Chuyện Với Dòng Sông


Ai hát câu à ơi
Để giữa lòng ta mênh mang chiều xuống
Chiều Trung Phước, chao ôi! Chiều quá muộn
Bắt tội dòng Thu tương tư.
Đã đôi lần xuôi ngược bến sông Thu
Ta mới hiểu Đại Bình đa mang đến thế
Em xõa tóc quấn đời dâu bể
Ta ngây ngô say trọn đêm rằm.
Đã lỗi với người vạn cuộc trăm năm
Sá gì không say cốc nữa

Chếnh choáng li tràn cụng ráng chiều rực lửa
Tân hôn chi, cuộc tình đầu.
Đã đọc nát nhiều nghĩa lí bể dâu
Lại ngu ngơ chi lời hẹn ước
Bạc tóc còn vương câu hò đò ngược
Ta lội về uống ngụm nước nguồn xanh
Trăm năm thôi đã… thôi đành!


Nguyễn Tấn Ái

Thư U Sương

Thơ Jacques Prévert
Inrasara chuyển sang Việt ngữ.

Nhớ không em Thư U Sương
Tầm tã mưa rơi cảng Nha Trang ngày ấy
Em bước đi môi cười diệu vợi
Rói tươi rạng rỡ ướt nhòe
Dưới cơn mưa.
Thư U Sương nhớ không
Mưa xuống không ngừng phố biển Nha Trang
Đường Trưng Vương
Anh gặp em ngày ấy
Và em cười diệu vợi
Và anh cũng cười
Nhớ không em Thư U Sương
Em người anh chưa hề quen
Anh người em chưa hề quen
Nhớ lại một thoáng đời đã mất
Đừng quên
Người con trai sau mái hiên mưa bạt
Đã gọi to tên em
Thư U Sương
Rói tươi rạng rỡ ướt nhòe
Dưới cơn mưa
Và em chạy ngã vào vòng tay người phiêu giạt
Nhớ lại chuyện ấy đi em Thư U Sương
Đừng bao giờ dỗi anh
Vì anh đã nói mày tao với em
Anh nói mầy tao những kẻ anh yêu
Dù anh chỉ một lần gặp gỡ
Anh nói mầy tao với tất cả những kẻ yêu nhau
Dù anh chưa một lần gặp gỡ
Nhớ nhé em Thư U Sương
Đừng quên
Cơn mưa sung sướng và hiền minh
Mưa trên khuôn mặt em hạnh phúc
Trên thành phố này đang tràn hạnh phúc
Mưa rơi trên biển Nha Trang
Trên xưởng máy.

Thôi rồi Thư U Sương
Từ chiến cuộc ngu ngốc lan tràn
Em sao rồi giữa bầu trời ngục ngầu lịch sử
Dưới mưa sắt mưa đồng mưa máu người mưa lửa
Em còn không
Và chàng còn không
Kẻ đã ôm em trong vòng tay đắm đuối cháy nồng
Chàng còn không hay đã biệt vô tăm tích?

Ôi Thư U Sương
Mưa xuống không ngừng phố cảng Nha Trang
Mưa như cơn mưa ngày đó
Nhưng tất cả đã sụp đổ
Trôi chìm vào vực thẳm đại dương
Mưa đã thành kinh hoàng chia xé tóc tang
Cũng chẳng như cơn dông bão
Của sắt của đồng và của máu
Mà giản đơn chỉ còn là của lũ mây trời
Như những con chó đi hoang phờ phạc
Chết đuối và biến tan
Theo dòng mưa bến cảng Nha Trang
Thối rã vào nơi xa xăm
Rất xa biển Nha Trang
Và không còn gì nữa cả.

(Phan Rang, mùa hè 1982)
___________________
* Nguyên tác: “Barbara”, trong Paroles, loại sách Le Livre de Poche, Gallimard, Paris, 1949, p. 199-200. Người dịch tạm dùng địa danh Việt để thay các tên người và địa danh được dùng trong nguyên tác.

Nguyên tác:

Barbara

Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest ce jour-là
Et tu marchais souriante
É panouie ravie ruisselante
Sous la pluie
Rappelle-toi Barbara
Il pleuvait sans cesse sur Brest
Et je t’ai croisée rue de Siam
Tu souriais
Et moi je souriais de même
Rappelle-toi Barbara
Toi que je ne connaissais pas
Toi qui ne me connaissais pas
Rappelle-toi
Rappelle-toi quand même ce jour-là
N’oublie pas
Un homme sous un porche s’abritait
Et il a crié ton nom
Barbara
Et tu as couru vers lui sous la pluie
Ruisselante ravie épanouie
Et tu t’es jetée dans ses bras
Rappelle-toi cela Barbara
Et ne m’en veux pas si je te tutoie
Je dis tu à tous ceux que j’aime
Même si je ne les ai vus qu’une seule fois
Je dis tu à tous ceux qui s’aiment
Même si je ne les connais pas
Rappelle-toi Barbara
N’oublie pas
Cette pluie sage et heureuse
Sur ton visage heureux
Sur cette ville heureuse
Cette pluie sur la mer
Sur l’arsenal
Sur le bateau d’Ouessant
Oh Barbara
Quelle connerie la guerre
Qu’es-tu devenue maintenant
Sous cette pluie de fer
De feu d’acier de sang
Et celui qui te serrait dans ses bras
Amoureusement
Est-il mort disparu ou bien encore vivant
Oh Barbara
Il pleut sans cesse sur Brest
Comme il pleuvait avant
Mais ce n’est plus pareil et tout est abimé
C’est une pluie de deuil terrible et désolée
Ce n’est même plus l’orage
De fer d’acier de sang
Tout simplement des nuages
Qui crèvent comme des chiens
Des chiens qui disparaissent
Au fil de l’eau sur Brest
Et vont pourrir au loin
Au loin très loin de Brest
Dont il ne reste rien.

Jacques Prévert, Paroles

Tuần Lễ Văn Hóa Du Lịch Buôn Ma Thuột Daklak Năm 2009 : Huyền Thoại Voi Tây Nguyên

Tuần lễ Văn Hóa Du Lịch Buôn Ma Thuột – Daklak năm 2009 với chủ đề “Huyền Thoại Voi Tây Nguyên” được tổ chức từ ngày 16-12-2009 đến ngày 20-12-2009 tại huyện Buôn Đôn và Krông Bông, thành phố Buôn Ma Thuột. Đây là một sự kiện quan trọng kỷ niệm 105 năm hình thành và phát triển thành phố, tiến tới 35 năm chiến thắng Buôn Ma Thuột, đồng thời hưởng ứng các hoạt động chào mừng kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Tuần Lễ là cơ hội tuyệt vời nhằm giới thiệu những thành tựu, tiềm năng phát triển du lịch văn hóa sinh thái của tỉnh, tôn vinh giá trị văn hóa Voi Tây Nguyên, Không Gian Văn Hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên – được tổ chức UNESCO công nhận là Di Sản Phi Vật Thể Thế Giới, và sản phẩm cà phê Buôn Ma Thuột nổi tiếng thế giới nhằm thu hút đầu tư, xúc tiến các hoạt động liên doanh thúc đẩy du lịch Daklak phát triển nhanh và bền vững, cũng như góp phần xây dựng Daklak trở thành trung tâm kinh tế – xã hội của cả vùng Tây Nguyên.

Trong suốt Tuần Lễ Văn Hóa Du Lịch sẽ có nhiều hoạt động được tổ chức như Lễ Hội Lửa, Lễ Cúng Bến Nước (là hai lễ hội mang đậm bản sắc văn hóa của người Tây Nguyên được thể hiện lại nguyên bản), Lễ Hội Đường Phố, Trại Sáng Tác Điêu Khắc Gỗ Tây Nguyên, Đêm Ca Nhạc Thời Trang, Triển Lãm Nghệ Thuật Tây Nguyên Xưa và Nay, Liên Hoan Ẩm Thực Vùng Miền giới thiệu những nét đặc sắc trong văn hóa ẩm thực Tây nguyên, Trò Chơi Dân Gian, chương trình Về Nguồn, chương trình du lịch Tây Nguyên xanh khám phá các ngọn thác kỳ vỹ nhất Tây Nguyên, du lịch Dã Ngoại kham phá rừng Namka – Buôn Triết – Hồ Lak… và một hội chợ triển lãm văn hóa – du lịch – thương mại dầu tư với hơn 300 gian hàng.

Đêm khai mạc tuần lễ văn hóa sẽ được tổ chức tại Quảng Trường Thành Phố, các nghệ sỹ vùng Tây Nguyên sẽ có 8 phút đánh chiêng nguyên bản. Hai đại diện tiêu biểu cho đồng bào Tây Nguyên là Y Moan và Siu Blck sẽ hát các bài hát về Tây Nguyên đã nổi tiếng trong thời gian qua.

THE CULTURE AND TOURISM WEEK BUON MA THUOT – DAKLAK 2009: CENTRAL HIGHLANDS ELEPHANT LEGENDS

The Culture and Tourism Buon Ma Thuot – Daklak 2009 tittled “Central Highlands Elephant Legends” is going to be held from 16th to 20th December, 2009 at Buon Don and Krong Bong Districts, and Buon Ma Thuot City. This is a significant event celebrating 105 years of Buon Ma Thuot’s establishment and development, heading towards Buon Ma Thuot 35th victory anniversary and responding to welcoming activities for Thang Long – Hanoi 1000th anniversary in the mean time.

