Tag Archives: trà đàm
Thưởng thức đời để chiến thắng
Chào các bạn,

Nếu muốn thưởng thức đời (tức là enjoy life) chẳng có cách nào khác hơn là chậm lại một chút để… thưởng thức đời. Đương nhiên đối với đa số chúng ta mà nói “chậm lại” thì cứ như là khuyên võ sư tập chơi gôn: “Trời ơi, tôi tối ngày tập xuất chiêu như chớp, phải đến độ đối phương chưa kịp thấy tôi động thủ thì đã đo đất. Vậy mà ông bảo tôi chơi môn đi bộ của các cụ 70, 80 là sao?”
Chờ chuột đêm trăng
Chào các bạn,

Rất nhiều lần mình muốn gặp các em nhỏ hằng đêm đi bẫy chuột về để hỏi chuyện các em, vì mình cũng muốn nghe trực tiếp các em – là người trong cuộc – kể một lần cho rõ, nhưng mãi đến hôm nay mới có cơ hội gặp được các em.
Bảy giờ sáng mình đến nhà mẹ Nhang để xin một ít củi cho nhà Lưu trú, cũng vừa lúc sáu em trai khoảng từ mười hai đến mười lăm tuổi, chở nhau trên ba chiếc xe đạp đi bẫy chuột đêm về và dừng lại gần chỗ mình đang đứng để vào nhà, trong sự tươi vui, rạng rỡ… Nhìn thấy như vậy, mình đi theo vào nhà em. Nhà em ở sát nhà mẹ Nhang – là nhà mình đang đến để xin củi. Continue reading Chờ chuột đêm trăng
Nhân quyền, Dân chủ và Tự do (Phần 3)
Tác giả: Đạt Lai Lạt Ma thứ 14
Dịch giả: Phạm Thu Hương
Nhân quyền ở Tây Tạng (tiếp theo)
Dù có một số phát triển và tiến bộ kinh tế, văn hóa Tây Tạng tiếp tục đối diện với những vấn đề sống còn cơ bản. Vi phạm nghiêm trọng về nhân quyền vẫn tiếp diễn ở khắp Tây Tạng. Song chúng chỉ là những triệu chứng và hậu quả của một vấn đề sâu xa hơn. Các nhà chức trách Trung Quốc cho đến nay vẫn chưa thể có một cái nhìn nhân từ và đa nguyên về văn hóa và tôn giáo riêng biệt của Tây Tạng; thay vào đó họ nghi ngờ và tìm cách kiểm soát.
Ngày hôm nay của bạn sẽ ra sao?
Chào các bạn,

Đầu ngày đôi khi ta không biết ngày hôm nay của ta sẽ là ngày tốt hay xấu, xui hay hên, bực mình hay thoải mái…
Nếu ra ngõ gặp đám cưới thì coi như ngày đó xui, gặp đoàn xe tang là hên? Được phần thưởng là ngày vui, bị đòi nợ là ngày bực mình?
Đại khái chúng ta để ngày của ta đi kiểu hên xui may rủi như thế.
Sao cô tốt với người dân tộc mình quá vậy?
Chào các bạn,

Có những chuyện chỉ xảy ra trong khoảnh khắc nhưng nó đọng lại trong đáy tâm hồn, khiến mình nhớ da diết tha thiết mãi khôn nguôi! Và mỗi lần nhớ là mỗi lần trái tim mình rung động, nóng ấm lên như nó đang xảy ra trong giây phút hiện tại! Thật vậy, mình nhớ vào năm học NK 2009 – 2010, lúc đó mình đang ở Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột.
Vào cuối tháng Mười là khoảng thời gian thời tiết Tây Nguyên chuyển mùa nên gió nhiều làm cho nhiều người dễ bị đau, trong đó có em Y Jung – học sinh Lưu trú sắc tộc của mình. Em mười hai tuổi nhưng chỉ mới học lớp Một. Hai ngày đầu em Y Jung có triệu chứng cảm cúm, chỉ sốt nhẹ và ho, nhưng qua đến ngày thứ ba, em bắt đầu sốt cao và nôn ói, mình cho em Y Jung qua nằm bên phòng bệnh để truyền dịch vì các kết quả xét nghiệm cận lâm sàng cho thấy em bị sốt siêu vi. Continue reading Sao cô tốt với người dân tộc mình quá vậy?
Ngày vinh danh

