa từ thời chúa Nguyễn.

    Và còn bởi vì Luật biển của Liên Hiệp Quốc (có hiệu lực từ tháng 11-1984) quy định “các nước có quyền xác lập lãnh hải đến 12 hải lý” (điều 3); “một quốc gia có thể xác lập vùng đặc quyền thăm dò, khai thác, bảo hộ và quản lý đối với các sinh vật hoặc tài nguyên thiên nhiên không phải là sinh vật trong khu vực này” (điều 55-57); “những đảo đá con người không thể cư trú được hoặc không thể duy trì hoạt động kinh tế độc lập không thể có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa” (điều 121).

    Đối chiếu với những quy định trên đây của Luật biển quốc tế, Việt Nam được quản lý hai phần ba diện tích vịnh Bắc bộ là không có gì phải bàn cãi. Việt Nam xác lập chủ quyền đối với vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa là hoàn toàn phù hợp, cả về quan điểm lịch sử và về cơ sở pháp lý quốc tế hiện hành.

    Số lượt thích

  8. Chào các bạn, môm nay 8.9.2009 có bài trên VnExpress về vấn đề Biển. Đông.

    ‘Trung Quốc muốn biến biển Đông thành ao nhà’

    “Với ‘đường lưỡi bò’, Trung Quốc mặc nhiên coi 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của mình và muốn biến biển Đông thành sân sau, ao nhà”, ông Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban biên giới Chính phủ trao đổi với VnExpress.net.
    > Trình bày báo cáo xác định ranh giới ngoài thềm lục địa

    – Tháng 5 vừa qua, Trung Quốc đã gửi công hàm tới Liên Hợp Quốc, đi kèm một bản đồ thể hiện đường yêu sách 9 đoạn trên biển Đông. Ông có thể giải thích về lịch sử hình thành đường yêu sách này?

    – Đường yêu sách 9 đoạn hay đường chữ U, “đường lưỡi bò” ra đời năm 1947 do một công dân Trung Hoa Dân quốc vẽ. Năm 1948, dựa theo đó, chính quyền Cộng hòa Trung Hoa đã cho in bản đồ có “đường lưỡi bò”. Trong bản đồ này, “đường lưỡi bò” là một đường đứt khúc gồm 11 đoạn, được thể hiện bao trùm xung quanh các quần đảo, bãi ngầm trên biển Đông. Đường này được vẽ tùy tiện, không có tọa độ cụ thể.

    Năm 1949, nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cũng nối tiếp chính quyền trước đó trong việc xuất bản bản đồ có “đường lưỡi bò”. Tới năm 1953, bản đồ có “đường lưỡi bò” do Trung Quốc xuất bản chỉ còn 9 đoạn, bỏ đi 2 đoạn trong Vịnh Bắc Bộ. Theo bản đồ này, đường yêu sách hình chữ U “nuốt” tới 80% diện tích Biển Đông.

    Mặc dù xuất bản bản đồ có “đường lưỡi bò”, nhưng cả chính quyền Trung Hoa Dân quốc trước đó lẫn Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa sau này đều chưa bao giờ chính thức tuyên bố yêu sách hay giải thích gì.
    Sơ đồ mà Trung Quốc gửi kèm công hàm đến Liên Hợp Quốc.

    – Ông đánh giá như thế nào về tính khoa học và giá trị pháp lý của “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc đưa ra?

    – Về hình thức thể hiện, bản đồ vẽ đường biên giới 9 đoạn hay 11 đoạn, Trung Quốc đều dùng ký hiệu thể hiện theo đúng tiêu chuẩn chung của đường biên giới quốc gia. Với cách thể hiện của “đường lưỡi bò” ôm lấy 80% biển Đông, người ta hiểu rằng phạm vi biển ở trong đó là vùng nội thủy và lãnh hải hay “vùng nước lịch sử” thuộc chủ quyền hoàn toàn của Trung Quốc.

