Gandhi on Jesus – Gandhi viết về Giêsu (Chương 13)

 

CHAPTER 13

FOR CHRISTIAN FRIENDS

“Dear Brother Gandhi,

 Under a double prompting when praying for you, I sit down to write. You have had your name blazoned abroad all over the (so-called) civilized world, as one of the greatest philosophers and sacrificial workers on earth. In India you have been proclaimed the Mahatma and actually worshipped as one of the incarnations of India’s many deities, and much as you have declared that you do not encourage these ascriptions of sanctity, you would indeed be more than human if you did not occasionally feel a sweet complacency in them. Your practice also of fastings when sin has been committed, or quarrels have taken place in your Ashram or schools, has had a tendency to make Indians believe that you can merit blessing which can be communicated to others,— but has anybody been loving and courageous enough to write and challenge you as to how personally you are going to obtain atonement for your own sin? All your self-denials and fastings and prayers and good deeds cannot blot out one sin of your earlier days. For thirty or more years of your life you lived the carnal self life, seeking and forming your own plans and ambitions without seeking to know God’s purpose for your life or to honour His holy name.

 

 You were a trustee of talents intended to be used for the glory of God and the good of your fellowmen. Nothing that you do can obliterate the record of those years of indifference and disobedience. Every hour of every day of that period at least lifts up its voice in condemnation. Law must be vindicated. Some punishment must be inflicted. But even on earth it is a recognized principle that the prerogative of an earthly king is to have mercy — and yet righteousness must be the very foundation from which mercy may flow. The Laws of the Universe proclaim the impartial justice of the Creator and confirm the Bible declaration: ‘The soul that sinneth, it shall die,’ and yet the doctrine of vicarious suffering is written in the very nature of human existence. God is Love. Every pulse of love in every creature has its origin and activity from Him. Parental, mother love,  all love is a manifestation of our emanation from the fountain of the Divine Love.

 Milton sings either accept His tremendous claims as of Divine origin, or reject them as only human and fallible. And when He declares as He did to the Jews of His day — ‘If ye believe not that I am He, you shall die in your sins,’ or ‘ I am the way, the truth and the life, no man cometh unto the Father but by me,’ — you must either believe Him to have been self-deceived, or deliberately false. I see no other solution.

 

I pray daily that Christ may grant you revelation of Himself, as He did to Saul of Tarsus, that before you pass off this earthly scene, you may be used to proclaim to India’s millions the sacrificial efficacy of His precious blood.

 Yours lovingly in His glad service.”

 

 

 

This is a typical letter from an old English friend who regularly writes such letters almost every six months. This friend is very earnest and well known to me. But there are numerous other correspondents unknown to me who write in the same strain without arguing. Since now I cannot, for reasons of health, write to individuals, I use this letter as a text for a general reply. Incidentally this effort will enable the readers of Harijan, who accept my guidance, to understand the nature of my religious belief.

My correspondent is a literalist. He gives its literal meaning to every text of the Bible in spite of its clear statement that “the letter killeth, the spirit giveth life.” My very first reading of the Bible showed me that I would be repelled by many things in it if I gave their literal meaning to many texts or even took every passage in it as the word of God. I found, as I proceeded with my study of the scriptures of the various religions, that every scripture had to be treated likewise, not excepting the Vedas or the Upanishads. Therefore the story of the immaculate conception when I interpret mystically does not repel me. I should find it hard to believe in the literal meaning of the verses relating to the immaculate conception of Jesus. Nor would it deepen my regard for Jesus if I gave those verses their literal meaning. This does not mean that the writers of the Gospels were untruthful persons. They wrote in a mood of exaltation. From my youth upward I learnt the art of estimating the value of scriptures on the basis of their ethical teaching. Miracles, therefore, had no interest for me. The miracles said to have been performed by Jesus, even if I had believed them literally, would not have reconciled me to any teaching that did not satisfy universal ethics. Somehow or other, words of religious teachers have for me, as I presume for millions, a living force which the same words uttered by ordinary mortals do not possess.

