Bạn Hữu

Một người bạn là người vẫn tin bạn khi bạn chẳng còn tự tin nữa.

Bằng Lăng Tím dịch

A friend is one who believes in you when you have ceased to believe in yourself.

~ Unknown


.

Một người bạn trung nghĩa bằng cả vạn người họ hàng.

.

Bằng Lăng Tím dịch

.

One loyal friend is worth ten thousand relatives.

~Euripides, Ancient Greek great tragedian

.

Độc Ẩm

Tôi nhìn trong đáy cốc
Ẩn hiện con đường xưa
Gót chân son ríu rít
Bên bước ai ngẫn ngơ

Lặng nhìn trong đáy cốc
Giật mình ánh mắt xưa
Thoảng như là trách móc
Thoáng như là thẩn thờ

Tôi nhìn sâu lần nữa
Vào đáy cốc lung linh
Tôi cố tìm lần nữa
Mong gặp lại chính mình

Bất ngờ ly rơi vỡ
Tràn một dòng mông mênh

Chi Lan

Còn Nốt Nhạc Tháng Giêng


Dòng nhựa trắng thẳm sâu đất
Giọt sương trắng mông lung trời
Gốc rễ hàm ơn nôn nao lộc mới
Non tơ lá biếc
Non tơ niềm yêu

Không tìm sự bình yên
Mùa xuân tìm náo động
Tìm ký ức ngờ nghệch tuổi dại
Vang vang

Tháng mười hai long lanh bụi cát
Tháng mười hai cuồng nộ gió hoang
Thoắt lặng ngừng

Ngõ phố
Thức dậy rưng rưng không gian mưa bụi
Xòe tay đón nhận
Ẩm buồn nốt nhạc tháng giêng

Đinh Thị Như-Thúy

Trường thiên A1 Sử Ký – Hồi cuối – Tạm biệt A1

THu Thảo

Có một buổi tối rất muộn, không hiểu sao tự dưng muốn vào lại trường mình. Vào đến trường rồi – gần như là quán tính… Thảo đi thẳng về phía lớp mình, cho đến khi giật mình dừng lại rồi mới kịp nhận ra chung quanh tối om. Thảo đã đứng rất lâu ở cửa lớp, dán mắt nhìn qua ô cửa kính… Tự dưng lại thấy như trước mặt mình cả lớp đang ngồi vào chỗ, bàn trên bàn dưới… thấy lại những khuôn mặt cũ đang tươi cười hớn hở… thấy thật gần đây đó quanh đây, những điều tưởng chừng đã qua lại đột ngột tràn về… Và Thảo biết rằng mình phải làm một cái gì đó cho những tháng ngày vui vẻ ấy, để nó có thể nói hộ Thảo rằng “Thảo thấy nhớ qua đi thôi!”…

Đã hơn một năm trôi qua kể từ khi Thảo bắt đầu viết A1 Sử Ký. Ban đầu, Thảo không định sẽ công bố nó, chỉ là muốn viết cho chính mình và cho những người bạn thân của mình sắp phải đi học xa thay cho một lời tạm biệt mà thôi. Thế mà cuối cùng, giờ đây A1 Sử Ký đã là của chung, được tất cả các bạn chờ đợi và đón nhận. Điều đó quả là một hạnh phúc lớn lao mà không bao giờ Thảo dám mơ tới.

Nếu có thể, Thảo thực sự mong muốn rằng A1 Sử Ký sẽ không bao giờ phải khép lại. Để mỗi ngày, mỗi tháng qua đi, Thảo vẫn có thể ghi lại những đổi thay của bạn bè mình. Bởi – đối với Thảo – được dõi theo con đường các bạn đi, được nghe các bạn chia sẻ những niềm vui, những thành công hay thất bại – bản thân nó đã là một niềm hạnh phúc… nhưng các bạn cũng như Thảo đều biết rằng điều đó là không thể.

Những tháng ngày hạnh phúc đã qua đi, để mỗi lần giở ra đọc lại, ta được gặp lại chính mình và bạn bè mình. Hay năm, mười hay hai mươi năm nữa, khi nhìn lại quãng đường đã đi qua, tự đáy lòng mình sẽ có thể nói với nhau rằng Cảm ơn cuộc đời đã cho chúng ta được gặp gỡ và chia sẻ cùng nhau quãng thời gian tươi đẹp đó. Bởi vì tất cả đều đã quá xa, mọi thứ dù có đẹp đến đâu thì cũng đã chỉ còn là kỉ niệm, mà…

Kỉ niệm chẳng là gì
Khi lòng người vội xóa
Nhưng sẽ là tất cả
Khi lòng người còn ghi

Nguyến Thu Thảo

.

Nhầm Lẫn

“Không có người con gái xấu. Chỉ có người con gái không biết làm đẹp”

Thực tế không hòan tòan đúng với câu nói trên, hay chỉ có thể xem nó như một lời động viên, an ủi với những ai không có được một dung nhan tàm tạm vào hàng coi được. Có những người con gái không may, ngay khi lọt lòng mẹ đã phải chịu một sự bất công của tạo hóa. Xấu, xấu thê xấu thảm, xấu như một chiều tàn ảm đạm, xấu đến ma không buồn ngó, cú vọ chẳng buồn nhìn, với những nét xấu tận cùng, mà không có cách gì làm cho khá lên tí chút dược. Xấu đến tội nghiệp, xấu đến khó tin. Tôi là một người như thế.
Không biết xưa Chung vô Diệm xấu đến thế nào, mà đến nỗi mặc nhiên đi vào giai thọai như thế. Nếu ngày đó bà là người xấu nhất thế gian, thì đích thị ngày nay tôi là con cháu duy nhất của bà. Điều khó hiểu là nhà có bốn chị em gái, thi ba người kia lại rất đẹp, da trắng, mắt xinh, môi tròn, mũi thẳng. Nói chung là họ có một ngọai hình tương đối, đủ để giao thoa với cuộc đời. Riêng tôi, cứ như một chuyến đi buôn hết vốn, đành gom góp chút rơi rớt khi chợ tàn cho đỡ xót lòng túi rỗng, cứ như là một biểu vật mà ông trời trớ trêu nghịch ngợm ném xuống cõi trần trong một lần ác ý. Cái biểu vật ấy gần như hội đủ những gì có thể cho là xấu nhất thế gian với hình thể một con người.

Cằm vẹo, trán dô, miệng hô, mắt hí, da nhọ nồi, mặt đồi mồi khô ba nắng, thân hình gầy ngẵng, khẳng khiu, ốm nhõng. Như vẫn chưa đủ, một trận đậu mùa góp thêm vào khuôn mặt những nốt rỗ chằng rỗ chịt. Tóm lại, tôi là một thứ hình thù mà ai lỡ chạm mắt phải e đêm về ngủ phải giật mình đôi ba bận, là một mạ lỵ, hổ thẹn cho cả gia đình.

Lúc còn bé, chỉ được mặc quần áo thừa của chị, lủi thủi làm bạn với đất đá, họa hoằn lắm nhặt được dăm mẩu đồ chơi vứt đi đã là vui sướng. Thường xuyên dè dặt, tôi nép vào một góc xó nào đó mỗi khi mẹ đi chợ về, trong khi các chị em thì tíu tít bánh quà. Đôi mắt tôi thèm khát, nhưng đôi chân sợ sệt chẳng dám đến gần, e những lời quát nạt, mắng mỏ, sau cùng còn được chút sứt thẹo ném cho thì mừng rỡ, tôi vội vàng nhặt lấy, cũng chẳng hiếm khi bị bỏ quên.

Lớn dần lên, hiểu dần thêm, ý thức được sự khác biệt của thân phận, tôi càng rút mình vào lặng lẽ, chí ít thì cũng để tránh sự khó chịu cho người khác. Mỗi lúc có khách đến chơi nhà, nỗi lo lắng nhất của mẹ tôi là tôi vô tình hay cố ý xuất hiện trước mặt khách. Nếu lỡ ló mặt ra thì ngay lập tức nhận một cái lườm cháy da, đến tái người phải nhanh chóng vụt biến mất trong nỗi phập phồng một trận đòn lơ lửng. Những trận đòn đôi khi không có lý do, và không phải lúc nào cũng do lỗi của tôi.

– “ Kiếp trước tao đã làm gì nên tội, mà bây giờ bị trừng phạt bằng một con quỷ trong nhà thế này hả ? Ông trời ơi ! Ông nhầm lẫn thế nào mà lại bắt tôi sinh ra quỷ thế hở ông ? Nhục ơi là nhục, khốn nạn cho cái thân tôi”

– “ Thôi em, có thế nào nó cũng là con của mình, ông trời bắt tội nó thế nó đã khổ lắm rồi, em còn chì chiết nó mãi thế làm sao nó sống nổi”
– “ Không sống nổi thì chết đi, chết đi cho tôi nhờ. Cũng tại ông, ông làm chuyện thất đức với ai mà đem tội nợ về bắt tôi phải gánh đây hở ? Biết trước thế này tôi bóp mũi nó ngay lúc mới đẻ ra cho xong”
– “ Ăn nói kiểu gì vậy hả? Có im ngay đi không?”

