
Kiến thức lên tiếng, nhưng khôn ngoan lắng nghe.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
Knowledge speaks, but wisdom listens.
Jimi Hendrix

Kiến thức lên tiếng, nhưng khôn ngoan lắng nghe.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
Knowledge speaks, but wisdom listens.
Jimi Hendrix
Cá rô cá rạch/ Gặp trận mưa rào/ Mày chẳng ở ao/ Mày lên rãnh nước/ Nước xuôi mây ngược/ Mày thích ra sông/ Thoả chí vẫy vùng…

Bài đồng dao này tôi nghe mẹ hát vào một chiều mưa, khi một con cá rô nhỏ xíu lạc theo dòng chảy lách tách rơi vào sân nhà tôi. Mẹ bắt nó thả vào thau nước, để ngày mai tôi đem thả nó về lại ruộng đồng.
Ấu thơ tôi lớn lên cùng đồng dao. Những câu hát ngô nghê dù có nghĩa hay vô nghĩa cũng chứa đựng một tâm hồn trong trẻo, một cái nhìn hồn nhiên trước cuộc đời. Những chiều mưa dầm ngồi trước hiên nhà nhìn bong bóng mưa lần lượt vỡ tan ra, tôi lại lẩm nhẩm: Lạy trời mưa xuống/Lấy nước tôi uống/Lấy ruộng tôi cày/Lấy đầy bát cơm/Lấy rơm đun bếp.
Những đêm trăng sáng, chúng tôi thường tập trung trên bãi cát để chơi trò “Rồng rắn lên mây, có cây lúc lắc…” hay túm tụm lại và thay nhau đọc từng câu: Ông trăng xuống chơi cây cau thì cau sẽ cho mo/Ông trăng xuống chơi học trò thì học trò cho bút/Ông trăng xuống chơi ông Bụt thì ông Bụt cho chùa/Ông trăng xuống chơi nhà vua thì nhà vua cho lính, cho đến khi không tìm ra người bạn nào cho ông trăng nữa thì thôi. Rồi trò Chi chi chành chành/ Cái đanh thổi lửa/ Con ngựa chết trương/ Ba vương ngũ đế. Cả những trò chơi đơn giản nhất cũng có câu hát : Tập tầm vông tay nào không, tay nào có? Tập tầm vó, tay nào có, tay nào không?
… Lâu rồi không nghe ai hát đồng dao. Cả những đứa trẻ ở miền quê xa cũng đã bắt nhịp được với cuộc đua của những con số trong sổ điểm. Bây giờ, những đứa trẻ sinh ra đều phải là thiên tài. Khi tôi lớn lên, “trẻ con” xa lạ với “thiên tài”. Những đứa trẻ quanh tôi chỉ quen với những bài đồng dao mỗi sáng và mỗi tối, với đất đai và cỏ cây. Bây giờ, mười lăm năm sau, những đứa trẻ ấy đang học tiến sĩ ở nước ngoài, khi chưa đầy 30 tuồi. Bây giờ, những đứa trẻ ấy là kiến trúc sư, giảng viên đại học, nhà báo và nhạc sĩ, vẫn sống hạnh phúc với mỗi ngày đang đến và những câu đồng dao trong kí ức.

Cũng như tôi, họ vẫn nhớ bài đồng dao về chiếc đồng hồ: Lúc la lúc lắc/Tích ta tích tắc/Ngày ngày đêm đêm/Chỉ giờ chỉ khắc Người đời nhờ tôi/ Lúc làm lúc chơi/ Có giờ có giấc/ Ngày thức đêm ngơi (nghỉ)
Khi nhìn vào chiếc đồng hồ, bạn nhìn kim nào trước? Kim giờ hay kim phút? Tôi thì nhìn kim giây. Tôi thích những chiếc đồng hồ có kim giây. Khi chiếc đồng hồ còn chạy tốt, đó là chiếc kim duy nhất chuyển động bất cứ lúc nào ta nhìn vào mặt đồng hồ. Nó báo hiệu sự sống. Bây giờ, người ta ngày càng thích giản đơn, và những nhà sản xuất đồng hồ nhiều lúc bỏ quên mất chiếc kim giây.
Tôi thấy buồn vì người ta đã bỏ quên những khúc đồng dao đâu mất, loại chúng khỏi cuộc sống của trẻ con, xoá chúng khỏi ký ức của người lớn. Có ai đó đã nói rằng, khi người ta còn nhớ về tuổi thơ, là người ta còn có thể sống tốt đẹp. Trở về với đồng dao, là trái tim ta trở về với niềm hứng khởi nguyên sơ và ngời sáng. Tình yêu cuộc sống bỗng trỗi dậy và được thanh lọc khỏi những bộn bề rác rưởi của bao nhiêu năm tháng bon chen.
Cuộc đời bắt đầu từ những điều nhỏ bé, thời gian bắt đầu từ một giây. Và nhân loại, chẳng phải bắt đầu từ trẻ con đó sao?!
Đông Vy
Chào các bạn,
Hôm nay tình cờ mình chạy đụng một câu chuyện cũ trên Internet 3 năm về trước, có lẽ là một số bạn đã biết. Đó là những dòng nhật ký của Trần Tuyên trên site.gentlefund.org. Người chuyên viên kỹ thuật 25 tuổi này gặp cơn bệnh máu trắng quái ác, vẫn rất yêu đời viết những dòng nhật ký làm rung động bao con tim trên mạng và mang sức mạnh đến bao nhiêu người. Hôm nay đọc lại chuyện cũ mà lòng thấy bồi hồi, thương mến, cảm phục.
Hãy cùng nhau ôn lại chuyện cũ một tí nhé các bạn.
Báo chí, năm 2006, đăng lại những dòng nhật ký đó. Báo Dân Trí ngày 7.9.2006 viết:

Tuyên ơi, đừng tuyệt vọng!
Ở đúng vào cái tuổi đẹp nhất của đời người – 25 tuổi, chàng thợ kỹ thuật máy bay của Vietnam Airlines Trần Tuyên nhận được hung tin: Anh mắc căn bệnh máu trắng quái ác. Quyết định khó khăn nhất đối với anh lúc đó là chia tay người vợ sắp cưới.
Cùng bố mẹ, em trai và những người thân khác, Tuyên đang chống chọi với thử thách khắc nghiệt nhất của số phận.
“Làm thế quái nào mà mình lại đẹp trai thế nhỉ?” – đó là câu giới thiệu đầu tiên trong blog (nhật ký trên Internet) của Trần Tuyên với biệt danh “cuoihk”.
“Khi mình học Trường Hàng không TPHCM, có lần đi cắt tóc bị hỏng phải cạo trọc, bạn bè thấy giống chú Cuội do nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân đóng, nên gọi là cuội, cuội hàng không” – Tuyên kể.
Tốt nghiệp, Tuyên ra Hà Nội làm việc tại sân bay quốc tế Nội Bài. Nghề của anh rất vất vả, đòi hỏi học cả đời, liên tục cập nhật kiến thức, năm nào cũng phải thi cử, nếu thi trượt thì không thể tiếp tục làm việc được.
Tuyên cố gắng trụ trong vòng quay ấy và mơ về một tương lai. “Tôi thích trẻ con lắm” – Tuyên tâm sự.
Nhưng cuộc đời đã không êm ả như anh muốn. Khi biết tin mình bị bệnh, Tuyên buồn nản và tuyệt vọng. Ngày 6/6/2006, anh bắt đầu ghi nhật ký trên mạng:
“Sao tự nhiên hôm nay mình thấy chán thế nhỉ??? Tự dưng thèm có một người để mình ôm vào lòng, thủ thỉ trò chuyện. Cảm thấy mệt mỏi mặc dù vừa lĩnh được một khoản tiền kha khá. Tiền bây giờ thì làm được điều gì nhỉ??? CHAÁN. Đúng là đời “củ chuối” thật. Chẳng nhẽ lại tung hê hết thảy mọi thứ đi?
Thôi thì bây giờ cố gắng giữ gìn sức khoẻ để bố mẹ và những ai lo lắng cho mình được sống thoải mái và vui vẻ. Đành phải cố thôi chứ thật ra mình đang chán lắm rồi, chẳng nhẽ lại buông xuôi. Thế thì phụ lòng mọi người quá. Cố lên nào… Cố lên nào…”.
Ngày 3/7: I’m comming back (Tôi trở lại)
“Cho TÔI: Sau mấy ngày nằm bệt mới lại ngóc đầu dậy được một tý. Bố mẹ thì luôn lo lắng cho sức khoẻ của mình, còn mình thì sao nhỉ? Chỉ muốn giải thoát đi cho rảnh nợ, cho mọi người đỡ khổ.
Thà rằng đau một lần rồi mọi người sẽ nguôi ngoai, chứ đằng này cứ hàng ngày nhìn thấy mình đau đớn quằn quại thế này các cụ buồn lắm. Biết rằng ai cũng hy vọng vào ngày mai tươi sáng hơn, nhưng cứ mỗi lần bị hành hạ như thế này thì còn ai dám tin vào ngày mai nữa đây.
Mà chết thật, mọi loại thuốc giảm đau đều không còn tác dụng là sao nhỉ? Dẫu biết rằng cuộc đời là một chuỗi những thử thách, nhưng thử thách với mình sao lại gay go thế không biết, kéo dài thế không biết, làm khổ nhiều người thế không biết.
Lúc đầu thì nghĩ đến cái chết, nhưng khi hết đau lại muốn sống. Đúng là phải sống để còn báo hiếu với bố mẹ nữa chứ, còn phải chăm lo cho các cụ khi về già nữa chứ. Phải cố gắng lên thôi, phải chiến đấu với mọi đau đớn, bệnh tật. Cố lên nào…

