Tag Archives: trà đàm

Có gì để cho

Chào các bạn,
cuoi_10
Buổi chiều mình đến thăm gia đình hai vợ chồng già A Streang. Vào một gian nhà ọp ẹp, hai vợ chồng A Streang năm nay trên sáu mươi lăm tuổi, nhưng nhìn cứ như gần tám mươi tuổi vậy!

Hai ông bà A Streang cũng có sáu người con đều đã lập gia đình, và ra riêng lâu lắm rồi vì người dân tộc có phong tục cho con cái lập gia đình rất sớm, và gia đình các con cái của họ cũng rất nghèo nên không có gì để giúp bố mẹ!

Hai ông bà A Streang tự đi mót lúa, đào củ rừng và bắt tôm bắt cá nuôi nhau từ tháng này qua tháng khác, từ năm này qua năm nọ!

Mình đến thăm lúc bếp lửa gia đình đang cháy, mình nhìn trong nhà không có gì cả ngoài một nồi cơm nhỏ và một nồi canh nhỏ đang nấu trên bếp. Mình mở nắp nồi canh ra, thấy một nắm rau rừng với hai con cá nhỏ tí xíu họ mới bắt được ở suối về, mình nghĩ với chừng ấy thức ăn có lẽ tối nay cũng là bữa cơm ngon của hai ông bà A Streang! Continue reading Có gì để cho

Mệt óc, mệt xác

Chào các bạn,
tired
Nếu bạn cuốc đất cả ngày đương nhiên là bạn rất mệt cả người. Nhưng sau khi đi tắm, ăn tối một bụng ngon lành, ngồi xem TV một chút, rồi đi ngủ là bạn sẽ ngủ thẳng giấc đến sáng, và sáng dậy cảm thấy rất khỏe.

Nếu bạn dùng cả ngày để nghiên cứu phương pháp đấu đá với tổng giám đốc công ty đối thủ để dành tiếng tăm và chiếm lĩnh thị trường thì tối về cũng rất mệt, đi tắm rồi đầu óc vẫn căng thẳng, ăn cơm không thấy ngon và vẫn tính toán trong khi ăn, lên giường trằn trọc tính toán cả đêm ngủ không ngon, và sáng ra uể oải bần thần rất mệt.

Đó là khác biệt giữa mệt óc và mệt xác. Mệt xác thì khỏe. Mệt óc thì đừ.

Continue reading Mệt óc, mệt xác

Con chữ ở với con cả đời

 

Chào các bạn,
hoc-sinh-vungcao
Mình thấy hiện tại người sắc tộc thiểu số về vấn đề hôn nhân gia đình của họ có rất nhiều nét giống người Kinh của chúng ta ở vào thời thật xa xưa, nghĩa là lập gia đình sớm, không ly dị, nếu không may một trong hai người chết đi thì thường người kia ở vậy, không tái hôn.

Những năm mình ở Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột, trong số học sinh mình có em Bin – học sinh lớp Mười, trong năm học NK 2010 – 2011 có hoàn cảnh gia đình cũng khá đặc biệt. Gia đình em chỉ có hai mẹ con, sống ở Buôn KonHring thuộc Huyện Cưmgar. Bố em bị bệnh chết khi mẹ mới mang thai em được bốn tháng, từ đó mẹ của em không tái hôn, sống như vậy nuôi con. Mẹ em sống với ông ngoại vì bà ngoại cũng đã mất và các cậu, các dì đã lập gia đình nên cũng đã ra riêng.

Continue reading Con chữ ở với con cả đời

Chúa hỗ trợ

Chào các bạn,
Helpmegod
Mình có một số bạn tâm linh (không phải tôn giáo), gặp nhau thường xuyên để ăn sáng, nói chuyện chia sẻ chuyện vợ con đất nước thế giới, và cầu nguyện với nhau. Cầu nguyện tổng cộng chừng 30 giây – 15 giây trước khi ăn và 15 giây sau khi ăn. Dù rằng đôi khi chúng mình gọi đó là “ăn sáng cầu nguyện” nhưng ăn thì 3600 giây, cầu nguyện thì 30 giây. Nhất định anh nào nghĩ ra từ “ăn sáng cầu nguyện” đầu tiên phải là luật sư 🙂 . Ở Mỹ, đa số dân Mỹ theo Tin Lành, nên cầu nguyện là thói quen văn hóa của họ chứ không nhất thiết phải là tôn giáo.

Các ông bạn này, các bạn có thể đoán là hàng tuyệt đại cao thủ về tư duy tích cực.

Continue reading Chúa hỗ trợ

Răng

 

Chào các bạn,

NSNA Vương Quốc Kim (Đắk Lắk)
NSNA Vương Quốc Kim (Đắk Lắk)

Mình sống giữa anh em đồng bào sắc tộc thiểu số kể cũng lâu năm, cũng rất gần gũi thân thương, nhất là trong các môi trường Lưu Trú, vậy mà cho đến bây giờ có một đôi điều cơ bản mình vẫn chưa hiểu về họ, về dân tộc họ!