Kết thúc cuộc cãi vã của bố mẹ là những giọt nước mắt lặng thầm của con bé trong một góc khuất. Rồi mặc nhiên tôi trở thành người giúp việc tận tụy trong gia đình. Mặc nhiên những công việc dơ bẩn, nặng nhọc, khó khổ trong nhà thuộc về tôi. Mặc nhiên tôi trở thành một cái bóng ma lầm lũi, không hay nói, chẳng thích cười, để có lần tôi nghe em gái mình nói vói bạn nó “Tao mà sốnng như chị ấy tao sống không được đâu, cứ giả câm giả điếc suốt ngày vậy đó”. Giả câm giả điếc để cầu hai chữ yên thân. Lần hồi cái sự cùng dòng máu cũng rơi vào quên lãng, lần hồi những người quen biết với gia đình cũng quen một cách nhìn “Ô sin còn khá hơn”. Chỉ có bố tôi là còn nhớ, và cái sự nhớ ấy cũng chỉ có thể biểu hiện một cách âm thầm, vụng trộm. Một cái áo mới, một cái kẹp tóc cũng gây sự bất bình cho ai đó.

Nếu như có thể có một lý do nào khả dĩ biện minh được thì có lẽ tôi cũng chẳng có đến cả niềm vui sách vở. Không chỉ là niềm vui, mà còn là một cứu cánh nữa, tôi âm thầm bấu víu vào nó, trong âm thầm khích lệ của bố tôi. Trong lớp cũng chẳng có ai muốn chơi với tôi, thậm chí ngồi cùng bàn cũng không thể, vì thế mà cái bàn cuối lớp, nghiễm nhiên dành cho mỗi một người. Thế giới sách vở là mối bận tâm duy nhất của tôi, tôi dành hết cả những thời gian, tâm sức mà mình có thể cho nó. Điểm số của tôi đã leo dần lên vị trí cao nhất lớp, nhưng điều này chỉ đem đến cho tôi những đố kỵ, ghen ghét. Không sao, tôi đã quá quen, và đã hiểu được những gì là cần thiết cho mình . Những tấm bằng khen, những gói phần thưởng là niềm vui của cả bố tôi, một chầu kem, một chén chè, một món ăn ngon ở một cửa hàng nào đó là tình yêu của bố dành cho tôi. Chỉ thế cũng là quá dủ cho nguồn động viên tinh thần, để khi đặt chân về tới nhà thì những niềm vui ấy lại được cất kín vào ngăn cặp, lại lầm lụi với bao công việc đang chờ.

Con người ta sinh ra là đã có sẵn một lập trình, một quy luật bất biến của thời gian, buồn vui, hay dở, đẹp xấu gì cũng phải tuân thủ theo sự chuyển động của chiếc kim đồng hồ. Tôi cũng như bao nhiêu người con gái khác, đến tuổi, đến thì cũng phát triển tâm sinh lý tự nhiên. Cũng ươm mầm bao ước vọng, cũng mỏi mong chuyện sớm chiều, cũng dạt dào cảm xúc. Tình cảm luôn là một nguồn lực dồi dào cho cuộc sống, nhất là tình cảm lứa đôi. Nó chi phối và tác động rất cụ thể đến mọi ngóc ngách của tư tưởng và hành động của con người. Người ta sẽ thấy yêu đời hơn, phấn chấn hơn, sống tốt hơn khi được sự đắp bồi trọn vẹn của nó. Ngược lại, sẽ dẫn con người ta đến sự đau buồn, tủi hổ, chán nản, bế tắc, tuyệt vọng. Tôi bị sinh ra trong một hình thể bất đắc, nhưng tâm hồn, tình cảm, mỹ cảm của tôi lại không phụ thuộc vào nó.

Con người không hề sai, và cũng không hề vô lý khi biết yêu và tôn vinh cái đẹp. Nếu không thế thì cuộc đời này sẽ hoang tàn, trơ trụi đến đâu. Vì thế, tôi đã quên mất mình khi hướng về một hình ảnh đẹp, một hình ảnh rất cụ thể, rất sinh động, rất hiện hữu bên tôi hàng ngày, vì hình ảnh ấy có chung với tôi một mái trường, chỉ cách mấy bức tường, thế nhưng lại quá xa xôi, xa đến hàng vạn dặm, xa đến ngút ngàn mưa nắng, thậm chí còn tỏ vẻ khó chịu, như bị xúc phạm và xấu hổ khi biết ánh mắt đầy yêu thương của tôi gửi đến. Tâm trạng không tốt, đương nhiên sinh thái độ không vui. Từ né tránh đến hằn học, từ lạnh nhạt đến ghê tởm, nhìn thấy tôi cứ như nhìn thấy một lọai khuẩn trùng truyền nhiễm tệ hại nào đấy. Những tiếng cười chế giễu, mỉa mai, châm chọc nổi lên quanh tôi. Tuy tôi đã quen với những đối xử khác biệt, nhưng trong trường hợp này thì sự tổn thương lên đến đỉnh điểm. Hơn lúc nào hết tôi thực sự đau đớn với nỗi bất hạnh của bản thân mình.

Một chiều, cả nhà đi vắng, một mình tôi trước một tấm gương lớn, tấm gương phản chiếu trung thực đến nỗi đưa tôi đến một quyết định. Thực ra, ý định đã từng manh nha trong tôi, nhưng nó vẫn chưa đủ cơ sở để dẫn đến hành động. Cú sốc tình cảm đầu đời đã trở thành một cú đẩy mạnh tay. Thế nhưng vận mạng tôi vẫn chưa cho phép tôi rời bỏ nó. Tỉnh dậy trong bệnh viện với gương mặt đầy lo âu và thương cảm của bố tôi, tôi hối hận vô vàn, khóc nức nở trong lòng bố. Bố ôm chặt tôi, vỗ về tôi, giọng nói êm đềm, nhẹ nhàng, thân thương:

– Con gái của bố. Bố biết con buồn và khổ tâm thế nào khi phải chịu sự bất công của tạo hóa và xã hội. Nhưng chạy trốn khỏi cuộc đời như thế này thì thật là hèn nhát. Ông trời luôn có một lý do để thảy xuống cõi nhân gian này một sinh linh, và con người không có quyền chối bỏ lý do đó. Con yêu, có thể trước mắt con đang là một đám mây mù tăm tối, nhưng con hãy cố xông vào nó mà tìm ra một điểm sáng hãy dũng cảm chặt cây phát cỏ để tìm lấy lối cho mình. Không phải ai sinh ra cũng có thể được hưởng sự ưu đãi, con dù xấu xí ngọai hình, nhưng con có một tâm hồn đẹp đẽ, con hãy tin rằng trong cõi đời hỗn tạp này, sẽ có một cái gì đó dành cho con thực sự giá trị, thực sự xứng đáng. Vấn đề là không phải con ngồi chờ nó đến, mà con phải đi tìm, phải đi cho trọn một chữ “ NGƯỜI “ con ạ. Con hiểu không?

Con hiểu. Con đã rất hiểu rồi bố ạ. Con càng hiểu hơn khi bước vào sự chín chắn của tuổi trưởng thành. Mẹ con có thể không thương yêu con. Chị em con có thể không thích con. Bạn bè con có thể xa lánh con, người con yêu có thể không chấp nhận con, vì con có thể là sự tổn thương cho niềm kiêu hãnh nào đó, là một vết đau cho sự ám ảnh mơ hồ nào đó, không ai có lỗi khi khước từ cái xấu. Cuộc đời luôn hướng đến sự hoàn mỹ, con người hòan tòan tự do trong tình cảm của mình, thứ tình cảm thật tự nhiên giữa bao lung linh, lấp lánh của cuộc đời. Mọi xử sự có thể là quá đáng, nhưng thật sự cần thiết, cho con và cho cả mọi người. Bởi không thế, con sẽ chìm đắm trong mê muội, trong ảo tưởng, trong một thế giới không phải là của mình Như thế thì sẽ tệ hại biết bao, vì không những con khổ sở cái thân con, mà còn gây bao phiền tóai cho nhiều người nữa. Bố nói đúng, tất cả có thể khước từ con, nhưng con thì không thể khước từ chính mình. Cho dù, cách lý giải bằng hai chữ “Ông trời”chỉ mang tính trừu tượng, nhưng đã sinh ra trong một phận người, thì hãy đi cho hết con đường của nó, dù con đường ấy có gập ghềnh, khúc khỷu đến thế nào.

Không thay đổi được mọi người thì phải tự thay đổi mình. Nều không tìm cho mình một con đường khác, một cách thức khác, thì sẽ không có gì bảo đảm rằng tôi sẽ không làm điều cùng quẫn lần thứ hai. Âm thầm vạch ra cho mình một kế họach, âm thầm một sự chuẩn bị, để rồi một đêm, sau khi để lại cho bố mẹ một lời tạ tội, tôi lặng lẽ rời khỏi nhà khi mọi người đang say giấc. Tôi ngoan ngõan theo bước chân định mệnh khi bước đại lên một chuyến xe khách ngọai tỉnh.

