
Thu về thả gió heo may
Ta về nắm thả bàn tay võ vàng
Thôi rồi trót lỡ đa mang
Phấn hương chi để bẽ bàng bướm hoa
Men nồng hát bản tình ca
Ngoài kia tiếng nhạc mưa sa đệm cùng
Để tim ta bớt lạnh lùng
Xây em ngôi mộ bập bùng lửa yêu!
Đinh Đức Dược

Thu về thả gió heo may
Ta về nắm thả bàn tay võ vàng
Thôi rồi trót lỡ đa mang
Phấn hương chi để bẽ bàng bướm hoa
Men nồng hát bản tình ca
Ngoài kia tiếng nhạc mưa sa đệm cùng
Để tim ta bớt lạnh lùng
Xây em ngôi mộ bập bùng lửa yêu!
Đinh Đức Dược

Tôi,
đứa con của ngọn gió lang thang cánh đồng miền Trung nhỏ hẹp
đứa con của nắng lửa bốn mùa cát trắng hanh hao
đứa con của biển khơi trùng trùng bão thét
và của đôi mắt tháp Chàm mất ngủ xanh xao.
Mẹ nuôi tôi bằng bầu sữa ca dao buồn
cha nuôi tôi bằng cánh tay săn Glơng Anak
ông nuôi tôi bằng vầng trăng sương mù truyền thuyết
plây nuôi tôi bằng bóng diều, hồn dế, tiếng mõ trâu.
Lớn lên,
tôi đụng đầu với chiến tranh
tôi cụng đầu với cơm áo, hiện sinh, hiện tượng
tôi chới với giữa dòng ngữ ngôn hoang đãng
rồi cuộn chìm trong thung lũng tình yêu em.
Tôi đánh rơi thế giới và tôi lạc mất tôi
tôi lạc mất điệu đwa buk, câu ariya, bụi ớt
trái tim đui,
tôi như người bị vứt
rớt giữa cánh rừng hoang trụi lá mùa xanh.
Rồi tôi ngóc đầu dậy và tôi trườn lên
rồi tôi rướn mình khỏi hố hang quá khứ
như kẻ bị thương mò tìm lối ra khỏi đống tan hoang thành phố
tôi tìm lại tôi
tìm thấy nắng quê hương!
Lại xanh trong tôi – dù rừng đã cháy
lại chảy trong tôi – dù sông đã chết
chợt hanh lại cát – chợt buồn lại ru
chợt duyên lại em – chợt hoang lại tháp
Giọng mẹ xa vời dỗ giấc thiên thu…
Inrasara
Tôn Nữ Ngọc Hoa
.
AN “ TỒ”
_ Cô Lan khờ lắm mày ạ!

An vùng dậy phun hạt chôm chôm, phán một câu xanh rờn.
_ Mày bảo sao?
_ Tao nói cô Lan cực kỳ khờ.
_ Mày khờ thì có. Đã là cô giáo thì sao lại khờ được. Huống chi cô Lan lại dạy rất hay.
Thành cũng bật dậy, lý lẽ.
_ Mày chả hiểu ý tao gì cả . Tao không nói cô khờ như thằng Lành “ đao” con bà Tư suốt ngày lang thang nhớt dãi đầy miệng hay chí ít cũng không như con Hà “ khờ “ lớp mình.
Đến nước nầy thì hết chịu nỗi. Dám đem cô Lan dịu dàng dễ thương dạy Văn như rót mật vào tai , thần tượng của bao nhiêu đứa học giỏi Văn của cả Thành lại là cô giáo chủ nhiệm của hai đứa so với hai đối tượng kinh khủng đó. Thành xắn tay áo xấn xổ trước mặt An :
_ Mày quá lắm. Để khỏi phải đánh mày, tao về đây . Cóc thèm đôi bạn đôi biếc gì với mày nữa. Cóc thèm chôm chôm chôm chiếc gì của mày nữa cả. Chắc cũng sẽ có ngày mày gọi tao là Thành điên Thành ngốc gì đó.
Thành tức giận quơ vội sách vở nhét vào cặp , chụp cái mũ lủng lẳng trên nhánh chôm chôm gãy bươn bả đi luôn một mạch .
An luống cuống chẳng biết xử trí thế nào cứ đứng ngây nghe thằng Thành đỏ mặt tía tai chì chiết . Chưa bao giờ nó thấy thằng bạn tao nhã nói năng kiểu này. Khi Thành ra đến ngõ, nó mới sực tỉnh chạy theo gào ơi ới:
_ Thành ! Thành ơi ! mày nghe tao nói đã . Ý tao không phải là …
Nhưng thằng Thành chẳng thèm ngoái lại. An hốt hoảng thật sự. Nó rất quí Thành. Cùng học cấp một năm năm liền, không ngờ khi lên cấp hai loay hoay thế nào hai đứa cũng chung một tổ trong lớp sáu A. Thành thông minh chăm chỉ, điềm đạm, học giỏi đều các môn. Cô thầy nào cũng cưng quí nó. An thì bộp chộp, nói trước khi nghĩ, học hành ù ù cạc cạc nhưng được tính tốt bụng , sẵn lòng vì bạn. Có lẽ do biết được hai đứa thân nhau lại trái ngược nhau về tính cách nên cô Lan mới chọn là “ Đôi bạn cùng tiến”, chủ yếu để Thành kèm cặp thêm cho An.
Chiều nay có lịch học. An đề nghị Thành đến nhà nó thay vì nó đến nhà Thành như mọi khi bởi hai lý do. Thứ nhất là ông ngoại nó đi vắng phải coi nhà. Lý do thứ hai mới quan trọng và hấp dẫn là xoài nhà nó đã bắt đầu chín nhưng ngọt lịm lưỡi , ăn mãi không chán. Lúc đầu Thành không chịu nhưng trước hai lý do – một vô cùng chính đáng , một tuyệt cú mèo như vậy nó khó lòng chối từ sau khi giao hẹn là chỉ được “ tốn ” chừng mười lăm phút để ăn.

Đúng một giờ rưỡi Thành xuất hiện chảnh choẹ như khi đi học, chỉ thiếu mỗi khăn quàng đỏ nữa thôi. An suýt phì cười trước bộ dạng quan trọng của nó nhưng sợ bị quạu nên lờ đi . An bàn là hai đứa nên “đổi mới” cách học bằng cách là đem bạt trải dưới gốc xoài vừa mát mẻ lại vừa canh chừng được bọn tắt mắt mấy ngày nay cứ dòm ngó chỉ trỏ. Một lần nữa Thành lại bị An thuyết phục. Nó thầm công nhận thằng An luôn có lý mà cái lý của nó lại rất hợp tình nữa mới hay.
Thế mà vừa mới đặt vở xuống , khoái trá nằm khểnh ăn chưa hết hai trái đã xảy ra chuyện. An rầu rĩ . Làm sao đây ! Thằng Thành sẽ không giận nó lâu . Xưa nay vốn vậy. Có điều An sợ nhỡ nó mách lại cô Lan câu nói lúc nãy thì sẽ thế nào. Chắc cô Lan sẽ buồn lắm. Mà nó đâu muốn cô buồn. Nó cũng quí cô lắm chứ. Dù lười nhác kiểu gì nhưng đến giờ cô là nó cố học thuộc bài, làm đủ bài tập, thảng hoặc mới quên. Thôi thì mong sao thằng Thành hiểu được ý nó hoặc sẽ không “ tâm sự” chuyện lúc nãy với cô Lan.
* * *
_ Ông ơi ! Khi mình nói với ai điều gì mà họ tin ngay thì người đó thế nào hở ông ?

An ôm lấy ông ngoại hỏi không kịp thở khi ông vừa dựng xe vào hiên.
_ Từ từ để ông cởi bớt áo đă. Cho ông ly nước .Khiếp . Nóng quá.
An cắm quạt chuyển lại phía ông hếch mặt chờ câu trả lời.
_ Cháu định hỏi gì? Nói lại ông nghe xem nào.
Uống xong ly nước , lau mồ hôi trên mặt bằng chiếc khăn to sù với cử chỉ chậm rãi, ông ngồi xuống ghế kéo An đang sốt ruột chờ bên cạnh ngồi xuống theo, hỏi.
_ Cháu muốn biết một người như thế nào thì ai nói gì cũng tin ngay .
_ Điều đó còn tuỳ họ là trẻ nhỏ hay người lớn , người bình thường hay có vấn đề . Cháu nói cụ thể hơn được không ? Ví dụ như có lần nào đó cháu không làm bài tập, khi cô giáo hỏi cháu đã nói là hôm qua ốm. Cô tin và không phạt cháu chẳng hạn.
Trời đất ! An sửng sốt. Sao ông ngoại lại cho cái ví dụ như của chuyện của nó vậy chứ. Quả thực có lần nó đã nói thế khi cô Lan kiểm tra thấy vở tập làm văn trắng trơn. Cô không phạt lại còn sờ trán , dặn nó phải uống thuốc đều , không ra nắng trong giờ chơi báo hại hôm đó nó phải mang vẻ đau ốm suốt buổi , ngồi ru rú nhìn mấy đứa chạy nhảy chơi đuổi bắt mà thèm . Nó sợ cả lớp vạch trần trò ma mảnh, nhất là lớp trưởng Nga nỗi tiếng khó. Lại có lần nó vờ ôm bụng nhăn nhó khi cô bảo nó nhắc lại câu định nghĩa hắc ám về từ mượn mà nó chẳng thể nào nhớ vì mãi ba hoa với nhỏ Mơ về tài bắn chim của chính nó. Bữa ấy cô đã vạch áo nó lên, xoa dầu nóng vào vùng bụng khiến nó nhột không chịu được mà phải nhịn cười, người cứ như đang ngồi trong chảo lửa. May là cô không han hỏi gì thêm và nhỏ Mơ thì im lặng trố mắt nhìn nó chịu trận , không bình luận gì cả. Ngước nhìn ông nó giục :
_ Cứ cho là như thế cũng được. Ông nói nhanh đi.
_ Có hai trường hợp trong tình huống đó. Một, cô là người cả tin. Hai , là cô biết tỏng cháu nối dối nhưng không nỡ vạch trần cho cả lớp biết tội của cháu với mong muốn cháu tự sửa chữa ở các lần sau.
_ Thật thế hở ông ?
_ Ừ . Trong cả hai trường hợp cô giáo đều là người đáng quí. Người cả tin là người có tâm hồn trong sáng luôn tin ở phần đẹp của cuộc sống . Biết bị học trò lừa mà không vạch tội ngay là người độ lượng. Cô giáo cháu là người rất tốt.
Ông nó quả quyết bằng lối nói như của một nhà văn khiến nó mắc cười quá . Nó nghĩ thầm không biết hôm nay là ngày gì mà vừa nãy là bộ dạng long trọng của đứa bạn bây giờ thì câu chữ hoa mỹ của ông ngoại. Nhưng nó đâu dám cười . Dù sao An cũng thấy nhẹ nhõm hẳn. Ông ngoại đã gỡ rối cho nó .Thay vì “ cả tin” nó đã dùng chữ “ khờ” để nói đến việc cô Lan dễ dàng tin những lời bịa đặt vốn để thoát tội lười học hoặc ham chơi của nó và của mấy đứa khác cùng giuộc. Thay vì nói văn vẻ như ông ngoại, nó lại đem thằng Lành với con Hà ra mà đối chứng. Thằng Thành giận là phải. Thành ơi !Tao có đúng từ muốn nói rồi. Mày sẽ hiểu tao thôi. Cô ơi ! Cô đừng hiểu ý em như thằng Thành hiểu nghe cô.
Cô Lan là người tốt. Điều đó quá rõ. Đứa hóng hớt như nó cũng nhận thấy vậy. Không tốt sao cô mua cho cái Yến cả bộ sách giáo khoa khi biết mẹ nó quá nghèo không mua nỗi. Không tốt sao cô lại tập trung mấy đứa viết sai be bét chính tả lại kèm thêm mỗi chiều thứ bảy trong đó có cả nó. Cô còn trích cả một trăm ngàn tiền lương để góp quĩ ủng hộ nạn nhân chất độc da cam cùng với lớp. Vì cô tốt như thế nên nó tự hứa là sẽ không lừa cô nữa. Hoặc thật sự cố gắng học hoặc chấp nhận “ bụng làm dạ chịu” nghĩa là chịu điểm kém hay bị cô phạt những khi lỡ lười nhác. Nó cũng không muốn cô bị gạt bằng những trò bịa đặt của mấy đứa bết bát như thằng Hùng, thằng Khoa lại còn bị chúng huênh hoang là gạt cô Lan dễ và khoái như cúp học. Chính khi ăn chôm chôm nó định nói ý này nhưng do tật nói trước khi nghĩ thành ra mới nên nông nỗi. Người ta nói uốn lưỡi bảy lần trước khi nói quả không ngoa.
Ông ngoại thấy An đứng ngệt người tưởng là nó chưa hiểu định giải thích tiếp và cũng nhân tiện uốn nắn thằng cháu hơi bị lệch thì An đã co chân chạy ra cây chôm chôm xếp bạt, gom sách vở. Vừa lúc đó ông nghe tiếng e hèm của ông Ban xóm bên và cái đầu bù xù xuất hiện. “Thôi . Khi khác.” Ông buột miệng.
* * *

