Các diễn văn làm thay đổi thế giới – “Quyền lực cho Xô Viết” – Vladimir Ilyich Lenin

 
Các bạn thân mến,

Lần này mình xin giới thiệu với các bạn về bài diễn văn của Lenin với tựa đề “Trao quyền lực cho các Xô Viết”. Đây là bài diễn văn tiêu biểu cho một tư tưởng cách mạng mạnh mẽ, bạo dạn và triệt để, cái tư tưởng dẫn đường cho một cuộc cách mạng làm thay đổi bản đồ chính trị thế giới, chia thế giới thành hai cực trong suốt thế kỷ 20, cuộc cách mạng mà nhiều nhà nghiên cứu cho rằng đã “bẻ lái” hướng phát triển của chủ nghĩa tư bản – Cuộc Cách Mạng Tháng Mười Nga 1917 vĩ đại.

Bối cảnh lịch sử và các khái niệm

Câu chuyện có lẽ nên được bắt đầu từ sự thất bại của cuộc cách mạng dân chủ tư sản ở Nga vào năm 1905-1907 khiến cho nước Nga vẫn tiếp tục là một đế quốc quân chủ chuyên chế dưới sự cai trị của Sa hoàng Nikolai II. Như một nước đế quốc, triều đình Sa hoàng cũng “hăng hái” tham gia vào Chiến tranh thế giới thứ nhất với hi vọng mở rộng thị trường và thuộc địa. Tuy nhiên những thất bại liên tục trong chiến tranh đã khiến cho nhân dân Nga ngày càng bất mãn, kinh tế Nga ngày càng suy sụp, nạn đói xảy ra khắp nơi. Triều đình Sa hoàng tỏ ra bất lực, không thể cai trị được đất nước như trước.

Đảng Bolshevik, một đại bộ phận của Đảng Lao động Dân chủ Xã hội Nga Marxist tách ra khỏi nhóm thiểu số còn lại Menshevik từ Đại hội Đảng năm 1903, do Vladimir Ilyich Lenin lãnh đạo nhân thời cơ đó đã tổ chức những cuộc biểu tình lớn chống chiến tranh và bãi công tập thể đến đỉnh điểm là Cuộc Cách Mạng Tháng Hai của Nga vào cuối tháng 2, đầu tháng 3/1917. Cuộc cách mạng bắt đầu từ những cuộc biểu tình lớn chống chiến tranh vào tháng 1/1917 tại Petrograd, sau đó làn rộng sang nhiều thành phố khác, rồi chuyển sang tổng bãi công chính trị lôi cuốn 20 vạn công nhân tham gia và cuối cùng trở thành cuộc khởi nghĩa vũ trang của công nhân và binh lính chống lại cảnh sát. Kết quả là Sa hoàng Nikolai II thoái vị và đế quốc Nga cáo chung.

Trong thời gian khởi nghĩa, theo lời kêu gọi của đảng Bolshevik, công nhân và binh lính đã tiến hành thành lập các xô viết đại biểu cho mình. Chiều ngày 27/2/1917, hội nghị các xô viết toàn Petrograd đã họp và bầu ra lãnh đạo thống nhất: xô viết đại biểu công nhân và binh lính Petrograd. Ngay sau khi đế quốc Nga cáo chung, xô viết đại biểu công nhân và binh lính Petrograd đã đứng ra điều hành mọi công việc của nhà nước.

Trong lúc đó, giai cấp tư sản cũng nhân cơ hội tìm cách giành lấy chính quyền. Đại diện của giai cấp tư sản đã thỏa thuận với các lãnh tụ Menshevik lúc này đang chiếm đa số trong các xô viết, đặc biệt là xô viết Petrograd. Sau đó, các lãnh tụ Menshevik và xã hội cách mạng đã thỏa thuận trao chính quyền cho giai cấp tư sản và chính phủ lâm thời tư sản được thành lập, dẫn đến tình trạng 2 chính quyền song song tồn tại: chính phủ lâm thời của giai cấp tư sản và xô viết các đại biểu công nhân và binh lính.

Thế nhưng, sau khi nắm được chính quyền, chính phủ lâm thời đã không giải quyết những vấn đề đã hứa trước đó như vấn đề ruộng đất của nông dân, việc làm cho công nhân, tình trạng thiếu lương thực. Có ý kiến cho rằng một phần là do sự cạnh tranh với các Xô Viết. Các hệ thống giao thông và các nguồn lực công nghiệp đất nước đều do các Xô Viết nắm giữ và chính phủ lâm thời không có nguồn lực thực tế để giải quyết các vấn đề kinh tế của đất nước. Tuy nhiên dù sao việc chính phủ lâm thời theo đuổi chiến tranh đế quốc cũng không được quần chúng nhân dân ủng hộ.

Trong bối cảnh đó, Lenin xác định rằng cần chấm dứt tình trạng 2 chính quyền song song tồn tại bằng cách chuyển giao chính quyền về tay các xô viết và phát triển đất nước theo hướng xã hội chủ nghĩa. Phương pháp đấu tranh là dựa vào lực lượng quần chúng và sẵn sàng chuyển sang khởi nghĩa vũ trang.

Ngày 3/7/1917, hơn 500.000 nhân dân Petrograd biểu tình đòi chuyển giao chính quyền về tay xô viết nhưng Chính phủ lâm thời đã từ chối và ra lệnh cho binh lính bắn vào đoàn biểu tình và tiến hành đàn áp và bắt bớ các đảng viên Bolshevik. Đảng Bolshevik rút về hoạt động bí mật và chuẩn bị cho khởi nghĩa vũ trang để giành chính quyền. Tuy nhiên, uy tín của đảng Bolshevik tiếp tục được nâng cao. Nhân dân dần dần thay thế các đại biểu đảng Menshevik và xã hội cách mạng bằng các đại biểu Bolshevik trong các xô viết. Các Xô Viết bắt đầu thông qua các nghị quyết của đảng Bolshevik và chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang giành lại chính quyền.

Bài diễn văn “Trao quyền lực cho các Xô Viết” được đăng vào tháng 9/1917, một vài tuần trước cuộc Cách Mạng Tháng Mười.

Vladimir Ilyich Lenin

Vladimir Ilyich Lenin (1870, 1924) là một lãnh tụ của phong trào cách mạng vô sản Nga, là người phát triển học thuyết của Karl Marx (1818 – 1883) và Friedrich Engel.

Ông được sinh ra trong một gia đình trung lưu, cha là người làm việc để mở rộng dân chủ và giáo dục miễn phí ở Nga, mẹ là người theo chủ nghĩa tự do, và ông mang trong mình dòng máu lai giữa Nga, Đức và Do Thái. Chuyện kể rằng năm 17 tuổi, chứng kiến anh cả của ông bị treo cổ vì tham gia vào một âm mưu ám sát Nga hoàng Aleksandr III, ông đã xác định lựa chọn cho mình “một con đường khác”, khác với những phương pháp đấu tranh cá nhân và vô chính phủ, đó là chủ nghĩa Marx và cách mạng nhân dân. Ông tham gia vào các hoạt động xã hội từ khoảng năm 1923. Năm 1903 ông lãnh đạo phái Bolshevik sau sự chia rẽ với những người Menshevik. Năm1906 ông được bầu làm Chủ tịch Đảng Lao động Dân chủ Xã hội Nga.

Lenin luôn thể hiện là một con người đấu tranh cách mạng rất kiên quyết, triệt để và không nhân nhượng. Một con người dám nghĩ, dám làm và rất nguyên tắc, kiên định với tư tưởng của mình. Tinh thần này không chỉ thể hiện trong đấu tranh dành chính quyền, mà cả trong việc xây dựng đất nước và đối diện với những khuyết điểm của hệ thống cho mình tạo lập nên như nhận xét Giáo sư Đặng Phong trong một bái viết đánh dấu 140 năm ngày sinh Lenin (22/04/1870 – 22/04/2010) “Lenin không phải là người đầu tiên đưa ra những ý tưởng về mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa … Nhưng nếu nói đến việc phát hiện ra những khuyết tật của nó và can đảm nhìn thẳng vào những khuyết tật đó thì người đầu tiên chính là Lenin. Sự nhạy bén, trung thực và can đảm của ông trong việc này vẫn là một tấm gương sáng ngời đối với sự nghiệp đổi mới của Việt Nam.”

Cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa quốc tế do Lenin khởi xướng đầu thế kỷ 20 đến cuối thế kỷ 20 thì thoái trào, cũng bắt đầu tại Nga. Tuy vậy các tư tưởng xã hội về quyền của người lao động và nông dân nghèo, hạn chế các lạm dụng và áp bức của giới tư bản, đã ảnh hưởng vào khắp thế giới dù là thuộc thể chế nào.

Trao quyền lực cho các Xô Viết

Vấn đề cốt yếu của mọi cuộc cách mạng không nghi ngờ gì nữa là vấn đề quyền lực nhà nước. Giai cấp nào nắm quyền lực sẽ quyết định mọi chuyện. Khi Dyelo Naroda, tờ báo của đảng cầm quyền ở Nga, phàn nàn gần đây (số 147) rằng, vì các tranh luận về quyền lực, cả hai vấn đề về Hội Đồng Lập Hiến và bánh mì đều bị bỏ quên, những người Cách Mạng Xã Hội nên được trả lời rằng, “Hãy tự hổ thẹn. Vì chính sự lưỡng lự và không kiên định của phía các bạn là phần lớn trách nhiệm trong trò ‘bộ trưởng nhảy cóc’, một sự trì hoãn không có kết thúc của Hội Đồng Lập Hiến, và sự suy yếu do những tay tư bản gây ra cho các biện pháp đã được thỏa thuận và kế hoạch hóa trong độc quyền lúa gạo và trong việc cung cấp bánh mì cho đất nước này.”