Chuyến xe đã đem tôi đến một nơi cách xa hơn ngàn cây số. Một khỏang cách đủ để an tòan thóat khỏi cuộc truy tìm, nếu có. Thật lạ, đứng ở một nơi hòan tòan xa lạ, chung quanh không có lấy một bóng người quen, người thân, tôi lại có cảm giác thật nhẹ nhõm, cảm giác như được thóat khỏi một sợi dây thừng đã siết chặt tôi trong suốt bao nhiêu năm, thóat khỏi sự khống chế, lệ thuộc, đồng thời mang đến cho tôi chút gì mới mẻ, cả một chút hy vọng, đương nhiên rồ .

Vấn đề đầu tiên phải nghĩ đến và bắt tay ngay vào là tìm một việc làm, cũng là kế sinh nhai cho những tháng ngày sắp tới, khi chút lưng vốn ít ỏi của tôi chỉ có thể kiệm tặn trong một thời gian ngắn. Đây là một sự khó khăn và cũng đầy gian truân đầu tiên mà tôi phải đối mặt. Liên tục những cái lắc đầu, cho dù là với những lọai hình công việc thấp kém nhất là làm người giúp việc gia đình, hoặc thu rửa chén dĩa trong một quán ăn. Nguyên nhân thì đã rõ, cùng với những bước chân rã rời sau mỗi ngày và ổ bánh mì không bên ly nước lọc, là cảm giác tận cùng thấm thía nỗi bất hạnh của mình, nhưng tôi vẫn cố, vẫn tiếp tục hy vọng.

Cho đến một ngày, lưng túi hết nhẵn, và chủ trọ cũng không còn đủ kiên nhẫn thì tôi ra đường với một bộ quần áo trên người. Màn đêm buông xuống , tôi vẫn thẫn thờ trên hè phố nườm nượp người xe qua lại dưới những ánh đèn. Tôi thầm kêu lên “Bố ơi ! Liệu con có còn đủ sức để tìm cho minh được một cái gì không ? Khi cuộc đời này cứ mãi khước từ con. Con sẽ phải làm sao đây ? Sẽ tồn tại thế nào đây ? Khi trước mắt con vẫn chỉ là một tấm màn đen u ám, con đã cố để không tuyệt vọng, đã cố để không phụ tình thương và lời răn dạy của bố, nhưng trong lúc này, con không còn chút gì để bám víu. Đêm nay con là một kẻ vất vưởng bị đời bỏ quên, không có nơi đến, không có chốn về, liệu con có còn ngày gặp bố nữa không hở bố ơi ? “ Tâm trạng đầy tuyệt vọng, tủi thân và đau đớn, tôi bỗng muốn lao mình ra giữa đường trước một cái xe nào đó, thế là xong, những người xa lạ này chẳng biết tôi là ai, lòng nhân đạo của họ đủ cho tôi một nấm đất hoang lạnh đâu đó. Tôi sẽ tan vào cát bụi, sẽ hư vô không còn biết đau thương là gì. Có lẽ đó là cách tốt nhất. Nước mắt tôi cứ trào ra không ngớt. Ông trời ơi ! Sao ông lại muốn có mặt tôi trên cõi đời này chứ, một nơi không hề muốn tiếp nhận tôi, ông muốn thử nghiệm điều gì đây ? Hay kiếp trước tôi đã phạm phải quá nhiều tội lỗi, để kiếp này phải chịu sự trừng phạt ? Tôi vốn không tin vào chuyện có kiếp trước kiếp sau của người đời, chẳng qua đó chỉ là một cách lý giải cho một sự việc nào đó mà người ta không thể tìm ra những lý lẽ thuyết phục nhất đó thôi. Tôi đã cố thực hiện câu “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” hoặc “gương mặt đẹp chỉ là một thời đọan, tâm hồn đẹp mới là mãi mãi” vv…Đại lọai là những thể nghiệm của sự mất này thì lại được kia. Nhưng khốn nỗi, người đời đâu có cho tôi cơ hội, họ chỉ nhìn thấy ngay cái xấu trước mắt, đã xua đuổi tôi đi rồi, làm sao họ đủ thời gian để tôi chứng minh rằng, tôi tuy xấu xí con người, nhưng tôi có một nhân cách hòan chỉnh. Tôi luôn sống vì người khác, tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện hại ai, cũng không bao giờ mưu lợi bất chính của bất kỳ ai, không điêu ngoa, không giả trá, không lọc lừa, không đen bạc. Nhưng không một ai nhìn thấy những điều đó cả, trong khi họ phải mất rất nhiều thứ đáng tiếc cho một gương mặt đẹp nào đó. Còn tôi, chẳng may trong một bộ dạng khó coi , thì coi như vứt đi tất cả. Tôi không có quyền óan trách cuộc đời, cũng chẳng óan trách số mệnh, tôi mặc nhận tất cả những gì thuộc về tôi, nhưng xin hãy cho tôi một con đường sống chứ. Cho dù ai rồi cũng đến lúc phải chết, nhưng ít ra không phải là cái chết tự chọn, vì nếu thế thì bố tôi sẽ đau lòng lắm lắm.

Bất chợt một tiếng thét dứt tôi ra khỏi tâm trạng, một chị công nhân vệ sinh đường phố ngã lăn ra đường khi một chiếc xe máy thản nhiên rú ga vọt vào đám đông mất hút. Tôi chạy vội ra đỡ chị dậy. Cũng may là chị không bị thương tích gì nặng ngòai một mảng da trầy trụa và tay áo rách bươm. Tôi lấy chai nước chị đeo bên thành xe, đổ ra rửa sơ vết thương cho chị. Những lời thăm hỏi, và sự trợ giúp của tôi khiến chị tỏ ra rất thân tình, cởi mở. Một phần có lẽ trong ánh sáng nhập nhọang, chị không nhìn rõ mặt tôi, nhưng dẫu sao lòng tôi đã lại dậy lên một niềm vui. Thấy chị nhăn mặt vì đau khi cầm cái chổi để tiếp tục công việc của mình, tôi đề nghị được làm hộ chị. Chị nhìn tôi rất ngạc nhiên, nhưng cái gật đầu của tôi đã khiến chị vừa cảm ơn vừa tháo cái khẩu trang đưa cho tôi đeo. Miệng đeo khẩu trang, tay cầm cái chổi, tôi một thóang sững người “Nó đây rồi”. Việc đời vốn thế , khi ta cố công cố sức đi tìm thì chẳng thấy, rồi bỗng nhiên nó xuất hiện và cứ như ấn vào tay ta vậy. Kể ra cũng hơi một chút cay đắng, nhưng tôi nhận ngay ra ý nghĩ sai lầm của mình. “Không có công việc xấu, chỉ có hành vi tồi”.

Đi vào công việc này ít lâu, tôi ngộ ra vẻ đẹp tiềm ẩn trong lọai hình công việc mà phần lớn người đời chê khinh này. Mỗi khi nhìn đường phố sạch bong, sáng sủa dưới những nhát chổi của mình, tôi nghe lâng lâng một niềm cảm xúc, ngầm tự hào là mình cũng đã góp vào cuộc sống chung này một chút gì đẹp đẽ. Mặc dù hàng ngày, hàng vạn hàng vạn người đi qua, chẳng ai bận tâm chú ý đến, có chăng là họ chỉ tỏ ra khó chịu trước một đống rác bẩn chưa kịp dọn đi, gây trở ngại cho giao thông và nhăn mũi vì thứ mùi khó chịu.

Công việc đem lại cho tôi một đời sống tương đối ổn, mức lương tương đối cùng tiền phụ cấp và bồi dưỡng độc hại cũng tạm gọi là dư dả với tôi. Sau mấy năm dành dụm, tôi mua được một nếp nhà, chưa đầy 10m vuông và lụp xụp tôn ván thôi, nhưng tôi sung sướng lắm, vì nó là của mình, do chính tay mình làm ra, là một khỏang tự do riêng biệt, không phải e dè, ngần ngại, không phải o ép, bức bối như khi đi ở nhà thuê nữa. Những gì thuộc về mình, thì có nhỏ bé, xấu xí đến thế nào thì cũng thực sự là giá trị đối với mình. Tôi nghiệm ra thế, lòng tin lại được tăng thêm nhờ sự kiện này, một cái gì đó manh nha, mơ hồ thôi, tôi không cảm nhận rõ rệt được, nhưng hình như có cái gì đó đang mở ra với tôi.

Lúc rảnh rỗi, tôi thường đọc sách xem báo, một thú vui không thay đổi từ ngày còn đi học. Đôi khi buồn buồn, tôi nguệch ngọac vài nét vẽ, những nét vẽ vô tình đầy ngẫu hứng. Bỗng một ngày, tôi chợt nhận ra, hình như mình có khả năng vẽ. Phát hiện này khiến tôi rất vui. Bắt đầu là tranh minh họa gửi cho các báo, những phản hồi tích cực dã tăng thêm niềm phấn khích và sự say mê trong tôi. Dần dần là những bức tranh . “Tác phẩm là sự gửi gắm khát vọng của người nghệ sĩ” đúng vậy, nỗi khát khao lớn nhất của tôi là được trở thành một cô gái đẹp, điều mà không bao giờ có thể thành hiện thực. Nên tôi vẽ nỗi khao khát của mình, những cô gái trong tranh của tôi rất đẹp, chí ít là với cảm nhận của tôi. Họ xuất hiện trong mọi thứ trang phục, sắc tộc, kiểu dáng. Đánh bạo thử dư luận xã hội, tôi mang một ít gửi bán ở một cửa hàng mỹ nghệ, trong tư cách là người giúp việc cho tác giả. Những bức tranh đã mang đến cơ hội cho tôi.

