Tag Archives: Video & PPS

Walther Giger & Camille Huyền: Hội ngộ nhạc Cung Tiến & thơ Hàn Mặc Tử

 

Camille Huyen & Orches Trio
Camille Huyền tên thật là Huyền Tôn Nữ Cẩm Hồng (là họa sĩ và ca sĩ tự do) hiện ở Thụy Sĩ.

Camille Huyền tâm sự về hành trình ra đời của album nhạc Cung Tiến trong 3 năm vật vã, cũng như đọc lời tựa chị viết trong tập nhạc kèm theo: “Venice, năm 2004, tình cờ Camille nắm trên tay tập nhạc Cung Tiến. Mượn tập nhạc mang về Thụy Sĩ, Camille bắt đầu tập hát mỗi đêm từng nốt từng nốt với cây guitar trong suốt một năm trời. Càng ngày càng đam mê trước ý tưởng sâu-sang-đẹp của những bài thơ, trước tài nghệ phi thường của anh Cung Tiến”.

Continue reading Walther Giger & Camille Huyền: Hội ngộ nhạc Cung Tiến & thơ Hàn Mặc Tử

Simple Man – Lynyrd Skynyrd

Tôi muốn bắt đầu với một câu chuyện nhỏ và đơn giản :
“  Một hôm cún con hỏi mẹ
– Hạnh phúc là gì hả mẹ ?
Mẹ trả lời : Hạnh phúc chình là chiếc đuôi của con đấy.

Cún con nghe vậy thì cảm thấy rất phấn khích, nó không ngờ hạnh phúc mà người lớn hay nói đến lại gần đến vậy, ngay phía sau lưng mình thôi. Thế là nó cố quay người lại, cố gắng dùng mõm để cắn lấy chiếc đuôi của mình, nhưng nào có được! Cái đuôi quá xa và nó cứ thế quay vòng vòng một chỗ trông rất buồn cười và ngộ nghĩnh.Được một lúc, nó quay sang hỏi mẹ :

Sao con không thể nào mà túm lấy được hạnh phúc hả mẹ?

Cún mẹ cười và đáp :

Thế đấy con ạ, con đừng bao giờ cố gắng chạy theo hạnh phúc mà hãy cứ sống tốt   và vui vẻ đi đã, khi ấy hạnh phúc sẽ tự động mà chạy theo con. “

Continue reading Simple Man – Lynyrd Skynyrd

Cảm xúc núi – Đỗ Thất Kinh

 
Bạn đã từng ghé thành phố cao nguyên Buônmêthuột, đã từng uống càphê ở những quán xá đặc trưng của phố núi? Nhưng chưa đến quán Văn là bạn …chưa biết hết Banmê.

Quán Văn là một quán càphê rất khó tìm, thậm chí khi tìm thấy bạn có thể ngại ngần chưa dám …xuống, bởi nó nằm khuất dưới một con dốc khá là…thẳng đứng.

Một mảnh vườn xanh ngắt sẽ mở ra đầy tầm mắt, làm bạn choáng ngợp. Giữa vườn là những cành sen thanh thoát vươn mình, róc rách những tiếng nước chảy hòa cùng với những lá, hoa, tranh, tượng, đá…tạo nên một không gian thấm đẫm chất thiền thơ mộng.

Continue reading Cảm xúc núi – Đỗ Thất Kinh

Trường ca “Người Việt Nam” – 12 năm để một lần bật khóc

 
Vừa biết tin có cuộc thi sáng tác thơ và ca khúc “Đây biển Việt Nam” do báo VietNamNet phối hợp với Hội Nhạc sĩ, Hội Nhà văn Việt Nam đồng tổ chức, nhạc sĩ Trương Quý Hải đã liên lạc ngay tới BTC để gửi gắm những tâm sự tha thiết về trường ca “Người Việt Nam” – mối duyên lớn đã khởi nguồn chính từ những bài phóng sự về Hoàng Sa do phóng viên VietNamNet thực hiện.

Nhạc sĩ của “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa” đã nhiều đêm thao thức với trường ca “Người Việt Nam” và vô cùng đồng cảm, chia sẻ với BTC với tâm huyết nồng nàn, rực cháy, hướng về biển đảo và tình yêu quê hương, đất nước.
 
Ngày 9/10/2010, nhạc sĩ Trương Quí Hải cùng 1309 người FPT tiến hành thu trường ca này tại Xuân Hòa.

