vnexpress
Trên chiếc giường ọp ẹp, ngày ngày cậu bé 3 tuổi rưỡi vừa bóp tay bóp chân, lúc lại lấy nước, pha sữa, bón cháo cho người mẹ nằm co quắp, teo tóp.
Gần một năm nay, người dân ấp 7 xã Phú Ngọc huyện Định Quán (Đồng Nai) rơi nước mắt chứng kiến cảnh cậu bé Nguyễn Gia Huy (3 tuổi rưỡi) chăm sóc người mẹ bị cắt cụt tay phải, tay trái teo lại như một khúc xương khô và phải ăn nằm một chỗ chờ chết vì gãy đốt sống sau tai nạn giao thông.
![]() |
| Sau buổi đến trường, bé Gia Huy trở về chăm sóc mẹ tàn phế. Ảnh: Nguyễn Ngọc |
Cuộc đời bất hạnh của chị Nguyễn Thị Thắm (25 tuổi) – mẹ của cháu Huy khiến người dân ở xã Phú Ngọc xót thương.
Là con đầu trong gia đình có 3 chị em, bố mẹ làm rẫy ở xã Phú Ngọc, từ nhỏ Nguyễn Thị Thắm đã phải chịu nhiều thiệt thòi. Sau khi học xong lớp 9, Thắm phải nghỉ học để cùng với cha mẹ ra sức làm rẫy, lo cho 2 đứa em ăn học. Cũng như gia đình khác, những ngày tháng cuốc đất, đào rẫy ở Phú Ngọc không thể giúp được gia đình Thắm thoát nghèo.
Năm 2001, Thắm khăn gói lên TPHCM làm công nhân may mặc, mong cho cuộc sống đắp đổi qua ngày và có thêm đồng lương ít ỏi để phụ giúp cha mẹ lo cho hai đứa em đang tuổi ăn, tuổi học.
Những ngày tháng xa nhà, Thắm quen một người đàn ông hơn nhiều tuổi làm công nhân cùng xí nghiệp. Mặc dù vậy, bao nhiêu ước mơ về một tình yêu đầu đời của cô nhanh chóng bị dội một gáo nước lạnh khi gã đàn ông lộ diện là một tên họ “Sở”. Ngay khi biết tin Thắm có thai, gã đánh bài chuồn bằng cách giả vờ về quê xin cưới rồi bặt vô âm tín.
Đau đớn, tủi nhục nhưng thương con, chị Thắm quyết tâm làm lụng và dành tiền nuôi bé. Sinh xong, vì không đủ tiền trang trải cho cuộc sống của hai mẹ con, nên chị gửi con về quê Phú Ngọc cho bà ngoại trông nom, nuôi nấng. Số tiền lương công nhân ít ỏi hàng tháng, chị dành hết gửi về mua sữa nuôi bé, thi thoảng phóng xe máy về thăm con.
Tháng 9/2010, trong một lần chạy xe như thế, chị va quệt với một xe máy khác rồi ngã xuống đường, bị một xe tải dằn qua… Tai nạn đã khiến hai tay, hai chân chị cùng nhiều xương sườn bị gãy nhiều khúc. Đốt sống lưng cũng bị gãy không thể phục hồi.
Sau 4 tháng điều trị trong Bệnh viện Chợ Rẫy, trải qua hàng chục cuộc phẫu thuật lớn nhỏ, các bác sỹ chỉ giữ được mạng sống cho chị nhưng phải cắt cụt tay phải, tay trái bị teo cơ, hai chân liệt hoàn toàn,… từ một cô gái phơi phới sắc xuân, chị Thắm trở thành một người tàn phế, suốt ngày nằm bất động.
“4 tháng điều trị cho con đã khiến vợ chồng tôi vốn đã nghèo lại càng trở nên túng quẫn. Thương con nhưng không có cách nào khác hai vợ chồng đành phải đưa con về quê nằm chờ chết”, trong ngôi nhà lụp xụp, bà Nguyễn Thị Minh Thành (60 tuổi), mẹ chị Thắm ôm mặt khóc rưng rức.
Từ ngày đó, chuyện đưa đón cháu Gia Huy đi nhà trẻ đến việc ra đồng làm rẫy rồi chăm sóc cho đứa con gái nằm một chỗ, hai vợ chồng nghèo cứ lần lượt thay nhau.
Thương mẹ, cháu Gia Huy rất chăm ngoan. Hằng ngày sau khi trở về từ lớp học mầm non, bé chỉ quanh quẩn bên mẹ. Trên chiếc giường ọp ẹp, ngày ngày cậu bé 3 tuổi rưỡi vừa bóp tay bóp chân, lúc lại lấy nước, pha sữa, bón cháo cho người mẹ nằm co quắp, teo tóp.
