Có Một Người Cha Tuyệt Vời Như Thế!

    “Tôi không thể nghĩ ra nhu cầu nào trong thời thơ ấu mạnh mẽ hơn nhu cầu có được sự bảo vệ của một người cha” (Sigmund Freud)

Vừa gửi một tin nhắn chúc mừng sinh nhật cho Cha, vì có lẽ giờ Cha đang ở một nơi rất xa, xa lắm! Thương Cha vất vả biết bao nhiêu khi ngày sinh nhật, khoảnh khắc đẹp nhất trong năm của mình đã đến, Cha không được sum vầy bên gia đình, không được tận hưởng một giấc ngủ thật ngon, mà phải thức trắng đêm để tiếp tục công việc của mình.
thaovidad1
Hơn ai hết, tôi hiểu được sự tận tâm mà Cha dành cho gia đình thân yêu trong suốt hàng chục năm qua chỉ với mong ước lớn nhất là được nhìn thấy những đứa con của mình trưởng thành theo năm tháng trong một tổ ấm luôn hạnh phúc và tràn ngập tiếng cười. Mặc dù ít khi biểu lộ ra bên ngoài nhưng với tôi, Cha là người tôi thương yêu nhất, kính trọng nhất và tin tưởng nhất!

Và tôi có những lí do để có quyền tự hào về người Cha tuyệt vời của mình!

Tôi may mắn, hoặc ít nhất là may mắn hơn nhiều người khác khi được sinh ra và lớn lên trong vòng tay ấm áp và sự dìu dắt của cả Cha và Mẹ. Cha của tôi không phải là một người được học hành tử tế để trở thành một công chức Nhà nước hay một doanh nhân thành đạt như những người Cha khác của bạn bè tôi, thế nhưng tôi chẳng bao giờ tủi thân hay xấu hổ vì điều đó. Trái lại, tôi còn rất hãnh diện khi nói rằng người Cha của mình là một tài xế xe tải lành nghề. Công việc của Cha tưởng chừng như giản đơn dễ làm nhưng thực ra để đạt đến thành quả hôm nay Cha đã phải nỗ lực học hỏi rất nhiều từ những người thầy và đồng nghiệp.
truck
Mỗi chuyến hàng Cha chở đi đã giúp ích cho cuộc sống của bao nhiêu con người dù chỉ ít, dù nhiều: Cha có nguồn thu nhập để nuôi sống gia đình tôi, người chủ hàng hoàn thành hợp đồng đúng thời gian và địa điểm đồng thời cảm thấy yên tâm về hàng hoá của mình khi chúng được chuyên chở bằng một người lái xe có uy tín, có kinh nghiệm, và người nhận hàng thì có được nguyên liệu để tiếp tục quá trình sản xuất vật chất phục vụ cho chính họ và cả cho xã hội.

Trên mỗi chặng đường đi, Cha luôn phải đối diện với hoàn cảnh khó khăn như thiếu thức ăn và nước uống hay hư hỏng xe nếu ở trong rừng sâu; nhiều khi không được tắm rửa và phải xa vợ, xa con đến cả tuần liền.

Tôi rất khâm phục nghị lực của Cha cả trong công việc và trong cuộc sống dù khi lập gia đình Cha mới ở ngưỡng cửa hai mươi của cuộc đời. Đến nay Cha cũng vừa bước sang tuổi ba mươi bảy, nói cách khác vẫn là một người Cha trẻ, những điều làm được chưa đủ lớn lao để mọi người phải ngưỡng mộ nhưng đã quá đủ để một người con như tôi cảm thấy hạnh phúc và may mắn khi được sinh ra trong tổ ấm đầy yêu thương này.

Một kỉ niệm vui làm tôi nhớ mãi là khi một người lạ đến chơi nhà lần đầu và bảo: “Chà anh Năm trẻ mà răng con gái lớn rứa? Vài năm nữa là có con rể với cháu bế rồi sướng hi!”. Lúc đó Cha tôi cứ vâng vâng dạ dạ và vuốt đầu tôi, còn tôi thì có chút thẹn thùng và chỉ cười trừ nhưng trong bụng thì nghĩ thầm người đó nói cũng đúng còn gì!

