All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Tiến bước như những anh hùng

Chào các bạn,

Mình tin vào các bạn. Mình nghiêm chỉnh mỗi ngày viết một bài trà đàm cho các bạn, đã hơn 10 năm liền và hơn 3 nghìn bài trà đàm, và nếu Trời Phật cho phép, mình sẽ tiếp tục như thế ít nhất là 20 năm nữa. Vì mình tin vào các bạn và tương lai của đất nước. Mình muốn các bạn mỗi ngày càng thêm mạnh mẽ và thông thái, cho chính các bạn và cho đất nước này và thế giới này.

Mình biết là các bạn có tự tin. Các bạn tin rằng bạn có thể học lên cao, có thể có nghề nghiệp tốt, có thể có mức sống cao, có thể thành công lớn trong nghề nghiệp, Và mỗi bạn đều nói: “Yes, I can!” Mình rất tin tưởng vào các bạn về những điều này, và các bạn có được ngưỡng mộ của mình. Continue reading Tiến bước như những anh hùng

Chầu văn – Tống Biệt (NSND Thanh Hoài)

Chào các bạn,

Khoảng hơn 10 năm trước mình có dịp xem phim Mê Thảo thời vang bóng trên youtube và có ấn tượng rất tốt với cuốn phim. Nhưng có lẽ cảnh nằm trong đầu mình rõ nhất là NSND Thanh Hoài hát bài chầu văn với NS Thao Giang chơi đàn nguyệt, hát bài Tống Biệt lấy ý từ bài thơ Tống Biệt của Tản Đà.

Đây có lẽ là một clip dân ca VN có một không hai, tiếng ca nức nở và tiếng đàn dồn đập hỗ trợ, cộng với lời bài hát, làm cho trái tim người nghe khóc lóc.

Từ đó đến nay mình vẫn thường hay nhớ bài hát này. Hôm nay tình cờ thấy trên TV nghệ sĩ Thanh Hoài dạy hát chèo ở Thái Nguyên, mình lại tìm clip Tống Biệt ra nghe, vẫn cảm xúc mạnh mẽ như lần nghe đầu tiên. Mình share lại đây với các bạn một viên ngọc quý trong kho tàng âm nhạc Việt Nam.

Mời các bạn

Mến,

Hoành
__________

Tống biệt
Tác giả: Tản Đà

Lá đào rơi rắc lối thiên thai
Suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi
Nửa năm tiên cảnh
Một bước trần ai
Ước cũ duyên thừa có thế thôi
Đá mòn rêu nhạt
Nước chảy huê trôi
Cái hạc bay lên vút tận trời!
Trời đất từ đây xa cách mãi
Cửa động
Đầu non
Đường lối cũ
Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi…
Continue reading Chầu văn – Tống Biệt (NSND Thanh Hoài)

Có can đảm

Chào các bạn,

Có can đảm thường chẳng phải là có một cái gì, như là uống một liều thuốc tiên và có can đảm. Có lẽ dễ hiểu hơn nếu chúng ta hiểu “có can đảm” có nghĩa là “vắng bóng sợ hãi”. No fear!

– Thường thường chúng ta sợ thay đổi (tốt lẫn xấu) mà mình không thể biết ở ngày mai, vì đời vô thường, luôn thay đổi. Ở đâu thì ta cũng sợ, nằm trong nhà hay đi ra đường.

Nhưng nếu ta sợ thay đổi của vô thường thì rất là phi lý – vì nếu thay đổi ngày mai ta không biết được hôm nay, thì sợ có ích gì? Hoàn toàn là một cảm xúc chẳng nghĩa lý gì cả, chẳng giúp gì được cho ta, ngoại trừ làm cho ta sợ, và stressed, và bệnh. Continue reading Có can đảm

Đức vâng lời và teamwork

Chào các bạn,

Các bạn đã biết đức vâng lời là gì? Đó là một đức hạnh ngày xưa được nhấn mạnh rất lớn. Bố mẹ đặt đâu con ngồi đó. Con trâu mà bố mẹ nói là con bò thì cũng phải gật đầu nói là con bò. (Đó là lời mẹ mình kể mẹ được người lớn giáo dục như thế). Trong xã hội thì có tam cương – tam là ba, cương là cứng, như là kim cương, tức là ba quy luật rất cứng, không bẻ cong được. Đó là quân thần, phụ tử, phu phụ.

Quân thần là vua tôi. Phụ tử là cha con. Phu phụ là chồng vợ.

Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung
Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu Continue reading Đức vâng lời và teamwork

Làm chủ đời mình

Chào các bạn,

Khi các bạn mới ra đời, các bạn dễ có khuynh hướng chạy theo bạn bè – rủ nhau học computer vì computer programmer đang làm ra tiền, rủ nhau đi bơi vì con gái thích con trai khỏe mạnh, đẹp người và có làn da rám nắng, rủ nhau đi học tiếng Trung vì nhiều người Trung Quốc đang đầu tư vào Việt Nam, rủ nhau mua xe 500 phân khối vì nhìn rất xịn đối với các em…

Mình đã nói với các bạn hơn một lần rồi, những người chạy theo xu hướng của đám đông, lúc nào cũng hợp thời trang, nhưng lớn lên thường chẳng khá. Làm nghề gì thì cũng chỉ ở mức từ trung bình trở xuống. Đó là vì người chạy theo đám đông thường là người không biết tự làm chủ mình, và chỉ chạy theo người ta vì thấy người ta đông. Các bạn, đám đông thường ngớ ngẩn, thường là người bất trí. Ví dụ: các công ty quảng cáo lăng xê một loại smartphone mới thần kỳ, thế là các chàng ngố bắt đầu bàn tán rầm rộ, và nhiều người chạy theo bàn tán, và nhiều người hẹn nhau ngày đầu tiên smartphone ra mắt sẽ cùng nhau sắp hàng mua sớm, hàng dài cả km và đợi cả nửa ngày mới vào được để mua. Nhưng thực sự là nếu bạn hỏi mọi người đang sắp hàng, “Vì sao các bạn sắp hàng nhiều thế?” Trả lời nhao nhao: “Vì smart phone này rất thần kỳ?” “Phone chưa ra mà sao các bạn biết là thần kỳ?” “Thì ai cũng nói như vậy?” Continue reading Làm chủ đời mình

Truyền thông – Communication

Chào các bạn,

Từ “truyền thông” nghe không hay, nhưng mình chẳng biết dùng từ nào tốt hơn để dịch “communicate”. Truyền thông là những phương cách để người ta trao đổi lời nói và tư tưởng với nhau – nói, viết, email, texing, phone, hát, múa, vẽ, mắng, chửi… Đôi khi ngay cả sự im lặng cũng là một cách truyền thông, kiểu như im lặng thông cảm hay im lặng khinh bỉ. Cái gì cũng là truyền thông, miễn là được sử dụng để chuyển ý mình đến một người khác.

Chúng ta sống và làm việc với mọi người quanh ta, nên truyền thông cực kỳ quan trọng trong đời sống của mỗi chúng ta. Bạn cần hiểu người ta đang communicate gì với bạn, ngược lại bạn cũng phải communicate với người ta để người ta có thể hiểu được bạn muốn gì. Continue reading Truyền thông – Communication

Quan tâm vào chi tiết

Chào các bạn,

Khi các bạn còn trẻ, đa số các bạn không quan tâm đến chi tiết, và chỉ quan tâm đến những nét tổng thể – ví dụ viết lách thì quan tâm đến ý lớn, hơn là những chi tiết nhỏ của câu chuyện hay vấn đề, cũng như các dấu chấm, dấu phẩy và những quy luật văn phạm li ti.

Điều các bạn không biết là chỉ có hàng thầy, hàng sư phụ, hàng master mới thấy sự quan trọng của chi tiết. Hai cô ca sĩ, cô của ấp Diên Thạnh và cô hàng đầu VN hát cùng một bài hát thì các nét chung của bài hát hai cô đều hát như nhau. Nhưng sự khác biệt ở trong chi tiết – cô ca sĩ hàng đầu cả nước có những nốt nhấn, nốt nhẹ, nốt dài hơn một chút, nốt ngắn lại một chút, nốt láy một chút, nốt láy nhiều hơn… Tất cả những chi tiết tế nhị này cô ca sĩ của ấp Diên Thạnh chẳng biết gì cả. Continue reading Quan tâm vào chi tiết

Lề luật công thức

Chào các bạn,

Trong đời sống, chúng ta thấy có rất nhiều lề luật công thức, như cấm uống rượu, cấm ăn thịt, nam nữ thọ thọ bất thân… Đặc biệt là trong các tôn giáo, luôn có nhều luật lệ cấm đoán đủ mọi thứ. Đương nhiên là những luật lệ này đã được đặt ra vì có lợi ích cho chúng ta điều gì đó, nhưng chúng chẳng là gì hơn là một vài giúp đỡ nhỏ. Chúng chẳng thể giúp bạn sáng suốt và giác ngộ hay được cứu rỗi, và nếu bạn có bỏ các luật đó thì cũng chẳng có tội gì, không như những người ngớ ngẩn trong các tôn giáo làm rộn lên. Continue reading Lề luật công thức

Kinh Thi

Chào các bạn,

Khổng tử (551 – 479, trước công nguyên) có viết 5 cuốn sách, gọi là Ngũ Kinh (5 cuốn kinh). “Kinh” là sách của chính các bậc đại thánh viết, như là các Kinh Phật (ghi lại lời Phật Thích Ca), Kinh Thánh (ghi lại lời Chúa Giêsu và Đức Chúa Trời).