Chủ cửa hàng chuyển thái độ thờ ơ miễn cưỡng sang hối thúc đón đợi rất nhanh. Có những lúc tôi thẫn thờ, mất cả cảm giác vì không tin sự thật đang đến với mình. Chưa thể gọi là thành công, nhưng đã có thể cho là một chút kết quả. Phải chăng cái lý do của ông trời là đây ? Tôi không muốn biện giải theo cách ấy, đó chỉ là một cái phao cần thiết trong lúc con người chênh chao mà thôi. Chỉ biết, tôi cũng đôi chút hài lòng với những gì mình đã đạt được.

Thế rồi xuất hiện những bài báo xôn xao tên tuổi của một họa sĩ. Căn cứ vào bút hiệu và tính đặc trưng của những bức tranh là những cô gái, người ta cho rằng họa sĩ phải là một nam nhân. Tôi bật cười khi đọc được những lời bình luận ấy. Cũng tốt thôi, tôi chẳng cần người ta phải biết đến tôi, vì sẽ có thể làm mất đi chút cảm tình mến mộ ấy, tôi chỉ cần người ta chấp nhận tác phẩm của tôi, thế cũng là quá đủ cho một niềm mong ước rồi.

Tôi chợt nghĩ nếu bố tôi biết được bây giờ tôi đang sống thế nào, chắc ông vui lắm. Trong dạt dào cảm xúc, tôi bật khóc khi thốt tiếng gọi “Bố ơi !” Đã bấy nhiêu năm rồi, chắc bố vẫn luôn khắc khỏai về con, và hẳn bố cũng tin rằng con đã tìm được một lối đi thích hợp cho mình, phải không bố ? Con sẽ về thăm bố, con sẽ về thăm cả nhà, nhưng chưa phải lúc này, bố ạ. Bố hãy cho con thêm ít thời gian nữa bố nhé. Tôi hình dung đến một cuộc diện, không biết tất cả sẽ như thế nào sau một thời gian cách xa lâu thế. Có lẽ mọi sự cũng đã khác đi, bởi cuộc sống luôn là những chuyển dịch không ngừng, thời gian chuyển dịch, hòan cảnh chuyển dịch, thì tâm tư con người cũng vô hình chung mà chuyển dịch theo.

Tôi giận đến run người khi người chủ cửa hàng mỹ nghệ gọi điện bảo tác giả ra gấp vì có sự kiện cáo bản quyền, một số tranh của tôi bị cho là sao chép. Hừ, ai mà ngang ngược thế, cho dù ý tưởng có trùng nhau thì cách thể hiện cũng khác nhau chứ. Xưa nay tôi chết thì chịu chứ không thèm làm cái trò đốn mạt ấy đâu. Trong trạng thái phừng phừng lửa giận, tôi đi ngay không kịp chuẩn bị gì thêm. Trong trí óc chỉ chăm chăm những lập luận để bảo vệ danh dự mình. Đến cửa hàng, thì người chủ đã đợi sẵn, anh ta chỉ vào cái xe con đang đậu, bảo tôi “Chị lên xe đi, đang ầm ĩ ngòai Nhà văn hóa đấy”. “Sao lại ở Nhà văn hóa ?” Câu trả lời là cái đẩy để tôi tọt vào trong xe nhanh hơn, và anh ta thì nhanh nhẹn lên cái ghế bên cạnh tài xế ngồi. Dọc đường tôi hỏi han anh ta vài câu, thì chỉ nhận được câu trả lời lấp lửng “Chị cứ ra đấy rồi sẽ biết”. Tôi cũng không hỏi gì thêm, chỉ mong cho mau đến nơi.

Chiếc xe lướt êm vào trong sân rồi dừng lại trước thềm nhà. Bên trong đúng là có những tiếng nói lao xao, thế này thì đúng là có chuyện thật rồi. Tôi mở cửa xe, đi nhanh lên những bậc thềm. Bỗng tôi đứng sững, trước mắt tôi là những bức tranh của tôi treo gần kín hết bốn bức tường. À, thì ra có người đem tranh của tôi ra triển lãm nhưng lại nhận là tranh của họ chứ gì. Tôi hướng về phía bục phát biểu, thì chợt nghe :

– Xin trân trọng giới thiệu cùng quý quan khách : nữ họa sĩ Ai Nhân đang hiện diện trước mắt quý vị đây ạ.

Tôi hốt hỏang khi những ống kính phóng viên chĩa vào, những ánh đèn flat nháy liên tục. Phản xạ tự nhiên tôi vụt ôm mặt quay người bỏ chạy. Bất ngờ tôi va phải một người, không phải là một cái va bình thường, mà gần như tôi ụp hẳn vào ngực người ấy, một vòng tay quành ngang người tôi, tôi hốt hỏang xô ra và ngước lên :

– Bố !

Một lần nữa tôi đứng chết sững, bất ngờ đến đứng tim, nghẹn cứng cổ. Bố tôi ôm lấy tôi, vỗ nhẹ vào lưng mấy cái rồi né người qua một bên :

– Con xem, ai kia ?
– Mẹ !

Mẹ tôi trong chiếc áo dài nhung, dang rộng đôi tay, tôi vô thức ào vào vòng tay mẹ, bàng hòang như đang một giấc mơ. Mẹ tôi nghèn nghẹn :

– Con ! Con gái của mẹ.

Tiếng gọi thân thương cùng đôi tay ôm chặt lấy tôi, tôi bật khóc, khóc như mưa như gió, khóc như chưa bao giờ khóc. Mà cũng đã lâu lắm rồi tôi mới lại khóc. Mỗi lúc có điều gì thương tâm, tôi lại tự nhắc nhở mình : Không được khóc, khóc chẳng giải quyết được gì, chỉ làm con người ta thêm hèn yếu đi thôi. Vậy mà bây giờ tôi đang khóc, nhưng không phải là những giọt nước mắt khổ đau. Mãi một lúc sau cả hai mẹ con mới trấn tĩnh lại được, nhiều người đang đứng quanh chúng tôi, tôi nhìn thấy cả hai chị tôi. Ba chị em ôm chầm lấy nhau. Một cuộc đòan viên mà tôi không bao giờ tưởng tượng ra được. Tôi nghe người chủ cửa hàng đang nói :

– Thực ra tôi biết chính chị ấy là tác giả lâu rồi, đến lúc bác tìm đến hỏi thì lại càng chắc hơn.

Tôi đưa đôi mắt đỏ mọng nhìn bố trong cái nhìn đầy thắc mắc. Bố tôi cười cầm lấy tay tôi và nói :

– Bố tự hào về con, con gái ạ.

Chúng tôi phải tạm rời niềm vui đòan tụ, vì những phóng viên đang chờ đợi tôi. Tôi phải trả lời họ một chút về quá trình. Sau đó, bố tôi gọi điện đến một nhà hàng, đặt một số món ăn và nói địa chỉ để họ mang đến. Tôi kinh ngạc vô cùng khi bố đọc đúng địa chỉ nhà tôi. Ngôi nhà lụp xụp tôn ván khi xưa đã kịp khang trang tươm tất trong năm trước. Hóa ra bố đã biết khá nhiều về tôi, nhưng từ bao giờ ? Sao đến bây giờ mới… ? Bố tôi vẫn mỉm cười bí ẩn trước ánh nhìn của tôi. Nhưng ông chưa có thời gian để giải đáp cho tôi, vì mẹ tôi và hai chị tôi đang thay nhau hỏi chuyện suốt dọc đường về. Đến nhà, bố tôi bảo :

– Vợ chồng Khánh nó đến sau, bố chỉ chỗ cho nó rồi.

Khánh là em gái tôi, thì ra đã có chồng, ừ mà cũng bao năm rồi còn gì. Nhưng con số thời gian lúc này đã trở nên vô nghĩa, khi cảnh cuộc đời người chỉ như hôm qua và hôm nay. Bây giờ thì tôi mới rõ ngọn ngành. Đúng là khi tôi mới đi khỏi nhà thì chẳng ai đóan được là tôi sẽ đi đâu cả. Cũng đi tìm hỏi một số nơi nhưng không có kết quả gì. Cả một thời gian dài, bố khắc khỏai về tôi. Mẹ tôi và các chị em tôi cũng trăn trở, lo lắng. Cuối cùng thì mọi người chỉ biết cầu mong cho tôi gặp được những điều may mắn.

