Tag Archives: trà đàm

Hoa chân

Chào các bạn,

Mẹ E và mẹ Hreng ở chơi với gia đình mình một tuần, biết hai mẹ từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ ra khỏi Buôn Làng, đây là lần đầu tiên hai mẹ được mình dẫn về Gialai. Vì vậy ở Gialai có điểm vui chơi nào mình cũng dẫn hai mẹ đến xem chơi cho biết, kể cả vào xem những trò chơi trong nhà văn hóa thiếu nhi Gialai.

Ngoài những điểm vui chơi mình còn đưa hai mẹ đến thăm chơi gia đình các em của mình. Tuy mình không kể không nói nhưng các em cũng hiểu được hoàn cảnh sống, cùng với những giới hạn về sự nhận thức của anh em sắc tộc thiểu số, Continue reading Hoa chân

Cô đơn ?

Chào các bạn,

Nhạc sĩ Vũ Thành An viết trong “Bài không tên số 4” để nói lên nỗi cô đơn của con người:

“Triệu người quen có mấy người thân
Khi lìa trần có mấy người đưa?”

Trong thập niên 1960, 1970, triết lý hiện sinh lấy sự cô đơn của con người làm chuẩn, cho nên thi ca, âm nhạc, nghệ thuật, văn học thời đó lấy cô đơn làm chính. Và nguyên cả một thế hệ lớn lên vào những thập niên đó, ảnh hưởng tư duy hiện sinh, luôn cảm thấy cô đơn, vong thân (alienation), buồn nôn. Continue reading Cô đơn ?

Thiên đàng

Chào các bạn,

Trong lần về Gialai giỗ ba mình vào tháng Bảy năm 2015, mình cho hai mẹ trong Buôn Làng là mẹ E và mẹ Hreng cùng đi với mình. Qua những lần nói chuyện mình biết nhiều bố mẹ trong Buôn Làng muốn có cơ hội về thăm lại Kontum, là quê hương gốc tổ nơi các bố mẹ đã ra đi từ năm 1972 nhưng lại không có tiền đi xe.

Và một lý do nữa để mình cho mẹ E và mẹ Hreng cùng đi với mình về Gialai – Kontum là để mình có cơ hội trả ơn hai mẹ, vì trong suốt ba năm mình ở Buôn Làng mẹ E và mẹ Hreng đã tận tình giúp mình trong mọi việc. Continue reading Thiên đàng

Bình an trong công việc

Chào các bạn,

Trong ngày, mọi công việc của chúng ta thường có khuynh hướng tạo áp lực để tập trung vào chính ta: cố thuyết phục khách hàng này để có hoa hồng cho Tôi, cố làm xong chương trình vi tính này cho công việc của Tôi, la mắng mấy đứa học trò này đã không làm theo lời dặn của Tôi… Nói chung là, hầu như ở đâu chúng ta cũng thấy chữ Tôi trong đó. Cho nên áp lực tập trung vào Tôi không nhỏ như chúng ta tưởng. Và áp lực vào Tôi luôn tạo ra căng thẳng và stress. Nhà Phật gọi đó là chấp ngã.

Nhiều người lầm tưởng rằng khi làm việc công đức cho Chúa cho Phật, như xây nhà thờ, nhà chùa, trường học, thì không có Tôi trong đó. Nhưng sự thật là nhiều khi người lãnh đạo các dự án này tìm mọi cách để kiếm tiền và áp lực mọi người, đến nỗi tạo stress cho chính mình và cho mọi người khác. Continue reading Bình an trong công việc

Con ruồi trong tô bún

Chào các bạn,

Mình có chuyện phải đến Yale gặp người em trai thứ tư của mình, từ Buôn Làng mình ở đến Yale trên một trăm cây số nhưng mình không thích đi xe đò, bởi ngại cảnh chật chội trên những chuyến xe đò.