Khoảng cách tuổi tác không quá xa khiến Cha Mẹ cũng tâm lý và hiểu tôi hơn. Trong gia đình, Mẹ là người quan tâm chăm sóc tôi thường xuyên nhất, từ cơm ăn đến áo mặc và cả chuyện học hành, nhưng người đã giúp tôi hoàn thiện nhân cách bằng những bài học từ cuộc sống lại chính là Cha. Như một quy luật tất yếu của cuộc sống, tôi cảm nhận được tình cảm giữa Cha và con gái hay Mẹ và con trai thường sâu sắc hơn là giữa Cha và con trai hay Mẹ và con gái. Phạm Lữ Ân cũng từng viết: “Cha và con gái là một tình cảm ngọt ngào, thậm chí dễ cảm nhận hơn tình cảm giữa Cha và con trai. Một đứa con gái với những lọn tóc mềm và giọng nói nũng nịu có thể làm cho trái tim người cha tan chảy…”
thaovidad2
Thứ tình cảm này mới thật thiêng liêng và ý nghĩa làm sao! Nó khiến khoảng cách giữa hai thế hệ với những sự khác biệt đáng kể giảm đi một cách rõ rệt, và nhờ đó người con gái đang tuổi mới lớn có một chỗ dựa tinh thần thật vững chắc và đáng tin cậy để chia sẻ những bí mật nho nhỏ của mình. Ngay cả chính bản thân tôi, cũng thường tâm sự với Cha nhiều hơn là Mẹ, về những điều tôi vướng mắc chưa đủ sức giải quyết, về những câu chuyện ẩm ương của tuổi mới lớn hay đơn giản là cùng Cha bàn luận về một vấn đề xã hội mà cả hai cha con cùng quan tâm…Thật hạnh phúc khi có một người Cha tâm lý như thế!

Ngạn ngữ Anh chép rằng: “Một người cha còn hơn một trăm ông thầy” còn tôi thì có riêng một câu châm ngôn cho mình “Người Cha là người thầy vĩ đại nhất trong tất cả những người thầy”. Thật vậy, Cha đã dạy cho tôi nhiều điều hay mà tôi chẳng bao giờ có thể được học trong sách vở. Đó là cách sống có ích, cách đối nhân xử thế, và cách biến điểm yếu của mình thành thế mạnh. Đó là cách sẻ chia với nỗi đau của con người, cách thấu hiểu cảm xúc của người khác, và đặc biệt là cách sống mà không đánh mất chính mình… Những bài giảng của Cha không nặng tính lí thuyết, không cần đến giấy bút sách vở, ví dụ thực tiễn lại phong phú và thuyết phục nên chúng luôn dễ dàng ăn sâu vào suy nghĩ của tôi.

Nhớ lại có lần Cha đã nói với tôi rằng: “Cha mong con học hành không chỉ để thi cử hay lấy bằng cấp mà phải biết vận dụng kiến thức đã được học để làm giàu vốn hiểu biết và kĩ năng làm việc thực tế của mình, vì chúng là hành trang hữu ích nhất để tự bản thân con có thể tồn tại trong cuộc đời. Cha Mẹ đâu có thể ở bên con và nuôi nấng con mãi được, phải không con?” Vâng tôi hiểu, và tôi luôn khắc sâu điều đó vào nhận thức của bản thân, để cố gắng từng ngày xoá bỏ đi cái suy nghĩ lạc hậu tầm thường rằng học chỉ để có bằng cấp mà bấy lâu nay mình vẫn theo đuổi.

Thật khó để thực hiện được mong mỏi của Cha tôi, như bạn biết đấy, bởi ngày nay áp lực học hành, thi cử vẫn còn quá lớn và cả một gánh nặng trách nhiệm đang chờ đợi chúng ta, những người chủ tương lai của đất nước. Thế nhưng những lời dạy của Cha, tôi vẫn luôn ghi nhớ và biết đâu một ngày nào đó, tôi lại có thể hiện thực hoá chúng thì sao! Cám ơn Cha, “người thầy dạy trường đời” xuất sắc nhất của tôi!

