“Trong vùng Tam Đảo thuộc tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc có ba làng người Việt, gọi là Jing (Kinh). Tài liệu tại địa phương cho biết họ đã rời Việt Nam và định cự tại đây khoảng 500 năm. Tuy nhiên, đồng bào Việt vẫn giữ gần như hầu hết các nét đặc thù của dân tộc Việt mặc dù áp lực đồng hóa thường trực của văn hóa Trung Hoa.
Bác sĩ Lê Văn Lân đã đi thăm tận nơi 3 làng Việt bên Tầu vẫn được sống như tự trị ở vùng duyên hải Quảng Tây. Tên ba làng đó là Ô Vĩ, Vu Đầu, Sơn Tâm, thuộc huyện Giang Bình, quen gọi là Kinh Tộc tam đảo. Dân trong ba làng vẫn giữ tiếng nói, kiểu ăn mặc, phong tục Việt, vẫn ăn tết, hát dân ca cổ truyền, dùng đàn bầu, đàn nhị, sáo, trống, cồng. Đồ ăn của họ thì cơm vẫn là chính, dùng nước mắm, lại có xôi chè, bánh tráng nướng, bún riêu, bún ốc. Họ vẫn dùng chữ Nôm, và dĩ nhiên cũng nói tiếng Tầu địa phương.
Continue reading Jing: Tiếng hát & điệu múa cội nguồn từ chốn xa xôi…
‘’Còn buổi họp cuối cùng này thôi
Mã đầu cầm (tiếng Anh: Matouqin / horse-headed fiddle), tiếng Mông Cổ: Morin khuur) là một nhạc cụ truyền thống đầy chất thơ của người Mông Cổ.

Theo thần thoại Hy Lạp, thần Pan là con trai của thần Hermes, vị thần sứ giả loan tin của các thần trên đỉnh Olympe và tiên nữ Driope. Khi sinh con ra, tiên nữ thấy đứa bé có hình thù quái dị nửa người nửa dê bèn bỏ chạy. Tuy nhiên, Hermes rất mừng vì có một đứa con trai, thần bế đứa bé lên Olympe nhờ các thần nuôi giúp. Lớn lên, thần Pan xuống trần bảo vệ những đàn gia súc của những người mục đồng, hộ vệ những tay thợ săn. Tuy bộ dạng khó coi nhưng tính tình của thần Pan rất vui vẻ, cởi mở.

‘’One is the loneliest number that you’ll ever do
Nhạc jazz được coi là quà tặng tuyệt vời nhất của nước Mỹ đối với nền âm nhạc thế giới, là sự hoà trộn của ba dòng nhạc swing, bebop và fusion. Nhạc jazz có từ thế kỷ 19 và phát triển vào cuối những năm 1880, bắt nguồn từ những bài hát buồn về bao tháng năm sống cuộc đời nô lệ của người Mỹ gốc Phi.
Những ngày này là những ngày buồn bã và u ám khi trời cứ mưa ầm ì và lòng người cũng lầm lì không dứt.
Không hiểu sao mỗi khi nghe bài hát này, mình lại liên tưởng tới “Thập mục ngưu đồ”. (Thập Mục Ngưu Đồ là 10 bức tranh chăn trâu tượng trưng cho tiến trình của sự tu tập theo Phật Giáo).Đứa bé có lẽ là hình tượng gây liên tưởng, ở bài hát của Trịnh Công Sơn, con trâu đã được thay bằng cánh diều. Cánh diều chở tâm linh hay số phận, không ra đồng buổi chiều lộng gió mà là giữa buổi trưa tịch lặng để bay lên.
Nhạc sĩ Võ Tá Hân (Pháp Danh Minh Hoan) sinh tại Huế năm 1948 và lớn lên ở Sài gòn, * Trong khi học trung học tại trường Nguyễn Trãi (1960-67), anh cũng học thêm về guitar cổ điển với giáo sư Dương Thiệu Tước tại Trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn (1962-67) * Du học Hoa Kỳ từ năm 1968. Tốt nghiệp Cử Nhân (1972) và Cao Học (1973) về Quản Trị Kinh Doanh tại Viện Đại Học Massachusetts Institute of Technology (MIT) * Làm việc về ngành Ngân Hàng Quốc Tế và Tài Chánh tại Montreal, Toronto (Canada), Manila (Phillipines) và Singapore * Về âm nhạc, anh tiếp tục theo học Harmony, Counterpoint, và Orchestration tại Hoa Kỳ và cũng học thêm về piano, đàn tranh, đàn bầu. * Là hội trưởng hội Tây Ban Cầm Cổ Điển ở Singapore (1983-2000), đã trình diễn độc tấu guitar nhiều lần và làm giám khảo trong nhiều cuộc thi guitar ở Singapore và Việt Nam * Xuất bản hơn 50 soạn phẩm cho guitar cổ điển và piano (
Nổi tiếng trong dòng nhạc tiền chiến với hai ca khúc: “Hướng về Hà Nội” và “Tiếc thu”, nhạc sĩ Hoàng Dương còn là một trong những giảng viên đầu tiên xây dựng bộ môn đàn violoncelle và khoa đàn dây Nhạc viện Hà Nội.
Như một sự sắp đặt ngẫu nhiên, mình có 4 cậu em trai sàng lứa nhau và đều nhỏ hơn mình một tuổi.
Accordion (hay Accordéon) là đàn Phong cầm, một nhạc cụ bộ hơi ít được người Việt sử dụng.