Cho EM: Chẳng hiểu sao những lúc đau đớn nhất, khủng hoảng nhất thì hình bóng em lại trở về trong tôi. Cuộc sống thật trớ trêu phải không em…
Biết rằng em chia tay tôi là tất yếu, nhưng tại sao tôi cứ phải cố tỏ ra rằng mình cứng cỏi và có thể vượt qua được nỗi đau đó nhỉ? Để rồi đến lúc đau đớn không thể chịu nổi thì hình bóng của em lại về bủa vây trái tim tôi.
Vâng, tôi yếu đuối lắm. Tôi không thể giải thích đó là vì tôi còn yêu em hay tôi đang tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh còn sót lại trong tâm trí tôi. Giải thích với tôi bây giờ thật quá khó.
Chỉ biết rằng khi em đứng trước mặt tôi, tôi đã phải dùng hết lòng tự trọng, lòng tự ái và cả cái sĩ diện hão của thằng con trai để không bật dậy và ôm em vào lòng. Thôi hãy cứ để mọi chuyện trôi qua như mọi người mong muốn đi nhé.
Riêng phần tôi cũng dễ thôi, vì dù sao tôi cũng đã quen với điều đó rồi. Phải cố gắng dành mọi sức lực vào việc khác thôi, dù biết rằng rất khó. Luôn cầu mong cho em được hạnh phúc”.
Được sự giúp đỡ của Hội Mái ấm của trẻ mồ côi (GFO) do ông Nguyễn Đắc Thắng, Việt kiều tại Canada, hiện đang làm việc tại Singapore, đứng đầu, Tuyên và mẹ đã đến Singapore chữa trị tại Bệnh viện Gleneagles.
Một ngày điều trị nội trú ở đây tiêu tốn đến 21 triệu đồng, nên Tuyên và mẹ xin ở nhờ nhà một người bạn và điều trị ngoại trú. Chỉ những ngày phải xạ trị, Tuyên mới nằm trong bệnh viện.
26/7: Tình hình khá tốt
… và bây giờ.
“Vậy là sáng nay bác sĩ đã có hướng đi cho mình rồi. Xét nghiệm tuỷ và máu khá tốt, chỉ có điều bác sĩ cũng thắc mắc về vụ dây thần kinh mắt.
Ông nói có thể có những tế bào rất nhỏ nằm trong dây thần kinh ở mắt gây ra vụ đau đầu và sụp mí. Hiện tại sẽ điều trị bằng tia X trong vòng 12 ngày và uống thuốc kèm theo.
Chiều nay bị một cú đau đầu ở bệnh viện cũng ghê. Họ tiêm vào bắp một phát, vào ven một phát thế là im luôn, nhưng cả người bải hoải”.
27/7: Ngày xạ trị đầu tiên
“Ngày đầu tiên cũng ổn cả. Công nhận họ làm kỹ lưỡng thật. Chạy tia có 10 phút thôi mà họ chuẩn bị đến 20 phút để tia cho chính xác. Đó còn chưa kể ngày hôm qua mất gần một giờ để làm mặt nạ để mặt và cổ không bị cháy.
Họ định hình khuôn mặt rồi chụp hình sọ não lên, sau đó xác định sẽ phải chạy tia vào dây thần kinh nào, đánh dấu và chạy đúng chỗ đã định sẵn. Ngày đầu tiên chưa mệt, nhưng những ngày tới sẽ ngấm và mệt hơn.
Bác sĩ đã doạ rằng đầu mày sẽ chia làm hai màu: Trắng và đen (hoặc đỏ). Nhìn mình sắp tới sẽ giống thằng cha hai mặt trong phim Batman quá, còn gì là vẻ đẹp trai trời phú nữa hả trời.
Mà cái mặt nạ họ làm cho mình đẹp ra phết. Hôm nay đã hỏi em y tá rồi, khi nào hết đợt điều trị sẽ mang về làm kỷ niệm. Về nhà kiếm thạch cao đổ vào rồi bày ở phòng khách doạ trẻ con chơi”.
Ngày 28/7: Buồn quá
“Ơ đời mình đâu có sống bạc bẽo lắm đâu, hoàn hảo thì không ai dám nhận rồi, nhưng cớ sao ông trời lại đối xử như vậy với mình nhỉ? Thôi mặc kệ ông vậy, ông muốn làm gì em thì ông cứ làm, miễn sao ông để cho những người sống quanh em được hạnh phúc vui vẻ là em cảm ơn ông rồi…
Bây giờ chỉ thèm được tụ tập cùng đám bạn thân, rồi đi ăn uống buôn dưa lê với nhau cười nói thoải mái là vui nhất xứ này rồi. Ở bên này cũng chẳng biết nói chuyện với ai nữa, đâm ra lại cứ hay suy nghĩ lung tung. Đúng là dở hơi thật rồi!
Viết blog một lúc cảm thấy yêu đời lại rồi. Có cái blog này hay thật đấy. Xin cảm ơn em Thanh đã dẫn dụ mình vào cái trang này”.
Từ một chàng trai tràn trề sức sống với nụ cười rạng rỡ tinh nghịch luôn nở trên môi, Tuyên trở thành người có bộ dạng “khủng khiếp” với cái đầu trọc lốc, mặt bự ra và mí mắt sụp xuống.
Anh tăng đến 10kg và mặc dù nhiều khi không muốn ăn, vẫn cố gắng nuốt để mẹ vui lòng và lấy sức đấu tranh với bệnh tật.

2/8: Sinh nhật mẹ
“Mẹ ơi, con biết hôm nay mẹ cũng không được vui lắm, vì gia đình mình mỗi người ở một nơi, trong khi bệnh tật của con vẫn luôn là nỗi ám ảnh của bố mẹ.
Con biết giờ đây mọi cố gắng của gia đình mình đều đặt hết vào con rồi. Mẹ hãy cứ an tâm rằng con trai sẽ vững vàng trước mọi thử thách vì con biết rằng sau lưng con có bố, mẹ, Quang và người người yêu thương con.
Một lần nữa xin chúc mẹ yêu của con luôn được hạnh phúc, khoẻ mạnh để được nhìn thấy những bước chân vững vàng của hai thằng con trai mẹ ngày một trưởng thành thêm”.
19/8: Viết cho chính mình
“Mình đã thức trắng đêm để suy nghĩ về những chuyện đã trải qua trong quãng thời gian khó khăn vừa qua. Và không ngờ kết quả đã thành công ngoài mong muốn.
Sáng ra mở cửa đón làn gió mát của một đất nước xa lạ, nhưng mình vẫn cảm nhận được luồng sinh khí mới tràn vào tận cùng mọi ngõ ngách của thể xác và tâm hồn.
Đến phòng mạch của bác sĩ với đôi mắt đỏ quạch làm ông ấy tưởng mình tập mắt dữ quá nên còn nhắc đừng vội vàng. Không phải thế đâu, bác sĩ Teo ơi! Nó chữa được bệnh trong lòng nó rồi.
Nó cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều lắm và điều đó sẽ giúp cho bệnh của nó tốt hơn nhiều đấy, bác sĩ Teo ạ. Giờ đây nó muốn hét lên cho tất thảy mọi người biết rằng nó cảm thấy cuộc sống tươi đẹp quá, nó thấy yêu đời quá đi mất.
Mình còn yêu đời lắm, mình còn hy vọng vào đời lắm mà. Tôi ơi đừng tuyệt vọng! Bác Trịnh Công Sơn “hơi bị đúng” đấy nhỉ. Không được mất niềm tin vào cuộc sống, dù có thế nào đi chăng nữa!”.
2/9: Lễ Quốc khánh
“Có lẽ đây là lễ Quốc khánh đẹp nhất, ấn tượng nhất và ý nghĩa nhất mà tôi được tham dự. Trong không khí thân mật của những đứa con sống xa nhà, xa tổ quốc tự dưng cảm thấy lòng mình lâng lâng đến lạ. Cùng cất cao lời ca bài Quốc ca dù rất quen thuộc nhưng lồng ngực như có ai chặn lên vậy.
Vậy là tổ chức từ thiện đó đã chính thức ra mắt. Chú Thắng đã khóc khi nghe những gì cậu sinh viên dẫn chương trình nói và mình cũng khóc. Nước mắt cứ chảy như muốn trải tấm lòng biết ơn của mình ra vậy.
Họ, những con người bình dị, không quen biết (chỉ tồn tại khái niệm này 1 phút thôi) nhưng sao gần gũi và thân thiện đến vậy? Vâng, chính họ đã giúp những người như mình cảm thấy rằng cuộc đời còn nhiều ý nghĩa lắm, hãy cùng nhau cố gắng vượt qua thử thách của cuộc sống.
Xin cảm ơn tất cả những tấm lòng đang hướng về chúng tôi – những người bệnh. Cầu chúc cho mọi người luôn mạnh khoẻ và đạt được những điều mà mình mong ước. Tôi yêu mọi người lắm!”.
Mặc dù khả năng qua khỏi của Trần Tuyên giờ đây chỉ là 50/50, song anh tỏ ra lạc quan hơn bao giờ hết. Anh sẽ phải đấu tranh với căn bệnh nhiều tháng ròng nữa trước khi chế ngự được nó.
Và trong lúc này, anh đang viết lại cuộc đấu tranh gian khổ của mình trên trang web của GFO (http://site.gentlefund.org/) để tiếp thêm khát vọng sống cho những bệnh nhân khác.
* Các bạn đọc nhật ký của Tuyên phản hồi rất nhiều. Sau đây là một ví dụ:
9.9.2006 Visitor viết: Em là một cô bé vừa tròn 20t, nhận được nhiều tình cảm mà mọi người dành cho em, em cảm thấy hạnh phúc, chưa bao giờ em biết đến nỗi khổ đau, cuộc sống của em toàn màu hồng, khi em đọc những dòng này của anh em chợt hiểu ra mình thật vô tâm, ngoài cuộc sống kia còn bao nhiêu nỗi khổ đau mà con người cần sẻ chia, chỉ cần họ không vô tâm mà hãy giúp nhau vượt qua những khó khăn, tạo cho nhau niềm tin, sức mạnh mà chỉ có sự sẻ chia tình yêu thương mới có thể làm được. Em hiểu rằng mình không phải là kẻ vô dụng như mình đã từng nghĩ, sống hết mình để đến lúc chết không phải ân hận. Dú khi anh tuyệt vong nhất anh cũng vẫn có những lời nói hài hước và lạc quan, không phải mọi người tạo niêm tin cho anh mà anh đã tạo niềm tin giúp mọi người vượt qua những khó khăn của mình, sức mạnh chiến thắng bệnh tật của anh đã làm mọi người thức tĩnh, em cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều vì anh đã cho em biết giá trị thật sự của cuộc sống. Chúc anh mọi điều tốt lành nhất… Nam mô cứu khổ cứu nạn đại từ bi Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam mo A-di-đà Phật!
* Ngày 18.3.2007 Tuyên qua đời. Báo Kinh Tế ngày 19.3.2007 đăng lời tưởng niệm của hai bloggers.
VMC viết: “Cuộc chiến ngoan cường chống lại căn bệnh ung thư máu của Trần Tuyên đã dừng lại lúc 10.02 phút sáng nay 18.3.
Chàng trai tràn đầy nghị lực sống, lạc quan đến tận giây phút cuối của cuộc đời, đã vĩnh biệt chúng ta.
Em ra đi, không phải vì không thể chống lại được căn bệnh quái ác đó.
Em chỉ tạm ngừng cuộc chiến thôi. Để vĩnh viễn không cho căn bệnh cơ hội để hành hạ thể xác và tinh thần em được nữa.
Như thế cũng là chiến thắng phải không?
Em vẫn còn ở lại trong lòng của rất nhiều người mà em đã tiếp cho họ sức mạnh.
Những trang blog của em cũng vẫn còn lại, như một minh chứng rõ nét nhất về cuộc đời của em, tinh thần của em, tình yêu của em.
Đối với tôi và nhiều người khác thì em vẫn sống. Mọi ký ức về em sẽ được lưu giữ và em sẽ còn nâng chúng tôi dậy mỗi khi ngã lòng…”