Tin cô Lan bị tai nạn làm cả lớp bàng hoàng. Không khí trầm hẳn. Ngay cả thằng Huy và nhỏ Liên là hai đứa to mồm nhất cũng chỉ lăng xăng qua lại hỏi tình hình, không nô giỡn như mọi khi. Vào giờ chơi lớp trưởng Nga tìm cô Hương hỏi thăm. Nó về lớp với vẻ mặt lo âu xen bực tức . Nga chưa kịp nhấn nút thông tin thì Thắng 6B chạy vào tường thuật cặn kẽ bằng ngôn từ sống động sự việc chiều hôm qua. Hoá ra cô bị xe máy đụng ngã, mà kẻ lái xe lại chính là thằng Hùng “ loe” trong lớp. Hèn gì sáng nay không thấy nó đi học.
Theo lời Thắng thì chiều hôm qua cô đến nhà Hùng để tìm hiểu gia cảnh và nhân thể trao đổi với bố mẹ nó về tình hình thực hiện nề nếp nội qui không mấy nghiêm túc của cậu ta. Hùng không có nhà . Trước đó chừng mươi phút nó đã tót lên chiếc cúp cà tàng của cậu nó vừa ghé lại trên đường đi làm rẫy về nổ máy và vọt thẳng. Hưởng ứng nó có thằng Khoa bám ở yên sau. Hai đứa rồ ga hết cỡ, khoái trá ngoằn ngoằn trong xóm khiến gà vịt hai bên đường chạy té tát, chó sủa inh ỏi còn trẻ con thì sợ chết khiếp nép vào cổng nhà khóc thét.
Sau khi tỉ mỉ với mẹ Hùng về các biện pháp theo dõi , đôn đốc việc học tập cũng như rawn đe các hành vi ngỗ nghịch của nó, cô Lan ra về. Vừa nhô khỏi ngõ thì đúng lúc hai quái xế đang lượn nước “mã hồi”. Thằng Hùng giật nẩy mình khi chợt thấy cô. Nó mất bình tĩnh nhưng còn kịp nhớ khoanh tay chào. Cũng lúc đó thằng Khoa nhào xuống xe chạy trốn. Rầm . Không có người điều khiển, chiếc xe lao thẳng vào bánh xe trước cô Lan, hất cô xuống, thân hình nhỏ nhắn của cô lấp dưới sườn xe. Tiếng máy xe rú rét một hồi mới chịu dứt.
Cả lớp nhốn nháo.
_ Thương cô Lan quá. Bây giờ cô thế nào? Lúc đó ai đưa cô về nhà?
Tiếng lớp phó Kiều sụt sịt cất lên mở đầu màn bàn tán .
_ Cô phải nằm viện không ?
Nhỏ Mi rụt rè như sợ mình đang nói điều xúi quẩy
_ Cô Hương bảo chỉ chụp X quang rồi về. Chiều nay lớp mình đến nhà thăm cô.
Lớp trưởng trấn an và lên kế hoạch .
_ Mua cam, sữa với cả xí muội nữa nghe. Cô Lan thích ăn xí muội lắm đó.
Nhỏ Phượng, biệt danh là Phượng “ ú” lên tiếng chứng thực tính mê ăn quà của mình.
_ Phen này thằng Hùng với thằng Khoa đừng hòng thoát bị kỷ luật , Quang chắc nịch khẳng định bằng giọng đậm chất phát thanh An ninh trật tự.
_ Nó mắc một lúc mấy tội chúng mày há. Toàn tội tày đình.
Hưng “ rèo” góp lời
_ Ừ . Nào là vi phạm luật an toàn giao thông ,không thực hiện nội qui nhà trường lại thêm không thực hiện cam kết gì gì nữa … các cậu nhỉ ? Hèn gì lúc nảy mắt lớp trưởng đầy lo âu mà nét mặt lại bực bội.
Mỗi đứa một câu kêt tội hai thằng và đoán già đoán non về hình thức kỷ luật áp dụng cho chúng. Mãi hóng chuyện An không hay Thành đã đứng sát bên nó năy giờ. Khi vung tay tỏ ý tán đồng với quan toà tưởng tượng, đụng phải Thành nó mừng rỡ ôm chầm lấy bạn nhỏ nhẻ:
_ Chiều nay tao chở mày đến thăm cô , nghe Thành ?
_ Ừ . Chờ tao.
Thành ngọt xớt với nó y như giữa hai đứa không hề có vụ căng thẳng hôm qua.
Thì ra tai hoạ của người thân lại có thể là kẻ giảng hoà xuất sắc, khiến người này có thể dễ dàng tha thứ lỗi lầm của người kia
* * *
Tan học. An không về nhà ngay. Nó ngược hướng thường lệ. Thành nhìn quanh không thấy đâu đành đạp xe về một mình. Thành không ngờ rằng An chạy thục mạng đến nhà thằng Hùng, định bụng cho thằng này một trận vì tội vi phạm nội qui thì ít mà vì đã gây đau đớn cho cô Lan, khiến cô phải nghỉ dạy là chính. Ai dè nhà thằng này vắng ngắt. Đang lớ ngớ thì Hùng về. Hớt hải đi bên là thím Hai, mẹ nó.

Thím lo lắng hỏi thăm cô giáo và than trời than đất về thằng con bất trị. Thím chỉ tay trái nó bảo bị gãy, nhưng do bị trầy xước nên bác sĩ dặn chờ vết thương khô mới bó bột được. Đến nỗi này thì đánh nó sao được. An nghĩ thầm “May cho mày đấy . Không thì no đòn của tao”. Quay sang Hùng đang nhăn nhó, nó nói vẻ kẻ cả:
_ Thôi mày yên tâm đi . Chừng nào bó bột xong, bớt nhức thì đi học. Đưa vở đây tao bảo nhỏ Ú chép bài hộ cho.
Hùng không ngờ hôm nay An tình cảm quá vậy. Nó cảm động ra mặt. Lui húi tìm vở nó tự nhủ sẽ chừa thói ngỗ nghịch, ráng học hành , nhất là không gạt cô Lan nữa và sẽ khuyên cả thằng Khoa làm theo. Chìa mấy cuốn vở quăn queo , Hùng lúng túng:
_ Vở tao tệ quá. Nhờ mày đấy. Cảm ơn mày lắm.
_ Tao về đây. Trưa nhiều rồi. Mày ráng nhé. Chào thím cháu về.
An nhìn vào nhà chào thím Hai kịp lúc thím đang bưng ra ly nước.
_ Ấy. Uống nước đã cháu.
Nhưng An đã ôm cặp chạy vụt ra ngõ.
* * *
Lớp trưởng giao hẹn tập trung ở nhà Hưng, để xe đạp ở đó rồi đi bộ sang nhà cô vì hai nơi chỉ cách nhau mấy nhà. Mấy đứa con gái tíu tít đường sữa. Phượng “Ú” còn ôm một bó hoa đỏ vàng.
_ Ê ! Thăm cô ốm chớ có phải đi chúc mừng đâu mà ôm hoa hở con ú kia?
Thằng Hải rỉa rói khi thấy nhỏ này hết hí hửng với sáng kiến xí muội đến bây giờ là hoa hoét của nó.
_ Không phải chúc mừng là gì. Cô không gãy tay găy chân gì cả thì chẳng phải đáng mừng sao. Mày xem phim không thấy người ta làm như tao à?
Nhỏ Phượng chu miệng cãi thằng Hải trông ngộ kinh khủng . Thằng Toàn cũng về phe Hải :
_ Gớm ! Lại còn phim với ảnh. Chỉ tổ giỏi ăn quà và xem phim Hàn Quốc.
_ Mắc gì đến mày.
_ Này ! Các cậu đi thăm cô hay đến đây cãi nhau? Có im đi không?
Lớp trưởng kịp thời ngăn chận cuộc khẩu chiến chợt nổ trước ngõ nhà cô . Cả bọn líu nhíu kéo vào nhà , nhỏ Phượng ôm hoa trịnh trọng không thể tả khiến cả lớp cũng nghiêm nghị theo.
_ Các em vào nhà đi . Sao đứng cả ngoài hiên vậy?
Tiếng cô Lan – dù không trong như thường ngày cất lên khiến cả bọn nhẹ người.

