Tag Archives: trà đàm

Sống chân thật

Chào các bạn,

Chúng ta nói rất nhiều về cách sống chân thật. Và các bạn có bao giờ nghĩ rằng đó là một hiện tượng không bình thường không?

Bởi vì suy nghĩ cho cùng tận, sống chân thật là điều đương nhiên, trời sinh ta ra đã có lý luận và đạo đức tự nhiên trong trái tim là sống chân thật rồi:

– Cái gì thuộc về người khác thì mình không lấy.

– Tiền người khác rơi mình nhặt được thì trả lại. Continue reading Sống chân thật

Cơ hội làm người tốt

Chào các bạn,

Mình cùng mẹ Hla, mẹ Gáo và mẹ Nóc đi bộ trên đường bê tông mới làm dẫn vào thôn Tư. Lúc đi ngang qua một căn nhà nhỏ xây bằng gạch không tô da, trong góc sân bên trái có một cây me rất lớn, trên cây me còn rất nhiều trái, dưới gốc me một đám trẻ và một người đàn ông trên sáu mươi tuổi đang dùng cây sào dài hái me.

Mình bước lên hiên nhà đẩy cửa nhìn vào, một cảnh tưởng khó quên đập vào mắt: Một gian nhà trống huơ trống hoắc, trên nền nhà xi măng chất chứa tất cả những áo quần rất cũ nhìn như một bãi rác, thêm vào đó một con chó vàng cuộn mình nằm ngủ trên đống áo quần đó! Continue reading Cơ hội làm người tốt

Chúng ta là biểu tượng Giáng sinh

Chào các bạn,

Trong PPS “28 Biểu Tượng Giáng Sinh”, mình có biểu tượng Giáng sinh thứ 27 là con người chúng ta.

Con người được tạo ra với hình ảnh của Thiên chúa, và khi chúng ta sống với Christ (Kitô) trong ta, ta là đại diện của Christ trong thế gian này. Tức là sống khiêm tốn và yêu thương trong thế gian đầy oán thù và bạo nghịch. Continue reading Chúng ta là biểu tượng Giáng sinh

Không biết mình có dạy được không?!

Chào các bạn,

Trong thôn Năm có hai quán bán hàng của anh em Buôn Làng, một quán của bố mẹ Mương và một quán của bố mẹ Trinh. Trong quán bán đủ thứ từ bánh kẹo đến xà bông dầu gội đầu, sữa tắm, kẹp tóc, mỹ phẩm, rau quả, cá khô, card điện thoại và cả xăng xe.

Hai quán đều gần nhà mình nhưng quán bố mẹ Trinh ngay mặt đường, vì vậy mình thường xuyên đi ngang qua nhưng tối Chúa nhật vừa rồi mình mới ghé vào. Continue reading Không biết mình có dạy được không?!

Hy vọng

Chào các bạn,

Hy vọng là ánh sáng le lói cuối đường hầm. Hy vọng là sức sống của con người, vì người không còn gì để hy vọng thì thường tự tử.

Hy vọng không chỉ là một ý nghĩ, mà thường là kết quả của cả hệ thống tư duy và hành động của chúng ta, có thể có tất cả mọi điểm hay một số điểm trong danh sách dưới đây:

– Trước hết, hy vọng là thái độ tư duy tích cực của ta: Nửa ly nước luôn là đầy một nửa ly. Continue reading Hy vọng

Em lượm cùi bắp

Chào các bạn,

Mùa này đến thăm nhà các bố mẹ, mình thường thấy những bao cùi bắp vụn dựng chung quanh nhà bếp, mình tưởng các bố mẹ để dành làm phân. Nhưng hôm nay trên đường qua xóm Đập, đi ngang qua gia đình bố mẹ Wal đang xạc bắp khô, mình gặp em Ksicô đang lượm những cùi bắp từ máy xạc bắp trong vườn nhà bố mẹ Wal văng ra, mình mới biết những bao cùi bắp mình thấy trước đây trong những gia đình, không phải để làm phân nhưng để nấu bếp thay củi.

Gặp và theo em Ksicô về nhà. Trên đường đi hỏi chuyện mình biết em Ksicô con của bố mẹ Nương năm nay học lớp Sáu. Continue reading Em lượm cùi bắp

Giữ môi trường tích cực quanh ta

Chào các bạn,

Trên đời có những người tiêu cực hạng thầy, sẵn sàng biến tất cả mọi điều tích cực thành tiêu cực.

Như là:

Cô này con nhà nghèo mà vừa học vừa bán bánh mì và xong thủ khoa đại học; chả bù những kẻ lười biếng không chịu học hành.

Đội bóng này chơi bóng quá đẹp; chả bù bóng đá nhà ta toàn là mua bán độ nên không lên. Continue reading Giữ môi trường tích cực quanh ta

Người Sêđăng thật

Chào các bạn,

Em Thoại học sinh lớp Mười đến cho mình biết hai ngày nay, em Chi và em Phương giận không nói chuyện với nhau. Mình hỏi em Thoại có biết tại sao không và em Thoại kể:

– “Khi còn học cấp II trong Buôn Làng, em Chi, em Phương và em Thoại cùng ở xóm Đào, cùng học chung một lớp, vì vậy sáng đi học cũng như khi tan trường, ba em cùng đi chung với nhau. Trong khi đi cũng như khi về, em Phương thường xuyên có tiền mua quà bánh ăn nhưng không bao giờ em Phương cho em Chi và em Thoại cùng ăn. Continue reading Người Sêđăng thật

Chúng ta đang làm gì?

Chào các bạn,

Có bao giờ bạn hỏi “Tôi đang làm gì” không?

Đó là một câu hỏi thực dụng và là câu hỏi tâm linh.

