Tag Archives: trà đàm

Tiếng tĩnh lặng là tiếng gì?

Chào các bạn,

Tiếng tĩnh lặng là tiếng gì?

Mình không có câu trả lời.

Ni cô Ryonen viết:

Sáu mươi sáu lần đôi mắt này đã chứng kiến mùa thu thay đổi.
Ta đã nói đủ về ánh trăng,
Đừng hỏi nữa.
Hãy chỉ lắng nghe tiếng nói của thông và tuyết tùng khi gió lặng.

(Ryonen đắc ngộ – 101 Truyện thiền bình giải) Continue reading Tiếng tĩnh lặng là tiếng gì?

Luyện tâm làm gì?

Chào các bạn,

Luyện tâm là từ để chỉ mọi thứ ta làm để tu luyện tâm ta – đọc bài tư duy tích cực, đọc kinh sách, Thiền, ăn chay, cầu nguyện… Nhưng tất cả mọi thứ luyện tâm đó để làm gì?

Người ta thường nói để bạn được đến Niết Bàn, nơi thanh tịnh hoàn toàn, hay đến Thiên đàng (sau khi chết?)

Các bạn có thấy gì trục trặc ở đây không? Continue reading Luyện tâm làm gì?

Thiền và làm việc

Chào các bạn,

Mọi người thường nghĩ thiền và làm việc là hai chuyện khác nhau. Thiền là ngồi thiền. Thiền là rảnh rỗi. Thiền là nhàn nhã và chẳng có gì phải lo. Còn làm việc là làm việc. Làm việc không phải là ngồi chơi rảnh rỗi. Làm việc thì chẳng nhàn nhã và có nhiều điều phải lo.

(Đó là cách nghĩ của tâm phân biệt – phân biệt thiền và làm việc là hai chuyện khác nhau. Nếu bạn nghĩ theo cách này, có lẽ bạn là người bận đến nỗi chẳng có đủ thời gian để tâm trí nghỉ ngơi, khỏi nói đến thời gian thong thả để thiền.) Continue reading Thiền và làm việc

Chúng ta có tôn giáo hay vô tôn giáo?

Chào các bạn,

Minh nói với các bạn rất thường xuyên là chúng ta trên ĐCN không tôn giáo. Các bạn đã hiểu tại sao. Các tôn giáo ngày nay chỉ là một hệ thống quyền lực, từ giáo chủ đi xuống nhiều hệ cấp kim tự tháp, giáo dân ở dưới đáy; đời sống tâm linh không có và chỉ có lễ bái, công thức, mê tín, và quyền lực; trái tim thì khô cằn và đầy tham sân si.

Chúng ta không có một tổ chức nào, đừng nói là hệ thống quyền lực. Chúng ta không muốn lễ bái và đủ thứ giáo điều của các tôn giáo. Chúng ta cũng chẳng có giáo điều nào của riêng chúng ta. Và ngược lại với các tôn giáo, chúng ta không ứng xử với Chúa Phật như những hình tượng để xì xụp lạy. Chúng ta ứng xử với hai vị như hai người bạn thân ta tâm sự hằng ngày. Continue reading Chúng ta có tôn giáo hay vô tôn giáo?

Getting personal (thân mật riêng tư) trong đời sống tâm linh

Chào các bạn,

Getting personal, mà mình dịch là “thân mật riêng tư”, là khi hai người, như là bạn cùng sở, đã quen nhau đến mức chẳng chỉ nói chuyện công việc mà thôi, mà bắt đầu nói về chuyện gia đình, chuyện đời tư của nhau, và có thể mời nhau đi ăn trưa hàn huyên, và rất có thể sau đó là đến dating (cặp bồ).