Chào các bạn,
Khi chúng ta thấy một nhóm người nào đó được vinh danh, thì đó là vì họ thường bị quên lãng hoặc bị áp bức thường xuyên:
– Vinh danh thầy cô trong Ngày Nhà Giáo vì thầy cô thường được nghèo cả đời.
– Lao động là vinh quang vì giới lao động luôn là lao động nghèo khổ cả đời.
– Ngày Liệt Sĩ vì liệt sĩ hy sinh lớn nhất và chết vô danh nhất.
– Ngày Nông Dân vì nông dân nghèo đói cả đời.
– Ngày Cho Mẹ vì mẹ đầu tắt mặt tối lo cho các con cả đời.
– Ngày Phụ Nữ vì đại đa số mọi nơi trên thế giới phụ nữ là số 2 trong xã hội.
Chẳng mấy nơi cần Ngày Thủ Tướng, Ngày Tổng Giám Đốc, Ngày Đàn Ông, Ngày Chủ Nợ, Ngày Boss…
8/3 của tuổi học trò
Chào các bạn,

Những năm sau này mình mới có khái niệm, mới để ý về ngày 8/3 và mới bắt đầu tặng quà, tặng hoa… cho những người bạn, người chị, người mẹ trong gia đình hoặc quen biết trong tương quan cuộc sống như các cô giáo trong trường… Trước kia mình không để ý nhất là những năm tháng còn đi học, nhưng mình cũng có một kỷ niệm trùng hợp vào ngày 8/3 của tuổi hoc trò, thỉnh thoảng nhớ lại hoặc có những lúc bạn bè gặp lại nhau, nhắc lại chuyện này là bao nhiêu kỷ niệm của thời học sinh ùa về làm mọi người cười vui, quên đi những bận rộn những lo toan của cuộc sống hiện tại.
Mình nhớ NK đó mình đang học lớp Mười một. Thời gian còn đi học đó, mình luôn quyết tâm học giỏi, tháng nào cũng phấn đấu để được xếp vị thứ từ thứ nhất đến thứ năm. Đó là khung mà mình đã tự đưa ra cho những năm còn đi học, nên ngoài chuyện học ra mình chẳng để ý gì đến chuyện yêu đương… Continue reading 8/3 của tuổi học trò
Chọn đường
Chào các bạn,

Trong đời ta có nhiều lúc ta phải chọn đường: học trường này hay trường kia, chọn công ty này hay công ty kia, lấy người này hay người kia, làm nghề này hay nghề kia… Và rất thường là chúng ta rất nhức đầu, nhức tim, và bối rối khi phải chọn đường. Làm sao biết mình chọn đúng, chọn sai? Ta nghĩ rằng chọn đúng đường thì đời ta tươi tốt, chọn sai đường thì sẽ lạc vào vùng cát lún. Cho nên mỗi khi phải lựa chọn như thế, ta rất sợ chọn sai. Đó là một việc rất mệt.
Và các tuồng cải lương nói đến số phận đẩy bạn vào cái khổ mà không cưỡng lại được, cũng chỉ làm cho chúng ta sợ chọn sai. Sai một chút là đi ăn mày.
Mình là ai
Chào các bạn,

Mặc dầu với công việc hiện tại, mình cũng không rảnh nhưng trong tuần, mình vẫn dành ra một ít giờ để đi thăm viếng một số người già đau yếu neo đơn trong Buôn mình đang ở, để qua sự hiện diện thăm hỏi, mình khích lệ, chia sẻ và nâng đỡ họ một chút trong cuộc sống quá khó khăn, nghèo đói của họ.
Trên đường khi đi ngang qua một ngôi nhà khá đẹp, mình vào hỏi thăm ở đây có ai già yếu bệnh tật vì mình muốn đến thăm họ. Nghe mình nói như vậy, chị chủ nhà là mẹ Tluôm chỉ sang ngôi nhà bên cạnh. Mình cảm ơn và đi qua. Đó là một ngôi nhà lụp xụp, hay nói đúng hơn nó chỉ là một cái chòi tạm che nắng che mưa mà thôi! Mình bước chân vào và hết sức ngạc nhiên khi thấy bà cụ không mặc áo, đang nằm giữa một đống bề bộn. Bà không đi lại được do bị liệt một chân, một bếp lửa sát bên giường bà, và chung quanh là chén tô, nồi niêu dơ dáy nằm ngồn ngang sát bên cạnh chỗ bà nằm. Continue reading Mình là ai
Tích cực theo em suốt đời
Chào các bạn,

