All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Conservative, Liberal và Internet

Chào các bạn,

Mình muốn nói về kinh nghiệm nước Mỹ một chút.

Conservative và liberal là hai khuynh hướng chính trị, conservative thường được dịch là bảo thủ và liberal là cấp tiến. Thực ra từ conservative bắt đầu từ “conserve” có nghĩa là bảo tồn, như là các khu bảo tồn di tich lịch sử thì gọi là historical conservation hay to conserve energy có nghĩa là tiết kiệm năng lượng, nói chung là gìn giữ, không để mất. Đó là những ý tốt. Dịch ra tiếng Việt bảo thủ thì thành xấu vì trong tiếng Việt bảo thủ thường bị chê. Continue reading Conservative, Liberal và Internet

Đồng ý trước, thêm thắt sau

Chào các bạn,

Rất nhiều người mở miệng ra, mở bàn phím ra, là chỉ chú tâm vào điểm mình không bằng lòng trong câu nói của người ta, và tấn công ngay tức thì. Và đây cũng là thói quen đến từ thói quen cố tìm điều gì đó trong lời nói của thiên hạ để tấn công. Các bạn đã thấy những điều này tràn ngập trên Internet. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Continue reading Đồng ý trước, thêm thắt sau

Lấy con người làm chính

Chào các bạn,

Trong vấn đề chính sách, của các công ty hay quốc gia, người ta thường dễ quên rằng yếu tố đầu tiên và cuối cùng quyết định thành bại là con người. Con người quyết định thắng thua, thành bại – không phải là khí cụ, máy móc, computer, vũ khí… Tất cả những thứ này đều là số hai. Nếu con người tồi, thì mọi thứ kia chẳng giúp được.

Nhưng người ta thường quên điều đó, cả trong kinh doanh lẫn trong chính trị. Các bạn thường nghe – tiền. Khi nói đến cải tổ giáo dục – quý vị nói thiếu tiền. Khi nói đến cải tổ hành chánh – quý vị nói thiếu tiền. Khi nói đến lực học sinh viên thấp – thiếu tiền. Khi nói đến thiếu khách hàng – thiếu tiền. Khi nói kinh doanh yếu – thiếu tiền…
Continue reading Lấy con người làm chính

Chạy cho nóng máy

Chào các bạn,

Các bạn có thấy các tài xế ở các bến xe khách luôn mở máy cho máy chạy một lúc rất lâu trước khi khởi hành không? Đó gọi là “chạy cho nóng máy” trước khi xe chạy, tốt cho máy xe hơn và xe cũng chạy tốt hơn.

Con người chúng ta cũng vậy. Rất nhiều khi ta lười làm những việc ta đã tính sẽ làm: tập thể dục, tập yoga, học bài, viết một luận án, viết một report… Nói chung là có nhiều chuyện cần làm và tính làm, nhưng không muốn đụng tới. Đợi khi nào thật muốn làm, thật có hứng, mới bắt đầu làm. Ai cũng vậy, làm gì khi mình đang có hứng làm thì cảm thấy vui hơn và khỏe hơn. Còn bị làm lúc mình đang lừ đừ, uể oải, chưa hứng thú, thì chẳng ai muốn. Continue reading Chạy cho nóng máy

Trực giác và lý luận

Chào các bạn,

Trực giác và lý luân hầu như là câu chuyện hay tranh luận muôn thuở của các triết gia.

Trực giác (intuition) là biết trực tiếp (giác là biết, trực là trực tiếp), không qua suy nghĩ, lý luận gì cả. Ví dụ: Bạn đưa ngón tay vào đầu lửa của một que diêm, bạn biết ngay là lửa nóng cháy. Chẳng cần suy nghĩ lý luận gì để biết điều đó.

Lý luận (logic) ở đây là mình nói về hiểu biết qua lý luận, suy nghĩ. Ví dụ: bạn thấy nửa đêm tối như mực, nhà bên cạnh có một bóng người âm thầm ôm một cái gì thật lớn đi ra ngoài và đi luôn. Bạn suy nghĩ và kết luận đó là ăn trộm, hay có thể là ăn trộm. Cái biết về “người ăn trộm” đó là lý luận – hậu quả của suy nghĩ và lý luận mà ra. Continue reading Trực giác và lý luận

Biết cách học

Chào các bạn,

Các bạn đã học võ hay học nhạc bao giờ chưa? Học võ thì mỗi ngày bạn vào lớp, tập đi tập lại một hai vài cú đấm, một vài cách đá, mỗi thứ vài chục lần,  và cứ thế cả đời. Lâu lâu học thêm một đòn thế mới, nhưng đó là phụ. Cái chinh là những đòn căn bản, tập cả đời. Học nhạc cũng vậy, mỗi ngày cứ đồ re me fa và các hợp âm căn bản, cứ thế mà tập cả đời. Các bản nhạc cũng chỉ là 7 note và vài hợp âm căn bản để tập. Mọi môn học khác thì cũng cùng nguyên lý – lặp đi lặp lại các điều căn bản cả đời.