Tuổi thơ tôi dường như không có nhiều kỉ niệm với Cha, nhưng kỉ niệm tôi nhớ nhất là lần tôi 5 tuổi, dù lúc ấy gia đình đang gặp nhiều khó khăn nhưng Cha vẫn mua tặng tôi chiếc xe đạp mini màu xanh dương xinh xắn. Đặc biệt nhất là khi Cha giúp tôi tập lái, tưởng chừng như con bé nhỏ xíu sẽ ngã ngay nhưng ngay khi Cha vừa buông tay tôi đã có thể tự mình đạp mà không cần bất cứ điểm tựa nào.

Điều đó khiến Cha rất hạnh phúc và thốt lên: “Con gái cưng của Cha trưởng thành thật rồi!”. Điều đó nghe thật buồn cười nhưng cảm động biết bao! 5 tuổi, tôi đã tự đạp những bước chân đầu tiên của mình, rõ ràng cho thấy tôi hoàn toàn có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình khi bước vào đời, và Cha thực sự hạnh phúc vì điều đó!

fatherdaughtersilhouette
Thế nên theo thời gian, từ lúc tôi có đứa em đầu tiên lúc 6 tuổi và cho đến tận bây giờ khi nó đã lên lớp 6, và chúng tôi có thêm một em trai 3 tuổi nữa, thì Cha vẫn luôn vui sướng và tự hào về khả năng suy nghĩ và hành động tự lập ngay từ lúc bé của tôi. Tôi thầm cảm ơn Cha, người đã luôn ủng hộ và dõi theo từng bước đi của tôi trên đường đời, dù đôi lúc chúng là những bước đi sai lầm, thiếu chín chắn.

Cha yêu thương tất cả chúng tôi, không phân biệt trai hay gái, lớn hay nhỏ, đồng thời cũng nghiêm khắc phê bình khi chúng tôi mắc lỗi. Từ bé đến giờ rất hiếm khi Cha dùng roi vọt mà chỉ nhắc nhở, góp ý nhẹ nhàng với tôi, nhưng mỗi lần tôi phạm phải sai lầm rất nghiêm trọng thì chính cây roi ấy lại thay lời Cha để dạy tôi nên người, và tôi hiểu khi đánh tôi, vết thương ngoài da đau đớn một thì vết thương lòng của Cha đau đớn gấp mười lần…

Và bạn ơi!

Ngay cả khi bạn có một gia đình khuyết, khi bạn chưa bao giờ được nhận sự yêu thương quan tâm của Cha mình, hay khi bạn cảm thấy bất hạnh khi mình không có một người Cha hoàn hảo, thì dẫu sao tôi cũng mong bạn đừng ghét bỏ Cha mình. Bởi con người ta khi sinh ra chỉ có duy nhất một người Cha mà thôi! Dù bạn căm ghét hay chối bỏ người Cha của mình thì sự thật đó cũng không bao giờ thay đổi được. Nếu bạn nghĩ tại sao Cha mình lại nhẫn tâm ruồng bỏ mẹ con bạn để tiếp tục cuộc sống sung sướng của ông ấy thì bạn hãy thử nghĩ xem đằng sau đó có một nguyên nhân sâu xa gì không, vì thực sự đã là một con người thì chẳng ai có thể thiếu lương tâm như thế cả, nhất là đối với đứa con máu mủ của mình.

Nếu bạn hỏi tại sao ai cũng có người Cha tuyệt vời, tâm lý còn Cha của mình thì luôn đánh đập, chưởi mắng mình và không bao giờ thấu hiểu, lắng nghe mình thì có thể vì giữa bạn và Cha bạn có sự bất đồng nào đó và chưa thực sự lắng nghe người kia muốn gì. Bạn hãy mạnh dạn nói chuyện với Cha một cách thẳng thắn, vì đó là Cha mình chứ đâu phải người xa lạ, rằng bạn thực sự yêu ông ấy đến nhường nào và điều bạn mong muốn nhất ở ông ấy là gì.
FATHER_DAUGHTER
Bạn cũng đừng quên hỏi lí do tại sao ông lại cư xử như thế với mình, mình đã làm gì sai chăng để rồi sau đó bạn có thể sửa chữa và làm cho mối quan hệ Cha-con trở nên tốt đẹp hơn. Nếu bạn không thể làm thế, hãy viết cho ông ấy một lá thư, hãy bày tỏ tất cả nỗi niềm của bạn, một cách chân thành nhất, để Cha của bạn nhận ra rằng ông đang phạm phải sai lầm lớn như thế nào khi cư xử không đúng mực với người con thân yêu của mình.

