Những lá thư từ trại giam

Những lá thư từ trại giam – Kỳ 1:

Nỗi ân hận ngàn ngày

TTMột ngày nóng tháng 3, trong bộ quần áo cải tạo rộng thùng thình, người đàn ông ấy trải lòng về nỗi ân hận của mình trong hàng ngàn ngày ngồi trong trại giam, trả giá cho những sai lầm do ông gây ra.

Phạm nhân Nguyễn Duy Tiến trình bày về câu chuyện của mình

Hàng ngàn lá thư xin lỗi được gửi đi từ những người đang thi hành án tại các trại giam. Đó là nỗi giày vò cắn rứt của những phạm nhân đã tước đoạt mạng sống người khác, là nỗi sợ hãi của chính bản thân họ khi đối diện với thân nhân người bị hại.

Viết thư xin lỗi là cách mà những người đang thi hành bản án hình sự thực hiện như một cách để xóa đi mặc cảm của chính bản thân họ với gia đình, với bị hại và với chính tội lỗi mà họ đã gây ra.

 

Đó là những lời bộc bạch của ông Nguyễn Duy Tiến, 54 tuổi, quê quán Nam Định, đang chấp hành án phạt tù tại trại giam Thủ Đức cho tội giết người. Lá thư ông Tiến viết gửi cho bà Vũ Thị Ngấn, là vợ của bị hại, hiện đang sống tại tp Vũng Tàu.

Giá như không có cơn nóng giận ấy

Mở đầu lá thư ông Tiến viết: “Cô Ngấn à! Tôi là Tiến đây, cái người mà có lẽ suốt đời cô nguyền rủa. Hôm nay tôi mạo muội viết cho cô lá thư này trong tâm trạng khó tả lắm. Rất hồi hộp, căng thẳng, ngượng ngập và bồn chồn. Có lẽ tâm trạng của kẻ mang tội nó vậy hay sao ấy. Trong người tôi bây giờ vẫn còn day dứt lắm cô ơi. Hơn 1.000 ngày đã trôi qua kể từ khi tôi gây ra thảm cảnh cho cô và gia đình, tôi không thể quên được cái khoảnh khắc kinh hoàng đó của đời tôi. Cái khoảnh khắc oan nghiệt tôi đã gây ra sự ra đi vĩnh viễn của anh Thủy. Đến bây giờ mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn rùng mình, ớn lạnh…”.

Không dám hi vọng người nhận thư tha thứ cho mình, người phạm nhân có dáng vẻ gầy gò và cũng đã luống tuổi quyết tâm đặt bút viết thư tạ lỗi với người hàng xóm. Ông còn nhớ khi hai nhà chưa xảy ra mâu thuẫn, đã nhiều lần ông chở đứa trẻ con nhà hàng xóm đi học cùng con nhà ông. Rồi tình cảm hàng xóm, tối lửa tắt đèn có nhau, ông viết: “Tôi không dám hi vọng mong cô tha thứ, cũng không mường tượng và hình dung được phản ứng của cô ra sao khi lá thư này tới tay cô. Nhưng có cái gì đó thôi thúc trong lòng khiến tôi gắng gạt bỏ mọi mặc cảm tội lỗi, mạnh dạn viết cho cô những dòng suy nghĩ này, chỉ mong một điều xin cô hãy dằn lòng nghe tôi giãi bày một chút thôi.

Cô Ngấn biết rồi đấy, kể từ cái ngày định mệnh đen tối đó tới hôm tôi viết lá thư này là 1.487 ngày trong khi 5.840 ngày là cái giá tôi phải trả cho phút hồ đồ không làm chủ được bản thân mình. Trong lằn ranh mong manh giữa cái thiện và cái ác của đời người, từ một người lương thiện tôi trở thành kẻ tội đồ sát nhân ghê sợ tội lỗi tôi gây ra đã đẩy cô vào cảnh vợ mất chồng, con mất cha. Đau thương mất mát là quá lớn khó có thể bù đắp”.