Tuy không có chút tin tức nào về tôi, nhưng bố tôi vẫn tin rằng tôi sẽ đứng vững trước những thử thách của cuộc đời, và ông cũng tin sẽ có một ngày gặp lại. Bố tôi cũng là một người thích xem tranh, khi dòng tranh của tôi xuất hiện, những bức tranh mang dáng nét mẹ tôi và các chị em tôi, thì ông linh cảm tác giả chính là tôi. Thế là ông âm thầm cất công tìm hiểu, cuối cùng thì ông đã lần ra chỗ tôi ở, nhưng thấy chưa phải là lúc để đưa tôi về lại gia đình. Ông yên tâm theo dõi cuộc sống của tôi, nhưng vẫn không cho cả nhà biết. Khi chọn được thời điểm thích hợp, ông đã bắt tay vào một việc, cũng là dịp tốt nhất cho gia đình vui niềm vui sum họp. Tôi chợt hòai nghi một điều, nhưng bố tôi hiểu ngay, ông khẽ lắc đầu :

– Không đâu, bố không mua tranh của con, trong số tranh triển lãm ấy có rất nhiều bức bố phải tìm mượn của người mua đấy. Thành công của con là có thật, bố chỉ làm giúp con cái điều mà con không dám làm thôi

Tôi ngượng ngùng, đúng là chẳng bao giờ tôi có ý định chường mặt ra công chúng cả, tôi sẽ chỉ mãi âm thầm với những gì mình có thể thôi. Bây giờ thì khắp nơi đã thấy mặt tôi rồi, bỗng nhiên tôi như cởi thóat được khỏi mình một sự gông xiềng nào đó. Nỗi tự ti trong tôi đã tan biến, tôi cảm giác từ mai tôi bước đi bằng những bước chân đĩnh đạc, đàng hòang, cho dù đúng là tôi vẫn xấu thế thôi, nhưng tôi đã sống được đúng nghĩa một con người, thì việc gì tôi phải xấu hổ chứ. Tôi nhìn bố bằng tia mắt biết ơn. Bố ơi ! Bô có biết rằng chính bố đã cho con một điều quý giá như thế nào không ? Bố mẹ không những sinh ra thân xác con, mà còn sinh ra cho con cả một chữ NGƯỜI đích thực nữa. Tôi còn đang ngồn ngộn cảm xúc trong mình, thì ngòai cửa nhân viên nhà hàng đưa thức ăn đến. Chúng tôi sắp dọn ra vừa xong thì có tiếng gọi :

– Họa sĩ Ai Nhân ơi !
– Vợ chồng con Khánh đến rồi đấy.

Tôi bước vội ra cửa, lại thêm một lần nữa sững sờ, lần này không chỉ có tôi mà còn một người nữa. Sao lại có sự ngẫu nhiên đến khó tin vậy chứ ? Không lẽ trái đất này quá chật vậy sao ? Em rể tôi, cũng chính là nỗi đau đầu đời của tôi ngày nào Em gái tôi vui mừng ôm lấy tôi nên không nhận ra thái độ của hai người. Nhưng tôi định thần lại nhanh, vừa ôm em gái vừa gật đầu cười nói :

– Mời hai em vào nhà.

Cậu em rể cũng sực tỉnh, mỉm cười rồi xách cái va li theo vào. Khi cả nhà đã ngồi vào bàn, bố tôi cười :

– Sâm banh chứ hả ?

Những tiếng vỗ tay, những tiếng cười hoan hỉ ran theo tiếng bọt phụt tung lên từ chai rượu. Tôi cầm ly giơ lên cụng mà nghe mắt mình nóng ran, giàn giụa. Khổ, bỗng nhiên mà sinh ra cái chứng hay khóc thế không biết.

Đàm Lan

Thông báo

Vào ngày cuối cùng của đời mình, thiền sư Tanzan viết 60 bưu thiếp, nhờ một người trợ lý gởi đi. Rồi thiền sư qua đời.

Các tờ bưu thiếp viết:

Tôi đang rời xa thế giới này.
Đây là thông báo cuối cùng của tôi.

    Tanzan
    27 tháng 7 năm 1892

Bình:

• Theo truyền thống Phật gia, con người có thể chủ động về sự chết của mình. Chọn ngày giờ đi và cách đi. Hai cách thường dùng nhất là thiền định nhịn ăn, và tự thiêu… và theo truyền thuyết có thể có những cách ít người biết được.

Chủ động về cái chết của chính mình được xem như là một sự kiện lớn đánh dấu tự do của con người. Ta không chủ động được sanh, nhưng ít ra ta cũng chủ động tử.

Trong các truyền thống khác, như Thiên chúa giáo chẳng hạn, con người không có quyền tự kết liễu đời mình—sinh và tử là quyền của thượng đế.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

Announcement

Tanzan wrote sixty postal cards on the last day of his life, and asked an attendant to mail them. Then he passed away.

The cards read:

I am departing from this world.
This is my last announcement.

    Tanzan
    July 27, 1892

Phúc cho người nghèo khó trong tâm linh…

Chào các bạn,

Người thấy mình nghèo khó trong tâm linh (poor in spirit) là người thấy mình thiếu thốn và yếu đuối về tinh thần, thấy mình không đứng vững trước khó khăn thử thách cám dỗ, thấy mình không hoàn thiện. Đây là một thái độ khác với thái độ của những người tự xem là mình đạo đức (self righteous), tự đầy đủ (self sufficient), và không cần ai giúp đở.

Nghèo khó trong tâm linh là khiêm tốn và nhìn nhận yếu kém của mình. Câu mở đầu của Bài Giảng Trên Đồi nổi tiếng của Chúa Giêsu là “Phúc cho người nghèo khó trong tâm linh, vì Nước Thiên Đàng là của họ.”

Nhiều người thường nghĩ Niết Bàn hay Thiên Đàng là một nơi đâu đó rất sung sướng, ta đi thang máy đến :-). Nhưng đương nhiên là chúng ta đều có thể thấy được Niết Bàn hay Thiên Đàng ở trong tâm ta—tâm an lạc thường hằng.

Muốn có được Thiên Đàng, muốn có tâm an lạc, ta phải “nghèo khó trong tâm linh”, tức là nhìn nhận cái tôi yếu đuối, dễ trượt chân, dễ ngã, dễ sai của mình… Khi chúng ta đủ khiêm tốn để nhận thấy điều đó thì “Nước Thiên Đàng là của ta”—đã đến Thiên Đàng chưa thì chưa biết, nhưng chắc chắn là đã sở hữu được Thiên Đàng. Và đương nhiên là khi ta đã thấy được ta nghèo khó trong tâm linh, ta sẽ hướng lòng đến Thượng đế xin sức mạnh tâm linh từ Thượng đế, nguồn lực vô tận.

Điều này rất giống với câu mở đầu Bát Nhã Tâm Kinh của Phật gia: Khi Bồ tát Quán-tự-tại thấy được “ngũ uẩn”, tức là “tôi”, là Không, ngài liền vượt mọi khổ nạn. Khi “cái tôi”, “cái ngã”, tiêu tan, con sóng nhỏ “tôi” trở về với đại dương Sự Thật, và sức mạnh của con sóng nhảy nhót phù du giờ đây là sức mạnh của cả đại dương tĩnh lặng.

Tất cả mọi truyền thống tâm linh trên thế giới đều đặt tất cả tập trung vào việc giảm cái tôi, xóa bỏ cái tôi, và xem đó là điều kiện cực kỳ chính yếu để có được hạnh phúc an lạc trong tâm.

Đằng khác, cả một đời ta, ta đã được giáo dục và đã cố gắng từng phút từng giờ để tăng cái tôi của mình lên: học cố được hạng nhất, thi cố vào trường nổi tiếng, cố giật giải này giải kia thường xuyên, giải càng lớn càng tốt, có báo chí nhắc tên càng nhiều càng tốt, càng nổi tiếng càng làm cho bố mẹ nở mày nở mặt, họ hàng thơm lây, bằng cấp càng cao càng tốt, nhà càng to xe càng xịn càng tốt, sống là phải có danh gì vói núi sông…

Chúng ta lớn lên với những khái niệm đó cho nên chúng ta quen cạnh tranh, tranh giành, ganh tị, đố kỵ, ghen ghét…

Đúng là con người không sinh ra như thế–nhân chi sơ tính bản thiện– nhưng chúng ta được giáo dục cả đời để trở thành như thế…

Hèn chi mà Chúa Giêsu nói: Muốn vào nước Thiên Đàng thì phải như trẻ em. Tức là, phải “xóa bỏ” tất cả những gì mình đã học được mấy mươi năm trong khi trở thành người lớn, để trở lại quả tim giản đơn và tinh tuyền lúc mới sinh ra. Và bước đầu tiên của tiến trình “trở lại tâm thơ ấu” đó là phải nhận ra rằng mình “nghèo khó trong tâm linh.”

Đây cũng là tiến trình đi ngược về nguyên thủy mà nhà Phật gọi là “vô chấp”, xả bỏ tất cả các ‎thứ và các ý niệm ta đã giành giật và ôm chặt cả đời, để trở về bản tính tinh tuyền nguyên thủy.

Thật là thú vị! Các vị thầy lớn của thế giới về những vấn đề sâu thẳm của quả tim con người, ở những thời đại khác nhau, tại những vùng khác nhau trên thế giới, đều đồng ‎ý về điều kiện căn bản nhất để mang lại an lạc cho quả tim con người: ‎ Khiêm tốn. Dẹp bỏ cái tôi.

Và cũng rất thú vị là mọi nền giáo dục của thế giới đều đi ngược lại các vị thầy lớn và dạy chúng ta xây dựng cái tôi vĩ đại!

