Những phụ nữ về từ “địa ngục trần gian“


H’Như về làm rẫy giúp mẹ, nhưng luôn bị ám ảnh bởi những ngày khủng khiếp ở “địa ngục trần gian”.

() – Số 191 ĐẶNG TRUNG KIÊN – 12:59 PM, 18/08/2014

Bọn buôn người đang nhắm vào các cô gái nghèo, người dân tộc thiểu số nhẹ dạ ở các xã vùng sâu, vùng xa của Tây Nguyên – nơi chuyện lừa bán phụ nữ sang Trung Quốc vẫn còn khá xa lạ. Các chị tin rằng “có nhiều việc nhẹ nhàng mà lương cao”, các cô yêu đương qua… điện thoại di động đã lần lượt sập bẫy kẻ ác một cách dễ dàng.

Bài 1: Rơi vào “động quỷ” vì tin lương rửa bát 30 triệu đồng

Nghe nói đi Lào Cai rửa bát lương 30 triệu đồng/tháng, ba cô gái trẻ ở Đắc Nông rối rít cảm ơn người giới thiệu, rồi nhanh chóng lên đường vì không muốn người khác tranh mất cơ hội. Hai trong ba cô đã bị bán vào “động quỷ” ở Trung Quốc và bị đánh đập, bị bỏ đói cho đến lúc chịu tiếp khách mua dâm. Mỗi ngày các cô phải tiếp 6 – 8 lượt khách.

Biết bị lừa thì đã muộn

Chúng tôi đến thôn 7, xã Đắc Ha, huyện Đắc G’long khi hay tin H’Như – cô gái 16 tuổi, người dân tộc Ê Đê – vừa từ Trung Quốc trở về. H’Như đang giúp mẹ làm cỏ bắp, không muốn tiếp xúc với người lạ. Chị H’Nhăi Bya – 34 tuổi, mẹ của Như – nói: “Giờ nó đỡ hơn nhiều rồi, không còn xơ xác như hôm mới về. Nhưng nó rất ít nói, suốt ngày lầm lũi ngoài rẫy bắp”. Tôi thuyết phục mãi, cô bé mới chịu dừng tay, kể lại những ngày bị vùi dập thân xác, chà đạp nhân phẩm ở Trung Quốc.

Đầu tháng 5, cũng tại rẫy bắp này, H’Như nhận được điện thoại của người bạn mới quen tên Hoàng Văn Quyền – 23 tuổi, quê Yên Bái, đang tạm trú ở Đắc Nông – nói có chuyện cần bàn. Đến quán càphê, Quyền bảo có chị gái ở Lào Cai nhờ tìm người giúp việc rửa bát với mức lương 30 triệu đồng/tháng, với điều kiện phải là nữ, ngoại hình khá, càng trẻ càng tốt. Nếu H’Như rủ được nhiều người cùng đi, sẽ được hưởng thêm hoa hồng, người càng đẹp thì mức hoa hồng càng cao.

Mới nghe mức lương 30 triệu đồng, H’Như đã mừng quýnh quáng. Cô hứa sẽ rủ thêm một số bạn cùng đi, nhưng không cần tiền hoa hồng, coi như vừa giúp bạn, vừa cảm ơn Quyền và người chị gái tốt bụng của Quyền. Kể từ lúc đó, những con số bắt đầu nhảy múa, khiến đầu óc cô bé không thôi quay cuồng.

“Chỉ cần rửa bát một năm là có 360 triệu đồng, đủ tiền mua một mẫu càphê đang cho thu hoạch, nếu không sẽ mở quán tạp hóa buôn bán” – H’Như tính toán trong những đêm mất ngủ. Vài ngày sau, cô ra xã Đắc Nia, thị xã Gia Nghĩa rủ hai người bạn thân nhất là H’Hòa và H’Thoa – đều là người dân tộc Ê Đê – đi cùng.

