Người tâm thần gây án: Bài 2: “Khoán trắng” người tâm thần cho bệnh viện

 
Thanh Niên – Trong khi tỉ lệ người tâm thần gây án đang gia tăng, phức tạp và nguy hiểm thì việc lưu giữ, điều trị và quản lý đối tượng này hiện được “khoán trắng” cho các y bác sĩ.
>> Người tâm thần gây án: Bài 1: Giết người, gây án vì lý do “lãng xẹt
 

 Viện Giám định Pháp y Tâm thần Trung ương – Phân viện phía Nam - Ảnh Nguyên Mi
Khoa Bắt buộc chữa bệnh, Viện Giám định pháp y tâm thần T.Ư – Phân viện phía Nam là nơi lưu giữ, điều trị bắt buộc duy nhất cho tất cả các đối tượng phạm tội tâm thần ở phía Nam

Bác sĩ bị đánh, doạ giết

Cả nước hiện có ba trung tâm lưu giữ, điều trị bắt buộc đối với người gây án có các vấn đề liên quan đến sức khoẻ tâm thần là: Viện Giám định pháp y tâm thần T.Ư (Thường Tín, Hà Nội); Bệnh viện tâm thần Đà Nẵng và Viện Giám định pháp y tâm thần T.Ư – Phân viện phía Nam (Biên Hòa, Đồng Nai). Tất cả đều là cơ quan y tế.

Khoa bắt buộc chữa bệnh, Viện Giám định pháp y tâm thần T.Ư – Phân viện phía Nam là nơi quy tụ những người từng gây ra những vụ án thu hút sự quan tâm của dư luận gần đây như: Lâm Tiến Dũng (48 tuổi, ngụ Q.Gò Vấp, TP.HCM) – người tạt axít cả nhà hàng xóm, khiến 4 người nguy kịch; Cao Quốc Huy – người khống chế trẻ em làm con tin tại Trường mầm non 10A (số 47 Gò Cẩm Đệm, P.10, Q.Tân Bình, TP.HCM)…

Chỉ với một khu điều trị bệnh, quy mô 100 giường, Khoa bắt buộc chữa bệnh, Viện Giám định pháp y tâm thần T.Ư – Phân viện phía Nam là nơi lưu giữ, điều trị bắt buộc duy nhất cho tất cả các đối tượng phạm tội tâm thần của phía Nam. Cả nam, nữ, từ người bị bệnh nhẹ đến những người bị tâm thần nặng, nguy hiểm và những người có bệnh truyền nhiễm như HIV, viên gan siêu vi… đều ở chung với nhau.

Thế nhưng, cả khoa chỉ có 5 bác sĩ và hơn 20 điều dưỡng cùng nhân viên phục vụ. Các bác sĩ vừa điều trị, theo dõi bệnh nhân lẫn giám định tâm thần các trường hợp hình sự do công an, cơ quan điều tra chuyển đến. Thậm chí, 5 năm nay, đơn vị này chưa được bổ sung một dược sĩ.

Bên cạnh đó, nhiều kẻ thụ án, phát sinh bệnh tâm thần trong trại giam cũng được chuyển về điều trị tại đây.

Theo luật, sau khi được điều trị, một số người phải trở về trại giam để tiếp tục thụ án. Vì thế không ít kẻ lợi dụng việc điều trị bệnh có kế hoạch trốn viện để khỏi phải về trại giam thụ án sau khi hồi phục.

“Việc lưu giữ và điều trị cho các đối tượng phạm tội có vấn đề tâm thần rất phức tạp và nguy hiểm. Trong khi đó, khu vực lưu giữ chỉ là một khoa bệnh với quy mô 100 giường”, bác sĩ Thành Quang nói.
 

Lỏng lẻo quản lý

Hầu hết các bác sĩ đang làm công tác điều trị cho các bệnh nhân tâm thần đều chung quan điểm, khi phạm tội, người bệnh tâm thần bị mất khả năng nhận thức, điều khiển hành vi, không biết mình làm gì nên theo quy định của pháp luật họ không đủ khả năng nhận thức để chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tuy nhiên, đây là đối tượng nguy hiểm cần phải kiểm soát và quản lý chặt chẽ.