Ví dụ như họ là thuộc dân tộc nói nhiều hay nói ít là mình chịu, vì gần như mình gặp một người dân tộc biết tiếng Kinh nhiều hoặc ít, thậm chí chỉ hiểu bập bẹ… thì mẫu số chung của họ sau khi nghe mình nói là cười, và làm y hệt như điều mình yêu cầu mà không một chút phản ứng như một số lần mình đã chia sẻ. Hôm nay mình lại gặp một chuyện cũng thật bực mình mà cũng thật buồn cười, cũng vì tật không nói gì của họ.

Continue reading Răng

Chiến tranh và hòa bình

Chào các bạn,
war_and_peace
Trong các cuộc kiện tụng trước tòa, khi thấy thân chủ rất căng, máu nóng dâng hừng hực, chỉ muốn phía bên kia về hỏa ngục ngay để trả lại công lý, mình thường khuyên thân chủ tìm cách điều đình và huề.

Ngay từ đầu mình nói: “Anh nên nhớ là kiện tụng thì anh phải tốn rất nhiều tiền cho luật sư, và anh sẽ bị tổn hại sức khỏe kinh khủng, vì anh sẽ nổi nóng và bực bội ngày đêm. Vụ này mà anh có thắng 100%, số tiền thắng có thể chỉ đủ để trả luật phí cho tôi. Nếu anh muốn đưa tiền cho tôi bỏ túi, tôi cũng thích vậy. Nhưng đó không phải là giải pháp tốt nhất cho anh về phương diện tài chánh. Hơn nữa cái hại về sức khỏe, các thứ do stress tạo ra, bệnh tim chẳng hạn, có rất chắc chắn. Tôi có thể tạo áp lực để bên kia bằng lòng ngồi xuống nói chuyện tử tế với anh. Rồi hãy dùng các cơ hội đó mà thương thảo hòa bình.”

Continue reading Chiến tranh và hòa bình

Văn phòng Cà rịch cà tàng

 

Chào các bạn,
Caritas
Ở nhà, mình có tiếng là nhanh nhẹn, đảm đang và cẩn thận, nên khi ở với các em Lưu Trú sắc tộc, mình nhờ làm gì mà cứ mò rờ mãi không xong, là thế nào cũng có chuyện với mình. Mới đầu các em mới đến chưa nghiệm được điều này, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn là các em nhận ra được.

Trong nhà Lưu Trú sắc tộc thường có bốn chị em, mình điều hành tổng quát còn các chị khác được phân chia trách nhiệm theo chuyên môn của mình. Trong năm học NK 2009 – 2010, chị phụ trách học tập các em Lưu Trú sắc tộc rất hiền, khi các em lề mề chậm chạp, chị thường nói với các em một câu rất nhẹ nhàng: Các em mình làm gì thì làm nhanh lên một tí, khi nào cũng lề mề cà rịch cà tàng. Đó là điệp khúc miên trường của chị khi chị làm việc với các em, đến độ gần như từ em nhỏ nhất cho đến các anh chị lớn trong nhà Lưu Trú sắc tộc đều thuộc câu điệp khúc đó của chị. Continue reading Văn phòng Cà rịch cà tàng

Chiến đấu

Chào các bạn,
vovinam
Trong các lớp võ thường có hai loại võ sinh: võ sinh chiến đấu và võ sinh kỹ thuật. Chiến đấu có nghĩa là ra sàn đấu thường xuyên và rất giỏi chiến đấu. Kỹ thuật là chỉ có thể trình diễn kỹ thuật nhưng không chiến đấu được. Vì vậy, trong các võ đường, đôi khi có người có đai đen chiến đấu và có người có đai đen kỹ thuật.

Và thường khi thầy dạy học trò thì phải khuyến khích học trò chiến đấu—tức là lên sàn đấu và thích lên sàn đấu.

Continue reading Chiến đấu

Làm việc với mọi người

 

teamwork-chain-of-hands
Hình như mấy hôm nay, câu hỏi thường xuyên nhất của các nhà báo cho mình là “Cô không có tiền làm sao cô có thể sinh hoạt Đại Sứ Du Lịch ?”

59.7% độc giả bình chọn Đỗ Thị Hồng Thuận trên VNExpress không hỏi câu đó. Mình nghĩ là các bạn đó biết câu trả lời. Tất cả các tổ chức thiện nguyện (NGO) đều biết cách raise fund (kiếm tiền) bằng cách làm việc với nhiều người và nhiều tổ chức. Gợi lên lòng quan tâm của họ về việc mình đang làm, dù đó là giúp trẻ em bị ung thư, làm sạch đường phố, hay quảng bá du lịch.

Làm việc với mọi người, tạo ra một hệ thống làm việc với nhiều người và nhiều nguồn tài trợ, kéo mọi người vào cùng làm việc với nhau. Đó là một hệ thống bền vững sẽ sống mãi để làm việc. Continue reading Làm việc với mọi người

Gởi bánh mì

 

Chào các bạn,
ab2
Thường ngày Chúa Nhật mình không có mặt ngoài nhà Lưu Trú, chỉ có tổ trực nhà các em ở lại khoảng từ sáu đến tám em, nhưng tuần này mình mệt nên mình ở lại ngoài Lưu Trú, không về.

