Category Archives: trà đàm

Sự sống vĩnh cửu

Chào các bạn,

Mình muốn chia sẻ với các bạn một khái niệm lớn của Thánh kinh Kitô giáo mà mình cho là điều thú vị số một, và sâu sắc số một, trong Thánh kinh.

Câu quan trọng nhất của Thánh kinh là câu 16 chương 3 Tin Mừng của John: “Vì Thiên chúa thương yêu loài người đến nỗi cho đi Con một và duy nhất của Ngài, để ai tin Con thì sẽ không hư mất nhưng sẽ có sự sống vĩnh cửu.” (For God so loved the world that he gave his one and only Son, that whoever believes in him shall not perish but have eternal life).

Sự sống vĩnh cửu hay sự sống đời đời là eternal life hay everlasting life, là gì?
Continue reading Sự sống vĩnh cửu

Khi nào thì hạnh phúc hơn?

Chào các bạn,

Sáu giờ chiều, mình ghé vào nhà bố mẹ Phong thăm chơi một chút. Bố mẹ Phong trên sáu mươi tuổi, các con đã lập gia đình. Trong số bảy người con có hai người con gái lấy chồng về Buôn Làng khác, năm người con còn lại vừa trai vừa gái cũng ra riêng, nhưng đều ở chung quanh nhà bố mẹ Phong. Gia đình các con của bố mẹ Phong đều làm ăn khá giả, người nào cũng ở nhà xây rất khang trang.

Bố mẹ Phong ở căn nhà ván nhỏ, mình định đi vào gian nhà trên nhưng thấy trong nhà tối thui nên đi vòng ra phía sau. Phía sau có một cái sân xi măng rất rộng để phơi lúa, phơi hoa màu. Nhìn về cuối sân thấy mẹ Phong ngồi phía ngoài sát cửa nhà bếp. Mẹ Phong ngồi trên cái ghế thấp, hai chân duỗi ra trong tư thế rất thoải mái, mắt nhìn về phía nhà người con trai kế út! Continue reading Khi nào thì hạnh phúc hơn?

Làm thế nào để viết?

Chào các bạn,

Các bạn đã làm quen với Quang Minh trong 2 bài viết Người thầy thời hiện đạiBắt đầu ngay từ hôm nay.

Quang Minh hiện đang là kỹ sư phần mềm ở Đà Nẵng. Quang Minh có chia sẻ: “Em đã đọc những bài viết ở ĐCN cũng khá lâu rồi, em cảm thấy rất biết ơn và đồng cảm với những điều được chia sẻ trong những bài viết mà em đã đọc. Em rất mong có thể viết một cái gì đó, cái mà em nghĩ sẽ mang lại những giá trị tốt đẹp khi mọi người đọc được.”

Chào mừng Quang Minh tới ĐCN nhé. 🙂

Cám ơn Thu Hằng đã mang Quang Minh tới ĐCN. 🙂 Continue reading Làm thế nào để viết?

Mỗi ngày là một món quà

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một tác giả mới của ĐCN nhé – đó là Nhữ Hoa Quỳnh Nga.

Quỳnh Nga hiện đang học Master in Finance ở University of Porto, Bồ Đào Nha theo học bổng Erasmus Mundus.

Quỳnh Nga biết đến Đọt Chuối Non qua Thu Hằng. Cám ơn Hằng đã mang Quỳnh Nga tới ĐCN. 🙂 Continue reading Mỗi ngày là một món quà

Mình cần biết để không bị cô đơn

Chào các bạn,

Mình có vài người bạn và cả thầy mình nữa giúp mình học tiếng Anh rất tốt bằng cách là khi mình nói gì đó ngập ngừng, hay nói chưa rõ thì lúc nào bạn cũng nói: “Yes, tell me, tell me” – “Uh, nói đi, nói cho mình đi”, thế là mình nói tiếp, hoặc nói lại mà không ngại. Nhưng thực ra bạn giúp như là không giúp gì cả vì chỉ cần lặp lại “Tell me, darling” là mình tự tin nói lại và nói tiếp rồi.

Hôm trước đọc bài báo về Quốc hội giật mình vì câu hỏi của sinh viên, một lý do mình nghĩ là có thể Quốc hội còn đang ngủ gật, chưa tỉnh ngủ nên mới giật mình. Người tỉnh thì không bị giật mình. Thế cho nên lãnh đạo chưa hiểu, chưa biết sinh viên, người trẻ cần gì, muốn gì vì chưa gần người trẻ đúng mức. Continue reading Mình cần biết để không bị cô đơn

Lắng nghe và cảm xúc

Chào các bạn,

Hôm nay kênh truyền hình VTC10 (ở Hà Nội sang) thu hình bà xã mình hát và phỏng vấn. Vì thu ở nhà, chẳng có ban nhạc, nên bà xã vừa hát vừa đánh song lang (phách) và mình đánh trống phụ một tay. Đánh trống bằng hai bàn tay như cách đánh trống conga hay bongo của Nam Mỹ, nhưng mình dùng trống Việt Nam và Thái Lan, nghe hợp hơn với dân ca Việt Nam. Các quý vị của đài truyền hình có máy móc tối tân quá, nên âm thanh và hình ảnh phát lại như là thâu trong studio, rất hay. Khi nào có clip, mình sẽ cho các bạn xem.