BSTEREXA, Y sinh thực tập tại Viện Huyết học (nơi Tuyên chữa bệnh) viết: Hôm nay, đi trực Viện Huyết học.
Bệnh nhân nặng mà mình phải theo dõi là một chàng trai 28 tuổi, hơn mình chỉ đúng một tuổi mà thôi. Trần Tuyên, môt bệnh nhân ung thư máu Lexemi cấp dòng lympho, một bệnh rất nặng.
Tuyên còn quá trẻ. Mang ống nghe và huyết áp và theo dõi toàn trạng cho Tuyên, mình rất bất ngờ vì trước mắt mình là một chàng trai trẻ, cao lớn và rất dễ thương nhưng đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh.
Bất ngờ và thấy hơi shock. Mình đã từng thấy rất, rất nhiều bệnh nhân mắc bệnh rất nặng, họ hàng giờ đối mặt với nguy cơ tử vong nhưng chưa gương mặt bệnh nhân nào làm mình ấn tượng như Tuyên.
Dù bệnh nặng nhưng dường như Tuyên chỉ đang nằm ngủ trên giường bệnh, gương mặt ánh lên sự thông minh và tràn đầy sức sống làm mình thấy thực sự đau xót.
2006 Tuyên phát hiện ra có một chuỗi hạch nhỏ ở cổ, đã phẫu thuật ở bệnh viện nội tiết nhưng sau khi ra viện Tuyên ngày càng mệt mỏi hơn. Tuyên đã được khám tại bệnh viện Bạch Mai và chẩn đoán là Loxemi cấp dòng lympho. Chỉ có những người học y mới hiểu được bệnh này nghiêm trọng đến thế nào.
Tuyên đã được ghép tuỷ tai Singapore nhưng sau khi về Việt Nam, tình trạng của Tuyên ngày càng nặng. Tế bào ác tính đã xâm nhiễm vào thần kinh, vào xương nên những lúc tỉnh hơn, Tuyên rất đau đớn.
Hiện nay Tuyên lơ mơ, gọi hỏi tỉnh rất rất chậm, đại tiểu tiện không tự chủ, sốt rất cao. Các bác sỹ đang chẩn đoán: TD shock nhiễm khuẩn/LA – xâm nhiễm thần kinh. Tình trạng rất nặng!
Hôm qua, Tuyên đã được hội chẩn với các bác sỹ bên khoa cấp cứu. Sáng nay khi mình khám, Tuyên vẫn sốt rất cao, công thức máu của Tuyên: hồng cầu, bạch cầu và tiểu cầu đều giảm rất nặng.
Một người đã và đang học y như mình, hiểu về bệnh nhiều hơn những người khác, được đọc trực tiếp bệnh án của Tuyên, không khỏi lo lắng và chua xót.
Sự đau xót cao hơn rất nhiều khi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của mẹ Tuyên. Dường như bác ấy không còn sức chăm sóc cậu con trai cưng nữa. Mình thật phục bác ấy, một người phụ nữ bình thường mà lại có sức mạnh bền bỉ, dai dẳng và mạnh mẽ đến vậy.
Mình tin chắc rằng bất kỳ một người mẹ nào đều ẩn chứa bên trong tình yêu con vô bờ bến. Tình yêu ấy đã giúp các mẹ thêm sức mạnh đối mặt với những điều tưởng chừng như tuyệt vọng nhất. Không biết là mình, mình có chịu đựng được không.
So với những gì người mẹ đó đang phải trải qua, những khó khăn mình gặp chỉ là hạt cát trong sa mạc.
Mỗi lần thế này, mình lại thấy mình thật may mắn. Những khó khăn mình gặp phải, những nỗi buồn của mình so với sự đau đớn của bệnh nhân, của những người mẹ chỉ là hạt cát trong sa mạc. Nhờ những lần gặp gỡ thế này mà mình thêm mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, vui vẻ yêu đời hơn.
Mỗi người thường nghĩ rằng mình sẽ sống rất, rất lâu, ít nhất là đến 60 năm, còn quá nhiều thời gian nên dùng phần lớn cuộc đời để buồn chán, thất vọng, giận hờn… Trước đây mình cũng vậy.
Nhưng nhờ những cuộc gặp tình cờ này,mình thêm trân trọng hơn những gì mình đang có. Sống vui vẻ hơn, yêu đời hơn và trưởng thành hơn.
Mình thật biết ơn cuộc đời đã đem mình đến với nghề y, nhờ đó mình có thêm những người bạn, trưởng thành hơn và sống tốt đẹp hơn.
Mai mình sẽ lại vào viện!”
Chúc các bạn một ngày vui.
Hoành