Và đương nhiên sau phút giây nông nổi và thiếu kiềm chế của bản thân ông Tiến là hậu quả lớn lao mà bao nhiêu người khác phải gánh chịu. Đó là những giây phút ông Tiến đã cảm thấy hoảng sợ khi đối mặt với thân nhân người bị hại tại phiên tòa: “Tôi không thể quên được cái ngày đứng trước vành móng ngựa tại Tòa án tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Khi đó nhác trông thấy cháu Phượng và vài người nào đó đi kế bên cô đi vào phòng xử án, tôi liếc mắt trông sang thấy cô đau khổ và căm hận quá. Đầu óc tôi mụ đi, trong tai lùng bùng nghe luận tội và tuyên án.

Phiên tòa kết thúc với cảnh thằng Long nhà tôi tất tả chạy theo chiếc xe tù trông thật xót xa. Một cảm giác chán nản tuyệt vọng vô cùng choán hết đầu, tôi chỉ muốn chết quách đi cho rồi. Rồi những tháng ngày dài tưởng chừng như vô tận ở trại giam. Khi đêm xuống, cái cảm giác về tội lỗi cứ lởn vởn trong tôi mãi không thôi”.

Một lá thư xin lỗi viết từ trại giam – Ảnh: H.Đ.

 

“Rập đầu xin lỗi cô”

Cán bộ trại giam Thủ Đức cho biết bà Vũ Thị Ngấn đã rất bất ngờ khi nhận được lá thư của ông Tiến, biết rằng ông ấy đã rất day dứt với lỗi lầm đã gây ra cho gia đình bà. Với mức án 16 năm tù, ông Tiến mới thi hành án chưa được 5 năm, trước mặt còn cả một chặng đường dài nữa để phấn đấu. Có thể lúc trở về mái tóc chẳng còn sợi đen nào nữa, nhưng ông Tiến tâm sự: “Nếu không có cuộc vận động viết thư gửi lời xin lỗi thì tôi cũng sẽ viết thư cho cô Ngấn, bởi đó thật sự là nỗi lòng tôi, sự đau khổ của tôi, day dứt và ân hận của tôi”. Năm trang thư kín đặc giấy mà ông Tiến không mất quá nhiều thời gian để viết bởi mọi thứ đã như được sắp sẵn trong đầu ông rồi.

Không lường được cuộc đời có ngày phải sống trong cảnh lao tù khi đã bước vào tuổi 50. Cũng không thể ngờ có ngày ông và người hàng xóm gần nhà lại ra tay tàn sát nhau chỉ vì một mâu thuẫn không đâu để bây giờ một người mãi mãi đi xa, một người chịu sự trừng phạt của pháp luật. “Tôi không dám khơi lại quá khứ đau thương của cô và gia đình, càng không phải lẻo mép để giả dối, ngụy trang. Tôi chỉ muốn viết ra đây những lời thú tội từ đáy lòng trước vong linh chú Thủy, với cô và gia đình, khi những mặc cảm tội lỗi cứ ám ảnh mãi trong tôi suốt những năm tháng đã qua và có lẽ đến khi nhắm mắt xuôi tay cũng không quên được”.

Một tháng hai lần vợ và con được lên thăm, ông Tiến viết về cảnh ấy: “Cô Ngấn à, ở trại giam này thỉnh thoảng tôi gặp mẹ con thằng Long lên thăm. Nhìn cảnh hai mẹ con nó lếch thếch mang theo cả cơm ăn dọc đường, tôi cũng cám cảnh lắm. Thời gian được gặp là một giờ rồi lại nhìn hai mẹ con nó lục tục ra về trông thật tội. Hoàn cảnh nhà tôi chắc cô chẳng lạ gì. Phần tôi trở về buồng giam khi đêm về, những dòng suy tư miên man lại hiển hiện trong đầu tôi những buổi chiều muộn khi còn ở ngoài đời có hôm gặp cu Bộ đi học về, tôi dừng xe cho nó quá giang với thằng Long nhà tôi. Cảnh đó bây giờ còn đâu”.