The Week will be a wonderful opportunity to introduce the province’s achivements and potentials for cultural and eco-tourism developments; honor cultural values of Central Higlands Elephant, the Space of Gong Culture in the Central Higlands recorded as World Intangible Heritage by UNESCO, and world-famous Buon Ma Thuot coffee products with a view to luring investments and promoting cooperation activities which boost Daklak’s tourism to develop in a rapid and sustainable way, as well as contribute to build Daklak as a socio-economic center of the whole Central Highlands.

During the Culture and Tourism Week, many activities will also be celebrated, such as Fire Ceremony, Watering Place Ceremony (these two ceremonies deeply bear Central Highlanders’ cultural characters that will be originally featured), Carnaval Festival, Central Highlands Sculpturing Camp, Fashion and Music Night, Exhibition of Artistic Photographs on Past and Present Central Higlands, Regional Cuisine Festival introducing special traits in Central Highlands food cultures, Folk Games, Back to The Origin programs, and tour programs of Green Central Highlands to explore the most impressive waterfallls in the region, and Trekking to discover Namkar Reserve – Triet Village – Lak Lake…, together with an Exhibition Fair of Culture – Tourism – Trade – Investment with more than 300 stands.

The cultural week’s opening night will be celebrated at the City Square, and Central Highlands artists will have 8 minutes to play Chieng originally. Y Moan and Siu Black, two typical represetatives for their hill-tribes, will sing songs about Central Higlands that have been famous over the past time.

Translated by Quan Jun

Chợ chữ

Tôi bước vào cổng một khu chợ, trong một tâm thức nửa như mê ngủ, nửa như khật khưỡng hơi men. Một khu chợ có vẻ như tự phát, có vẻ như đã mọc ra từ rất lâu rất lâu. Những thứ hàng quán trong chợ cũng la liệt những hình thù, màu sắc, vóc dáng. Người đi chợ cũng đủ loại trang phục, thần thái, phong cách. Tôi mặc thả những bước chân lơ đễnh của một kẻ nhàn du. Tôi chưa biết mình có chọn mua được một vài thứ hàng hoá đang bày bán nơi đây không ? Những thứ hàng hoá mà tôi chưa thấy ở bất kỳ một khu chợ nào. Tôi mang máng, hình như lúc bước chân vào đây tôi có đi qua một cánh cổng, và bên trên nó có một tấm bảng, à phải rồi, tấm bảng có một kiểu vẽ ngoằn ngoèo như thư pháp “Chợ Chữ”.

Đúng chính xác là khu chợ này bán những con chữ. Những con chữ ở đây cũng đủ các loại thượng vàng hạ cám. Có những con chữ lổng chổng, chỏng chơ như những đòn tre, quang gánh, có những con chữ lổn nhổn, lạo xạo như một mớ hàng son đại hạ giá, cũng có những con chữ được công phu tỉa tót, tạo dáng như một cây bon sai hay một thứ đồ mỹ nghệ. Một số con chữ khác thì thong dong ve vẩy như đôi tà áo nõn. Một số ít thì được trưng bày trang trọng trong chiếc tủ kính có gắn những bóng đèn màu nhỏ tí. Lại có những con chữ phất pha phất phơ như những dải lụa liêu xiêu trong gió chiều. Chân tôi bỗng vấp, nhìn xuống, một thứ chữ như những miểng sành, mẩu gốm ai đó làm văng ra, cúi xuống, tôi cẩn thận nhặt nó bỏ vào một chỗ, cẩn thận vì sợ những góc nhọn, mép ranh sắc lẻm của nó cà khịa đứt tay. Những con chữ ấy tuy đã được bỏ gọn vào, xong nó vẫn như cố tình giơ ra cái vẻ ngang ngạnh, sù sì, bất quy tắc của mình. Tôi mỉm cười, bỗng muốn vuốt chúng như vuốt má trẻ con, nhưng vội rụt tay lại.

Người người đi, người mua và người bán cứ lẫn vào nhau, chẳng còn phân biệt ai là người bán. Đã vào khu chợ này hầu như không ai ra về tay không. Ai ai cũng nhặt cho mình một số con chữ, dép lê, giày bóng, mũ phớt, nón vải, chị quàng tay nải, em gái tung tăng, có người chẳng nói chẳng rằng cứ vục tay mà vốc.Ai cũng ôm một mớ, vác một bao, ít lắm thì cũng lào phào dăm ba chiếc. Hình như đây là một mặt hàng ít vốn nhiều lời hay sao mà người ta đổ xô vào lắm thế. Tôi cũng thử nhặt một mớ xem. Mải mê chọn lựa, mải mê nhặt nhạnh, chẳng lâu la gì tôi đã nặng oằn cả vai. À, thì ra cái thứ hàng hoá này nó có sức mê hoặc khủng khiếp thật. Cứ rờ tay vào nó là không dứt ra được, mỗi thứ đều như có ma lực riêng, nhặt…nhặt…càng nhặt càng thấy còn ít quá, tôi cũng đâm xổ vào như những người vào chợ trước, cũng tay lựa mắt chọn, riết rồi cái nào cũng muốn lấy tất, tôi mất hẳn cái vẻ lơ đãng nhàn du lúc ban đầu, cũng hăm hở tranh giành suýt cả cãi vã. Có một điều thật kỳ lạ, hệt như nồi cơm Thạch Sanh, những con chữ cứ tự đầy vun lên mỗi khi được nhặt vợi đi, và tôi cứ thế mà mải miết. Rồi bỗng nhìn quanh mình, chao ơi, cái đống hàng hoá của tôi sao mà lỉnh kỉnh, ngồn ngộn thế này. Chúng chồng chất lên nhau, chen chúc vào nhau, chắc tôi phải kêu hẳn một chiếc xe tải cỡ lớn nhất mới chuyển về hết được quá. Người tôi bỗng mỏi rũ ra, thì lăn lê không biết tự bao giờ đến giờ rồi mà, miệng bỗng khô khốc, mắt bỗng hoa lên. Không biết có phải vì hoa mắt mà choáng, mà bảy vía bay đi, ba hồn ở lại, mà tôi bỗng dưng như mất hết trọng lượng, bỗng dưng như một phi hành gia trên vũ trụ, lơ lửng, nhẹ bẫng, và tôi chợt thấy…

Một luồng sáng hắt ngược lên từ cuối chợ, luống sáng ấy như một miền cổ tích diệu kỳ, bỗng chốc làm những con chữ sáng hẳn lên, chữ nào cũng lấp lánh ánh lân tinh, cũng lấp lánh như những vảy cá được chiếu sáng dưới ánh mặt trời, toé ra ngàn vạn đốm sao, và rồi, bỗng một cơn gió thốc ào đến, những con chữ bốc lên không trung, hoà vào nhau trong một vũ điệu lạ thường, chúng đan toả vào nhau, tững chữ tững chữ như mọc thêm đôi cánh nhỏ xinh của những chú bướm vàng xanh đầu hạ, lao xuống, xiên lên, lượn vòng, xẻ ngang, trích dọc, nhưng không hề va vào nhau, cứ như chúng có một cặp mắt tinh tường nhạy bén đến mức tuyệt đẳng vậy. Tôi như ngợp trong một không gian kỳ ảo, gió, nắng, những đôi cánh, những vũ điệu, và dường như tôi cũng đang hoà vào chúng, bay lượn cùng chúng một cách ngoạn mục. Bên tai tôi như vẳng lên một thứ hợp âm réo rắt trầm bổng, tôi nhắm mắt, nghe mình xoay tròn…xoay tròn…Bỗng một cái chích nhói bên mình, tôi vừa kịp nhìn thấy một góc nhọn của con chữ miểng sành hoắt lên, thì tôi bỗng chới với, rơi…rơi…và “bịch” một phát đau điếng…

Cánh cửa sổ đập phầm phầm, những ngọn gió ào ạt của một trận giông báo trước đang lật tung những trang sách tôi để trên bàn. Tôi vẫn còn ngây ngây giữa mơ mơ thực thực…thì ra những con chữ…

ĐÀM LAN

Lời nguyện cho những khoảng trống

“Tôi ghét những ngày Chủ nhật khi tôi không yêu”, một người bạn đã với tôi như thế. “Những ngày đó có vẻ như thật trống rỗng, làm tôi trầm cảm”.

Hầu hết mọi người mong cuối tuần, nhưng một số người muốn cuối tuần qua mau. Những người nghiện làm việc và những người nghiện sức đẩy của kích thích tố adrenaline của một thế giới lính quy’nh không thể mang được gánh nặng của sự trống không của ngày Chủ nhật. Những khoảng trống có thể nặng không chịu đựng được, cho đến khi ta khám phá ra quyền năng của tĩnh lặng.

Thế giới này cần sự tĩnh lặng khủng khiếp. Hầu hết mọi người bị nghiện với những kích thích gây stress. Về mặt tinh thần và cảm xúc, chúng ta cần kiêng cữ, để làm sạch hệ thống, để đừng chồng chất nó với những ô nhiễm tinh thần dữ dằn và không tự nhiên. Chúng ta cực kỳ ngại ngùng về sự tĩnh lặng, về khoảng không, về sự trống rỗng. Đó là vì một định kiến vật chất nghĩ rằng cái gì không sờ mó được thì không hiện hữu. Khoảng không không phải là vật chất; nó là lực.