Không thể lảng tránh hay bỏ qua một bên vấn đề quyền lực, vì đó là vấn đề then chốt xác định mọi vấn đề cho sự phát triển của cách mạng, và trong các chính sách đối nội và đối ngoại của cách mạng. Không thể chối cãi rằng cuộc cách mạng của chúng ta đã “bỏ phí” sáu tháng do lưỡng lự về hệ thống quyền lực; đó là một sự thật mà chính sách lưỡng lự của những người Cách Mạng Xã Hội và Menshevik đã dẫn đến. Nhìn lại thời gian dài, chính sách nhân nhượng của các đảng phái này đã được xác lập bởi vị trí giai cấp của tiểu tư sản, bởi sự bất ổn kinh tế của tiểu tư sản trong cuộc đấu tranh giữa tư bản và người lao động.

Toàn bộ vấn đề hiện tại là liệu tiểu tư sản học được gì trong những tháng vĩ đại, ngập đầy các biến cố một cách phi thường này. Nếu không, thì cuộc cách mạng đã thất bại, và chỉ cuộc khởi nghĩa thắng lợi của giai cấp vô sản có thể cứu vãn được cách mạng. Nếu chúng đã học được điều gì đó, [thì đó là] một quyền lực vững chắc, không nhân nhượng, phải được bắt đầu ngay lập tức.

Chỉ khi quyền lực được dựa trên đa số dân chúng một cách rõ ràng và vô điều kiện, thì nó mới có thể vững vàng trong một cuộc cách mạng quần chúng, tức một cuộc cách mạng khuấy động quần chúng, mà phần lớn là công nhân và nông dân, hành động. Cho đến nay, quyền lực nhà nước ở Nga vẫn gần như trong tay của những tên tư sản, những kẻ buộc phải nhượng bộ chỉ một số điều cụ thể (chỉ để rút lại các nhượng bộ này ngay hôm sau), buộc phải hứa (chỉ để không thực hiện lời hứa), buộc phải viện mọi loại nguyên cớ để che dấu sự thống trị của mình (nhưng chỉ là lừa dối nhân dân với màn kịch “liên minh chân thành”), v.v. Nói tóm lại, dù bảo rằng mình là một chính phủ cách mạng, dân chủ, của nhân dân nhưng thật sự đó là một chính phủ tư sản, phản cách mạng, phi dân chủ và chống lại nhân dân. Đây là sự tương phản đang tồn tại cho đến nay và là nguồn gốc của sự hoàn toàn bất ổn và không nhất quán của quyền lực, của “trò bộ trưởng nhảy cóc” mà những người Cách Mạng Xã Hội và Menshevik đã tham gia với những hăng hái thật bất hạnh (cho nhân dân).

Đầu tháng sáu 1917, tôi đã nói với Đại Hội Liên Xô Toàn Nga rằng hoặc là các Xô Viết sẽ tan rã và chết một cái chết nhục nhã, hoặc là phải trao toàn bộ quyền lực cho họ. Các sự kiện Tháng Bảy và Tháng Tám đã chứng minh các lời này một cách thuyết phục. Bất kể mọi lời dối trá nào mà những tên đầy tớ của bọn tư sản có thể nói – Potresov, Plekhanov và những tên khác, những kẻ cho rằng sự chuyển giao thực sự quyền lực cho một thiểu số nhỏ bé, cho bọn tư sản, những kẻ bóc lột, là “căn cứ mở rộng” của quyền lực — chỉ có quyền lực của các Xô Viết là có thể vững bền, rõ ràng dựa trên đại đa số nhân dân.

Chỉ có quyền lực Xô Viết có thể vững bền và không bị phá đổ dù trong những khoảnh khắc giông tố nhất của cuộc cách mạng bão bùng nhất. Chỉ có quyền lực này có thể bảo đảm sự phát triển rộng rãi và liên tục của cuộc cách mạng, sự tranh đấu một cách hòa bình của các đảng phái trong nội bộ các Xô Viết. Cho đến khi quyền lực này được tạo lập, không thể tránh khỏi sự do dự, bất ổn, chập chờn không có điểm kết của “các khủng khoảng về quyền lực”, một cảnh trớ trêu không dứt của trò bộ trưởng nhảy cóc, chia tách từ cánh Tả và cánh Hữu.

Tuy nhiên, khẩu hiệu “Hãy trao quyền lực cho các Xô Viết” rất thông thường, nếu không phải là trong hầu hết mọi trường hợp, dẫn đến một cách hiểu khá sai lệch rằng đó là một “nội các của các đảng phái của đại bộ phận Xô Viết”. Chúng tôi muốn đề cập chi tiết hơn về cách hiểu rất sai lầm này.

Một “Nội các của các đảng phái của đại bộ phận Xô Viết” nghĩa là một sự thay đổi về các cá nhân bộ trưởng, với toàn bộ cơ chế chính phủ cũ vẫn nguyên vẹn – một cơ cấu tổ chức rõ ràng phi dân chủ và quan liêu, không thể tiến hành những cải tổ mạnh mẽ, ngay cả những cải tổ trong các chương trình của những người Cách Mạng Xã Hội và Menshevik.

“Trao quyền lực cho Xô Viết” nghĩa là làm lại từ cội rễ toàn bộ cơ cấu tổ chức nhà nước cũ, cái cơ cấu tổ chức quan liêu đó đã cản trở mọi sự dân chủ. Có nghĩa là bãi bỏ cái cơ cấu tổ chức đó và thay thế nó bằng một cơ cấu tổ chức mới, một cơ cấu tổ chức phổ thông, tức một cơ cấu tổ chức thật sự dân chủ của các Xô Viết, tức đại bộ phận quần chúng được tổ chức và vũ trang – những người nông dân, người lính và nông dân. Có nghĩa là cho phép sự độc lập và chủ động của đại bộ phận quần chúng không chỉ trong việc bầu các đại diện mà cả trong quản lý hành chính, trong việc thực hiện cải cách và nhiều thay đổi khác.

Để làm rõ và dễ hiểu hơn sự khác biệt này, ta nên nhắc lại một thừa nhận đáng giá được đưa ra trước đây một thời gian bởi tờ báo của đảng cầm quyền Cách Mạng Xã Hội, Dyelo Naroda. Bài báo viết rằng thậm chí trong những bộ ngành được trao vào tay những bộ trưởng thuộc đảng xã hội (điều này được viết ra trong thời liên kết khét tiếng với Cadets, khi một số đảng viên Mensheviks và Cách Mạng Xã Hội làm bộ trưởng), toàn bộ guồng máy hành chính vẫn không đổi và cản trở công việc.

Điều này hoàn toàn hiểu được. Toàn bộ lịch sử của các quốc gia tư sản lập pháp, và cũng thế với một mức độ đáng kể, các quốc gia lập hiến, cho thấy rằng việc thay đổi bộ trưởng chẳng có ý nghĩa gì mấy, bởi vì công việc hành chính thật nằm trong tay của một đoàn quân vĩ đại của các quan chức hành chánh. Nhưng đoàn quân này là hoàn toàn phi dân chủ, được nối bằng hàng nghìn và hàng triệu sợi chỉ với các điền chủ và tư sản và hoàn toàn lệ thuộc vào điền chủ và tư sản. Đoàn quân này bị bao bọc bởi một bầu khí quyển của liên hệ tư sản, và chỉ hít thở bầu khí quyển này và không gì khác. Đoàn quân này quen thói cũ của nó, cứng ngắc, trì trệ, và bất lực để có thể thoát khỏi bầu khí quyển này. Nó chỉ có thể suy nghĩ, cảm giác, và hành động trong cung cách cũ. Đoàn quân này bi trói buộc bằng nô lệ cho cấp bậc, bằng vài quyền lợi của công chức; hàng cao cấp của đoàn quân này, qua cổ phiếu và ngân hàng, hoàn toàn bị vốn tư bản nô lệ hóa và, một mức độ nào đó, là đại diện và là cổ xe của quyền lợi và ảnh hưởng của vốn tư bản.

Ảo tưởng lớn nhất, sự tự lừa dối lớn nhất, và là lừa dối nhân dân, là cố gắng dùng guồng máy này để thực hiện những cải cách như là xóa bỏ các đại đồn điền mà không đền bù, hay độc quyền lúa gạo, v.v… Guồng máy này có thể phục vụ một cộng hòa tư sản, tạo một nền cộng hòa trong hình thể của một “chế độ quân chủ không vua”, như là Đệ Tam Cộng Hòa của Pháp, nhưng nó tuyệt đối không thể thực hiện cải cách chỉ nhằm rút bớt hay hạn chế nghiêm trọng các quyền tư bản, các quyền của “tài sản cá nhân thiêng liêng”, nói chi xóa bỏ các quyền đó. Chính vì vậy mà tại sao luôn luôn xảy ra, dưới mọi kiểu nội các “liên minh” có “đảng viên xã hội”, những đảng viên xã hội này, kể cả khi có người rất thành thật, thực sự trở thành một vật trang trí vô ích hay một tấm bình phong cho chính phủ tư sản, một loại cây thu lôi để chuyển hướng sự bất mãn của dân chúng đối với chính phủ, một khí cụ để chính phủ lừa dối nhân dân. Đó là trường hợp của Louis Blanc năm 1848, và hàng tá lần khác ở Anh và Pháp, khi các đảng viên xã hội tham dự nội các. Đây cũng là trường hợp của Chernovs và Tseretelis năm 1917. Sự việc đã là vậy và sẽ như vậy ngày nào hệ thống tư sản hiện hữu và ngày nào guồng máy thư lại tư sản cũ còn nguyên vẹn.

Các Xô Viết của các Đại Diện Công Binh và Nông đặc biệt có giá trị vì họ đại diện một loại guồng máy quốc gia mới, cực kỳ cao hơn, và dân chủ vô song. Nhưng người Cách Mạng Xã Hội và Mensheviks đã làm mọi thứ, mọi đều có thể và không thể, để biến các Xô Viết (đặc biệt là Xô Viết Petrograd và Xô Viết Toàn Nga, tức là Ủy Ban Chấp Hành Trung Ương) thành các cửa tiệm bàn kháo vô ích mà, dưới giả dạng “kiểm soát”, chỉ thông qua các nghị quyết vô ích và các đề nghị mà chính phủ dẹp lên kệ với nụ cười lịch sự và tử tế nhất. Tuy nhiên, “Luồng gió mới” của vụ Kornilov, hứa hẹn một trận bão thật, cũng đủ cho mọi thứ mốc meo trong Xô Viết bay đi một chốc và, nhờ chủ động của những người cách mạng, đã bắt đầu thể hiện chính nó như là một cái gì huy hoàng, quyền lực và bất khả bại.

