Có tiền

Chào các bạn,

Tháng Hai năm 2012, nhà Lưu trú học sinh nữ cấp III Buôn Hằng xây xong. Tháng Ba cho các em học sinh mượn ở cho tiện việc đi học của các em. Trong thời gian từ tháng Ba đến tháng Bảy, cho các em học sinh mượn nhà và các em tự quản. Đến tháng Tám mình về Buôn Hằng, chính thức nhận quản lý nhà Lưu trú.

Khi về nhận bàn giao, nhà còn rất mới, sạch sẽ. Nhưng điều làm mình chú ý và thắc mắc: Những ổ khóa phòng có nắm xoay đều hư hết, không phòng nào là không hư! Continue reading Có tiền

Tạ ơn và mỉm cười mang may mắn

Chào các bạn,

Ở trong Châu Âu, thi thoảng mình đi học hay đi hội thảo thường phải đi máy bay hoặc tàu điện. Vì Châu Âu nhỏ, từ nước này sang nước kia có thể đi tàu hoặc bus hoặc máy bay. Nhiều khi vé máy bay còn rẻ hơn vé tàu.

Mình vẫn thích đi tàu hơn máy bay vì thấy đỡ mệt hơn. Một lý do nữa là đi máy bay thì phát thải khí nhà kính tác động đến môi trường gấp rất nhiều lần so với đi tàu. Nhưng không phải lúc nào mình cũng tự chọn được. Continue reading Tạ ơn và mỉm cười mang may mắn

Nhặt ve chai kiếm tiền tỷ làm từ thiện

Nụ cười trên khuôn mặt thành viên Nhóm Ve chai sau một buổi thu nhặt thành công.    Ảnh: Quang LộcNụ cười trên khuôn mặt thành viên Nhóm Ve chai sau một buổi thu nhặt thành công. Ảnh: Quang Lộc

TPGần 8 năm qua, cứ 7h sáng Chủ nhật hàng tuần, các thành viên của nhóm “Ve chai nhân ái Hải Phòng” lại tất bật đi thu gom những tờ giấy, mảnh nhựa, chiếc vỏ lon,… để mang món quà ý nghĩa đến với những con người bất hạnh.

Nhóm đã thu gom được hàng chục tấn phế liệu, bán được hơn 1,6 tỷ đồng làm thiện nguyện. Continue reading Nhặt ve chai kiếm tiền tỷ làm từ thiện

Dựng “nhà” cho cá biển

Liên kết tổ nghề ở Cửa Lò giúp ngư dân vững tin mỗi khi ra khơi.
() – Số 21 ANH TUẤN – 3:45 PM, 25/01/2014

“Trên mặt đất, con bò, gà, lợn… đều có chuồng để ngủ. Dưới lòng đất, con dế, cua, ếch… tự đào hang trú ngụ. Tôi nghĩ, trong lòng biển, cá, tôm cũng cần nơi đi, về. Sau bao đêm trằn trọc, tôi nảy ra ý định, mình phải làm “nhà” cho cá ở. Vật liệu xây dựng bao gồm luồng loại lớn, đá hộc, rọ sắt, lá cọ… Mỗi “căn hộ” tiêu tốn khoảng 10 triệu đồng. Sáng kiến này thực sự phát huy hiệu quả, sản lượng đánh bắt ổn định và tăng cao hơn cách khai thác vãng lai”. Continue reading Dựng “nhà” cho cá biển

Vó ngựa Việt Nam

Có nhiều ca khúc đủ loại, nhưng có thể nói rằng ca khúc “Ngựa Phi Đường Xa” là loại hiếm. Ca khúc này được NS Lê Yên (*) sáng tác năm 1945, lúc đầu ca khúc này có tên “Kỵ Binh Việt Nam”. Trải qua hơn nửa thế kỷ, ca khúc “Ngựa Phi Đường Xa” vẫn căng đầy sức sống trong lòng người Việt ở mọi nơi.