Nếu các bạn nghĩ lại, đời sống tâm linh của mọi trường phái tâm linh hầu như gạt bỏ getting personal ra ngoài. Chúa và Phật chẳng personal (riêng tư) với ai cả, hai vị là những ảnh tượng trên bàn thờ và mọi người ở dưới xì xụp lạy và van xin gì đó. Tất cả mọi giáo điều được dạy hoàn toàn chẳng riêng tư hay thân mật gì với ai cả, dù đó là dạy gì – vô ngã, vô chấp, Chúa ba ngôi, kinh sách, hành lễ, bảy mối tội đầu, thập thiện giới… không có gì trong mọi trường phái tâm linh nói gì đến một liên hệ riêng tư thân mật với ai. Liên hệ giữa mọi người trong các trường phái tâm linh cũng phần lớn là liên hệ hệ cấp kim tự tháp – các tu sĩ với nhiều cấp bậc từ cao xuống, rồi giáo dân cũng có một số cấp bậc. Continue reading Getting personal (thân mật riêng tư) trong đời sống tâm linh

Từ Thích Ca đến Giêsu và trái tim của bạn

“Trái tim muốn làm thiện, nhưng nó sẽ làm ác, vì nếu không có ánh sáng tâm linh dẫn đường, trái tim con người không đủ sức để biết nó mù.” (TĐH – Tâm linh của trí thức trẻ).

Đọc lại bài viết của mình hơn 5 năm trước, Duy tâm hay Duy vật? (1) “Mình bắt đầu cảm nhận có điều gì đó không đúng, có điều gì đó đã phân ly chúng ta theo hai hướng ngược nhau, có điều gì đó đã khiến tâm hồn chúng ta trống rỗng”, giờ mình đã hiểu lý do tại sao, sâu hơn hồi trước một chút nữa. Hồi đó mình đã nghĩ rằng nguyên nhân hoàn toàn là do chủ nghĩa duy vật vô thần đã khiến thế hệ của mình xa cách với tâm linh. Bây giờ mình đã hiểu rằng đó không phải là nguyên nhân duy nhất dẫn đến sự suy yếu nền tảng tâm linh, sự suy yếu đó là do mỗi chúng ta quan tâm đến trái tim mình đến đâu. Continue reading Từ Thích Ca đến Giêsu và trái tim của bạn

Con đường tâm linh

Chào các bạn,

Đất nước cần nhiều trí tuệ, thế giới cần nhiều trí tuệ, cho nên các bạn nên cố gắng có nhiều trí tuệ cho đất nước và thế giới. Và trí tuệ mình nói đây là trí tuệ tâm linh, trí tuệ của trái tim bạn, thấy được chiều sâu của mỗi trái tim con người và chiều sâu của thế giới. Trí tuệ tâm linh đương nhiên kéo theo trí tuệ chính trị, kinh tế, khoa học… khi bạn làm việc trong những lĩnh vực đó. Nhưng mình muốn tập trung nói với các bạn về trí tuệ tâm linh, là gốc rễ của đời sống của mỗi người chúng ta. Continue reading Con đường tâm linh

Vô chấp – Làm sao? Làm sao?

Chào các bạn,

Mọi môn học chỉ có một hai điểm chính để học. Mình nói điều này rất nhiều lần. Nếu các bạn học môn gì mà bị rối rắm vì nhiều thứ quá, có khả năng cao là các bạn không biết tập trung vào một hai điểm chính, và có lẽ các bạn cũng chẳng biết một hai điểm chính đó là gì.

Phật gia chỉ có một vài khái niệm chính, dù là có cả núi kinh sách, tất cả chỉ xoay quanh một hai điếm chính đó. Điều quan trọng chẳng phải là bạn biết đủ thứ kinh sách, mà là nắm vững được MỘT trong một hai điểm chính đó, là xong.

Mình nói một hai hay một vài điểm chính, nhưng chúng thực ra cũng chỉ là một, nhìn từ một hai góc cạnh khác nhau. Cho nên nắm được chỉ một điểm là ta nắm được tất cả. Continue reading Vô chấp – Làm sao? Làm sao?