Được phân công trước , thằngThành thay mặt cả lớp nói lý do đến đây. Nhỏ Phượng tiến lên đặt bó hoa bên cạnh cô, đứng lí nhí khác với cái miệng láu táu của nó. Đường , sữa , cả kẹo , xí muội lần lượt được mấy đứa con gái đặt lên bàn cô. Cô Lan bảo cả lớp ngồi xúm quanh và hỏi tình hình lớp sáng nay, hỏi thăm cả hai thằng Hùng, Khoa. Cả bọn ngớ người chợt nhớ ra là sáng nay không thấy cả hai đứa đi học. Lớp trưởng Nga lúng túng. Quả thực mãi lo lắng cho cô, nhỏ không biết hai đứa đó thế nào thậm chí không biết đến cả sự vắng mặt của chúng. An lên tiếng cứu nỗi nguy trông thấy về sự thiếu sâu sát của lớp trưởng và phá tan không khí như đông cứng lấy cô trò.
_ Thưa cô ! Cô cứ nghỉ ngơi cho khoẻ. Lớp trưởng, lớp phó quản lớp rất tốt còn tụi em thực hiện nề nếp nghiêm túc a! Cả bốn tiết học đều được xếp loại tốt. Riêng bạn Khoa thì không sao nhưng sợ quá nên không đi học , bạn Hùng thì bị gãy tay trái đang chờ bó bột.
Cả bọn nhìn An ngạc nhiên xen lẫn thán phục. Không ngờ hôm nay An lại ứng xử thông minh và nói năng lưu loát tình cảm vậy. Lại còn kịp nắm tình hình của hai thằng quỉ sứ , kẻ gây ra tai nạn cho cô nữa chứ. Thành nháy mắt với An ngụ ý “ Cậu khá lắm . Chả bù với hôm qua nói năng như cóc nhái”. Lớp trưởng kéo nhẹ tay áo An ngầm nói “Hoan hô cậu. Cảm ơn cậu lắm”. Phượng Ú huých nhẹ sườn An bày tỏ lòng ngưỡng mộ bất chợt. An sung sướng trước thiện cảm các bạn giành cho mình. Nó càng vui hơn khi thấy nụ cười hài lòng nở trên môi cô Lan. Với nó, đó là nụ cười đáng giá nhất.
Cô Lan mở tung cả mấy gói kẹo và xí muội chia cho cả lớp. Đưa đẩy nhau một hồi, loáng vài mươi giây trên bàn đã không còn chút gì dấu vết của thứ quà vừa được đem đến thăm cô. An cười thầm “Thật quá đáng. Đến thăm cô mà chẳng hỏi cô sức khoẻ thế nào lại còn chén luôn cả quà mang đến”. Như hiểu ý An cô Lan vui giọng “Có các em đến là được rồi. Xem như đây là dịp để cô trò mình họp mặt nhau thôi mà. Mấy khi đông đủ thế này đâu”. Nâng niu bó hoa (An thoáng thấy Phượng Ú đang khẽ kêu lên khoái chí), đẩy gói đường và mấy hộp sữa về phía lớp trưởng cô nhỏ nhẹ “Em thay mặt cô đi cùng các bạn đến thăm Hùng , xem tay chân thế nào, động viên bạn để bạn đừng quá lo lắng ảnh hưởng đến chữa trị. Nhân thể bảo Khoa đi học, đừng nghỉ mà mất bài, sắp thi kỳ hai rồi. Thôi các em đi kẻo muộn. Vài hôm là cô đi dạy được rồi”.
Cả bọn vâng dạ râm ran . Nhỏ Liên xí xọn chạm nhẹ vào cánh tay băng kín của cô nói như hát trước khi xấu hổ lách ra ngoài vì trận cười trêu nó “ngọt như mía lùi” của cả lớp và của cả cô Lan.
_ Chúng em chúc cô mau lành và cánh tay vẫn tròn đẹp như trước.
Mấy đứa lần lượt chào cô ra về. Nhân lúc ai nấy lúi húi mang giầy dép, An đến bên cô gãi đầu gãi tai ấp úng:
_ Thưa cô … Tha lỗi cho em. Em hứa … từ nay sẽ học tập chăm chỉ, không nói dối cô , không … gạt cô . Em cũng sẽ bảo các bạn Hùng, Khoa đừng … nghịch ngợm nữa.
_ Thôi , cô quên chuyện cũ rồi. Em biết lỗi là được. Người ta hơn nhau ở chỗ biết cái xấu của mình để tự sửa đổi. Cố gắng học tập kẻo ông ngoại buồn.
Môt tay xoa đầu An . một tay cài lại cúc áo bị lệch của nó, cô nói dịu dàng. Chợt cô nhíu mày, An biết cô đau vì với tay. Nó cầm ngón tay út cô nói thật nhanh rồi cũng vọt ra cửa thật nhanh :
_ Em xin lỗi cô cả chuyện chiều hôm qua nữa.
Cô Lan tròn mắt . Chuyện chiều hôm qua là chuyện gì? An đâu có mặt trong vụ tai nạn Hùng gây ra ở cổng nhà nó. Cô nhìn theo An vừa khuất sau cánh cửa. Ánh mắt cô gặp gương mặt An rạng sáng niềm vui đang ngoái lại, tươi như chồi non mới nhú.
2005
Hôm qua, ngày 6-12-2009. Là một ngày có nhiều cảm xúc hơn mọi ngày. Đầu tiên là Buổi họp mặt để kỷ niệm một ngày rất trang trọng của Nhà thơ Hà thị Sơn Thuý. Ngày Mừng Thọ Thất Thập.

Ngôi nhà nhỏ giữa một khuôn viên vườn cây ao cá, êm đềm hoa cỏ, cách trung tâm thành phố độ 8km, sau cánh đồng rộng bát ngát là nơi diễn ra cuộc họp mặt. Giản tiện mà trang trọng. Đơn sơ mà ấm áp. Đó cũng là ý muốn của chủ nhà. Gần như đủ những gương mặt của Câu lạc bộ thơ Đam San, và đại diện của Hội Văn học nghệ thuật tỉnh đến chung vui. Phần lớn là các bậc cao niên, đã có gần hai mươi năm sinh hoạt, chia sẻ cùng nhau những vần thơ nhân lý, và cũng là cựu Nhà giáo với chủ nhà. Trong buổi họp mặt này, gần như mỗi nhà thơ đều có đôi câu gửi đến nhà thơ Sơn Thuý với tất cả niềm yêu mến chân thành. Và rồi, đột ngột một cậu bé chạy vào kêu tướng :
– Bà ơi ! Ông Bỉnh đến.
– Ông Bỉnh ? Bác Bỉnh ở Sài Gòn ấy hả ?
– Đúng rồi, đúng là bác Bỉnh rồi.
Mọi người ùa cả ra đón. Chiếc taxi lùi sát vào thềm nhà. Bác Nguyễn văn Bỉnh nay đã vừa tám mươi, bệnh nặng đã vài năm, thời gian gần đây phải điều trị thường trực ở bệnh viện Sài Gòn. Bác gái, nhà thơ Diệu Thuỷ, là người hết lòng chăm sóc. Khi nghe tin nhà thơ Sơn Thuý kỷ niệm ngày mừng thọ, hai bác đã cố gắng từ Sài Gòn về và đi thẳng đến nhà. Cả chủ lẫn khách đều rưng rưng trước cuộc hội ngộ không hẹn trước. Những lúc như thế này mới cảm thấu được cái Tình mà con người ta dành cho nhau, nhất là cái Tình của người già. Bác Bỉnh hẳn nhiên có thể an dưỡng tại một căn phòng đủ tiện nghi y tế để bảo đảm sức khoẻ, nhưng không, có lẽ cuộc gặp mặt này lại là liều thuốc tốt hơn hết. Cuộc vui như đậm đà tình thân hơn sau sự kiện ấy. Rất tiếc là đã không thể vui trọn, khi phải vội vã từ biệt mọi người dể phóng ngược về phố cho kịp dự một đám cưới.

Không gian của một đám cưới luôn là sự sôi nổi náo động, hỉ hả những gương mặt cười, người ta luôn đem đến cho đôi tân hôn cảm giác mình là người hạnh phúc nhất trên đời. Cho dù hôn nhân nhiều khi là sự kết thúc một tình yêu và khởi đầu cho một cuộc sống hoàn toàn khác. Nhưng dẫu sao, cái đích của những người yêu nhau luôn là một mái nhà chung. Và nói gì thì nói, hãy cứ chúc và chúc, cho những trái tim được vui sống trong trọn vẹn yêu thương.
Rời tiệc cưới là nghĩ đến việc của nhà. Những sự chuẩn bị cho một ngày cũng mang tính sự kiện của một con người. Thôi nôi cho bé My. Là đứa cháu thứ tư gọi bằng bác. Nghe oai hỉ. Ý nghĩa của việc làm đầy tháng, đầy năm cho một cháu bé, là mừng cho cháu đã cứng cáp dần lên, đã vượt qua từng giai đoạn trứng nước, đã bắt đầu từng bước chập chững vào đời, đã góp vào miền nhân gian đầy mưa nắng này thêm một tiếng khóc, một tiếng cười, đã nối thêm một đoạn dây cho một phả tộc. Cho dù nhân gian vẫn cửa miệng “đời là bể khổ”, nhưng vẫn luôn hồ hởi đón chào sự xuất hiện của một người, và luôn buồn bã đau đớn khi lại mất đi một người.

Giữa lúc đang loay hoay chuyện bếp núc, chợt nghe “Trời ơi ! Ngoài kia có một cái tai nạn giao thông khủng khiếp luôn. Người bị nạn chết chẹt dưới bánh xe tải, ruột phèo tung toé cả ra”. Phải đi xem thôi. Kia rồi. Một nửa thân người anh ta bị đè bẹp dưới bánh xe sau, mặt thì cấn cằm xuống đất, một cánh tay oặt ra bên..[tòa soạn đục bỏ :-)]. Người yếu tim nhìn thấy chắc ngất luôn mất. Lại ngay cột đèn xanh đỏ, có khả năng trong khi đèn chuyển màu, anh ta lách vượt lên, bị quạc tay lái vào hông xe tải, xe máy bị quăng sang bên không hư hỏng gì nhiều, nhưng người thì lại bị quật xuống ngay bánh xe, tài xế xe tải không biết cứ thế đi, nên bị kéo thêm cả mấy chục mét nữa. Ôi chao. Cũng là cái chết, nhưng là cái chết dữ sẽ là nỗi ám ảnh rất lâu rất lâu cho mọi người, nhất là những người thân.