Tôi đang dạy học, tôi đang kinh doanh, tôi đang làm bác sĩ, tôi đang làm kỹ sư… nhưng tôi thực sự đang làm gì? Ý nghĩa cuộc đời tôi là gì? Vì mọi thứ — dạy học, kinh doanh, bác sĩ, kỹ sư – hình như không có ý nghĩa tự chính nó. Hình như mọi công việc – ca sĩ, tu sĩ, luật sĩ, nha sĩ, mọi thứ sĩ – đều không có ý nghĩa tự chính nó.

Tôi đang làm cuộc hành trình nhân thế này chỉ vì tôi đã được sinh ra, nhưng đích điểm nó là gì, với mục đích gì? Continue reading Chúng ta đang làm gì?

Em bé lớp Hai gan to

Chào các bạn,

Nếu không chứng kiến, mình sẽ không bao giờ nghĩ có em gái học lớp Hai lại gan đến như vậy!

Hơn bảy giờ tối, mình với mẹ Jup đi bộ trên con đường làng mới làm từ trong xóm Tre về nhà. Hiện tại trong Buôn Làng, con đường từ ngoài nhà mình dẫn vào xóm Tre sạch đẹp và chắc chắn nhất, vì mới được làm và được đổ bê tông, vì vậy có dịp đi vào xóm Tre hoặc đến những thôn bên cạnh, mình thường chọn đi đường này. Continue reading Em bé lớp Hai gan to

Biết sợ khi trái tim chưa biết rung động

Chào các bạn,

Hồi cấp 2 hay cấp 3 (mình không nhớ chính xác) mình đọc cuốn truyện của Nhật Bản “Totochan, cô bé ngồi bên cửa sổ”. Đây là một trong những cuốn truyện yêu thích nhất của mình và các bạn (cuốn truyện mà mình nghĩ bất cứ thầy cô giáo hay cha mẹ nào cũng nên đọc).

Mình nhớ có một đoạn thầy Kabayashi hiệu trưởng của ngôi trường Tomoe, ngôi trường đặc biệt tạo bởi lớp học ở trên 9 toa tàu – nơi trẻ em được thực sự hạnh phúc trong lớp học và khi đến trường. Đoạn cuối của câu truyện là khi trường học phải đóng cửa sơ tán vì chiến tranh. Có đoạn Kabayashi nói rằng: Continue reading Biết sợ khi trái tim chưa biết rung động

Người trẻ và Tương lai đất nước

Chào các bạn,

Các bạn trẻ mới vào đời thường băn khoăn điều gì nên làm điều gì không nên làm. Mình có cảm tưởng rằng không phải các bạn không biết đúng sai, nhưng các bạn băn khoăn vì điều bạn thấy là sai, thì các đàn anh trong nghề làm hàng ngày và lý giải cho bạn rằng điều đó là đúng.

Các bạn, điều này thì mọi người đều biết. Môi trường tham nhũng và dối trá của Việt Nam ta có hạng cao trên thế giới. Làm việc và kinh doanh đạo đức và lương thiện thì hiếm. Và người tham nhũng và dối trá luôn có những lý giải “đạo đức” cù nhầy của họ, để thuyết phục chính họ và mọi người cộng sự rằng làm việc như họ là hợp lý và hợp đạo đức. Continue reading Người trẻ và Tương lai đất nước

Chết sống

Chào các bạn,

Hôm mình đi thăm bố Thép mổ ruột thừa ở bệnh viện huyện, mình biết thêm một điều khá thú vị.

Trong khi vào thăm bố Thép ở phòng hậu phẫu, nơi đây mình đã gặp bố Phung công an xã và bố Hung cũng làm cán bộ xã Ea Yiêng. Bố Hung nói chuyện rất cởi mở đã nói với bố Thép:

– “Không biết sao gần hai tháng nay, trong Buôn Làng mình những người mổ ruột thừa toàn các bố mập, Continue reading Chết sống

Tôi và không tôi

Chào các bạn,

Có một bạn hỏi 3 điều sau đây:

    – Thích được khen: đối với em mình làm ra được thành quả và được công nhận được khen thì đó là một điều tuyệt vời, những lúc vậy em cảm thấy rất hạnh phúc, nếu chưa đúng thì mình có thể hiểu như thế nào để đúng hơn?

    – Tin rằng mình rất quan trọng cho cuộc đời này: đối với em em tạo ra giá trị cho cuộc đời vì vậy em quan trọng và em tạo ra giá trị càng lớn thì em càng quan trọng với cuộc đời này vì nếu không có em thì cuộc đời này sẽ ít đi một phần giá trị thêm vào. Continue reading Tôi và không tôi

Nuối tiếc điều gì nhất trong cuộc sống?

Chào các bạn,

Tối thứ Bảy mình gọi điện hẹn mẹ Thép sáng Chúa nhật chở em Thép ra nhà mình, rồi cùng đi Buôn Ma Thuột đến nhà bác cho em Thép ở lại vừa học nghề vừa ôn thi, đợi đến kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2015 em Thép thi lại. Nếu đậu, bác sẽ lo cho em Thép vào học Trung cấp theo ngành nghề nào em Thép thấy thích, vì bác mình có nhà Lưu trú ở Buôn Ma Thuột cho học sinh nam từ cấp I đến cấp III.

Đến giờ chuẩn bị đi, mẹ Thép gọi điện báo cho mình biết lúc đêm, bố Thép đau bụng dữ dội không chịu nổi phải đưa đi viện khám và siêu âm. Kết quả bố Thép viêm ruột thừa cấp nên đã mổ lúc hai giờ sáng Chúa nhật, bây giờ mẹ Thép đang nuôi bố Thép ở bệnh viện huyện. Continue reading Nuối tiếc điều gì nhất trong cuộc sống?