Jesus then, to me, is a great world teacher among others. He was, to the devotees of His generation, no doubt “the only begotten son of God”. Their belief need not be mine. He affects my life no less because I regard Him as one among the many begotten sons of God. The adjective ‘ begotten’ has, for me, a deeper and possibly a grander meaning than its literal meaning. For me it implies spiritual birth. In His own time He was the nearest to God.

Jesus atoned for the sins of those who accepted His teachings by being an infallible example to them. But the example was worth nothing to those who never troubled to change their lives. A regenerate outgrows the original taint even as purified gold outgrows the original alloy

I have made the frankest admission of my sins. But I do not carry their burdens on my shoulders. If I am journeying Godward, as I feel I am, it is safe with me. For I feel the warmth of the sunshine of His presence. My austerities, fastings and prayers are, I know, of no value if I rely upon them for reforming me. But they have an inestimable value if they represent, as I hope they do, the yearnings of a soul striving to lay his weary head in the lap of his Maker.

The Gita has become for me the key to the scriptures of the world. It unravels for me the deepest mysteries to be found in them. I regard them with the same reverence that I pay to the Hindu scriptures. Hindus, Mussalmans, Christians, Parsis, Jews are convenient labels. But when I tear them down, I do not know which is which. We are all children of the same God. ” Verily verily I say unto you, not everyone that sayeth unto me Lord, Lord, shall enter the Kingdom of heaven, but he that doeth the will of my Father which is in heaven shall enter the Kingdom,” was said, though in different words, by all the great teachers of the world.

 

Harijan, 18-4-1936

CHƯƠNG 13

VỚI NHỮNG NGƯỜI BẠN KITÔ HỮU

Anh  Gandhi kính mến,

 Dưới một sự thúc dục gấp bội khi cầu nguyện cho anh, tôi ngồi viết. Tên tuổi của anh đã được ca ngợi ở nước ngoài trên khắp (cái được gọi là) thế giới văn minh, như là  một trong những nhà triết học và người phụng sự hiến sinh vĩ đại nhất trên trái đất. Ở Ấn Độ, anh đã được tuyên bố là Mahatma [người có năng lực siêu nhiên] và thực sự được tôn thờ như hóa thân của một trong những vị thần Ấn Độ, và dù anh  đã tuyên bố nhiều lần rằng anh không khuyến khích việc gán chức thánh cho anh, anh thực sự siêu hơn loài người nếu anh không thỉnh thoảng cảm thấy một sự tự mãn ngọt ngào về những ca tụng đó. Việc anh thực hành ăn chay khi tội lỗi đã xảy ra, hoặc khi những cuộc cãi vã xảy ra trong làng Ashram hoặc các trường học của anh, có xu hướng khiến người Ấn Độ tin rằng anh đáng được phước lành mà anh sẽ chuyển lại cho những người khác,– nhưng có ai đủ yêu anh và đủ can đảm để viết cho anh và thử thách rằng làm sao cá nhân anh có thể chuộc tội cho chính tội lỗi của anh? Tất cả mọi chối bỏ chính mình, nhịn ăn, cầu nguyện, và việc thiện của anh không thể xóa bỏ một tội nào anh đã phạm ngày trước. Trong ba mươi năm hoặc hơn thế nữa, anh đã sống cuộc sống xác thịt, tìm kiếm và hình thành những kế hoạch và tham vọng của riêng anh mà không tìm kiếm để biết mục đích của Thượng đế dành cho đời anh hoặc để tôn vinh tên Ngài.

