Tag Archives: Văn

Hoà ái với người là hoà ái với mình

Mình vốn không thích ghét ai, nhưng có một số người mình đã ghét thì mình không muốn gặp mặt hay nói chuyện, vì mỗi lần gặp họ hay nói chuyện với họ mình cảm thấy rất khó chịu. Và cảm giác khó chịu đó sẽ đeo đẳng theo mình dù buổi nói chuyện đã kết thúc.

Hôm nọ mình tâm sự chuyện này với một người bạn thân. Người bạn ấy khuyên mình là hãy dùng tâm từ bi mà nói chuyện với mọi người, nhất là với người mà mình ghét. Continue reading Hoà ái với người là hoà ái với mình

Người yêu ơi Hà Nội nhớ anh !

Chiều nay trên phố, thấy những đôi tình nhân tay nắm chặt tay cùng dạo bước, em nhớ đến anh.

Anh ở nơi rất xa, bây giờ có lẽ bên anh là những tất bật của một sinh viên thực tập, với nỗi nhớ quê nhà và nỗi nhớ em.

Anh gửi cho em những bức ảnh nơi anh đang sống và học tập, gửi cho em nỗi lòng người xa xứ một chiều trên con phố tấp nập vội vã, bắt gặp một tà áo dài Việt Nam, anh nhớ đến em. Continue reading Người yêu ơi Hà Nội nhớ anh !

Từ biệt

Thiền sư Chân Như hớp một ngụm trà, đặt lại tách trà vào chiếc khay đỏ trên chiếu, rồi nói với đệ tử là Thiền sư Khải Huệ đang quỳ trước mặt:

– Thầy sẽ nhập thất 7 ngày, đến đúng ngọ trưa ngày thứ 7, con mở cửa thất, mang thầy đi thiêu.

Khải Huệ nhìn thầy đăm đăm, gật đầu nhè nhẹ và “Dạ, thầy” rất khẻ. Ngăn dòng cảm xúc đang dâng, Khải Huệ hỏi rất nhỏ:

– “Thầy cần căn dặn gì con nữa không?”
Continue reading Từ biệt

Khi lòng nhân ái bị tê cóng, bại liệt!

Một em bé học sinh trường THCS Chu Văn An thị trấn Chư Sê, tỉnh Gia Lai vào siêu thị, chỉ vì “quá thích hai quyển truyện tranh” giá bằng nửa tiền bát phở, em đã lấy giấu chúng trong người. Nhóm bảo vệ ở siêu thị Vĩ Yên đã trói chân tay em bé vào lan can, dán lên ngực em phía dưới  khăn quàng đỏ một bảng chữ viết to như tội phạm: TÔI LÀ NGƯỜI ĂN TRỘM. Nhiều người đã xin cho em bé, nhưng không được. Một bảo vệ còn thích thú chụp ảnh em trong cảnh ngộ đó rồi tung lên mạng xã hội sau đó và giải thích hồn nhiên: “để cho vui ” !

Là một người làm cha, đã và đang làm thầy, nhìn cảnh em bé bằng tuổi con gái mình bị làm nhục trước đông người như vậy chỉ vì lòng yêu sách và trót dại dột, tôi đau xót đến bàng hoàng ứa lệ, và phẫn nộ ! Continue reading Khi lòng nhân ái bị tê cóng, bại liệt!

Bầy ta

Cuộc đời này nhiều thống khổ, nhiều tội lỗi, nhiều bóng tối… sao ta lại yêu cuộc đời thế nhỉ? Kể cả các tiên tri tuyệt vọng cho thế gian và mắng mỏ loài người si mê, hình như cũng tốn phí cả đời mình chỉ để mong làm thế gian và nhân loại sáng hơn một chút, vui hơn một chút.

Phải chăng ta yêu thế gian vì đây là nhà ta và ta yêu loài người vì đây là người yêu ta? Nhà ta dù mục nát cũng là nơi ta sinh ra, nơi ta treo nghìn giấc ngủ với nhiều mộng mị tuyệt vời, nơi ta trở về sau cuộc hành trình dài của cuộc sống, nơi ta xum họp với tổ tiên trong lòng đất mẹ. Và người yêu ta thì đẹp hay xấu, hiền hay dữ, thánh hay ma, cũng là người ta yêu, người ta ôm ấp, người ta quý mến.
Continue reading Bầy ta

Người yêu cái đẹp

Mình là người yêu cái đẹp. Và những nơi mình đến, những con người mình gặp, tất cả đều đẹp.