Theo bác sĩ Thành Quang, ở các nước như Mỹ, Pháp đều có khu quản thúc, trại giam để cách ly người thần kinh nguy hại, tội phạm tâm thần. Thế nhưng, ở nước ta việc điều trị và lưu giữ những người tâm thần gây án được “khoán trắng” cho y bác sĩ, trong điều kiện thiếu thốn cả về cơ sở vật chất, thiết bị lẫn nguồn nhân lực.

Không ít người bị bệnh tâm thần sau khi điều trị xong được trả về địa phương lại tiếp tục gây án.

Đơn cử như trường hợp một người bị bệnh tâm thần đã hiếp, giết một trẻ bán vé số đã được đưa đến Viện Giám định pháp y tâm thần T.Ư – Phân viện phía Nam điều trị bắt buộc. Sau quá trình điều trị, bệnh nhân được giám định sức khỏe và xuất viện nhưng sau đó lại “ngựa quen đường cũ”. Người này đã ra vào viện đến lần thứ ba.

Theo bác sĩ Trịnh Tất Thắng, Giám đốc Bệnh viện tâm thần TP.HCM, VN hiện chưa có luật quy định về người tâm thần. Thế nên không hề có ràng buộc pháp lý hay quy định nào bắt buộc người bị các vấn đề tâm thần gây án, sau khi xuất viện phải được theo dõi, giám sát tại địa phương. Trong khi đó, bệnh tâm thần phân liệt rất dễ tái phát nếu bệnh nhân không uống đủ hoặc bỏ thuốc.

 

Giả điên trốn án

Thạc sĩ – bác sĩ Nguyễn Thành Quang, Trưởng khoa Bắt buộc chữa bệnh, Viện Giám định pháp y tâm thần T.Ư – Phân viện phía Nam kể nơi đây từng tiếp nhận giám định và phát hiện không ít trường hợp tội phạm giả bệnh tâm thần hòng trốn án.

Gần đây nhất, vào cuối tháng 10, Cơ quan CSĐT Công an Q.3 (TP.HCM) đã chuyển đến phân viện giám định trường hợp H.V.C. (25 tuổi, quê Yên Bái) về hành vi trộm cắp tài sản. Trong quá trình tạm giam, đương sự không hợp tác, khai báo và có những hành vi bất thường nên Công an Q.3 đưa đi giám định tâm thần.

Mặc dù nghi can có ý không trả lời hoặc trả lời lung tung với bác sĩ và cơ quan điều tra; nói chuyện lẩm bẩm một mình; đối thoại với vật dụng, lúc lầm lì, lúc vờ cười đùa nhưng qua quá trình theo dõi, phân tích, các bác sĩ nhận định những hành vi này chỉ là biểu hiện bên ngoài, không đúng theo quy luật logic của bệnh lý. Tất cả các xét nghiệm lâm sàng và cận lâm sàng về nội khoa, thần kinh, tâm thần của đối tượng đều bình thường.

 

Bài, ảnh: Nguyên Mi

>> Người tâm thần dọa nổ bình gas trong quán ăn
>> Vụ bắt cóc con tin tại trường mầm non: Xử lý hung thủ mắc tâm thần như thế nào?
>> Sẩy thai vì rối loạn tâm thần
>> 20 năm tù cho kẻ hiếp dâm người tâm thần
>> Sự ngưỡng mộ tốt cho sức khỏe tâm thần
>> Trẻ bị nhiễm trùng ruột dễ mắc chứng tâm thần phân liệt
>> Bắt người tâm thần giết hai vợ chồng
>> Hai vợ chồng chết thảm vì kẻ tâm thần
>> Đình chỉ vụ một người gốc Việt tàng trữ ma túy vì nghi phạm bị bệnh tâm thần

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Người tâm thần gây án: Bài 2: “Khoán trắng” người tâm thần cho bệnh viện”

  1. Người tâm thần gây án,chỉ người bị hại là thiệt thòi,trách nhiệm thuộc về ai ,người thân của người tâm thần,bệnh viện ,pháp luật ?