Mục tiêu là những ước mơ có thời hạn.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch
.
Goals are dreams with deadlines.
Diana Scharf Hunt
Bài hôm nay:
Sâu lắng với cây sáo Duduk , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Loan Subaru giới thiệu và nối link.
Tưởng niệm Michael Jackson, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, (Michael Jackson vừa qua đời hôm nay), anh Trần Đình Hoành.
Chia sẻ cùng nhau , Thông Tin, chuyện phố, anh Trần Đình Hòanh.
Daily English Discussion, anh Trần Đình Hoành.
Hãy nhớ, Video, 25 câu Danh Ngôn, song ngữ, chị Hùynh Huệ dịch và nối link.
101 cách khen bé, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.
Còn tiếng ve sầu, Trà Đàm, Văn, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.
Hãy tự tạo cơ hội , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Kinh tế Mỹ khá hơn dự tính một tí – Thống kê 3 tháng đầu năm 2009 cho thấy kinh tế Mỹ đang đi xuống với vận tốc 5,5% một năm, thấp hơn là con số đã tiên đoán 5,7%. Ba tháng cuối năm 2008, vận tốc đi xuống là 6.3% một năm.
Quân đội Ấn dự định làm lựu đạn ớt cay để chống biểu tình bạo động (TDH: Chỉ hơi chậm hơn các sư tử Hà Đông đánh ghen vài chục năm).
Mỹ và Âu Châu kiên Trung quốc trước WTO do “giới hạn xuất cảng nguyên liệu thô một cách không công bình” – Mỹ và Âu châu tố các Trung quốc dành cho các hãng nội địa giá rẽ cho các nguyên liệu thô như than đá (coke) để sản xuất thép, Bô-xít và magnesium.
Một phần ba trong 64 giống cá mập của thế giới có nguy cơ tuyệt chủng – Liêp hiêp Quốc tế về Bảo tồn Thiên Nhiên (The International Union for Conservation of Nature), cơ quan phát hành Danh sách Đỏ của những Chủng Loại gặp Nguy cơ (Red List of Threatened Species), cho biết. Một phần là do bị săn bắt, một phần là bị tai nạn do các tàu săn cá lưỡi kiếm (swordfish) và các hồi (salmon).
Các cuộc đánh bomb ở Iraq gia tăng khi thời hạn rút quân Mỹ (30 tháng 6) gần kề
Các chú đại thử say bị cáo buộc là đã làm những vòng trong bí ẩn giữa đồng – Các chú vào cách đồng trồng á phiện để làm thuốc của chính phủ Úc ở bang Tasmania, ăn bông á phiện, say, và đi vòng vòng, tạo ra các vòng tròn bí ẩn trong cách đồng, bộ trưởng tư pháp tiểu bang Lara Giddings nói. (TDH: Ngoài trừ vấn đề pháp lý nhỏ là các chú này thì quá say để tự biện hộ, và cũng chẳng có tiền để thuê luật sư cải chính với bộ tư pháp).
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Thi ý tưởng sáng tạo trẻ – Ngày 23-6, Thành đoàn TP.HCM phát động cuộc thi “Ý tưởng sáng tạo trẻ TP.HCM lần 1-2009” với chủ đề “Vì thành phố văn minh, hiện đại và phát triển”. Cuộc thi dành cho thanh thiếu niên VN trong và ngoài nước, là cá nhân hoặc tập thể, dưới 35 tuổi (tập thể tối đa năm người), mỗi tác giả có thể tham gia nhiều ý tưởng.
Tư vấn – giao lưu trực tuyến: Giáo dục con thời hiện đại – chương trình được tổ chức bởi Thanh Niên Online, khách mời của chương trình là: Tiến sĩ Trần Thị Thu Mai – Phó trưởng khoa Tâm lý – Giáo dục Trường ĐH Sư phạm TP.HCM và Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thị Tâm – Giám đốc Trung tâm Ứng dụng khoa học tâm lý Hồn Việt. Tất cả những vấn đề liên quan giáo dục con trẻ, những tình huống cụ thể trong cuộc sống đời thường, bạn đọc có thể trao đổi và nhờ các chuyên gia trong lĩnh vực tâm lý – giáo dục tư vấn.
Khởi công dự án xây nhà cho người nghèo – Một dự án (DA) cung cấp nhà ở, nước sạch và vệ sinh cho 40 hộ dân chài thuộc Đông Xá (H.Bình Giang, tỉnh Hải Dương), do Tổ chức nhân đạo Habitat VN, HĐND tỉnh, huyện và các đối tác khác ở địa phương thực hiện vừa được khởi công hôm qua 24.6. Tháng 11 tới, cựu Tổng thống Mỹ Jimmy Carter và phu nhân cùng khoảng 800 tình nguyện viên, trong đó 600 người là tình nguyện viên quốc tế sẽ có mặt tại VN để trực tiếp tham gia dự án này.
Kỳ học trải nghiệm: Mỗi bước đi là một bài học… – Rất nhiều bài học ngoài sách vở được hơn 80 bạn nhỏ của kỳ học văn hóa, thiên nhiên và trải nghiệm “Hi! Teacher” thu thập mỗi ngày qua từng hoạt động.
TP.HCM chuyển sang “vỉa hè xanh” – Sở Giao thông vận tải TP.HCM vừa yêu cầu các quận huyện tạm ngưng bêtông hóa vỉa hè để chuyển sang mô hình “vỉa hè xanh”. Đây được coi là mô hình “cũ người mới ta” giúp giảm ngập, cải thiện môi trường, làm tăng mỹ quan đô thị…
“Phải sống” – Mẹ mất cách đây 9 năm, lúc đó Thu chỉ 13 tuổi. “Gia tài” mẹ để lại vỏn vẹn vài lon gạo chạy bữa chưa kịp nấu cùng với ba và chị là hai người mắc bệnh tâm thần và một đứa em út còn ẵm ngửa. Nỗi nhọc nhằn và sự khắc nghiệt cuộc sống này tưởng như sẽ nuốt chửng cô bé, nhưng bằng một nghị lực phi thường em đã vượt qua, đã sống hay theo cách nói của Thu là “phải sống” để chăm sóc ba, chị và nuôi dạy em mình.
Những tín hiệu tích cực – Các chỉ số cơ bản của nền kinh tế như tăng trưởng GDP, sản xuất công nghiệp, xuất nhập khẩu… đều ở mức tương đối dù kinh tế thế giới vẫn chưa qua khỏi khủng hoảng, tiếp tục tác động đến sản xuất và đầu tư trong nước.
Phát động cuộc thi viết ứng dụng phần mềm nguồn mở – Giải thưởng “Mùa hè sáng tạo viết ứng dụng phần mềm nguồn mở – PMNM” dành cho học sinh, sinh viên các trường đại học và cao đẳng cả nước. Sinh viên đăng ký và thực hiện trong kỳ nghỉ hè từ tháng 7 đến 9-2009.
Kiên Giang: góp tay xây dựng nông thôn mới – Tỉnh đoàn Kiên Giang vừa triển khai kế hoạch hè tình nguyện 2009 với chủ đề “Tuổi trẻ Kiên Giang chung tay xây dựng nông thôn mới”, diễn ra từ ngày 4-7 đến 22-8.
Bốn dự án mới được WB cấp tín dụng – Ngày 24-6, Ngân hàng Thế giới (WB) thông qua các khoản tín dụng cho bốn chương trình của VN gồm hai chương trình về giáo dục và hai dự án liên quan đến môi trường.
.
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
🙂 🙂 🙂 🙂 🙂
Đọt Chuối Non
Chào các bạn,
Trong chuyên mục Nhạc Xanh ngày hôm nay, xin giới thiệu với các bạn một nhạc cụ rất độc đáo. Đó là cây sáo Duduk. Vậy bạn có bao giờ nghe cái tên Duduk chưa nhỉ? Thật ra, mình cũng mới biết nhạc cụ này gần đây thôi. Ngay khi vừa nghe tiếng sáo Duduk, mình đã bi mê hoặc ngay lập tức bởi những âm thanh sâu lắng, bay bổng và trầm buồn phát ra từ Duduk.
Duduk là cây sáo truyền thống, nổi tiếng của nước Công Hòa Armenia (từng được sử dụng trong phim Gladiator vào năm 2000), có tuổi đời 3.000 năm. Chất liệu chủ yếu để làm ra cây sáo duduk là gỗ mơ. Duduk có 2 lưỡi gà được làm bằng cây trúc. Lưỡi gà trong Duduk khá rộng, nhằm tạo ra âm thanh rất đặc trưng và khá buồn. Rất khó để học thổi Duduk, và đòi hỏi người thổi dùng rất nhiều hơi.
Có lẽ các bạn bắt đầu tò mò và muốn nghe giai điệu sâu lắng của Duduk rồi phải không. Vậy thì, ngay sau đây, các bạn có thể thưởng thức tiếng sáo này qua 2 video clip: 1) Video clip do nghệ sĩ Duduk Ruben Harutyunyan (người Armenia) biểu diễn và 2) Video clip bài “Prelude & Nostalgia” thật tuyệt vời do dàn nhạc Yanni biểu diễn (nghệ sĩ duduk trong dàn nhạc Yanni là Pedro Eustache, người Venezuela). Chúc các bạn một ngày thật vui!
Loan Subaru
Chào các bạn,
Michael Jackson vừa mới qua đời hôm nay (thứ năm, 25.6.2009) ở Los Angeles vì tim ngừng đập (cardiac arrest). Hiện tại vẫn chưa có thông tin điều gì đã gây ra ngừng tim. Michael Jackson thọ 50 tuổi. Được biết đến khắp thế giới như là King of Pop, người ca sĩ trình diến luôn luôn với những bước nhảy nóng bỏng, và là người sáng tạo ra bước vũ moon walk.
Để tưởng niệm Michael, chúng ta hãy xem lại một vài videos nổi tiếng. Vài videos chỉ có thể xem trực tiếp trên Youtube. Mời các anh chị click vào các links dưới đây.
Click vào đây để xem chùm ảnh Michael Jackson
Click vào đây để xem The thriller
Click vào đây để xem Beat it
.
Heal the World
.
Earth Song
.
We are the World

