Lưu trữ theo thẻ: trà đàm

Lấy trái tim mình làm chủ

Chào các bạn,

Mình nói đến “lấy trái tim mình làm chủ” gần như là mỗi ngày trên ĐCN (và cho đến hôm nay mình đã viết khoảng 5 ngàn bài trà đàm), nhưng mình có cảm tưởng hầu hết các bạn chẳng nắm được điểm đó.

Lấy trái tim mình làm chủ là để trái tim mình làm chủ tư duy và hành động của mình. Đây là điều rất hiển nhiên, ai cũng thấy. Nếu trái tim mình không làm chủ mình, thì chẳng lẽ trái tim ông hàng xóm làm chủ mình?

Nhưng trái tim mình làm chủ mình thế nào? >

Những điều lắt nhắt

Chào các bạn,

Cả ngày chúng ta gặp cả lô điều lắt nhắt chẳng đáng quan tâm – ai đó phê phán mình, ai đó giành đường mình, một khách hàng làm khó, một người cố gắng giành công của mình với sếp… Hàng chục điều như thế mỗi ngày. Nếu điều nào cũng làm cho bạn bực, căng hay stress thì bạn sẽ bực, căng hay stress cả đời, mỗi ngày như thế, cho tới chết. Đó là một cách sống rất stupid. Đọc tiếp Những điều lắt nhắt

Phát triển trái tim mình

Chào các bạn,

Các bạn luyện tập các môn phát triển cá nhân (personal development) luôn cần có đời sống tâm linh (trái tim linh thiêng của bạn) làm nền, vì nếu không thì bạn chẳng được gì cả, tập hoài cũng vậy, chưa kể có thể càng tập càng đi lùi, vì sai đường mà không biết.

Các môn phát triển cá nhân, cho đó là ngoại giao hay dạy học hay lãnh đạo, luôn là phát triển tư duy và hành động của mình đối với mọi người khác. Và tư duy cùng hành động, tức là thái độ và tác phong, thực sự phát xuất từ trái tim mình. Tư duy thì đương nhiên là bắt đầu với trái tim, và hành động thì chỉ là lính của tư duy – tư duy bảo gì thì hành động làm nấy. Đọc tiếp Phát triển trái tim mình

Để trái tim bạn làm chủ

Chào các bạn,

Các bạn có biết là các bạn học theo thiên hạ tập trung quá nhiều vào những bài học bên ngoài – bắt tay, chào hỏi, ăn nói lưu loát… – và quên rằng sức mạnh thuyết phục của bạn nằm ở bên trong bạn không?

Nếu bạn học theo các quý vị dạy các môn bên ngoài nhiều quá và không quan tâm đến sức mạnh của trái tim của bạn bên trong, thì bạn đang hành động máy móc và rất giả hiệu. Đọc tiếp Để trái tim bạn làm chủ

Thế nào là tích cực?

Chào các bạn,

Chúng ta nói đến tư duy tích cực, tâm linh tích cực, và chúng ta nghĩ là chúng ta hiểu thế nào là tích cực và thế nào là tiêu cực, nhưng thực ra chúng ta có biết chắc vậy không?

1. Đầu tiên, chúng ta có thể thấy dễ nhất là các thầy và trường phái “tư duy tích cực” đặt trọng tâm 100% vào chính bạn, lo cho chiến thắng và thành công của chính bạn. Đây là ông tổ của tiêu cực. Tập trung vào chính mình là tiêu cực nặng nề nhất thế giới. Các tôn giáo lớn đều dạy không tập trung vào mình. Đọc tiếp Thế nào là tích cực?

Lòng ta chao đảo

Chào các bạn,

Trong đời sống mỗi chúng ta có một số quy tắc sống và thường là đó là những điều tốt – không dối trá, không tham lam, không giành giật, không đấu đá… Tuy nhiên, trong đời sống hàng ngày, chúng ta thường xuyên phá bỏ các quy tắc đó, đôi khi thì vô thức, đôi khi thì có ý thức với đủ thứ lý do. Đó là chao đảo. Có quy tắc sống nhưng lung lay, không giữ được. Đa số mọi người trên thế giới đều thế. Mọi người trên thế giới đều đã được dạy và học nhiều quy tắc sống thiện, và họ muốn sống thiện, chẳng mấy ai muốn mình là người ác. Nhưng trong đời sống hằng ngày thì những cám dỗ lớn nhỏ thường xuyên đến, và họ bỏ quy tắc sống thiện, hàng chục lần như thế mỗi ngày. Đọc tiếp Lòng ta chao đảo

Phát triển mình giữa mọi người

Chào các bạn,

Thất bại của rất nhiều thầy bà, kể cả “thầy” tư duy tích cực, và thầy tu, kể cả Thiền sư, là con đường tu tập của họ chỉ tập trung vào một người – chính tôi.