Từ cái trường mẫu giáo sát nhà mình. Theo mình thấy thì đó là trường mẫu giáo đẹp nhất trong cái huyện nhỏ xíu của mình thời đó, bây giờ có thêm trường Phong Lan chứ ngày đó trường mình là nhất ^^. Nhớ ngày đó múa bài “Cái bống” suýt vào biểu diễn ở tỉnh nhưng vì tụi mình nhỏ quá nên họ không cho đi. Continue reading Người yêu cái đẹp

Kiên trì cho những giấc mơ!

Nếu các bạn đã đọc bài trước của tôi: “Đợi hạnh phúc đến bao giờ?” sẽ biết tâm trạng của tôi hiện giờ rất “ngổn ngang” vì đang đứng ở “ngã ba đường”.

Sau rất nhiều cân nhắc, tôi đã quyết định tôi muốn học tiếp lên Tiến sĩ vào tháng 10 năm nay. Nhưng quyết định đó cũng không làm cho tình hình hiện tại của tôi bớt “ngổn ngang” hơn. Tôi đã nộp một vài hồ sơ xin học bổng Tiến sĩ. Tôi vừa nhận được kết quả hồ sơ đầu tiên. Tôi đã không được chọn trong hơn 400 hồ sơ gửi đến năm nay. Continue reading Kiên trì cho những giấc mơ!

Vườn Chuối và những khu vườn bí mật

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một tác giả lâu năm của ĐCN nhé – đó là Nguyễn Thiện Chân.  

Thiện Chân đang là sinh viên năm 1 ĐH Ngoại thương Tp Hồ Chí Minh. Cách đây 2 năm Thiện Chân từng gửi bài tới dotchuoinon.com. Bây giờ Thiện Chân “quyết định viết lại, lập blogs, viết để gọt giũa tâm hồn mình, để trưởng thành và lan tỏa những quan điểm, suy nghĩ của mình cho mọi người”.  

Thiện Chân “muốn lan tỏa đến nhiều bạn trẻ nhất, bởi vì khi cùng lứa tuổi thì những suy nghĩ, tâm tư sẽ gần giống nhau và họ sẽ thấy được mình trong đó thì dễ tạo sự đồng điệu và giá trị mang đến sẽ gần gũi và thiết thực hơn”. Continue reading Vườn Chuối và những khu vườn bí mật

Gửi em, tuổi 20!

Vậy là hơn 2 năm rồi ngày tôi gặp lại, em của ngày hôm qua cho tôi biết bao suy nghĩ và cả những băn khoăn trong lòng.

Tôi nhớ lại những câu chuyện của riêng em, của một tâm hồn đầy xúc cảm, của tuổi hoa đầy nắng gió và tươi đẹp biết bao.

Phải, không riêng gì em mà bao nhiêu bạn trẻ khác cũng vậy, khi em xiết tay tôi òa khóc nức nở, tưởng như cả thế giới này đang dừng lại, tưởng như nước mắt có thể như cơn lũ cuốn trôi đi tất cả.

Bao nhiêu cho vừa, những nỗi niềm cho những đêm sợ hãi. Rằng ngoài kia, thế giới có bao nhiêu tranh đấu.

Nhút nhát, sợ hãi, lo lắng, có những điểm yếu em không dám thừa nhận, không dám để ai biết, em tự nhấn chìm mình trong biển người mênh mông. Continue reading Gửi em, tuổi 20!

Bến bờ hạnh phúc

Chào các bạn,

Chim Điên bạn mình học với mình từ cấp I và tụi mình chơi với nhau đã hơn 20 năm. Càng lớn, càng chơi thì tụi mình mới thấm độ “điên” rất dễ thương của bạn mình. Cầm kỳ thi họa cái gì cũng chơi, nhạc nào cũng nhảy. Bạn mình thi thoảng đọc cho tụi mình nghe bài thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh như thế này:

Tôi hỏi một-không-tám-không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
Chị tổng đài giọng nhu mì ^^
À…nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều
Hình như là bạn…đang yêu?
Không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hình như là bạn…đang điên?
Vâng! điên thì mới phí tiền hỏi han

Xong xuôi hết bốn-chín-ngàn Continue reading Bến bờ hạnh phúc

Đợi hạnh phúc đến bao giờ?