Chào các bạn,
Đọt Chuối Non được thiết lập để tất cả chúng ta cùng nhau vui chơi trong khi làm việc để xây dựng một nền văn hóa tích cực cho đất nước.
Việc nói ra thì nghe rất to, nhưng thực ra thì nó nhỏ hơn rất nhiều. Chúng ta chỉ muốn bảo nhau mỗi người làm một đôi giày để mình đi cho thoải mái thôi. Có đôi giày thì chúng ta có thể chạy rất nhanh trên những con đường gai góc. Và nếu tất cả chúng ta đều có thể chạy nhanh thì đương nhiên là quốc gia chạy nhanh, vì quốc gia chỉ là tên gọi chung cho tất cả chúng ta.
Và dù làm giày là chuyện nhỏ, thì chúng ta cũng không thể quên bức tranh lớn, trong đó mọi người đều có giày. Dù chỉ làm đôi giày riêng cho mình, mỗi người chúng ta không ngần ngại để nói rằng: “Đất nước này nằm trong tay tôi. Đất nước này đi được đến đâu, một phần là do tôi cố được đến đâu.”
Chúng ta không trốn tránh trách nhiệm với đất nước theo kiểu, “Tôi chỉ là phó thường dân, không dám nghĩ đến việc lớn.” Nói vậy không phải là khiêm tốn đâu. Đó chỉ là trốn trách nhiệm. Trách nhiệm to tát với tổ quốc chẳng đòi hỏi gì hơn là mình hoàn thiện chính mình. Nói rằng mình “không dám nghĩ đến việc lớn” chỉ là cái cớ để mình không cố gắng hoàn thiện con người của mình mỗi ngày, và không làm gương cho con em noi theo mà thôi.
Tư duy tích cực chính là đôi giày cho riêng mình. Các bạn có thể góp phần vào việc nâng cao kiến thức đóng giày bằng:
* Chia sẻ suy tư và kinh nghiệm với mọi người. Viết bài với bất kỳ thể loại nào–nghị luận, thơ, văn, truyện … miễn là tích cực.
* Viết về những người ta quen biết, những tấm gương tích cực quanh ta mà ta thấy hằng ngày.
* Viết về những cái đẹp của quê hương–lịch sử, văn hóa thành phố mình ở. Có lẽ một ngôi mộ cổ bạn đi qua mỗi ngày nhưng không để ý lại là một điểm sáng đầu ngày cho nhiều người nếu bạn viết vài hàng về lịch sử ngôi mộ đó và kèm theo vài tấm ảnh.
Chung quanh ta có rất nhiều điều, rất nhiều người, để chia sẻ nếu chúng ta nhìn lại một vòng với con mắt bở ngỡ lần đầu–một căn nhà cổ, một người thầy mà ta gặp hàng ngày, một người bạn mà ta ái mộ.
* Chụp một tấm ảnh của cái gì đó đẹp và ngộ nghĩnh để chia sẻ với các bạn.
* Một ý tưởng về một giải pháp cho một vấn đề nào đó.
* Viết một ít hàng về một ngôi chùa nhỏ, một ngôi trường nhỏ, đặt lên trang Thông tin cộng đồng.
* Dịch một bài dịch, hay viết một câu phản hồi để “say hello” với mọi người.
* Chuyển các bài ĐCN bạn thích đến các bạn khác.
* Chia sẻ với mọi người về những hoạt động văn hóa xã hội bạn đang tham gia.
Tất cả mọi chuyển động đều tạo ra năng lượng. Chỉ cần ta làm một chuyện, dù nhỏ cách mấy, là ta đã tạo ra năng lượng. Và nhiều người chuyển động, dù chỉ là mỗi người chỉ một tí ti, năng lực công hưởng vẫn có thể rất mạnh. Chúng ta muốn tạo nên luồng gió tư duy tích cực thường trực trên khắp quê hương.
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoành

Hi Everyone,
Today chị Huệ posted 25 quotes in one posting. So let’s use some of these quotes for our discussion. Please tell what you feel about any of the following quotes.
Difficulties are meant to rouse, not discourage.
(William Ellery Channing)
Out of your vulnerabilities will come your strength.
( Sigmund Freud)
When all else is lost, the future still remains. (Christian Nevell Boyee)
Perhaps our eyes need to be washed by our tears once in a while , so that we can see Life with a clearer view again. (Alex Tan)
That’s it. Have a great day.
Hoanh
Danh ngôn thực sự là “food for the soul” nguồn dinh dưỡng cho tâm hồn của mọi người.
Lâu rồi mình không dịch danh ngôn mà chỉ đọc những câu hay từ Đông Vy và Phạm Kiêm Yến.
Hôm nay nhân lục lại mấy câu danh ngôn dịch ngày trước để chia sẻ với một người bạn, mình gửi đến các bạn của Đọt Chuối Non một file video gồm 25 câu của nhiều tác giả với chủ đề Hãy Nhớ .
File video do ROSEINBLUE tạo, hình ảnh từ nhiều nguồn trên mạng.
Nhạc nền : bài Cavatina của nhà soạn nhạc Stanley Myers trong phim The Deer Hunter (đã được Loan giới thiệu ngày 15/6 )
Mong rằng một vài câu danh ngôn này có thể là chủ đề trong Daily English Discussion của các bạn
Chúc các bạn vui khi đọc danh ngôn với hình ảnh và thưởng thức lại một bản guitar
When life has you feeling down, keep these words in mind.
Khi cuộc đời khiến bạn chán nản, xin ghi nhớ những lời này
Don’t let life discourage you, everyone who got where he is had to begin where he was. (Richard L. Evans)
Đừng để cuộc đời làm bạn chán nản, những người đến được chỗ hôm nay đã phải bắt đầu ở một nơi trước đó
Difficulties are meant to rouse, not discourage.
(William Ellery Channing)
Khó khăn có tác dụng kích thích, chứ không phải làm nản lòng
Believe that life is worth living and your belief will help create the fact.
(William James)
Hãy tin rằng cuộc đời đáng sống và niềm tin của bạn sẽ giúp điều ấy hiện thực.
Out of your vulnerabilities will come your strength. ( Sigmund Freud)
Từ những thương tổn của bạn sẽ nảy sinh nghị lực kiên cường.
Make the most of yourself, for that is all there is of you.
(Ralph Waldo Emerson)
Hãy tận dụng hết sức mình, vì đó là tất cả những gì bạn có.
Feelings are much like waves, we can’t stop them from coming but we can choose which one to surf. (Jonatan Martensson)
Cảm xúc như sóng trào, ta không thể ngăn chúng, nhưng ta có thể chọn cảm xúc nào để lướt.
Happiness is where we find it, but rarely where we seek it.
(J. Petit Senn)
Hạnh phúc là ở nơi ta tìm ra nó, mà hiếm khi ở nơi ta săn đuổi nó
Don’t miss the flower because it lost its bloom, rather look forward to the spring when its beauty shall return yet again.(Samantha Pickreign)
Đừng tiếc hoa khi đã tàn hương sắc, mà hãy mong đến mùa xuân hoa lại đẹp thắm tươi

When all else is lost, the future still remains. (Christian Nevell Boyee)
Khi tất cả mất đi, thì tương lai vẫn còn đó
Perhaps our eyes need to be washed by our tears once in a while , so that we can see Life with a clearer view again. (Alex Tan)
Có lẽ mắt của ta đôi khi cần rửa bằng lệ, để ta lại có thể nhìn Cuộc Đời bằng quan điểm trong sáng hơn.
Just don’t give up.
Where there is love and inspiration, I don’t think you can go wrong. (Ella Fitzgerald)
Đừng bỏ cuộc. Ở đâu có tình yêu và cảm hứng, tôi cho rằng ở đó bạn không thể sai lầm.
Whatever does not destroy me, makes me stronger. (Friedrich Wilhelm Nietzsche).
Bất cứ cái gì không huỷ hoại tôi, đều khiến tôi mạnh mẽ hơn.
Just remember, the only people not making mistakes are those who aren’t doing anything. (Tim W Welborn)
Xin nhớ rằng những kẻ duy nhất không phạm lỗi là những người chẳng đang làm gì hết.
Do what you can, with what you have, where you are. (Theodore Roosevel).
Hãy làm những gì bạn có thể, với những gì bạn có, dù ở đâu.
.
Nothing is impossible to a willing heart. (John Heywood )
Với một trái tim tự nguyện chẳng có gì không thể
I’m not afraid of storms, for I’m learning to sail my ship. (Louisa May Alcott)
Tôi không sợ bão tố, vì tôi đang học lái con thuyền đời tôi
You can’t have a better tomorrow if you are thinking about yesterday all the time.
(Charles F. Kettering)
Bạn không thể có một ngày mai tốt đẹp hơn nếu bạn luôn nghĩ về hôm qua

Keep your face to the sunshine, and you cannot see the shadows. (Helen Keller)
Ngẩng mặt về phía ánh mặt trời, bạn sẽ không thể thấy bóng tối.
Hold fast to dreams for if dreams die.
Life is a broken-winged bird that cannot fly
(Langston Hughes)
Giữ chặt những ước mơ.
Vì nếu ước mơ tàn,
Đời như chim gãy cánh,
làm sao có thể bay,
Success is not final, failure is not fatal :it is the courage to continue that counts (Winston Churchill)
Thành công không phải là cuối cùng, thất bại không phải là số mệnh, Chính sự dũng cảm để tiếp tục mới quan trọng.
Though no one can go back and make a brand -new start, anyone can start from now and make a brand – new ending ( Carl Bard)
Mặc dù không ai có thể quay ngược thời gian và tạo một khởi đầu mới, nhưng ai cũng có thể bắt đầu từ bây giờ và tạo đươc một kết thúc mới mẻ
To know the road ahead, ask those coming back. (Chinese proverb)
Để biết đuờng trước mặt, hãy hỏi những ai đang quay về
Rise above the storm and you will find the sunshine. (Mario Fernandez)
Hãy vượt lên trên bão tố và bạn sẽ tìm thấy ánh dương
When the world says, “ Give up, “ Hope whispers,” Try it one more time.”(Unknown author)
Khi đời bảo “Từ bỏ “. Hi vọng thì thầm: “Hãy thử môt lần nữa”
Chào các bạn,
Bé thích ăn kẹo 🙂
Các bạn tặng những viên kẹo khen cho con cái và trẻ em như thế nào? Ôm con xuýt xoa? Mua cho bé cái gì bé thích? Khen ngợi tại chỗ? Các bạn cùng chia sẻ nhé 🙂
Người Mỹ vui lắm, mọi người khen nhau suốt, khen trẻ em, mua đồ chơi, lúc nào cũng như một bữa tiệc sinh nhật, hào hứng lắm. Với trẻ, trẻ sẽ vui và phát triển lành mạnh, không có những vết bầm tâm lý, trẻ vui học, học chơi hào hứng. Với người lớn, làm việc vui vẻ nhiều nụ cười tiếng cười cả ngay, công việc rất xuôi 🙂
Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bài viết “101 cách khen bé”. Các bạn đóng góp thêm các tình huống và cách khen bé hay nhé 🙂
Chúc các bạn một ngày tươi sáng,
Hiển.
.