Với tiết tấu nhanh và giản dị của nhịp 2/2, ca khúc này được viết ở âm thể Fa Trưởng, một dạng âm thể phổ biến, vẫn thể hiện được tiếng vó ngựa phi dứt khoát và oai hùng. Ca từ bình dị nhưng vẫn sâu sắc, đầy hình tượng và có vần điệu như thơ. Continue reading Vó ngựa Việt Nam

Lòng tin vào ánh sáng

Chào các bạn,

Tối hôm qua có bạn đã ở và làm việc tại VN nhiều năm gọi để say hello. Câu chuyện đương nhiên là xoay quanh Việt Nam. Và đến lúc nói về đầu tư ở Việt Nam, mình nói mình không sờ đến tham nhũng ở Việt Nam, dù công việc vì thế sẽ chậm lại. Bạn mình cương quyết 100% là không thể lo đầu tư ở VN mà không chấp nhận tham nhũng, vì tham nhũng đã nằm trong máu người Việt bao nhiêu năm nay, không chỉ là chế độ hiện tại, nếu muốn không tham nhũng thì đừng rớ vào các việc đầu tư. Mình nói, Mình biết điều đó, nhưng mình không chấp nhận tham nhũng, và tin là một lúc nào đó sẽ có nhiều người Việt làm việc mà không tham nhũng.

Nhưng có một điều mình không nói với bạn mình.
Continue reading Lòng tin vào ánh sáng

Đi hái cà-phê

Chào các bạn,

Lâu lắm, hôm nay mình mới gặp lại mẹ Thanh. Trong những mẹ mình biết, mẹ Thanh là một trong những mẹ nhanh nhẹn thuộc hàng nhất nhì. Nhờ nhanh nhẹn tháo vát, mẹ Thanh đã nuôi được sáu người con ăn học tử tế vì bố Thanh đã mất khá lâu. Trong sáu người con, có em Thanh, con gái lớn đang học trường Cao đẳng nghệ thuật và em Thủy đang học Cao đẳng Sư phạm, hai em đang trọ học tại Tp. Buôn Ma Thuột còn bốn em nhỏ ở gia đình vẫn tiếp tục đi học.

Mẹ Thanh ngoài bốn mươi tuổi nhưng tóc mẹ Thanh đã bạc gần hết, tuy vậy khuôn mặt mẹ Thanh còn rất trẻ. Continue reading Đi hái cà-phê

Tạ ơn người dẫn đường khi ta lạc lối

Chào các bạn,

Ở Thiền viện, một hôm bạn Maria rủ mình đi thiền hành. Bình thường tập đi thiền hành là đi trong im lặng bước đi một bước thở vào và bước đi một bước thở ra. Đây là cách để ý thức được hơi thở và bước chân của của mình.

Thiền viện nằm ở một làng quê nên tụi mình đi trên đường thẳng tắp rất thì thoảng mới có ô tô chạy qua lại. Lần này tụi mình không đi như bình thường mà mình gợi ý Maria vừa đi vừa chơi bằng cách mình sẽ nhắm mắt và Maria dẫn mình đi, sau đó tụi mình đổi phiên. Maria đồng ý liền.

Continue reading Tạ ơn người dẫn đường khi ta lạc lối

Hãy sống tử tế

Chào các bạn,

Cách đây 3 ngày, mình đi xe buýt từ Ngã Tư Sở về Hà Đông. Khi đến chợ Phùng Khoang xuống bến thì thấy một em gái khóc và chạy dọc vỉa hè. Nhiều người tò mò đứng dậy nhìn, nhưng không ai hiểu chuyện gì xảy ra. Định đi tiếp, vì mình nghĩ là chuyện trai gái giận nhau, nhưng sau nghe loáng thoáng là mất đồ, mình mới quay lại.

Em gái đó là sinh viên năm 3, đi tuyến buýt 01 trước xe của mình vừa xuống. Cô bé kể khi sắp đến bến chợ Phùng Khoang, vì mỏi vai nên bỏ balo xuống sàn một chút, thì một cánh tay giật lấy và bước xuống. Khi chạy theo thì không tìm thấy đâu. Có lẽ, chúng đã nhanh chóng tẩu tán. Continue reading Hãy sống tử tế

Ông lão 84 tuổi và cuộc đời trồng cây chắn sóng

Infonet – Khi ông mới rủ vợ dọn ra bãi cát ven biển ở, để tiện trồng trọt, chăm nom những rặng phi lao chắn sóng, nhiều người bảo ông là lão gàn.