Tất cả mọi môn học đều chỉ có một vài điều căn bản. Mọi thứ khác đều được xây dựng trên vài điều đó, và đều là số hai. Chỉ có vài điều căn bản là số 1. Bạn giỏi thứ số 1, tự nhiên rành số 2, số 3. Continue reading Biết cách học

Giữ chuẩn cho mình

Chào các bạn,

Thế giới con người rất là interesting. Một đằng thì ý thức con người ngày càng rộng mở về tình yêu, nhân ái, và môi trường, cho nên chúng ta có thêm những luật lệ mới về quyền của người khuyết tật; quyền cấm phân biệt chủng tộc, giới tính, tôn giáo, tuổi tác; bình đẳng trước pháp luật; luât chống tàn ác với thú vật, chống buôn bán và săn bắt động vật hoang dã, quý hiếm; trào lưu thực dưỡng… Continue reading Giữ chuẩn cho mình

Yêu thương là thành đạo

Chào các bạn,

Mình thấy rằng nếu chúng ta tập trung tu tâm nghiêm chỉnh, đó thực sự không phải vì điều gì cho chính chúng ta. Người đã muốn tu tâm nghiêm chỉnh thì đã không còn cái tôi nữa. Ta muốn tu tâm nghiêm chỉnh thực sự là vì thế giới này.

Thế giới này có nhiều hỗn loạn và nhiều người đau khổ. Thế giới cần nhiều người tạo năng lượng yêu thương để chống đỡ thế giới và giúp loài người bớt khổ. Người ta nói đến nhiều cách tu tâm, nhưng mọi con đường cũng chỉ để dẫn đến điểm cuối cùng: yêu thương loài người, từ bi vô lượng. Nếu ta yêu thương loài người, ta đã đạt đạo.

Thế giới này luôn nằm trong nguy cơ bị xoá sổ, vì bệnh dịch, thiên tai, chiến tranh. Mọi thứ, kể cả thiên tai đều do con người tạo ra. Ngày xưa ta nói thiên tai, ngày nay phải nói nhân tai. Vì vậy thế giới cần có nhiều trái tim Bồ tát chống đỡ.

Continue reading Yêu thương là thành đạo

Tu tâm làm gì?

Chào các bạn,

Các bạn có nghe thấy câu “Con người mà!” nhiều rồi không?

Có nghĩa là: Con người thì đầy tham sân si, kiêu căng, ganh ghét, giành giật, dối trá và đủ thứ tội lỗi. Ai cũng vậy. Có gì đáng ngạc nhiên.

Đúng là như thế. Và đó là vấn đề. Ngày nào ta còn là người thì ta nằm trong nhóm đầy tội lỗi đó. Và nếu bạn tu tâm chỉ để làm người – dù là người “tốt” – thì tu mãi cũng chỉ là người trong đám tội lỗi. Vậy thì tu làm gì cho mất công? Ăn cướp tiền chục nghìn với ăn cướp tiền triệu thì dù có hơn nhau hạng cướp đại gia và cướp vặt, nhưng về đức hạnh thì cướp nào tốt hơn cướp nào? Một bầy lợn trong bùn thì con nào sạch sẽ hơn con nào? Continue reading Tu tâm làm gì?

Tự tin vào chính mình, tự tin vào đất nước

Chào các bạn,

Mình thường nói với các bạn đất nước chỉ là mọi người dân tụ lại mà thành, cách sống của mỗi người do đó trực tiếp ảnh hưởng đến sức mạnh của đất nước.

Có một liên hệ trực tiếp giữa đất nước và mỗi người chúng ta mà rất ít người để ý. Đó là, bạn chẳng thể tiêu cực về đất nước mà tích cực về chính bạn. Ví dụ: Nếu bạn nói người Việt láu cá và lười biếng thì, hoặc là trong ý thức hoặc là trong tiềm thức, bạn cũng nói mình có máu láu cá và lười biếng vì mình là người Việt.

Continue reading Tự tin vào chính mình, tự tin vào đất nước

Tiềm năng vô tận

Chào các bạn,

Ý niệm rằng mỗi chúng ta đều có tiềm năng vô tận là một ý niệm rất phổ quát. Nhiều vị thầy lớn dạy điều đó. Chúa Giêsu nói: “Nếu con có lòng tin chỉ nhỏ bằng hạt cải, con có thể bảo ngọn núi này: ‘Đi từ đây đến đằng kia,’ và nó sẽ đi. Không có gì là không thể đối với con.” (If you have faith as small as a mustard seed, you can say to this mountain, ‘Move from here to there,’ and it will move. Nothing will be impossible for you.” (Matthew 17:20).