Continue reading Trường ca “Người Việt Nam” – 12 năm để một lần bật khóc

Peace Revolution June Fellowship 2011

Tùy bút Đỗ Hồng Thuận

I. Tôi đến với Peace Revolution

Tôi đến với Peace Revolution không phải là sự tình cờ, tôi nghĩ vậy vì everything happens for a reason.  Đó là khoảng thời gian tôi bị khủng hoảng rất nhiều về tâm lí, khi tôi bị những cú va vấp trong cuộc sống. Cũng giống như rất nhiều người, tôi cứ đặt câu hỏi tại sao mãi và rồi không bao giờ trả lời được, tôi chẳng biết nên chia sẻ với ai, ai sẽ hiểu tôi, tôi nên  tin ai, làm những  gì tiếp theo, sống như thế nào trong tương lai….Tôi đọc đi đọc lại các bài trên Đọt Chuối Non  anh Hoành viết, đọc rất kĩ cả những phần hỏi của mọi người và phần trả lời của anh,  tôi đọc rất nhiều sách Phật,  tôi đọc về Thiền Định. Như một nhân duyên, chị bạn của tôi biết tôi đang học Thiền liền giới thiệu cho tôi một chương trình có tên Peace Revolution thông qua meditation online để giúp mọi người có Inner Peace and Happiness, chị đã tham gia năm ngoái  và nói tôi thử xem thế nào. Tôi thấy mình rất có duyên với Peace nên quyết định tham gia.

Continue reading Peace Revolution June Fellowship 2011

Khát Vọng – Phạm Minh Tuấn

NS Phạm Minh Tuấn (Tên khai sinh của ông là Phạm Văn Thành) sinh năm 1942 tại PhnômPênh. Tốt nghiệp Đại học sáng tác-Nhạc viện TPHCM năm 1981. Từng đạt các giải thưởng lớn như Giải thưởng Nhà nước về âm nhạc, Giải VHNT Nguyễn Đình Chiểu, Giải thưởng Âm nhạc của Hội Nhạc sĩ Việt Nam, và nhiều giải thưởng khác… Hiện nay ông là Phó Chủ tịch Hội đồng Nghệ thuật Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Ủy viên Ban chấp hành Hội Âm nhạc.

Tên tuổi của ông đã trở nên gần gũi, thân quen với người yêu nhạc. Có những bản nhạc đã ghi sâu vào lòng người như Bài ca không quên, Qua sông, Đất nước, Dấu chân phía trước… Nhạc của ông không kỳ bí, không cao siêu, khó hiểu mà rất gần gũi, dễ hát. Ông thường dùng thơ để phổ nhạc, nên lời nhạc ngắn gọn nhưng súc tích, len lỏi sâu vào tâm hồn người nghe. Cuộc sống là nguồn cảm hứng vô tận trong ông. Tình yêu quê hương, đất nước là đề tài quen thuộc với ông.

Mênh mang – Spring of life và Nageki!

 

Eric Chiryoku

Em nghe không em, tiếng gọi của bầy nhạn chiều vỗ cánh rủ chiều hôm..Ngoài kia trời đã tắt nắng rồi và cánh chim vẫn miệt mài bay về phương xa ấy, uyển chuyển và mờ nhạt dần trong sắc tía trời chiều bảng lảng…

Tiếng sáo sao mà miên man quá, như đưa ta vào một giấc mơ lẩn trốn giữa mây ngàn, và chập chùng điệp trùng những ngọn núi cao lẫy lừng, cũng vùi đầu vào màn mây trắng xóa đang trôi lững thững đến cuối vạch chân trời…

Và dòng nước, mê mẩn, trôi thẩn thờ, như suối tóc mượt mà mùa xuân em vuốt mãi, đôi lúc lại róc rách như một khúc dương cầm tuôn chảy dạt dào không ngừng nghĩ..

Kìa đâu nữa đồng cỏ may gợn sóng trong ánh tà, lấp lánh màu tím chiều hay màu trắng tinh khôi của hoa cỏ may dập dờn ngọn gió…

Tất cả cứ nửa thật, nửa mơ trong một giấc mơ nhạt nhòa và không nắm bắt được..

Continue reading Mênh mang – Spring of life và Nageki!

Lời Mẹ Ru – Trịnh Công Sơn

 

Trong gia tài kho tàng âm nhạc Trịnh Công Sơn, không thiếu những bài hát về Mẹ, như Lời mẹ ru, Ca dao mẹ, Gia tài của mẹ, Huyền thoại Mẹ…nhưng Lời Mẹ Ru là một ca khúc rất độc đáo. Độc đáo bởi ca khúc được viết cùng lúc bằng hai âm điệu Trưởng và Thứ. Có thể hát đơn từng phần với La Trưởng hoặc Fa thăng thứ, và có thể hát đôi hai giọng cùng một lúc. Không còn giọng nào chính, giọng nào phụ mà hai âm điệu Trưởng, Thứ kia hòa lẫn vào nhau làm một.