Các thầy tư duy tich cực thì chỉ dạy tôi tài giỏi, tôi tin tôi, tôi có nhiều tiềm năng, tôi sẽ chiến thắng, tôi sẽ thành công, tôi sẽ có được bất kì điều gì trong đời tôi muốn. Các thiền sư thì chê bai cuộc đời tham sân si, không thích ở với ai, lên núi tu một mình, mục đích là chỉ để cho mình an lạc và giác ngộ. Ngay cả nhiều thiền sư Đại thừa, tức là chủ trương sống trong đời, thường cũng có thái độ xem thường cuộc đời và cho rằng sống trong chùa mới là thanh cao. Đọc tiếp Phát triển mình giữa mọi người

Đỉnh bình an?

Chào các bạn,

Chúng ta nghe nói rất nhiều là khi ta đã đạt được Thiền, được giác ngộ, được tâm tĩnh lặng, thì đời sống ta sẽ hoàn toàn tĩnh lặng và bình an. Rất tuyệt. Nhưng mình có cảm tưởng điều đó chỉ đúng một cách tương đối, và không hoàn toàn đúng. Có lẽ đó là một ảo tưởng về bình an vĩnh cửu thì đúng hơn.

Cuộc đời luôn có nhiều bất ngờ, nhiều sóng gió không biết trước được và nhiều điều rất đau lòng. Có nhiều điều đến và chúng ta sẽ điềm nhiên tự tại – mất việc thì tìm việc mới, cháy nhà thì sẽ lo dành dụm mua nhà mới sau này, có gì đáng quan tâm. Tuy nhiên, nếu có động đất trong xứ mình và hàng nghìn người tử vong, không nhà không cửa, không thức ăn thức uống, con nhỏ trở thành không cha không mẹ… làm sao mà ta có thể có bình an? Hoặc tự nhiên có một băng đảng giết người, giết đủ mọi thứ người trong xã hội, khủng bố cả nước, làm sao ta chẳng đau lòng và lo lắng? Đọc tiếp Đỉnh bình an?

Ý trời

Chào các bạn,

Ý trời là một từ rất thông dụng trong văn hóa Việt Nam. Nói chung là những chuyện gì nghiêm trọng, lớn lao, tốt hay xấu, mà người ta không lý giải tốt bằng lý luận thông thường, người ta thường nói: “Đó là ý trời”.

Trong một cuộc chiến chẳng hạn, bên thua cuộc thường cho là ý trời, bên thắng cuộc thì thường nói đến chiến lược thần kỳ của các tướng và tinh thần hừng hực của các chiến binh. Nhưng tùy theo văn hóa, như ở Mỹ, khi thắng trận thì thường đó là “Ý Chúa”, khi thua trận thì do mình stupid. Đọc tiếp Ý trời

Tự tin vào chính mình?

Chào các bạn,

Các bạn đã nghe qua nhiều lần: “Tự tin vào chính mình”. Nhưng thế nào là tự tin vào chính mình? Đại đa số người trên thế giới không tự tin vào chính mình, dù họ nghĩ là họ tự tin.

Rất khó để ai có thể tự tin thật sự. Thứ nhất, mình biết là mình yếu kém – muốn bỏ thuốc nhiều năm nay mà chẳng bỏ được, muốn tập thể dục thường xuyên nhưng không tập, muốn không khoe khoang nhưng có gì là khoe ngay, muốn ăn kiêng cho thon thả nhưng thấy bánh Chocola thì không cưỡng được, muốn không nổi nóng nhưng ai làm gì trái ý là mình thành thiên lôi… Người ta biết chính mình và vì thế mà chẳng tự tin được. Mình có cố tình lẩm nhẩm “Tôi tự tin” và hành động như người tự tin, thì cũng chỉ là tự tin vào một hai việc gì đó, như là tự tin sửa được máy computer này, nhưng vẫn không tự tin vào việc bỏ hút. Đọc tiếp Tự tin vào chính mình?