Khoảng không là nơi Thượng Đế ở. Những nơi trống, những khoảnh khắc trống chẳng thực sự là trống, chúng đang thai nghén. Thượng Đế là sự đầy tràn tiềm tàng tràn ra từ mọi khoảng trống, sự có thể thường trực của một giây phút huyền diệu hay một ý nghĩ lạ lùng. Từ một tờ giấy trắng nhảy ra một lời gọi của vũ trụ để viết tên của chính bạn. Từ sự tĩnh lặng đó đi đến hợp âm mở đầu của bản giao hưởng số 5 của Beethoven.

Một con người như là một vòng tròn bao bọc bởi toàn bộ thế giới. Đó là điều chúng ta thường cảm thấy – như là những không gian giới hạn bao bọc bởi vô hạn. Chúng ta cố gắng tiêu thụ cái ở bên ngoài, để cho chúng ta một cảm giác thỏa mãn ở bên trong. Nhưng chúng ta không thể thỏa mãn sự thèm khát đó, bởi chẳng có gì bên ngoài chúng ta là cái chúng ta đói khát. Chúng ta càng chụp bắt nhiều hơn, chúng ta càng xa trung tâm. Và do đó chúng ta phân hủy, chúng ta không lớn được. Chúng ta mang những đặc điểm của người đói khát, thần kinh, bởi vì đó là những người chúng ta quyết định trở thành khi chúng ta tìm kiếm ở thế giới những cái mà thế giới không thể cho chúng ta.

Thật cần thiết, do đó, chúng ta dành thời gian mỗi ngày, mỗi tuần, cho sự tĩnh lặng, cho sự tìm kiếm nội tâm, để vinh danh Thượng Đế trước thế giới.

Chúng ta phải ôm lấy sự tĩnh lặng thay vì chống lại nó. Đó là cách của sự huyền bí. Đó là cách duy nhất chúng ta có thể chữa lành.

Chúa ơi,
Con chống lại tĩnh tâm, con chống lại cầu nguyện, con chống lại
thực hành tâm linh đôi khi, bởi con không thoải mái với những khoảng trống.
Con biết, thưa Chúa, rằng con mất cân bằng
với bản chất tâm linh của con.
Con cần được chữa lành.
Hãy chữa lành cho con.
Mang con tới sự tĩnh lặng trong chính con, và
cho con sự yên ổn ở đó.
Chỉ cho con trung tâm mạnh mẽ và yên lặng của
tình yêu của Chúa, ở trong con.
Cảm ơn Chúa rất nhiều.
Amen.

~ Marianne Williamson

Nguyễn Minh Hiển dịch

“I hate Sundays when I’m not in love,” a friend once told me. “They seem so empty. I get depressed.”
Most people want the weekend to get here, but some people want the weekend to be over. The workaholic and others addicted to the adrenaline rush of a frantic world cannot bear the burden of Sunday’s emptiness. Empty spaces can be unbearable before we discover the power of silence.

This world desperately needs silence. Most people are addicted to stress-producing stimuli. Mentally and emotionally, we need to fast, to clean out the system, to stop overloading it with mean and unnatural mental pollution. We are deeply afraid of the silence, the void, the emptiness. That is because a materialistic prejudice thinks that what cannot be touched does not exist. The void is not material; it is force.
The void is where God is. Empty places, empty moments are not really empty; they’re pregnant. God is the potential fullness gushing out from every empty space, the ever-present possibility of a magic moment or miraculous thought. Off the blank page jumps a cosmic summons to write your own name. Out of that silence came the opening chord of Beethoven’s Fifth.

A person is like a circle surrounded by the entire world. That’s often how we feel–like limited spaces surrounded by infinity. We try to consume the external, to give us a feeling of internal satisfaction. And yet we cannot satisfy that yearning, because nothing outside of us is the stuff for which we hunger. The more we grab, the less centered we are. And so we disintegrate; we do not grow. We take on the characteristics of neurotic, needy people, for that is who we decide to be when we look to the world for what the world cannot give us.

It is imperative, therefore, that we give time each day, each week, to silence, to the internal search, to honoring God before the world.

Dear God,

I resist meditation, I resist prayer, I resist my
spiritual practice at times, for I am not com-
fortable with the empty spaces.
I know, dear God, that I am out of balance with
my spiritual nature.
I need to be healed.
Please heal me.
Bring me to the silence within myself, and give
me comfort there.
Show me the fierce and quiet center of Your
love, which is within me.
Thank You very much.
Amen.

Nhặt được kim cương giữa lối bùn

Thiền sư Gudo là thầy của Thiên hoàng. Dù vậy, ngài thường đi xa một mình như là một hành khất lang thang. Ngày nọ trên đường đến Edo, trung tâm văn hóa chính trị của Nhật thời đó, Gudo đến gần một làng nhỏ tên Takenada. Trời đã tối và mưa rất lớn. Gudo ướt sũng cả người. Đôi dép rơm của ngài đã rã nát. Đến một căn nhà gần làng ngài thấy có bốn năm đôi dép trên cửa sổ và quyết định mua vài đôi khô.

Một người đàn bà mang dép ra cho ngài và, thấy ngài ướt sũng, bèn mời ngài về nhà chị trú qua đêm. Gudo nhận lời, cám ơn chị. Ngài vào nhà, tụng một bài kinh trước bàn thờ gia đình. Sau đó ngài được giới thiệu đến mẹ và các con của chị. Thấy cả nhà có vẻ trầm uất, Gudo hỏi có chuyện gì không ổn.

“Chồng con là người mê cờ bạc and say sưa,” chị nói. “Khi anh ấy thắng, anh uống say và trở nên dữ dằn. Khi thua, anh vay tiền của người khác. Đôi khi say quá mức, anh không về nhà luôn. Con làm gì được bây giờ?”

“Tôi sẽ giúp anh ấy,” Gudo nói. “Tôi có tiền đây. Chị mua dùm tôi môt bình rượu lớn và ít đồ ăn. Xong rồi chị có thể đi nghỉ. Tôi sẽ thiền định trước bàn thờ.”

Khi anh chồng về nhà lúc nửa đêm, say mèm, anh rống: ‘Ê, vợ, tôi đây. Có gì cho tôi ăn không?”

“Tôi có chút ít cho anh,” Gudo nói. “Tôi bị kẹt mưa và vợ anh rất tử tế, hỏi tôi ở lại đây qua đêm. Để trả ơn tôi đã mua một ít rượu và cá, vậy anh ăn luôn một thể.”

Anh chồng vui vẻ. Uống một hơi hết hủ rượu và nằm lăn xuống sàn. Gudo ngồi thiền cạnh anh ta.

Đến sáng anh chồng thức dậy và quên mất mọi sự đêm hôm trước. “Ông là ai? Ông tới từ đâu?” anh ta hỏi Gudo, người vẫn đang ngồi thiền.

“Tôi là Gudo ở Kyoto và tôi đang trên đường đi Edo,” thiền sư trả lời.

Anh chồng thấy rất xấu hổ. Anh lính qu‎‎ýnh xin lỗi vị thầy của Thiên hoàng.

Gudo mỉm cười. “Mọi sự trên đời đều vô thường,” ngài giải thích. “Cuộc đời rất ngắn. Nếu anh cứ tiếp tục đánh bạc và say sưa, anh sẽ chẳng còn tí thời gian nào để làm được việcgì khác, và anh sẽ làm gia đình anh đau khổ nữa.”

Đầu óc của người chồng bỗng thức tỉnh như từ trong một giấc mơ. “Thầy nói rất phải,” anh nói. “Làm sao con có thể trả ơn thầy cho những lời dạy vi diệu này! Để con tiễn thầy đi một đoạn và mang đồ cho thầy.”

“Được, nếu anh muốn vậy,” Gudo đồng ý ‎.

Hai người ra đi. Được ba dặm, Gudo bảo anh chồng đi về. “Thêm năm dặm nữa thôi,” anh kèo nài. Họ đi tiếp.

“Anh về được rồi,” Gudo đề nghị.

“Mười dặm nữa,” anh chồng nói.

“Về đi,” Gudo nói khi đã xong mười dặm.

“Con sẽ theo thầy cả đời,” anh chồng tuyên bố.

Các thiền sư Nhật ngày nay đều phát sinh từ dòng của một thiền sư nổi tiếng kế vị Gudo. Đó là thiền sư Mu-nan, người đàn ông không bao giờ quay lại.

Bình:

* Đồ tể buông đao thành Phật. Mỗi người là Phật đang thành. Saul bách hại con Chúa, sau lại trở thành Thánh Paul, cột trụ chính của giáo hội Thiên chúa giáo.

Tôn kính mọi người, như Bồ tát Thường Bất Khinh đã làm. Đừng bao giờ có thành kiến, kỳ thị, và coi thường ai.

* Không có nơi nào là không thể có Phật. Đừng coi thường các vũng bùn thế gian.

* Gudo chỉ tính bảo anh say đừng say nữa, nhưng anh say tỉnh ngộ sâu thẳm đến mức theo tu vĩnh viễn và thành đại thiền sư. Có nghĩa là Gudo không khai sáng cho anh say, mà chính anh say khai sáng mình; Gudo chỉ tạo một tí cơ hội mà thôi.

Tâm của mỗi chúng ta đã sáng từ nguyên thủy, đang bị lu mờ, chỉ cần một tí cơ hội vào đúng lúc là tâm có thể tự tỏa sáng trở lại.

