All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Thành thật

Chào các bạn,

Chúng ta thiếu thành thật, nói thẳng ra là nói dối, nhiều hơn chúng ta tưởng tượng:

– Quảng cáo và bán hàng nói dối.

– Quan chức tham nhũng nói dối.

– Chính phủ các nước nói dối để tạo chiến tranh (kiểu The Tonkin Gulf Incident – Sự kiện Vịnh Bắc Bộ – năm 1964 để tấn công Việt Nam, hay Weapons of Mass Destruction – Vũ khí giết người hằng loạt – năm 2003 để tấn công Iraq).

– Văn hóa phong bì nói dối. Continue reading Thành thật

Hiểu chữ và hiểu sống

Chào các bạn,

“Vô chấp” là không chấp vào đâu, không dính vào đâu, không bám cứng vào đâu. Đọc câu này có lẽ các bạn đã hiểu “vô chấp” bằng chữ.

Mình học điều này năm mình 18 tuổi, học triết ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, và đương nhiên là hiểu chữ tức thì, vì chẳng có gì là khó hiểu.

Nhưng mình chỉ bắt đầu hiểu “vô chấp” trong cuộc sống 22 năm sau, khi mình 40. Và mình biết rằng từ 18 tuổi cho đến 40 mình chẳng hiểu “vô chấp” gì cả. Continue reading Hiểu chữ và hiểu sống

Guốc/giày cao thời Trung cổ ở Âu Châu

Mình tình cờ khám phá trong khi search Internet để nghiên cứu vài vấn đề.

Các guốc/giày này gọi là guốc/giày cao thì đúng hơn là guốc/giày cao gót, vì chúng nâng cao cả bàn chân đều nhau. Và cả nam lẫn nữ đều mang như nhau. Tiếng Anh gọi là patten.

Thấy ngồ ngộ nên gửi đây để chia sẻ với các bạn.

Mến,
Hoành

Đầu thế kỷ 19, đáy gỗ, quai da, kiềng sắt dưới đáy.
Continue reading Guốc/giày cao thời Trung cổ ở Âu Châu

Yêu có nghĩa là không bao giờ phải nói anh/em rất tiếc

Chào các bạn,

Thời thập niên 1970s có cuốn truyện, và làm thành phim, tên là Love Story. Erich Segal là tác giả, Ali MacGraw và Ryan O’Neal là hai diễn viên chính. Câu truyện nói về cuộc tình của một đôi trẻ tuổi đại học, khác giai cấp xã hội – nàng Jennifer thuộc gia đình bình dân, sống tự do thoải mái, thân với bố đến nỗi gọi bố bằng tên “Phil” chứ không gọi “bố”; chàng Oliver thuộc gia đình quý phái giàu có nhiều đời, nói chuyện với bố phải gọi bố bằng “Sir”, và bố có rất nhiều kỷ luật, muốn Oliver lớn lên kế nghiệp bố làm lớn. Cuộc tình bị bố Oliver chống đối, nhưng hai cô cậu nhất định chung sống với nhau. Rất tiếc là Jennifer bị ung thư và mất sau đó không lâu.

Cuốn truyện đơn giản này nói đến sự nổi loạn của thế hệ trẻ Hippie chống lại những nề nếp và quy luật cũ của xã hội. Đây là một cuốn phim làm nhiều người trẻ khóc thời đó. Nó mở cho người trẻ một chân trời mới – tình yêu dữ dội vượt biên giới, nề nếp cũ rất chán, lối sống thân thiện tự do đến mức gọi bố bằng tên.

Trong phim có một câu nói trở thành nổi tiếng cho đến ngày nay. Câu này được nói hai lần trong phim: Love means never having to say you’re sorry (“Yêu có nghĩa là không bao giờ phải nói bạn/anh/em rất tiếc”). Một lần Jennifer nói với Oliver khi Oliver định xin lỗi vì đã gây gổ với nàng trước đó. Một lần sau đó là Oliver nói với bố khi bố xin lỗi: “I’m sorry”, vì những đòi hỏi khó khăn của bố trước kia.

Trong thập niên 70s câu này trở thành câu nói thường xuyên trên miệng người trẻ. Nhưng chân lý của câu này có lẽ là ngàn đời: Khi yêu thì ta không cần và không đòi hỏi người yêu phải xin lỗi. Vì em yêu anh, nên anh không bao giờ phải nói với em “anh rất tiếc/anh xin lỗi”.

Nghĩa là hiểu nhau là đủ, anh đã biết anh làm em buồn và em thấy được điều đó trong mắt anh. Vậy là đủ rồi, anh chẳng phải nói gì cả.

Có phải vậy là tình yêu không?

Yes, đó là tình yêu. Khi người ta không yêu nhau, người ta yêu cầu người kia nhận lỗi và xin lỗi công khai, có khi đòi phải xin lỗi trên báo chí, hay tại văn phòng Ủy ban Nhân dân nơi đang có 2 nghìn người dân đứng đợi. Có lẽ là hành chánh, luật pháp, công lý, hay đấu đá thì phải vậy.