Hãy để những kẻ hoài nghi học từ bài học này của lịch sử. Hãy dể những người nói rằng “Chúng ta chẳng có guồng máy nào để thay thế cái cũ, một guồng máy nhất định hướng về việc bảo vệ giai cấp tư sản” xấu hổ cho chính họ. Bởi vì guồng máy này có hiện hữu. Đó chính là các Xô Viết. Đừng lo sợ về chủ động và độc lập của nhân dân. Hãy đặt lòng tin vào các tổ chức cách mạng của nhân dân, và các bạn sẽ thấy trong tất cả mọi lãnh vực của hoạt động quốc gia một sức mạnh, huy hoàng, tính bất khả bại của nhân công và nông dân biểu hiện trong đoàn kết và sự giận dữ của họ đối với Kornilov.

Thiếu lòng tin vào nhân dân, sợ sự chủ động và độc lập của nhân dân, run sợ trước năng lực cách mạng của nhân dân thay vì ủng hộ toàn vẹn và hết lòng, đây chính là chỗ mà các lãnh đạo Cách Mạng Xã Hội mà Menshevik đã phạm tội lớn nhất. Đây là nơi mà chúng ta có thể thấy một trong những gốc rễ của sự thiếu kiên quyết, và sự lắc lư của họ, các cố gắng bất tận và hoài công vô tận của họ để đổ rượu mới vào các bình cũ của guồng máy thư lại cũ.

Hãy xem lịch sử của việc dân chủ hóa quân đội trong cuộc cách mạng Nga năm 1917, lịch sử của Bộ Chernov, của “triều đại” Palchinsky, và sự từ chức của Peshkhonov – các bạn sẽ thấy những điều chúng ta nói ở trên hiện ra trong mỗi bước. Bởi vì không có lòng tin hoàn toàn vào các tổ chức của binh sĩ và không tuân thủ tuyệt đối vào nguyên tắc binh sĩ bầu chọn sĩ quan chỉ huy họ, những người Kornilovs, Kaledins và các sĩ quan chống cách mạng trở thành lãnh đạo quân đội. Đây là một sự thật. Nếu không cố tình nhắm mắt người ta không thể không thấy là sau vụ Kornilov chính phủ Kerensky để lại mọi thứ như là trước đó, thật ra họ còn đưa vụ Kornilov trở lại. Sự bổ nhiệm Alexeyev, “hòa bình” với người Klembovskys, Gagarins, Bagrations và những người Kornilov khác, và cách cư xử khoan hồng với Kornilov và Kaledin, tất cả chứng minh rất rõ là Kerensky thực sự đang mang vụ Kornilov trở lại.

Không có con đường giữa. Đây là điều đã được kinh nghiệm cho thấy. Hoặc là tất cả quyền lực vào tay các Xô Viết và quân đội hoàn toàn dân chủ, hoặc là một vụ Kornilov khác xảy ra.

Và lịch sử của Bộ Chernov thì sao? Phải chăng nó minh chứng rằng mỗi bước dù nghiêm chỉnh nhiều hay ít tiến về hướng thỏa mãn nhu cầu của nông dân, mỗi bước biểu lộ lòng tin vào các tổ chức quần chúng và hành động của họ, khơi cho họ một kích thích rất lớn? Nhưng Chernov lại tốn 4 tháng “trả giá” với các Cadets và thư lại, những người dùng mưu mẹo và các chậm trễ vô tận cuối cùng đã buộc được ông ta từ chức mà chẳng đạt được gì. Vì trong 4 tháng đó các chủ đất và tư bản “thắng cuộc chơi” – họ giữ được các đại đồn điền, làm chậm trể triệu tập Quốc Hội Lập Hiến, và ngay cả bắt đầu một số đàn áp đối với các ủy ban ruộng đất.

Không có con đường giữa. Điều này đã được kinh nghiệm cho thấy. Hoặc là toàn quyền lực vào tay các Xô Viết trung ương và địa phương, và tất cả đất đai được chia cho nông dân ngay lập tức, chờ quyết định của Quốc Hội Lập Hiến, hoặc là các điền chủ và tư bản chận mỗi bước đi, tái lập quyền lực điền chủ, đẩy nông dân đến giận dữ và đưa mọi việc đến cuộc nổi loạn bạo động của nông dân.

Điều tương tự xảy ra khi tư bản (với sự giúp đỡ của Palchinsky) đập nát các cố gắng để kiểm tra sản xuất, khi thương gia chống độc quyền lúa gạo và phá bỏ hệ thống phân chia dân chủ và có quy chế để phát lúa gạo và các loại thực phẩm khác mà Peshekhonov khởi sự.

Điều cần thiết cho nước Nga không phải là sáng tạo “cái cách mới”, không phải làm “kế hoạch” cho các thay đổi “toàn bộ”. Không có gì cả. Đó chính là tình trạng được mô tả, cố tình mô tả sai lạc – bởi tư bản, Potresovs, Plekhanovs, những người la hét chống “sự xuất hiện của chủ nghĩa xã hội” và chống “chuyên chính vô sản”. Tình trạng của nước Nga là các gánh nặng và khó khăn chưa từng có do chiến tranh; cơ nguy vô song và rất thật về kinh tế suy sụp và nạn đói đòi giải pháp, không những chỉ cho thấy, nhưng còn thuyết phục là cải cách và các thay đổi khác là tuyệt đối cần thiết. Những thay đổi này phải là độc quyền lúa gạo, kiếm soát sản xuất và phân phát, giới hạn in thêm tiền giấy, sự trao đổi công bình giữa lúa gạo và tài sản công nghệ, v.v…

Mọi người đều thấy các giải pháp loại này và hướng này là không thể tránh được, và tại nhiều nơi các giải pháp này đã được bắt đầu từ mọi phía. Chúng đã được khởi sự, nhưng đã và đang bị ngăn chận mọi nơi do sự chống đối của địa chủ và tư bản, do chính phủ Kerensky đưa lên (một chính phủ Bonaparte và tư sản trắng trợn trong thực tế), với guồng máy thư lại cũ, và qua áp lực trực tiếp và gián tiếp của vốn tài chính của Nga và “Đồng Minh”.

Trước đây không lâu, Prilezhayev, than vãn về sự từ chức của Peshekhonov và sư sụp đổ của ấn định giá cả và độc quyền lúa gạo, viết trên Dyelo Naroda (số 147):

“Can đảm và quyết tâm là điều các chính phủ của chúng ta của đủ mọi thành phần đã thiếu… Nhưng người dân chủ cách mạng không thể đợi, họ phải chủ động, và can thiệp vào khủng hoảng kinh tế với một phương pháp có kế hoạch… Nếu cần ở đâu, thì chính nơi đây cần một chính phủ quyết tâm.”

Khỏi cần phải nói. Đó là các lời nói vàng. Vấn đề là tác giả quên câu hỏi về một con đường mạnh mẽ, về can đảm và quyết tâm, không phải là vấn đề cá nhân, mà là câu hỏi giai cấp nào có can đảm và quyết tâm đó. Giai cấp duy nhất có khả năng là giai cấp vô sản. Một chính phủ can đảm và quyết tâm lái con đường vững chắc thì không gì khác hơn là chuyên chính của vô sản và của nông dân nghèo. Tôi, Prolezhayev, mê muội mong chờ chuyên chính này.

Chuyên chính như vậy có nghĩa lý gì trong thực tế? Nó chẳng có nghĩa gì khác hơn là sự chống đối của những người Kornilov sẽ bị bẻ gãy và sự dân chủ hóa quân đội được tái lập và hoàn tất. Hai ngày sau khi được thành lập 90 phần trăm của quân đội sẽ là những người ủng hộ chuyên chính này mạnh nhất. Làm thế nào mà người tỉnh táo nào lại có thể nghi ngờ việc nông dân ủng hộ chế độ chuyên chính này? Điều Peshekhonov đã hứa (“sự chống đối của tư bản đã được bẻ gãy” là lời Peshekhonov nói trước Đại Hội Sô Viết), nền chuyên chính này sẽ đưa vào thực hành, biến thành hiện thực. Cùng lúc đó các tổ chức dân chủ về phân phát và kiểm soát thực phẩm, v.v.. đã bắt đầu hình thành sẽ không cách nào bị xóa bỏ. Ngược lại, chúng sẽ được ủng hộ và phát triển, và tất cả trở ngại trên đường làm việc của chúng sẽ được dời bỏ.

Chỉ chuyên chính của giai cấp vô sản và nông dân nghèo có khả năng phá tan sự kháng cự của tư bản, có khả năng thể hiện sự dũng cảm siêu việt và kiên định trong việc sử dụng quyền lực, và có khả năng bảo đảm cho sự ủng hộ một cách hào hứng, không vị kỷ và thực sự anh hùng của số đông cả trong quân đội và ở giữa những người nông dân.

Trao quyền lực cho các Xô Viết, đây là con đường duy nhất để các tiến bộ tương lai được tuần tự, hòa bình và trôi chảy, tiếp tục các bước song hành hoàn hảo với nhận thức chính trị và quyết tâm của đại bộ phận nhân dân và với kinh nghiệm riêng của nhân dân. Trao quyền lực cho các Xô Viết nghĩa là chuyển giao hoàn toàn việc quản lý hành chính và kiểm soát kinh tế của đất nước vào tay những người công nhân và nông dân, cho những người mà không ai dám chống lại và những người mà, qua thực tế, qua kinh nghiệm của chính mình, sẽ nhanh chóng học được cách chia sẻ đất đai, sản xuất và thóc gạo một cách đúng đắn.