Có lẽ là chỉ sau khi đã tốn cả đời xây dựng cái tôi cho lớn, chúng ta mới thực sự trải nghiệm rằng cái tôi không mang lại an lạc, và cái tôi càng lớn ta càng đau khổ. Lúc hiểu được như vậy, ta mới hiểu được tại sao phải xóa bỏ cái tôi. Cũng như tất cả mọi loại nghệ thuật ở đời—vẽ, nhạc, viết, võ…–lúc mới học thầy dạy đủ mọi qui luật phải tuân theo từ tí, đến lúc bắt đầu trở thành sư phụ mới được thầy dạy thêm: Bỏ hết tất cả qui luật đã học đi, cứ tự nhiên mà viết, mà vẽ, mà hát…

Muốn vào Nước Thiên Đàng thì phải như trẻ em.

Phúc cho người nghèo khó trong tâm linh, vì Nước Thiên Đàng là của họ.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thứ năm , 17 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

Hãy là người phụ nữ như thế, Văn Hóa, Video, Trà Đàm, chị Hoàng Khánh Hòa.

Hi vọng, Danh Ngôn, song ngữ, chị Dạ Uyên.

Quá khứ và hiện tại , Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Văn Du.

Đi chậm, Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Lê Túy-Phượng.

Phan Rang màu trắng , Thơ, anh Trần Can.

Thả lỏng , Thơ, chị Hoàng Thiên Nga.

Lời nguyện cho trẻ em, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển.

Không có từ tâm, Trà Đàm, Thiền, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.

Lệ thuộc hỗ tương, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Thông báo

Dự án Website cho người khiếm thị
tamhonvietnam.net

From: Tam hon Viet Nam
Date: 2009/12/14
Subject: Thu moi hop tac voi Tam Hon Viet Nam

Gửi các thủ lĩnh tình nguyện cùng những trái tim thiện nguyện.

Tamhonvietnam.net, là một website được phát triển bởi sự kết hợp của các giảng viên và SV trường ĐH Bách Khoa Hà Nội, trung tâm Tia Sáng, nhóm niềm Tin, và cộng đồng những người mong muốn chia sẻ và sử dụng thông tin theo chuẩn audio và daisy book.

Hiện chúng tôi đang trong quá trình triển khai ban đầu và còn khá thiếu thốn nhân lực cho các hoạt động kỹ thuật viên (sử lý kết quả thu âm), những giọng đọc chất lượng, và các tình nguyện viên hỗ trợ dự án trong các mảng công việc cụ thể khác.

Chúng tôi gửi thư này với mong muốn nhận được sự hợp tác, và đồng hành của các tổ chức, các clb tình nguyện trên thành phố Hà Nội, và toàn quốc. Để chúng ta cùng xây dựng và hoàn thiện Tamhonvietnam.net trở nên một mạng xã hội hỗ trợ thông tin và tri thức cho người khiếm thị và cộng đồng.

Chúng tôi xin chuyển tới các bạn thư ngỏ, form đăng ký tình nguyện viên và toàn bộ nội dung dự án của chúng tôi. Như một lời mời trân trọng, một mong muốn hợp tác bền vững tới các bạn.

Rất mong những phản hồi tích cực từ các bạn

Trân trọng:
Ban quản lý dự án.
tamhonvietnamdotnet@gmail.com
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Ben Bernanke – nhân vật của năm 2009 – Vượt qua các ứng viên nặng ký như Tổng thống Mỹ Barack Obama, VĐV chạy nhanh nhất hành tinh Usain Bolt, giám đốc điều hành Apple Steve Jobs…, Chủ tịch Cục Dự trữ liên bang Mỹ Ben Bernanke đã được tạp chí Time chọn là “Nhân vật của năm 2009”.

Cựu thủ lĩnh Khmer Đỏ bị buộc tội diệt chủng – Tòa án tội ác chiến tranh của Campuchia được LHQ bảo trợ đã lần đầu tiên buộc tội diệt chủng đối với hai cựu thủ lĩnh của Khmer Đỏ, phát ngôn viên tòa án Lars Olsen cho biết hôm qua.

Ông Obama gửi thư cho lãnh đạo Triều Tiên – Tổng thống Mỹ Barack Obama đã viết thư riêng cho Chủ tịch CHDCND Triều Tiên Kim Jong-il nhằm thuyết phục Bình Nhưỡng trở lại bàn đàm phán 6 bên về giải trừ hạt nhân.

Hạ viện Mỹ thông qua lệnh cấm vận Iran – Với 412 phiếu thuận và chỉ 12 phiếu chống, Hạ viện Mỹ hôm 15.12 đã thông qua một dự luật với các điều khoản cấm vận mới đối với Iran giữa lúc Tehran không ngừng mở rộng chương trình hạt nhân của mình.

Thu hồi 800.000 liều văcxin phòng cúm A/H1N1 – Hôm qua 15-12, các quan chức bộ y tế Mỹ cho biết đã thu hồi hàng ngàn liều văcxin phòng cúm A/H1N1 dành cho trẻ em, sau kết quả kiểm nghiệm cho thấy chúng không đủ liều lượng để kháng chủng virus cúm A/H1N1.

Nga đóng cửa 8 hộp đêm – Bộ các tình trạng khẩn cấp Nga đã đề nghị đóng cửa 80 hộp đêm, quán bar và nhà hàng tại Matxcơva do vi phạm luật phòng chống cháy. Trong khi đó số nạn nhân trong vụ cháy hộp đêm ở thành phố Perm đã lên đến 148 người.

Bình Nhưỡng cấm người nước ngoài nhập cảnh – Nguồn tin báo chí Hàn Quốc đưa tin chính quyền Bình Nhưỡng sẽ tạm thời cấm người nước ngoài nhập cảnh vào CHDCND Triều Tiên.

Xếp hạng Obama: B+, C hay C-? – Kết quả của hai cuộc khảo sát quan trọng cho thấy tỷ lệ ủng hộ của người dân Mỹ dành cho tổng thống Barack Obama đang giảm sút nghiêm trọng.

Malaysia: hàng ngàn lít sữa tươi bị đổ đi – Ngày 16-12, “Thời báo New Straits” của Malaysia cho biết kể từ đầu tháng này, Nông trường sữa số 1, nông trường sữa lớn nhất của nước này, đã phải bỏ đi khoảng 90.000 lít sữa trị giá gần 71.500 USD.

Ý tăng cường bảo vệ chính khách – Chính phủ Ý vừa thông báo sẽ ban hành các biện pháp mới như chặn các trang web có tư tưởng thù ghét trên Internet để bảo vệ các chính khách sau vụ Thủ tướng Silvio Berlusconi bị hành hung phải nhập viện.

Cảnh sát nhậu chết, sếp bị đình chỉ – Một lãnh đạo cảnh sát giao thông thành phố Thâm Quyến, Trung Quốc vừa bị đình chỉ công tác do công nhận một cảnh sát nhậu xỉn đến chết là liệt sĩ.

Mỹ mua nhà tù ở Illinois để chứa tù nhân Guantanamo – Tổng thống Mỹ Barack Obama đã yêu cầu chính quyền liên bang mua Trại cải tạo Thomson ở bang Illinois để giam giữ một số tù nhân từ vịnh Guantanamo.

Cúm dê bùng phát ở Hà Lan, 6 người chết – Đã có 6 người tại Hà Lan tử vong khi dịch cúm dê, còn gọi là bệnh sốt Q, bùng phát vào tuần trước. Ngoài ra còn có 2.300 người khác nhiễm bệnh.

50.000 dân Philipines sơ tán núi lửa – Chính quyền Philippnes hôm qua (15-12) bắt đầu cho sơ tán khoảng 50.000 người sống quanh ngọn núi lửa hoạt động mạnh mẽ nhất nước có tên Mayon ở tỉnh Albay, khi ngọn núi này bất ngờ phun trào nham thạch đỏ rực và khói bụi.

Việt Nam – Tây Ban Nha: quan hệ đối tác chiến lược – Chiều 15-12, hội đàm với Thủ tướng Tây Ban Nha Jose Luiz Rodriguez Zapatero, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết mong muốn phát triển quan hệ toàn diện với Tây Ban Nha theo tinh thần “quan hệ đối tác chiến lược hướng tới tương lai”.

Nhiều tiếng nói, một mục tiêu – Trong khi các đại biểu đại diện cho giới chính trị của tất cả các quốc gia đang bận rộn với lịch trình thương lượng gay cấn, thì thủ đô Copenhagen (Đan Mạch) cũng dành một sự chú tâm không nhỏ tới tiếng nói của các tổ chức phi chính phủ (NGO).

.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Khánh thành cột mốc biên giới 717, cấp điện sang Lào – Sáng 16-12, lễ khánh thành cột mốc đại biên giới 717 Việt – Lào và công trình cấp điện cho nhân dân huyện Đắc Chưng (tỉnh Sêkông) đã diễn ra tại cửa khẩu Nam Giang – Đăc Tà Oọc với sự tham dự của đại diện Bộ Ngoại giao, Ban biên giới hai nước Việt – Lào và hai tỉnh Quảng Nam, Sêkông.

Thử nghiệm lắp gương cầu lồi, đèn tín hiệu tại đường giao đường sắt – Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam cho biết đã có kế hoạch điều tra đường ngang phòng vệ bằng biển báo bị che khuất tầm nhìn để lắp thử nghiệm gương cầu lồi, đèn tín hiệu có chu kỳ phát sáng, tạo điều kiện mở rộng tầm nhìn và thu hút sự chú ý của người điều khiển phương tiện trên đường bộ.