Đúng hẹn, 3 cô đến bến xe khách huyện Đắc G’long, Quyền đã mua vé sẵn. Nhưng Quyền không đi cùng mà giao các cô cho một người tên Lâm và một người tên Phong, thấy vậy H’Hòa không đi nữa. H’Như và H’Thoa theo hai người đàn ông lạ lên xe, khởi hành lúc 22 giờ đêm từ cái huyện heo hút nhất Tây Nguyên…

Khi đến Lào Cai, hai cô được giao cho một người đàn bà tên Tuyết – chị của Lâm. Về sau H’Như biết được, bà Tuyết là mắt xích cuối cùng phía Việt Nam của đường dây buôn người này. Không thấy bà Tuyết bảo đi rửa bát mà dắt đi mua quần áo, mỹ phẩm để “tút” lại nhan sắc, hai cô thắc mắc thì được trả lời là vẫn chưa đến chỗ rửa bát.

“Rồi tình cờ nghe họ bàn kế hoạch đưa tụi cháu qua động mại dâm ở Trung Quốc, cháu và H’Thoa rụng rời chân tay nhưng không biết cách nào để bỏ trốn, bởi lúc đó hai đứa cháu bị rất nhiều người đàn ông hung dữ khống chế 24/24h và còn dọa giết chết phi tang xác nếu tụi cháu không nghe lời họ” – H’Như nghẹn ngào kể lại.

Khoảng 5 giờ sáng ngày thứ 3, Lâm gọi xe ôm chở 2 thiếu nữ ra bến đò, ân cần dặn dò: “Bây giờ 2 đứa lên đò sang bên kia, chị Tuyết sẽ đón đi làm, ráng làm mà gửi tiền về nhà nghe”. Dù biết mình sẽ bị bán vào “động quỷ” ở xứ người, nhưng trước những lời dặn dò giả tạo của Lâm, hai cô gái vẫn không dám phản ứng nửa lời.

Sang đến đất Trung Quốc, bà Tuyết đã đợi sẵn và dẫn 2 cô đến một nhà chứa mại dâm cách bến đò khoảng 20km. Trước lúc quay về, bà Tuyết còn nheo mắt nói: “Đây mới là chỗ rửa bát lương cao, các cháu cố làm việc cho tốt nhé”. Hai cô gái trào nước mắt, căm phẫn nhìn bà Tuyết khuất dần về phía Việt Nam.

Mỗi ngày tiếp 6 – 8 lượt khách

H’Như kể tiếp: “Ở nhà chứa, tụi cháu được bố trí 2 người một phòng. Khi chủ bắt tiếp khách mua dâm, cháu khóc lóc, quỳ xuống lạy nhưng họ vẫn không tha. Xin không được cháu phải chống cự, thế là họ sai đàn ông đánh đập, nhốt cháu vào phòng tối, bỏ đói cháu mấy ngày liền. Nghĩ đằng nào rồi cũng chết thôi, cháu đành cắn răn chịu đựng.

Họ bắt cháu tiếp khách liên tục từ 5 giờ chiều đến 2 – 3 giờ sáng hôm sau, thời gian còn lại nếu khách có nhu cầu thì vẫn phục vụ thêm, mỗi ngày cháu phải tiếp từ 6 – 8 khách mới được nghỉ ngơi. Chủ nhà thu tiền của khách trước, sau đó lại lục soát người chúng cháu, khách cho đồng nào họ cũng lấy hết. Trong nhà chứa lúc nào cũng có 8 cô gái Việt Nam phải sẵn sàng tiếp khách, họ đều là nạn nhân của bọn buôn người như chúng cháu cả”.

Sau mỗi đêm bị giày vò thân xác, trở về trong nỗi ê chề, cô bé luôn nung nấu ý định bỏ trốn khỏi “địa ngục trần gian” này. Một lần đi tiếp khách bên ngoài, thấy có đồn công an, H’Như liền khắc vào tâm trí với ý nghĩ nơi đó có thể giúp cô giải thoát. Rồi cô bàn với H’Thoa lập kế hoạch trốn ra ngoài, thời điểm thích hợp nhất là buổi sáng, khi mọi người ngủ say sau một đêm hoạt động.

