Tag Archives: Văn

Cờ đỏ sao vàng trên đất nước Sri Lanka – viết cho ngày Quốc Khánh

..Tôi viết bài này trên Facebook cá nhân.

Tuy nhiên cũng muốn chia sẻ cảm xúc cá nhân với bạn đọc của Đọt Chuối Non, mặc dù biết rằng có thể đã hơi muộn chào mừng ngày Độc Lập.

Cảm xúc cá nhân nhưng có lẽ cũng rất thân quen với các anh chị nào là người Việt xa quê hương khi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc. Và, đằng sau nó là những câu chuyện trải dài cùng lịch sử đất nước mình…

Xin thông cảm, bài viết có thể không diễn tả hết điều này.

Một chút đóng góp nho nhỏ cho niềm tự hào – tôi là người Việt Nam!

Chân thành cảm ơn tất cả các anh chị.

Minh Châu

Continue reading Cờ đỏ sao vàng trên đất nước Sri Lanka – viết cho ngày Quốc Khánh

Hương thơm

Dạo gần đây tôi đâm ra thích dùng nước hoa. Nước hoa là một thứ xa xỉ phẩm, người ta bảo thế. Tôi nghĩ có phải người ta đứng ở góc độ vật chất, nói về sự tốn kém, và giá trị thực dụng mà nó đem lại chăng? Tôi chưa tự mua nước hoa cho mình, là người ta tặng đấy. Kỳ lạ là người ta thấy tôi hợp với món quà trước khi tôi nhận ra là có ngày mình thích nó đến thế nào!

Tôi quý nước hoa chứ! Nhưng tôi sợ mùi hương vây lấy mà át đi những hương đồng gió nội. Tôi hay có những buổi chiều thẩn thơ. Continue reading Hương thơm

Tiếng Anh, tiếng Việt…

Thế giới có bao nhiêu bông hoa thì chắc tiếng nói dân tộc cũng nhiều như thế nhỉ? Và người ta chọn tiếng Anh làm một thứ tiếng chung. Chà, chắc một đứa nhỏ chưa vào lớp một cũng đã ngầm biết tiếng Anh là ngôn ngữ của một nước khác mà người lớn rất thích nếu như nó thành thạo! Tiếng Anh đã được chọn làm ngôn ngữ chung toàn cầu, rõ ràng thế! Và nó là phương tiện, là chìa khóa để đến với nhau và để tăng tốc phát triển của khắp mọi người trên thế giới.

Tiếng Anh được đưa vào giảng dạy từ năm lớp 3 cơ! Và có lẽ tôi là một đứa lạc hậu khi đến năm hai đại học mới bắt đầu đưa tiếng Anh vào đời sống trong những cuộc giao lưu bạn bè mà mục đích chính vẫn là giao lưu để tăng kỹ năng tiếng Anh. Continue reading Tiếng Anh, tiếng Việt…

 Bầu sữa trong đêm

Mặc dầu từ ngày mà tôi phải nhập viện điều trị ở khoa ngoại của một bệnh viện, tính đến nay thời gian đã hơn một năm. Tôi vẫn nhớ các bệnh nhân, người nhà chăm người bệnh, bà con thăm bệnh nhân… Nhiều lắm, nhất là vào  giờ trưa, tối, không gian hòa lẫn tiếng nói nghe ồn ào, rất ồn ào. “Ở bệnh viện mà”.  Nhưng tôi vẫn nhớ nhất là cái đêm hôm đó. Trời có trăng hay không, nếu vầng trăng có sáng thì lúc đó đối với tôi có nghĩa lý gì đâu, vì bệnh tình tôi bán thân bất toại. Từng dãy giường bệnh nhân nằm được dán đầu giường theo số thứ tự, ánh điện sáng choang, nhìn đầu này, thấu tới đầu kia. Continue reading  Bầu sữa trong đêm

Món quà từ thiện

Trời tạnh mưa, tôi nhìn vào đồng hồ 9h kém 15, tôi chợt nhớ lại hồi chiều mình chưa cất túi quà ngoài sân. “Thôi. Tối rồi, để tạm đó rồi mai hãy tính.”

Tôi tắt đèn ngủ sớm. Một lúc sau tôi nghe tiếng nói của người đàn ông đứng ngoài sân cố tình nói thật to vọng vào tận gường cho tôi nghe.

– “Lai ơi, cho anh xin túi gạo này nhé!” Continue reading Món quà từ thiện

Điều không dám hứa

Ngày lễ quốc tế phụ nữ, ngày 8-3 đã trôi qua rồi, là ngày các chị em được cánh đàn ông tặng hoa hồng để tượng trưng cho tình yêu, tình bạn, tình cảm… nhưng mãi đến hôm nay tôi mới có dịp viết ra câu chuyện này với các bạn.