* Nếu các lời Gudo nói mà chỉ đọc trên Internet, hay do người khác nói, thì chưa chắc đã có ảnh hưởng sâu đậm trên anh say đến thế. Sự hiện diện của Gudo, cái từ tốn tĩnh lặng an lạc và nguồn năng lượng toát ra từ người Gudo nhất định là có ảnh hưởng rất lớn trên anh say. Mỗi người chúng ta có một “dáng vẻ”, một bóng dáng nội tâm toát ra bên ngoài như thế.

* Việc anh say Mu-nan gặp đại thiền sư Gudo có phải là duyên kỳ ngộ không? Ta có nên suy gẫm một tí về hai chữ “nhân duyên” không?

* Bạn đã có bao giờ nghe “tiếng gọi” nào mãnh liệt trong lòng bạn như tiếng gọi anh say đi theo Gudo không? Bạn trả lời tiếng gọi đó thế nào?

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Finding a Diamond on a Muddy Road

Gudo was the emperor’s teacher of his time. Nevertheless, he used to travel alone as a wandering mendicant. Once when he was on his was to Edo, the cultural and political center of the shogunate, he approached a little village named Takenaka. It was evening and a heavy rain was falling. Gudo was thoroughly wet. His straw sandals were in pieces. At a farmhouse near the village he noticed four or five pairs of sandals in the window and decided to buy some dry ones.

The woman who offered him the sandals, seeing how wet he was, invited him in to remain for the night at her home. Gudo accepted, thanking her. He entered and recited a sutra before the family shrine. He then was introduced to the woman’s mother, and to her children. Observing that the entire family was depressed, Gudo asked what was wrong.

“My husband is a gambler and a drunkard,” the housewife told him. “When he happens to win he drinks and becomes abusive. When he loses he borrows money from others. Sometimes when he becomes thoroughly drunk he does not come home at all. What can I do?”

“I will help him,” said Gudo. “Here is some money. Get me a gallon of fine wine and something good to eat. Then you may retire. I will meditate before the shrine.”

When the man of the house returned about midnight, quite drunk, he bellowed: “Hey, wife, I am home. Have you something for me to eat?”

“I have something for you,” said Gudo. “I happened to get caught in the rain and your wife kindly asked me to remain here for the night. In return I have bought some wine and fish, so you might as well have them.”

The man was delighted. He drank the wine at once and laid himself down on the floor. Gudo sat in meditation beside him.

In the morning when the husband awoke he had forgotten about the previous night. “Who are you? Where do you come from?” he asked Gudo, who still was meditating.

“I am Gudo of Kyoto and I am going on to Edo,” replied the Zen master.

The man was utterly ashamed. He apologized profusely to the teacher of his emperor.

Gudo smiled. “Everything in this life is impermanent,” he explained. “Life is very brief. If you keep on gambling and drinking, you will have no time left to accomplish anything else, and you will cause your family to suffer too.”

The perception of the husband awoke as if from a dream. “You are right,” he declared. “How can I ever repay you for this wonderful teaching! Let me see you off and carry your things a little way.”

“If you wish,” assented Gudo.

The two started out. After they had gone three miles Gudo told him to return. “Just another five miles,” he begged Gudo. They continued on.

“You may return now,” suggested Gudo.

“After another ten miles,” the man replied.

“Return now,” said Gudo, when the ten miles had been passed.

“I am going to follow you all the rest of my life,” declared the man.

Modern Zen teachers in Japan spring from the lineage of a famous master who was the successor of Gudo. His name was Mu-nan, the man who never turned back.

#2

Phê phán xây dựng hay lải nhải tiêu cực?

Chào các bạn,

Chúng ta ai cũng muốn đóng góp vào việc giúp người khác tốt hơn, làm cho thế giới ta sống đẹp hơn, với những phê phán xây dựng. Tuy nhiên, rất thông thường ta có thể thấy được, nhiều người lải nhải tiêu cực hơn là phê phán xây dựng. Phê phán xây dựng, luôn luôn có tư duy tích cực tiềm ẩn trong đó, làm môi trường ta sống tích cực hơn. Lải nhải tiêu cực mang gió tiêu cực đi khắp nơi, chỉ làm cho không khí thêm tối tăm u ám bứt rứt khó thở mà chẳng đem lại lợi ích nào hết. Một đằng là ánh sáng, một đằng là bóng tối. Vậy thì làm thế nào phân biệt sáng tối, biết đâu là phê phán xây dựng và đâu là lải nhải tiêu cực, để hành động cho đúng?

Đôi khi phân biệt phê phán tích cực và lải nhải tiêu cực cũng hơi khó. Tuy nhiên trong đa số các trường hơp, các tiêu chuẩn phân biệt sau đây sẽ giúp chúng ta nhận diện sáng tối:

1. Phàn nàn chung chung mà không có việc gì cụ thể, không liên hệ đến người nào cụ thể, là lải nhải tiêu cực. Ví dụ: Chính quyền toàn là một lũ tham ô; doanh nhân toàn là một lũ xảo trá; thời thế loạn lạc sâu bộ cai trị người; công giáo toàn là một lũ bán nước; Phật giáo toàn là một lũ dốt; Trung quốc là lưu manh không tin được; Hồi giáo là cực đoan khủng bố; Mỹ là lũng đoạn chính trị các nước khác …

2. Khi nói đến người hay việc cụ thể, cũng chỉ phê phán chung chung mà chẳng đưa ra được điều gì cụ thể, đó là lải phải tiêu cực. Ví dụ: Ôi anh chàng dốt đó mà giám đôc giám điếc gì; xây cái cầu chỗ này là ngu; lại một dự án dốt nữa của nhà nước…

Nếu đã đưa ra các kết luận chung thế, thì phải đưa ra các sự kiện cụ thể chứng minh được kết luận của mình. Không có sự kiện cụ thể mà kết luận phê phán, là lải nhải tiêu cực.

3. Khi đưa ra các l‎ý lẽ để phê phán, thì các l‎ý lẽ phải liên hệ đến sự việc; nói lăng nhăng các sự việc không liên hệ là lải nhải tiêu cực. Ví dụ: Năm năm trước cũng UBND của thành phố này quyết định xây cầu Bến Thủy, 2 năm sau cầu sập một góc. Năm ngoái UBND lại cho xây công viên Xuân Hồng, xây xong lụt nước cây chết hết. Bây giờ dự án xây trường học này cũng sụp thôi.

4. Không nói đến các vấn đề liên hệ mà “tấn công cá nhân” là lải nhải tiêu cực. Ví dụ: Ôi, thằng đó tiếng tăm bồ bịch lung tung mà cho làm kiến trúc sư trưởng dự án này là xập cầu. Ôi, mấy thằng từ Nam Định vào đây mà cho lãnh thầu dự án này là tiêu tán.

Nói chung, khi phê phán một vấn đề gì, chủ đề phê phán phải cụ thể, và các lý lẽ phê phán phải cụ thể và liên hệ trực tiếp đến chủ đề.

Nhưng như vậy cũng chỉ mới là phê phán nửa chuyên nghiệp, chưa có phần “xây dựng” nào trong đó. Muốn được gọi là phê phán xây dựng, thì người phê phán cần đề nghị một biện pháp mới, khác với biện pháp mình đang phê phán. Hay ít ra thì cũng đề nghị một vài sửa đổi trong biện pháp có sẵn. Chỉ phê phán mà không đề nghi giải pháp thì đa phần là lải nhải tiêu cực–có lẽ giải pháp đang có là giải pháp tối ưu rồi, cho nên người phê phán cũng chẳng nghĩ ra được thay đổi nào mới.

Ngoài ra, người có tư duy tích cực thì khi phê phán vấn đề gì đó thì cũng cần lên tiếng khen các điều hay trong đó. Không nên chỉ phê phán cái dở trong khi có cả trăm điều hay mà lại không nói đến. Ít ra cũng là một câu “Các điểm khác trong dự án này tôi chẳng thấy có vấn đề gì cả, duy chỉ có điều này là tôi thấy cần phải xét lại…”

Chúng ta cần phân biệt rất rõ thế nào là phê phán tích cực và thế nào là lải nhải tiêu cực, để tự mình tránh lải nhải, đồng thời giúp chặn đứng rác rến trong dòng thông tin của chúng ta. Các bạn có để ý đến từ “DÒNG thông tin” không? “Dòng” là một dòng sông. Nếu chúng ta cứ đổ rác vào nhiều quá, dòng sông đương nhiên sẽ đen kịt và hôi thối, không những không còn giúp ích gì cho ai được mà lại trở thành một hiểm nguy đe dọa sức khỏe mọi người.

Dòng thông tin trên Internet hiện nay có quá nhiều rác rến. Mọi người nhận rác, không thèm biết đó là rác hay không, tự động ấn nút chuyển tiếp đống rác đến 20 người khác, 20 người này lại tự động chuyển tiếp, mỗi người đến 20 người khác. Đầu ngày là một đống rác, đến cuối ngày ta đã có hơn 2000 đống rác nhập vào dòng sông! Thế thì dòng sông nào mà chịu nổi.

Trong kỷ nguyên thông tin, thông tin có tính cách quyết định thắng bại. Cho nên chúng ta hãy cùng tâm niệm bảo vệ dòng thông tin của chúng ta càng trong xanh càng tốt. Đừng làm ô uế môi trường.