Chống tham nhũng phải có bản lĩnh – Ngày 15-12 tại Đà Nẵng, văn phòng Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng đã tổ chức hội nghị tuyên dương 29 cá nhân có thành tích trong đấu tranh phòng chống tham nhũng trên cả nước.

Nguyên tổng giám đốc Jetstar Pacific Airlines không được xuất cảnh – Sáng 16-12, hành khách Lương Hoài Nam – nguyên tổng giám đốc Hãng hàng không giá rẻ Jetstar Pacific Airlines – đã không được làm thủ tục xuất cảnh đi nước ngoài. Lý do là có văn bản của cơ quan công an và cơ quan quản lý nhà nước không cho phép ông xuất cảnh.

Quảng Nam: dân hiến hơn 400.000m2 đất làm giao thông – Ngày 16-12, tin từ UBND huyện Phước Sơn cho biết 235 hộ dân là đồng bào dân tộc Bh’Nông ở 3 xã Phước Chánh, Phước Kim, Phước Thành dù chưa được nhận tiền đền bù theo quy định của Nhà nước nhưng đã tự nguyện đồng ý cho đơn vị thi công giải phóng mặt bằng trên diện tích 430.000m2 với tổng trị giá đền bù hơn 5 tỉ đồng để xây dựng đường giao thông qua 3 xã nói trên.

Việt Nam thỏa thuận mua tàu ngầm, máy bay của Nga – Tiếp tục chuyến thăm làm việc tại Liên bang Nga, tối 15-12 (giờ Việt Nam), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã hội đàm với Thủ tướng Liên bang Nga Vladimir Putin. Việt Nam đã thỏa thuận mua tàu ngầm, máy bay và thiết bị kỹ thuật quân sự với sự trợ giúp phù hợp của Nga.

TP.HCM: đánh sập đường dây mại dâm liên quận – Chiều 15-12, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (PC 14) Công an TP.HCM đã đánh sập một đường dây hoạt động mại dâm liên quận quy mô lớn.

Các quốc gia phải liên kết để chống bạo lực gia đình – Đó là một trong những ý kiến chung của trên 50 đại biểu là các nữ nghị sĩ đến từ hàng chục quốc gia tại hội thảo “Vai trò của nhóm nữ nghị sĩ trong xây dựng, thực hiện và giám sát thực hiện pháp luật về phòng chống bạo lực gia đình” tổ chức tại TP Huế trong hai ngày 14 và 15-12.

10 thương vụ kinh doanh tiêu biểu năm 2009 – Nhờ tài năng xuất chúng về kinh doanh, các chuyên gia tài chính hàng đầu thế giới như Warren Buffe, Jamie Dimon, Alan Mulally… đã tạo ra những thương vụ kinh doanh tiêu biểu

Giá vàng “ngóng” theo chính sách – Giá vàng thế giới tăng trở lại từ chiều 16-12, thời điểm cao nhất đạt 1.135 USD/ounce, 19g còn 1.132 USD/ounce. Giá vàng SJC bán ra cuối ngày 16-12 là 27,13 triệu đồng/lượng.

Mở rộng đối tượng vay vốn bằng ngoại tệ – Ngân hàng Nhà nước vừa có quyết định bổ sung đối tượng được vay vốn bằng ngoại tệ. Đó là: vay vốn để thực hiện các dự án đầu tư, sản xuất, kinh doanh hàng hóa và dịch vụ xuất khẩu. Riêng trường hợp cho vay bằng ngoại tệ để sử dụng trong nước thì phải bán số ngoại tệ vay đó cho ngân hàng.

“Có sai nhưng cần nói lại cho rõ” – Đó là khẳng định của Bộ trưởng Bộ Tài chính Vũ Văn Ninh với phóng viên Tuổi Trẻ ngày 15-12, sau khi báo chí đưa tin về kết quả kiểm toán liên quan đến những sai sót tại Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước (SCIC). Ông Ninh nói:

Giá xăng dầu: Tăng cao nhưng giảm nhỏ giọt – Giá xăng trong nước chỉ giảm 350 đồng/lít được đánh giá là không hợp lý, bởi giá thế giới đã đem lại cho doanh nghiệp (DN) mức lãi trên 800 đồng/lít.

EuroCham phản đối EC gia hạn thuế chống phá giá giày da VN – Chiều 15-12, trả lời về việc Ủy ban châu Âu (EC) đề xuất kéo dài áp thuế chống phá giá giày mũ da của VN, ông Alain Cany – chủ tịch Phòng Thương mại châu Âu tại VN (EuroCham) – đã bày tỏ quan điểm phản đối đề xuất trên của EC.

Việt Nam đấu thầu cung cấp 600.000 tấn gạo cho Philippines – Theo Hiệp hội Lương thực VN (VFA), VN có khả năng trúng toàn bộ gói thầu cung cấp 600.000 tấn gạo 25% tấm cho Philippines trong đợt mở thầu sáng 15-12.

Cơ hội nhận học bổng tiếng Anh – * 185 suất, mỗi suất trị giá 4,6 triệu đồng. T.Ư Hội LHTN VN, Báo Thanh Niên và Tổ chức GD-ĐT Apollo Việt Nam phối hợp trao học bổng cho học sinh – sinh viên tại Hà Nội, Đà Nẵng và TP.HCM nhân Kỷ niệm ngày truyền thống học sinh – sinh viên Việt Nam (9.1)

ĐH Đà Nẵng: sinh viên tốt nghiệp giao tiếp tốt hai ngoại ngữ – Đại học Đà Nẵng vừa công khai chuẩn đầu ra của sinh viên và các điều kiện đảm bảo chất lượng đào tạo kể từ khóa 2010.

Bộ GD-ĐT lại thay đổi khung học phí dự kiến – Ngày 16-12, Bộ GD-ĐT công bố dự thảo mới (lần 2) của quy định cơ chế thi và sử dụng học phí (HP) đối với các cơ sở giáo dục thuộc hệ thống giáo dục quốc dân từ năm học 2010-2011 đến năm học 2014-2015.

Năm 2010, giáo viên sống được bằng lương? – Những ngày cuối cùng của năm 2009 sắp qua đi và năm mới 2010 chỉ còn nửa tháng nữa sẽ đến.

Sinh viên xứ Nghệ hào hứng sang Lào xem SEA Games – Không phải là những sinh viên “đại gia” để có thể tự lo mọi chi phí sang Lào xem đội tuyển quốc gia thi đấu trận chung kết, nhưng họ vẫn có thể kiếm được một suất “xuất ngoại” cổ vũ cho đội bóng yêu mến U23 Việt Nam bằng công việc làm thêm.

Giúp bà con sau giờ học – Sau giờ học, các bạn học sinh Trường THCS bán trú cụm xã Lý Tự Trọng (huyện Tây Giang, Quảng Nam) thường ra đồng giúp bà con nông dân, lúc vào rừng lấy củi, khi vào mùa thì đi rẫy, làm ruộng. Ở xã xa ra huyện trọ học, mỗi tuần các bạn chỉ được về thăm nhà một lần.

Khởi động chương trình “SV xa nhà vui tết – xuân Canh Dần 2010” – Từ đây đến trước ngày 1-2-2010, các SV có thể đăng ký tham gia chương trình họp mặt “SV xa nhà vui tết – xuân Canh Dần 2010”.

Tình không biên giới – Vừa qua, đoàn giáo sư và sinh viên Trường đại học Ohio (Hoa Kỳ) đã có chuyến giao lưu, trao đổi kinh nghiệm với Trường đại học Nha Trang.

Văn nghệ truyền thông về khu phố – “Xem kịch thôi đã thấy thông cảm rồi!” – đó là lời bà con ở khu phố 1 và 2 của phường 4, quận 4 (TP.HCM) sau khi xem nhóm truyền thông xã hội thuộc Ủy ban Phòng chống AIDS diễn kịch. Những câu chuyện về chống phân biệt, kỳ thị với người có HIV/ AIDS.

Nói chuyện pháp luật về môi trường bằng… diễn kịch – Quận đoàn 8 vừa phối hợp với phòng tài nguyên môi trường quận tổ chức ba đêm tuyên truyền pháp luật về môi trường bằng hình thức sân khấu hóa.

Đêm multimedia rock & design – Tối 15-12, tại hội trường ĐH Văn hóa Hà Nội, hơn 1.000 học sinh, sinh viên thủ đô đã có những khoảnh khắc sôi động và thú vị với chương trình ca nhạc giao lưu mang tên “Đêm multimedia rock & design”.

Những trái tim trong Quà tặng tâm hồn dành cho tình yêu – “Tình yêu có một sức mạnh lớn lao và là điều diệu kỳ nhất của cuộc sống. Không nơi nào tình yêu thể hiện hết vẻ đẹp và sự kỳ diệu của nó bằng trong mối quan hệ gắn bó giữa hai con nguời”.

Phong lì xì đặc biệt – Đoàn Mạnh Tuấn, chàng sinh viên năm 2 Trường đại học Kinh tế TP.HCM, vừa lên đường du học với suất học bổng của Đại học Quốc gia Singapore (NUS). Để có được suất du học trên, chàng SV nghèo tỉnh lẻ đã có một nỗ lực kỳ diệu.