Nhưng yêu thì không cần phải thế. Anh không cần em nói gì, em không cần anh nói gì. Chúng ta biết nhau sâu đậm trong tim là đủ.

Đó là tình yêu, các bạn.

Chúc các bạn luôn hạnh phúc trong tình yêu.

Mến,

Hoành

© copyright 2018
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Quân bằng tinh thần và cơ thể

Chào các bạn,

Chúng ta có câu: “Một tinh thần minh mẫn trong một cơ thể tráng kiện.”

Quân bằng tinh thần và cơ thể rất quan trọng, và có lẽ chúng ta nên hiểu một chút về quân bằng này. Bộ óc, dù nhỏ, dùng đến 1/5 năng lượng của cả cơ thể. Đó là bình thường. Nếu ta dùng đầu óc nhiều, như là học các môn cần tập trung và suy nghĩ nhiều, thì năng lượng đầu óc tiêu thụ có thể cao hơn. Điều chính là cách sử dụng năng lượng của đầu óc có thể giúp bạn thông minh hơn vì sử dụng đầu óc thường xuyên, nhưng không tạo được sức mạnh cho cơ thể. Nghĩa là, nếu bạn học nhiều mà thiếu hoạt động thì cơ thể sẽ yếu kém và bạn sử dụng rất nhiều năng lượng, tức là làm cơ thể yếu đi, mà không có gì bù đắp lại. Continue reading Quân bằng tinh thần và cơ thể

Gần đèn thì sáng

Chào các bạn,

Chúng ta đã rất quen thuộc với câu “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Bố mẹ đã dạy từ lúc ta còn nhỏ xíu, và có lẽ ta cũng áp dụng câu này trong đời sống thường xuyên. Tiếng Anh có từ “peer pressure” để chỉ áp lực bạn bè có trên nhau để ép nhau làm những việc mình làm hay mình thích. Theo một đám cướp thì sẽ có áp lực đi ăn cướp cùng, chơi một đám bạn nhà thờ thì có áp lực đi nhà thờ cùng. Áp lực này đến một phần từ các bạn muốn ta giống họ, và một phần vì chính ta muốn giống các bạn.

Có hai ngọn đèn lớn nhất thế giới để chúng ta “gần”, đó là Chúa Giêsu và Phật Thích Ca. Và nếu chúng ta thông minh thì ta sẽ gần hai ngọn đèn lớn nhất này, thay vì chỉ đi theo các ngọn nến, gió chưa kịp thổi đã tắt. Continue reading Gần đèn thì sáng

Trưởng thành là gì?

Chào các bạn,

Chúng ta muốn nói điều gì khi ta nói “Cô/cậu này trưởng thành rồi”?

Có lẽ là tùy theo tuổi – trưởng thành lúc 15 tuổi thì khác trưởng thành lúc 30 tuổi. Nhưng có lẽ điểm chung khi ta nói “trưởng thành” là biết lo lắng chăm sóc đến người khác – chăm sóc các em trong gia đình, giúp mẹ làm việc nhà và lo cho các em, chăm sóc học trò, chăm sóc công ty…

Mình khó có thể nghĩ đến một người chỉ biết chăm sóc cho chính mình – ăn, ngủ, mặc đẹp – mà có thể gọi là trưởng thành. Continue reading Trưởng thành là gì?

Trình độ tập trung

Chào các bạn,

Theo quan sát của mình thì mức độ thành công của một người, dù người đó định nghĩa thành công là gì, tùy thuộc rất nặng vào mức độ tập trung của người đó vào công việc chính. Ví dụ: Nếu bạn thích nấu nướng và tập trung vào nấu nướng thường xuyên, rất có thể là bạn sẽ có lúc làm chủ nhà hàng lớn.

Mình có cậu cháu, học không hết trung học, mới hết lớp 11 là nghỉ học vào làm việc trong nhà hàng. Đương nhiên là làm việc vặt, rồi từ từ làm phụ bếp, rồi làm bếp, rồi thành bếp chính của nhà hàng, năm 24, 25 gì đó, cậu thành chủ nhà hàng triệu đô. (Lúc cậu này nghỉ học, mọi người trong gia đình đều stressed, mình nói với mọi người là đừng stress, hãy khuyến khích cậu làm bếp vì cậu thích làm bếp). Continue reading Trình độ tập trung

Luyện tâm để lãnh đạo

Chào các bạn,

Trong khi học luyện tâm trên ĐCN, mình thường nói đến tĩnh lặng, an lạc, và giúp người khác tĩnh lặng theo mình. Nhưng trên phương diện xã hội, luyện tâm là để lãnh đạo, đặc biệt là lãnh đạo ở cấp lãnh đạo các công ty hay các bộ ngành trong chính phủ.