Hãy giúp cho môi trường chúng ta sống trong sạch và hữu ích. Mỗi người hãy làm công việc vệ sinh của mình—nói năng tử tế chính xác, và không chuyển rác và tăng rác.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ: Làm thế nào để phê phán tích cực

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thứ sáu, 11 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

Ảo thuật kinh sợ , Video, anh Trần Đình Hoành.

Khoan dung , Danh Ngôn, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hòa.

Tri thức và thông thái , Danh Ngôn, song ngữ, , chị Zen và chị Nắng.

Cá nhân thay đổi xã hội , Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Lê Túy-Phượng.

Mùa đông cao nguyên , Thơ, chị Đàm Lan.

Gửi người ở cõi sa mù, Thơ, anh Đinh Đức Dược.

Nguyễn Hữu Vinh – Kẻ lưu đày trên đảo xanh , Chứng Nhân, Văn Hóa, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Tách trà , Trà Đàm, Thiền, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.

Bạn biết giá trị của mình, Trà Đàm, chị Huỳnh Huệ.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Philippines: bắt cóc 75 con tin, chủ yếu học sinh – Ngày 10-12, các tay súng ở miền Nam Philippines lại vừa bắt cóc 75 học sinh, giáo viên và dân làng ở tỉnh Agusan del Sur thuộc đảo Mindanao. Đến chiều nay, lực lượng quân đội đã giải thoát được 18 người, gồm một giáo viên và 17 học sinh.

Obama nhận giải Nobel Hòa bình: “Thành tựu của tôi thật nhỏ bé” – “So với một số vĩ nhân trong lịch sử từng nhận giải thưởng – Schweitzer và King, Marshall và Mandela – thành tựu của tôi thật nhỏ bé”.

Các nước nghèo mâu thuẫn ở Copenhagen – Bất đồng giữa nước giàu và nước nghèo quanh dự thảo thỏa thuận Copenhagen chưa giải quyết xong thì nay đã lại xuất hiện mâu thuẫn lớn trong chính nhóm G77 của các nước đang phát triển.

Mỹ cam kết gắn bó Đông Nam Á – Mỹ sẽ mở đại sứ quán tại ASEAN ở Jakarta, Indonesia, để thúc đẩy hợp tác và củng cố vị thế của mình trong khu vực.

Indonesia “trình làng” bức tượng Obama thời nhỏ – Đúng vào dịp Tổng thống Mỹ chuẩn bị nhận giải Nobel Hòa bình, Indonesia đã “trình làng” một bức tượng Obama lúc 10 tuổi ở Jakarta, nơi ông từng sống và học tập hồi nhỏ.

Phát hiện tảng băng “quái vật” trôi về phía Australia – Một tảng băng khổng lồ có kích cỡ gần gấp đôi Hồng Kông vừa được phát hiện đang trôi về phía Australia. Các nhà khoa học gọi đây là sự kiện trăm năm có một.

Pakistan bắt giữ 5 nghi can khủng bố người Mỹ – Đại sứ quán Pakistan tại Washington hôm qua cho hay, 5 người Mỹ đã bị bắt giữ tại Pakistan trong tuần này và đang bị điều tra về những cáo cuộc có liên hệ với các tổ chức khủng bố.

Ai Cập xây tường thép chặn buôn lậu – Một bức tường thép ngầm dọc biên giới với dải Gaza của Palestine đang được Ai Câp gấp rút xây dựng trong nỗ lực để chấm dứt tình trạng buôn lậu vũ khí và hàng hóa qua các đường hầm ở đây.

Sợ luật chống tham nhũng mù mờ – Các công ty toàn cầu phải bỏ dở nhiều dự án kinh doanh ở các nền kinh tế đang phát triển do luật chống tham nhũng còn mù mờ.

.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam thăm Mỹ và Pháp – Đoàn đại biểu quân sự cấp cao Việt Nam, dẫn đầu là Bộ trưởng Quốc phòng, Đại tướng Phùng Quang Thanh, bắt đầu chuyến thăm chính thức Mỹ và Pháp kéo dài từ ngày 10 đến 20/12.

Độc đáo đồng hồ đá duy nhất Việt Nam – Chiếc đồng hồ được xây bằng gạch, đá, xem giờ dựa vào bóng nắng, nhưng chính xác đến từng phút khiến du khách ai cũng phải ngỡ ngàng. Nhờ đồng hồ đá, hậu thế có cơ hội ngưỡng mộ một trí tuệ Việt Nam đáng nể sinh ra từ thế kỷ 19.

Siết chặt việc quản lý, sử dụng nhà biệt thự – Tự ý phá dỡ hoặc cải tạo làm thay đổi quy hoạch, kiểu dáng kiến trúc, hình ảnh nguyên trạng; Tự ý phá bỏ cây cổ thụ trong khuôn viên nhà biệt thự… là những hành vi bị nghiêm cấm trong quản lý sử dụng nhà biệt thự.

Cầu Bình Triệu 1 lưu thông lại bình thường – Sau khi công ty cổ phần Đầu tư xây dựng cầu Bình Triệu 1 (TP.HCM) khắc phục xong sự cố gối dầm cầu bị xô lệch khỏi vị trí vào đêm qua, sáng nay 10-12 các loại xe đã đi lại bình thường trên cầu Bình Triệu 1.

Buồng chuối hơn 200 nải – Đó là cây chuối trong vườn nhà ông Nguyễn Phi (thôn Định Trị, xã Vĩnh Hảo, huyện Vĩnh Thạnh, Bình Định) cho ra một buồng chuối dài hơn 2,2m, hơn 200 nải. Do hiếu kỳ, người dân địa phương kéo đến ngắm nghía khá đông.

Tập trung bồi thường, tái định cư – Ngày 9-12, kỳ họp lần thứ 17 HĐND TP Cần Thơ khóa VII đã kết thúc. Tại phiên bế mạc, HĐND TP đã thông qua 18 nghị quyết và thông qua phương án giá đất TP Cần Thơ năm 2010.

Kiên quyết thu hồi các dự án “rùa bò – Ngày 9-12, HĐND tỉnh Bình Dương đã bắt đầu kỳ họp lần thứ 15. Tại kỳ họp này, toàn bộ 50 đại biểu HĐND tỉnh đều được trang bị máy tính xách tay theo đề án điện tử với tổng chi phí 1,6 tỉ đồng.

Thêm 700 tỉ đồng “nuôi” xe buýt – Ngày 9-12, kỳ họp thứ 17 HĐND TP.HCM khóa VII bước sang ngày làm việc thứ hai với nhiều nội dung như thảo luận về tình hình kinh tế – xã hội, thông qua các tờ trình và bầu bổ sung nhân sự UBND TP.HCM.

Ưu đãi thuế hơn 1.000 mặt hàng nhập khẩu – Kể từ 1.1.2010, hơn 1.000 mặt hàng nhập từ Úc, New Zealand, Brunei, Myanmar được vận chuyển trực tiếp từ nước xuất khẩu đến VN được hưởng thuế suất ưu đãi, nếu thỏa mãn quy tắc về xuất xứ hàng hóa của Bộ Công thương.

Khủng hoảng nợ Dubai đang tái diễn tại châu Âu? – Việc châu Âu để cho Hy Lạp vỡ nợ hoặc tìm đến Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) xin trợ giúp sẽ là một cú đánh mạnh vào uy tín của các nước thuộc khu vực đồng tiền chung châu Âu.

9.518 tỉ đồng xây hầm đường bộ đèo Cả – Bộ trưởng Bộ GTVT Hồ Nghĩa Dũng vừa ký quyết định phê duyệt hồ sơ dự án xây dựng hầm đường bộ đèo Cả, trên QL 1A thuộc địa phận 2 tỉnh Phú Yên và Khánh Hòa với tổng vốn đầu tư 9.518 tỉ đồng.

Xuống dưới 460 điểm, VN-Index thấp nhất trong 5 tháng – VN-Index giảm gần 12 điểm vào cuối phiên cho dù đầu giờ tăng nhẹ. Thanh khoản tiếp tục sụt giảm xuống 38 triệu đơn vị, sau khi tăng lên 46 triệu đơn vị trong phiên trước.

Giá vàng giảm tiếp gần 20.000 đồng/chỉ – Sáng nay 10/12, giá vàng trong nước tiếp tục giảm gần 20.000 đồng/chỉ so với chốt phiên chiều qua, xuống mức 2,773 triệu đồng/chỉ. Lực mua vàng vẫn chiếm ưu thế trong phiên giao dịch.

Tăng tiền trợ giá, xe buýt vẫn đòi tăng giá vé – Trong buổi làm việc sáng ngày 9/12, các đại biểu HĐND TPHCM đã đồng ý chi 700 tỷ đồng trợ giá cho xe buýt hoạt động trong năm 2010. Tuy nhiên, ngành giao thông vẫn cho là… chưa đủ.

Luyện thi IELTS trực tuyến miễn phí – “Road to IELTS” là chương trình luyện thi IELTS mới của Hội đồng Anh. Đây là một loại hình luyện thi mới dành cho các học viên hoặc thí sinh thi IELTS.

700 tỉ đồng phát triển thiết bị dạy học tự làm – Sẽ đầu tư 700 tỉ đồng để phát triển thiết bị dạy học tự làm, trong đó 680 tỉ đồng sử dụng cho các hoạt động tại các trường công lập từ mầm non đến phổ thông.