Và bởi lời hứa sẽ cố gắng thi hành án thật tốt, sự hối lỗi thật lòng để trong tâm phần nào bớt cắn rứt, ông Tiến cũng mong ngày về của mình dù còn xa rất xa thì: “Dù cô có căm hận và nguyền rủa tôi thế nào đi nữa tôi cũng xin với gia đình cô Ngấn một lời tạ lỗi. Nếu một mai có may mắn trở về dù lúc đó có thế nào đi nữa, tôi nhất định phải gặp xin cô Ngấn và vong linh chú Thủy tạ lỗi. Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để chuộc lại lỗi lầm này”.

HOÀNG ĐIỆP

Không nhận được thư hồi âm từ gia đình người bị hại, nhưng ông Tiến run bắn người khi nhận được một lá thư khác, được viết rất vội. Đó là lá thư của người tổ trưởng tổ dân phố. Thư viết:

Thân gửi: chú Tiến

Lâu lắm không nhận được tin của chú, hôm nay các anh trên đó về địa phương nên tôi cũng nắm được tình hình sức khỏe của chú. Biết chú vẫn khỏe là anh chị và bà con xóm phường rất mừng.

Chú Tiến, địa phương và gia đình Ngấn đã nhận được thư của chú xin lỗi gia đình Ngấn và các cháu về sự việc đã xảy ra mấy năm qua. Qua thư chú gửi về cho gia đình bị hại, chú đã nhận thấy việc mình làm là không thể chấp nhận được, đã ăn năn hối cải và thấy việc làm của mình là sai trái và trái với quy định của pháp luật.

Gia đình Ngấn cũng mong chú cải tạo tốt, tha thứ mọi lỗi lầm của chú những năm qua. Có điều chú nói với vợ con đến ngày giỗ Thủy nên có nén hương thắp trước linh hồn Thủy để tỏ lòng sau trước

.

NGUYỄN XUÂN HOÀN

 

_________

Kỳ tới: Chuyện của một phạm nhân – bác sĩ

Những lá thư từ trại giam – Kỳ 2:

Chuyện của một phạm nhân – bác sĩ

23/04/2014 09:30 (GMT + 7)
TT – Một ngày hiếm hoi chưa bao giờ có. Trại giam Thủ Đức tổ chức buổi gặp mặt giữa những phạm nhân và những người bị hại, thân nhân người bị hại trong các vụ án hình sự.

Bởi vậy phạm nhân Trần Anh Huy, nguyên bác sĩ làm việc tại Bệnh viện Nhi Đồng 1, đã có những giây phút chia sẻ với những nạn nhân trong vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra tại TP.HCM ngày 7-10-2012, khiến hai người thiệt mạng và bảy người bị thương.

Không khi nào tôi thôi nghĩ về buổi tai nạn kinh hoàng ấy

Cầm lá thư trên tay để đọc, rất nhiều lần phạm nhân đã từng là bác sĩ này phải ngừng lại bởi quá xúc động.

“Đã hơn 28 tháng trôi qua nhưng không ngày nào tôi không nghĩ tới vụ tai nạn đó. Bản thân tôi theo nghề y, chỉ mong sao khám chữa bệnh cứu người. Khi còn làm việc ở Bệnh viện Nhi Đồng 1, mỗi khi có bệnh nhân nặng, thậm chí đã ngưng tim, ngưng thở tôi cứu sống được.

Và đó là những giây phút hạnh phúc nhất của người thầy thuốc. Vậy mà cũng chính tôi đã gây ra tai nạn đem đến đau thương mất mát quá lớn cho các anh chị, những đau thương mất mát này không gì có thể bù đắp được.

Một lần nữa cho tôi được xin lỗi các anh chị, tấm lòng vị tha của các anh chị tôi xin tạc dạ ghi lòng. Hôm tòa xử phúc thẩm, đại diện viện kiểm sát có đọc bảy lá thư xin giảm án cho tôi của các anh chị làm tôi rất xúc động.

Dù thế nào thì tai nạn cũng do tôi gây ra, tôi phải chịu trách nhiệm và nghiêm chỉnh chấp hành bản án của tòa.

Những ngày tháng trong tù, được sự động viên của bạn bè và gia đình, các quản giáo và tấm lòng vị tha của các anh chị là động lực cho tôi phấn đấu, cải tạo tốt để sớm trở về với gia đình, sớm có điều kiện đền đáp tấm lòng bao dung của các anh chị.

