Hoa dại nhìn xa xăm nơi khung cửa sổ có một chậu hoa nhỏ nọ ngày ngày được chăm bón, nâng niu. Em cũng muốn được yêu như thế, nhưng em là… hoa dại. Hoa dại vẫn cứ thế lớn lên và rồi kết nụ. Em bâng khuâng nhiều lắm về những bông hoa sẽ nở của mình. Liệu có ai yêu chúng không?
Hoa dại nâng niu từng nụ bé nhỏ của mình. Em là con của đất trời. Và em đang sống! Mỗi một ngày qua đi là mỗi một ngày của sự cho và nhận. Có làm sao đâu khi không được ôm ấp bởi một bàn tay người? Có làm sao đâu khi không được bày trang trọng giữa một căn phòng đẹp? Em có những nụ hoa một ngày sẽ nở…
Hoa dại thèm tình yêu nơi con người vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Em không nấp vào một góc khuất. Em ùa ra với nắng, với gió. Em xòe những chiếc lá, hứng lấy niềm vui từ đất trời vì mỗi ngày em đang sống là nhận và cho đi. Có làm sao đâu khi cảm thấy thiếu thốn một điều gì? Có những khoảng trống trong trái tim để ta khát khao lấp đầy. Và em ngày một lớn…













