Sáng hôm đó em đến và hỏi tôi: “Bình an giống như điều gì?” Em hỏi tôi thật bất ngờ. Tuy vậy ngay lúc đó tôi vẫn có câu trả lời cho em. Tôi còn nhớ câu trả lời của tôi cho em khi đó là “Bình an như áng mây”. Áng mây có được bình an bởi áng mây có sự tự do. Trên bầu trời trong xanh, bao la ấy mây có thể đi khắp tất cả mọi nơi mà mây muốn đến. Tất cả những ngọn núi trên thế gian này điều có thể trở thành nơi dừng chân của mây. Có thể hôm nay mây ở Hy Mã Lạp Sơn, nhưng ngày mai mây sẽ ở núi Phú Sĩ và đôi khi ngày mốt mây lại ở một ngọn núi nào khác. Continue reading Bình an như áng mây
Tag Archives: Văn
Nếu thỏ chạy thì rùa phải làm sao?
Chúng ta đã quen thuộc với câu chuyện thỏ và rùa chạy thi rồi phải không nào. Thỏ chủ quan cậy mình chạy nhanh nên ngủ quên đến nỗi khi tỉnh dậy thì rùa đã sắp chạm đích. Thế là bạn thỏ của chúng ta dù cho có vắt chân lên cổ cũng chẳng thể đuổi kịp.
Thật là một câu chuyện hay và ý nghĩa về đức tính cần cù, chăm chỉ. Nhưng … nếu bạn thỏ không chủ quan mà ra sức chạy ngay từ đầu thì sao nhỉ?, liệu có phải cơ hội chiến thắng của bạn rùa là zero (0%)?. Continue reading Nếu thỏ chạy thì rùa phải làm sao?
Tháng 4
Tháng 4 không buồn không vui kết thúc bằng việc chen chúc trên đoàn tàu giữa đủ loại chuyện đời, chuyện người. Trẻ con khóc lóc hoặc vui đùa, người lớn dỗ dành hoặc cáu bẳn.
Đôi khi tự thấy ích kỷ vì chẳng muốn cho người khác ngồi ké ghế mình. Đương nhiên rồi, mình mất tiền mua vé (lại còn đắt gấp đôi vì mua của cò) trong khi có kẻ trốn vé mà vẫn được ngồi chễm chệ, tranh phần người mất tiền, chẳng ghét sao được? Continue reading Tháng 4
Có một hội như thế!
Facebook – mạng xã hội đã không còn xa lạ với bất cứ ai, từ thành thị đến nông thôn, từ già đến trẻ. Là hạt nhân của mạng Internet toàn cầu, nó cũng mang trong mình những cái lợi và hại nhất định. Lướt Facebook cũng là một nghệ thuật, ai tận dụng tốt thì sẽ mang lại những hiệu quả nhất định cho riêng mình.
Facebook là một phần tất yếu không thể thiếu với tôi – một sinh viên người dân tộc Tày, được theo học một trường Continue reading Có một hội như thế!
Chiếc áo màu đại dương
Chàng là một giọt nước biển. Nơi chàng ở không gian bao la, và tâm hồn chàng cũng rộng lớn như không gian ấy. Chàng thích ngắm những áng mây trôi nhẹ nhàng, thanh thản trên bầu trời, ngắm những chú hải âu tung cánh vui đùa hồn nhiên tươi trẻ. Chàng cũng như các bạn, đều rất thích chơi và thưởng thức âm nhạc – Nhạc Hải Triều. Tiếng nhạc Hải Triều có lúc nhẹ nhàng thanh thoát như tiếng chuông ngân, nhưng cũng có lúc trầm hùng, vang vọng như thác đổ. Chàng rất mãn nguyện với cuộc sống của một giọt nước biển. Chàng luôn thưởng thức được những gì tươi đẹp đang diễn ra xung quanh chàng và trong chàng. Chàng đang rất hạnh phúc. Vậy mà có lần, chàng không tin hạnh phúc là điều có thật. Khi đó chàng là một giọt nước của dòng sông. Nhưng trước khi là một giọt nước của dòng sông thì chàng đã là giọt nước của một con suối nhỏ. Continue reading Chiếc áo màu đại dương
Giai điệu Tổ Quốc
Đã gần một năm, kể từ ngày tôi trở về Việt Nam sau gần 3 năm ở nước ngoài. Lựa chọn việc trở về, từ bỏ một cơ hội tốt để ở lại đất nước mà dường như không có người nghèo về vật chất, là một quyết định khó khăn. Dẫu rằng về hay ở là quyết định của mỗi người, tuỳ vào từng hoàn cảnh cụ thể. Quyết định của tôi vấp phải khá nhiều thắc mắc và phản đối, nhưng kể từ lúc trở về đến giờ phút này, tôi thực sự hạnh phúc với quyết định đó.