Đi xe máy đường xa mình rủ em Mỹ Linh học sinh Lưu trú lớp Mười một cùng đi cho vui. Bốn giờ sáng mình và em Mỹ Linh bắt đầu đi. Đi sớm không kịp ăn sáng ở nhà đến nơi cất đồ đạc xong, mình dẫn em Mỹ Linh qua quán bún phở phía trên nhà của em trai mình năm căn. Continue reading Con ruồi trong tô bún

Tạ ơn

Chào các bạn,

Lúc khỏe mạnh chúng ta chẳng để ý gì khi ăn uống. Đó chỉ là một phản xạ tự nhiên. Nói như Trần Nhân Tông, “Đói thì ăn no, mệt ngủ liền”, cho nên không cần nghĩ gì cả. Nhưng đến lúc bệnh xuống, đắng miệng khô cổ, không muốn ăn và cũng không thể ăn gì cả, lúc đó mới thấy “ăn được ngủ được là tiên” và mọi thứ mình có lúc bình thường là quý – ăn, uống, ngủ, nghỉ, đi, đứng… Continue reading Tạ ơn

Làm sao để bố bớt uống rượu?

Chào các bạn,

Trưa Chúa nhật mình chạy xe máy từ ngoài nhà Lưu trú về nhà trong Buôn Làng, đến đường rẽ vào nhà mình gặp khoảng trên mười mẹ từ trong đường hẻm quán bà Tiến đi ra. Nhìn các mẹ, mình biết trong thôn Năm có người nào đó mới đi về với ông bà và các mẹ đang trên đường đến viếng thăm.

Vào nhà mình hỏi và được biết ông Nang năm nay bảy mươi tám tuổi, bố của bố Đao, đã đi với ông bà lúc mười giờ sáng nay. Continue reading Làm sao để bố bớt uống rượu?

Không dám tin ai cả ?

Chào các bạn,

Nói đến Việt Nam là ta thường nghe câu “Không dám tin ai cả”. Rất là tuyệt vọng.

Nhưng mình có tin vui cho các bạn. Khi cái gì hiếm thì cái đó có giá cao – kim cương và vàng cao giá vì chúng hiếm, trong khi không khí quan trọng hơn kim cương và vàng rất nhiều thì lại không bán được đồng nào.

Nếu xã hội quá thiếu thành thật thì thành thật có giá rất cao, và nếu bạn là người có tiếng là rất thành thật thì lời nói của bạn có giá trị rất lớn. Continue reading Không dám tin ai cả ?

Chuộc lỗi

Chào các bạn,

Sống với anh em Buôn Làng có những chuyện đã để lại trong cuộc sống của mình những dấu ấn khó quên, chẳng hạn chuyện mẹ Két đến nhà gặp mình sáng Chúa nhật vừa qua. Lúc đó khoảng mười giờ sáng, mẹ Két vào nhà trên tay cầm một túi nhựa màu đen, sau này mình biết trong túi nhựa là một chiếc khăn quàng màu đen chấm bi trắng. Mẹ Két trao túi nhựa cho mình và nói:

– “Mình muốn chuộc lỗi với em Nguyên ở bên xã Eauy nhưng mắc cỡ không dám đưa, mình qua nhờ Yăh đưa cho em Nguyên.” Continue reading Chuộc lỗi

Tích cực thế nào ?

Chào các bạn,

Mình có nói đến điều này nhiều lần, nhưng thỉnh thoảng thấy cần phải nhắc lại. Tích cực không phải chỉ là tích cực tập trung vào một việc, mà tạo stress tại những nơi khác, vì năng lượng stress rốt cuộc sẽ làm tiêu tán các năng lượng tích cực khác.

Ví dụ: Bạn muốn làm được nhiều tiền, bạn bỏ hết năng lượng vào việc mở một quán ăn. Bạn làm việc siêng năng, dài giờ, rất mệt. Nhưng bạn cáu bẳn với nhiều người, đặc biệt là nhân viên và ông chồng. Bạn trả lương nhân viên thấp hơn các cửa tiệm khác. Bạn trốn thuế. Continue reading Tích cực thế nào ?