Tôi tin rằng, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết, chỉ cần bạn có đủ niềm tin, và đủ sự chân thành. Không một người Cha nào là không thương đứa con của mình cả!

Và gửi đến những người Cha!

Những năm tháng sống trong cuộc đời, Cha luôn là người dìu dắt từng bước con đi, luôn lắng nghe những lời con chia sẻ, luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con mình, và những người làm con thực sự rất biết ơn vì điều đó. Nhưng giá như Cha thấu hiểu hơn những điều người con mong muốn, những tâm tư nguyện vọng chính đáng của con mình và chịu khó tìm hiểu kĩ hơn nguyên nhân của việc con mắc lỗi.

Thực sự người con cũng chẳng bao giờ muốn làm Cha Mẹ mình buồn, nhưng họ không ngăn cản nổi những sự việc diễn ra ngoài tầm kiểm soát và những suy nghĩ bốc đồng của tuổi mới lớn… Nên những người Cha hãy suy nghĩ cởi mở hơn, chia sẻ nhiều hơn với con mình, để tìm ra hướng giải quyết thích hợp nhất cho họ, và để tình Cha-con ngày càng sâu đậm, bền chặt hơn. Điều đó mới thực sự là điều có ý nghĩa lớn lao mà người Cha, trụ cột của gia đình mang lại cho người con.

Xin thay mặt những người con gửi đôi dòng tâm sự này đến những người Cha đáng kính! Và mong họ nghĩ rằng, tất cả những người con luôn cho rằng: “Có một người Cha tuyệt vời như thế! Đó là người Cha của tôi!”

Dành tặng Cha thân yêu của tôi nhân sinh nhật lần thứ 36 [10/10/1973-10/10/2009] và tất cả những người Cha khác!

Thảo Vi

Một suy nghĩ 12 thoughts on “Có Một Người Cha Tuyệt Vời Như Thế!”

  1. Thảo Vi viết bài này rất hay, và nghề tài xế xe hàng thật là rất cực. Chú rất thích lái xe đường xa, nhưng làm tài xế xe hàng thì chịu, vì phải đủ sức chạy đường trường và đến đúng giờ, không ngừng vào nằm ngủ một giấc dọc đường như mình đi chơi; phải lo sửa máy xe khi xe bị pan dọc đường; và xa gia đình thường xuyên

    Có con gái rượu như Thảo Vi thì ông nào cũng mong có con gái. 🙂

    Số lượt thích

  2. Hi Thảo Vi,

    Có một người con gái tự hào và thương yêu mình hết mực như T.V. thì chắc hẳn cha em hạnh phúc lắm. Chúc em luôn sống trong tình thương yêu của cha mẹ như cây được vun trồng và tưới nước mỗi ngày. Mong cây càng ngày càng tươi tốt và lớn nhanh hơn.

