Quê Hương trường ca – Đoạn 4

Như dòng nước yên ả miền hạ lưu khi tâm tư đã lắng
Như mây trắng lờ lững trời thu khi hoài vọng đã xa
Bến cảng tuổi thanh xuân sóng sánh ước mơ
Đã tĩnh lặng
Và trái tim chín đỏ
Em ngược dòng thời gian, bơi vào quá khứ
Bơi vào huyền sử u uyên
Bơi vào dòng sống cha ông
Bơi với hai tay, bơi cả tâm hồn
Bằng nỗi khát của người thèm sống.

Em đến Châu Lí, Châu Ô một ngày gió lộng
Thương Huyền Trân bước nhỏ ngập ngừng
Vào Champa mở dòng sử mênh mang
Về xứ lạ
như trở về Cố quận

Về cõi Phật chôn cuộc tình u uẩn
Cuộc tình qua một giấc hư phù.

Dòng Châu Giang ủ vết thương xưa
Cựa mình quằn quại
Đau cái đau Mị Ê
Lịch sử chia phân hai định mệnh lạ kì
Kẻ xuôi Nam, người ngược Bắc
Cửa biên thùy gió Lào thổi rát
Thổi rát đau hai mảnh linh hồn!

Về Mĩ Sơn
Thánh địa của thời liệt oanh
Thần kiêu sa thần và tháp oai phong tháp
Người vắt kiệt đất cho đất cô thành tháp
Cho đất sinh bức tượng, phù điêu
Đất đẻ non và đất cằn khô
Người phong nhã nhưng đất đã không chiều người phong nhã
Nắng gió miền Trung xô thời gian mặc tình đục phá
Shiva cụt tay, Skanda mất đầu
Đức Phật nổi chìm trong trận bể dâu
Theo bước đủ hạng người, phiêu bạt
Vương quốc ngàn năm đổ vào một cuộc
Một cuộc vui!

Trong điệu vũ khơi vơi
Apsara phô phang đường cong diễm ảo
Những đường cong chạm vào vĩnh cửu
Vĩnh cửu xoay trong lốc vô thường

Đến Đồ Bàn cũng chịu tang thương
Người lưu lạc xô văn chương lưu lạc
Chế Bồng Nga một thời ngang dọc
Đành chìm trong vực xoáy không hư!

Kinh đô Nha trang
Xứ sở diệu kì
Đẹp nét đẹp mong manh thần thánh
Chiếc nôi ru bé-thơ-vương-quốc-Champa khôn lớn
Là chiếc nôi đưa người ngủ giấc yên.

Trở lại Phan Rang
Người xuôi Nam quến tháp xuôi Nam
Thưa-nhỏ-yếu-ớt dần, tội nghiệp!
Vương quốc ngàn năm đổ vào một cuộc
Một cuộc đau!

Ôi, quê hương! Quê hương
Những kì công, những tuổi tên
Triệu giọt mồ hôi, triệu dòng nước mắt
Đổ vào sông và thấm vào đất
Mong được đất bao dong.

Inrasara

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Quê Hương trường ca – Đoạn 4”

  1. Ồ, khổ đầu thì hình như ý Inrasara nói đến tích công
    chúa Huyền Trân phát quy của Phật và pháp danh là
    Hương Tràng, hiện nay đền Huyền Trân trên núi Ngũ Phong – Huế
    Còn khổ sau : về Mĩ Sơn thì em cũng có thắc mắc tương tự như anh Hoành vậy.
    Bài thơ buồn qúa, nhất là khi Đạt nhớ lại những cảm giác buồn mênh mông này khi đi thăm những tháp Chàm ở mièn Trung.
    Cám ơn Inrasara về một bài thơ hay
    Phạm Lưu Đạt

    Số lượt thích

  2. Champa cũng có thời kì theo Phật Giáo, khoảng thế kỉ thứ IX, Indravarman II, vị vua sáng lập ra triều đại Indrapura đã thúc đẩy cho Phật giáo phát triển mạnh gần như khắp vùng bắc Chăm Pa, vì thế cả một giai đoạn nghệ thuật Phật giáo đã bừng nở ở Chăm Pa trong suốt gần nữa thế kỷ, từ năm 875 đến năm 915 và đã để lại đến hôm nay nhiều công trình kiến trúc Phật giáo đặc sắc mà được các nhà khoa học đặt tên là giai đoạn Đồng Dương hay phong cách Đồng Dương.
    Tháp Đồng Dương là một di tích quan trọng vào bậc nhất của Chăm Pa, gồm có hệ thống các tháp nằm gần nhau, nằm ở làng Đồng Dương, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam. Tháp được xây dựng vào thời kỳ Chăm Pa còn bị ảnh hưởng của Phật giáo, nên có tính chất đặc biệt so với các tháp khác trong hệ thống tháp Chăm, nó được mệnh danh là toà tu viện Phật giáo giữa đô thành. Hệ thống tháp Đồng Dương nằm ngay chính trung tâm đô thành Indrapura thời kỳ vương triều Indrapura.
    Hiện nay cả khu đền tháp này đã bị huỷ hoại bởi chiến tranh, thiên tai và cả con người đã biến nó thành bình địa, chỉ còn lại nền chính và một ít dấu tích của các bức tường và các thềm cửa.

    Đúng là ” cuộc bể dâu “, anh Hoành & anh Đạt nhỉ?

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s