101 Cách Khen Bé
Ồ! | Đúng lối rồi | Tuyệt | Con thật đặc biệt | Xuất sắc | Tuyệt vời | Siêu quá | Tốt | Gọn lắm | Làm tốt lắm | Thật đáng kể | Mẹ biết con có thể làm được điều đó | Mẹ tự hào về con | Thật kỳ diệu | Siêu sao | Làm tốt lắm | Trông đẹp đấy | Con nắm được tất cả mọi thứ | Đẹp lắm | Bây giờ con đang bay | Con nắm vấn đề nhanh đấy | Bây giờ con hiểu hết rồi | Con thật đáng kinh ngạc | Hoan hô | Con tuyệt vời | Con chiến thắng | Con đúng đích rồi | Con đúng hướng rồi | Đẹp làm sao | Thông minh quá | Làm hay lắm | Thật không thể tin được | Xúc xích | Năng động | Con đẹp lắm | Con thật độc đáo | Chẳng có gì có thể cản con được bây giờ | Tốt cho con | Mẹ thích con | Con là người chiến thắng | Công việc thật đáng kể | Tác phẩm đẹp tuyệt | Thật ngoạn mục | Con thật ngoạn mục | Con yêu dấu | Con yêu quý | Khám phá tuyệt vời | Ồ, con đã khám pha ra bí mật | Con khám phá ra điều đó rồi | Công việc tuyệt vời | Tèn ten chiến thắng! | Trúng phóc | Đẹp quá | Kỳ diệu thay | Thật hoành tráng | Con thật quan trọng | Đúng là một hiện tượng | Con là niềm sáng khoái | Việc làm siêu lắm | Việc làm rất sáng tạo | Siêu | Tuyệt vời | Công việc tuyệt vời | Con đúng là anh lính thật sự | Con thật trách nhiệm | Con đầy phấn khích | Con học điều đó đúng rồi | Trí tưởng tượng tuyệt vời! | Đúng là một người lắng nghe tốt | Con vui lắm | Con đang lớn | Con cố gắng thật nhiều | Con quan tâm | Chia sẻ tuyệt đẹp | Việc làm xuất sắc | Con thật có ý nghĩa lớn với mẹ | Con làm mẹ hạnh phúc | Con “người nhà” | Con đã có một người bạn | Con làm mẹ cười | Con làm sáng ngày của mẹ | Mẹ tôn trọng con | Con là cả thế giới của ta | Đúng rồi đấy | Con là một niềm vui | Con là một kho báu | Con thật tuyệt vời | Kinh khủng (tuyệt vời) | Một công việc tốt lắm | Con giỏi nhất | Một cái ôm chặt | Một cái hôn to | Mẹ yêu con.
.

101 Ways to Praise A Child
Wow | Way To Go | Super | You’re Special | Outstanding | Excellent | Great | Good | Neat | Well Done | Remarkable | I Knew You Could Do It | I’m Proud Of You | Fantastic | Super Star | Nice Work | Looking Good | You’re On Top Of It | Beautiful | Now You’re Flying | You’re Catching On | Now You’ve Got It | You’re Incredible | Bravo | You’re Fantastic | Hurray For You | You’re On Target | You’re On Your Way | How Nice | How Smart | Good Job | That’s Incredible | Hot Dog | Dynamic | You’re Beautiful | You’re Unique | Nothing Can Stop You Now | Good For You | I like You | You’re A Winner | Remarkable Job | Beautiful Work | Spectacular | You’re Spectacular | You’re A Darling | You’re Precious | Great Discovery | You’ve Discovered The Secret | You Figured It Out | Fantastic Job | Hip, Hip, Hurray | Bingo | Magnificent | Marvelous | Terrific | You’re Important | Phenomenal | You’re Sensational | Super Work | Creative Job | Super Job | Fantastic Job | Exceptional Performance | You’re A Real Trooper | You Are Responsible | You Are Exciting | You Learned It Right | What An Imagination | What A Good Listener | You Are Fun | You’re Growing Up | You Tried Hard | You Care | Beautiful Sharing | Outstanding Performance | You’re A Good Friend | I Trust You | You’re Important | You Mean Alot To Me | You Make Me Happy | You Belong | You’ve Got A Friend | You Make Me Laugh | You Brighten My Day | I Respect You | You Mean The World To Me | That’s Correct | You’re A Joy | You’re A Treasure | You’re Wonderful | You’re Perfect | Awesome | A Plus Job | You’re The Best | A Big Hug | A Big Kiss | I Love You!
Cả tôi và Đăng đều thích ve sầu. Nhưng Đăng thích ve sầu còn sống, còn tôi chỉ thích những cái xác. Chúng tôi cãi nhau mãi về điều đó.
Đăng bảo: “Còn sống ve sầu mới đẹp, vỏ bóng, cánh còn óng ánh, mắt long lanh, xanh biếc”. Tôi thì nghĩ, khi những con ve còn hát được, phải để chúng hát cho hết cuộc đời ngắn ngủi của chúng. Tại sao không đi tìm những xác ve sầu lột vỏ để giữ chúng lại như lòng biết ơn.
Ve sống thì kêu inh ỏi và Đăng biết chúng đang đậu ở đâu. Còn tôi, suốt mùa hè cứ phải chuyền như vượn trên những cành cây để tìm nhặt những cái xác rỗng không, trong suốt và giòn tan, dễ vỡ như giấy bóng gói kẹo, chỉ động một chút là nát như vỏ hạt đậu phộng đã rang.
Chúng tôi yêu ve sầu vì chúng không bao giờ hát một mình. Bạn rất hiếm khi được nghe một tiếng ve lẻ loi. Khi không thấy ai hoà theo, chúng im bặt và bay tìm chốn khác. Khi một con ve cất tiếng, cả đàn ve không biết nấp từ đâu trong những vòm lá sẽ hòa theo. Với tôi và Đăng, ve là biểu tượng của tình bạn.
Nhưng tôi thấy ghét Đăng khi nó vác cây sào tre có bôi mủ mít trên đầu để bắt dính những con ve sầu đang ra rả hát. Còn Đăng thì cười nhạo khi nhìn thấy những cái vỏ tội nghiệp, mỏng tanh và giòn tan mà tôi nâng niu giữ trong hộp. Một lần, Đăng lỡ tay bóp vỡ một xác ve của tôi, hai đứa giận nhau từ đó.
Trải qua nhiều chuyến đi, những cái xác ve tôi mang theo không còn nguyên nữa, cái thì bị nát từ trong vali, cái thì tự vụn vỡ ra theo thời gian. Nhưng tôi vẫn giữ lại những mảnh vụn. Mỗi khi nhìn chúng, tôi lại nhớ đến ngày chúng còn ca hát, nhớ đến những buổi trưa cùng Đăng nằm dưới vòm cây đoán xem dàn đồng ca kia được tạo nên bởi bao nhiêu “nghệ sĩ ve”. Đôi khi, tôi thèm được nhìn thấy lại màu xanh biếc trên những đôi cánh mỏng.
***