Phát triển tiềm năng của mình

Chào các bạn,

Mọi chúng ta đều lo lắng về tương lai, vì chẳng ai biết được điều gì trong tương lai sẽ đến với mình, đời mình sẽ ra sao, có được như mình mong ước hay không. Dù chúng ta có hình ảnh về tương lai mình thế nào trong đầu, điều chắc chắn là hình ảnh đó sẽ biến dạng, thay đổi, và khi tương lai đến, sự thực luôn khác ta tưởng tượng, vì đời sống thực đã đưa đến nhiều bất ngờ mà ta chẳng dự đoán. Đọc tiếp Phát triển tiềm năng của mình

Si mê

Chào các bạn,

Trong tất cả các từ ngữ triết lý đông tây kim cổ, từ si mê của nhà Phật là một trong những từ đứng hàng đầu. Chẳng có từ nào sâu sắc hơn thế nói về con người và thế giới.

Si là lầm lẫn, không đúng. Mê là lạc, lầm lạc, mất phương hướng, tờ mờ… Si mê là lầm lẫn và lạc đường. Nói vắn tắt là ngu dốt, thiếu ánh sáng, vô minh.

Con người luôn si mê (ngu dốt lầm lẫn lạc đường) vì thiếu ánh sáng (vô minh). Và vì si mê nên con người tham sân si – tham lam, thù hận, và ngu dốt. Đọc tiếp Si mê

Thiện ác

Chào các bạn,

Nếu các bạn để ý đến mô hình thiện ác trong văn chương và nghệ thuật khắp thế giới, không chừa nước nào, nền văn hóa nào, và thời đại nào, thì các bạn sẽ thấy mô hình thiện ác hầu như chỉ có một: Một kẻ gian ác, chỉ biết ý muốn của hắn, kiêu căng của hắn và lòng tham của hắn, hành hạ giết chóc mọi người khi nào gặp điều gì trái ý và luôn bóc lột mọi người. Một người anh hùng, thường là trẻ trung, hiền lành, ngây thơ và khờ khạo, thường đi vào vùng hiểm nguy kiểu điếc không sợ súng để giúp đỡ mọi người chống ác thú, chẳng hạn. Và chàng anh hùng này sẽ có lúc đụng độ với kẻ ác kia. Người hùng trẻ gặp nhiền gian nan cam khổ, nhưng cuối cùng sẽ thắng – thường là vì có nhiều đồng minh, và đồng minh thường là thú vật. Đọc tiếp Thiện ác

Làm thế nào để tăng kỹ năng ngoại giao

Chào các bạn,

Mình cũng chẳng chắc là mình có phải là người đúng để nói về ngoại giao hay không, vì mình là chuyên gia tranh tụng, tức là đánh nhau ì đùng, chẳng ngoại giao gì mấy. Tuy vậy, ngoài lúc tranh tụng thì cũng phải dùng ngoại giao thường xuyên để ứng xử với mọi người.

Ở Washington, mình cũng gặp gỡ và làm việc thường xuyên với các nhà ngoại giao của các nước, và do đó có cơ hội học hỏi cách ăn nói và làm việc của các vị. Nói chung là các nhà ngoại giao ăn nói rất… ngoại giao. Lúc nào cũng nhẹ nhàng, lịch sự, không tranh cãi bao giờ, và những nhà ngoại giao giỏi luôn có một nét chân thành thân thiện với mọi người. Đây là aura từ bên trong đi ra. Đọc tiếp Làm thế nào để tăng kỹ năng ngoại giao

Mọi thời đều tốt

Chào các bạn,

Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, nhưng đã từ nhiều năm nay, khi ai đó hỏi mình: “Đời anh, thời gian nào là tốt, thời gian nào là xấu?”, mình luôn trả lời: “Đời mình thời gian nào cũng tốt, chẳng có thời xấu. Mình có lúc lên lúc xuống, lúc vui lúc khổ, lúc thoải mái lúc đau đớn… nhưng mọi lúc đều là lúc tốt đối với mình, chẳng có lúc nào là xấu.”

Cái đầu của mình chẳng thể thấy lúc nào là lúc xấu. Mọi thứ đến với ta, có thể nói theo nhà Phật là nhân duyên, hoặc nói theo nhà Chúa là Chúa cho đến với ta. Đọc tiếp Mọi thời đều tốt