Buổi tối, vòng quanh gương mặt trẻ thơ và chiếc bánh đã đốt nên ngọn nến, là những bè bạn của cha mẹ bé. Và rồi, những chung rượu Vodka Hà Nội nồng nàn cho những gò má hồng lên trong tiếng cười chung chia niềm hạnh phúc. Bữa tiệc về cuối, không gian như quây quần hơn bởi thanh âm từ chiếc guitar và organ và những giọng hát ngẫu hứng những đoạn nhạc “ráp”. Bỗng nhớ đến vụ tai nạn lúc chiều, giờ này đâu đó đang có những người chết lên chết xuống bởi người xấu số.
Cái quán tinh hay lan man ngẫm ngợi nó cứ dắt díu chuyện nọ đan vào chuyện kia, nỗi này quẩn vào lẽ khác. Nhưng có thể nào không ngẫm ngợi được chứ, khi chỉ trong vòng mười mấy tiếng đồng hồ dưới ánh mặt trời, đã trải qua những diễn cảnh vui buồn, cười khóc của người đời. Trẻ và già, sông và chết, mất và còn. Những thời đoạn khúc nôi tâm cảm. Thì cứ ghi lại thôi, có lẽ chẳng có nhiều những ngày lắm cảm trạng thế đâu nhỉ ?
Đàm Lan
Nguyễn Du là một danh nhân văn hóa thế giới.
Bậc danh nhân sinh hạ được một cặp sinh đôi tuyệt thế: Thúy Kiều và Thúy Vân.
Cụ cũng gật gù đắc ý:
Mai cốt cách, tuyết tinh thần
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.

Ấy vậy mà số phận hai nàng lại quá khác nhau.
Kiều tiền hung hậu kiết. Kể từ độ bán mình chuộc cha, tính trung bình 20 lạng vàng định giá một năm son phấn kể cũng thua thiệt cho đời hoa ghen thua thắm. Tôi cũng tội thân Kiều. Mà qua cái tao đoạn ấy, đời Kiều kể lên hương. Hai thế kỉ rưỡi trôi qua, Kiều không thôi được các thi nhân xưng tụng, dẫu đôi lúc cũng bị đời mắng mỏ, song cái roi đe nẹt dẫu đau cũng chả bù những lúc được tôn vinh, nhất là khi một nhà thơ lạm quyền chủ tịch tôn Kiều là cái tiết trinh của đời dân tộc:
Chạnh thương cô Kiều như đời dân tộc
Chữ kiên trinh vượt trăm sóng Tiền Đường!
Chế Lan Viên
Ngẫm lại thấy tội nàng Vân.
Một đời thanh xuân hơ hớ, so cô chị dẫu có tủi phấn thẹn hương đôi chút , song cũng hàng quốc sắc thiên hương, mà chẳng được đời chiều. Từ cái đêm trao duyên chẳng đặng chối từ, Vân cứ mất hút vào cõi vô danh, đến cuối hồi soát sổ, Vân mới có cơ hội trình diện một lần nữa, cũng chỉ để làm xong cái phận sự: Mang khối tình cất dùm mà nguyên chủ phát hoàn!

Nguyễn Du kể cũng hay tâm nên giành cho Vân tàng tàng chén cúc dở say ý hẳn để nàng quên đi hờn tủi!
Kể thì cũng tội, hồng nhan chẳng kịp đa truân, chẳng chịu đa tình, thành dở dang quá đỗi. Mười lăm mười sáu cập kê, chưa kịp biết yêu, đã phải vì chị mà mậu đường tình, khuân vác cái duyên hờ của chị. Mà mười lăm năm ấy, nào hạnh phúc cho cam, nuôi nấng cái đấng lang quân vừa kịp bảng vàng bia đá, ngài vội vứt ngang mà đăm đăm tìm kiếm tình xưa, thật đúng cái tình cái cảnh “ thân em bắt tép nuôi cò, cò ăn cò béo cò dò lên cây”. Nghĩ vậy mà khuyên thi nhân nay có mài bút khen cái chí tình của chàng Kim thì xin “ nhẹ bàn tay, nhẹ bàn tay” kẻo tội nàng Vân lăm lắm! Hãy ngẫm xem linh hồn Vân cười khóc thế nào khi nghe đời sau nhạo báng:
Thôi đừng nhắc khúc đàn xưa mờ tỏ
Mảnh vườn khuya em băng lối một mình
Ta không bẻ nhụy đào đêm xuân ấy
Để bây giờ buồn tiếc đến khôn nguôi!
Nguyễn Tiên Khôi

Thôi thì tập làm người nghĩa hiệp mà đi ngược lẽ đời, để chia sẻ cùng Vân đôi điều uẩn khúc.
Một lần đem nỗi băn khoăn này mà tỏ bày cùng một danh sĩ đất Hội An, danh sĩ cười ngạo mà phán bảo:
– Thương tiếc khéo là vô lí, lẽ đời đã dấn một nửa bước chân vào chốn tài hoa ai lại đi thương một cái giải nhì!
*
* *
Thôi đành vậy.
Người viết bài này chỉ là nhất thời cao hứng mà diễn xuôi ý tứ của một thi nhân, Trương Nam Hương, nên có lỗi nào trong bài luận văn vô phép rất mong quí bạn vui lòng tìm đến ông Trương Nam Hương mà cật vấn.
Sau đây là bằng chứng:
TÂM SỰ NÀNG THÚY VÂN
Trương Nam Hương
Lặng nghe lời chị dặn dò
Mười lăm năm đắm con đò xuân xanh
Chị thương lệ khóc đã đành
Chứ em nước mắt đâu dành chàng Kim.

Ơ kìa sao chị ngồi im
Máu còn biết chảy về tim để nồng
Lấy người yêu chị làm chồng
Đời em thể thắt một vòng oan khiên
Sụt sùi ướt cỏ Đạm Tiên
Chị thương kẻ mất đừng quên người còn
Mấp mô số phận vuông tròn
Đất không thể nhốt linh hồn đòi yêu!
Là em nghĩ vậy thôi Kiều
Sánh sao đời chị ba chiều bão giông
Con đò đời chị về không
Chở theo tiếng khóc đáy sông Tiền Đường.
Em chưa được thế bao giờ
Tiết trinh thương chị đánh lừa trái tim.
Em làm vợ của chàng Kim
Ngồi ru giọt máu tượng hình chị trao
Đắp đầy đêm nỗi khát khao
Kiều ơi, em đợi kiếp nào để yêu?
Ý kiến các bạn thế nào?
Nguyễn Tấn Ái
Chào các bạn,
Hôm nay mình đề cập đến một loại vốn gọi là Vốn xã hội rất quan trọng đối với chất lượng cuộc sống của mỗi cá nhân cũng như sự phát triển bền vững của một xã hội.

Vốn xã hội (social capital), cũng như tài nguyên thiên nhiên (natural capital – vốn tự nhiên) hay máy móc thiết bị sản xuất (manufactured capital – vốn sản xuất), cũng là một nguồn vốn trong nền kinh tế. Khái niệm này bắt đầu xuất hiện từ đầu thế kỉ 20 bởi Lyda Judson Hanifan, sau đó liên tục được phát triển bởi các nhà xã hội học, kinh tế học như Pierre Bourdieu, James Coleman hay Francis Fukuyama. Tuy vậy Robert D. Putnam, nhà khoa học chính trị nổi tiếng người Mỹ, giáo sư đại học Harvard ngành chính sách công, là người đầu tiên đưa khái niệm vốn xã hội trở thành tâm điểm của các nghiên cứu khoa học và tranh luận rộng rãi.
Theo Putnam “vốn xã hội là các mối liên kết giữa các cá nhân – các mạng lưới xã hội và các quy tắc qua lại và từ đó hình thành nên sự tin tưởng”. Ông nhấn mạnh rằng yếu tố căn bản trong vốn xã hội đó là “đạo đức dân sự” (civic virtue), và yếu tố này càng mạnh hơn trong một xã hội có các mối quan hệ xã hội qua lại (reciprocal social interactions). Một xã hội có nhiều cá nhân bị tách biệt thì không giàu vốn xã hội . Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của các hiệp hội (association) và xã hội dân sự. Vốn xã hội góp phần nâng cao chất lượng c ủa một đời sống dân sự và phát triển một xã hội dân sự.
Ngân hàng thế giới cũng đã công nhận “vốn xã hội chỉ đến các tổ chức, các mối quan hệ, và các khái niệm hình thành nên số lượng và chất lượng của các tương tác xã hội trong một xã hộị. Ngày càng có nhiều minh chứng cho thấy các cố kết xã hội rất quan trọng cho các xã hội tăng trưởng về mặt kinh tế và phát triển một cách bền vững”.
Trong cuốn sách “Bowling Alone: The collapse and revival of American community” ông đưa ra một số lý do giải thích vì sao vốn xã hội quan trọng:
1. Vốn xã hội cho phép công dân giải quyết các vấn đề tập thể dễ dàng hơn, mọi người thường có lợi nếu họ hợp tác với nhau để giải quyết phần việc của mình
2. Khi mọi người tin tưởng và đáng tin tưởng, thì các mối quan hệ xã hội và kinh doanh sẽ tốn ít chi phí hơn
3. Khi con người thiếu các liên hệ với người khác, họ sẽ không thể kiểm tra sự đúng đắn của quan điểm của họ, do đó họ dễ có xu hướng bị lung lay bởi những lúc thiếu bình tĩnh.
Vốn xã hội đối với một cá nhân có thể đơn giản là các mối quan hệ xã hội mà người đó có, được xây dựng trên sự tin tưởng và có tính cố kết chặt chẽ. Một người nói rằng danh sách bạn bè của mình có hơn 100 người, nhưng có khi cả năm không nói chuyện với nhau thì đó không phải là những mối quan hệ bền vững. Mặt khác, một người có ít hơn 100 bạn, nhưng lại thường xuyên nói chuyện, hỏi thăm, trao đổi thư từ, gặp gỡ những người này thì rõ ràng là vốn xã hội mà người này có lớn hơn nhiều. Giàu vốn xã hội hay nói cách khác là giàu các mối quan hệ xã hội dựa trên sự tin tưởng, tích cực và bền chặt là có ý nghĩa quan trọng trong việc giúp các cá nhân hạnh phúc và thành công hơn trong cuộc sống. Ví dụ đơn giản, khi bạn cần mua một chiếc máy tính chẳng hạn. Nếu bạn có một người bạn làm trong nghề buôn bán máy tính hay am hiểu máy tính, bạn biết người này rất rõ và tin tưởng họ, thì bạn hoàn toàn có thể nhờ người này tư vấn để mua máy tính mà khỏi cần tìm hiểu các nguồn thông tin trên mạng rất mất thời gian.
Khi xin việc cũng vậy. Có một con số không chính thức là 70% việc ở Mỹ không được đăng tải chính thức trên các phương tiện truyền thông, mà qua truyền miệng. Do đó rất nhiều người tìm được việc qua bạn bè giới thiệu, và thực tế cũng cho thấy tỉ lệ hài lòng với công việc cao hơn, tỉ lệ bỏ việc thấp hơn trong nhóm những người xin việc qua các mối quan hệ cá nhân như thế này.
Đối với các tổ chức hay doanh nghiệp, vốn xã hội cũng đem đến một số lợi ích như:

1. Chia sẻ kiến thức tốt hơn có được từ các mối quan hệ tin tưởng đã được thiết lập, các khung tham khảo chung, các mục tiêu chung
2. Chi phí giao dịch giảm, do mức độ tin tưởng tăng cao hơn
3. Tỉ lệ nghỉ việc và thay thế nhân viên thấp, giảm chi phí tuyển dụng và đào tạo
4. Tính cấu kết cao giúp cho tổ chức ổn định và chia sẻ những hiểu biết chung
Putnam cũng đưa ra một số yếu tố để xác định vốn xã hội thông qua một số ví dụ về sự suy giảm nguồn vốn này trong xã hội Mỹ ở thế kỉ 20:
1. Tham gia về chính trị và dân sự: ví dụ như tỉ lệ bỏ phiếu, mức độ hiểu biết chính trị hay tin tưởng chính trị (politial trust). So với một thập kỉ trước đây, hiện nay số lượng người Mỹ kí vào các thư kêu gọi giảm 30%, và tham gia vào các cuộc tẩy chay hàng tiêu dùng giảm 40%. Điều đó cho thấy sự suy giảm trong đời sống cộng đồng, các hoạt động của các câu lạc bộ và các tổ chức tôn giáo cũng giảm đáng kể.
2. Các ràng buộc xã hội không chính thức: ví dụ vào năm 1975 trung bình một người Mỹ mời bạn của mình về nhà chơi 15 lần một năm, con số đó năm 1998 giảm xuống còn một nửa. Các hoạt động thể thao tập thể cũng đang suy giảm.
3. Sự khoan dung và tin tưởng: mặc dù người Mỹ ngày càng khoan dung hơn với người khác nhưng lại kém tin tưởng người khác hơn. Cơ hội nghề nghiệp cho các ngành như cảnh sát, luật sư, và bảo vệ cá nhân đã giảm đi trong thế kỉ 20. Ví dụ số lượng luật sư trên đầu người năm 1970 giảm so với năm 1900.
Do vậy xây dựng vốn xã hội rất quan trọng trong thành công của mỗi cá nhân cũng như một xã hội nói chung. Có nhiều hoạt động để chúng ta tham gia thường xuyên và liên tục phát triển vốn xã hội của mình, ví dụ như:

1. Thường xuyên gọi điện hỏi thăm bạn bè và người thân ở xa
2. Giúp đỡ mọi người mọi lúc mọi nơi nếu có thể, và giúp đỡ một cách chân thành
3. Nói “Không có gì” khi có ai đó xin lỗi
4. Nói “Xin lỗi” và “Cảm ơn” mỗi ngày
5. Tổ chức một buổi họp mặt với bạn bè hay người thân
6. Tham gia cuộc họp của khu phố
7. Đăng kí bầu cử và bầu cử
8. Ủng hộ các doanh nghiệp địa phương
9. Hiến máu
10. Tránh “buôn dưa lê”
11. Tham gia một buổi tiệc ở nhà bạn bè khi được mời
12. Biết được các giáo viên của con bạn
13. Hát trong một nhóm nhạc
14. Đi bộ hoặc đi xe đạp để ủng hộ một hoạt động nào đó và rủ mọi người cùng tham gia
15. Trả lời một bản điều tra nếu bạn được hỏi
16. Đọc sách cho con bạn
17. Tham gia một nhóm tình nguyện
18. Đọc tin tức địa phương thường xuyên
19. Tình nguyện đưa đón giúp một người nào đó
20. Chào khi gặp một người quen
21. Chào những người lạ khi đi trên phố
22. Đi bộ ra công viên
23. Rủ bạn bè tham gia một buổi tiệc hay dã ngoại
24. Mở cửa cho ai đó khi họ cần giúp đỡ
25. Tổ chức một buổi họp mặt gia đình
Chúc các bạn một ngày thân ái,
Hoàng Khánh Hòa
Bài hôm nay
Guitar bốn tay trình tấu Mozart, Nhạc Xanh, Văn Hóa, Video, anh Trần Đình Hoành.
Xin lỗi các dân tộc thiểu số , Nghiên Cứu Xã Hội, anh Trần Đình Hoành.
Anh sẽ là , Danh Ngôn, song ngữ, anh Vĩnh Thanh .
Bây giờ cho tương lai , Danh Ngôn, song ngữ , chị Dạ Uyên.
Tìm trong tâm , Danh Ngôn, song ngữ, anh Phan Thế Danh.
Cà phê muối, Chuyện Uyên Ương, Teen Talk, Zen và Nắng.
Trường thiên A1 Sử Ký-Hồi 9-Về các bạn…, Teen Talk series, chị Nguyễn Thu Thảo.
Haiku , Thơ, anh Trần Đình Hoành.
Ngày Thanh Thỏa , Thơ, chị Đàm Lan (cho nhà thơ Sơn Thúy).
Trăng Mưa , Thơ, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.
Lê Vĩnh Tài, nhà thơ phố núi và trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm , Văn Hóa, Thơ, Chứng Nhân, anh Trần Đình Hoành và chị Huỳnh Huệ giới thiệu.
Lời nguyện cho thế giới, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển.
Cuộc sống như một cốc cafê, Trà Đàm, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hòa.
.
Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.
Chùm tin vắn qua ảnh – Hỏa hoạn tại quán karaoke ở Indonesia khiến 20 người thiệt mạng; Phó tổng thống Iran nói nước này cần 20 cơ sở làm giàu uranium quy mô công nghiệp; Romania bầu cử tổng thống vòng 2…
Những hình ảnh ấn tượng trong tuần – Bà mẹ của 10 người con chi 10.000 bảng Anh để phẫu thuật thẩm mỹ giống nhân vật hoạt hình; Người đàn ông Ấn Độ khoe bộ ria dài gần 1,4m; Viên ngọc trai hình bộ não người… là những hình ảnh ấn tượng trong tuần.
Mỹ, Afghanistan mở chiến dịch lớn chống Taliban – Các binh sĩ Mỹ và Afghanistan ngày 5/12 đã tiến sâu vào thành trì của Taliban ở miền nam Afghanistan trong chiến dịch quân sự lớn đầu tiên kể từ khi Tổng thống Mỹ Barack Obama tuyên bố tăng 30.000 quân tới quốc gia Nam Á.
Tạm giữ 4 thanh, thiếu niên Mỹ tại căn cứ quân sự Nhật Bản – Cảnh sát Nhật Bản đã tạm giữ 4 thanh, thiếu niên là con của các quân nhân Mỹ sống ở một căn cứ quân sự Mỹ tại nước này vì tình nghi mưu sát một phụ nữ, các quan chức và báo chí Nhật Bản hôm qua cho biết.
Nga, Mỹ không đạt được thỏa thuận về cắt giảm vũ khí chiến lược – Các tổng thống Nga và Mỹ đã không đưa ra được tuyên bố nào về thỏa thuận cắt giảm vũ khí chiến lược vào hôm qua – thời điểm thỏa thuận cũ hết hiệu lực, nhưng đã cam kết tiếp tục hợp tác để tiến tới một thỏa thuận mới.
Triều Tiên đóng cửa các cửa hàng giao dịch bằng ngoại tệ – Triều Tiên đã đóng cửa tất cả các cửa hàng và nhà hàng giao dịch bằng ngoại tệ, sau khi đột ngột cải cách tiền tệ – tin từ nhật báo Joongang ngày 5/11 cho biết, chỉ một ngày sau khi có tin Triều Tiên xác nhận việc nước này đổi tiền.
Xem cuộc họp nội các trên đỉnh Everest – Thủ tướng Madhav Kumar Nepal của Nepal hôm qua đã chủ trì cuộc họp nội các trên đỉnh núi cao nhất thế giới Everest cùng 23 bộ trưởng trong chính phủ.
Hàn Quốc nghiên cứu xây dựng đường hầm tới Nhật Bản và Trung Quốc – Hàn Quốc đang nghiên cứu phương án nhằm xây dựng các đường hầm dưới biển nối bán đảo này với Nhật Bản và Trung Quốc, văn phòng báo chí của Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak cho biết hôm 3/12.
Dân Thái mừng sinh nhật Quốc vương – Quốc vương Bhumibol Adulyadej của Thái Lan hôm nay đã ra viện và xuất hiện trước công chúng giữa lúc các hoạt động mừng sinh nhật vị Vua tuổi 82 được tổ chức trên khắp cả nước.
Những phát hiện gây “sốc” về trận sóng thần hồi tháng 9 – Đợt sóng thần cướp đi sinh mạng của hơn 200 người ở quần đảo Samoa và Tonga hồi tháng 9 vừa qua cao tới 14m, gấp đôi các tòa nhà chúng ập đến, các nhà khoa học cho hay.
Đánh bom ở Somalia: Con số thương vong lên đến 260 người – Số nạn nhân của vụ đánh bom tự sát tại một khách sạn ở thủ đô Mogadishu của Somalia ngày hôm qua đã lên tới ít nhất 60 người thiệt mạng, trong đó có 3 Bộ trưởng Chính phủ, và hơn 200 người bị thương.
Thêm 5 đối tượng bị tử hình vì vụ Tân Cương – Tòa án Nhân dân Địch Hóa, thủ phủ Khu tự trị Tân Cương của Trung Quốc, ngày 3/12 đã tuyên án tử hình thêm 5 đối tượng vì tội giết người và những tội danh khác liên quan đến vụ bạo động ở khu vực này hồi tháng 7.
Tổng thống Guinea thoát chết trong vụ ám sát – Tổng thống Guinea, Moussa Dadis Camara, đã bị thương nhẹ sau khi bị một sĩ quan phụ tá nhắm bắn hôm qua, người phát ngôn chính phủ Guinea cho hay.
Các nghị sĩ Argentina ném ghế vào nhau – Ít nhất 10 người đã bị thương khi các nghị sĩ tại tỉnh Chaco thuộc miền bắc Argentina ẩu đả và ném ghế vào nhau trong một phiên họp.
Somalia: Đánh bom giữa thủ đô, 3 bộ trưởng thiệt mạng – Một quả bom phát nổ tại khách sạn Shamo ở thủ đô Mogadishu ngày hôm nay đã khiến ít nhất 3 bộ trưởng trong chính phủ Somalia thiệt mạng.
Quốc hội bỏ phiếu không phục chức cho Tổng thống bị lật đổ – Quốc hội Honduras cuối ngày hôm qua đã bỏ phiếu không cho phép phục chức cho Tổng thống bị lật đổ Manuel Zelaya, một động thái được xem là đóng sầm cửa trở lại nắm quyền của ông Zelaya sau khi ông bị lật đổ trong cuộc đảo chính hồi tháng 6.
10 năm qua, loài người nỗ lực gì cho Trái Đất? – Thế giới những ngày cuối năm đang dành nhiều sự chú ý cho Hội nghị khí hậu toàn cầu từ ngày 7-18/12 tới ở Copenhagen, Đan Mạch khi loài người đã “thấm đủ” những hậu quả nghiêm trọng của biến đổi khí hậu và hiểu rõ những hậu quả tiếp diễn.
.
Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.
Niềm tin chiến thắng dâng trào trên từng tuyến phố – Niềm vui vỡ òa khi hai đội tuyển bóng đá nam và nữ của Việt Nam cùng thắng thuyết phục trước đội nam và nữ Malaysia. Trận đấu vừa kết thúc, nhiều người sung sướng đổ ra đường ăn mừng.
Hà Nội: Kiểm tra đồng loạt các dự án nhà ở – Từ ngày mai 7/12, Đoàn kiểm tra liên ngành của thành phố Hà Nội do Sở Xây dựng chủ trì sẽ tiến hành kiểm tra đợt 1 đối với 34 dự án khu đô thị mới, khu nhà ở trên địa bàn.
Xem để thức tỉnh – Ngày mai 7-12, tại Đan Mạch sẽ khai mạc Hội nghị Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu. Chưa bao giờ con người cảm thấy bị thiên nhiên đe dọa dữ dội như hiện nay. Và sự đe dọa ấy lại chính là do con người chứ không ai khác…
Bài giảng hay về hạt gạo – Trong khi các nhà quản lý VN rất hào hứng về thành tích xuất khẩu gạo đứng thứ nhì thế giới với 6 triệu tấn trong năm 2009, thì các chuyên gia quốc tế bày tỏ quan ngại về cuộc sống quá nghèo của người trồng lúa VN, trong lúc người kinh doanh lúa gạo thì giàu sụ.
Nâng cao năng lực cho các tổ chức phi chính phủ VN – Sau ba năm hoạt động, dự án nâng cao hiệu quả hợp tác và học hỏi (ENABLE) do tổ chức phi chính phủ lớn nhất của VN – Liên hiệp Các hội khoa học và kỹ thuật VN (VUSTA) – và Tổ chức Care quốc tế tại VN thực hiện đã kết thúc.
Bức ảnh bị vùi lấp 41 năm “sống lại” – Hai bức ảnh bị vùi lấp cùng hài cốt các liệt sĩ suốt 41 năm trong một hố chôn tập thể ở tổ 9, phường Trần Phú, TP Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi nay được tìm thấy đã trở thành cầu nối để gia đình tìm lại người thân.
“Nhịp” Sa Pa trong một sáng sương mù – Sa Pa chìm trong màn sương mù dày đặc, trời rét và ẩm ướt. Màn sương che lấp vẻ phồn hoa, náo nhiệt của một đô thị du lịch hút khách nhưng lại để lộ ra những nỗi nhọc nhằn cơ hàn
“Đất vàng” được định giá… 2 triệu đồng/m2 – Hơn 1.131m2 đất nằm trên phố Lý Thường Kiệt – một trong những phố chính đẹp nhất Thủ đô Hà Nội, đã được cổ phần hóa “thành công” với mức giá… 2,056 triệu đồng/m2.
Ga Sài Gòn đưa thông tin vé tàu Tết lên mạng – Qua 5 ngày bán vé tàu qua tin nhắn, vướng mắc lớn nhất là hành khách không biết tàu còn loại vé nào để đặt chỗ cho chính xác. Để đáp ứng nhu cầu này ga Sài Gòn sẽ đưa thông tin số vé chưa bán lên mạng cho hành khách dễ tra cứu.
Cuộc truy bắt cướp 15km của “hiệp sĩ đường phố” – Đang trên đường đi xây bia mộ cho cha mình, anh Tiến phát hiện một tên lái xe máy giật giây chuyền vàng của một người phụ nữ rồi bỏ chạy. Ngay lập tức, anh Tiến tăng ga đuổi theo bắt gọn tên cướp, giao cho Công an xử lý.
Đà Nẵng phấn đấu “xóa sạch” người xin ăn trong 5 năm nữa – UBND TP Đà Nẵng vừa phê duyệt Đề án “Không có người lang thang xin ăn” đến năm 2015 nhằm ngăn chặn tình trạng người lang thang xin ăn và người tâm thần lang thang.
Khôi phục đoàn tàu chạy như thời Pháp thuộc – Những toa tàu được phục chế theo đúng kiểu dáng đoàn tàu đã chạy trên tuyến Đà Lạt – Tháp Chàm những năm 30 của thế kỷ trước vừa được Công ty Vận tải hành khách đường sắt Sài Gòn đưa vào phục vụ du lịch tại ga Đà Lạt.
Nhóm cướp giật tuổi 9X sa lưới – Phòng CSĐT TP về XH (PC14) Công an tỉnh Quảng Bình vừa “hốt” gọn nhóm cướp giật tuổi teen đã từng tác oai tác quái trên địa bàn TP Đồng Hới với 27 vụ cướp giật bằng thủ đoạn táo tợn.
Việt Nam chi gần 23.000 tỷ đồng cho an sinh xã hội – Theo báo cáo về tình hình kinh tế – xã hội Việt Nam năm 2009 của Chính phủ, tổng số chi ngân sách Nhà nước cho các vấn đề an sinh xã hội năm nay là 22.470 tỷ đồng,
Khai mạc liên hoan ẩm thực “Món ngon các nước 2009” – Tối 3/12, Liên hoan ẩm thực “Món ngon các nước 2009” (Taste of the world festival) đã khai mạc tại khu B công viên 23/9 (Q.1, TPHCM). Đây là sự kiện văn hóa – ẩm thực lớn nhất Việt Nam trong năm 2009, quy tụ gần 24 nền văn hóa ẩm thực thế giới.
Những chuyện thật khó tin ở trung tâm xét nghiệm ADN – Anh Phúc không hồi hộp đợi kết quả lắm, vì nghĩ xác suất xảy ra cái điều “không tưởng” kia là vô cùng thấp, thậm chí không có phần trăm nào. Nhưng lúc cầm kết quả xét nghiệm trên tay, anh hoa mắt chóng mặt, rụng rời tay chân khi nhìn thấy dòng chữ: “Không phải cha con”!
Chưa đến lúc thắt chặt các chính sách kích cầu – Cả Mỹ lẫn Anh từng có con số nợ công khủng khiếp hơn bây giờ nhiều nhưng hai quốc gia này vẫn vượt qua được. Vấn đề không nằm ở các biện pháp kích thích kinh tế.