    Tuy nhiên, trong các tuyên bố đưa ra suốt từ năm 1958, Trung Quốc không hề nêu lên quy chế “vùng nước lịch sử” hay vùng giới hạn bởi “đường lưỡi bò” hoàn toàn chỉ là vùng nội thủy, lãnh hải của mình. Ngược lại, họ thừa nhận trong phạm vi biển đó có cả vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa.
    Những người lĩnh trên đảo Trường Sa Đông đang bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc. Ảnh: Nguyễn Hưng.

    Trong công hàm gửi Liên Hiệp Quốc tháng 5/2009, tức là hơn 60 năm sau khi bản đồ “đường lưỡi bò” ra đời, Trung Quốc mới thể hiện quan điểm chính thức: “Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với các đảo ở biển Nam Trung Hoa (tức Biển Đông) và các vùng nước kế cận, và cả quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với các vùng nước liên quan cũng như đáy biển và lòng đất đáy biển ở đó”.

    Mặc dù việc đưa ra bản đồ có “đường lưỡi bò” không dựa trên bất cứ căn cứ khoa học, pháp lý nào, Trung Quốc vẫn thường xuyên tung bản đồ đó ở trong nước và trên một số diễn đàn quốc tế… Trung Quốc tìm mọi cách giành lấy sự mặc nhiên thừa nhận của dư luận chính thức và không chính thức đối với “đường lưỡi bò” này

    – Tranh chấp trên biển Đông hiện có 2 vấn đề là chủ quyền các quần đảo và phân định biển, thềm lục địa. Việc sở hữu các quần đảo có ý nghĩa như thế nào đối với việc phân định biển, thềm lục địa?

    – Với “đường lưỡi bò”, Trung Quốc một mặt, mặc nhiên coi 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của mình, trong khi tại đây còn diễn ra tranh chấp của nhiều quốc gia trong khu vực. Mặc khác, với đường biên giới này, rõ ràng Trung Quốc đang muốn biến Biển Đông thành sân sau, thành “ao nhà” của mình.
    Tiến sĩ Trần Công Trục có gần 30 năm công tác tại Ban biên giới Chính phủ và giữ chức Trưởng ban trong 10 năm. Ông từng trực tiếp tham gia đàm phán giải quyết biên giới trên bộ, biên giới trên biển trong vịnh Bắc Bộ với Trung Quốc; đàm phán phân chia thềm lục địa với Indonesia và Campuchia.

    Theo Công ước Luật biển 1982, chỉ có “quốc gia quần đảo” mới được phép áp dụng các quy định của Công ước trong việc vạch đường cơ sở để tính chiều rộng các vùng biển, thềm lục địa của cả quần đảo cấu thành “quốc gia quần đảo”. Hoàng Sa và Trường Sa không phải là quốc gia quần đảo mà là các quần đảo thuộc chủ quyền của quốc gia ven biển, vì thế không được áp dụng các quy định đối với quốc gia quần đảo nói trên.

    Hơn nữa, các đảo trong hai quần đảo này có diện tích rất nhỏ, điều kiện môi sinh môi trường cực kỳ khắc nghiệt, không thích hợp cho đời sống con người, không có đời sống kinh tế riêng. Vì vậy, chúng cũng chỉ có thể được phép có vùng lãnh hải 12 hải lý bao quanh mỗi đảo nổi tính từ đường cơ sở của chúng. Rõ ràng không thể dựa vào sự tồn tại của 2 quần đảo này, mặc dù đây không phải là lãnh thổ hợp pháp của Trung Quốc, để nước này mở rộng phạm vi vùng nội thủy, lãnh hải đến 80% diện tích biển Đông.
    Đảo Thuyền Chài trong quần đảo Trường Sa. Ảnh: Nguyễn Hưng.

    – Tại cuộc họp Ủy ban Ranh giới thềm lục địa Liên Hợp Quốc ngày 27-28/8, Việt Nam đã trình bày Báo cáo quốc gia xác định ranh giới thềm lục địa vượt quá 200 hải lý tại khu vực phía Bắc Biển Đông và đề nghị thành lập tiểu ban xem xét vấn đề này. Động thái này của Việt Nam nên hiểu như thế nào?