Power to the Soviets

The key question of every revolution is undoubtedly the question of state power. Which class holds power decides everything. When Dyelo Naroda, the paper of the chief governing party in Russia, recently complained (No. 147) that, owing to the controversies over power, both the question of the Constituent Assembly and that of bread are being forgotten, the Socialist-Revolutionaries should have been answered, “Blame yourselves. For it is the wavering and indecision of your party that are mostly to blame for ‘ministerial leapfrog’, the interminable postponements of the Constituent Assembly, and the undermining by the capitalists of the planned and agreed measures of a grain monopoly and of providing the country with bread.”

The question of power cannot be evaded or brushed aside, because it is the key question determining everything in a revolution’s development, and in its foreign and domestic policies. It is an undisputed fact that our revolution has “wasted” six months in wavering over the system of power; it is a fact resulting from the wavering policy of the Socialist-Revolutionaries and Mensheviks. In the long run, these parties’ wavering policy was determined by the class position of the petty bourgeoisie, by their economic instability in the struggle between capital and labour.

The whole issue at present is whether the petty-bourgeois democrats have learned anything during these great, exceptionally eventful six months. If not, then the revolution is lost, and only a victorious uprising of the proletariat can save it. If they have learned something, the establishment of a stable, unwavering power must be begun immediately.
Only if power is based, obviously and unconditionally, on a majority of the population can it be stable during a popular revolution, i.e., a revolution which rouses the people, the majority of the workers and peasants, to action. Up to now state power in Russia has virtually remained in the hands of the bourgeoisie, who are compelled to make only particular concessions (only to begin withdrawing them the following day), to hand out promises (only to fail to carry them out), to search for all sorts of excuses to cover their domination (only to fool the people by a show of “honest coalition”), etc., etc. In words it claims to be a popular, democratic, revolutionary government, but in deeds it is an anti-popular, undemocratic, counter-revolutionary, bourgeois government. This is the contradiction which has existed so far and which has been a source of the complete instability and inconsistency of power, of that “ministerial leapfrog” in which the S.R.s and Mensheviks have been engaged with such unfortunate (for the people) enthusiasm.

In early June 1917 I told the All-Russia Congress of Soviets[*] that either the Soviets would be dispersed and die an inglorious death, or all power must be transferred to them. The events of July and August very convincingly bore out these words. No matter what lies the lackeys of the bourgeoisie — Potresov, Plekhanov and others, who designate as “broadening the base” of power its virtual transfer to a tiny minority of the people, to the bourgeoisie, the exploiters — may resort to, only the power of the Soviets can be stable, obviously based on a majority of the people.

Only Soviet power could be stable and not be overthrown even in the stormiest moments of the stormiest revolution. Only this power could assure a continuous and broad development of the revolution, a peaceful struggle of parties within the Soviets. Until this power is created, there will inevitably be indecision, instability, vacillation, endless “crises of power”, a constant farce of ministerial leapfrog, outbreaks on the Right and on the Left.

The slogan, “Power to the Soviets”, however, is very often, if not in most cases, taken quite incorrectly to mean a “Cabinet of the parties of the Soviet majority”. We would like to go into more detail on this very false notion.

A “Cabinet of the parties of the Soviet majority” means a change of individual ministers, with the entire old government apparatus left intact — a thoroughly bureaucratic and thoroughly undemocratic apparatus incapable of carrying-out serious reforms, such as are contained even in the S.R. and Menshevik programmes.

“Power to the Soviets” means radically reshaping the entire old state apparatus, that bureaucratic apparatus which hampers everything democratic. It means removing this apparatus and substituting for it a new, popular one, i.e., a truly democratic apparatus of Soviets, i.e., the organized and armed majority of the people — the workers, soldiers and peasants. It means allowing the majority of the people initiative and independence not only in the election of deputies, but also in state administration, in effecting reforms and various other changes.

To make this difference clearer and more comprehensible, it is worth recalling a valuable admission made some time ago by the paper of the governing party of the S.R.s, Dyelo Naroda. It wrote that even in those ministries which were in the hands of socialist Ministers (this was written during the notorious coalition with the Cadets, when some Mensheviks and S.R.s were ministers), the entire administrative apparatus had remained unchanged, and hampered work.

This is quite understandable. The entire history of the bourgeois-parliamentary, and also, to a considerable extent, of the bourgeois-constitutional, countries shows that a change of ministers means very little, for the real work of administration is in the hands of an enormous army of officials. This army, however, is undemocratic through and through, it is connected by thousands and millions of threads with the landowners and the bourgeoisie and is completely dependent on them. This army is surrounded by an atmosphere of bourgeois relations, and breathes nothing but this atmosphere. It is set in its ways, petrified, stagnant, and is powerless to break free of this atmosphere. It can only think, feel, or act in the old way. This army is bound by servility to rank, by certain privileges of “Civil” Service; the upper ranks of this army are, through the medium of shares and banks, entirely enslaved by finance capital, being to a certain extent its agent and a vehicle of its interests and influence.

It is the greatest delusion, the greatest self-deception, and a deception of the people, to attempt, by means of this state apparatus, to carry out such reforms as the abolition of landed estates without compensation, or the grain monopoly, etc. This apparatus can serve a republican bourgeoisie, creating a republic in the shape of a “monarchy without a monarch”, like the French Third Republic, but it is absolutely incapable of carrying out reforms which would even seriously curtail or limit the rights of capital, the rights of “sacred private property”, much less abolish those rights. That is why it always happens, under all sorts of “coalition” Cabinets that include “socialists”, that these socialists, even when individuals among them are perfectly honest, in reality turn out to be either a useless ornament of or a screen for the bourgeois government, a sort of lightning conductor to divert the people’s indignation from the government, a tool for the government to deceive the people. This was the case with Louis Blanc in 1848, and dozens of times in Britain and France, when socialists participated in Cabinets. This is also the case with the Chernovs and Tseretelis in 1917. So it has been and so it will be as long as the bourgeois system exists and as long as the old bourgeois, bureaucratic state apparatus remains intact.

The Soviets of Workers’, Soldiers’ and Peasants’ Deputies are particularly valuable because they represent a new type of state apparatus, which is immeasurably higher, incomparably more democratic. The S.R.s and Mensheviks have done everything, the possible and the impossible, to turn the Soviets (particularly the Petrograd Soviet and the All Russia Soviet, i.e., the Central Executive Committee) into useless talking shops which, under the guise of “control”, merely adopted useless resolutions and suggestions which the government shelved with the most polite and kindly smile. The “fresh breeze” of the Kornilov affair, however, which promised a real storm, was enough for all that was musty in the Soviet to blow away for a while, and for the initiative of the revolutionary people to begin expressing itself as something majestic, powerful and invincible.

Let all sceptics learn from this example from history. Let those who say: “We have no apparatus to replace the old one, which inevitably gravitates towards the defence of the bourgeoisie,” be ashamed of themselves. For this apparatus exists. It is the Soviets. Don’t be afraid of the people’s initiative and independence. Put your faith in their revolutionary organisations, and you will see in allrealms of state affairs the same strength, majesty and in vincibility of the workers and peasants as were displayed in their unity and their fury against Kornilov.

Lack of faith in the people, fear of their initiative and independence, trepidation before their revolutionary energy instead of all-round and unqualified support for it — this is where the S.R. and Menshevik leaders have sinned most of all. This is where we find one of the deepest roots of their indecision, their vacillation, their infinite and infinitely fruitless attempts to pour new wine into the old bottles of the old, bureaucratic state apparatus.

Take the history of the democratisation of the army in the 1917 Russian revolution, the history of the Chernov Ministry, of Palchinsky’s “reign”, and of Peshekhonov’s resignation — you will find what we have said above strikingly borne out at every step. Because there was no full confidence in the elected soldiers’ organisations and no absolute observance of the principle of soldiers electing their commanding officers, the Kornilovs, Kaledins and counter-revolutionary officers came to be at the head of the army. This is a fact. Without deliberately closing one’s eyes, one cannot fail to see thatafter the Kornilov affair Kerensky’s government is leaving everything as before, that in fact it is bringing back the Kornilov affair. The appointment of Alexeyev, the “peace” with the Klembovskys, Gagarins, Bagrations and other Kornilov men, and leniency in the treatment of Kornilov and Kaledin all very clearly prove that Kerensky is in fact bringing back the Kornilov affair.

There is no middle course. This has been shown by experience. Either all power goes to the Soviets and the army is made fully democratic, or another Kornilov affair occurs.

And what about the history of the Chernov Ministry? Didn’t it prove that every more or less serious step towards actually satisfying the peasants’ needs, every step showing confidence in the peasants and in their mass organisations and actions, evoked very great enthusiasm among them? Chernov, however, had to spend almost four months “haggling” with the Cadets and bureaucrats, who by endless delays and intrigues finally forced him to resign without having accomplished anything. For and during these four months the landowners and capitalists “won the game” — they saved the landed estates, delayed the convocation of the Constituent Assembly, and even started a number of repressions against the land committees.

There is no middle course. This has been shown by experience. Either all power goes to the Soviets both centrally and locally, and all land is given to the peasants immediately, pending the Constituent Assembly’s decision, or the landowners and capitalists obstruct every step, restore the landowners’ power, drive the peasants into a rage and carry things to an exceedingly violent peasant revolt.

The same thing happened when the capitalists (with the aid of Palchinsky) crushed every more or less serious attempt to supervise production, when the merchants thwarted the grain monopoly and broke up the regulated democratie distribution of grain and other foodstuffs just begun by Peshekhonov.

What is now necessary in Russia is not to invent “new reforms”, not to make “plans” for “comprehensive” changes. Nothing of the kind. This is how the situation is depicted — deliberately depicted in a false light — by the capitalists, the Potresovs, the Plekhanovs, who shout against “introducing socialism” and against the “dictatorship of the proletariat”. The situation in Russia in fact is such that the unprecedented burdens and hardships of the war, the unparalleled and very real danger of economic dislocation and famine have of themselves suggested the way out, have of themselves not only pointed out, but advanced reforms and other changes as absolutely necessary. These changes must be the grain monopoly, control over production and distribution, restriction of the issue of paper money, a fair exchange of grain for manufactured goods, etc.