    Gia đình mình hai năm trước cũng gặp trường hợp này .Bố chồng mình bị giết bởi một người hàng xóm,cũng là họ hàng ,với không lí do gì ,đơn giản là ông ta đang cãi cọ với người khác ,gặp bố chồng mình trên đường thế là gây án ,khi xảy ra chuyện mọi người trong làng ,ngoài xóm mới ngã ngửa khi vợ ông ta nói ông ta có dấu hiệu tâm thần nhiều năm nay,vậy mà người nhà ông ta không hề cảnh báo với người cùng làng xã,cũng không ai biết ông ta có lần được điều trị tâm thần tại bệnh viện và đã được trả về ,chỉ người nhà ông ta biết,mình thỉnh thoảng về quê,vẫn thấy ông ấy sang nhà mình uống nước nói chuyện ,bố chồng mình còn khen ông ấy lành .

    Và ông ta chỉ chịu mức án là 9 năm tù. Gia đình mình thì mất người,người nhà ông ta muốn đền bù,nhưng để làm gì, hay vợ con ông ấy lại khổ vì gánh nặng vay nợ để đền bù .Mình chỉ quan tâm là khi ông ấy ra tù, ông ấy sẽ được quản lí thế nào ? ai đảm bảo là sẽ không ai còn bị hại.Trong phiên xử lần 1, mình có nói chuyện với luật sư bào chữa,anh ta nói: luật thế đấy chị ạ, làm mình phát hoảng .

    Mình đã suy nghĩ rất lâu rồi chỉ biết rằng, mọi sự đều ở sự hiểu biết của mọi người ,mong sao có bồ tát xuất hiện giúp cho việc này ,có thể là một bác sĩ tâm thần chăng, hay là một luật sư giỏi,hay một chuyên gia tâm lí xã hội .

    Đọc bài này ,mình lại thấy buồn cho những người bị hại ,nên chia sẻ vài dòng .
    Phong Lan

    Thích

  2. Dear chị Phong Lan,

    Em xin chia buồn gia đình bên chồng chị.

    Đúng là khi gia đình có người bị tâm thần mà không thông báo cho người trong làng xã, để có chuyện đáng tiếc xảy ra thì không được rồi nhưng cũng có vài thứ tế nhị bên trong đó mà gia đình có người bị bệnh khó mà nói ra, chị ạ.

    Em có đứa em gái, con cậu ruột, đang học Đại học ở Đà Nẵng thì phát bệnh. Cả họ nhà em rất buồn lòng khi chứng kiến cảnh em gái như vậy. Bác sĩ bảo nên đưa em ấy về quê (Thái Bình) để em ấy nghỉ ngơi, hít thở không khí quê nhà sẽ nhanh chóng khỏi bệnh hơn. Khi đưa về quê, gia đình em không nói với ai về chuyện của em ấy. Vì nghĩ, nếu mà nói ra, cả làng cả xã cả huyện cả tỉnh sẽ biết em ấy bị bệnh, thì em ấy sẽ rất khó lấy chồng và sinh sống. Ở quê, mọi người đều biết chuyện của nhau và nhớ rất lâu mọi chuyện. Ở đó, họ kỳ thị những người bị bệnh như em gái của em..

    Bây giờ, em ấy đã bình thường trở lại (cũng chưa biết trước được vì bệnh có thể tái phát). Em tiếp tục chương trình học ở ĐN và sau khi học xong, có lẽ về quê lại.

    Vài dòng tâm sự với chị.
    Em Hương.