Anh là một người được giao phó nhiều tài năng để sử dụng cho vinh quang của Thượng đế và cho điều lành của đồng bào anh. Không điều gì anh làm có thể xóa sổ những năm tháng thờ ơ và bất lễ đó. Mỗi giờ mỗi ngày trong khoảng thời gian đó ít nhất cất tiếng nói kết án. Luật pháp phải chiến thắng. Hình phạt phải được giáng xuống. Nhưng ngay cả trên trái đất, một nguyên tắc được công nhận là đặc quyền của một vị vua trần thế là được lòng thương xót – tuy nhiên công chính phải là nền tảng từ đó lòng thương xót có thể tuôn chảy. Luật của Vũ Trụ tuyên bố công lý vô tư của Tạo Hóa và xác nhận tuyên ngôn Kinh Thánh: ‘Linh hồn nào phạm tội, sẽ chết’, tuy nhiên giáo lý về chịu đau khổ thay cho người khác được viết trong chính bản chất của sự tồn tại của con người. Thiên Chúa là Tình yêu. Mỗi nhịp đập của tình yêu trong mọi sinh vật đều có nguồn gốc và hoạt động từ Ngài. Tình yêu của cha mẹ, mẹ, tất cả tình yêu là một biểu hiện của sự xuất phát của chúng ta từ dòng Tình yêu thiêng liêng.

 Milton ca rằng hoặc chúng ta chấp nhận là những tuyên bố vĩ đại của Ngài đã có nguồn gốc từ Thượng đế, hoặc chối bỏ những tuyên bố đó như chỉ là lời nói con người và có thể sai. Và khi Ngài tuyên bố như Ngài đã làm với người Do Thái trong thời đại của Ngài – ‘Nếu anh em không tin ta là Thượng đế, anh em sẽ chết trong tội lỗi,’ hay ‘ Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến với Cha mà không qua thầy, ‘ – anh đã tin rằng Ngài hoặc là tự lừa dối mình hoặc là cố tình dối trá. Tôi không thấy câu trả lời nào khác.

[Tên Thượng đế trong Thánh kinh là I Am Who I Am, tên tắt là “I Am” như trong câu Giêsu nói “I am He” – Ta là Thượng đế – Thượng đế là Ta]

 Tôi cầu nguyện hàng ngày rằng Chúa Kitô có thể ban cho anh sự mặc khải về chính Ngài, như Ngài đã làm với Saul (Paul), rằng trước khi anh thoát khỏi cảnh trần gian này, anh có thể được Ngài dùng để tuyên bố cho hàng triệu người Ấn Độ về sự hiến sinh hữu hiệu của dòng máu quý giá của Ngài.

 Trân trọng trong hoan hỉ phụng sự của Ngài. 

Trên đây là một lá thư điển hình từ một người bạn cũ người Anh thường xuyên viết những lá thư như vậy cho tôi, gần như cứ sáu tháng một lần. Người bạn này rất nhiệt tình và tôi biết khá rõ ông. Nhưng tôi cũng có rất nhiều thư khác gửi từ người tôi không biết, họ đều viết cùng một suy nghĩ nhưng không tranh luận. Vì lý do sức khỏe, tôi không thể viết thư trả lời từng cá nhân, tôi lấy bức thư này như một văn bản ví dụ để trả lời chung. Tình cờ, lá thư trả lời này của tôi sẽ cho phép các độc giả của báo Harijan, những người chấp nhận sự hướng dẫn của tôi, hiểu bản chất của niềm tin tôn giáo của tôi.