Everyone recognises measures of this kind and in this direction as inevitable, and in many places they have al ready been launched from the most diverse sides. They have already been launched, but they have been and are being obstructed everywhere by the resistance of the landowners and the capitalists, which is being put up through the Kerensky government (an utterly bourgeois and Bonapartist government in reality ), through the old bureaucratic state apparatus, and through the direct and indirect pressure of Russian and “Allied” finance capital.

Not so long ago I. Prilezhayev, lamenting the resignation of Peshekhonov and the collapse of the fixed prices and the grain monopoly, wrote in Dyelo Naroda (No. 147):
“Courage and resolve are what our governments of all compositions have lacked. . . . The revolutionary democrats must not wait; they must themselves show initiative, and intervene in the economic chaos in a planned way. . . . If anywhere, it is here that a firm course and a determined government are necessary.”

That goes without saying. Words of gold. The only trouble is that the author forgot that the question of the firm course to take, of courage and resolve, is not a personal matter, but a question of whichclass is capable of manifesting courage and resolve. The only class capable of this is the proletariat. A courageous and resolute government steering a firm course is nothing but the dictatorship of the proletariat and the poor peasants. I. Prilezhayev unwittingly longs for this dictatorship.

What would such a dictatorship mean in practice? It would mean nothing but the fact that the resistance of the Kornilov men would be broken and the democratisation of the army restored and completed. Two days after its creation ninety-nine per cent of the arrny would be enthusiastic supporters of this dictatorship. This dictatorship would give land to the peasants and full power to the local peasant committees. How can anyone in his right senses doubt that the peasants would support this dictatorship? What Peshekhonov only promised (“the resistance of the capitalists has been broken” was what Peshekhonov actually said in his famous speech before the Congress of Soviets), this dictatorship would put into effect, would translate into reality. At the same time the democratic organisations of food supply, control, etc., that have already begun to form would in no way be eliminated. They would, on the contrary, be supported and developed, and all obstacles in the way of their work would be removed.

Only the dictatorship of the proletariat and the poor peasants is capable of smashing the resistance of the capitalists, of displaying truly supreme courage and determination in the exercise of power, and of securing the enthusiastic, selfless and truly heroic support of the masses both in the army and among the peasants.

Power to the Soviets — this is the only way to make further progress gradual, peaceful and smooth, keeping perfect pace with the political awareness and resolve of the majority of the people and with their own experience. Power to the Soviets means the complete transfer of the country’s administration and economic control into the hands of the workers and peasants, to whom nobodywould dare offer resistance and who, through practice, through their own experience, would soon learn how to distribute the land, products and grain properly

Quỳnh Linh dịch và giới thiệu

Một suy nghĩ 12 thoughts on “Các diễn văn làm thay đổi thế giới – “Quyền lực cho Xô Viết” – Vladimir Ilyich Lenin”

  1. Cám ơn Quỳnh Linh.

    Nói về Lenin và cuộc cách mạng cộng sản thì cũng khó mà công bằng. Đó là cuộc cách mạnh vũ bảo đã gây ra rất nhiều chết chóc oan uổng cho hàng chục triệu, hay trăm triệu người của thế giới. Nhưng đó cũng là một làn tư duy nổi loạn, do bất công thời thuộc địa và tiền tư bản gây nên, đòi hỏi các quyền bình đẳng và nhân phẩm cho nông dân nghèo và công nhân trong xã hội. Những đòi hỏi này đã được du nhập vào mọi chế độ chính trị trên thế giới, đặc biệt là làm cho chế độ tư bản được chỉnh sửa và hoàn thiện hơn.

    Năm 1911 khi Âu Châu và Nga đang rơi vào tranh chấp cách mạng cộng sản, thì quốc hội Hoa Kỳ thông qua đạo luật Sherman Act chống độc quyền kinh tế, tức là bắt đầu ngăn chận các lạm dụng của giới tư bản. (Cho đến ngày nay, the Sherman Act, luật antitrust, là đạo luật quan trọng số 1 trong hệ thống luật kinh tế Mỹ, vì đó là nền tảng của nền kinh tế. Và đây cũng là luật chính mà mình làm việc thời còn làm luật sư cho chính phủ liên bang). Nhiều đạo luật khác về quyền lao động và nghiệp đoàn cũng hình thành tại Mỹ vào những thời gian đó. Chính vì vậy mà Đảng Cộng Sản Mỹ chẳng bao giờ nổi lên đến mức có nghĩa lý như tại các quốc gia không chỉnh sửa các bất công.

    Dù sao đi nữa thì đa số các tiền đề cho cách mạng Xã hội chủ nghĩa ngày nay không còn hiện diện nữa:

    1. Nông dân và công nhân càng ngày càng ít theo đà văn minh: Ví dụ ở Mỹ, ngày này chỉ có 5% làm nông dân. Và công nhân lao động thì cũng rất ít. Đại đa số lao động là lao động trí thức. Mà lao động trí thức thì không bắt chẹt được.

    2. Ngày nay ngay cả tại các quốc gia đang mở mang, nông dân và công nhân cũng có tổ chức của họ để tự bảo vệ, không bị áp bức kinh khủng như xưa.

    3. Hê thống thông tin tin học ngày nay giúp cho mọi cá nhân, kể cả nông dân và công nhân nghèo, có tiếng nói lớn trên thế giới, giúp cho việc hiểu biết và cảm thông có thể đến dễ dàng, cho nên mô hình đấu tranh kịch liệt, kiên quyết dành quyền lực, không cần thiết.

    Mô hình ngày nay là đối thoại, hòa giải, hòa hợp để mang mọi ‎ý kiến vào và cùng thực hiện.

    4. Vấn đề lớn của thế giới ngày nay không phải là giai cấp kinh tế mà là sự đối chỏi giữa các nền văn hóa lớn—như Ki Tô Giáo và Hồi Giáo—cũng như sự bảo vệ các nền văn hóa nhỏ–các quốc gia Phật giáo nhỏ, cũng như các dân tộc thiểu số có nguy cơ mất văn hóa.

    Đây là sự đối chỏi cần cảm thông và hiểu biết để bảo tồn mọi văn hóa đa dạng của quốc gia và của thế giới.

    Chúc cả nhà vui khỏe.

    Thích

  2. Mình muốn bàn thêm một chút về khái niệm cách mạng. Chúng ta nói đến “Cách mạng cộng sản” hay “cách mạng xã hội chủ nghĩa”. Từ “cách mạng” là từ chính, không thể thiếu trong các cụm từ này.

    Mà “cách mạng” thì có hai giai đoạn: (1) Đập bỏ cái cũ, (2) xây dựng cái mới.

    Hai điều này trên lý thuyết có giá trị ngang nhau trong tiến trình cách mạng.

    Nhưng…

    Có một điều mà đại đa số các nhà cách mạng không hề biết là trong thực hành thì hai điều này không ngang nhau tí nào. “Đập bỏ” thì dễ hơn “xây dựng” đến 100 lần.

    Chúng ta có thể xây dựng, hoàn chỉnh và cải tiến một tòa lâu đài trong suốt 50 năm, nhưng chỉ cần một vài giờ (1 quả bom, 1 quả mìn) là có thể đập bỏ tòa lâu đài hoàn toàn.

    Lịch sử cuộc cách mạng cộng sản cho thấy cuộc cách mạng rất thành công vào giao đoạn dễ, là giai đoạn đập bỏ, bởi vì rất dễ để kêu gọi những người bị áp bức và không có gì để mất (nông dân và công nhân nghèo) nổi giận lên để đập phá.

    Nhưng lúc xây dựng sau đập phá mới là lúc cần trí tuệ thực sư, thì cuộc cách mạng cộng sản quốc tế đã trở trành cực kỳ áp bức và đẫm máu, và quản lý rất tồi cho đến lúc sụp vài mươi năm sau đó.

    Vì thực sự là trong lý thuyết xã hội chủ nghĩa, ngoại trừ một số ý tưởng rất hay về nhân phẩm con người, chẳng có gì hay về kỹ thuật quản lý xã hội kinh tế. Nói chung là rất tồi và sơ khai về quản lý kinh tế xã hội, dùng cho xã hội nông nghiệp 1917 đã không được rồi, nói chi xã hội tin học 2011. Hơn nữa, trong kỹ nguyên thông tin hiện tại, cách quản lý tập trung quyền lực, tập trung thông tin và tập trung tư duy , không những lỗi thời mà còn là tự hủy diệt.

    Cho nên chúng ta không thể dùng cái dễ dàng của sự đập bỏ làm ảo tưởng cho thành công của xây dựng tương lai. Xây dựng thì khó hơn đập bỏ 100 lần.

    Và mình thành thật khuyên các bạn trong hàng ngũ lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam không nên nhắc đến các vấn đề thực sự đã hoàn toàn lỗi thời và đã bị hủy bỏ ngay cả tại Việt Nam, như là “xã hội chủ nghiã” và các cụm từ có chữ “xã hội chủ nghĩa”.

    Rất nhiều tư tưởng của xã hội chủ nghĩa rất hay đã được và sẽ tiếp tục được du nhập và sử dụng vào mọi thể chế trên thế giới. Nhưng xã hội chủ nghĩa như là một hệ thống quản lý thì đã được thí nghiệm, đã thất bại hoàn toàn, và đã hoàn toàn chết, kể cả ở VN. Không nên lèm bèm các cụm từ này vì nó chỉ làm cho mọi người, nhất là thành phần trí thức và chuyên gia, tù mù trong tư duy, không thể suy nghĩ rõ ràng và thông thái về các vấn đề quản lý đất nước.

    Đây là điều rất rõ. Đất nước chúng ta phải tiến lên, không thể bị dính cứng vào những cụm từ và những cụm tư duy đã chết mãi.

    Mong tất cả mọi người nhìn nhận vấn đề một cách nghiêm chỉnh hơn, đúng với tầm mức quan trọng của nó. Đây là tư duy căn bản trong quản lý kinh tế, chính trị, xã hội. Không phải là việc nhỏ.