Đôi khi có một cậu yêu một cô, tích cực đến mức phi thường, dù là nàng không đáp trả. Cậu ấy nhất định theo cô ấy đến cùng, chủ ý theo cho đến khi cô ấy đáp trả mới thôi.
Nhiều khi cuộc theo đuổi này kéo dài hàng năm hay nhiều năm. Dù cô nàng hễ gặp thì tránh đường khác. Dù cô nàng đã nhiều lần nói thẳng: Đừng làm phiền tôi, tôi không thích anh, đừng theo tôi, sao anh bất lịch sự vậy, sao anh thô lỗ vậy…
Dù nàng làm gì, anh chàng nhất định phải theo cho đến khi “anh lấy được nàng”. Nhất định không bỏ cuộc. Luôn luôn chận đường, hay lẻo đẻo đi theo. Thường xuyên gọi điện thoại hay texting, dù người ta không trả lời. Thường xuyên gởi hoa hồng đến nhà dù người ta không nhận…
Tư duy tích cực là không bỏ cuộc.
Nhưng, làm phiền người khác, quấy phá người khác như vậy, sao gọi được là tích cực? Và sao gọi là yêu được?
Cái bụng của ông ngoại
Chào các bạn,

Sau khi đã thăm được hai người đau là mẹ Phuôr đang hấp hối và bố em A Đươm, mình nói với em Milinh chở mình ghé qua thăm gia đình em một chút vì mình có mang một ít bánh kẹo cho các em của em Milinh. Em Milinh là học sinh lớp Mười một của mình, gia đình có hoàn cảnh khá đặc biệt nên mỗi lần có dịp, mình muốn ghé vào thăm để động viên họ một chút. Khi mình đến, bố mẹ em Milinh đi rãy, các em của em đi học, người ra đón mình là ông ngoại của em. Điều làm mình hết sức ngạc nhiên là ông ngoại em đang đau. Khi biết ông ngoại em đau, mình thấy các em của mình thật đúng là ít lời. Em Milinh chở mình đi thăm một số người đau, em cũng biết sau khi đi thăm số người đau và trước khi về, mình sẽ vào thăm gia đình em. Biết rõ như vậy mà không hề nói cho mình biết là ông ngoại đang đau, để mình chuẩn bị cho ông ngoại ít quà, may sao trong giỏ mình lúc đó cũng còn hai lốc sữa! Continue reading Cái bụng của ông ngoại
Hãy là người hùng cho ai đó
Chào các bạn,

Mỗi chúng ta, như là một người bình thường, luôn nhìn thấy mình là một người bình thường. Chẳng có gì đáng nói. Chắng có gì phải quan tâm. Chẳng có gì là quan trọng.
Đúng là vậy đó.
Nhưng hãy nhìn lại những người ở dưới đang nhìn lên ngưỡng mộ và mong đợi ta—con cái, các em nhỏ trong nhà, các học trò trong lớp, các giáo dân trong chùa, các nhân viên dưới trướng…
Các bạn có nhớ đã có một lúc nào đó, bạn nhìn lên ai đó, và mong đợi người ấy là người hùng của bạn không?
Trời sinh voi, trời sinh cỏ
Chào các bạn,

Trên đường đến thăm người bệnh hấp hối, mình ghé thăm bố em A Đươm, đã hơn một tháng mình không ghé thăm ông vì sau tết đến bây giờ mình vừa bị bệnh, vừa bận rộn nên hôm nay mình mới ghé thăm ông được.
Mình cho xe dừng trước sân và rất ngạc nhiên vì hôm nay ông ra sân ngồi đang vót những nan tre để làm chuồng gà. Thấy mình đến, ông đi vào nhà và mình đi theo vì tuy ông chưa già lắm, khoảng sáu mươi lăm tuổi nhưng ông không biết tiếng Kinh.
Mình gọi em Lyna – con gái ông đang học lớp 11 – lên để làm thông dịch cho mình. Mình hỏi thăm sức khỏe của ông và được ông cho biết: Trước đây ông thường xuyên đau bụng, có những khi đau không ăn uống hoặc đi lại được. Continue reading Trời sinh voi, trời sinh cỏ
An trú
Chào các bạn,

Có lẽ chúng ta ai cũng có kinh nghiệm là mình thường không được bình an. Ta có đủ điều để băn khoăn lo lắng từ bản thân, đến gia đình, học đường, người yêu, sở làm, đất nước… Ta hay buồn, cô đơn, thất vọng, lo lắng, sợ hãi, thù hận… Chính vì vậy mà chúng ta thường đi tìm bình an. Và càng tìm bình an ta càng hiểu là bình an khó tìm.
Bình an không thể đến được nếu ta tìm cách dằn những cảm xúc bất bình an— buồn, cô đơn, thất vọng, lo lắng, sợ hãi, thù hận — xuống. Vì đó là cách… thường thua. Nếu ta cứ để ý đến cái tiêu cực (để dằn nó xuống), thì Luật Hấp Dẫn sẽ kéo thêm cái tiêu cực vào ta.
