Lời đầu năm cho con

Cuộc đời có nhiều mối quan hệ, nhưng điều cơ bản và quan trọng nhất có lẽ vẫn là tình cảm gia đình, trước tiên là mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, cách riêng là tình mẫu tử hoặc tình phụ tử.

Có nhiều dịp để tâm sự, nhưng chắc hẳn dịp Tết Nguyên Đán là cơ hội đặc biệt nhất, đặc biệt là khi người ta không thể ở gần nhau. Với tâm tình đó trong vai trò người cha, NS Nguyên Thảo (1) đã trải tâm sự qua ca khúc “Lời Đầu Năm Cho Con”.

Dù là ca khúc Xuân nhưng tác giả viết ở âm thể thứ, nhịp 4/4 (vấn đề nhịp không quan trọng). Ca khúc này có tiết tấu giản dị, không buồn, không vui, nhưng thâm trầm tình phụ tử, tình cảm cha – con, tình cảm trào dâng và chân thành nổi bật vào thời điểm Xuân về, người cha không có dịp gần gũi đứa con yêu vì bận tác chiến nơi chiến trường heo hút.

Vừa như một lá thư vừa như một lời tâm sự trực tiếp khi đối diện với nhau, người cha chân thành bày tỏ: “Lời đầu năm Ba viết cho con, trên quê hương khói lửa rã mòn. Ba vẫn miệt mài thân chinh chiến, nên biết rằng con chẳng được vui, ngày đầu năm sẽ vắng tiếng cười”. Trẻ em vô tư nên vẫn cười, nhưng chắc hẳn cũng có lúc nó không muốn cười mỗi khi nó chợt nhớ đến người cha kính yêu, tất nhiên nó mơ ước được có cha bên cạnh để mùa Xuân của nó hồn nhiên hơn.

hoa maiNgười cha nhớ gia đình, nhớ vợ, nhớ đứa con yêu bé bỏng, nhưng vì chiến cuộc nên người lính không được về sum họp mùa Xuân, chẳng biết làm gì hơn là viết thư: “Lời đầu năm tha thiết bao la, cho con yêu để gọi là quà. Nơi chiến trường quà xuân đâu có, chỉ còn đây những vỏ đạn đồng, với loài hoa hư không”. Cuộc đời phức tạp, cuộc chiến nhiêu khê. Có những thứ có-mà-như-không, và những thứ không-mà-lại-có.

Thân trai, binh nghiệp, chí nam nhi. Với bản thân mình đã đành phải hy sinh vì đại cuộc chung, chỉ thương đứa con nhỏ cũng như bao trẻ thơ vô tội khác không được vui Xuân trọn vẹn. Người-cha-chiến-sĩ mong ước: “Cho con niềm vui đó, mùa xuân có hoa có cỏ, con vui đầy tuổi ngọc ngà. Một mai quê hương không còn chinh chiến, Ba sẽ về bên con, bỏ đi ngày tháng mỏi mòn”. Chắc hẳn ai cũng mong muốn hòa bình như vậy, bởi vì mùa Xuân bình yên là mùa Xuân tự do, đó mới là mùa Xuân tuyệt vời nhất cuộc đời này.

Ai cũng có những mơ ước, dù lớn hay nhỏ, hoặc cao hay thấp. Người cha tiếp tục mơ ước dành cho đứa con yêu: “Lời đầu năm thêu bướm thêu hoa, cho con vui để gọi là quà. Ba chỉ còn niềm tin sau cuối: Con hãy chăm chỉ học nên người, nơi miền xa ba vui”. Sao lại là “niềm tin sau cuối” khi Xuân về? Dù không bi quan yếm thế nhưng đó là một thực tế, thậm chí là phũ phàng. Bởi vì, giữa chiến trường hiểm nguy vì làn tên mũi đạn, người lính có thể ngã gục bất cứ lúc nào, sự sống như treo bằng sợi chỉ, thế nên người cha đó khao khát tột cùng dành cho đứa con: Hãy cố gắng chăm chỉ học tập để nên người hữu ích cho bản thân, cho gia đình và xã hội.

Kết quả của ước mơ đó còn tùy thuộc vào đứa con. Nếu đứa con biết thương cha mẹ thì lo học hành đàng hoàng, sống thật tốt, đó là báo hiếu cha mẹ vậy!

Mời các bạn nghe Lời đầu năm cho con qua Tuấn Vũ và Nguyên Thảo.

TRẦM THIÊN THU

(1) Tác giả của các ca khúc khác như: Bạc Màu Áo Trận, Nguyện Cầu Trong Đêm, Phận Gái Thuyền Quyên,… [đừng lầm lẫn nhạc sĩ Nguyên Thảo ngày xưa với cô ca sĩ Nguyên Thảo ngày nay].

Tuấn Vũ

Nguyên Thảo

http://www.yeucahat.com/listen.php?s=590223

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s