    Thích

  3. Chào chú,
    Chú có tài liệu về Chủ nghĩa xã hội không ạ? Cháu cũng muốn tìm hiểu rõ, nhưng tài liệu trong nhà trường và tài liệu cháu google được thì không đầy đủ lắm và có lẽ bị thiên kiến hơi nhiều.
    Cảm ơn chú.

    Thích

  4. Hi Thế Hòa và vườn chuối,

    Nói về Chủ nghĩa Xã Hội thì có quá nhiều điều để đọc và tài liệu để đọc. Từ Karl Marx và Hegel đến Lenin, Mao Trạch Đông, Hồ Chính Minh, Phidel Castro, Polpot, Liên Xô, Đông Âu…

    Nếu đọc lý thuyết thì đọc một chút về “chủ nghĩa công sản” hay “chủ nghĩa xã hội” trên wikipedia là có thể có vài ý tổng quát.

    Về thực hành thì theo mình, cách đơn giản, chính xác và it tốn thời giờ nhất là đọc về các vụ thanh trừng tập thể tại các quốc gia cộng sản mà trong đó hàng chục triêu người, hoặc có thể lên đến trăm triệu trên khắp thế giới, là nạn nhân, và hỏi tại sao?

    Đây là điểm quan trọng nhất, nếu không là điểm duy nhất, làm cho chủ nghĩa công sản sụp đổ trên thế giới–một chế độ mà giết chính đồng bào mình như nghóe thì tự nhiên là chế độ đó không có người ủng hộ, như là một đám mafia côn đồ cai trị. Bắt buộc phải sụp đổ một lúc nào đó. Không thể khác đi.

    Công ty mà chủ nhân lâu lâu giết một mớ nhân công, hay đánh dập và cho ngồi tù lâu năm, thì bắt buộc phải có ngày sập. Đây là tinh yếu của quản lý.

    Tại Washington DC có Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản trên khắp thế giới.

    Đọc trên wiki tại: http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%A0i_T%C6%B0%E1%BB%9Fng_ni%E1%BB%87m_N%E1%BA%A1n_nh%C3%A2n_c%E1%BB%A7a_Ch%E1%BB%A7_ngh%C4%A9a_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n

    Trang này có links đến:

    Và đọc thêm:

    Cải Cách Ruộng Đất Tại Miền Bắc Việt Nam

    Khmer Đỏ

    Wikipedia tương đối ít thiên vị, vì nếu thiên vị là người khác có thể tự do vào chỉnh sửa điều thiên vị.

    Những thanh trừng và tàn sát ở đây không phải là vì đánh nhau trên chiến trường, mà là xử tử và thanh trừng tập thể hàng trăm nghìn, hàng triệu người, cùng là đồng bào, không có một tấc sắt trong tay, cùng một lúc. Xem mạng người xem như cỏ rác và nhân phẩm con người như bụi bặm.

    Câu hỏi cho người nghiên cứu là: Điều gì trong chủ nghĩa đó làm cho những người thực hành nó trở thành đại đồ tế tắm máu như thế?

    Người ta hay có nhiều phân tách lăng nhăng tại sao công sản sụp đổ khắp thế giới. Sự thật ta phải nắm rất vững là, một chính quyền xem mạng dân như cỏ rác thì lòng dân oán hận triền miên, phải có ngày sụp đổ. Đây là chân lý ai trong chúng ta cũng thấy.

    Câu hỏi khó thấy hơn là tại sao chủ nghĩa công sản/xã hội làm cho con người trở thành gian ác như thế đối với chính đồng bào ruột thịt của hắn ta?

    Nếu ta không hỏi câu này, mà chỉ đọc các thứ lăng nhăng khác thì ta sẽ không bao giờ nắm được tinh yếu của vấn đề. (Chẳng khác nào một công ty đã giết chết 100 nhân công, mà ta lại đọc về tiền lời tiền lỗ, tiếp thị, mục tiêu, và đường hướng cùng mọi thứ màu mè khác trên website của công ty…)

    Đọc và tự tìm câu trả lời.

    Thế Hòa khỏe nhé.

    Thích

  5. Chào anh Hoành (xin phép gọi là anh thế, vì em quen Hiển) và các bạn quan tâm,

    Một lần nữa tham gia bình luận trên trang này, sau khi lướt qua bài trên\comments và một số bài\comments khác liên quan đến chủ đề (NN XHCN, lịch sử VN hiện đại, xã hội VN…).

    Em nghĩ anh là một nguời VN yêu nước, yêu dân tộc và tiến bộ. Em cũng vậy, một người VN yêu nước yêu con người, tuy vậy em *không đồng tình trong một số quan điểm ở trên* (và em cảm thấy cần phản đối, tranh luận, và làm rõ, đặc biệt vì anh đề cao phát triển con người và influence các bạn trẻ qua trang web này (một việc mà em nói chung đánh giá cao)). Nhưng vì thế cần làm rõ một số điểm quan trọng (mà rất nhiều người không ý thức rõ hoặc cố tình bỏ qua), thay vì chỉ trích, judge, một cách khá chủ quan những vấn đề lớn và rộng như lịch sử và con đường kinh tế chính trị của một nước …

    Một số điểm em đồng tình với anh, và một số điểm không/chưa đồng tình. Xin nêu một số điểm chính ở đây, về mặt LỊCH SỬ (vì có một số chỗ, anh trộn lẫn lộn giữa lịch sử với thực tại, nên khá mập mờ):

    1. Em không đồng tình với cách nói của anh về CNXH và CNCS ở trên, cách anh chỉ trích và trích dẫn làm cho người đọc có cảm tưởng CNCS và CNXH là những thứ tồi tệ tận gốc rễ từ ban đầu, rằng nó tàn sát con người, và rằng nó lẽ ra không nên tồn tại. Có phải anh có ý đó không?? Hay là do cách cảm nhận khi đọc ?

    i) Lịch sử là thứ không dễ dàng để ta dùng hiện tại mà đánh giá lại, như thế không fair. Lịch sử là cái đã xảy ra, có lịch sử trước nó và sau nó. Nó có môi trường và yếu tố dẫn đến tại sao nó lại xảy ra.

    ii) CNCS, cách mạng vô sản… xuất hiện chính là do bản chất tồi tệ và một xã hội bất công, phi con người của CN Tư bản ở giai đoạn đó, thể hiện dưới dạng chủ nghĩa Thực dân và CN Đế quốc. Nếu không có các vấn đề đó, thì CNCS đã không xuất hiện. Nếu cuộc sống và xã hội thật tuyệt vời, thì cách mạng đã không xảy ra. Đó là tính triết học của vấn đề, cũng giống với Cách mạng Pháp và các thể chế cộng hòa ban đầu vậy. Trong điều kiện xã hội tư bản suy thoái và bức bách như vậy, CNCS và tư tưởng vô sản ra đời như một yếu tố lịch sử ngay trong lòng các nước tư bản/phong kiến, mà người ta không thể dễ dàng nói lại là “nó không nên xảy ra”.

    Nó cũng là tính triết học và khoa học trong xã hội loài người: tính phân cực và cân bằng cực. Khi một cực đi chệch quá nhiều, thì hoặc cực đó phải biết điều chỉnh lại, hoặc một cực khác sẽ xuất hiện, kéo lại sự cân bằng.

    Có thể hỏi “nếu CNCS và cách mạng vô sản không nổ ra, biết đâu sự suy thoái tư bản sẽ tạo ra các bất bình đẳng đáng sợ hơn, chủ nghĩa phát xít đã tàn phá loài người mạnh hơn, như Thế Chiến I, II ?”… Mỗi quá trình lịch sự có vai trò của nó, ở thời điểm đó. Thế giới hiện nay tiến bộ và ổn hơn nhiều so với 100 năm trước. Đó là một điều tốt.

    iii) Anh dẫn chứng nhiều về các vụ tàn sát của một số NNước CS, như thế tạo ra cái nhìn rất lệch. Bản chất đầu tiên của CN CS là dành lại sự công bằng cho nhân dân (trong hoàn cảnh trước kia), một số đường lối nó phát triển lên có thể không phù hợp, đúng, nhưng bản chất của NN đó không hề là để cai trị và hà khắc như anh nói “như là một đám mafia côn đồ cai trị”.

    Những vụ việc thanh trừng xảy ra là những điểm buồn, tuy nhiên nó xảy ra trong quá trình mà CN CS gọi là “đấu tranh”, ở giai đoạn đầu, và đôi khi do một số sai lầm trong chính sách trong hoàn cảnh phức tạp xung đột với các thể chế tư bản không muốn sự tồn tại của CN CS. Khi xã hội đi vào ổn định, những sự việc đó giảm đi rất nhiều. Bản thân ta có thể tự thấy ở hoàn cảnh của VN.

    Còn khi đã ở vấn đề “đấu tranh”, thì con số chết chóc không là gì so với sự “đấu tranh” của các đế chế thực dân/đế quốc. Thế Chiến I, II chết chóc kinh khủng. Vietnam War là một vết đen gần nhất của loài người, vài triệu người VN ngã xuống, một đất nước bị điêu tàn hơn bất kì các cuộc xâm chiếm nào trước kia đã tạo ra, vai trò của Mĩ đã có tòa án nào thực sự xét xử chưa ? Còn nếu lấy vụ việc Khmer Đỏ, nó là vết đen được coi là liên quan đến sự phát triển tồi tệ của CNCS, tuy vậy, em coi đó là vết đen của sự ngu dốt của con người, nó có bản chất như các cuộc thảm sát ở châu Phi vậy. Còn ngay cả trong thời kì được gọi là hòa bình hiện nay, một nuớc tư bản tiến bộ như Mĩ tiếp tục tham gia vào những cái chết tồi tệ, át cả những cái gì tồi tệ của CNXH hiện nay…

    Em thực sự không muốn bênh vực ai với những điều tồi tệ này, vì ta yêu con người. Thế nhưng cần đặt đúng vấn đề khi phán xét. Và việc anh dẫn chứng và kết luận về sự tàn ác của CNCS thật sự là chưa hợp lý và tạo ra cái nhìn lệch lạc.
    ….