Tâm linh sáng tạo

Chào các bạn,

Hôm qua mình nói đến Tâm linh và Sáng tạo. Mình chờ xem có bạn nào hỏi, tại sao sáng tạo quan trọng trong tâm linh, hay một câu hỏi tương tự, nhưng chẳng thấy bạn nào hỏi? Câu hỏi đó quan trọng, và mình cố tình lờ nó một lúc.

Các quý vị tu kiểu công thức và đồng nhất (mọi người như nhau) sẽ hỏi: “Giả sử mình đồng ý với anh về sáng tạo như anh nói, thì điều này quan trọng gì? Quan trọng gì về việc thiền sư uống rượu, dù nếu ta nói là chẳng có gì sai? Quan trọng gì về thiền sư đi ăn mày, dù chẳng có gì sai khi làm ăn mày? Quan trọng gì về việc thiền sư đốt sách Thiền truyền lại từ 7 đời thầy, dù điều đó đáng được cho ăn một cái tát? What is the point? Continue reading Tâm linh sáng tạo

Phật triết là đời

Mình hay nói đến nền tảng tâm linh, vì đó là điều đã bị suy yếu và đang rất thiếu ở VN, nơi mình đã được sinh ra và trải nghiệm cho đến khi bước vào ngưỡng cửa của người trưởng thành. Nếu bạn đã từng băn khoăn về những giá trị trong xã hội dường như bị đảo lộn, đó là điều mình đã trải qua và luôn tự hỏi tại sao? Tại sao chuyện sai như vậy mà người ta không nhận ra, thậm chí bao che, thậm chí coi như chuyện đương nhiên? Những chuyện xảy ra với hậu quả quá lớn thì luật pháp phải can thiệp là chuyện tất nhiên. Nhưng mình quan tâm những nguyên nhân sâu xa hơn, nguyên nhân khiến cho cả một xã hội bị kìm nén và chỉ biết than vãn là nó mục ruỗng về mặt đạo đức, nhưng vì sao và từ đâu? Làm thế nào để tạo ra sự thay đổi tích cực? Continue reading Phật triết là đời

Tâm linh và (không) sáng tạo?

Chào các bạn,

Nói đến tâm linh có lẽ mọi chúng ta đều tự động có cảm giác rất rõ là đời sống tâm linh và sáng tạo là hai đối cực. Đã tâm linh thì không sáng tạo, đã sáng tạo thì không tâm linh.

Có lẽ chúng ta đã quen liên kết tâm linh với các lề luật tôn giáo: ăn chay, ăn đúng giờ, ngủ đúng giờ, đọc/tụng kinh, giờ giấc học hành làm việc mỗi ngày, cung kính khiêm tốn như các sư khất thực ngoài đường, cách tư duy, những điều không nên tư duy, và hằng trăm lề luật và giáo điều về ăn uống ngủ nghỉ và làm việc mỗi ngày, cùng đủ mọi thứ về trời đất ma quỷ thiên đàng hỏa ngục luân hồi bạn phải tin…

Lề luật và giáo điều, đặc biệt là khi lề luật và giáo điều tràn ngập, là con đường gai góc nhỏ hẹp nhất để một người phải đi qua, chẳng thể có sáng tạo gì trong đó. Continue reading Tâm linh và (không) sáng tạo?

Bạn quan tâm điều gì ở Phật giáo?

Hôm trước mình viết post về hai cuốn sách cùng tên “Hành trình về Phương Đông” và giới thiệu cho bạn một số file pdf mà thầy mình viết về một số tư tưởng cốt lõi trong đạo Phật (1). Một bạn đã hỏi mình câu hỏi trên, mình thấy đó là một câu hỏi rất hay, khiến mình hồi tưởng lại quá trình tìm Phật, gặp Phật của mình.

Trước hết phải nói rằng khởi đầu tất cả những quan tâm của mình về Phật giáo không gì nhiều hơn là đi chùa mùng Một Tết đầu năm với gia đình, tận hưởng không khí đầy mùi nhang thơm của một buổi sáng đầu năm truyền thống. Continue reading Bạn quan tâm điều gì ở Phật giáo?