Học bổng “Nhất nghệ tinh” cho học sinh gặp khó khăn – Để hỗ trợ học sinh, thanh niên có hoàn cảnh khó khăn học nghề, báo Tuổi Trẻ, báo Giáo Dục TP.HCM, Thời báo Kinh Tế Sài Gòn và Quỹ Thời báo Kinh tế Sài Gòn phối hợp cùng một số trường tổ chức học bổng “Nhất nghệ tinh”.

Sẽ “cởi bỏ” áp lực cho giáo viên – Xung quanh những ý kiến cho rằng giáo viên hiện nay đang phải chịu nhiều áp lực khiến họ luôn mang tâm lý căng thẳng khi đến trường và có thể phát sinh những hình phạt nặng đối với học sinh, ông Nguyễn Hải Châu – vụ trưởng Vụ Giáo dục trung học (Bộ GD-ĐT) – nói:

AUN kiểm định ba ngành tại ĐHQG TP.HCM – Sáng 10-12, Ban thư ký Mạng ĐH Đông Nam Á (ASEAN University Network – AUN) và ba đoàn đánh giá ngoài với hơn 10 giáo sư, chuyên gia từ các trường ĐH thành viên của AUN đã đến ĐHQG TP.HCM, bắt đầu đợt đánh giá ngoài cấp chương trình đào tạo.

Gây kẹt xe, trường học sẽ bị rút giấy phép – Sở GD-ĐT TP.HCM vừa có văn bản hướng dẫn thực hiện các biện pháp nhằm giảm ùn tắc giao thông trước cổng trường.

Tuyển 600 cử nhân làm Phó Chủ tịch xã – Thông tin từ TƯ Đoàn cho biết, sắp tới sẽ tuyển 600 thanh niên ưu tú dưới 26 tuổi có trình độ từ đại học trở lên sẽ được bổ nhiệm làm Phó chủ tịch UBND các xã thuộc 61 huyện nghèo trong cả nước.

Thư viện “nghèo nàn”, sinh viên “lụy”… Google – Sinh viên nhiều ĐH, CĐ không hề biết thư viện trường ở đâu suốt 4-5 năm theo học. Thực tế, nhiều ĐH không có thư viện riêng, một số trường có thì đầu sách nghèo nàn, lạc hậu.

KTX Mễ Trì vang nhịp sênh phách – Tối 9/12, các bạn trẻ có một đêm chất ngất âm hưởng nghệ thuật ca trù tại nhà văn hóa ký túc xá Mễ Trì, Hà Nội khi tham dự chương trình giới thiệu và biểu diễn nghệ thuật ca trù.

Nhà vật lý người Việt thành đạt ở Nhật Bản – Có một vị tiến sĩ người Việt Nam làm việc hơn 10 năm nay tại Viện nghiên cứu Riken (Nhật Bản). Công việc của anh là nghiên cứu cấu trúc hạt nhân nguyên tử. Ngoài đam mê khoa học, anh còn là một họa sĩ nổi tiếng và gặt hái nhiều giải thưởng hội họa.

Công nhân đi học – Kỳ 1: Những đốm lửa trong đêm – Một ngày của Văn Thị Ngọc Nương (công nhân Công ty Mtex VN) bắt đầu từ 4g30: thức dậy ôn bài, rồi vào công ty làm việc đến 17g. Sau đó Nương tất tả đến trường cho kịp giờ vào lớp.

Hóc búa bài toán kỹ năng sống – Giữa năm ngoái, Tập đoàn Intel sau một năm khảo sát 2.000 sinh viên chỉ tuyển dụng được 40 bạn. Trong số đó, phần lớn chỉ đáp ứng 60% yêu cầu của nhà tuyển dụng. Hầu hết sinh viên bị đánh giá thiếu những kỹ năng cần thiết.

Học bổng “Nhất nghệ tinh” cho học sinh gặp khó khăn – Để hỗ trợ học sinh, thanh niên có hoàn cảnh khó khăn học nghề, báo Tuổi Trẻ, báo Giáo Dục TP.HCM, Thời báo Kinh Tế Sài Gòn và Quỹ Thời báo Kinh tế Sài Gòn phối hợp cùng một số trường tổ chức học bổng “Nhất nghệ tinh”.

“Tỉ phú 25 xu”: trung thực là chìa khóa thành công – Hàng trăm bạn trẻ đã có gần ba tiếng giao lưu với tỉ phú Thái Lan Vikrom Kromadit vào chiều nay (10-12) tại TP.HCM. Ông trả lời khá nhiều câu hỏi nhưng dường như vẫn chưa đủ giải tỏa thắc mắc của bạn trẻ khi đứng trước một Vikrom Kromadit “tay không gây dựng cơ đồ”.

Audio Nhịp sống trẻ: Bật mí bí quyết ôn thi – Bạn thân mến, Noel và năm mới đến thật gần. Bạn có nghe lòng mình chộn rộn, lao xao? Với nhiều bạn học sinh sinh viên, có lẽ sự chộn rộn thú vị ấy đang được nỗi lo âu trước những kỳ thi cuối năm chiếm chỗ.

“Vũ hội nghệ thuật” hứa hẹn đêm chung kết hấp dẫn – Những vũ điệu sôi nổi, trẻ trung, quyến rũ, sáng tạo… do SV biểu diễn hứa hẹn sẽ làm nên một đêm chung kết hấp dẫn của cuộc thi “Vũ hội nghệ thuật”.

Nhà thiếu nhi thu hút thiếu nhi – Các em thiếu nhi quận 1, TP.HCM từ nay sẽ đến nhà thiếu nhi nhiều hơn vì có quá nhiều hoạt động hấp dẫn đang diễn ra tại đây. Những vở kịch lịch sử được dàn dựng vui nhộn như Thánh Gióng, Trần Quốc Toản, các trò chơi dân gian và những buổi dã ngoại cuối tuần sẽ là những hoạt động chính.

Bí ẩn nhục thân các thiền sư – Kỳ 3: Chuyện lạ từ làng Phật Tích – Chùa Phật Tích – ngôi chùa thời Lý nghìn năm tuổi còn giữ được pho tượng đá lớn nhất và những con thú bằng đá, nằm trên lưng chừng núi Lạn Kha, xã Phật Tích, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh. Nhưng tại sao lại có tên Lạn Kha, Tiên Du và Phật Tích?

Yên lặng bên những bức tranh thần tiên – Hai người đàn ông đứng trên giàn giáo mải mê vẽ lên bức tường sơn trắng của Trường Mầm non Bình Minh. Theo nét vẽ, một thế giới cổ tích dần hiện ra với những thỏ trắng, nai, ông mặt trời…

Danh sách vào vòng bầu chọn giải Mai Vàng 2009 – Sau 2 tháng tổ chức vòng đề cử, từ hàng chục ngàn phiếu đề cử của bạn đọc, Ban tổ chức giải Mai vàng lần 15 – 2009 đã chọn ra các cá nhân, tập thể nghệ sĩ và chương trình truyền hình có số phiếu đề cử hợp lệ của bạn đọc cao nhất để đưa vào vòng bầu chọn.

Biểu diễn thời trang tại Lãnh sự quán Pháp – Sau nhiều năm “đóng đô” ở Hà Nội, Tuần lễ thời trang VN xuân hè 2010 sẽ được tổ chức tại một địa chỉ đặc biệt ở TP.HCM: dinh thự Lãnh sự quán Pháp. Diễn ra trong hai ngày 11 và 12-12, Tuần lễ thời trang VN 2010 thu hút 22 nhà thiết kế trẻ tham gia với gần 1.000 mẫu trang phục.

Nhà hát cải lương Việt Nam lưu diễn – Sau Hội diễn sân khấu cải lương chuyên nghiệp toàn quốc 2009, với tiếng vang từ những giải thưởng (giải vàng cho vở Trọn đời trung hiếu với Thăng Long và HCV cho đạo diễn, giải bạc cho vở Đế đô sóng cả và HCV cho họa sĩ, bốn HCV và ba HCB cho diễn viên), đoàn 1 và đoàn 2 của Nhà hát cải lương VN đã được nhiều tỉnh thành phía Nam, Tây nguyên và miền Trung mời đến biểu diễn.

.

Lịch sự kiện văn hóa

Painting Exhibition – 12 Dec – Three people, three styles, a harmony —– 12/12 – Triển lãm tranh – 3 người, 3 phong cách, 1 hài hòa

Announcement from Hanoi Cinematheque – Regarding the UK Film Week —– Thông báo từ Hanoi Cinematheque về Tuần lễ Phim Anh

Hanoi Philharmonic Orchestra – 17 Dec – A taste of Spanish classical music —– 17/12 – Thưởng thức âm nhạc cổ điển Tây Ban Nha tại Nhà hát lớn

HCMC – Update from CAMA – 11 & 12 Dec – HCMC – Regarding CAMA’s latest events —- 11 & 12/12 – TP HCM – Thay đổi địa điểm 2 buổi biểu diễn sắp tới của CAMA

Thanh Lam and Tùng Dương Music Night – 11 Dec – Pop music evening with Thanh Lam and Tùng Dương —– 11/12 – Đêm nhạc Thanh Lam và Tùng Dương

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Học bổng smbc global foundation năm học 2009/10 – Viện Giáo dục Quốc tế (IIE) Việt Nam xin thông báo về việc tuyển chọn h ọc bổng SMBC Global Foundation năm học 2009/10.

Coffee chat session with Stanford Graduate School of Business (GSB)
As part of winter break traveling, our two GSB students (2nd year Alicia Jiao and 1st year T.J Berrings) will be hosting a coffee chat session with some prospective students in Hanoi, Vietnam.