Nhưng H’Thoa vốn nhút nhát, nghĩ đến những trận đòn nếu bị chủ bắt lại, cô chỉ biết khóc. Vậy là H’Như một mình trèo tường lẻn ra ngoài, chạy như bay đến cái đồn công an ấy. Nhưng cô không có giấy tờ gì, công an Trung Quốc cũng không biết tiếng Việt nên cứ lắc đầu trước sự hoang mang, đau khổ, bất lực của cô bé tội nghiệp. Thế là cô chạy khắp các ngả đường, gặp ai cũng níu tay cầu cứu…

Lúc tuyệt vọng nhất, H’Như gặp một phụ nữ người Việt tên Loan đang sinh sống tại Trung Quốc, nhờ chị đến đồn công an trình bày giúp. Ở đất khách quê người, chị Loan cũng sợ rắc rối nên dẫn H’Như về nhà mình.

Tại nhà chị Loan, H’Như gọi điện về xin tiền mua vé xe, nhưng mẹ cô bảo không có tiền. Cô lấy hết can đảm để gọi cho người yêu tên M ở Việt Nam, chấp nhận anh ấy biết hết chuyện khủng khiếp của cô, sau đó thế nào cũng được. Nhưng M cũng quá nghèo, chỉ đi vay được 1 triệu đồng gửi cho H’Như.

Hết cách, cô nghĩ đến kẻ đầu tiên lừa bán mình, bảo hắn phải gửi tiền để cô về, nhưng Hoàng Văn Quyền thẳng thừng từ chối. Quyền nói: “Anh muốn giúp em nên giới thiệu việc nhàn, lương cao cho em thôi, còn ra ngoài đó bị thế nào là do em chứ”. Quá phẫn uất, H’Như hét lên: “Đừng có giả vờ nữa, nếu không gửi tiền để em về thì anh sẽ gặp chuyện không hay đấy”. Lúc này Quyền mới gửi cho Như 1 triệu đồng. Cộng cả người yêu và tên buôn người, H’Như có 2 triệu đồng trên hành trình trốn chạy về Việt Nam.

Chị H’Nhăi Bya phân trần: “Vợ chồng tôi ly hôn, con cái đứa ở với cha, đứa ở với mẹ. Riêng H’Như lúc ở với tôi, không thích lại chạy sang cha nó ở xã bên, có khi ở nhà bạn nên không thể quản lý nổi. Lúc nó gọi điện bảo gửi tiền sang Trung Quốc, tôi vẫn nghĩ là nó đi chơi ở đâu đó, bịa chuyện để xin tiền ăn chơi. Chỉ đến khi nó về nhà với bộ dạng tiều tụy, vật vã khóc lóc tôi mới biết đó là sự thật. Tôi vừa thương con vừa giận mình, vì mình làm mẹ mà không che chở được cho con”.

Ông Hồ Nguyên – Thôn trưởng thôn 7 – cho biết: “Gia đình H’Như nghèo, bố mẹ chia tay nên không được quan tâm như những đứa trẻ khác. Nó nghỉ học từ năm lớp 7, mong muốn có một việc làm thu nhập cao cho đỡ khổ cũng là dễ hiểu. Ở cái thôn heo hút này, chuyện lừa bán phụ nữ sang Trung Quốc vẫn còn xa lạ lắm, nó chỉ là con bé 16 tuổi thì làm sao mà biết”. H’Như về được là may, nhưng cô bé H’Thoa vẫn không có tin tức gì…

Theo thống kê của Công an tỉnh Đắc Nông, từ năm 2012 đến nay, trên địa bàn tỉnh có 39 phụ nữ từ 16 – 30 tuổi bỏ nhà đi không rõ lý do. Trong đó, 11 người được xác định đã bị lừa bán sang Trung Quốc, 28 người có khả năng bị bán hoặc dụ dỗ sang Trung Quốc lấy chồng. Theo thượng tá Bùi Văn Khẩu – Phó trưởng phòng CSĐT tội phạm về TTXH – thủ đoạn của bọn buôn người không có gì mới, song do nhận thức còn hạn chế, nhẹ dạ nên nhiều phụ nữ vẫn sập bẫy dễ dàng.

Ngày 10.6, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Đắc Nông đã bắt tạm giam Hoàng Văn Quyền – trú xã Tân Hợp, huyện Văn Yên, Yên Bái và Vũ Gia Phường – lấy tên giả là Phong, trú xã Cương Chính, huyện Tiên Lữ, Hưng Yên. Riêng Hà Văn Đoán – lấy tên giả là Lâm, người cùng xã với Quyền – đã bỏ trốn. Quyền khai nhận đã lừa H’Như và H’Hòa đi làm việc lương cao, Đoán và Phường “nhận hàng” rồi trực tiếp đưa sang Trung Quốc bán.