“Bong bóng” bất động sản đang… xì hơi? – Những diễn biến bất thường vừa qua đã khiến nhiều người lo ngại về một kịch bản xấu cho thị trường bất động sản trong thời gian tới. Điều đó cũng có nghĩa, một lần nữa, kiểu “sốt nóng, sốt ảo” tương tự hồi cuối năm 2007 trên thị trường lại có khả năng tái hiện.
Việt Nam có cơ hội phát triển nhảy vọt về điện năng – “80% nhà máy điện tại Mỹ được xây dựng từ cuối thế kỷ 19 với công nghệ ô nhiễm nhưng vẫn đang hoạt động. Việt Nam có cơ hội phát triển tốt hơn nếu đầu tư các công nghệ sạch ngay từ đầu”.
130 ngân hàng Mỹ đã đóng cửa trong năm 2009 – Số lượng các ngân hàng đóng cửa trong năm nay như vậy cao nhất từ năm 1992 khi nước Mỹ đang trong thời kỳ khủng hoảng tiết kiệm.
Giá vàng giảm gần 40.000 đồng/chỉ – Sáng 5/12, giá vàng trong nước giảm gần 40.000 đồng/chỉ so với chốt phiên chiều qua, xuống mức 2,82 triệu đồng/chỉ. Giá vàng thế giới lao dốc không phanh, khi mất tới gần 46 USD/ounce, đóng cửa tuần giao dịch ở mức 1.161,5 USD/ounce.
Cước viễn thông sẽ giảm mạnh từ 15/1 – Theo quy định mới của Bộ Thông tin và Truyền thông, giá cước mà mạng di động khởi phát chi trả cho mạng di động kết cuối của doanh nghiệp chiếm thị phần khống chế sẽ giảm tới gần 30%.
Quảng Ngãi: thiếu giáo viên miền núi – Ông Đinh Văn Lập, trưởng Phòng Giáo dục huyện Tây Trà, Quảng Ngãi, cho biết hiện toàn huyện còn thiếu 67 giáo viên giảng dạy các cấp, đặc biệt gần 100% học sinh bậc tiểu học không thể học môn tiếng Anh, vì chưa tuyển được giáo viên.
Bình Phước: hàng ngàn học sinh bỏ học – “Năm học 2008-2009 đã có 3.512 trong tổng số 176.399 học sinh bỏ học, trong đó học sinh dân tộc thiểu số chiếm 1.104 em, tỉ lệ gần 2%” – ông Phan Sĩ Giản, giám đốc Sở GD-ĐT tỉnh Bình Phước, cho biết.
Gặp các thủ khoa người dân tộc thiểu số tại Hà Nội – Lần đầu tiên UB Dân tộc phối hợp Bộ GD-ĐT tổ chức buổi gặp mặt HS dân tộc thiểu số đạt thủ khoa trong kỳ thi ĐH,CĐ và có thành tích cao trong kỳ thi quốc gia, quốc tế năm học 2008 – 2009. Cuộc gặp gỡ diễn ra vào sáng 5/12, tại Hà Nội.
Gặp giảng viên, giám đốc tuổi 19 – Là SV nhưng lại làm công việc của một giảng viên. Ở tuổi 19 là giám đốc một tổ chức môi trường, Hoàng Đức Minh, sinh viên năm thứ hai ĐH Thuỷ Lợi, Hà Nội, là một cái tên không xa lạ.
Đoàn Thiếu sinh quân Ấn Độ thăm trẻ bị ung thư – Sáng nay 5.12, đoàn Thiếu sinh quân Ấn Độ cùng thanh niên TP.HCM tới thăm và chăm sóc các em nhỏ đang được điều trị tại Bệnh viên Ung bướu TP.HCM.
Cảm phục những người trẻ gieo chữ giữa đại ngàn – Ở vùng biên giới xa xăm của huyện nghèo Dakrong, Quảng Trị, có những người trẻ đang hiến dâng tuổi thanh xuân mang cái chữ đến cho đồng bào dân tộc Vân Kiều. Nhờ sự tận tình của các giáo viên Trường THCS Pa Nang, giờ đây trong thôn bản đã có người học ĐH.
Cô hiệu trưởng quyên tiền qua mạng giúp học trò nghèo – Suốt 4 năm qua, với chương trình kêu gọi các cư dân mạng quyên góp tiền cho học sinh nghèo khó qua các trang web, một nữ hiệu trưởng ở Trung Quốc đã quyên được gần 500.000 nhân dân tệ (gần 1,3 tỷ đồng) hỗ trợ cho hàng trăm học sinh, sinh viên nghèo.
Học bổng CN trị giá 10.000 đô la Mỹ – Trung Tâm Đào Tạo CN SKT-SSU thông báo cấp 40 suất học bổng Công nghệ thông tin cho các bạn trẻ Việt nam khóa 5, mỗi suất học bổng trị giá 10.000 USD. Hạn nộp hồ sơ đến hết ngày 09/01/2009.
Tiền Giang: nợ giáo viên hơn 18 tỉ đồng – Ngày 4-12, ông Trần Thanh Đức – giám đốc Sở GD-ĐT Tiền Giang – cho biết ngành đang nợ giáo viên trong tỉnh 18,7 tỉ đồng tiền tăng giờ, tăng buổi năm 2008 và 2009.
Trò chơi dân gian vào trường học – Không còn cảnh nhiều học sinh rượt đuổi nhau, nghịch phá hoặc chơi các trò “bạo lực” vào giờ ra chơi. Thay vào đó, sân trường rộn rã những nhóm nhảy lò cò, túm tụm chơi ô ăn quan, cờ cá ngựa…
Bài giảng lên mạng – Phòng đào tạo Trường ĐH Bách khoa (ĐH Quốc gia TP.HCM) vừa triển khai ghi hình bài giảng trên giảng đường của một số giảng viên và đưa lên website của trường để sinh viên có thể xem lại bất cứ lúc nào.
“Chúng tôi đã cân nhắc kỹ việc kỷ luật thầy B.” – Nói về kết quả buộc thôi việc thầy giáo V.H.B., ông Phạm Văn Phiệt – hiệu trưởng Trường THPT Lê Quý Đôn – cho biết..
Tặng 2,5 tỉ đồng xây trường học – Ngày 4-12, ông Mai Văn Nhân – phó giám đốc Sở Giáo dục – đào tạo tỉnh Sóc Trăng – cho biết có một gia đình tặng ngành giáo dục 2,5 tỉ đồng xây trường học. Đó là gia đình ông Dương Kỳ Hiếu ở TP.HCM.
Chỉ hơn 10% SV và lao động trẻ nói tiếng Anh lưu loát – Đó là kết quả khảo sát mới nhất do Trung tâm đào tạo Khu công nghệ cao TP.HCM thực hiện và công bố tại hội thảo “Dạy và học tiếng Anh đáp ứng yêu cầu môi trường làm việc hiện đại”, vừa được đơn vị này tổ chức tại TP.HCM.
Tự tiến cử – Trần Tuấn Tài lập một trang web cá nhân đủ sức gây ấn tượng cho hầu hết các nhà tuyển dụng, những ai đam mê lĩnh vực tài chính, công nghệ thông tin. Trang web được viết toàn bằng tiếng Anh của một người trẻ Việt.
Khạc nhổ, khiếp! – “Toạch…”, một bãi nước bọt phun ra từ một người trung niên đang chạy xe trên đường khiến những chiếc xe chạy sau loạng choạng tránh né. Đường chật nên suýt nữa những chiếc xe chạy sau máng vào nhau.
Trải nghiệm Nam cực – Ngày 24-11 là một trong những ngày đáng nhớ nhất đối với đoàn VN, khi cả đoàn đổ bộ lên đảo Danco. Và trong khung cảnh thiên nhiên Nam cực hùng vĩ, sáu thành viên đoàn VN đã phất lá cờ Tổ quốc và hát quốc ca, trong tiếng gió rít ù ù và tiếng reo hò cổ vũ của bạn bè các nước.
Bí mật về giọng hát ngọt ngào nữ sinh 15 tuổi – Nữ sinh 15 tuổi Briany Kwasnik ở Canada đã lôi cuốn đông đảo cư dân mạng khi tải lên trang chia sẻ Youtube những bài hát do mình sáng tác và thể hiện. Dù bị rối loạn chức năng dây thanh âm, Kwasnik đã kiên trì luyện thở để có được giọng hát ngọt ngào.
Robot cảnh sát giao thông – Các sinh viên năm 4 khoa cơ khí chế tạo máy Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM vừa đưa ra một giải pháp mới để giải quyết vấn nạn kẹt xe của TP.HCM: dùng robot điều khiển. Chú robot này đã được đưa xuống đường thử nghiệm làm… cảnh sát giao thông.
Sơn nữ và những dự án cho bản làng – “Hệ thống nước sạch và nâng cao ý thức sử dụng nước” là một trong những dự án tham gia cuộc thi viết dự án phát triển cộng đồng “Mầm nhân ái” do mạng vicongdong.vn tổ chức. Tác giả dự án này là bạn Đinh Thị Hoa.
Đà Nẵng năm… 2047 – Một thành phố hiện đại, bình yên với những tòa nhà cao tầng san sát dọc bờ sông Hàn, những hàng cây xanh ngát trải dài khắp các tuyến đường, trẻ em tung tăng chơi đùa… Đó là những hình dung của các bạn sinh viên về TP Đà Nẵng vào dịp kỷ niệm 50 năm thành phố này trực thuộc Trung ương (2047).
Đà Nẵng: “Nâng bước yêu thương” giúp học sinh nghèo đến trường – Ngày 6-12, hơn 100 em học sinh nghèo thuộc 7 quận huyện tại TP Đà Nẵng đã được nhận những phần quà do Hội Doanh nghiệp trẻ TP Đà Nẵng phối hợp với Hội LHTN TP Đà Nẵng trao tặng trong chương trình “Nâng bước yêu thương”.
Vẽ nón Noel gửi thông điệp yêu thương – Sáng nay (6-12), tại công viên Tao Đàn, tình nguyện viên chương trình “Ước mơ của Thúy” (báo Tuổi Trẻ) đã cùng nhau vẽ hàng trăm chiếc nón Noel tặng các bệnh nhi.
Khi cha mẹ “du học” cùng cục cưng – Không ít cha mẹ ngổn ngang trăm mối tơ lòng khi cục cưng đi du học. Đó không chỉ là nỗi nhớ mong, lo lắng con gặp bất trắc nơi xứ người… mà còn là những bức xức, buồn bã, muộn phiền khi nhận thấy cục cưng thay đổi chóng mặt quá!
Mùa thứ… 5? – Một năm có bốn mùa, còn “Mùa thứ 5” là tên gọi cuộc thi vẽ và viết về mùa lễ hội truyền thống của sinh viên ĐH Kiến trúc TP.HCM.
Cần quan tâm đến công tác đào tạo cán bộ trẻ – Đó là một trong những nội dung mà Bí thư Trung ương Đoàn Võ Văn Thưởng đề nghị với lãnh đạo UBND tỉnh Kiên Giang, trong buổi làm việc về thực hiện pháp luật, chính sách đối với thanh niên trên địa bàn tỉnh này vào sáng 4-12.
Vườn quốc gia Bạch Mã của em – Hai học sinh Hoàng Thị Bích Nhi và Cao Thị Thu Hảo (đều thuộc tỉnh Thừa Thiên – Huế) đã đoạt giải nhất cuộc thi “Vườn quốc gia Bạch Mã của em” do vườn quốc gia Bạch Mã tổ chức.
Noel và xuân sớm ở Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM – Cây thông Noel, ông già tuyết, chú tuần lộc bằng giấy, đất sét do các bạn trẻ tự làm… lần lượt xuất hiện trong chương trình “Vườn sáng tạo” tại Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM sáng nay (5-12).
Thư gửi Đại hội Hội SV TP.HCM lần IV – Hội SV TP.HCM vừa phát động cuộc thi viết chào mừng đại hội với tên gọi “Thư gửi Đại hội Hội SVVN TP.HCM lần IV”, dành cho tất cả SV đang học tập tại TP.HCM.
Đợt tư vấn khổng lồ – Hơn 200.000 công nhân sẽ được tư vấn sức khỏe, tâm lý, giới tính và trang bị các kỹ năng phát triển cá nhân…
Bản Ngòi Tu ở Yên Bái – Những vạt cọ lâu năm, duy nhất chỉ có ở Ngòi Tu, đất đỏ rắn chắc, người Dao Trắng với những sinh hoạt cộng đồng… là những điểm thú vị mà chương trình Bản Ngòi Tu ở Yên Bái sẽ giới thiệu đến khán giả màn ảnh nhỏ.
Kiến thức – và viết văn đâu phải trò đùa – Nằm đọc Mật mã Tây Tạng của Hà Mã trong đêm Sài Gòn chuyển mùa, lại nhớ một số sách khác của những nhà văn Trung Quốc đương đại khác.
Những khoảnh khắc sống của người miền núi – Ba dân tộc tỉnh Thừa Thiên – Huế: Cơ Tu, Tà Ôi, Pa Cô là chủ đề cuộc triển lãm ảnh đang diễn ra tại TP Huế của nhà nhiếp ảnh người Pháp Sébastien Laval.
Cung đàn xưa – Chương trình ca nhạc tại phòng trà ATB, 197 Nguyễn Văn Trỗi, Q.Phú Nhuận, TP.HCM đêm 6-12-2009 chủ đề Cung đàn xưa sẽ được truyền hình trực tiếp trên kênh VTC9 – Let’s Việt và Ðài truyền hình Hậu Giang.
.
Lịch sự kiện văn hóa
A Sketch of Life – 11 – 17 Dec – UK Film Week in Hanoi & HCMC —– Từ 11 – 17/12 – Tuần lễ Phim Anh tại Hà Nội & TP. HCM
Christmas Caroling and Christmas Bash – 12 Dec – Christmas joy is all around! —– 12/12 – Giáng sinh – ca hát và liên hoan
Graffiti & Art Schools – 07 Dec – Conference open to everyone —– 07/12 – Hội thảo về Graffiti và Trường Nghệ thuật
Gala Contemporary Ballet – 12 Dec – Music & Dance at Hanoi Opera House —– 12/12 – Âm nhạc và ba lê đương đại tại Nhà hát lớn
HCMC – CAMA Brings the Noise – 11 & 12 Dec – CAMA invading HCMC —– 11 & 12/12 – Nhóm CAMA biểu diễn tại TP HCM
.
Tin học tập – việc làm
American Center Hanoi Event news
3 PhD Studentships in Computer Science (University of Nottingham)
Học bổng thạc sĩ Fulbright năm học 2011-2012 – Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam thông báo bắt đầu nhận hồ sơ dự tuyển chương trình học bổng Fulbright lấy bằng thạc sĩ tại Mỹ năm học 2011 – 2012. Học bổng bao gồm toàn bộ học phí, trợ cấp hằng tháng, vé máy bay khứ hồi đến Mỹ và bảo hiểm y tế.
.
Chứng khoán
* VNINDEX
* HNX
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
![]()
Đọt Chuối Non
Chào các bạn,
Đầu tuần mờii các bạn thưởng thức một bản nhạc của Mozart, Rondo Alla Turka hay Turkish March, do hai nhạc sĩ trình tấu trên MỘT guitar.
Chúc các bạn một tuần làm việc tốt.
Mến,
Hoành
.
Chào các bạn,
Câu hỏi Nghiên Cứu Xã Hội tuần này là:

“Chính phủ Việt Nam nên chính thức xin lỗi các dân tộc thiểu số về những bất công trong quá khứ, như Úc, Canada và Mỹ đã làm với người da đỏ?”
Và chỉ có hai câu trả lời “Nên” và “Không nên.”
Các bạn có thể đọc ở đây về các thông tin về việc các chính phủ Úc, Canada và Mỹ xin lỗi thổ dân da đỏ.
Chúc các bạn một ngày vui.
Mến,
Hoanh

Nếu anh có thể là một phần của em, anh sẽ là nước mắt, để được ấp ủ trong tim em, được sinh ra trong mắt em, được sống trên bờ má em, và được chết trên đôi môi em.
Vĩnh Thanh dịch
If I could any part of you, I’d be your tears, to be conceived in your heart, born in your eyes, live on your cheeks, and die on your lips.
~ Unknown author

Tương lai luôn bắt đầu ngay lúc này.
Dạ Uyên dịch
The future is always beginning now.
~Mark Strand
Reasons for Moving

Nhà sư hỏi:
“Những ngọn núi, dòng sông, trái đất và những ngôi sao.
Chúng đến từ đâu?”
Sư phụ nói: “Câu hỏi của con đến từ đâu?”
Tìm trong tâm.
Phan Thế Danh dịch
.
Said the monk:
“All these mountains and rivers and the earth and stars
– Where do they come from?”
Said the master, “Where does your question come from?”
Search within.
Anthony de Mello
Anh gặp cô ấy ở một buổi tiệc.
Cô ấy rất nổi bật, nhiều người theo đuổi cô, trong khi anh rất bình thường, không ai chú ý tới anh.
Vào cuối buổi tiệc, anh mời cô đi uống cà phê. Cô ngạc nhiên, nhưng vì lịch sự, cô cũng nhận lời. Họ ngồi trong một quán cà phê dễ thương, anh ấy quá bối rối nên không nói gì cả.

Cô cảm thấy không thoải mái, và thầm nghĩ, ” Xin để tôi về nhà … ”
Bất ngờ, anh ấy đề nghị người phục vụ, ” Làm ơn cho tôi một ít muối. Tôi muốn bỏ nó vào cà phê của tôi. ”
Mọi người nhìn anh chằm chằm, lạ quá! Mặt của anh đỏ bừng nhưng anh vẫn bỏ muối vào cà phê và uống nó.

Cô hỏi anh một cách tò mò, ” Tại sao anh có sở thích này ?”
Anh trả lời, ” Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển, tôi thích chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy hương vị biển, cũng giống như vị cà phê muối. Bây giờ mỗi lần tôi uống cà phê có vị muối, tôi luôn nghĩ về tuổi thơ của tôi, nghĩ về quê nhà của tôi. Tôi nhớ quê nhà của tôi da diết. Tôi nhớ ba mẹ của tôi vẫn sống ở đó”
Trong khi nói đôi mắt anh ngân ngấn nước. Cô gần như đã cảm nhận được, đó là cảm xúc thật của anh, từ sâu tận đáy lòng. Khi một người đàn ông thổ lộ nỗi nhớ nhà của mình, anh phải là người rất mực yêu thương, quan tâm và có trách nhiệm với gia đình. Sau đó cô cũng bắt đầu kể, kể về quê nhà xa xôi của cô, tuổi thơ của cô và về gia đình.
Đó là cách nói vô cùng dễ thương, cũng là sự khởi đầu đẹp về câu chuyện của họ. Họ tiếp tục kể cho nhau nghe mỗi ngày. Cô nhận thấy anh thực sự là người đàn ông đáp ứng hết tất cả yêu cầu của cô ; có tấm lòng khoan dung, ân cần, ấm áp, cẩn thận. Anh quả là một người tốt, cô gần như luôn nhớ tới anh ! Đó là nhờ cà phê có vị muối của anh !
Sau đó câu chuyện giống như một chuyện tình đẹp, công chúa kết hôn với Hoàng tử, rồi họ sống hạnh phúc. Và, mỗi lần cô pha cà phê cho anh, cô bỏ một ít muối vào trong cà phê, vì cô biết đó là cách anh thích.

40 năm sau, anh qua đời, để lại cho cô bức thư :
” Em yêu của anh, người anh yêu quý nhất đời, vui lòng tha thứ cho anh, tha thứ cho cả cuộc đời anh. Đây là lời nói dối duy nhất mà anh nói với em – cà phê muối. Nhớ lần đầu chúng ta hẹn hò vào lúc đó, anh quá hồi hộp, thực sự anh muốn chút đường, nhưng anh đã nói muối. Thật khó thay đổi lời này nên anh đã tiếp tục. Anh không bao giờ nghĩ rằng điều đó có thể bắt đầu câu chuyện của chúng ta! Anh cố kể cho em nghe sự thật đó nhiều lần rồi, nhưng anh đã quá e ngại để nói ra, vì anh đã hứa không nói dối em về bất cứ điều gì.
Bây giờ anh đang hấp hối, anh không sợ gì cả, vì vậy anh nói thật với em, anh không thích cà phê có vị muối; nó dở tệ. Nhưng anh đã có cà phê có vị muối cho cả cuộc đời anh ! Vì anh có em, anh không bao giờ cảm thấy hối tiếc về bất cứ điều gì anh đã làm cho em. 
Có em ở bên là hạnh phúc lớn nhất của đời anh. Nếu anh có thể đuợc sinh ra lần nữa, anh muốn em biết rằng em là cả cuôc đời anh, dù cho anh lại phải uống cà phê có vị muối ”
Nước mắt của cô ấy làm đẫm ướt lá thư. Một ngày nào , nếu có người hỏi cô ” Cà phê có vị muối như thế nào?”
Cô sẽ trả lời, ” Nó thật ngọt ngào.”

Xin các bạn gửi câu chuyện này tiếp cho mọi người vì tình yêu không để lãng quên mà để tha thứ, không để chỉ thấy mà để hiểu biết, không phải là nghe nhưng là lắng nghe, đừng buông ra nhưng hãy giữ lại!!!!
Zen và Nắng dịch
THE SALTY COFFEE
He met her at a party. She was so outstanding, many guys chasing after her, while he was so normal, nobody paid attention to him.
At the end of the party, he invited her to have coffee with him. She was surprised but due to being polite, she promised. They sat in a nice coffee shop, he was too nervous to say anything. She felt uncomfortable, and she thought to herself, “Please, let me go home…
Suddenly he asked the waiter, “Would you please give me some salt? I’d like to put it in my coffee.”

Everybody stared at him, so strange! His face turned red but still, he put the salt in his coffee and drank it.
She asked him curiously, “Why do you have this hobby?” He replied, “When I was a little boy, I lived near the sea, I liked playing in the sea, I could feel the taste of the sea, just like the taste of the salty coffee. Now every time I have the salty coffee, I always think of my childhood, think of my hometown, I miss my hometown so much, I miss my parents who are still living there.”
While saying that tears filled his eyes. She was deeply touched. That’s his true feeling, from the bottom of his heart. A man who can tell out his homesickness, he must be a man who loves home, cares about home, has responsibility of home… Then she also started to speak, spoke about her faraway hometown, her childhood, her family.

That was a really nice talk, also a beautiful beginning of their story. They continued to date. She found that actually he was a man who meets all her demands; he had tolerance, was kind hearted, warm, careful. He was such a good person but she almost missed him! Thanks to his salty coffee! Then the story was just like every beautiful love story, the princess married to the prince, and then they were living the happy life… And, every time she made coffee for him, she put some salt in the coffee, as she knew that’s the way he liked it.

After 40 years, he passed away, left her a letter which said, “My dearest, please forgive me, forgive my whole life’s lie. This was the only lie I said to you—the salty coffee. Remember the first time we dated? I was so nervous at that time, actually I wanted some sugar, but I said salt. It was hard for me to change so I just went ahead. I never thought that could be the start of our communication! I tried to tell you the truth many times in my life, but I was too afraid to do that, as I have promised not to lie to you for anything… Now I’m dying, I afraid of nothing so I tell you the truth, I don’t like the salty coffee, what a strange bad taste… But I have had the salty coffee for my whole life! Since I knew you, I never feel sorry for anything I do for you. Having you with me is my biggest happiness for my whole life. If I can live for the second time, still want to know you and have you for my whole life, even though I have to drink the salty coffee again.”

Her tears made the letter totally wet. Someday, someone asked her, “What’s the taste of salty coffee?” She replied, “It’s sweet.”
Pass this to everyone because love is not to forget but to forgive, not to see but understand, not to hear but to listen, not to let go but HOLD ON!!!!
Unknown Author

Nguyễn Duy Anh
Nguyễn Đức Anh
Nguyễn Hoàng Dương
Phạm Vũ Dương
Phạm Hồng Giang
Nguyễn Minh Hiển (tr. 11)
Nguyễn Tiến Vũ Linh
Phạm Bình Minh
Lê Doãn Quang
Định Tuấn Vinh
.

quả
thông
rụng
lăn
vào
thung
lũng

lọt
qua
khe
cửa
sáng
cả
phòng

trĩu
cành
hạ
trắng
rừng
thông

Trùm
đầu
trùm
cổ
Nhìn
sóc
nô
đùa
Thứ bảy, 5.12.2009, tuyết đầu đông. Chụp ảnh cây thông trước nhà, chia sẻ với các bạn 🙂 TĐH