    – Có ý kiến cho rằng Việt Nam đang muốn quốc tế hóa vấn đề Biển Đông. Nhưng theo tôi không phải như vậy. Việc nộp hồ sơ cho thấy chúng ta đang tuân thủ một cách nghiêm túc thủ tục pháp lý đúng theo Công ước Luật biển 1982. Hồ sơ của chúng ta có căn cứ khoa học, pháp lý để xác định ranh giới ngoài thềm lục địa vượt quá 200 hải lý.

    Tôi được biết, Việt Nam và Trung Quốc đang có những diễn đàn đàm phán song phương hằng năm để xử lý, giải quyết các tranh chấp. Chỉ khi các nước không thỏa thuận được với nhau thì mới tính đến khả năng đưa ra cơ quan tài phán quốc tế, trong đó có Liên Hợp Quốc.

    Với vấn đề chủ quyền biển, đảo từ lâu Việt Nam đã lên tiếng và có những hoạt động thực tế như tổ chức đàm phán, công hàm phản đối, công trình nghiên cứu đồ sộ… Các chính quyền từ thời trước như thời nhà Nguyễn, chính quyền miền Nam Việt Nam trước đây đã có những hoạt động thực hiện chủ quyền của mình trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa với tư cách Nhà nước một cách liên tục và hòa bình.
    Theo Tiến sĩ Trần Công Trục, Việt Nam cần tiếp tục tăng cường khẳng định chủ quyền biển, đảo trên biển Đông. Ảnh: Nguyễn Hưng.

    – Quan điểm của các nước trong khu vực về vấn đề biển Đông như thế nào?

    – Qua những kênh thông tin chính thức thì không những các nước trong khu vực mà cả các nước châu Á, phương Tây đều rất quan tâm. Quan điểm của Việt Nam về cơ bản phù hợp với quan điểm của các nước là muốn giải quyết hòa bình các tranh chấp nhằm tạo ra môi trường thuận lợi cho sự hợp tác, phát triển ổn định, bền vững.

    – Là người có thâm niên trong lĩnh vực phân định biên giới, theo ông, Việt Nam cần tiếp tục làm những gì để bảo vệ chủ quyền biển, đảo của mình?

    – Theo tôi, những gì chúng ta đã làm thì nên tiếp tục. Trong đó, phải tìm cách chứng minh, khẳng định quan điểm rõ ràng với từng loại việc khác nhau. Ví dụ, đối với Hoàng Sa, Trường Sa, cần nghiên cứu, sưu tầm chứng cứ để khẳng định chủ quyền với 2 quần đảo này.

    Với vùng biển và thềm lục địa, theo Công ước luật biển 1982, cần có giải pháp để giải quyết các khu vực chồng lấn, vùng tranh chấp để đi đến kết quả như mình đã có với Indonesia (ký được thỏa thuận sau hơn 10 năm đàm phán), với Malaysia, với Thái Lan. Với Trung Quốc và Campuchia chúng ta cũng đang đàm phán. Việt Nam cũng đã giải quyết phân định ranh giới trên Vịnh Bắc Bộ và đang duy trì diễn đàn đàm phán giải quyết các vấn đề trên biển với Trung Quốc.

    Trước những động thái thực tế của một số nước động chạm đến quyền lợi quốc gia thì nhất quyết phải có tiếng nói đúng thủ tục pháp lý. Nếu chúng ta không lên tiếng, tức là đã mặc nhiên thừa nhận quyền của nước khác. Nhiều nhà khoa học Việt Nam trong và ngoài nước hiện rất quan tâm tới vấn đề này, họ có rất nhiều kiến thức, đóng góp ý kiến hay.

    Đây không phải là vấn đề ngày một, ngày hai. Bên cạnh cuộc đấu tranh pháp lý, ngoại giao thì chúng ta phải xây dựng thực lực của mình: đẩy mạnh khai thác, bảo vệ các lợi ích, tăng cường sức mạnh trên biển. Ngoài ra, nên thành lập một cơ quan điều phối, quản lý chung hoạt động trên biển. Cơ quan này sẽ tập trung sức mạnh đang phân tán ở nhiều ngành, nhiều địa phương.

    Nguyễn Hưng thực hiện

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s