Quê Hương trường ca – đoạn 1

Ôi, Quê hương! Quê hương
Quê hương gầy, quê hương xanh xao
Quê hương không có rặng dừa thơ mộng của ca dao
Quê hương không có cánh cò xa, không có bản tình ca thôn dã
Mây trắng. Mặt trời. Gió trùng dương. Đất. Đá
Quê hương cằn khô, nóng bức, nghèo nàn.
Quê hương buồn. Quê hương yêu thương
Quê hương em lũ trẻ con chơi bẩn
Những bà mẹ gầy còm, cụ già râu trắng
Những cô gái quê ánh nặng áo vai sờn
Quê hương có lũ dê, đàn trâu dưới nắng khỏa thân
Có bé mục đồng chiều hôm không buồn nghêu ngao tiếng hát.

Là quê hương em
Lịch sử đi qua bỏ lại cõi đất im lìm
Với mảnh vụn chuyện hoang đường cóp nhặt
Với làng xa nơi tận cùng trái đất
Nơi cuộc sống như ngủ yên
Lịch sử đi qua như là lịch sử đã bỏ quên
Dù quê hương em còn những bàn tay vạm vỡ
Còn những trái tim cháy lửa
Của đám thanh niên.

Là quê hương em
Quê hương em không biết đâu bến bờ tương lai, quá khứ
Em không nhớ đâu là truyền kỳ, đâu là lịch sử
Thời gian quên và không gian cũng quên
Thời gian thì những tháng những năm
Không gian thì cánh đồng chỏng chơ, ngọn đồi mưng mủ
Những tên đất, tên người xa mờ cõi nhớ
Gió tháng Năm thổi xơ hóa vai mềm.

Là quê hương em
Quê hương để lại cho em con đường bóng tối
Gia tài còn hai bàn chân, trái tim nóng hổi
Ôi trái tim em bé bỏng diệu kì
Chính nơi này dòng máu cha ông trở về và ra đi
Làm nhịp đập rộn ràng cho hơi thơ lớn dậy
Trái tim tôi muốn hôn lên hôm qua hôm nay và mãi mãi
Để cháy rực hồn tôi ngọn lửa cuộc đời.

Là quê hương em
Dù sáu đỉnh Chà Bang nắng hè khô khốc
Dù vụ lúa năm này ruộng nẻ chân chim
Nhưng làm sao quên
Ánh mắt nhìn quen, khuôn mặt mới quen
Tiếng nói đơn sơ, nụ cười đơn giản
Kho kí ức của tuổi thơ – những năm, những tháng
Trận đòn sau buổi tắm sông
Những ngày mưa dài hay những đêm trăng
Cả buổi đầu đến trường bở ngỡ
Làm sao cho khỏi nhớ
Quê hương?

INRASARA

Không phải là hoa

Tôi đưa tay xé một tờ lịch, bất chợt nghe một cảm giác pha lẫn một chút sững sờ, một chút bàng hoàng và cả một chút xót xa thương cảm lặng thầm. Tờ lịch mang những con số « 18-4 », và một hàng chữ đậm rõ nét “Ngày Người Khuyết Tật”

Nhà tôi có một nhà giáo, một bác sĩ, một doanh nhân và một quân nhân. Đó là một vài trong số những nghành nghiệp đã được xã hội dành hẳn cho một ngày riêng biệt để tôn vinh. Vào những ngày đó, không khí trong gia đình, cũng như không khí ngoài xã hội, có một chút đổi thay. Đó là những nụ hoa, những món quà trong lớp giấy đẹp, những lời chúc tốt lành, và cả những bữa tiệc hoan hỉ, vui say. Những nhân vật của những ngày ấy trông mới xinh tươi, hồ hởi, sung sướng và hãnh diện làm sao. Chính tôi cũng đã nhiều lần hòa cùng cuôc vui trong bầu không khí thân thương ấy, cũng đã tự tay đi chọn những bông hoa đẹp nhất, cũng đã trù bị trong đầu nhưng lời chúc mừng hay nhất, và cũng tự tay nấu những món ăn ngon nhất, để góp một chút vui của mình trong sự tôn vinh chung của người người, và cũng là để đem đến cho những người ấy chí ít là một nụ cười thỏa mãn, vì cái ý thức được ưu đãi được tôn trọng , và cả một phần tự hào với những gì mà bản thân đã được đóng góp mà trong xã hội đời sống con người này luôn cần đến.