Ngũ Kinh của Khổng tử gồm: Kinh Thi, Kinh Thư, Kinh Lễ, Kinh Dịch, Kinh Xuân Thu. Khổng tử nói ông không thật là tác giả của nội dung các kinh này. Nội dung đã có trước, lưu hành trong dân gian; Khổng tư chỉ sưu tầm, gom góp, chỉnh sửa và sắp xếp lại cho có trật tự.

Kinh Thư ghi lại những việc xảy ra trong các đời vua trước thời Khổng Tử. Kinh Xuân Thu ghi lại các việc xảy ra trong thời Khổng Tử, tức thời Xuân Thu Chiến Quốc, là nửa trước của thời Đông Chu Liệt Quốc. Hai kinh này gần giống hai cuốn sử ký, chỉ khác là không nhiều chi tiết như sử ký, mà chỉ có những việc quan trọng để người đời sau học những bài học quan trọng. Continue reading Kinh Thi

Don’t take it personal

Chào các bạn,

Trong tiếng Việt không có câu nào tương tự như “Don’t take it personal” (đôi khi là “Don’t take it personally” hay “Don’t get too personal”), dù là ta có thể dịch tạm là “Đừng xem đó là chuyện riêng”. Câu này trong tiếng Anh thường nghe trong các đối thoại như sau:

Tuần trước James và John cãi nhau. Hôm nay James và Steve nói chuyện với nhau về nhân sự:

Steve: We need to pick someone to be our executive vice-president.
James: Yeah.
Steve: I think John would be a good pick.
James: Well, John is a bit hard headed (John thì hơi cứng đầu)
Steve: Is that objective or you’re taking it personal? (Đó là khách quan hay vì you có tư thù?) Continue reading Don’t take it personal

Lấy đức mà trị

Chào các bạn,

Ngày nay các bạn học đại học khoa Quản trị kinh doanh (business management) hay Public administration (Hành chánh công quyền), mấy năm cử nhân, rồi thạc sĩ, rồi tiến sĩ. Học đủ thứ trên đời cho cái bằng. Nhưng các bạn chỉ dùm cho mình biết ai đã có những bằng cấp này và là lãnh đạo giỏi? Đương nhiên là có lãnh đạo giỏi, nhưng đó là số rất hiếm. Đa số mọi người có bằng chẳng biết lãnh đạo gì cả.

Người xưa dạy lãnh đạo chỉ dạy có một câu “Lấy đức mà trị.” Ai cũng thuộc câu đó, đa số người cũng chẳng bao giờ thực hành. Nhưng ai thực hành thì thành lớn. Continue reading Lấy đức mà trị

Làm việc với đúng người

Chào các bạn,

Mình luôn khuyên các bạn, nếu phải chọn một nghề, một việc nào, thì hãy chọn loại việc mình thích nhất. Follow your heart. Lý do rất dễ hiểu, bạn yêu việc gì (như là điêu khắc, hội họa, luật…) thì bạn sẽ luôn làm một cách rất vui vẻ và không hề biết mệt. Nó là môn giải trí của bạn hơn là công việc, vì làm mà vui và không mệt thì đó là giải trí. Cho nên bạn càng làm nhiều thì càng vui và càng thấy khỏe. Làm việc như thế thì không thành công sao được?

Tuy nhiên có một cách khác để làm việc mà mình thấy còn quan trọng hơn là làm công việc mình thích. Đó là “làm việc với người mình thích”. Những người Việt làm kinh doanh gia đình ở Mỹ – vợ chồng con cái xúm vô làm, luôn thành công lớn, vì mọi người yêu nhau. Bạn bè hai ba người cực thân làm chung gì đó, cũng thường thành công lớn.

Tại sao? Continue reading Làm việc với đúng người

Gật đầu kiểu Ấn Độ

Chào các bạn,

Trong khi cả thế giới gật đầu là đồng ý, lắc đầu là không đồng ý, thì người Ấn diễn tả đồng ý bằng lắc đầu – nghiêng đầu qua trái, rồi qua phải, rồi qua trái 3, 4 lần như thế.

Có một lần mình nói chuyện với một chuyên gia computer mới từ Ấn sang Mỹ. Mình nói gì anh này cũng lắc đầu. Mình nghĩ là anh này bất đồng ý, nên cuối mỗi câu mình lại hỏi: “Do you agree?” Và anh ấy lại lắc đầu. Mình hỏi lại cả chục lần như thế, giả vờ như đó là cách nói chuyện tự nhiên của mình. Sau một hồi mình nghĩ là chắc anh này có bệnh hay dị tật gì đó. Nói chung là cả buổi nói chuyện và ngày hôm đó mình cảm thấy không vui, vì mình nói thế nào anh ấy cũng không đồng ý điểm nào. Continue reading Gật đầu kiểu Ấn Độ