*****

Những phụ nữ về từ “địa ngục trần gian” – Bài cuối: Mất tích sau khi yêu… qua điện thoại

() – Số 192 ĐẶNG TRUNG KIÊN – 7:43 PM, 19/08/2014

Theo phong tục bắt vợ của người Mông, trai gái phải lòng nhau thì có quyền dắt nhau trốn đi, vài ngày sau nhà trai mới đến xin cưới hỏi. Nhưng các cô gái Mông ở huyện Krông Bông (Đắc Lắc) lại đi biệt tích, có cô trở về từ Trung Quốc với những câu chuyện hãi hùng. Còn phụ nữ có chồng thì bị rủ rê đi làm với mức lương cả chục triệu đồng/tháng… Tất cả đều sập bẫy bọn buôn người.

Con gái không trốn nhà mới lo

17 tuổi, Đào Thị Phương (thôn Noh Prông, xã Hòa Phong) chỉ suốt ngày quanh quẩn bên rẫy sắn, nơi xa nhất cô từng đến là… chợ xã. Một ngày giữa tháng 4.2014, bất ngờ cô nhận được cuộc gọi làm quen từ số máy lạ, sau cuộc gọi là những tin nhắn mùi mẫn, nhắn cả đêm không hết chuyện. Đi đâu Phương cũng không rời chiếc điện thoại, hồi hộp chờ đợi từng tin nhắn của người yêu. Mặc dù nhắn qua, nhắn lại hàng trăm lần, nhưng Phương chỉ biết người yêu mình tên là Trinh, nhà ở tỉnh Đắc Nông. Ngoài ra cô không biết gì hơn. Chỉ hai ngày sau cuộc gọi làm quen, Phương đã ra điểm hẹn gặp người yêu, đồng ý theo Trinh về ra mắt “gia đình chồng”.

Trưa hôm sau, Phương lẳng lặng ra khỏi nhà, chỉ mang theo chứng minh nhân dân, đúng như lời Trinh dặn. “Anh ấy bảo không cần đồ đạc gì cả, không cho ai biết, đến nhà anh rồi gọi điện về cho bố mẹ em biết mà mừng” – Phương kể lại lời Trinh. Cô theo Trinh đón xe lên sân bay Buôn Ma Thuột, đáp xuống Hà Nội, lại bắt xe đi Lào Cai. Dọc hành trình Phương thấy lạ, nhưng hỏi gì người yêu cũng không nói rõ ràng.

Sau nhiều lần thay đổi phương tiện, sang bên kia biên giới, Trinh giao Phương cho 2 người đàn ông Trung Quốc rồi anh ta quay về. Lúc này cô vẫn đinh ninh mình đang theo “người nhà chồng” về trước, Trinh lo công chuyện rồi sẽ về sau. Chỉ đến khi bị tống vào khu nhà trọ lụp xụp có khoảng 20 cô gái Việt Nam cùng cảnh ngộ, Phương mới biết mình bị “người yêu” lừa bán. Sau 3 tuần bị giam giữ, Phương may mắn trốn được, băng rừng vượt núi sang Lào Cai, lại đón được xe khách tuyến Lào Cai – Đắc Lắc về nhà.

Đào Thị Phương (phải) kể lại cuộc trốn chạy từ Trung Quốc về Việt Nam.

Ông Đào Văn Sáu – bố của Phương – cho biết: “Theo tập tục bắt vợ của người Mông, con gái phải trốn về nhà chồng ở trước, sau đó nhà trai mới đến xin cưới. Cho nên khi Phương trốn nhà đi, tôi cứ yên tâm là sắp có chàng rể chứ có biết đâu”. Đợi hết 3 ngày không thấy ai đến cưới, điện thoại con gái không gọi được, ông Sáu mới đi trình báo. Chính quyền không làm gì được, vì biết chắc Phương bị bán sang Trung Quốc, mà Trung Quốc thì rất xa.