Tổ trực nhà hôm nay có năm em, lúc dùng cơm tối, mình nói với các em sáng mai 04g30 mình sẽ gọi các em dậy đi lễ! Mình hỏi các em có bao nhiêu xe đạp để sáng mai đi lễ? Các em cho biết chỉ có hai chiếc và với hai chiếc thì không thể đi năm em được nên mình nói: Sáng mai em Vương đi xe máy với mình.

Thường trong năm học các em ăn sáng bằng mì tôm hoặc cơm, và những ngày nghỉ các tổ trực nhà, mình cho các em tự do muốn ăn gì thì cứ mở tủ lạnh, tủ đông lạnh hoặc trong vườn có các loại rau…  muốn ăn kiểu gì tự làm lấy ăn vì các em cũng đã học cấp III lại là các em nữ, nên mình muốn các em tập lo liệu cho quen để sau này khi nghỉ học ở nhà các em còn biết quán xuyến việc nhà. Continue reading Gởi bánh mì

Hành động bình thường

Chào các bạn,
zen
Một hành động rất bình thường – mình thấy thích du lịch và có đủ điều kiện để ứng cử chức vụ Đại Sứ Du Lịch để đóng góp cho sự phát triển du lịch nước nhà, thì mình góp đơn ứng cử– nhưng báo chí thì rất kích động, như là “làm cho cuộc đua nóng lên giữa các đối thủ”, và nhiều người nói rằng đó thật là một hành động rất “đinh”, rất “dũng cảm” của Hồng Thuận, mà không phải ai cũng dám làm.

Mình đã nói với các bạn nhiều lần: Khi trái tim của bạn tĩnh lặng, không bị xung động, thì các chuyện bạn làm bình thường đôi khi được người khác xem là phi thường, vì đối với họ đó là việc impossible.

Continue reading Hành động bình thường

Nhìn ma lai và nghe chim heo kêu

 

Chào các bạn,

Ảnh: Đặng Bá Tiến
Ảnh: Đặng Bá Tiến

Ngồi dùng cơm trưa với tổ trực nhà Lưu trú, vì hôm nay Chúa Nhật, các em Lưu trú về gia đình để tham gia các sinh hoạt đức tin trong giáo xứ. Tổ trực Lưu trú có năm em ở lại, trong khi dùng cơm, mình nghe các em trao đổi qua lại bằng tiếng Sêđăng, tuy chưa biết nói tiếng của các em nhưng nghe các em nói cũng đoán được các em đang nói chuyện gì nên mình hỏi: Các em đang nói chuyện ma lai phải không? Các em cười và em Hidi hỏi mình có tin ma lai không? Mình nói với các em: Tại sao lại hỏi chuyện này?

Em Hidi kể cho mình biết là người ta nói ở Buôn EaBlang rất gần Buôn mình, đường từ chợ mình rẽ lên một chút là đến có ma lai! Mình hỏi ma lai đó như thế nào? Continue reading Nhìn ma lai và nghe chim heo kêu

Cầu nguyện xin tiền

Chào các bạn,
praying
Đôi khi thấy các quý vị cúng một con gà quay hay đốt một mớ vàng mã chừng 20 nghìn đồng, khấn vái với ai đó để xin thắng số đề 20 triệu. Đối xử với thánh thần như con nít vậy, chắc thánh thần cũng bực mình.

Nhưng đương nhiên là Mẹ Teresa cầu nguyện thường trực với Chúa để xin tiền thường xuyên, lo cho người nghèo.

Mình hy vọng là Đức Đạt La Lạt Ma cũng thường xuyên xin các Bồ tát hỗ trợ cho các con dân của ngài đủ ăn đủ mặc.

Continue reading Cầu nguyện xin tiền

Khi mẹ mang em

Chào các bạn,
???????????????????????????????
Khi đến thăm gia đình mẹ Th – là nữ hộ sinh đang làm ở trạm xá xã trong Buôn, mình hỏi mẹ Th: Các mẹ ở Buôn có đến trạm xá sinh hoặc mời mẹ Th đến đỡ tại nhà nhiều không?

Mẹ Th cho biết: Ở đây, trừ những trường hợp sinh khó, còn lại họ tự đỡ, không đến trạm xá và cũng không mời mình đến nhà đỡ, vì hầu như ai cũng biết đỡ, kể cả các ông chồng.

Mình hỏi: Họ tự đỡ không sợ bị uốn ván sao?

Mẹ Th kể: Ngày trước trẻ sơ sinh dân tộc chết vì uốn ván rất nhiều, nên trước kia ông bà mình cũng sinh nhiều con nhưng không nuôi được bao nhiêu, vì sinh ra khoảng ba ngày hoặc một tuần là đứa bé bị uốn ván chết, nên lúc đó mỗi gia đình người dân tộc rất ít con. Continue reading Khi mẹ mang em