Hàng quán của anh em Buôn Làng

Chào các bạn,

Đa số những quán bán hàng tạp hóa trong Buôn Làng là của người Kinh, họ vào trong Buôn Làng làm nhà ở và buôn bán. Trong quán họ có tất cả những thứ cần dùng hằng ngày như: Rau, đậu, cá khô, dầu ăn, nước mắm, hành tỏi, đường muối, bánh kẹo, giày dép…

Bên cạnh những quán của người Kinh cũng có rất ít quán của anh em Buôn Làng. Chẳng hạn ở thôn Năm có quán của bố mẹ Tuyết và quán của bố mẹ Trinh, hai quán này rất gần nhà mình. Quán bố mẹ Tuyết ở phía dưới nhà mình, quán bố mẹ Trinh ở phía trên cách nhà mình khoảng ba mươi mét. Continue reading Hàng quán của anh em Buôn Làng

Sức mạnh của nhóm

Chào các bạn,

Hai người tụ lại với nhau là thành một nhóm. Tuy vậy, có hai người là có thể có trái ý, đụng chạm cá tính, bất đồng ý và mâu thuẫn về nhiều vấn đề.

Vì vậy, khi chọn người để làm bạn đồng hành, bạn phải cẩn thận một chút, nhắm người có tâm tính có thể đi cùng mình. Tìm bạn để làm việc chung chẳng khác gì tìm vợ tìm chồng. Nếu người không thể làm vợ chồng mình thì có lẽ cũng không thể làm bạn đồng hành với mình trong công việc, như là hợp tác kinh doanh hay chơi cùng đội bóng. Continue reading Sức mạnh của nhóm

Em bé sanh ra mở mắt lúc nào?

Chào các bạn,

Anh em Buôn Làng mình có phong tục tập quán cho con cái lập gia đình quá sớm, nhiều cặp các em đã có con nhưng chưa đủ tuổi kết hôn theo luật đạo cũng như luật đời, thêm vào đó các em được giáo dục không đầy đủ trong môi trường học đường cũng như trong gia đình. Bởi ở học đường các em nghỉ học rất sớm, ở gia đình các em không được bố mẹ chỉ dạy vì những giới hạn hiểu biết của bố mẹ. Đa số trong gia đình các em không được chỉ dạy cặn kẽ nhất là về mặt sinh lý giới tính, đã đưa đến những trường hợp có thai năm tháng các em cũng không biết mình có thai, có rất nhiều trường hợp các em sanh non hoặc sanh ra được hai hoặc ba ngày em bé chết. Continue reading Em bé sanh ra mở mắt lúc nào?

Nghệ thuật kinh doanh

Chào các bạn,

Hôm qua chúng ta nói trong mọi nghệ thuật thầy đều hơn trò ở chi tiết. Hôm nay chúng ta nói về nghệ thuật kinh doanh, có nghĩa là những chi tiết người kinh doanh cần để ý. Các chi tiết này có đến hàng trăm điều, và chỉ người làm kinh doanh mà để ý kỹ đến việc kinh doanh của mình mới thấy hết, và thấy thêm mỗi ngày. Ở đây chúng ta chỉ nói đến vài khái niệm tượng trưng thôi. Continue reading Nghệ thuật kinh doanh

Xin việc

Chào các bạn,

Mình đang đứng ở sân nhà thờ giáo họ Eauy với một nhóm các em nhỏ, bất ngờ em Giang tìm đến nắm tay mình chào hỏi vui vẻ và mừng rỡ. Cũng gần một năm hôm nay mình mới gặp lại em Giang, mình hỏi em Giang năm nay đã ra trường chưa?

– “Còn một năm nữa mình mới ra trường. Tiếc quá! Năm nay ở xã mình chỉ cần mất năm mươi triệu đồng là được vào biên chế và được dạy các trường Mầm non trong xã, mình thấy thuận lợi quá khi chỉ mất một số tiền không lớn lắm, so với những năm trước cũng như những ngành nghề khác. Continue reading Xin việc