Từ ngày tôi lên trại giam Hàm Tân, được quay về với nghề khám chữa bệnh, năm tháng qua đi cảm thấy nhanh hơn.

Tôi chỉ cầu mong sao cho những vết thương của các anh chị không đau nhức, mong sao hai cháu con anh Một khỏe mạnh, học giỏi.

Ngày tôi đi tù cũng là ngày tôi chăm sóc bố tôi mổ ung thư tại Bệnh viện Chợ Rẫy về. Lúc tôi đi tù bố tôi chỉ nhắn được có một câu “bố chờ con”, nghe đau lòng bao nhiêu tôi càng hiểu nỗi đau của các anh chị bấy nhiêu. Mong sao chóng được gặp các anh chị để được nói chuyện nhiều hơn. Chúc các anh chị khỏe mạnh,vượt qua mọi khó khăn”.

Tôi đã tha thứ từ khi ra tòa

Là nạn nhân bị thương nặng nhất (sau hai người tử nạn), chị Nguyễn Thị Hồng Hà nhấc những bước chân khó nhọc khỏi chỗ ngồi để tiến đến gần hơn với người đàn ông mặc bộ đồ phạm nhân.

Chưa đầy hai năm trước, cú va chạm ôtô kinh hoàng do người đàn ông này điều khiển khiến chị Hà đã bị thương tật khắp cơ thể.

Và cho đến tận ngày gặp lại vị bác sĩ gây ra vụ tai nạn kinh hoàng ấy, chị Hà mới đi rút các đinh vít nẹp xương ra khỏi cơ thể: “Tôi chỉ muốn nói với anh Huy rằng dù chưa lành lặn, dù sức khỏe không thể nào trở lại như cũ nhưng tôi tha thứ cho anh. Tôi mong anh cải tạo tốt và sớm được trở về với gia đình”.

Câu nói mộc mạc và giản dị của chị Hà khiến phạm nhân Trần Anh Huy xúc động mãi. Mà buổi gặp gỡ hôm ấy không chỉ có chị Hà đến thăm Huy mà còn có một nạn nhân khác cũng bị thương tích rất nhiều trên cơ thể.

Nắm tay thật chặt phạm nhân Trần Anh Huy, ông Dương Tấn Nghiêm, 51 tuổi, nói: “Cuộc đời ai muốn phải gặp nhau ở hoàn cảnh trớ trêu như thế này. Nhưng tai nạn đằng nào cũng đã xảy ra rồi và chắc chắn không bao giờ đó là ý muốn của anh Huy. Anh ấy đang là một bác sĩ mà phải đi cải tạo thế này chắc anh ấy còn đau đớn hơn chúng tôi rất nhiều lần. Dù sao nỗi đau do những vết thương trong vụ tai nạn gây ra đối với tôi rồi cũng sẽ lành. Nhưng nỗi buồn của anh Huy không biết chừng nào mới nguôi”.

Nói về lý do mình xuất hiện ở trại giam này, và những giây phút hiếm hoi được cởi mở nói chuyện, ông cứ nắm lấy tay phạm nhân Huy: “Khi tôi ở bệnh viện, người nhà của anh Huy đã đến thăm tôi rồi, và tôi cũng đã làm đơn bãi nại cho anh ấy, làm đơn xin giảm án ở phiên phúc thẩm cho anh ấy. Hôm tòa xử, tôi rất muốn ra dự tòa để nói vài lời động viên anh ấy nhưng tôi vẫn đang điều trị ở bệnh viện nên không thể đi được. Vậy nên hôm nay tôi cũng muốn đến đây để được nói với anh Huy rằng tôi mong anh cải tạo tốt để sớm trở về với gia đình, để được làm nghề mà anh ấy đã dành đến nửa đời người để học hỏi và làm việc”.