Người viết lá thư đó cho tôi là một người dịch từng chữ. Ông hiểu theo nghĩa đen mọi từ ngữ trong văn bản Thánh Kinh bất chấp tuyên bố rõ ràng rằng “câu chữ giết người, tinh thần cho sự sống.” Lần tôi đọc Kinh thánh đầu tiên cho tôi thấy rằng tôi sẽ thấy kinh tởm bởi rất nhiều điều viết trong đó nếu tôi hiểu theo nghĩa đen của câu chữ hoặc thậm chí xem mọi đoạn trong đó là lời của Thượng đế. Tôi đã tìm thấy, khi tôi tiến hành nghiên cứu kinh sách của các tôn giáo khác nhau, rằng mọi kinh sách đều phải được đối xử tương tự, không ngoại trừ kinh Vệ Đà hay kinh Upanishads của Ấn giáo. Do đó, câu chuyện về vô nhiễm nguyên tội, khi tôi giải thích một như một ẩn ngữ, không làm tôi kinh tởm. Tôi thấy thật khó tin vào nghĩa đen của những đoạn liên quan đến thụ thai đồng trinh của mẹ của Giêsu. Điều này cũng chẳng khiến tôi tôn kính Giêsu hơn nếu tôi hiểu theo nghĩa đen. Cũng không có nghĩa là người viết Tin mừng không trung thực. Họ đã viết trong một tâm trạng phấn khích. Từ tuổi trẻ lớn lên tôi đã học được nghệ thuật ước tính giá trị của thánh thư trên cơ sở lời dạy đạo đức. Phép lạ, do đó, không có hứng thú với tôi. Các phép lạ được cho là làm bởi Giêsu, ngay cả khi tôi tin theo nghĩa đen, cũng sẽ không hòa giải được tôi với bất kỳ giáo lý nào không hợp với đạo đức chung. Bằng cách này cách khác, những lời của các thầy tâm linh dành cho tôi, cũng như cho hàng triệu người, là một sức sống mà những từ tương tự được nói ra bởi người phàm tục không có được.

Jesus, với tôi, là một người thầy thế gian vĩ đại trong số nhiều thầy khác. Đối với những người sùng bái vào thời Giêsu, chắc chắn Giêsu là “con một của Chúa”. Niềm tin của họ không nhất thiết phải là của tôi. Nhưng Giêsu ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi không ít đi khi tôi coi Giêsu là một trong số rất nhiều người con của Chúa. Tính từ ‘con một ‘, đối với tôi, có nghĩa sâu sắc hơn và có thể là lớn hơn nghĩa đen. Đối với tôi con một ngụ ý sự sinh ra về tâm linh. Trong thời của Giêsu, Giêsu là người gần gũi nhất với Thượng đế.

Giêsu chuộc tội cho những người đã tiếp nhận lời dạy của Ngài bằng việc trở thành một ví dụ không thể sai đối với họ. Nhưng ví dụ này không có giá trị nào đối với những người không bao giờ buồn thay đổi cuộc sống của họ. Một nhánh khuyết tật thành lớn hơn vết thương nguyên thuỷ, như một nhánh vàng ròng mọc lớn hơn cục hỗn hợp vàng thô.

Tôi vẫn thừa nhận thẳng thắn nhất về tội của mình. Nhưng tôi không mang gánh nặng tội lỗi trên vai. Nếu tôi đang đi tới Thượng đế, như tôi đang cảm thấy tôi làm, điều đó ổn với tôi. Vì tôi cảm thấy nắng ấm toả ra từ hiện diện của Thượng đế. Sự khắc khổ, nhịn ăn và cầu nguyện của tôi, tôi biết, không có giá trị nếu tôi dựa vào việc đó để chuyển đổi tôi. Tuy nhiên những thực hành đó có một giá trị không đo đếm được nếu như việc đó, như tôi hy vọng, đại diện cho khao khát của một linh hồn đang ra sức đặt cái đầu mệt mỏi của mình vào lòng Thượng đế.

Trường ca Gita đối với tôi trở thành chìa khóa cho kinh sách của thế giới. Gita làm sáng tỏ cho tôi những bí ẩn sâu sắc nhất được tìm thấy trong khinh sách thế giới. Tôi coi những bí ẩn đó với sự tôn kính tương tự như đối với kinh sách Ấn giáo. Người Ấn giáo, Hồi giáo, Cơ đốc giáo, Parsis, người Do Thái là những nhãn hiệu tiện lợi. Nhưng khi tôi xé toạc những nhãn hiệu, tôi không biết cái nào là cái nào. Chúng ta đều là con của cùng một Thượng đế. “Quả thật, thầy nói với anh em, không phải ai kêu Chúa ơi, Chúa ơi, sẽ vào Nước Thiên Đàng, nhưng ai làm theo ý của Cha thầy ở trên trời sẽ vào nước Chúa,” đã được nói ra bằng những cách khác nhau, bởi tất cả những người thầy vĩ đại của thế giới.

Báo Harijan, 18-4-1936

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s