Từ quê nhà, Đăng gửi cho tôi một con ve sầu ép khô của mùa hè cũ: “Tôi muốn gọi thời gian trở về thời thơ ấu, những ngày tháng đầy niềm vui. Khi còn nhỏ, chúng ta chưa biết gì về những ganh đua và tham vọng. Yêu thương và chơi đùa là tất cả những gì ta biết về cuộc đời. Và những con ve sầu còn tượng trưng cho tình bạn. Tôi biết bạn giận vì tôi đã cố giữ lấy cho riêng tôi những màu sắc đẹp, những con ve sầu còn đang ca hát. Nhưng từ khi bạn đi, bộ sưu tập của tôi vĩnh viễn không có thêm một con ve sầu nào nữa. Tôi biết mình có lỗi. Nhưng chúng ta cũng đánh mất tình bạn rồi sao? Tôi nhớ bạn.”
Tôi đọc ở đâu đó rằng “Chúng ta thường đi qua cuộc đời mà không nhận biết sự khác nhau giữa tình bạn và sự quen biết. Người quen là người ta biết tên và thường hay gặp. Ta có thể chia sẽ nơi ở, bàn làm việc, những bữa ăn, kể cả thời gian. Nhưng họ không phải là người để ta chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt trong đời. Và ta cũng không biết được đâu là những khoảnh khắc quan trọng trong đời họ. Còn bè bạn là những người ta nhớ đến khi nhìn thấy điều gì đó mà ta biết là họ thích, có liên quan đến họ, hay gợi đến những giờ phút đã chia sẻ cùng nhau.” Tình bạn bắt đầu từ đó. Tôi với Đăng cũng vậy.
Tình bạn đầu tiên ấy, đối với tôi, cũng giống như lần đầu tiên được chiêm ngưỡng cầu vồng sau một cơn mưa phùn mùa xuân. Như vẻ đẹp của nụ hôn đầu tiên, của một đoá hồng leo lẻ loi trên tường nhà, của một lớp vỏ óng ánh sức sống của một con ve sầu còn biết hát. Có những vẻ đẹp bạn không nhận ra cho đến khi đã đánh mất nó, không phải như người yêu đã chia tay, không phải như nụ hoa đã tàn héo, mà như một phần cuộc đời bạn, không gì thay thế nổi.
Tôi gửi lại cho Đăng con ve sầu và viết : “Không nhớ sao, ve sầu tượng trưng cho tình bạn. Nó không bao giờ ca hát một mình. Ở đây không có ve sầu. Hãy để nó trở lại với Đăng, và tôi cũng vậy!”
Đông Vy
Chào các bạn,
“Cơ hội” là hai chữ quan trọng nhất trong kiến trúc xã hội. Tất cả mọi người trên thế giới đều muốn có một xã hội bình đẳng, dù là ta nói đến triết ly’ nào hay ly’ thuyết chính trị nào. Nhưng nếu xem kỹ thì nguời 75 kg phải mạnh hơn người 40 kg, người giỏi toán phải khác người dốt toán, người siêng năng thì phải khác người lười biếng.
Làm thế nào ta có thể có một xã hội bình đẳng với nhiều khác biệt cá nhân như thế? Thưa, ta dùng khái niệm “cơ hội”. Một xã hội bình đẳng là một xã hội cho mọi người một cơ hội đồng đều để thăng tiến. Còn việc sử dụng cơ hội đó hay không là quyền của người đó.
“Bình đẳng cơ hội” (equal opportunity) là khái niệm nền tảng nhất, trên đó chúng ta có thể một xây một xã hội tốt đẹp của chúng ta. Nhưng bây giờ, ta hãy tạm rời xa các khái niệm lớn lao về xã hội chính trị học, để đưa “bình đẳng cơ hội” về với chính mình, với con người cá nhân của mình. Làm sao mỗi người chúng ta có thể tận dụng tối đa khái niệm bình đẳng cơ hội này để giúp ích chính mình?
Chúng ta hay dùng từ “tìm kiếm cơ hội” để diễn tả cách ta có được cơ hội. Điều này đúng trên mức “thấy được” (visible). Nhưng ở mức độ “không thấy được” (invisible) thì cơ hội tự tìm đến với ta nhiều hơn là ta đi tìm, nếu không đến tận tay thì cũng đứng thường xuyên mấp mé ngoài cổng. Nhưng, điều đó chỉ có thể xảy ra nếu ta biết cách thu hút cơ hội, để cơ hội chạy theo ta. Đó cũng là điều mà ta gọi là “Tự tạo cơ hội.”
Cơ hội thường đi theo mình nếu mình có 3 điều: (1) tài, (2) bạn và (3) danh tiếng. Ấy chết, các bạn đừng có vội: “Tưởng gì chứ điều đó thì em biết rồi. Chỉ có một nỗi là em không có tài, ít có bạn, và chẳng có tiếng.” Không sao, ta sẽ tìm cách tạo ra 3 điều đó.
1. Tài: Chữ tài này mình dùng vắn tắt thôi, chứ nghĩa nó sâu và rộng hơn. Tài ở đây có nghĩa là (a) mình biết làm một việc gì đó, (2) mình làm nó rất hay, và (3) mình đáng tin cậy trong việc đó.
Ví dụ: Bạn biết đổ bánh xèo rất ngon, ai ăn cũng phải mê đến nỗi ăn xong là ôm bụng rên vì ăn quá tải. 🙂 Và thỉnh thoảng có người có lễ tiệc đặt bạn làm bánh xèo tại nhà họ, làm và ăn ngay trong buổi tiệc, thì bạn luôn luôn sẵn sàng cho một buổi tiệc tốt—không có chuyện đến giờ chót chạy đến xin lỗi: “Chị ơi em quên mất là ngày hôm đó em phải dự đám cưới của con nhỏ cháu.” Hmm… nếu đã hứa làm thì làm. Bỏ đi đám cưới và thực hiện lời hứa. (Nếu đã lỡ hứa với cả hai, thì… bạn có vấn đề lớn 🙂 ).
Trong chữ tài, chữ “đáng tin cậy” chiếm hết 100%. Nó vừa có nghĩa là làm giỏi và làm đúng lời hứa.

• Nhưng nếu mình chẳng có tài gì hết thì sao? Thì đi theo những người biết nghề để học nghề. Cách xin học dễ nhất là xung phong giúp người ta một tay mà không cần tiền công, chỉ để học nghề. Cách này thì bảo đảm là cách học nhanh nhất, vì người được mình giúp cũng rất cố để “trả nợ” cho mình.
Lúc mình đang học trong trường luật ở Mỹ, một ngày nọ đứng đợi xe bus bên cạnh một ông già, nói chuyện vẩn vơ với ông. Mình hỏi ông làm việc ở đâu. Ông ấy nói, “Tôi là chánh án tòa án ở đây.” Mình nói, “Ồ hay quá, tôi đang học luật. Ông có việc làm cho tôi không ?” Ông nói, “Việc thì luôn luôn có, nhưng tôi không có tiền. Chính phủ không cho tôi ngân sách để thuê sinh viên luật.” Mình nói, “Tôi không cần tiền. Tôi chỉ cần làm việc cho ông để học nghề.” Thế là mình có được loại kinh nghiệm ít sinh viên luật có—học cách làm quyết định và quyết định các vụ kiện cho ông chánh án—và được thêm vài hàng rất hấp dẫn trong resume của một sinh viên mới ra trường.
* Trong thế giới chính trị và thương mãi có một tài rất hiếm và rất có giá trị mà chẳng cần tài năng gì nhiều cả, đó là tài làm phụ tá. Người nào có được khả năng nghe đến đâu hiểu đến đó, chưa chắc hiểu thì hỏi lại cả hai ba chục lần cho đến khi hiểu, và mình làm bất cứ điều gì sếp của mình cũng biết, thì người đó là phụ tá vô giá, bởi vì sếp có thể giao việc cho mình và đi ngủ mà không có ác mộng. Đó là người mà sếp có thể gọi là my alter-ego (con người kia của tôi).
2. Bạn: Càng có nhiều bạn thì càng có nhiều người quảng cáo không công dùm mình. Quảng cáo trên TV chẳng ăn thua gì so với quảng cáo miệng không công. Nhà sản xuất tốn bao nhiêu tiền quảng cáo thì chẳng mấy người tin và để y’, nhưng nếu bạn mình nói cho mình biết mới khám phá ra tiệm này bán áo quần rất đẹp và rẽ, thì chắc là cuối tuần này mình sẽ ghé vào ngay.
Nhưng dĩ nhiên là bạn mình chỉ quảng cáo cho mình nếu bạn mình tin vào tài của mình—tức là tin rằng mình làm tốt và đáng tin cậy. Nếu bao nhiêu năm quen biết nhau mà lời nói của mình không đáng tin cậy, nói điều gì ra các bạn cũng nghĩ: “Bà này mà nói 10 thì may ra được 3 là thật và đúng” thì hỏng bét. Cho nên cách sống hàng ngày làm cho bạn bè chung quanh phục–tức là cho rằng mình đáng tin cậy–là cách hay nhất để có một mạng lưới thân quen quảng cáo không công trường kỳ.