    2. Một điểm khác, khi nói về cách mạng và CNXH ở VN, cần nhớ một điều quan trọng: Cách mạng Tháng 8 của VN và Cách mạng tháng 10 của Nga (hay cả CM T/Quốc) là có bản chất khác nhau! CM Tháng 10 Nga là một cuộc cách mạng vô sản đúng nghĩa. Nhưng cách mạng Tháng 8 VN là Cách mạng Giải phóng dân tộc (!!!). Anh không thể chỉ trích cách mạng, khi nó là con đường của chủ nghĩa yêu nước VN. Một câu hỏi đơn giản: Anh sẽ làm gì khi thực dân Pháp xâm chiếm đất nước, khi triều đình phong kiến thối nát, dân cực khổ? Bác Hồ đi ra nước ngoài, và tiếp nối truyền thống chống ngoại xâm hào hùng của VN từ ngàn đời, tìm một con đường để giải phóng dân tộc. Nếu giờ đây ta chất vấn, thì phải tự hỏi: có con đường nào tự nhiên hơn con đường đó, ở thời điểm đó. Có lẽ nếu t/dân Pháp không tàn bạo, nếu ví dụ Thế Chiến II nổ ra sớm hơn, kết thúc sớm hơn, và đẹp hơn thì có lẽ Bác Hồ/Việt Nam đã chọn một con đường khác. Tuy vậy, lịch sự đã xảy ra là thế, trong bối cảnh cả thế giới. Sự đoàn kết dân tộc là yếu tố quan trọng. Nhưng sự can thiệp tàn bạo của Mĩ không may đã xảy ra … những gì diễn ra tiếp theo, ai cũng biết, sự chia cắt ngày một lớn… dẫn đến “cực” phát triển (VN lại sát TQ, Cold War xảy ra… là những yếu tố khách quan tiếp tục ảnh hưởng đến sự phát triển độc lập của VN). Tất cả những yếu tố đó có các hoàn cảnh lịch sử nhất định, mà không đơn giản để nghĩ lựa chọn A hay B như hiện nay. Chúng ta phải thấy cảm ơn, mọi việc đã qua đi, và giờ đây đất nước đã vươn lên, hòa nhanh chóng cùng thế giới.

    * Nhưng em đồng ý với anh một số điểm. Nói chung lại là: khi quá trình đấu tranh đã qua đi, nhà nước hay chủ nghĩa nào, vì con người, cũng cần phải biết thay đổi để hòa nhập với thế giới.
    – Một số tính chất cách mạng trong quá khứ, không còn phù hợp nữa. Nói đơn giản, giờ đây không có gì cần gọi là cách mạng vô sản nữa, bởi một số mâu thuẫn cũ không còn nữa. Chủ nghĩa tư bản cũng đã thay đổi (từ sau các cuộc chiến), dân chủ và hòa bình và hòa hợp là phổ biến trên hầu hết các nước hiện nay. Vì vậy, CNXH cũng cần thay đổi và hòa nhập, vì con người và thế giới chung.

    – Em tin rằng, có những dấu hiệu tốt trong sự thay đổi của CN XH, và CN XH ở VN, nhà nước VN đã có nhiều thể hiện và nỗ lực thay đổi tốt (trong khi North Korea là một ví dụ xấu còn lại của sự thiếu thay đổi và hòa nhập). Đó là sự phát triển tự nhiên, cả về triết học lẫn nhân văn. Tất nhiên không phải thay đổi nào cũng đơn giản, ngay cả với NN tư bản cũng vậy (những khủng hoảng nhỏ bên trong của nó…). Không ai muốn những thay đổi khốc liệt như Nam Tư, hay các nước Bắc Phi, Trung Đông, hay sự bất ổn như Thái Lan hiện nay … phải không ạ.

    Kinh tế và quản lý ở VN còn nhiều vấn đề, do nhiều yếu tố không chỉ là thể chế, vì tóm lại VN vẫn là nước nghèo và thiếu kinh nghiệm từ xưa đến giờ. Nhưng kg cần một cuộc cách mạng khác nếu đất nước biết chuyển mình và tự khắc phục, và chỉ có suy nghĩ hòa bình và cầu tiến mới giúp được (học tập các nước Bắc Âu). Điều kiện hòa nhập hiện nay là rất tốt.

    Chúng ta là những người yêu nước, đầu tiên phải:
    + yêu con người
    + có niềm tin
    + mở rộng tầm mắt
    + và suy nghĩ tích cực (= positive + proactive) như rất nhiều người nói ở đây
    + và biết đúng vị trí và lịch sử của đất nước.

    Nếu anh thấy có ích để tranh luận (tranh luận mới tạo ra thay đổi tốt đúng kg ạ) tiếp, em sẵn sàng tham gia mở rộng thêm. Tuy vậy, cần có cấu trúc rõ: tranh luận về quá khứ, lịch sử, hiện tại, hay tương lai.

    Thanks all!

    Thích

  6. Hi Tùng,

    Anh đồng ý với các điểm Tùng nói. Chẳng có gì để tranh luận.

    Anh đã nói trước đây: (1) Chủ nghĩa cộng sản/xã hội là phản ứng lại các áp bức của chủ nghĩa thuộc địa và tư bản sơ khai. (2) Rất nhiều ý niệm nhân bản của cộng sản/xã hội đã được du nhập vào mọi thể chế trên thế giới (kể cả tư bản) để làm chúng hoàn thiện thêm.

    Tuy nhiên, như là một khí cụ để quản lý quốc gia thì cộng sản/xã hội nói chung (1) đã quá tàn ác và phi nhân đạo và (2) đã thất bại và đã chết. Nếu mọi người muốn mang Việt Nam ra ngoài hai trường hợp này, như là một trường hợp đặc biệt, thì anh cũng không cần tranh cãi. Điều quan trọng là chủ nghĩa công sản/xã hội NÓi CHUNG, dù là bắt đầu với mọi lý tưởng rất tốt đẹp, nhưng trong thực hành đã nhanh chóng trở thành cực ác và thất bại. Và điều này là điều anh khuyên mỗi người nghiên cứu nên tự tìm ra câu trả lời cho mình: “Điều gì làm cho đa số lãnh đạo trong chủ nghĩa công sản/xã hội trở thành đại ác?”. Vì đây là điểm chính yếu của vấn đề công sản/xã hội trong thực hành.

    Và nói rằng cách mạng công sản ở Việt Nam khác với ở Liên Xô vì có tính đấu tranh giành độc lập trong đó, thì anh cũng công nhận điêu này là đúng. Và người cộng sản VN đã hy sinh rất nhiều cho độc lập của đất nước là điều rất rõ.

    Cũng rất rõ cách đối xừ tàn tệ với nông dân trong cuộc đấu tố cách mạng ruộng đất ở miền bắc (1945-1954), đưa đến việc 2 triệu người miền Bắc di cư vào năm năm 1954. Rồi 1975, việc đưa hàng trăm ngàn sĩ quan miền Nam vào trại học tập bằng lừa dối (Đài phát thanh gọi là ra trình diện chính quyền mới và mang theo lương thực cho 3 ngày. Mọi người nghĩ là đi 3 ngày về. Rất tiếc đa số đi 3 năm và có người đi hơn 10 năm. Có người chết mất tích trong trại cải tạo. Gia đình không hề biết, cho đến ngày nay). Rồi đánh tư sản mại bản, đuổi dân đi kinh tế mới, ép vào hợp tác xã, đa số không đủ cơm để ăn. Hơn hai triệu người miền nam phải chạy trốn ra nước ngoài, rất nhiều người chết giữa đại dương. Đảng CSVN chưa hề nói một lời xin lỗi về tất cả các việc này, và nhiều việc khác kể ra không hết như vụ Nhân Văn Giai Phẩm trù ếm đánh đập bao nhiêu văn nghệ sí miền bắc. Đảng chẳng xin lỗi ai bao giờ. Vì Đảng là đỉnh cao trí tuệ loài người và không thể sai!

    Cho đến ngày nay vẫn còn lảm nhảm chủ nghĩa xã hội, dù rằng nó đã chết trên thế giới hơn 20 năm và VN hoàn toàn chẳng xã hội chủ nghĩa tí nào, ngoại trừ độc đảng toàn trị, với một hệ thống công an có vẻ coi tự do và mạng sống của nhân dân như cỏ rác–tin người bị bắt vì sử dụng quyền tự do ngôn luận hiến định để phê phán nhà nước, và người bị chết trong tay công an, như là có hàng tuần. Người bị bắt thì gia đình chẳng được thăm, chẳng được tin tức gì cả. Đó là vi phạm nhân quyền đến mức không tha thứ được.

    Dù là trong quá khứ chúng ta có thể bỏ qua vì không thể phê phán lịch sử rất công bình khi mình đứng ở hiện tại để phê phán quá khứ. Nhưng hiện tại thì không thể bỏ qua được.

    Lối giáo dục trẻ em nhồi sọ một chiều và vô lý “Bác Hồ và Đảng không bao giờ sai” là một tội lỗi không tha thứ được đối với sự phát triển đầu óc của trẻ em và tương lai đất nước.

    Lối cai trị bằng bạo lực bắt bớ.

    Lối hạn chế và kiểm soát thông tin, đến nỗi hầu hết mọi vấn đề quan trọng của đất nước ta phải đọc tin từ nước ngoài, rất bực mình và xấu hổ.

    Hệ thống pháp lý và tòa án thì làm việc như mafia, nhưng nếu thiên hạ (kể cả Mỹ và hoàn thể khối Châu Âu) phê phán thì nhất định không nghe một tí nào. (Đây đều là các quốc gia bạn của Việt Nam cả. Và chính anh không bao giờ cố tình phê phán bất công hệ thống tòa án VN, vì rất nhiều luật gia VN trong tòa án và các cơ quan đã từng học trong các lớp anh giảng).

    Và tham nhũng thì khỏi phải nói, nó thành thông lệ sống của nước ta hàng ngày, không phải là ngoại lệ của tội phạm lâu lâu một người như tại các nước văn minh.