Chơi nhạc một buổi như thế mình phải thực hành hai điều, và muốn chia sẻ lại với các bạn.
Continue reading Lắng nghe và cảm xúc

Đội mũ len ngày nóng

Chào các bạn,

Tây Nguyên chuẩn bị vào mùa mưa nên khí trời rất oi bức! Vậy mà các mẹ Buôn Làng, nhất là những mẹ trên bốn mươi tuổi, gần như trên đầu các mẹ lúc nào cũng đội mũ len, mặc áo len hoặc áo khoác!

Và sáng nay trong khí trời oi bức đó, mình vừa ra khỏi nhà thì gặp mẹ Đo, mẹ Đê và mẹ Likam đi ngược chiều với mình. Cả ba mẹ đều mặc áo len và đội mũ len y hệt những ngày trời rét đậm. Mình nói với các mẹ: “Trời nóng bức như vậy, sao mẹ nào cũng mặc áo len, đội mũ len cứ như sắp chết rét vậy hể?”.

Các mẹ cười. Mẹ Đo lấy tay vỗ nhẹ lên đầu, nói: “Lúc nào trong đầu mẹ Đo cũng lạnh và đau buốt. Nếu mẹ Đo đội mũ len nó ôm chặt cái đầu, mẹ Đo thấy bớt lạnh, dễ chịu hơn!”. Mẹ Đê và mẹ Likam đứng bên cạnh gật đầu nói: “Mình cũng bị như vậy đó Yăh!”. Continue reading Đội mũ len ngày nóng

Những thành công đầu tiên

Chào các bạn!

Giờ phút này đây, trong lòng tôi đang tràn ngập hạnh phúc, khi tôi nhận được thư của chị Thu Hương báo rằng bài viết đầu tiên tôi gửi tới dotchuoinon đã được chấp nhận. Có lẽ ngay lúc này tôi không thể tìm được từ ngữ nào đủ sức diễn tả cảm xức vui sướng đang trào dâng. Lần đầu tiên thành công.

Còn có nhiều lắm những lần đầu tiên như thế, và sau một khoảng thời gian dài đã trải qua, nhìn lại tôi thấy mình trưởng thành hơn. Con người bên trong tôi đang hoàn thiện hơn. Tôi và bạn, chúng ta đều có những lần đầu tiên như thế, dù cho không giống nhau ở một lĩnh vực nào, với những thành tựu đạt được ở mức độ khác nhau nhưng chúng ta đều có một điểm chung: Can đảm, chấp nhận thử thách và vượt qua chính mình. Continue reading Những thành công đầu tiên

Bắt đầu ngay từ hôm nay

Đã bao giờ, bạn mong muốn làm những điều gì đó, những điều mà bạn nghĩ là sẽ rất tốt nếu mình thực hiện chúng – Ví dụ như tập nấu ăn, đi học đàn ghi ta, bắt đầu đọc hay viết một cuốn sách, hay đơn giản chỉ là gọi điện hỏi thăm những người bạn mà bạn biết họ rất mong tin bạn?! Hãy bắt đầu làm những điều đó ngay hôm nay. Hãy sống hết mình cho ngày hôm nay, làm những điều tốt đẹp, những điều bạn rất muốn làm và có thể làm được. Hãy sống như ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời, hãy trân trọng lấy hiện tại.

Đã từ lâu, tôi mong muốn mình sẽ sắp xếp, quản lý thời gian mình thật khoa học, để tôi có thể làm những điều tôi muốn làm. Nhưng tôi thường hay trì hoãn, hôm nay mình còn bận nhiều việc, tôi còn phải đợi những ngày này qua đi, và cứ như thế, những việc tôi muốn làm cứ trì hoãn mãi. Đó chẳng phải là điều đáng tiếc sao? Continue reading Bắt đầu ngay từ hôm nay

Thoáng nghĩ về thầy

Nhân đọc bài “Người thầy thời hiện đại” của bạn Thân Quang Minh tự nhiên mình nhớ đến bài thơ này. Một bài thơ dung dị, được viết cách đây hơn chục năm, nhưng càng đọc càng thấy thấm thía. Chắc không cần phải đợi đến ngày 20/11 để bày tỏ lòng biết ơn với người thầy(?!), vì thế, hôm nay mình muốn giới thiệu với các bạn bài thơ này. Bài thơ do một người anh học cùng trường cấp ba với mình ngày xưa sáng tác. Mình chép lại bài thơ này bằng trí nhớ “có hạn” của mình. 🙂
Continue reading Thoáng nghĩ về thầy

Thế hệ được chọn

Chào các bạn,

Hôm nay Thu Hằng có bài nhạc “Vì các bạn là thế hệ được chọn” (do Thu Hương dịch). Các bạn có bao giờ nghĩ rằng mình là thế hệ được chọn không?