Sau một tháng ngóng con, ông Sáu mới nhận được điện thoại của Phương rồi tất tả chạy lên bến xe liên tỉnh, trả tiền cho anh nhà xe tốt bụng rồi đón Phương về. “Nó gầy xọp, tay chân đầy thương tích, từ hôm về cứ thấy số điện thoại lạ là không dám nghe nữa” – ông Sáu kể.

Ở thôn Cư Rang, xã Cư Pui (huyện Krông Bông) cũng vừa có hai cô gái là Thào Thị Chía (18 tuổi) và Thào Thị Dua (16 tuổi) biệt tích sau khi yêu hai thanh niên qua… điện thoại di động. Thào Văn Vương – em trai Chía – kể: “Một buổi trưa, hai chị bảo em đèo lên chợ xã, rồi một chiếc taxi chờ sẵn đón đi, không thấy chị dặn gì”.

Còn ông Thào Văn Danh – bố của Dua – hôm đó phóng xe máy từ huyện về, đến gần chợ xã suýt bị chiếc taxi đâm phải, không ngờ đó là chiếc xe đưa con gái mình đi biệt tích. Ông Danh kể: “Mấy ngày trước khi đi, con Dua nhắn tin, gọi điện thoại cả ngày lẫn đêm. Có hôm tôi thấy cả Dua và Chía kè kè chiếc điện thoại nhắn tin, rồi thì thầm với nhau suốt. Nhưng tôi nghĩ trai làng tán tỉnh nên không để ý, giá mà tôi biết được”. Ngoài việc trình báo, ông bố đau khổ chẳng biết làm gì hơn, thỉnh thoảng lại ghé Công an xã Cư Pui hỏi thăm tin tức…

Ba mẹ con lần lượt bị lừa bán

Cũng vì nghèo mà từ vài năm trước, thôn Cư Rang đã có nhiều gia đình người Mông cho con gái lấy chồng Trung Quốc, số khác đi phương bắc tìm việc lương cao. Có điều, lúc đó họ vẫn đi – về bình thường, không biệt tích hoặc trở về với những câu chuyện hãi hùng như bây giờ. Vừa trốn thoát trở về, chị Lý Thị Dợ (38 tuổi) cho biết: “Đầu tháng 2.2014, một người lạ nhiều lần gọi điện rủ tôi đi Trung Quốc làm thuê với mức lương 9 triệu đồng/tháng. Ngẫm phận mình chồng mất sớm, một tay nuôi 4 đứa con quá cực nhọc, ruộng nương cáng đáng mà vẫn đói khổ nên tôi đồng ý”.

Tối 5.2, sau khi xem xong chương trình văn nghệ của thôn, chẳng thèm từ biệt các con, Dợ một mình đi ra con đường lớn, nơi người đàn ông lạ đứng chờ. Thế là Dợ bị bán cho một người đàn ông Trung Quốc mua làm vợ. “Hằng ngày tôi theo người chồng Trung Quốc lên nương rẫy, công việc còn nặng nhọc hơn ở nhà, còn không được đi lại tự do. Đêm nằm nhớ con, nhớ bản làng không sao ngủ được, chỉ biết khóc thôi”.

Một lần theo chồng đi ăn cưới, nhìn thấy Công an Trung Quốc, Dợ chạy ào đến đưa giấy chứng minh nhân dân – thứ tài sản duy nhất mà đi đâu chị cũng mang theo. Công an Trung Quốc đưa chị về đồn lấy lời khai, hai hôm sau chị được đưa sang biên giới, giao cho Công an Việt Nam. Trên đường về, chị Dợ khấp khởi vui mừng nghĩ đến phút giây đoàn tụ, nhưng đến nhà lại được tin con gái thứ hai là Thào Thị Chía vừa bị lừa bán sang Trung Quốc (Chía là cô gái bị lừa bán cùng lúc với người bạn Thào Thị Dua). Còn con gái đầu của chị là Thào Thị Phương thì biệt tích từ tháng 10.2012, trước khi chị Dợ đi Trung Quốc tìm việc làm.