    Nhân dân thì trộm cắp cướp giật như rươi, vì đạo đức xuống cấp cực độ.

    (Đương nhiên là chúng ta có nhiều người tốt và việc tốt, nhưng chúng ta đang nói là những chuyện tồi đã quá cao quá nhiều, không chấp nhận được).

    Đàng CSVN hầu như không cần biết thế giới đang đi đến đâu, Việt Nam đang đí đến đâu, và ta phải làm gì đề đưa đầt nước đến một nơi trong sạch, tự do, dân chủ và thịnh vượng. Đảng hành xử tự cao tự đại, trả ơn phê phán bằng bắt bớ và tù tội. Xem việc hành xử quyền tự do ngôn luận đề phê phán là tội phạm chống chính quyền.

    Quyền tự do ngôn luận là quyền hiến định, và trên phương diện quản lý Đảng nên cảm ơn các phê phán thì mới đúng là lãnh đạo cầu tiến.

    Lãnh đạo không hề có 1 hành vi nhỏ lớn nào để nói “chúng tôi là những người phục vụ dân”. Dân là chủ. Người dân nào ỏ VN tin được “dân là chủ”, hay mọi người sẽ cười là ta điên khi nói vậy?

    Dân là chủ. Đảng CSVN phải chấp nhận chân lý chính trị này. Dân là chủ. Và Đảng CSVN phải bắt đầu hành sự như là những người phục vụ trung thành của nhân dân, thay vì như các ông hoàng với đủ thứ súng ống trong tay.

    Chúng ta không thể chấp nhận cai trị độc đoán, lại thiếu nhân ái và thiếu trí tuệ, của chỉ một thiểu số người áp đặt trên 84 triệu dân.

    Dân là chủ!

    Thích

  7. Em cám ơn chị Quỳnh Linh dịch và giới thiệu, cám ơn anh Hoành và cả nhà cùng thảo luận những vấn đề này.

    Thích

  8. Em có thảo luận gần đây với chị QL về CNXH nên em comment vào đây để thảo luận thêm ạ.

    Hôm trước mới có một bài báo trên VnExpress với quan điểm VN nên đi theo hướng “Đức trị”. https://vnexpress.net/goc-nhin/duc-tri-3915071.html
    – Em có viết rằng, thực ra, xét về bản chất, CNXH là Đức trị.
    “Về mặt lý tưởng, chủ nghĩa xã hội hoàn toàn có lý tưởng giống như tôn giáo: công bằng, bình đẳng, bác ái. CNXH đã trở thành quốc giáo cho nước ta, tuy rằng bắt ép mọi người phải tin theo vô điều kiện, nhưng không nhận mình là tôn giáo, mà tự nhận mình là khoa học.”
    Đức trị rất lý tưởng, và cũng là cách trị nước bao đời nay trong các chế độ phong kiến trước CNXH, tìm người hiền tài để giúp Vua trị nước.
    Đến thời CNXH cũng như vậy, chỉ có những ai trong sạch lý tưởng có năng lực nhất mới được vào Đảng và mới được lên vị trí lãnh đạo. Đó là biểu hiện của Đức trị.
    Người ta dựa vào lòng tin để xây dựng CNXH nên đạo đức cách mạng được giáo dục rất kĩ trong nhà trường. https://dotchuoinon.com/2014/04/16/long-tin-ton-giao/

    – Chị QL thì không đồng ý với em (Hường) về 2 ý: (i) CNXH là Đức trị và (ii) Đức trị cầm tù người ta về tư tưởng. Về (i), nhìn bề ngoài, cách thức có vẻ giống Đức trị, nhưng nhìn cách thất bại của việc xây dựng CNXH thì thấy là không phải. Đức trị ngoài phương pháp là giáo dục, xây dựng hệ thống đạo đức, về con người thì người thực hiện Đức trị là người có đạo đức vững vàng, làm gương và cảm hứng cho người khác, cấp dưới, nhân dân. Đạo đức là vấn đề trong tâm, chứ không chỉ đơn giản ở điều chỉnh hành vi như luật pháp. Mà tâm truyền tâm. Về (ii), chị hiểu vì Hường kết luận (i) nên thấy sự cầm tù về tư tưởng trong quá khứ là hệ quả của Đức trị.
    Đức trị xây dựng từ bên trong mỗi con người nên phải đi qua giáo dục chứ không áp đặt giản đơn mà được. Giáo dục trong thời đại thông tin mở này thì không thể bằng cách rập khuôn, nhồi sọ, mà cần những phương pháp cởi mở, chân thành và có chiều sâu hơn. Mọi vấn đề đều được mở ra mổ xẻ và người học sẽ tự kết luận lấy cho mình. Lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt sẽ trở thành một điều không thể thiếu để học hỏi và xây dựng đạo đức của mình.
    Chị (QL) đang muốn nói về đạo đức, chị ko bàn nhiều về CNXH – 1 mô hình hay ho chưa bao giờ thành hình, mà chỉ có những người cố làm, dẫn đến 1 mớ sai lầm và 1 mớ thất bại. Mà vậy thì ko thể lấy sự thất bại của những người cố gắng xây dựng CNXH để kết tội chính CNXH được. Vấn đề là, chị thấy điều đó không có ích lợi. Chị thấy tốt hơn cho chính mình, và thế hệ mình, là giữ một thái độ tôn trọng cha ông, ghi nhận những hi sinh, nỗ lực và hoài bão của cha ông, và tiếp tục xây dựng từ hiện tại.

    – Quan điểm của em (Hường) thì CNXH không phải là “1 mô hình hay ho chưa bao giờ thành hình” mà nó là một hệ thống quản lý đã được thí nghiệm, đã thất bại hoàn toàn. Mình không muốn “bàn nhiều về CNXH”, nhưng vì các đường lối ở VN luôn có cụm từ “xã hội chủ nghĩa”, và như anh Hoành nói, ta nên bỏ hoàn toàn cụm từ này đi vì nó đã được chứng minh là sai lầm về lý luận, kể cả ở VN.
    Sai lầm về mặt lý luận của nó thì có nhiều, em chỉ tập trung đến sai lầm lớn nhất: hướng đến XHCN bằng con đường đấu tranh cách mạng, lối cai trị hiện tại vẫn là bằng dạy về đạo đức cách mạng, lấy triết học Mac-Lê làm tôn chỉ với sự phân chia máy móc giữa vật chất và ý thức, và bắt bớ những người bất đồng chính kiến cho dù họ thể hiện sự bất đồng bằng con đường ôn hòa. Đây là điều mà em gọi là kìm hãm về ý thức hệ.
    Con đường này là sai lầm, hòa bình và tình yêu mới là con đường, chính con đường này cho chúng ta thiên đường trong tâm ngay lập tức chứ không phải chịu sự cai trị của một bàn tay sắt cho thiên đường cộng sản xa xôi.
    Tư tưởng về con đường đều có trong mọi lý thuyết và truyền thống, Jesus answered, “I am the way and the truth and the life. No one comes to the Father except through me.” (John 14:6) – con đường là Jesus, là tình yêu vô điều kiện. Nếu không đề cập trực tiếp thì những cách nói khác đều chỉ lối về tình yêu này, ví dụ như khiêm tốn sấp mặt trước Allah, hay trái tim vô ngã, hay trong cách quản lý xã hội bằng dân chủ coi trọng những quyền cơ bản của con người, trong đó mọi người tự do hướng đến đạo đức cao nhất (không có bất kì luật lệ hay bộ công thức đạo đức nào vì tình yêu tự nó sinh ra đạo đức) mà chỉ cần xây dựng một bộ công thức pháp luật đầy đủ và có khả năng tự sửa sai (Pháp trị).

    Em muốn thảo luận thêm về ý này (i) CNXH là Đức trị và (ii) Đức trị cầm tù người ta về tư tưởng, nên post comment vào đây ạ.

    Em Hường

    Thích

  9. Hi Hường,

    Anh cảm thấy thảo luận về các vấn đề triết lý hay triết lý chính trị thường bị dính vào thảo luận/tranh luận về các từ. Ngay cả “CNXH” hay “đức trị” cũng đều là những từ có thể tranh luận tối ngày nếu người ta muốn tranh luận. Nhưng thường là chẳng được gì.

    Và dù là ở VN ngày nay bà con vẫn còn dùng “CNXH” như là một nhãn hiệu cho tính chính đáng của công quyền (the ligitimacy of governance) như là một truyền thống chính thống của lịch sử, có lẽ mọi người trên thế giới đều đồng ý một điều là đến VN chơi hay ở VN thì chẳng thể thấy chủ nghĩa xã hội ở đâu cả. Anh thấy cuộc sống và kinh doanh ở Hà Nội và Sai Gòn chẳng khác gì Washington DC và New York.

    What is the point for the discussion?

    Anh tin là một đời sống tâm linh mạnh mẽ, đầy tình yêu và hòa bình, sẽ chuyển hóa đất nước mỗi ngày một tốt hơn, và con người một ngày một tốt hơn. Đó mới là điểm chính, và điểm tập trung là trái tim mình yêu thương được đến đâu. Những thứ khác ở ngoài tâm, như chủ nghĩa này chủ nghĩa nọ, thường chẳng liên hệ gì đến tâm mình và công việc chuyển hóa thế giới của tâm mình. Năng lượng tích cực của trái tim thường chẳng cần biết hiện tại đất nước theo chủ thuyết nào. Năng lượng tích cực chỉ tự động làm một điều – làm cho đất nước ngày mai khá hơn hôm nay. Một ngày khá thêm một bước ngắn.

    A. Hoành

    Đã thích bởi 1 người

  10. DÂN LÀ CHỦ!
    Hay quá anh ơi!
    Đọc các nội dung lý luận mà lại làm em cảm xúc sâu sắc!

    Làm lãnh đạo là phải biết thương dân thương người!
    Con người phải biết yêu thương!
    Yêu thương vô điều kiện!

    Cảm ơn Anh Hoành! Cảm ơn các bài viết và comments trả lời của anh! Cảm ơn! Cảm ơn!

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s