Có một thời gian, tôi sống trong tâm trạng chơi vơi, trầm cảm, sáng thức dậy, đi làm, đói thì đi nấu cơm, mệt thì nằm nghỉ hoặc đi dạo, Continue reading Giai điệu Tổ Quốc
Về quê
Chào các bạn,
Mình giới thiệu với các bạn một tác giả mới của ĐCN, bạn Lý Văn Lợi, thôn Cao Bằng, Êaknuec, Krông Pak, Đaklak.
Lợi có lời tự giới thiệu như sau:
“Em là chàng trai người dân tộc thiểu số, bố em là người Nùng mẹ em là người Tày, ba mẹ em đều quê ở Cao Bằng. Sau 1975 ” Nam tiến” nên em sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Tây Nguyên. Em vừa tốt nghiệp khoa Sử, chuyên ngành Tư tưởng Hồ Chí Minh của trường ĐH KHXH NV TP HCM. Em là một người rất năng động và tự tin, em đã từng tham gia khá nhiều cuộc thi học thuật cũng như giải trí, từ cấp khoa, trường đến Đài truyền hình, em đã tham gia một vài game show như : Rung chuông vàng, Chiếc nón kỳ diệu…Em được chú Trần Can giới thiệu cho trang này, em rất vui khi đọc được những bài viết tư duy tích cực như thế.”
Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng
Những ngày này tôi đang gặp nhiều vấn đề trong nghiên cứu của mình dẫn tới tình trạng thần tinh căng thẳng, khó tập trung vào công việc và làm gì cũng kém hiệu quả. Tôi hiểu rằng nghiên cứu khoa học là một chặng đường xa, không mấy khi trơn tru, nên bản thân cần nỗ lực không ngừng nghỉ. Và tôi tin rằng ở bất cứ ngành nghề, công việc nào cũng đều có khó khăn, trở ngại. Khi chúng ta yêu thích công việc của mình, toàn tâm toàn trí cho nó, thì có lẽ lại rất dễ đưa bản thân vào trạng thái thất vọng. Người hi vọng nhiều cũng là người thất vọng nhiều. Làm thế nào để luôn giữ được thái độ tích cực và cái nhìn lạc quan khi ta mất đi sự tin tưởng vào bản thân và đầu ra của công việc?
Tôi tự kê đơn cho mình, như thế này. Continue reading Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng
Mỗi ngày một câu chuyện (5)
Hôm nay trong một buổi hội thảo về du học, mình đi hỗ trợ cho một trường bên New Zealand và ngồi cùng với một anh là International Market Sector Manager của trường. Anh này mình vừa mới nhìn đã đoán ngay là Tung Của Lửn. Thế mà lúc đầu cứ nghĩ phải là một anh mắt xanh tóc vàng cười duyên rồi dịu dàng bảo “em đến để giúp anh phải không?” nhưng hóa ra không phải. Là anh mắt một mí, kính cận, tay đang sắp xếp đồ, và miệng còn nhồm nhoàm….đồ ăn sáng. (E hèm, hơi có chút “vỡ mộng” rồi !). Thế nhưng để khỏi phải bị động hay có chút xíu thất vọng nào đó, mình chủ động chào hỏi, bắt tay và vào ngay chủ đề chính: như là hỏi về trường, về các khóa học, về các yêu cầu nhập học, môi trường việc làm sau khi tốt nghiệp v.v…, và với vai trò của mình, anh muốn mình hỗ trợ anh như thế nào. Anh có muốn góp ý hay đưa ra ý kiến nào nữa không nếu các bạn sinh viên có thêm nhiều câu hỏi. Anh tỏ ra là người thân thiện và cởi mở hết sức, Rất ngạc nhiên, những ấn tượng ban đầu không mấy thú vị ấy cũng từ từ được cởi bỏ trong đầu mình.
Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (5)
Viết khiêm tốn, thành thật hay phóng đại
Chào các bạn,
Trong bài Bến bờ hạnh phúc, viết về bạn mình, trước khi gửi đăng, mình đã có hỏi ý kiến bạn trước, đồng ý rồi mới đăng.
Trong email trước đó mình và bạn có trao đổi một chút, mình thấy thú vị và hỏi ý kiến bạn để đăng lại chia sẻ với các bạn. Có lẽ là bạn nên đọc lại bài Bến bờ hạnh phúc để hiểu thêm bối cảnh trước khi đọc bài này.
Thực ra mình vẫn xưng hô mày tao với bạn, ở đây mình tạm chuyển gọi là bạn tên Lan đọc cho đỡ mệt. Continue reading Viết khiêm tốn, thành thật hay phóng đại
Hãy cười mỗi ngày
Chào các bạn,
Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một tác giả mới của ĐCN nhé – đó là Nguyễn Hương Giang, tốt nghiệp trường Cao đẳng truyền hình và hiện đang công tác tại Đài THVN.
Dưới đây là lời tự giới thiệu của Hương Giang:
“Chào DCN, mình tên là Hương Giang. Mình sinh ra ở HN và rất thích đi bộ, đạp xe khám phá từng ngõ ngách ở HN (Nếu các bạn chưa đi thì hãy thử 1 lần). Continue reading Hãy cười mỗi ngày
Bạn bè ơi thương nhau!
Trong cuộc đời mình, tôi luôn thấy mình thật may mắn vì có rất nhiều bạn tốt. Thậm chí, đôi khi tôi nghĩ Ông Trời, Đức Phật đã “thiên vị” tôi khi cho tôi có cơ hội gặp gỡ và quen biết nhiều người bạn tuyệt vời đến vậy! Đã có không ít lần tôi chán nản, thất vọng, đau khổ,… họ lại bên tôi, chia sẻ và nâng đỡ tôi. Tôi biết đến Đọt Chuối Non, tư duy tích cực cũng là từ một người bạn thân của tôi – người đã luôn kiên nhẫn với khuyết điểm và định kiến của tôi, cũng như luôn nhìn thấy và trân trọng những điểm mạnh của tôi. Continue reading Bạn bè ơi thương nhau!
Một chuyện thường ngày
Hiện mình đang sống trong một ký túc xá dành cho sinh viên của trường tại Đức. Mỗi tuần hai buổi sẽ có một cô lao công ở ngoài được thuê đến để lau chùi và dọn dẹp các khu vực chung của từng tầng. Sáng nay mình vừa đi ra khỏi phòng thì thấy cô lao công đang loay hoay không biết làm sao đẩy cái xe to đùng với bao nhiêu thứ dụng cụ để lau chùi vào cái thang máy nhỏ xíu để đi lên các tầng trên. Mình đến gần để mở cái cửa thang máy rộng hơn và cố giúp cô ấy vào trong thang máy dễ dàng hơn. Continue reading Một chuyện thường ngày
Tôn trọng quy định an ninh và an toàn
Chào các bạn,
Thi thoảng mình đến trường vào ngày cuối tuần. Đến trường cuối tuần thì không được ra vào tự do mà phải có thẻ mới vào được tòa nhà mà mình làm việc. Vì cái tòa nhà đó có nhiều thiết bị máy móc đắt tiền cũng như hóa chất thí nghiệm tùm lum. Thế nên an ninh phải đảm bảo và chỉ có người làm việc ở đó mới có thẻ để vào ngày cuối tuần.
Hôm đó mình đến vào thứ 7, mình có thẻ sinh viên nhưng mình chưa có cái thẻ ra vào đó. Continue reading Tôn trọng quy định an ninh và an toàn
Vô tựa
Ngày xưa, lúc mình còn nhỏ, năm nào cũng lên trường ba mẹ xem báo tường. Có 1 năm, mình rất rất ấn tượng với tờ báo “Vô tựa” của lớp 12A1 năm đó. Tờ báo tường với nền là hàng cây bên bờ hồ, có cầu vồng, có nước, hoa hướng dương. Rất hài hòa, thanh nhã và rất đẹp.
Tờ báo năm đó được đứng nhất.
Mình tình cờ nghe được ba với thầy Quảng (hay ai đó nữa) bình về tác phẩm: “Vì nó vô tựa nên nó tựa vào tất cả” 2 người gật gù đồng tình với nhau. Continue reading Vô tựa