“Cháu còn nhỏ nhưng biết thương mẹ lắm, khi mẹ đau đớn, nó chạy ngược chạy xuôi lo lắng như người lớn, lúc lại òa khóc vì thương mẹ lúc lại chạy lại động viên dỗ dành cho mẹ đỡ đau”, một người hàng xóm của gia đình bà Thành tâm sự.
Đã nhiều lúc thương cha mẹ già, thương con bé bỏng, chị Thắm đã muốn tìm đến cái chết nhưng khi được con trai động viên chị lại nuốt nước mắt sống tiếp. “Mẹ cháu không chết đâu, sau này con sẽ chăm ngoan, học thật giỏi, kiếm thật nhiều tiền để chắp lại tay cho mẹ. Mẹ không được chết, mẹ phải sống với con”, bé Gia Huy chạy lại ôm chầm lấy mẹ khi nghe người lớn nói đến chuyện chết chóc.
![]() |
| Sau 1 năm chăm con trên giường bệnh, gia đình bà Thành trở nên kiệt quệ. Ảnh: Nguyễn Ngọc. |
Sau 1 năm chăm lo thuốc thang cho con gái nhưng bệnh tật vẫn chưa có gì tiến triển, hai vợ chồng bà Nguyễn Thị Minh Thành – ông Nguyễn Lưu Trợ đã kiệt quệ, những thứ có thể bán được đều đã bán để mua thuốc cho con gái.
Xót xa cho con, ông bà lại càng thương đứa cháu bé bỏng. “Vợ chồng tôi như lá vàng trên cây, chưa biết rụng xuống bất cứ lúc nào. Khi đó, chỉ lo cho đứa con gái đang chờ chết và cháu Gia Huy bé bỏng không có người chăm sóc mà thôi”, bà Thành tâm sự.
Ủy ban nhân dân xã Phú Ngọc huyện Định Quán (Đồng Nai) xác nhận, từ khi bị nạn, gia đình hai mẹ con chị Thắm – cháu Huy được xếp vào diện hộ nghèo vì gia cảnh quá bi đát và rất cần sự hỗ trợ của những tấm lòng hảo tâm.
Độc giả hảo tâm xin liên hệ: Bà Nguyễn Thị Minh Thành (mẹ chị Thắm) – Số nhà 17/2, ấp 7, xã Phú Ngọc – huyện Định Quán – Đồng Nai. Số tài khoản: 5907205038027 – Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn chi nhánh Định Quán – Đồng Nai (chủ tài khoản: Nguyễn Thị Minh Thành). Điện thoại: 01657.448.863.


Mình là một người ở xã phú ngọc huyện định quán đồng nai. Do mình đi học trên Tp hồ Chí Minh nên không được biết tin chị Thắm bị tai nạn. Nhưng mới đây mình về nhà và nghe nguời dân xã mình nói là nhà chị thắm giờ đây đã giàu nhất cả cái xã phú ngọc(?), số tiền ủng hộ của mọi người đã lên tới tiền tỉ, nghe đâu là 7 tỉ, có người còn kêu là hai mươi mấy tỉ đồng. mình thật sự bất ngờ khi nghe được tin đó. Không biết có phải là sự thật không nữa. Nhưng cũng chia buồn với gia đình chị Thắm, mong sao chị có thể dùng số tiền đó để chạy chữa vết thương cho mau lành bệnh, và lo cho cháu bé sau này.
LikeLike
Cầu mong 2 mẹ con được bình yên.
LikeLike
em rất hiếu thảo!
cố gắng lên em nhé!!! Mọi người sẽ dõi theo em và hay nhớ em ko có 1 mình
cám ơn dotchuotnon
LikeLike
Em đọc bài báo trên lúc tối qua. Lúc về đi nằm ngủ cứ trăn trở nghĩ mãi. Hình ảnh cái vụ tai nạn của chị Thắm như báo viết kinh khủng quá…hic. Hôm nọ em mới reply lại comment của anh Thảo- “Tạo hóa nhiều khi cho những thử thách dễ sợ!” -rằng: tạo hóa cho thử thách dễ sợ nhưng cũng cho ta những món quà bất ngờ lớn lao khi ta dám đối diện với lòng từ tâm’…Nhưng ở những trường hợp như thế này thì thật khó hiểu đấng tạo hóa 😦
Em cũng chỉ biết cầu mong như anh Hoành viết bên trên !
LikeLike
Xã hội nào cũng có những mảnh đời bất hạnh, những số phận đắng cay, tủi nhục.
Nhưng cuộc sống vẫn ấm áp vì luôn còn có tình người, lòng bao dung, cảm thông và chia sẻ.