Chỉ mong được làm lại nghề y

Rất xúc động khi gặp lại chính những nạn nhân của mình, và họ chính là những người khó khăn về kinh tế nhưng lại rất sẵn lòng tha thứ và vào tận trại giam để động viên tinh thần của mình, phạm nhân Trần Anh Huy nói: “Tại phiên tòa phúc thẩm, bảy bị hại đã làm đơn xin giảm án cho tôi. Lúc bản án phúc thẩm được tuyên 7 năm, tôi rất muốn đến gặp từng người để cảm ơn nhưng điều kiện không cho phép. Bởi vậy, gặp gỡ nhau ở đây, tôi càng kính trọng sự bao dung của chính những người tôi đã gây ra đau khổ cho họ”.

Trong khi mọi người tham gia buổi giao lưu vẫn tiếp tục với những câu chuyện khác thì phạm nhân Trần Anh Huy được phép lui ra ngoài để chuyện trò với hai nạn nhân của mình.

Anh nói cả cuộc đời anh không bao giờ nghĩ đến cảnh mình lại có những ngày sống trong lao tù. Ngày gây tai nạn, bác sĩ Huy đã khám hơn 140 ca tại Bệnh viện Nhi Đồng 1.

“Đấy là công việc của bác sĩ, nói thế không phải tôi đổ tại bệnh viện quá tải mà bác sĩ nào cũng khám như thế thôi, bởi thế chúng tôi chỉ có cách tập trung làm việc, ra khỏi bệnh viện là đầu óc rã rời, chỉ muốn mau chóng về nhà để nghỉ”.

Phạm nhân này cũng cho rằng bởi căng thẳng quá nên khi ôtô xảy ra sự cố, anh đã không thể nào xử lý kịp thời khiến tai nạn khủng khiếp xảy ra.

Vẫn bàng hoàng như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, anh Huy cho biết: “Những ngày đó là những ngày khủng khiếp đối với tôi. Tôi không uống rượu nhưng có tờ báo đăng tin trong người tôi có hơi men. Tai nạn quá thảm khốc khiến dư luận sôi sục. Lúc ấy tôi chỉ mong làm thế nào để hạn chế thấp nhất thiệt hại, đau đớn cho các nạn nhân của mình. Nhưng khi ấy tôi bị bắt nên có muốn cũng không đi thăm các nạn nhân được, và gia đình tôi đã thay thế tôi làm việc đó”.

Phạm nhân này cho biết thời gian ở trại cải tạo, anh cũng được ban giám thị trại tạo điều kiện để được khám bệnh. “Mình làm nghề y, học nghề y là để chữa bệnh cứu người, vậy nên bao giờ chấp hành án phạt xong, tôi vẫn muốn được tiếp tục làm nghề y” – anh Huy tâm sự.

HOÀNG ĐIỆP

Kỳ tới: Cái bạt tai, một mạng người và…

Những lá thư từ trại giam – Kỳ 3:

Cái bạt tai, một mạng người và…

24/04/2014 10:35 (GMT + 7)
TT – Một thanh niên 21 tuổi vì một lúc thiếu kiềm chế mà giết người, bỏ trốn hàng chục năm, rồi lấy vợ sinh con. Những người thân trong gia đình đã bồi thường cho người bị hại nên anh ta nghĩ mình đã hết tội và đàng hoàng đưa vợ con về nhà.
Bà Nguyễn Thị Mỹ đọc lá thư xin lỗi của Trần Chinh gửi từ trại giam – Ảnh: H.Đ.

 

Quá ngạc nhiên vì thấy công an bắt mình, còn vợ con thì chết đứng. Bảy tháng sau khi bắt, tòa xử 20 năm tù.

Những ngày sống trong trại giam, thương vợ, thương con, ân hận vì mình thiếu hiểu biết nhưng phạm nhân này cũng nhận ra rằng “mình vẫn còn đang sống”, và vợ con vẫn được ôm mình mỗi khi đến thăm, còn người đàn bà kia sẽ không bao giờ có lại được cảm giác có chồng bên cạnh.

Tôi đã từng nghĩ đến cái chết

Đã 17 năm trôi qua kể từ ngày người thanh niên đó xuống tay đâm rất nhiều nhát vào người đàn ông chỉ vì ông đã dùng tay bạt tai anh ta một cái. Anh ta cáu, rồi đi uống rượu và trở về thì gây án mạng. Đến nỗi khi tỉnh táo, người thanh niên đó đã không hiểu vì sao mình có thể hung hãn đến như vậy.