Những người ở cấp lãnh đạo thấp, cũng cần luyện tâm. Các bạn có thể đọc các sách lãnh đạo ngoài kia, nhưng thực sự là bạn sẽ không học được nghệ thuật lãnh đạo nếu các bạn không luyện tâm. Các sách lãnh đạo bên ngoài, thực sự là dạy quản lý, không dạy lãnh đạo. Lãnh đạo là từ tâm mình mà ra. Continue reading Luyện tâm để lãnh đạo

Phần đầu của tĩnh lặng

Chào các bạn,

Tĩnh lặng đầu tiên là yên lặng. Yên lặng chưa phải là tĩnh lặng, tĩnh lặng là yên lặng và một thái độ hòa ái yêu thương. Nhưng ít nhất đó là phần bắt đầu của tĩnh lặng, nếu ồn quá thì không tĩnh lặng được. Cũng như hai người cãi nhau hay đánh nhau, muốn hòa bình thì trước hết phải yên lặng, ngồi yên không cãi nhau đánh nhau. Rồi từ từ sẽ đến thái độ thông hiểu, thân thiện và yêu thương. Continue reading Phần đầu của tĩnh lặng

Vô danh thiên địa chi thủy

Chào các bạn,

Lão tử viết bốn câu đầu của Đạo Đức Kinh:

Đạo khả đạo phi thường đạo
Danh khả danh phi thường danh
Vô danh thiên địa chi thủy
Hữu danh vạn vật chi mẫu

Dịch nghĩa

Đạo có thể gọi là Đạo, thì không là Đạo vĩnh cửu
Tên có thể gọi là tên, thì không là tên vĩnh cửu
Không tên là khởi thủy của trời đất
Có tên là mẹ của vạn vật
Continue reading Vô danh thiên địa chi thủy

Đời sống có mục đích

Chào các bạn,

Rất nhiều người, đặc biệt là người trẻ, có câu hỏi thường trực: Mình nên học nghề gì? Hay, mình nên làm nghề gì? Câu hỏi này mà không có câu trả lời thì chẳng biết nên thi vào đại học nào, hay tìm việc ở đâu.

Và thường là trả lời câu hỏi này không dễ. Chính vì vậy mà rất nhiều người không vui và cứ cảm tưởng mình như bèo dạt mây trôi, không có nơi để đứng vững.

Sở dĩ khó trả lời vì chúng ta thường có một số chuẩn mực để lựa chọn: nghề sang, nghề làm nhiều tiền, nghề nhiều người kính nể, nghề nhàn hạ, nghề được đi nhiều, nghề được học hỏi nhiều… Continue reading Đời sống có mục đích

Ai là thầy của bạn?

Chào các bạn,

Khi chúng ta học một người ta gọi người đó là thầy, dù ta học face-to-face hay chỉ là đọc sách của người ấy. Và đương nhiên là truyền thống tôn sư trọng đạo luôn dạy ta nghe lời thầy. Hay nói cách khác là tin vào thầy.

Điều này chẳng có gì sai cả. Nhưng đừng quên người thầy đầu tiên và vĩnh viễn vẫn là chính bạn. Continue reading Ai là thầy của bạn?

Mừng lễ Phục Sinh 2018

Chào các bạn,

easteraroundtheworldChúa nhật, 1 tháng 4, 2018 là lễ Phục Sinh (Easter), ngày lễ quan trọng nhất trong Kitô Giáo (Công giáo – Catholicism, Chính thống giáo – Orthodox, và các giáo phái Tin lành – Protestantism). Dù là người ta không mừng lễ Phục Sinh lớn và vui như Lễ Giáng Sinh (Christmas, 25 tháng 12), trên phương diện thần học, lễ Phục Sinh quan trọng hơn lễ Giáng Sinh, vì Kitô Giáo được xây dựng trên một điểm cực kỳ quan trọng—Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá và chết, và ba ngày sau Người sống lại. Phục sinh là sống lại. Lễ Phục sinh là lễ kỷ niệm sự sống lại của chúa Giêsu. Nếu không có sự sống lại, không có lễ Phục Sinh, không có Kitô Giáo. Continue reading Mừng lễ Phục Sinh 2018

Ở đây lúc này

Chào các bạn,

“Ở đây lúc này” thực sự có nghĩa là gì các bạn?

Tức là sống ngay tại đây, ngay tại giây phút này, ngay tại hiện tại.

Nhưng như vậy có nghĩa là gì trong hành động?

Nghĩa là, nếu bạn đang đi bộ trên một con đường đất, bạn thấy từng đóa hoa dại nhỏ mọc hai bên đường, nhận ra được vẻ đẹp của chúng, và thưởng thức vẻ đẹp của chúng. Và đám mây trắng lờ lững trên trời. Và những hàng cây đang lay nhè nhẹ trong gió. Và chú chim nhỏ đang lục lọi giữa thảm cỏ non. Và làn gió nhè nhẹ đang vuốt ve má bạn… Continue reading Ở đây lúc này