Hôm trước Thu Hương cũng có dịch bài The First Fruit của mình, nói về thế hệ này là thế hệ “hoa quả đầu tiên” để mang đất nước lên hàng cường thịnh.
Continue reading Thế hệ được chọn

Đi mua chanh

Chào các bạn,

Mình đang đứng trước hiên nhà cố ý đợi một số anh em Buôn Làng đến giúp xây các cây trụ hàng rào. Đợi chưa đến năm phút, bố Đanh đến trên tay cầm một cái bay. Trong khi chờ thêm những anh em khác, mình hỏi bố Đanh: “Mùa này đang nắng, gia đình đã đào hết mì chưa?”. Bố Đanh cho biết năm nay gia đình chỉ trồng được ít mì, nên đã nhổ và cắt xong, đang phơi khô.

Nói chuyện đến đây, nhìn ra ngoài mấy cây trụ hàng rào thấy mẹ Rít, đầu đội mũ len và quấn khăn quàng cổ thật kín trong khi trời đang rất nóng, đi chậm chậm xiêu xiêu như muốn ngã, trên tay cầm một gói nilon nhỏ đựng bột màu trắng, ở xa nên mình không nhận ra đó là gói gì!

Nhìn mẹ Rít đi trong tư thế không bình thường nên mình gọi hỏi thăm. Gọi mãi mẹ Rít cũng không nghe, bố Đanh đang đứng gần đó gọi giúp. Phải gọi to mấy tiếng mẹ Rít lúc đó mới nghe và dừng lại, vén mũ len lên khỏi tai để có thể nghe mình nói. Continue reading Đi mua chanh

Sợ tội lỗi

Chào các bạn,

Mình vừa tham dự một nghi thức gọi là “Bí tích hòa giải”, nghĩa là mình giao hòa với Thượng Đế, với chính mình, và với những người mình đã mắc tội với họ, làm họ đau khổ và thiệt hại.

Các bạn, ai trong chúng ta cũng có tội, hoặc nếu không thì có lỗi. Ngay cả thánh nhân trước khi trở thành thánh nhân, cũng là những tội nhân, và thậm chí còn là đại ác trong mắt người đời. Điểm cốt lõi là chúng ta có dám nhận tội lỗi của mình, trở nên sám hối, cam kết thực hiện bù đắp lỗi lầm cho người trực tiếp bị thiệt hại, hành động để cải thiện cho mình tốt lên? Hầu hết mọi người sau khi thực hiện lỗi lầm, thì cho dù có bị người khác phát hiện và lên án, đều có cảm giác sợ hãi khi đứng trước “tòa án lương tâm”. Continue reading Sợ tội lỗi

Giữ kẻ thù của bạn ở gần bạn

Chào các bạn,

Một người bạn của mình là cựu thứ trưởng ngoại giao của Mỹ, trong một lần nói chuyện với mình về đề tài chính trị nào đó, đã nói với mình: “Keep your enemy close to you” (“Giữ kẻ thù của bạn ở gần bạn”).

Câu này có hai nghĩa đi đôi với nhau. Các bạn xem các phim truyện lịch sử của Trung quốc thường thấy khi vua lo lắng là tướng của mình ở biên thùy có âm mưu tạo phản, thì vua triệu tướng về kinh đô, làm tướng ở kinh thành gần vua để vua dễ quản lý. Và điều thứ hai quan trọng hơn, là lấy lễ và tình để đãi người tướng đó.
Continue reading Giữ kẻ thù của bạn ở gần bạn

Sợ ma

Chào các bạn,

Trong số học sinh giáo lý của mình có em A Viên, năm nay hai mươi tuổi gia đình ở xóm Đào. Em A Viên là anh ruột của em Vương, học sinh lớp Mười một Lưu Trú của mình.

Lớp giáo lý được khai giảng vào đầu tháng Chín, mỗi tuần lớp mình học hai buổi: Một buổi học vào tối thứ Sáu sau thánh lễ chiều, các em học đến hơn tám giờ tối mới về, và một buổi học vào sau thánh lễ sáng Chúa nhật dành cho thiếu nhi. Thời gian đầu em A Viên đi học rất đều nhưng khoảng một tháng nay, gần như em A Viên vắng mặt trong các buổi học tối thứ Sáu.

Sáng Chúa Nhật em A Viên đến lớp, mình hỏi lý do sao em A Viên không đi học các buổi tối thứ Sáu? Em A Viên đứng cúi đầu không nói gì! Mình cho em A Viên biết: Continue reading Sợ ma