Tôi vừa mới tốt nghiệp thạc sĩ tại Đức. Và một câu hỏi mà gia đình, bạn bè, người quen ai cũng hỏi tôi là: “What’s next?”.

Thú thực là trong tôi rất “ngổn ngang”. Tôi không thực sự chắc mình muốn làm gì. Tôi có ba lựa chọn: một là học tiếp lên Tiến sĩ, hai là tìm việc làm ở Đức, ba là tìm việc làm ở Việt Nam. Vì chưa chắc chắn nên tôi thực hiện cả ba phương án. Tôi vừa nộp hồ sơ xin học bổng Tiến sĩ, vừa tìm và nộp hồ sơ ứng tuyển các công việc phù hợp ở cả Đức và Việt Nam. Vì làm cả ba việc cùng lúc, cái nào cũng cận “deadlines” nên tôi phải dồn toàn bộ thời gian và sức lực vào ba việc này. Nhiều khi tôi rất căng thẳng, mệt mỏi, cộng thêm nỗi buồn vì khóa học đã kết thúc và nhiều bạn cùng lớp đã về nước, trong đó có hai người bạn thân của tôi. Continue reading Đợi hạnh phúc đến bao giờ?

Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi

Nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy đã trân trọng chọn vào phần “Thơ người Thơ đã mất”, sách “Thơ bạn Thơ 2” (Nxb Văn học, 2012) một bài thơ hay, lạ: KHI NÀO THẤY, và thương nhớ Bạn Thơ của anh : “Anh Xuân Hoàng ơi, tôi đã tìm thấy bí quyết vì sao Anh viết được những bài thơ hay và vì sao Anh sống hoàn thành một đời thơ đẹp… Thơ Anh, đời thơ Anh còn cần thêm lời đò đưa gì nữa ?”

Tôi cũng đồng tình với nhà thơ đàn anh NNB. Nhưng tôi vẫn không thể an lòng, nếu chưa nói ra được đôi cảm nhận về bài thơ này mà khi đọc lên một cách chậm rãi, tôi chợt như nghe tiếng đàn dương cầm thánh thót, buồn và trong trẻo của mẹ tôi giữa một trưa hè nóng nực, khiến tôi lặng người ứa lệ… Continue reading Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi

Chúng mình chia tay nhé

“Chúng mình chia tay nhé?” Chỉ ngần ấy tiếng thôi mà phải mất hai mươi năm chúng ta mới tìm được tiếng nói chung. Hai mươi năm – khoảng thời gian đủ để khiến một người đàn bà đầy rạo rực, đam mê tuổi ba mươi trở nên bình thản, trung dung; chấp nhận cô đơn như một phần tất yếu của số phận. Thời gian chẳng hề nương tay với ai. Tuổi tác, bệnh tật đã lấy mất của anh vẻ hào sảng, tự tin trong từng lời ăn tiếng nói.
Continue reading Chúng mình chia tay nhé

Không muộn để tạ lỗi và tha thứ

Chào các bạn,

Có những lỗi lầm nhỏ xíu con người ta mắc phải từ khi còn nhỏ nhưng có thể làm cả đời day dứt.

Mình gặp bác William người Úc trong một hội thảo. Bác William là giáo sư và chuyên gia dạy về xây dựng và kiến trúc. Ở hội thảo nhiều người thường thì rất ít khi có thể nói chuyện nhiều và gặp được hết mọi người. Ban đầu gặp mình không có gì ấn tượng lắm với ông Tây Úc điển hình bụng bự này ngoài việc William thực sự to như một con gấu hơn người bình thường (một tẹo).

Sau đó, mình ấn tượng ngay khi William mở đầu bài thuyết trình của. Bác nói: “Theo truyền thống, tôi cảm tạ đất này đã cho tôi đứng ở đây và cho chúng ta gặp mặt tại đây hôm nay ” Continue reading Không muộn để tạ lỗi và tha thứ