3. Danh tiếng: Danh tiếng phần lớn là do bạn bè kháo nhau. Một phần nữa là do trưng bày sản phẩm. Dĩ nhiên cách dễ nhất để trưng bày là trưng bày mà không tính công trưng bày. Ví dụ: Nếu trong trường có liên hoan, xung phong đổ bánh xèo cho trường không công (trường chỉ tốn tiền mua thực phẩm gia vị), đó là cách trưng bày sản phẩm cho cả mấy trăm hay mấy nghìn người.
Víết bài gửi cho báo, nhất là các vấn đề báo không thể có được. Ví dụ: Viết về di tích lịch sử nhỏ nào đó nơi mình đang ở, thì tổng biên tập báo chắc là cũng mê, vì chính anh ta cũng chưa hề nghe đến. Những điều nhỏ ở địa phương của mình chính là lợi thế của mình.
Ngày xưa thì ít có cơ hội, ngày nay ta có đủ loại báo và websites. Có nhiều websites rất có uy tín, nếu bài của mình được post lên đó là mình sẽ có thêm uy tín và một vài hàng trong resume. (Bài của mình trên ĐCN đã được nhiều báo trong nước đăng lại. Các bạn chỉ cần Google tên mình thì sẽ thấy. Không thể coi thường các nơi post không công được. Bạn có post bài vào website của Ngân Hàng Thế Giới cho cả thế giới đọc thì đó cũng là một site không công. Các website thiện nguyện xã hội luôn luôn là site không công).
Giả sử là bạn sắp mở tiệm làm bánh xèo, mời vài cây bút của ĐCN đến nhà ăn bánh xèo, biết đâu lại chẳng có người mê bánh xèo của bạn đến mức là tiệm bạn chưa mở đã viết bài xúi mọi người đi ăn? (Chúng ta đã biết là anh Trần Bá Thiện sẽ xung phong đi ăn đầu tiên).
• Nếu chúng ta chủ động xây dựng tài năng, bè bạn, và danh tiếng như thế, thì cơ hội luôn luôn lấp ló ngoài cửa nhà. Nhiều khi chưa kịp xin việc đã có người mời đi làm.
Thế giới ngày nay có hai điều lợi cho cơ hội: Thứ nhất, tự do kinh doanh. Thứ hai, Internet. Nếu bạn biết tận dụng hai điều này để gia tăng cơ hội cho mình, thì bạn có thể làm được rất nhiều việc, ở bất cứ lãnh vực nào—xuất bản một quyển sách hay mở tiêm bán bánh xèo.
Chúc các bạn thành công.
Mến,
Hoành
© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use
Bài hôm nay:
Vũ điệu Tango quyến rũ “Santa Maria” – Gotan Project , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Loan Subaru giới thiệu và nối link.
Daily English Discussion, anh Trần Đình Hoành.
Tác giả của những kỳ công, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.
Chính mình tạo ra mình, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.
Vậy bạn muốn thành người khởi nghiệp ?, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.
Những chiếc hộp, Trà Đàm, Văn, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.
Nước , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.
Học bổng và hội thảo
Giải Báo Chi 2009 của Asian Development Bank Institute — Nhận bài dự thi cho các đề tài sau:
* Ảnh hưởng của khủng hoảng tài chính toàn cầu trên vấn đề nghèo khổ
* Phản ứng của chính phủ về khủng hoảng toàn cầu
* Phát trỉển hạ tầng cơ sở
* Làm quen với thay đổi khí hậu
20 bài báo hay nhất sẽ được chọn, và ADBI sẽ mời các nhà báo tác giả các bài này dự lớp huấn luyện 4 ngày tại Tokyo (20-23/10/2009).
Hội thảo đầu tiên tại Việt Nam về Tâm lý Học đường (school psychology) – Ngày 3 và 4 tháng 8 năm 2009, do Viện Tâm Lý của Viện Khoa Học Xã Hội Quốc Gia và 6 đại học trong nước (Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn ở Hà Nội, Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn ở TP HCM, Đại Học Huế, Đại Học Đà Nẵng, Đại Học An Giang, Đại Học Đông A) cùng với Center of International Education and Global Engagement và Trường Sư Phạm của Đại Học Tiểu Bang California ở Long Beach, và Trường Sư Phạm của Đại Học Chapman (Mỹ).
Ban tổ chức kêu gọi tham gia gửi bài cho buổi hội thảo, trước ngày 8 tháng 7.
.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
BBC khám phá tù nhân tại Afghanistan bị đối xử tàn nhẫn – BBC phỏng vấn 27 cựu tù nhân của Mỹ tại Afghanistan, phỏng vấn riêng rẽ từng người với cùng một loạt câu hỏi cho mọi người. Các cựu tù nhân này đã được trả tự do vì chẳng có tội gì. Mọi người đều xác nhận họ đã bị đối xử tàn nhẫn–đánh đập, không được ngủ, bị dọa bằng chó, bắt đứng ngồi trong những vị thế gây stress, cởi áo quần trước mặt lính nữ, dội nước lạnh mùa đông, nước nóng mùa hè, chỉa súng vào đầu… Bộ quốc phòng Mỹ trả lời là không có việc đối xử tàn nhẫn và Mỹ theo đúng tiêu chuẩn quốc tế về giam giữ.
Mỹ sẽ gửi đại sứ đến Syria – chấm dứt tình trạng không liên hệ ngoại giao kép dài đã 4 năm.
Tai phải nghe tốt hơn tai trái – bởi vì bán cầu trái của não bộ được xem là tốt hơn trong việc chuyển tải thông tin, lại nhận tín hiệu từ tai phải, các nhà nghiên cứu Ý cho biết.
Phụ nữ khuyết tật kiên hãng quần áo Abercrombie & Fitch – vì hãng bắt cô làm việc trong nhà kho với lý do là cánh tay giả của cô không hợp với khuôn mặt của hãng. Riam Dean, 22 tuổi, sinh ra đã không có tay trái, và hiên là sinh viên luật tại Queen Mary University ở Luân Đôn.
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
“Giải cứu” bờ tường hầm Kim Liên – những hình ảnh bờ tường mới toanh của hầm đường bộ bị bôi bẩn, vẽ bậy đã được phản ảnh trên các diễn đàn, blog, mạng chat messenger… Cư dân mạng hầu như đồng loạt lên tiếng, hàng trăm comment đồng loạt phản đối hành động xấu xí này. Và những bạn trẻ thuộc cộng đồng Graffiti Writer (nghệ sĩ tranh tường đường phố) đã ra tay tẩy bẩn, sơn mới làm sạch bờ tường hầm.
Tâm Hảo và những nấc thang cuộc đời – “Em không bất hạnh, em chỉ là cô gái không may. Em rất sợ mọi người nhìn mình bằng ánh mắt tội nghiệp và thương hại”, Nguyễn Tâm Hảo tâm sự khi biết tôi có ý định viết về đôi chân ngắn tật nguyền và nghị lực vượt qua số phận của cô.
Sinh viên Đà Lạt và “sách dạy tiếng Việt” trên internet – Mong muốn đưa môn học tiếng Việt lên mạng nhằm giúp học sinh tiếp cận sinh động hơn với các chữ cái, ngữ pháp…, 5 bạn sinh viên Đà Lạt đã thành lập nhóm mang tên ITBUS và cùng nhau viết đề án thực hiện website dayhoctiengviet.
Làm giàu nhờ trồng cây hiếm: Kỳ lân thảo – Kỳ lân thảo là giống hoa được du nhập từ Đài Loan vào Việt Nam. 10 năm trước, hoa được trồng “bí mật” trong trang trại, nay đã được nông dân trồng đại trà.
Thầy thuốc trẻ VN nâng tầm y đức
– Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Thầy thuốc trẻ VN.
4.000 việc làm tại Ngày hội việc làm thanh niên Thủ đô – Ngày 28/6, tại Đại học Lao động xã hội (43 Trần Duy Hưng, quận Cầu Giấy) sẽ diễn ra Ngày hội việc làm thanh niên Thủ đô lần I với sự tham gia của gần 100 doanh nghiệp, với chỉ tiêu tuyển dụng 4.000 lao động đủ mọi ngành nghề.
12 dịch vụ trực tuyến chăm sóc em bé Bạn đang phân vân không biết con mình ăn như vậy có phù hợp không, hay đang muốn tìm hiểu vấn gì đó liên quan tới con cái. Hàng loạt dịch vụ trên sẽ giúp bạn trả lời những thắc mắc đó.
.
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
🙂 🙂 🙂 🙂 🙂
Đọt Chuối Non
Chào các bạn,
Trong chuyên mục Nhạc Xanh ngày hôm nay, mình xin được giới thiệu với các bạn ban nhạc Pháp Gotan Project và bài hát “Santa Maria” với vũ điệu Tango hiện đại hết sức quyến rũ. Hy vọng đây sẽ là một viên vitamin đầu ngày giúp bạn sảng khoái và có một ngày làm việc hiệu quả! 😀 😀 😀
1) Gotan Project là một ban nhạc nổi tiếng ở Pháp, được thành lập vào năm 1999 với 3 thành viện: Philippe Cohen Solal (người Pháp), Eduardo Makaroff (người Argentina), và Christoph H. Müller (người Thụy Sĩ). Có lẽ mọi người thắc mắc tại sao ban nhạc lại có cái tên rất lạ “Gotan”? Thật ra, tên của ban nhạc là một sự chơi chữ, dựa trên album tango nổi tiếng “Tango Project” (phát hành năm 1982) của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng người Mỹ. Tiếp nối sự thành công của album “Tango Project”, 3 thành viên này đã chơi chữ, đảo ngược chữ “Tango” thành “Gotan” và lấy tên nhóm là “Gotan Project” nhằm phổ biến lại vũ điệu Tango!
2) Bài hát “Santa Maria” (del Buen Ayre) là một bài hát trong album nổi tiếng của Gotan Project – “La Revancha del Tango”, phát hành vào năm 2001. Bài hát này đã được sử dụng như giai điệu chính trong bộ phim “Shall We Dance?” (với diễn xuất của Jennifer Lopez va Richard Gere). Một bài hát với vũ điệu Tango rất hiện đại và cực kỳ quyến rũ. Điều này được thể hiện rõ nét qua 2 video clip dưới đây: 1) Video clip bài “Santa Maria” trong Album “La Revancha del Tango” và 2) Video clip trích đoạn trong phim “Shall We Dance?”. Mời các bạn thưởng thức! 😀 😀 😀
Loan Subaru
Ngoài ra, bonus thêm cho các bạn một bài nữa trong album “La Revancha del Tango” có tên là “Epoca”! 😀