Fujitsu Scholarship – The Fujitsu Asia Pacific Scholarship (Fujitsu Scholarship) Program, sponsored by Fujitsu Limited, provides financial assistance for postgraduate education and cross-cultural management training to participants from the Asia-Pacific region

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Khoan dung

Khoan dung là gì? – đó là kết quả của lòng nhân ái. Chúng ta đều hình thành bởi sự mềm yếu và lỗi lầm; hãy tha thứ nhau về những hành động ngu ngốc của nhau – đó là quy luật đầu tiên của tự nhiên.

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

What is tolerance? — it is the consequence of humanity. We are all formed of frailty and error; let us pardon reciprocally each other’s folly — that is the first law of nature.

~ François-Marie Arouet (Voltaire)

Cá nhân thay đổi xã hội


Tôi thật sự tin rằng mỗi cá nhân có khả năng làm thay đổi xã hội. Bởi vì những giai đoạn thay đổi nhanh chóng như giai đoạn hiện tại rất hiếm hoi trong lịch sử nhân loại, cho nên sự kiến tạo một thế giới hạnh phúc hơn tùy thuộc vào sự tận dụng thời gian của mỗi người chúng ta.

Trần Lê Túy-Phượng dịch

.

I truly believe that individuals can make a difference in society. Since periods of change such as the present one come so rarely in human history, it is up to each of us to make the best use of our time to help create a happier world.

Dalai Lama

Mùa Đông Cao Nguyên

Khi cà phê đã vào kỳ đậm trái
Người cao nguyên chộn rộn những bạt bao
Nắng hanh vàng lơ lửng giữa từng cao
Là cũng lúc gió mùa đang trở giấc

Khi ven đường một sắc vàng ươm hé
Nét cao nguyên rờ rỡ mắt người qua
Hạt sương tròn mơn mởn những cánh hoa
Và đây đó trái cà phê đỏ ối

Hương cà phê miên man tràn khắp lối
Toả muôn người hơi ấm gió mùa đông
Mặt trời lên, ưng ửng má em hồng
Tay thoăn thoắt hái mùa xuân trên lá

Nghe trong gió mênh mang lời ai vọng
Và mắt nồng trong nắng mới lung linh
Những xôn xao nhạc khúc trái tim mình
Đồng dao với gió mùa thêm náo nức

Mùa đông gió, mùa cao nguyên vào vụ
Bao âu lo, chiu chắt những nắng mưa
Để từ chiếc cối xay tuôn giòn giã
Hạt cà phê nòn nõn hắt lên trời

Dẫu đông về mang nỗi nhớ chơi vơi
Vẫn dìu dịu nghe lòng nhen lửa ấm
Mỗi khi nhấp chất cà phê nồng đậm
Lại nghe mùa đông phố núi xôn xao

ĐÀM LAN

Nguyễn Hữu Vinh – Kẻ lưu đày trên đảo xanh

Như một kẻ “ bị lưu đày trên đảo xanh”, Hữu Vinh luôn hướng về quê nhà với trái tim của chàng trai 18 tuổi- tuổi của ngày rời xa người mẹ thân yêu, xa tiếng chuông chùa Thiên Mụ, xa con đường đến trường xuôi theo giòng Hương quen thuộc đến chân trời mới lạ để rồi bằn bặt 18 năm sau mới có cuộc đoàn viên rưng rưng nước mắt trên quê xưa.

Đầy trong trái tim 18 ấy là làng Xuân Hòa hiền hòa bên giòng Hương xứ Huế với những khu vườn mướt xanh cây lá, là tuổi thơ vô tư trong trẻo với nhũng trò chơi hồn nhiên con trẻ, là tuổi mới lớn nhiều ước vọng thấp thoáng bước chân chim của cô hàng xóm trong giấc mơ. Và nhiều hơn hết, rõ hơn hết  là hình ảnh người mẹ tảo tần,  suốt ngày hết bếp lại vườn, hết chợ trên lại về chợ dưới. Tất bật vậy nhưng nụ cười không thiếu trên môi bởi đàn con khôn lớn từng ngày, học hành giỏi giang đã là nguồn vui vô hạn. Ngày tiễn Vinh sang xứ người, mạ Vinh đinh ninh trong dạ rằng đó chỉ một cuộc xa năm năm không hơn. Nào ngờ đất nước biến động. Những tưởng không còn gặp lại đứa con trai, nước mắt rơi gần  bằng mưa Huế khiến bà mỏi mòn để khi trùng phùng cứ ngỡ không phải là sự thật. Và hình ảnh mạ ấp ủ suốt 18 năm đã trở thành tượng đài trong tâm hồn  khiến Vinh bội phần thương mạ khi gặp lại người dung mạo đã khác xưa. Từ đó Vinh nguyện sẽ dành cho mạ những gì tốt đẹp nhất mình có thể. Và  hạnh phúc lớn nhất của anh là mỗi năm một lần bay về Xuân Hòa quanh quẩn bên mạ dăm bữa nửa tháng.

Cũng đầy trong trái tim mười tám tuổi ấy là thanh điệu bỗng trầm, là từ ngữ mộc mạc của tiếng Huế. Biết bao lần giữa tấp nập ngược xuôi  trên xứ người, anh ngỡ như nghe thấy tiếng reo vui “Ê! Thằng Vinh nớ! Mi đi mô rứa?” của bạn bè ngày xưa hay nhỏ nhẻ “Anh ni dị ghê, ngó người ta hoài” của cô hàng xóm. Hóa ra đấy chỉ là mộng tưởng. Anh khát tiếng mẹ, khát âm giọng quê nhà. Nỗi khát ấy đã giúp Vinh giữ mãi âm sắc Huế, tiếng Huế dù sống giữa cộng đồng nói tiếng Hoa hoặc tiếng Anh, khiến anh em bạn bè khâm phục cảm mến. Người cảm động và tự hào nhất không ai khác là mạ của Vinh. Tôi nghĩ rằng hẳn Vinh đã phải trò chuyện với mình hằng ngày bằng tiếng VIỆT HUẾ mới được như vậy, vì không ít người xa xứ vài năm đã không còn thuần giọng huống chi Vinh đã  hơn ba mươi năm không mấy khi được nghe được nói tiếng mẹ đẻ, lại là tiếng Huế trên đất người. Taiwan – nơi gia đình Vinh ở không phải là thành phố nhiều người Việt sinh sống (khác với California hay Huston bên Mỹ). Anh tâm sự rằng để được gặp đồng hương, thỉnh thoảng cuối tuần anh phải lái xe hơn hai trăm cây số đi và về. Mới biết trong muôn vàn nỗi khổ có cả nỗi thèm tiếng quê nhà.

Trong trái tim ấy,  miền trung với Huế thơ mộng; nước Việt với non sông gấm vóc luôn hiện hữu. Điều này được nói lên bằng tên hai đứa con của anh với người bạn đời Đài Loan: Nguyễn Trung Việt- Nguyễn Hoài Nam. Đặt tên con cũng là một cách vừa tự dặn mình vừa để nhắc nhở thế hệ tiếp nối đừng bao giờ quên nguồn cội. Mỗi lần cả gia đình cùng về thăm quê, anh đều đưa vợ con thăm nhà thờ họ, thăm khu mộ tổ. Không cần nhiều lời, việc làm này đã thay anh nói với con về những gì chúng cần phải biết từ quá khứ, hiện tại và cả tương lai.  Khó có thể nói trước điều gì sẽ đến với mỗi chúng ta trong cuộc đời này. Riêng với Vinh anh biết đường về quê nội của thế hệ thứ hai, thứ ba trong gia đình nhỏ của anh  gần đấy mà cũng xa thẳm bởi anh không thể để lại cho con – huống chi cho cháu – trái tim mười- tám – tuổi được kỷ niệm ấu thơ ủ lửa nhớ thương, càng không thể chặn guồng quay của cuộc sống được nạp bằng nhiên liệu tư duy hiện đại. Điều này day dứt anh không ít. Có lẽ đây là lý do chính khiến anh thấy mình như là kẻ bị lưu đày.

Và kẻ lưu đày ấy, sau nhiều lần về quê quanh quẩn bên mạ, đã ngộ ra rằng mình phải làm gì đó ở xứ đã nhận mình làm công dân  để vừa nguôi ngoai nhớ thương vừa gắn đời mình với quê hương đất nước bằng những gì mình có được từ trí lực  và ý chí bền bỉ trên xứ người.

Taiwan có thư viện lớn nơi lưu giữ một ít thư tịch cổ, sách cổ của Việt Nam; về Việt Nam. Đặc biệt là sách lịch sử, văn học, tôn giáo. Với vốn chữ Hán phong phú , từ 1994 anh  bắt tay nghiên cứu Hán Nôm. Việc đầu tiên là khảo đính Việt Sử Lược – cuốn sử biên niên viết bằng chữ Hán, được biên soạn vào thời Trần – sau đó là An Nam Chí Lược – cũng là một cuốn sử xưa cùng thời. Là một chuyên gia computer thông thạo chữ Hán, anh còn phát huy thế mạnh của mình ở cả hai phương diện bằng cách góp công sức với Taiwan Chinese  Buddhist Electronic Text Association trong việc hoàn thành bản điện tử bộ Đại Tạng Kinh (Tripitaka). Ở độ tuổi 40, với  công việc chính là nghiên cứu Opto-electronics và computer electronics đây là một việc làm đáng khâm phục.