Mơ lớn phía sau chiếc xe bánh mì nhỏ

SGTT.VNTốt nghiệp đại học, từ chối vị trí làm việc với mức lương vài chục triệu đồng tháng để thực hiện kế hoạch mở xe bán bánh mì. Nhiều bạn bè, thậm chí người thân cho cô là “có vấn đề”. Những dư luận đàm tiếu đó vẫn không ngăn cản được Phạm Thị Tuyết Xuân, 25 tuổi, từ bỏ quyết định của mình.

Cô chủ Tuyết Xuân bên xe bánh mì mỗi ngày.

“Một phần vì em thích bánh mì từ nhỏ, một phần vì em muốn làm việc mình thích và tìm thêm công ăn việc làm cho những người thân…” Xuân giải thích cái “có vấn đề” của mình đơn giản như cái công việc mình chọn. Continue reading Mơ lớn phía sau chiếc xe bánh mì nhỏ

Mùa Xuân đầu tiên

Mùa Xuân Đầu Tiên (Tuấn Khanh)
Mùa Xuân đã có từ ngàn xưa. Xuân cứ đến rồi đi theo trình tự của đất trời, chẳng ai biết Mùa Xuân nào là Mùa Xuân đầu tiên, nhưng cuộc đời mỗi người đều có Mùa Xuân đầu tiên, theo nghĩa bình thường hoặc theo nghĩa đặc biệt. Theo nghĩa riêng biệt, NS Tuấn Khanh đã viết ca khúc “Mùa Xuân Đầu Tiên” (*) [nhịp 4/4, âm thể trưởng, viết trước 1975, còn ca khúc “Mùa Xuân Đầu Tiên” của NS Văn Cao là bài khác, nhịp 6/8, âm thể thứ, viết sau 1975]. Đó là ước mơ về Mùa Xuân Hòa Bình, khi mà mọi người được vui mừng tận hưởng lần đầu tiên sau những tháng năm chiến tranh tàn khốc. Continue reading Mùa Xuân đầu tiên

Dọn dẹp cuối năm

Chào các bạn,

Dân ta có thói quen giặt giũ dọn dẹp nhà cửa cuối năm. Thời mình 10, 11 tuổi cuối năm hay giúp mẹ và dì Liên, em của mẹ, làm đủ mọi thứ. Giặt giũ áo quần, gối, mền, chiếu. Ở nhà có giếng, giặt giũ thường là bên giếng, múc nước từ giếng lên bằng gàu xách tay. Và sơn nhà. Thời đó sơn nhà bằng vôi, và ba thuê thợ sơn. Nhưng mình cũng làm ké được, giúp một chút, như là sơn đường đế chạy dưới chân tường. Ngoài ra còn quét vườn, quét nhà, dù là việc quét tước thì vẫn làm quanh năm. Và ngay cả các khung giường cũng được xịt thuốc trừ rệp kỹ lưỡng, dù là trong năm thi thoảng vẫn làm.
Continue reading Dọn dẹp cuối năm

Nhận lỗi

Chào các bạn,

Trong lúc ngồi sắp xếp lại một số hồ sơ giấy tờ thì một tấm hình thẻ rơi xuống nền nhà, mình lượm lên và nhận ra đó là hình của em Y Khoái. Nhìn tấm hình, mình hồi nhớ về em Y Khoái, học sinh cấp I nhà Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột trong NK 2009 – 2010..

Em Y Khoái vào ở nhà Lưu Trú sắc tộc năm lớp Hai và hiện nay đang học lớp Bốn trường tiểu học Nguyễn Đức Cảnh Tp. Buôn Ma Thuột. Em Y Khoái người sắc tộc Êđê, con trai thứ ba cũng là con trai út của Ama Muông, bệnh nhân phong đã ổn định. Tuy bệnh Ama Muông đã ổn định nhưng gia đình vẫn ở lại sinh sống trong trại phong Eana, cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng hai mươi hai cây số đi về hướng Buôn Trấp. Continue reading Nhận lỗi