Tặng quà cho chiến sĩ đảo Mê anh hùng – Ngày 14 và 15- 12, Tỉnh đoàn Thanh Hóa cùng Bộ chỉ huy quân sự, Hội Doanh nghiệp trẻ tỉnh và một số cơ sở Đoàn đã có chuyến thăm, tặng quà các cán bộ, chiến sĩ đảo Mê anh hùng (thuộc Quân khu 4) đóng quân ở huyện Tĩnh Gia.

Vết sẹo trên cây mận – Bờ sông phía trước sân nhà có cây mận rất to. Không biết cây được trồng từ lúc nào, chỉ biết khi tôi đến tuổi cắp sách đến trường thì cây đã sum suê, bóng mát che cả một mé sông trước nhà và gốc cây có một vết sẹo to dài.

240 công trình nghiên cứu khoa học của học sinh – UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế vừa có buổi tổng kết giải thưởng sáng tạo khoa học – công nghệ sau bảy năm tổ chức (2003-2009), đồng thời trao giải thưởng hội thi Sáng tạo khoa học kỹ thuật năm 2009; giải thưởng sáng tạo dành cho thanh niên, thiếu niên và nhi đồng năm 2009.

Biếm họa đòi quyền – Trong số 262 cuộc triển lãm lớn nhỏ được Hội Mỹ thuật tổ chức trong năm năm qua, tranh biếm họa chưa từng góp mặt. Tìm đỏ mắt cũng không thấy tên một họa sĩ biếm trong danh sách tham dự các trại sáng tác hằng năm. Đó là những thiệt thòi của các họa sĩ biếm Việt Nam hiện nay.

Phim truyền hình mới: Giấc mơ cổ tích – Giấc mơ cổ tích (dài 40 tập) là câu chuyện về hai anh em ruột Khang và Trọng bị ly tán từ thuở nhỏ vì sự khốn khó của gia đình, từ đó mở ra nhiều số phận, cuộc đời khác nhau.

Đón Giáng sinh cùng Tề Thiên Đại Thánh – Nhân dịp Noel và năm mới, sân khấu kịch Idecaf sẽ biểu diễn chương trình Chuyện thần tiên 3 với vở diễn Tề Thiên Đại Thánh đại chiến Hồng Hài Nhi (tác giả Quang Thảo, đạo diễn Đình Toàn) tại nhà hát Bến Thành từ 17-12-2009 đến 3-1-2010.

Hòa nhạc trữ tình và truyền thống Tây Ban Nha – 20g ngày 17-12 tại Nhà hát lớn Hà Nội, Đại sứ quán Tây Ban Nha sẽ tổ chức buổi hòa nhạc tôn vinh âm nhạc truyền thống và trữ tình Tây Ban Nha.

Bát nháo quảng cáo các chương trình nghệ thuật – Chỉ cần một thao tác đơn giản – treo trên cành cây hoặc cột điện, các băngrôn quảng cáo chương trình nghệ thuật giăng đầy ngã tư góc phố. Nhưng đó là chuyện riêng của những đơn vị tổ chức nghệ thuật tư nhân…

Khai mạc Hội diễn sân khấu chèo toàn quốc – Hội diễn sân khấu chèo chuyên nghiệp toàn quốc do Bộ VH-&DL tổ chức vừa khai mạc tối 15-12 tại Cung văn hóa lao động Việt – Nhật, TP Hạ Long, Quảng Ninh.

Hội nghị quốc tế quảng bá văn học Việt Nam – Ðó là hội nghị quốc tế giới thiệu văn học VN ra nước ngoài lần 2 khai mạc ngày 5-1-2010 tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Ðình (Hà Nội), kéo dài sáu ngày, với sự tham gia của 300 đại biểu, trong đó 150 đại biểu đến từ 32 quốc gia.

Hai triển lãm ảnh về Tây nguyên – Trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa du lịch Buôn Ma Thuột vừa khai mạc vào tối 16-12, từ 16 đến 20-12 có hai triển lãm ảnh diễn ra tại hai địa điểm là Bảo tàng Đắc Lắc và khách sạn Đam San, TP Buôn Ma Thuột, Đắc Lắc.

Biểu diễn nghệ thuật làm từ thiện – Chương trình ca nhạc – thời trang từ thiện do FLAUNT & Music Faces tổ chức sẽ diễn ra vào lúc 20 giờ ngày 17.12 tại The Hi-fi (38 Nguyễn Huệ, Q.1, TP.HCM).

50 năm – từ “Quán bên đường” trở về “Đắng và ngọt” – Đầu tháng 12.2009, NXB Thanh Niên đã phát hành tập thơ Đắng và ngọt của nhà văn lão thành Trang Thế Hy dưới dạng song ngữ (phần tiếng Anh do Nguyễn Tiến Văn chuyển ngữ).
.

Lịch sự kiện văn hóa

Dance Extrordinaire – Pure magic at Hanoi Opera House —– KVT bình luận vở múa đương đại tại Nhà hát lớn

Attention Film-lovers – 20 Dec – TPD calling for people to participate in their new classes —– 20/11 – TPD tìm kiếm học viên cho khóa học làm phim

Attention Artists – Multimedia Festival to promote Charity calling for participants —–

From Book to Movie 19 Dec – Screening by TPD —– 19/12 – TPD chiếu phim

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Partnerships Intern with UNAIDS_Deadline: Dec 23, 09 – The Joint United Nations Programme on HIV/AIDS Secretariat (UNAIDS) coordinates and supports the efforts of Cosponsors (UNHCR, UNICEF, WFP, UNDP, UNFPA, UNODC, ILO, UNESCO, WHO, World Bank), to support the multi-sectoral HIV response by the Royal Government of Cambodia, Civil Society Organisations and Development Partners.

Học bổng smbc global foundation năm học 2009/10 – Viện Giáo dục Quốc tế (IIE) Việt Nam xin thông báo về việc tuyển chọn h ọc bổng SMBC Global Foundation năm học 2009/10.

Fujitsu Scholarship – The Fujitsu Asia Pacific Scholarship (Fujitsu Scholarship) Program, sponsored by Fujitsu Limited, provides financial assistance for postgraduate education and cross-cultural management training to participants from the Asia-Pacific region
.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Hãy là người phụ nữ như thế

Chào các bạn,

Hôm nay mình xin giới thiệu với các bạn một clip ngắn gọi là “Be That Woman” nhấn mạnh vai trò quan trọng của người phụ nữ trong xã hội. Clip này được xây dựng dựa trên hai “tiền đề” được biết đến rộng rãi:

Nếu bạn đầu tư vào một người phụ nữ hay một cô gái, khoản đầu tư đó đem lại lợi ích cho tất cả.
~If you invest in a woman or girl, the investment benefits all.

Nếu bạn đầu tư vào một cô gái, cô ấy sẽ làm những điều còn lại.
~If you invest in a girl, she will do the rest.

Clip này thuộc chương trình vận động của tổ chức Washington Area Women’s Foundation nhằm tăng cường trao quyền và giúp đỡ cho hơn 300,000 phụ nữ ở khu vực thủ đô Washington, Mỹ.

Các hoạt động chính của tổ chức này bao gồm:

– mở rộng hoạt động từ thiện do phụ nữ đảm trách
– tăng cường các hoạt động từ thiện giúp thay đổi cộng đồng
– cung cấp các khoản trợ cấp, các nguồn hỗ trợ hoạt động và kĩ thuật cho cộng đồng trong vùng, nhất là các phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn, không có thu nhập hoặc thất nghiệp
– đại diện cho tiếng nói của phụ nữ trong vùng

Ở Mỹ các tổ chức như thế này hoạt động rất mạnh, và các chương trình vận động của họ cũng bài bản. Ngoài liên tục cập nhật thông tin trên website, mỗi dịp vận động họ có thể in tờ rơi, các bumper sticker (miếng dán) để mọi người có thể dán lên xe ô tô hay bất cứ thứ gì mà mọi người đều nhìn thấy, các tranh ảnh, áp phích to vv…Các video clip là một cách để vận động qua mạng rất tốt.

Chúc các bạn một ngày vì phụ nữ 🙂

Hoàng Khánh Hòa

Phan Rang màu trắng

Lâu quá, chưa về thăm Phan Rang
thăm xứ xương rồng
miền cát trắng
Po Klong Garai
Tháp đền lấp lánh
đẹp diệu kì như cổ tích xưa
Lâu quá, chưa về thăm Phan Rang
những palei Chăm
có còn quạnh quẽ?
kí ức tôi xưa- lối mòn lặng lẽ
bóng ai đi về không gian xa mờ…

Phan Rang ơi!
trời xanh mây trắng
những người Chăm hiền hoà
chân chất
đẹp và buồn
như một giấc mơ…
Phan Rang ơi!
từ lâu chưa hạnh ngộ
sóng vỗ bờ tôi, dào dạt nhớ
ai ngồi trên bến xưa
mong ngóng con thuyền trắng
đã trôi xa mãi mãi
không trở lại bao giờ…
lâu quá, chưa về thăm Phan Rang
palei Caklaing
ơn nuôi nấng nhà thơ thời bé dại
Phan Rang ơi! vẫn còn chưa gặp lại
mãi trong tôi
chùm hoa trắng
thơm tho…

Trần Can