Ngày hôm đó tôi bán rất ít, tất cả chỉ có 5 bông hồng, vậy mà đến gần trưa vẫn chưa bán được bông nào. Continue reading Điều không dám hứa

Hãy là người quan sát

  1. Bất cứ điều gì xảy đến với chúng ta, dù điều đó là tốt hoặc xấu, điều đầu tiên chúng ta cần làm khi đón nhận chúng là quan sát.

Đón nhận vấn đề với tâm người quan sát sẽ cho ta cơ hội thấy được vẻ đẹp của chúng. Và ta sẽ khám phá ra rằng mọi vấn đề điều có vẻ đẹp riêng. Vấn đề đó là đau khổ vẫn có vẻ đẹp riêng của đau khổ. Vấn đề đó là hạnh phúc cũng có vẻ đẹp riêng của hạnh phúc. Vẻ đẹp của khổ đau và vẻ đẹp của hạnh phúc hoàn toàn không trái chống nhau. Không những không trái chống nhau mà còn tô điểm cho nhau. Continue reading Hãy là người quan sát

Một chút hoài niệm

Chiều nay khi hoàng hôn buông xuống, tôi lăn xe ra sân ngồi mải mê ngắm sao trời, vầng trăng khuyết đầu tháng nhô lên. Chợt những kỉ niệm tuổi thơ lại ùa về trong trái tim tôi.

Quê hương tôi có cánh đồng thẳng cánh cò bay, có biển xanh dạt dào sóng vỗ, có hoa đào, hoa bưởi, hoa xoan, … mỗi mùa xuân về thi nhau nở khoe sắc, hoa nào cũng đẹp, nhưng tôi yêu thích nhất là hoa xoan. Hồi còn bé mỗi khi đi học về tôi rủ mấy đứa bạn cùng xóm lấy từng sợi chỉ nhỏ xâu thành từng vòng, bọn chúng cười khúc khích từng đứa, từng đứa đeo vào cổ, trông lóng lánh như kim cương như để xua đi cái giá lạnh của mùa đông, nghe tiếng chim kêu rả rích như để báo hiệu xuân đến rồi lại đi. Continue reading Một chút hoài niệm

Chuyện cảnh giác

Chào các bạn!

Câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây là thế này. Xưa nay tôi vốn có tính rất tin người, từ chỗ nhẹ dạ cả tin nên tôi hay bị kẻ gian lừa. Có lắm lúc tôi như muốn phát điên lên vì mình dễ dãi cả tin, dẫn đến “tiền mất, tật mang’. Và kể từ ngày tôi bị lần cuối cách đây không lâu, chỉ độ 5 tháng, tôi đã hứa với mình từ rày trở lên mình phải ‘cảnh giác’.

Trưa hôm nọ tôi đang ngồi ở sân thấy hai thanh niên nam ăn mặc đồ đồng phục rất lịch sự, đến rất lễ phép chào tôi, và hỏi: Continue reading Chuyện cảnh giác

Cùng Du Nguyên “lêu hêu” một khúc mùa hè

Bia 1

“Khúc lêu hêu mùa hè”, NXB Hội nhà văn năm 2014 là tập thơ thứ hai của tác giả Du Nguyên. Ở tập thơ đầu tay: “Mục xó xỉnh cười”  NXB Hội Nhà văn 2011, Du Nguyên đã xác lập được một giọng điệu riêng mang tính cách tân để lại một dấu ấn khó phai trong lòng người đọc với nhân sinh quan và thế giới quan của lớp trẻ hôm nay trước thời cuộc. Continue reading Cùng Du Nguyên “lêu hêu” một khúc mùa hè

Ủng hộ bạn

Chào các bạn,

Một trong những người bạn “khùng” của mình, có phát nguyện xuất gia đi tu. Mình chưa biết là tâm nguyện của bạn sẽ thành hiện thực đến đâu và đến khi nào, mình mừng cho bạn, mình cảm phục bạn, và cũng ủng hộ bạn hết lòng cho hạnh phúc và con đường cống hiến của bạn cho cuộc đời này.