Để bây giờ khi mang trên người bộ quần áo kẻ sọc, anh ta mới thấm thía những sai lầm mà mình đã gây ra và ân hận về tất cả những điều đó.

Và hơn hết, suốt mười mấy năm tha hương, có lúc bị hắt hủi đã khiến anh ta nghĩ đến cái chết. Mở đầu lá thư gửi cho người đàn bà là vợ nạn nhân, anh ta viết:

“Gửi chị Mỹ

Tôi tên là Trần Chinh, là bị cáo trong vụ án của chồng chị.

Hiện nay tôi đang chấp hành án trong trại giam, trước tiên chị cho tôi gửi lời xin lỗi đến chị, các cháu và gia đình chị về sự việc đáng tiếc đã xảy ra và được phép gửi lời chúc sức khỏe đến toàn thể gia đình chị.

Tính đến ngày hôm nay thì cũng đã 17 năm trôi qua rồi phải không chị, nhưng nỗi day dứt cứ ám ảnh mãi trong tôi.

Chị ơi, 17 năm trước tôi là một thằng thanh niên mới lớn, rất háo thắng và lứa tuổi đó tôi nghĩ chắc chị cũng hiểu “rất bốc đồng và bộc phát”, vào lúc xảy ra vụ việc chị biết là tôi không suy nghĩ gì hơn là trốn chạy. Nhưng mỗi ngày trôi qua tôi không thể quên được sự việc xảy ra hôm đó.

Tôi vẫn mơ ước nếu như ngày ấy anh đừng đánh tôi và khi đó tôi bình tĩnh hơn thì không có sự việc đau buồn như vậy phải không chị.

Thời gian ấy về sau tôi rất khủng hoảng tinh thần, bạn bè xa lánh, gia đình bỏ mặc không biết đi đâu, về đâu và cũng có lúc tôi đã nghĩ đến cái chết để đền tội với chồng chị và gia đình chị. Nói đúng hơn là trốn chạy sự thật đang xảy ra nhưng tôi không đủ can đảm làm điều đó. Lúc ấy tôi mới hiểu rằng sự sống rất quan trọng, vậy mà tại sao mình lại cướp đi sự sống của người khác.

Rồi thời gian trôi qua, tôi sống lay lắt từ nơi này đến nơi khác làm để kiếm cái ăn. Đối diện với luật pháp thì tôi không dám vì không biết và không hình dung ra nhà tù sẽ như thế nào nên tôi rất sợ.

Và rồi một ngày tôi lấy can đảm gọi điện thoại về hỏi thăm gia đình và chị tôi nói là đã qua nhà chị lo hậu sự, bồi thường cho gia đình chị và gia đình chị cũng đã viết đơn bãi nại cho tôi rồi.

Tôi rất mừng vì nghĩ chị và gia đình chị đã tha thứ cho tôi. Sau đó chị tôi đã la mắng tôi thậm tệ. Nói rồi chị tôi cúp máy. Tôi đau lắm nhưng không trách chị tôi được, chị ấy đã cứu tôi.

Vào thời điểm đó số tiền 10 triệu đồng bồi thường cho gia đình chị và lo hậu sự cho chồng chị cũng là cả một gia tài của một gia đình bình thường phải không chị?

Bà Nguyễn Thị Mỹ nhiều lần lau nước mắt khi nghe những lời tâm sự của phạm nhân Trần Chinh – Ảnh: H.Đ.

 

Công lý được thực thi

“Sau đó tôi không dám về nhà, lại tiếp tục lang thang và trong đầu chỉ nghĩ rằng mình phải làm, phải làm sao cho có số tiền để trả lại cho chị tôi. Nhiều đêm tôi đã không thể nào ngủ được, tôi trách mình vì sao lúc nhỏ không chịu học hành đến nơi đến chốn để rồi thiếu hiểu biết và làm nên những chuyện như ngày hôm nay.