    Chúc em vui. Gởi lời chào thăm ba nhé

    Số lượt thích

  3. Cám ơn chú Hoành và cô Dala nhiều! Cháu không biết liệu Cha mình có hạnh phúc khi có một người con như cháu không, vì vẫn còn đó những lần cháu bướng bỉnh không nghe lời hay những phút vô tâm trước nỗi lo của người làm Cha làm Mẹ và đôi khi chỉ quan tâm đến bản thân mà không để ý xem Cha Mẹ nghĩ gì và mong muốn điều gì từ cháu. Vẫn còn những lúc lười học hay cư xử không tốt với những thành viên trong gia đình. Cháu thực sự hối hận!
    Cháu xin tái bút chia sẻ một câu chuyện nhỏ của riêng mình về Cha:
    “H… Đọc thêmôm nay mẹ con con cùng ăn trưa và bàn luận xem nên tặng quà sinh nhật gì cho Cha! Con biết mẹ ấp ủ dự định may tặng Cha một bộ vest đã lâu, nên nhân cơ hội này con gợi ý cho mẹ điều đó! Chính con biết dường như chỉ trừ lần cha mẹ tổ chức đám cưới, đến bây giờ đã 18 năm trời Cha vẫn chưa một lần được mặc bộ vest nào của riêng mình! Và khi nghe mẹ bảo rằng: “Thôi Mẹ sẽ tặng Cha món quà khác, vì Mẹ biết nếu Cha chưa được thấy con trưởng thành, hiện thực hoá ước mơ đậu đại học của con và cũng là nguyện vọng lớn nhất của Cha thì có lẽ Cha sẽ không cần bất cứ một món quà vật chất đắt tiền như bộ vest đâu! Vì thế Mẹ nghĩ món quà lớn nhất, ý nghĩa nhất lúc này của con dành cho Cha là con hãy phấn đấu học tập hơn nữa, nỗ lực hơn nữa để không làm cho sự kì vọng và hi sinh của Cha dành cho con trở nên vô ích. Đến lúc con tự tin bước những bước chân đầu tiên vào giảng đường đại học thì khi ấy, mẹ tin chắc Cha sẽ thực sự tự tin ngẩng cao đầu với tất cả mọi người dù là trong bộ vest lịch sự hay chỉ là bộ quần áo bình thường nhất!…”. Khi nghe những lời của mẹ, con có cảm giác khắp người nóng ran và tim mình thắt lại như ngừng thở vài dây. Thực sự con hiểu điều Cha Mẹ mong muốn, nhưng dường như con chưa quyết tâm hết mình, vì một lí do nào đó mà ngay cả bản thân con cũng không thể hiểu nổi! Hình như con là một người con ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình phải không Cha? Con là một người nghĩ nhiều, nói nhiều những chưa bao giờ thực sự áp dụng chúng vào thực tế, phải không Cha? Cha hãy cho con một lời khuyên hữu ích, vì hiện tại con đang rất mông lung không biết nên làm gì, làm như thế nào! Con không thể nào tập trung tuyệt đối để làm đến nơi đến chốn bất cứ việc gì, khiến chúng luôn lở dở vô nghĩa…Con biết mọi sự thành công đều xuất phát từ sự nỗ lực bên trong của mình, nhưng nó chỉ dừng lại ở suy nghĩ của con mà thôi! Con phải làm thế nào bây giờ hả Cha??? :(…”

    Những điều này có lẽ sẽ chẳng bao giờ cháu đủ dũng cảm để nói trực tiếp với Cha mình. Nhưng cháu luôn ghi nhớ những lời Cha dạy, để cố gắng hiện thực hoá những điều mà một người con đã hứa với người Cha của mình…

    Số lượt thích

  4. Bài này hình như Jun đọc trên FB rồi, hihi, thích bài lày lắm cơ.
    Jun nghĩ rằng bố mẹ nào mà có được người con như em thì quả là tuyệt :”P. Đọc bài viết của em Jun k nghĩ đấy là một cô gái vừa bước sang tuổi 17, bài viết của em rất có chiều sâu, và gây được sự đồng cảm trong lòng người đọc.
    Jun luôn mông ước mình có một gia đình trọn vẹn, hạnh phúc và ấm êm như nhà Vi.Jun nghĩ rằng ai đã trải qua đau khổ mất mát thì luôn quý trọng những khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc sống…
    Cảm ơn em nhiều về bài viết hay này nhé. :”p