Và như một cơ duyên, sau một lần về Việt Nam, qua nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương  anh có được  bản thảo chữ Hán trọn bộ Lộc Minh Đình Thi Thảo gồm 197 bài thơ của Ưng Bình Thúc Giạ Thị, một đại quan triều Nguyễn và là  thi nhân  nổi tiếng của đất thần kinh. (Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương là con gái của thi nhân). Ở Taiwan anh đọc kỹ và xúc động với hình ảnh quê hương đất nước hiện rõ  qua mỗi địa danh quen thuộc, với cảm xúc đa chiều của tác giả bằng ngôn ngữ cô đọng. Chưa từng làm thơ, lại là thơ chữ Hán nhưng ngôn ngữ, hình ảnh và nhất là thi tứ dạt dào đầy ắp tình người phản ánh tâm hồn, trí tuệ và cả nhân sinh quan của một tao nhân quyền quý, lập tức thu hút tâm trí anh, khiến anh khó dứt ra được. Tạm gác việc khảo đính hai bộ sách quý, anh chuyên tâm vào dịch Lộc Minh Đình Thi Thảo.

Trừ khi  làm việc chuyên môn, hầu hết thời gian còn lại được anh dành cho việc khảo dịch, tra tìm các điển cố, điển tích và khó hơn hết là chuyển sang thơ Đường luật. Để thoát lẽ thường “dịch là phản” (Traduire, c’est trahir), anh đã dốc tâm tìm hiểu thêm  luật thơ (vốn không thuộc lĩnh vực hiểu biết sâu rộng của anh),  chọn lọc từ ngữ để vừa trung thành với  ý tứ vừa  gần gũi với nguyên bản mà vẫn bảo đảm  nhạc tính. Có thể nói việc dịch Lộc Minh Đình Thi Thảo trở thành niềm đam mê lạ lùng của Hữu Vinh và anh hoàn thành trọn vẹn công trình sau bốn năm miệt mài. Chưa bằng lòng với những gì mình đã làm, anh dành thêm nhiều thời gian chỉnh sửa, hiệu đính và sau đó chuyển thành bản điện từ để cuối cùng bản dịch Lộc Minh Đình Thi Thảo được Institude of Vietnamese Studies, California, USA, xuất bản cuối năm 2008.

Với phong cách làm việc của một nhà khoa học, Hữu  Vinh đã chú thích, chú giải một cách cặn kẽ các điển tích, điển cố vốn nhiều trong thơ Đường nhằm giúp người đọc hiểu rõ hơn. Để làm việc nầy anh đã nghiên cứu gần 60 tài liệu trong và ngoài nước- phần lớn là  sách xuất bản ở Taiwan. Đích thân anh trình bày  bản dịch. Mỗi bài thơ ngoài bản dịch theo lối thơ Đường và bản in chữ Hán còn có bản chụp thủ bút nguyên bản chữ Hán của tác giả, phần chữ Hán được viết lại bởi người dịch,  và bản dịch  văn xuôi. Hẳn rằng những ai có  được bản dịch Lộc Minh Đình Thi Thảo trong tay đều sẽ không thể phủ nhận đây  là công trình dịch thuật văn học quý báu với tính khoa học rất cao.  Điều thú vị khác cần nói đến  trong bản dịch này là  nhiều bài thơ nổi tiếng của  tác giả Đường thi trong nền  văn học Trung Quốc như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị, Thôi Hiệu, Vương Duy…đều được Vinh dịch kèm  trong phần chú thích. (Người viết bài này rất tâm đắc gọi đây là công trình 2 trong 1 ( cuốn )  hoặc 7 trong 1 ( trang ). ) Như vậy ngoài việc dịch LMĐTT, dịch thơ Đường cũng  trở thành đam mê của anh; nhờ đó anh đã hoàn thành một tuyển tập nhỏ gồm 50 bài thơ Đường chọn lọc với chủ đề về tình quê và tình bạn.


Việc dịch LMĐTT đem lại hứng thú cho anh, ngoài ra còn đem đến với anh những cộng sự đắc lực và cả tri âm. Đó là người bạn đời của anh, là các con anh. Họ không những động viên khích lệ tinh thần anh mà còn góp sức với anh một cách cụ thể. Và đó là Hoài Hương, cô gái Đà Lạt trẻ tuổi nhưng giỏi giang, là tiến sĩ Thái Kim Lan – đồng hương Xuân Hòa; người rất yêu Huế và đã  góp phần giới thiệu nghệ thuật tuồng Huế đến với thế giới qua vở Đông Lộ Địch ( cũng của Ưng Bình Thúc Giạ Thị ). Họ tiếp thêm cho anh niềm hứng thú, sự hăng say trong công việc, từ đó anh tham gia nhóm biên soạn bộ Tự điển chữ Nôm trích dẫn (TĐCNTD) (gồm Nguyễn Hữu Vinh, Đặng Thế Kiệt, Nguyễn Doãn Vượng, Lê văn Đặng, Nguyễn văn Sâm, Nguyễn Ngọc Bích và Trần Uyên Thi ) nhằm mục đích giúp các thế hệ  người Việt có điều kiện nghiên cứu, chuyển sang quốc ngữ các tác phẩm văn học Việt Nam viết bằng chữ Nôm, hiện đang tản mát hoặc được xếp kỹ trong các thư viện trên thế giới. Cuốn tự điển chữ Nôm này vừa được Institute of  Vietnamese Studies xuất bản và ra mắt tại California vào đầu tháng 4, tại Paris trong tháng 5, 2009 vừa qua.

Cũng như LMĐTT, TĐCNTD được soạn thảo công phu. Ngoài phần chữ Nôm (đã từng xuất hiện trong các tác phẩm văn học viết bằng chữ Nôm như Hồng Đức quốc âm thi tâp, truyện Kiều hay Chinh phụ ngâm, Cung oán ngâm khúc…), phiên âm, còn  có thêm phần trích dẫn có chữ Nôm với từng từ loại khác nhau (vì vậy mà có tên TĐCNTD). Vẫn thế, suốt đêm sau giờ làm việc anh lại miệt mài. Thỉnh thoảng – cũng như trước đây với thơ Đường hoặc LMĐTT – theo đề nghị của tôi anh email giới thiệu   vài trang anh đang chịu trách nhiệm khiến tôi vô cùng cảm phục.

Ngoài các công trình lớn trên, anh còn tham gia giới thiệu chùa Huế trên tạp chí Nhớ Huế hoặc các website của Phật giáo và cùng nhiều người khác viết sách bút ký “Sông Hương ngoài biên giới”.

Có thể nói trái –  tim –  mười – tám – tuổi trong người đàn ông sinh 1955 Hữu Vinh đang đập mạnh mẽ chuyển  giòng máu văn hóa, văn học Việt, ngôn ngữ Việt đến với người Việt trong nước cũng như ở hải ngoại và hòa vào thế giới. Cầm gươm cầm súng chống lại ngoại xâm là yêu nước. Góp phần tỏa rạng  nét đẹp trí tuệ, tâm hồn Việt, văn hóa Việt cũng là yêu nước vậy.

Không ít người tự chia đời mình thành nhiều mốc tính theo tuổi tác hoặc thành bại, Hữu Vinh – không chia mà ngẫu nhiên có ba lần mười tám: xa xứ khi vừa qua tuổi mười tám, mười tám năm học tập; định danh trên đất người để rồi lần đầu tiên về thăm mạ và  đến nay là mười tám năm sau ngày sum họp ấy anh hướng về quê nhà bằng công việc của một con ong cần mẫn trong vườn hoa Hán Nôm. Có thể nói ba mốc mười tám này đối với anh tràn đầy ý nghĩa. Thời gian chất chồng lên mỗi người bao nỗi khiến nguời vui thì ít kẻ buồn lo lại nhiều, nhất là với những ai không may mắn được sống trên chính quê hương mình. Nhưng  với “kẻ lưu đày” Hữu Vinh- người đang “đốt” ngày tháng được nhân lên bằng niềm  thương mạ nhớ quê  thành nguồn năng lượng mạnh mẽ, vô hạn để đọc và biên khảo các thư tịch Việt cổ – thời gian sẽ là người ủng hộ tích cực cho các công trình đang dang dở. Hy vọng rằng anh sẽ tiếp tục với Việt Sử lược và An Nam Chí Lược để giới thiệu một cách hoàn chỉnh hai bộ sách quý giá này và nhiều nhiều bộ sách giá trị khác nữa đang tàng ẩn xứ người.

(Tặng N.H Vinh)
….
Bận lòng chi gặp gỡ chia ly
Hoa của đời hãy nâng niu gìn giữ
Băn khoăn chi muôn trùng cách trở
Trái đất luôn là một chấm tròn

Xin hãy nói thoả thuê tiếng mẹ
Kho ngôn từ giàu có vẫn ắp đầy
Bến nước hàng cau, ngõ nhà người ấy
Tiếng chuông chùa ướt đẫm ánh trăng.

Xin hãy nghe thoả thuê giọng Huế
Răng rứa mô ri ríu rít dễ thương
Đơn độc xứ người có ai thỏ thẻ
Để dịu lòng , để vươn dậy , bâng khuâng…

(BMT, 7- 2009)
Tôn Nữ Ngọc Hoa

ĐCN: Bài này đã đăng ở yahoovanhoaviet.com và tạp chí Sông Hương