    Thích

  3. Hi Thu Hương,
    Cảm ơn Hương đã chia sẻ.
    Trường hợp của gia đình chị là người gây án đã có biểu hiện hại người theo lời kể của vợ ông ấy ,như ông ấy thi thoảng nói sẽ giết ai đó ,nhưng là sau này vợ ông ấy mới kể khi ông ấy đã gây án ,và chị cho là gia đình ông ấy không nói ra là không nên .
    Em gái họ em thương quá , nhưng chị nghĩ về chuyện lập gia đình thì chú em nên cânh nhắc kĩ ,vì tâm thần sẽ dễ tái phát khi sức khoẻ yếu,phụ nữ sau khi sinh,hay chồng không hiểu và yêu thương thực sự sẽ khiến em ấy dễ buồn và tái phát lại,và khi ấy thì rất tệ .
    Người yếu tinh thần rất dễ đổ vỡ .Nhưng có một điều để khôi phục là làm thế nào để em ấy học cách thương người khác ,ví dụ để em ấy thăm các em trẻ mồ côi,người già trong dưỡng lão,có một chút ý thức chăm sóc người khác sẽ khiến cho em ấy bớt nghĩ về mình,bớt cảm xúc thì dần dần em ấy sẽ mạnh hơn .Hoặc có việc nhẹ nhàng khiến em ấy yêu thích ,cũng khiến em ấy đỡ nghì về mình nhiều .
    Thực là chị thấy suy nghĩ sợ con không lấy được chồng là chưa thấu đáo,khiến chị nhớ đến rất nhiều trường hợp,nhiều cô gái lấy phải những người có vấn đề về tinh thần,hay bị nghiện hút,bố mẹ muốn con mình phải lấy được vợ ,nên đã giấu nhà gái,khi sự đã rồi,thì người vợ khổ vô cùng .Nếu thương con thì nên để con được yêu thực sự với sự thật về con,vì chỉ những ai yêu con mình thực sự,thì mới đủ sức giúp vợ/chồng mình vượt qua chấn thương về tinh thần, mới đảm bảo có hạnh phúc ,còn không,nên kiên nhẫn giúp đỡ người bệnh,cho đến khi họ có thể tự lo được cho mình.
    Bố đẻ chị cũng đã bị khủng hoảng tinh thần rất nặng khi chị mới học lớp 5, do bố chị thất vọng quá nhiều về công việc (hồi đó chị quá nhỏ để có thể hiểu mọi chuyện để an ủi bố )và chị đã rất thương bố ,nên chị đã tìm gặp rất nhiều các trường hợp bị khủng hoảng để xem có giúp được gì cho bố chị không, cuối cùng,chị thấy,chỉ có tình thương của gia đình mới giúp người bệnh an ổn tinh thần .
    Vài dòng chia sẻ với Thu Hương, cảm ơn Thu Hương nhiều .
    Phong Lan

    Thích

  4. Dear chị Phong Lan,

    Em xin lỗi đã trả lời chị muộn.

    Em cảm ơn chị đã chia sẻ chân tình với em ạ. Thú thực là chuyện này em chẳng can dự được nhiều, chỉ lắng nghe thôi ạ. Nhưng em hy vọng sẽ có cách tiếp cận với cô bé nhiều hơn, để thực hiện những gì như chị nói.

    Em cảm ơn chị nhiều, chị Lan.

    Chúc chị và gia đình luôn khoẻ.
    Em Hương

    Thích

  5. Hôm nay em mới đọc bài này và các comments. Các comments của chị Phong Lan hay quá chị ạ.

    “Người yếu tinh thần rất dễ đổ vỡ.” Em rất đồng ý với câu này, gìn giữ hạnh phúc gia đình không phải một “gánh nhẹ” đối với người phụ nữ! 🙂

    “Nhưng có một điều để khôi phục là làm thế nào để em ấy học cách thương người khác ,ví dụ để em ấy thăm các em trẻ mồ côi,người già trong dưỡng lão,có một chút ý thức chăm sóc người khác sẽ khiến cho em ấy bớt nghĩ về mình,bớt cảm xúc thì dần dần em ấy sẽ mạnh hơn .Hoặc có việc nhẹ nhàng khiến em ấy yêu thích ,cũng khiến em ấy đỡ nghì về mình nhiều.” => điểm mấu chốt là bớt nghĩ về mình và nghĩ về người khác nhiều hơn?! Em không biết đến mức “bệnh tâm thần” thì điều này còn đúng hay không, nhưng những căng thẳng trong đời sống bình thường ở một người bình thường thì em tin 95% (hay hơn) các trường hợp điều này là đúng.

    “chỉ có tình thương của gia đình mới giúp người bệnh an ổn tinh thần.” Em sẽ ghi nhận điều này. 🙂

    Cám ơn chị Phong Lan! 🙂

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s