Chị Dợ cay đắng: “Con Phương để lại đứa con trai cho chồng nuôi, rồi mang theo đứa con gái mới sinh được 4 tháng, lúc đi không một lời từ biệt. Trước đó nó kể với mọi người là có người rủ đi Trung Quốc làm thuê lương cao, đi một thời gian về là giàu có. Nó bị lừa bán trước tôi, thế mà tôi cũng ngu muội đi vào con đường ấy. Hai con gái của tôi hãy còn ít tuổi, chưa đi xa bao giờ. Không biết chúng nó sống chết ra sao nữa…”.

Chưa hết lo âu

Sau khi lừa bán Đào Thị Phương, đối tượng tên Trinh tiếp tục gạ gẫm cô Hoàng Thị Giang – người cùng tuổi, cùng thôn với Phương. Nắm được thông tin này, Công an xã Hòa Phong đã lập kế hoạch vây bắt tên buôn người, mặc dù ban đầu cả Giang và gia đình cô đều phản đối quyết liệt. Sau cuộc họp ngoài trời giữa trưa nắng chang chang, tất cả các ngả đường, quán xá đều được lực lượng công an viên của thôn, xã mai phục.

 Nhờ cuộc vây bắt không thành, Hoàng Thị Giang (phải) thoát khỏi cạm bẫy của đối tượng tên Trinh.

Chiều tối, đúng giờ Trinh hẹn đón Giang, một người đàn ông đi xe máy xuất hiện, đội mũ bảo hiểm trùm kín mặt bị 5 công an viên tóm gọn. Nhưng khi yêu cầu bỏ mũ ra, mấy anh công an mới nhận ra đó là Giàng A Phanh – một người dân trong bản. Sau Giàng A Phanh, hai người đàn ông khác cũng bị bắt nhầm. Sau khi hiểu được sự tình, cả ba người đều xung phong nhập cuộc, quyết bắt tên buôn người hại gái bản.

Mãi đến gần khuya, Hoàng Thị Giang gọi điện báo tin Trinh không đến nữa vì… trời mưa, từ đó điện thoại của Trinh không liên lạc được. “Tôi nghĩ kế hoạch bị lộ nên đối tượng không đến, chắc nó chuyển hoạt động sang địa bàn khác” – ông Trương Thế Mại – Trưởng Công an xã Hòa Phong – cho biết.

Sau vụ vây bắt không thành, công tác tuyên truyền được coi là biện pháp quyết định để chống lại bọn buôn người. Cán bộ xã, thôn được tung đến từng nhà dân nói chuyện, nhất là các gia đình có con gái đến tuổi chuẩn bị… trốn. Cán bộ bảo bây giờ không làm theo phong tục nữa, con gái trốn nhà phải báo ngay, chứ đợi hết 3 ngày nó sang đến Trung Quốc rồi. Đó là chưa kể những đêm đốt lửa họp dân, tuyên truyền tập trung, phát động cảnh giác liên tục tại 5/6 thôn bản. Đặc biệt, trong tất cả các cuộc họp dân đều có bằng chứng sống là những nạn nhân may mắn trở về.

Ông Mại kể: “Chính họ đã nói về những chiêu lừa lọc của kẻ xấu, về quãng thời gian sống tủi nhục nơi đất khách, nói bằng tiếng Mông cho đồng bào nghe. Nhiều phụ nữ nghe xong khiếp sợ, hoặc xót thương cho nạn nhân, căm phẫn bọn buôn người nên bật khóc”. Những cuộc họp như thế kéo dài không giới hạn, nhiều bữa họp đến nửa đêm vẫn chưa hết người nghe.

Còn ở xã Cư Pui, Chủ tịch UBND xã Nguyễn Văn Tâm cho biết: “Tuyên truyền ráo riết cũng tạm gọi là thành công, nhưng chúng tôi vẫn chưa hết lo âu, vì nhận thức của đồng bào Mông còn hạn chế, trong khi bọn buôn người thì không thiếu gì thủ đoạn”. Ông Tâm lo lắng là có cơ sở, bởi ngoài số phụ nữ may mắn trở về, toàn huyện Krông Bông vẫn còn 10 người biệt tích, chưa kể nhiều trường hợp gia đình vẫn tin con gái lấy chồng giàu nhưng chưa về được, nên không trình báo.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s