Lời Mẹ Ru còn lạ lùng ở câu kết: “Bây giờ mẹ nằm, lá đổ ngoài sân. Lá đổ ngoài sân, để ru mẹ ngủ…”

Continue reading Lời Mẹ Ru – Trịnh Công Sơn

‘’Tắt lửa lòng’’ – Chuyện tình Lan và Điệp


 

‘’Chiều kia lũ chim trên cành buồn không ca. Chim hỡi xót thương ai
Hàng cây đứng im cũng thầm nhìn mây bay che kín phía lưng trời
Một con đò vắng đứng bơ vơ bên kia song     
Nước trôi lững lờ nghe chừng mang bao thương tâm
Rồi một hôm lữ khách lên đò qua bến sông, nét mặt u sầu’’

Những thính giả chân thành của dòng nhạc trữ tình quê hương Việt chắc không ai không biết đến ‘’Chuyện tình Lan và Điệp’’, loạt ca khúc nổi tiếng viết về đôi trẻ yêu nhau nhưng bị số phận đớn đau chia uyên rẽ thúy.  Đây là một câu chuyện tình hư cấu nổi tiếng ở Việt Nam trong nhiều thập kỷ, được nhiều người ví như  Romeo và Juliet hay Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài của Việt Nam.

Continue reading ‘’Tắt lửa lòng’’ – Chuyện tình Lan và Điệp

Bông Hồng Cài Áo – Phạm Thế Mỹ

 

Trong tản văn “Bông hồng cài áo”, Thiền sư Nhất Hạnh kể rằng:

    “Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày của Mẹ ( Mother’s Day ) là ngày chúa nhật thứ nhì của tháng Năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong xắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.

    Continue reading Bông Hồng Cài Áo – Phạm Thế Mỹ

Quan Thế Âm (Đạo Ca 4) – Phạm Thiên Thư

 

Nhà thơ Phạm Thiên Thư chính thức “phủi tóc” vào chùa từ năm 1964 đến năm 1973 với pháp danh Thích Tuệ Không. Ông sinh năm 1940 trong một gia đình hành nghề Đông y tại huyện Kiến Xương tỉnh Thái Bình, sau di cư vào Nam. Nhà thơ chân thành tiết lộ việc xuống tóc vào chùa của ông là nhờ duyên với đạo Phật.

Nhiều người đã cho rằng Phạm Thiên Thư đi tu mà lòng vẫn hướng về cõi tục. Ông chỉ cười: “Tôi tu theo cách của mình, tu để sống cuộc đời của mình, nuôi dưỡng lối tư duy và trí tuệ của mình”. Quả thực là từ cõi Phật, ông đã làm được những điều đáng nể: thi hóa kinh Phật, sáng tác những thi phẩm hay và đẹp thuộc diện hiếm hoi trong văn học Việt Nam…Thơ của ông được nhiều người có tên tuổi trong giới và rất nhiều bạn đọc mến mộ…

Continue reading Quan Thế Âm (Đạo Ca 4) – Phạm Thiên Thư

Lòng Mẹ – Y Vân

 

“Cuối thập niên 1950, anh Y Vân là nhạc công chơi cho các nhà hàng ở Sài Gòn. Hằng đêm, mẹ ở nhà giặt quần áo ở máy nước công cộng, có lần giặt đến 2 giờ sáng thì bị cảnh sát chế độ cũ bắt vì tội vi phạm lệnh giới nghiêm. Đến sáng, anh tôi về nhà, biết chuyện đã khóc và viết ra Lòng mẹ”, em trai của nhạc sĩ kể lại.

Câu hát tha thiết: Lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu. Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ. Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ. Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ… Thương con thao thức bao đêm dài, con đà yên giấc, mẹ hiền vui sướng biết bao. Thương con khuya sớm bao tháng ngày, lặn lội gieo neo, mái tóc trót đành đẫm sương…”. Viết xong, anh hát cho mẹ nghe và bà đã khóc.
Bài hát Lòng mẹ của Y Vân rất nổi tiếng và được xem như một trong những ca khúc tiêu biểu, sâu sắc và thiêng liêng nhất về tình mẹ.

Continue reading Lòng Mẹ – Y Vân