Mình hiểu và thương bạn vì có nhiều bạn bè, người thân của bạn mình chưa hiểu và không ủng hộ. Nhưng mình hiểu và biết tâm nguyện của bạn xuất phát từ trái tim yêu thương trong sáng tinh khiết của bạn, tâm nguyện cứu giúp và mang lại hạnh phúc cho con người ở thế gian còn nhiều đau khổ này. Continue reading Ủng hộ bạn

Hạnh phúc đôi khi rất giản dị

Nếu thi thoảng nhìn kĩ và quan sát những điều nhỏ nhặt mới thấy hạnh phúc đôi khi là một cái gì đó thật là giản dị. Bạn chỉ cảm nhận được hạnh phúc khi bạn biết bạn được ngồi với một ai đó, họ dạy cho bạn những điều mới lạ, kể những cuốn sách hay, nói cho bạn nghe một câu chuyện thú vị về cuộc sống mà họ chiêm nghiệm được. Bạn sẽ thật hạnh phúc khi ai đó tặng bạn một cuốn sách, và họ cũng đã nghĩ rất cẩn thận để lựa chọn được cuốn sách mà bạn yêu thích.

Hạnh phúc đó là khi có thể mỗi ngày bạn phát hiện ra những điều thú vị đến không giống như bạn đã dự định, và lúc đó, bạn hiểu cuộc đời đầy những điều bất ngờ mà mình không hề biết. Continue reading Hạnh phúc đôi khi rất giản dị

Cái bì bóng

Ngày lễ Vu Lan trời rất đẹp, quán tôi khá đông người vào mua nhang đèn, bánh kẹo …để tỏ lòng thành kính báo hiếu ông bà, cha mẹ. Và những người thân đã khuất.

Trước mắt tôi bày mấy xô hoa cúc Đà Lạt, màu vàng, trắng, đỏ… trông rực rỡ hòa quyện với ánh nắng ban mai. Tôi vẫn ngồi một tư thế trên xe lăn để phục vụ. Chiếc xe con dừng vào quán, tôi hỏi:

– Chị ơi, mua gì à?
– Tôi mua bánh
– Vâng! Continue reading Cái bì bóng

Cảm xúc về chuyến đi Buôn Hằng của các bạn Đọt Chuối Non

Tây Nguyên – Những câu chuyện thật 

Thu Hằng – Quan Huấn – Thuỳ Linh

Chào các bạn,

Tháng 7 vừa rồi, mình cùng Quan Huấn và chị Thùy Linh trong nhà ĐCN có dịp đến thăm chị Lành và bà con ở Buôn Hằng để trải nghiệm cuộc sống cùng với đồng bào sắc tộc Tây Nguyên. Mặc dù chỉ vài ngày ngắn ngủi, tụi mình đã có một chút hình dung về Buôn Hằng qua những câu chuyện của chị Lành nhưng vẫn có vô khối chuyện mà mình nói với Quan Huấn (bây giờ gọi là Y Huấn 😀 ) là có thể viết thành truyện nghe như là phim và chuyện tiếu lâm, nhưng thật! Đây là một trải nghiệm có lẽ là hơi khác với những “cái nắng, cái gió” và những đôi mắt Pleiku mà chúng ta vẫn thường được nghe trong các bài hát về Tây Nguyên. Mời các bạn cùng đi với hành trình của tụi mình.

Ghi chú: sau đây mình dùng tên mà sau chuyến đi Huấn có tên mới là Y Huấn, Thùy Linh có tên là A Linh và Thu Hằng là H’Hằng 😀 để gần gũi với tên bà con sắc tộc. Continue reading Cảm xúc về chuyến đi Buôn Hằng của các bạn Đọt Chuối Non

Mỗi ngày một câu chuyện (6) — Sự tử tế

Dạo này bận quá, nhiều lúc nghĩ muốn tìm một khoảng thời gian yên tĩnh để lắng lại và nhìn mọi việc thấu suốt mà hơi khó. Một phần có lẽ tại tính tham công tiếc việc của mình. Trước đây bận theo một kiểu, giờ lại bận theo một kiểu khác, và mình không thể bỏ được cái tật là đọc cái A lại thấy cái B muốn tìm và đặt câu hỏi, rồi lại dẫn đến cái C, D, F. Chỉ thế thôi mà thời gian cuốn trôi đi rất nhanh.

Bắt đầu buổi sáng, viết ra một cái to-do list đặt trên bàn, ngó ngang ngó dọc làm việc nọ kia là mất nguyên buổi sáng, đến giờ ăn trưa, kịp liếc lên youtube nghe vài bản nhạc hay rồi quay xuống làm nốt việc là có thể xong luôn một buổi chiều. Tối về còn những việc khác nữa muốn làm cho xong cho thật chỉn chu, nếu cộng thêm nỗ lực cố gắng đi bộ và tập yoga nữa thì sẽ chỉ kịp lăn ra ngủ là kết thúc một ngày. Không biết có phải vậy mà nhiều khi thấy mình rất dễ bị mệt và đuối sức. May sao vẫn giữ cho mình lịch thể dục đều đặn. Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (6) — Sự tử tế