Số phận chị Thắm giống như Fantine, một nhân vật trong Les Misérables (Những người khốn khổ)
Thật chạnh lòng…
LikeLike
Thật sót sa. Hiện tại mình chưa thể làm gì nhưng mình sẽ chia sẻ cùng gia đình chị Thắm ngay khi có thể. cám ơn Đọt chuối non.
LikeLike
Sau sự ra đi đó,cuộc sống của chị bắt đầu thay đổi,chị được sống cùng với những phụ nữ có mảnh đời cơ cực và bất hạnh khác nhau.Nhưng kỉ niệm nhiều nhất vẫn là 3 năm cấp 3,3 năm đó chị được sống với bác,bác có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn,bác chưa một lần có được thiên chức của người phụ nữ,chưa được làm vợ và cũng chưa được làm mẹ.3 năm cấp 3 mình đã hạnh phúc khi sống bên bác va được bác yêu quý như một đứa con của mình.
http://thynguyn.blogspot.com/2011/07/tro-lai-mai-nha-xua.html
Chị hy vọng sẽ được gặp em vào dịp gần nhất,,,
Yêu em nhiều!
LikeLike
Chị mong em sẽ vượt qua mọi khó khăn ,cố lên em nhé!
Khi được biết về em, chị ko thể nén và dấu được cảm xúc của mình,nước mắt chị cứ trào ra trong lúc chị đang học bài trên giảng đường,,,chị ko thể im lặng được,cố tìm một điều gì đó để làm,để kìm nén cảm xúc,,,nhưng mọi thứ cứ ùa về thế này,
Hình ảnh của em sao giống chị quá em ơi.Chỉ khác là lúc đó chị đã 8 tuổi rồi.Hy vọng em sẽ tích cực và mạnh mẽ,nghị lực hơn chị,vì chị yếu đuối nên chị đã có một thời gian sống khổ sở nặng nề ,chị bị thay đổi về tâm sinh lý trong suốt thời gian dài,7 năm, cấp 2 và cấp 3.Lên đại học chị mới hòa nhập cuộc sống bình thường.
Ông nội chị qua đời khi chị học lớp 5,tuổi thơ của chị là đầy ắp kỉ niệm về ông nội.Chị sống xa bố mẹ từ nhỏ,gia đình chị sống ở thành phố,còn chị ở quê với ông bà,được ông bà chăm sóc và dưỡng dục.Ông nội chị ốm bệnh lâu ngày.,bây giờ,mỗi khi nhìn thấy cây rau má chị có cảm giác tuổi thơ của mình mới như ngày hôm qua.
Tuổi thơ của chị là rong ruổi ven cánh đồng đi tìm cây rau má mang về giã nhỏ vắt để lấy nước bón cho ông ,,,là những lần đi tìm gai bồ kết mà nghe đâu ai đó mách với chị chữa bằng phương cách dân gian,sắc nước bằng gai bồ kết uống sẽ khỏi bệnh,là những lần chị áp tai vào ngực để lắng nghe lời ông dặn dò ,là những lần chị khẽ khàng hứa với ông trong nước mắt,cháu sẽ cố gắng học hành và thành đạt….
LikeLike
Có quá nhiều cảnh đời cơ cực. Dù cố gắng cách nào thi cũng khó mà không đổ lệ trong lòng.
Mong rằng em bé này sẽ lớn lên với một trí tuệ và nghị lực phi thường, để ta có thể thấy các đau khổ mà mẹ em, gia đình em và em đang chịu không chỉ tan đi như mây khói của một bất công không lời giải đáp.
LikeLike
Cuối tuần này một số bạn ở Công ty em sẽ đi thăm bạn Thắm. Tiếc là em không đi cùng được. Mọi người đi về có thông tin gì thêm em sẽ update với cả nhà.
LikeLike
Thật xúc động cảm thương cho bé mới ngần ấy tuổi đầu phải gánh chịu nỗi đau mà người lớn cũng khó bề chịu nỗi. Chung quanh còn có biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh. Muôn thuở sự rủi may luôn luôn không công bằng. Thương xót thay cho một gia đình không may bất hanh.
Cảm phuc bạn đọc vì hoàn cảnh trên mà thức tỉnh được chính mình. Thật đáng khen cho Bạn. Hãy sống xứng đáng với những gì mà Bạn vừa cảm nhận được qua bài viết trên. Chúc Bạn có nhiều nghị lực và thành công.trong cuộc sống, Biết đâu tấm gương của cháu bé kia lại hữu ích cho bạn trên con đường dài còn lại của cuộc đời. Chúc bạn thành công.
LikeLike
Em đã bật khóc khi đọc tới đây,em đã sống một cuộc sống hưởng thụ mà không quan tâm tới những cảnh đời quanh mình…có lẽ từ nay về sau sẽ ko bao giờ than thở nữa vì em biết còn có những con người mà số phận họ nghiệt ngã đến vậy…
LikeLike