    Số lượt thích

  5. Jun có hoàn cảnh riêng, em cũng vậy thôi, và cả mọi người cũng thế!
    Đôi lúc gia đình cũng khiến em có cảm giác cô đơn, hụt hẫng và thậm chí có lúc buồn đến rơi nước mắt…
    Nhưng những khoảnh khắc ấy trôi qua nhanh lắm, nó đâu có là gì so với những điều kì diệu mà tình yêu thương và sự quan tâm mà mọi thành viên dành cho nhau Jun nhỉ?
    Em tin dù hoàn cảnh như thế nhưng Jun vẫn luôn lạc quan yêu đời và có niềm tin lớn lao vào tương lai phía trước của mình! 😀
    Em không mong chúng ta là Best friends forever, vì không có điều gì là chắc chắn để dùng từ “forever” cả, cũng giống như “hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi” phải không Jun? 🙂
    Chúng ta là Best Friends đến hết khi nào có thể, Jun nhé! 😉

    Số lượt thích

  6. Hi Thảo Vi,

    Cám ơn Thảo Vi đã chia sẻ.

    “Không biết nên làm gì” là hiên tượng xảy ra cho rất nhiều người, tại một thời điểm nào đó trong đời. Có người vào 40 tuổi tự nhiên cảm thấy mọi việc mình đang làm chẳng có ý nghĩa gì cả, bèn tìm một con đường mới có ý nghĩa hơn. Cho nên với tuổi trẻ đó cũng là một hiên tượng rất tự nhiên thôi.

    Theo kinh nghiệm của chú thì, nếu mình chưa biết làm gì thì suy nghĩ theo các tiêu chuẩn sau đây:

    1. Xây dựng vốn liếng thực tế. Vốn liếng là kiến thức (và một bằng cử nhân). Kiến thức đại học hầu như là kiến thức căn bản đòi hỏi ngày nay. Ngày nay kiến thức đại học thì căn bản như kiến thức tiểu học là căn bản đời sống 50 năm trước đây.

    Kiến thức không bao giờ mất, khi nó đã vào đầu mình. Dù mình học luật nhưng sau này đi làm tiếp thị thì kiến thức mấy năm trong trường luật đó vẫn hữu ích cho việc tiếp thị và việc sống ở đời. Cho nên “học cái gì” không quan trọng bằng “học một cái gì đó”.

    2. Học cái mình ít ghét nhất (nếu chưa biết mình yêu cái gì) (Dĩ nhiên nếu biết mình yêu cái gì, thì nên học cái đó là thượng sách. Hỏi chính lòng mình).

    3. Trong khi đó cứ tiếp tục phát triển thêm cái mình đang thích, ví dụ như TV thích viết, thì tiếp tục viết. Biết đâu học kế toán trong đại học, nhưng mai mốt thành văn sĩ hay phóng viên. Người thích tập yoga thì cứ tập yoga. Mai mốt có cử nhân computer nhưng lại mở trường yoga, thì cũng chẳng ai cản.

    Hoặc là học trong trường các môn liên hệ tới hobby của mình. Như là thích viết thì học văn chương, báo chí, luật,…

    Đừng suy nghĩ quá nhiều về tương lai, Make sure là mình sử dụng mỗi phút giây hiện tại một cách hữu ích nhất cho mình.

    TV khỏe nhé 🙂

    Số lượt thích

  7. Hi Thảo Vi,

    Chú quên mất một vốn liếng cần cho tất cả mọi người ngày nay là Anh ngữ. Ngày nay là thế giới Anh ngữ. Anh ngữ càng tốt thì kiến thức và cơ hội càng nhiều, dù mình có ở đâu và làm nghề gì. Vậy gì học gì làm gì cũng đừng quên phát triển Anh ngữ hàng ngày. 🙂

    Số lượt thích

  8. Hi, Vi va Quan.
    Chi doc comment cua 2 em ma thay cam dong qua. Chi thay Vi noi dung lam, moi gia dinh deu co mot hoan canh rieng Q a, neu cung nhau ngoi ke ve nhung chuyen nhuc nhoi hay kho khan trong gia dinh cua minh thi chac ai cung deu co chuyen de ke ca. Nhung em phai nghi rang do cung la mot mui vi trong cuoc song cua chung ta. Co vay cuoc song moi muon mau muon ve, va cung nho co vay ma em moi truong thanh len rat nhieu day.
    Tu khi quen Q, chi deu nghi rang em la mot anh chang vui ve, lac quan va manh me…va bay gio van cu tiep tuc la vay di em nhe.
    Va Vi nua, chi nghi rang em la mot nguoi rat hanh phuc vi em co duoc nhung duc tinh ma nhieu ban can phai hoc hoi. Khong phai ai cung biet thong cam voi nhung kho khan cua gia dinh. Khong phai ai cung co the the hien duoc tinh cam cua minh voi bo me nhieu nhu em dau. Tiep tuc nhu nay nua di Vi nhe!