Tôi tự nhủ như vậy và nghĩ thôi mình không biết thì phải cố sức mà làm việc và tôi đã học đủ thứ nghề cho đến ngày lập gia đình và sinh được một đứa con.

Một thời gian sau tôi đưa vợ và con về thăm nhà vài lần thì bị bắt. Lúc đầu tôi đã không hiểu, tôi nghĩ chị đã làm giấy bãi nại cho tôi là mọi việc xong rồi, nhưng khi bị bắt về cán bộ điều tra nói tôi mới biết giấy bãi nại của chị chỉ là phần dân sự, còn đối với pháp luật thì tôi phải ở tù. Bảy tháng sau tôi ra tòa và tòa đã tuyên tôi mức án 20 năm tù như chị đã biết và phải bồi thường thêm số tiền khá lớn.

Khi tôi mới bước vào đây, mọi thứ đối với tôi thật ngỡ ngàng và sợ hãi, rồi từ từ tôi tiếp xúc với cán bộ nơi đây và nhận được những lời chỉ dạy cách sống cùng những lời động viên từ cán bộ, tôi đã nhận thấy rõ những tội lỗi của mình và cần phải ghi nhớ, học hỏi. Với tuổi đời hiện tại tôi nghĩ mình đã đủ nhận thức và hiểu biết được những điều gì cần sửa đổi trong con người mình, từ tính tình, suy nghĩ và cách sống để sau này mình còn phải hiểu những gì nên và không nên để chỉ dạy lại cho con cháu và bản thân làm lại một người mới cho gia đình và xã hội.

Chị biết không, lần đầu tiên được gặp thân nhân tại đây, được nhìn vợ con, tôi cảm thấy rất hối hận và đau lòng vì họ không biết trước điều đó. Tôi đã không nói cho vợ tôi biết chuyện này. Sau những lần thăm gặp như vậy, tôi lại thấy sự trả giá của mình hiện tại là đúng, vì thấy mình vẫn còn đây, vợ con vẫn còn thấy và ôm được mình, nhưng ngược lại, với chị thì tôi đã cướp đi cái hạnh phúc này của chị và các cháu. Tôi đã không biết phải làm gì để đền bù lại cho chị và các cháu.

Với hoàn cảnh hiện tại thật sự tôi không làm gì được cho chị và các cháu, tôi đã tâm sự nỗi lòng với vợ tôi và chúng tôi đi đến quyết định bán đi miếng đất của tôi. Đó là tài sản của nội tôi khi qua đời đã để lại cho tôi, là tài sản duy nhất hiện tại mà vợ chồng tôi có. Tôi đã bán nó và gửi cho chị số tiền. Với thời giá hiện tại thì số tiền đó chẳng là bao nhưng tôi chỉ mong chị hiểu cho đây là tất cả những gì tôi có, và là tất cả sự thiện chí của tôi. Sau khi đã làm điều này, tôi cảm thấy nhẹ lòng bớt đi phần nào về lỗi lầm của mình gây ra và nhẹ nhàng tiếp tục lao động, cải tạo thật tốt để chuộc tiếp lỗi lầm của mình với xã hội.

Thôi tôi không biết nói gì hơn là gửi lời xin lỗi đến chị và các cháu cũng như linh hồn của anh nơi chín suối. Một lần nữa tôi mong rằng những lời tâm sự trên của tôi. Tôi mong chị hiểu thêm lỗi lầm của tôi và tha thứ cho lỗi lầm tôi đã gây ra”…

… Lá thư của phạm nhân Trần Chinh gửi cho bà Nguyễn Thị Mỹ, vợ của nạn nhân. Mười mấy năm không có chồng ở bên, bà Mỹ một mình nuôi các con khôn lớn. Quá ngạc nhiên khi bưu tá chuyển thư đến và gia đình bà còn ngạc nhiên hơn khi biết đó là thư của Trần Chinh.

HOÀNG ĐIỆP

__________

Chuyện gì đã xảy ra đối với gia đình nhỏ ấy khi chồng bà Mỹ bị đâm chết? Và họ đã tiếp nhận lá thư từ trại giam ra sao?

Kỳ tới: Vượt qua bóng đen hận thù

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s