Tâm linh là trái tim linh thiêng của bạn

Chào các bạn,

Chúng ta dùng từ tâm linh rất thường xuyên trên ĐCN, và thiên hạ ngoài kia cũng dùng từ này rất thường xuyên. Nhưng có sự khác biệt lớn giữa cách dùng của chúng ta và mọi người.

Thiên hạ nói đến tâm linh như là bói toán, phong thủy, bói dịch, lên đồng, ma quỷ, tôn giáo…

Nhưng chúng ta nói đến tâm linh là nói đến trái tim linh thiêng của chính mỗi người chúng ta – tâm là trái tim, linh là linh thiêng. Đó là phần sâu thẳm nhất của trái tim của bạn, phần trái tim sống với cách sống cao hơn trái tim tầm thường đầy tham sân si của chúng ta một bậc. Ở tầng này, trái tim chúng ta sống với tình yêu mạnh mẽ và tinh khiết trong tâm, mà Phật gia gọi là bản lai diện mục – mặt mũi nguyên thủy, tâm nguyên thủy – của chúng ta, trước khi tâm bị si mê mà ta học được của cuộc đời làm tâm thành tối tăm đần độn, và Thiên chúa gia gọi là Thánh linh Chúa, trước khi chúng ta học được kiêu căng ngu dốt của cuộc đời để đời sống ta thành đau khổ. Continue reading Tâm linh là trái tim linh thiêng của bạn

Hành trình về phương Đông

Mình định viết một cái post sâu sắc và không nhấn mạnh vào những điều về tiền kiếp hậu kiếp hay ta đi đâu sau khi chết nữa (1), vì rõ là nó vô ích và không giúp ích gì cho ai trong việc tư duy tích cực hay tiến bộ chút gì trong tâm linh. Mình có một người thầy dạy mình rất nhiều điều sâu sắc trong tâm linh, chắc là thầy sẽ buồn khi mình viết ở mức thấp.

Thế nhưng thôi vậy, để mình kể các bạn nghe mình cũng từng tò mò khủng khiếp về những chuyện này. Và cũng không hoàn toàn là những tốn thời gian vô ích. Continue reading Hành trình về phương Đông

Nắm vững giáo pháp

Chào các bạn,

Trong đời sống tâm linh, số lượng người đi lạc phải là 99, 99%. Con số lớn kinh khủng. Các bạn cứ nhìn vào mọi tôn giáo thì thấy. Những người có một tôn giáo có khác gì những người hoàn toàn không biết gì và không quan tâm đến một tôn giáo nào không? Hay là, không những không khác mà còn tệ hơn người không tôn giáo? Đa số những người không có tôn giáo thường chẳng tốn thời giờ cho rằng đạo mình là nhất. Và nhất định là không dùng thời gian sỉ vả, đánh nhau và tạo chiến tranh với các tôn giáo và nền văn hóa khác chỉ vì chúng nó là “những kẻ lầm lạc.”

Lịch sử thế giới vậy đó. Và đang tiếp diễn.

Và mình suy nghĩ, suy nghĩ, và suy nghĩ, rất nhiều năm, mấy mươi năm, tại sao số người đi lạc của thế giới thật kinh hoàng? Không chỉ là các tín đồ thấp kém ngu dốt, mà thường là lớp lãnh đạo, kể cả hàng giáo chủ mới đi lạc lớn, và kéo hàng triệu người đi theo.

Lý do lớn nhất mà mọi người đi lạc, dù đó chỉ là một người, hay cả một tôn giáo là: Họ không muốn học lời thầy – Phật Thích Ca và Chúa Giêsu – họ thích dùng tên Chúa Phật để làm tiếp thị, và thay lời dạy của các vị thành những giáo lý tràn đầy tham sân si của họ. Nghĩa là họ học đúng zero từ hai Thầy. Continue reading Nắm vững giáo pháp