Nhà Phật nói nhiều đến phàm phu chúng ta thành Bồ tát/Phật và có những kỹ năng siêu phàm gọi là lục thông: thần nhãn thông – mắt thần, thần nhĩ thông – tai thần, thần túc thông – chân thần, tha tâm thông – hiểu được tâm mọi người, túc mạng thông – biết mạng sống quá khứ tương lai, lậu tận thông – tâm không còn dơ bẩn. Continue reading Tiềm năng vô tận

Thiếu Lâm Tự

Chào các bạn,

Có một ngôi chùa làm mình suy nghĩ đến nhiều năm. Đó là Chùa Thiếu Lâm. Điều mình suy nghĩ là: Thiếu Lâm được xem là cái nôi của võ học Trung nguyên và các sư Thiếu Lâm thường được xem là những võ sư võ công cái thế, nội công cực kỳ thâm hậu. Và câu hỏi làm mình suy nghĩ là đã đi tu rồi thì học võ làm gì?

Đương nhiên đó là một câu hỏi chính đáng vì đa số tu sĩ của mọi tôn giáo trên thế giới chẳng học võ bao giờ.

Continue reading Thiếu Lâm Tự

Nhận lãnh vai trò của mình

Chào các bạn,

Chúng ta sinh ra chẳng phải để là sống làng nhàng rồi chết. Vì như vây thì cuộc sống thực là vô nghĩa. Người ta nói “Sống là tranh đấu – La vies, c’est la lutte – Life is a struggle.” Tranh đấu với gì? Tranh đấu với chính mình – cản ngăn cái xấu cái kém trong mình để trở thành đẹp hơn và tốt hơn.

Phần nhiều ta thấy tranh đấu là tranh đấu với đời. Nhưng rốt cuộc mọi tranh đấu đều là tranh đấu với chính mình, để hoàn thiện chính mình. Như là ngư ông trên chiếc thuyền con của Hemingway. Câu được con cá lưỡi kiếm khổng lồ, chiến đấu vật vã với nó cả 3 ngày đêm và chiến thắng. Con cá chết. Ngư ông kéo nó vô bờ. Nhưng đến bờ thì con cá đã bị đàn cá biển ăn hết thịt da, chỉ còn lại bộ xương vô dụng. Tranh đấu với đời thường khi chẳng cho ta gì cả, nhưng cho ta một giá trị cực lớn – đó là hoàn thiện chính ta. Continue reading Nhận lãnh vai trò của mình

Hồi đầu thị ngạn – Quay đầu là bờ

Chào các bạn,

Mình đã thấy thường xuyên cả đời, tinh thần người ta chết từ từ.

Hồi nhỏ thì mọi người đều trong sáng, lên đến đại học cũng vẫn rất trong sáng. Xong cử nhân là bắt đầu có vấn đề. Những người đi làm được dạy rất nhanh là chụp giật, mánh mung, nhũng lạm là the name of the game. Và từ đó đi lên, càng lên cao càng thêm người rơi rụng. Những người còn sót lại với tinh thần và ý tưởng thanh cao thì càng cao càng hiếm.

Mình thấy rất nhiều bạn học của mình đã như thế. Nghĩa là, chúng ta càng lớn thì càng hư hại. Đó là vấn đề lớn cho đất nước và cho thế giới. Continue reading Hồi đầu thị ngạn – Quay đầu là bờ

Never again – Không bao giờ nữa

Chào các bạn,

Các bạn, mỗi người chúng ta đều có một chuẩn làm việc. Chuẩn đó cao hay thấp là do chinh ta đặt cho mình. Chẳng ai làm chủ đầu mình được.

Người làm gì cũng tạo ra sản phẩm cao – dù có là chiếc ghế hay một luận án – thì đương nhiên là thành công trên đời. Người làm gì cũng chẳng ra hồn thì đương nhiên thất bại. Mình hay hoặc dở, sản phẩm của mình cao hoặc thấp, là do chuẩn làm việc của chính mình. Chuẩn cao là chuẩn “Tôi làm mọi thứ rất kỹ càng, tỉ mỉ, xem đi xem lại tử tế, khi nói xong, thì đó là sản phẩm chẳng chê được”; người có chuẩn thấp thì “Cứ làm phiên phiến cho xong, có sản phẩm xem bắt mắt là được.” Continue reading Never again – Không bao giờ nữa