    Số lượt thích

  9. @chú Hoành: hihi cháu thấy rất thú vị khi đọc cm của chú, chú chắc cũng ngoài 40 rùi mà suy nghĩ thật lạc quan, tươi trẻ và cháu nghĩ chúng hữu ích cho rất nhiều người, cám ơn chú nhé!
    Vâng có lẽ điều thứ nhất cháu chưa làm được và đang cố gắng để thực hiện nó. Phải thừa nhận là khó lắm chú ạ, đặc biệt là với cháu!
    Điều thứ hai thì cháu biết rõ mình yêu cái gì! Đó chính là Ngoại ngữ đấy ạ, nhất là tiếng Anh, như chú đã nói nó là một vốn liếng cần cho tất cả mọi người đó! Cháu yêu thích tiếng Anh và văn học không thua kém gì nhau và đang cố gắng trau dồi chúng để làm giàu vốn hiểu biết cho chính mình.
    Điều thứ ba thì cũng liên quan đến điều thứ hai ^^, bên cạnh đó cháu còn có sở thích sưu tầm báo chí và những cuốn sách hay nữa. Đó là một cách thú vị và hữu ích để xả stress của cháu và hơn thế nữa làm giàu đẹp thêm tâm hồn và cuộc sống của chính mình! 🙂
    Thời gian sắp tới đây cháu sẽ thi đại học khối D, đúng với sở thích và thế mạnh của mình, đồng thời phát triển thêm năng khiếu khác (như học thanh nhạc hoặc một khoá về du lịch chẳng hạn). Cháu hi vọng là những dự định của mình sẽ sớm trở thành hiện thực. Việc quan trọng bây giờ là phải cố gắng đã, chú nhỉ? 😛
    Cảm ơn chú lần nữa và chúc chú cùng gia đình luôn hạnh phúc!
    @chị Kiều Tố Uyên: Em không biết xưng hô thế này có phải phép không nhưng chắc là chị cũng hơn em và anh Jun vài tuổi thôi đúng không ạ? 🙂
    Chị nhìn nhận về vấn đề ấy thật sáng suốt. Em cũng tin anh Jun hiểu vì anh ý là người khá sâu sắc và cũng rất cởi mở, lạc quan 😀
    Em cám ơn lời chia sẻ của chị! chúc chị luôn vui vẻ!

    Số lượt thích

  10. Hi Thảo Vi,

    Bài viết của em về cha thật xúc động. Em quả là một cô con gái rượu tuyệt vời đấy ^^. Chị cũng là con gái rượu nè, đôi khi cũng conflict với bố mẹ lắm ý, nhưng lúc xa nhà nghĩ lại mới hiểu những hi sinh và tình cảm của bố dành cho mình thật khó diễn tả hết.

    Tình cảm giữa các ông bố và con gái thật đặc biệt Thảo Vi nhỉ.

    Chị chúc em luôn là một cô gái trẻ trung, yêu đời và giàu tình cảm 🙂

    Khánh Hòa

    Số lượt thích

  11. Chị là con một hả chị Khánh Hoà? Hay gia đình chị có mỗi chị là con gái? Em thì là chị cả của một em gái, một em trai. Lúc 5 tuổi là con gái rượu chứ giờ thì phải nhường cho hai đứa nó rùi 😛
    Đúng chị ạ, khi nếm trải sự xa cách về địa lý, thì thường con người ta mới hiểu hết giá trị của gia đình, của những người thân như tuyệt vời như Cha và Mẹ…
    Hihi hai chị em mình có nhiều điểm chung nhỉ! Cám ơn sự chia sẻ của chị!
    Em Vi 🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s