Còn tôi ? Cái số phận không may mắn gì, không vui vẻ gì, không thích thú gì, đã buộc tôi phải rơi vào một ngày sau chỉ một cơn sốt cao. Cái ngày mà lẽ ra đừng nên để nó hiện thành câu thành chữ trên một tờ lịch thế này. Tại sao người ta lại dành ra một ngày cho nó làm gì chứ ? Nó đâu có mang lại được một điều gì hay hớm cho những chủ nhân của nó đâu, nó cũng không tạo ra được một thứ không khí nhộn nhịp như những kiểu ngày khác, thậm chí nó còn như một nhát roi quất vào lòng của những người như tôi lúc này. Cái ngày dành riêng này gần như chỉ mang lại sự phản cảm, là bởi hầu hết mọi người đều có thái độ tránh né, coi như đó chỉ là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Không tránh né thì còn làm được gì, có ai đi chúc mừng nỗi bất hạnh của người khác bao giờ, trong sinh hoạt hàng ngày lỡ có điều sơ sẩy đụng chạm đến đã là một nỗi khó khăn lắm rồi, lại còn đi nhắc nhở vào một ngày để gây thêm sự tổn thương cho người nữa sao. Không, không thể. Tuyệt nhiên không ai có thể tỏ một chút động thái nào, cho dù với một thiện ý tốt đến mấy đi nữa. Vậy thì dành ra một ngày này để làm gì ? Chỉ để cho những người trót không may phải mang trong mình một sự khiếm khuyết đáng buồn nào đó, lại cảm thấy mình đáng thương hơn.

Nỗi buồn cứ dâng mãi, ngút ngát cả tâm hồn, tôi chợt bật dậy, với lấy đôi nạng chống đi, đi vài bước tôi quay lại, xé luôn tờ lịch ấy, cứ để cho thời gian chạy nhanh hơn một chút cũng được. Khép lại cánh cửa, bỏ lại đằng sau ngôi nhà vắng lặng, như mọi ngày, những người trong nhà tôi đã tỏa ra các ngả đường từ sớm, chỉ còn tôi loay hoay với cái máy giặt, với các vật dụng bếp núc, với những trang báo và với những mẩu văn rời rạc của mình, những đoạn viết ấy chủ yếu chỉ để gói gém niềm tâm sự mà tôi không biết thổ lộ cùng ai, thi thoảng được in trên một trang báo, đó là niềm hạnh phúc rất lớn với tôi. Tôi đi dọc theo bờ hè, có một vài chỗ hè hẹp quá vì xe cộ dựng ngang dọc, vì những thứ hàng hóa người ta phải bày lấn ra, tôi phải bước xuống lòng đường, những chiếc xe ngược chiều vội vã lách qua.

Thành phố vẫn đông đúc những sắc màu rộn rã, vẫn chật chội chất chứa trong lòng bao tất tả ngược xuôi. Trên những con đường như thế này thường rất hiếm những người như tôi, nghĩa là những người tự biết mình dễ bị mất an toàn khi tham gia vào một lưu lượng người xe như thế. Tôi cũng không ra khỏi nhà nhiều lần trong ngày làm gì. Chỉ thỉnh thoảng lóc cóc khua đôi nạng ra khu chợ cách nhà không xa mấy, mỗi khi phải mua thức ăn vì chị hoặc em tôi ngày đó vội đi sớm, hoặc mua một vài thứ gì đó cho riêng mình.

Nhưng hôm nay, con đường tôi đi không dẫn tôi ra khu chợ ấy, mà nó đang trải dài lối đến vườn hoa thành phố. Thiên nhiên chắc sẽ giúp tôi thanh thản được lòng chăng ? Quả là vậy. Bước chân vào vườn hoa, những xôn xao sắc lá màu hoa trong cảnh sắc hài hòa êm ả, tôi nghe lòng mình nhẹ hẳn đi, một làn gió thoảng qua làm tôi thêm dễ chịu. Chọn một chiếc ghế đá tôi ngồi xuống, ghép đôi nạng gỗ gọn qua một bên. Cái vật vô tri này đã theo tôi hơn hai mươi năm nay rồi, nó cũng tăng dần theo chiều cao của cơ thể, mặc dù bỏ nó ra tôi cũng nhẩn nha từng bước được, nhưng sẽ bị vấp ngã nhiều hơn, vì vậy tôi chỉ rời nó khi loanh quanh trong nhà, ra đường thì không thể thiếu nó được. Tự nhiên tôi vuốt nhẹ đôi nạng gỗ, như thay cho lời cảm ơn, và tôi bỗng mỉm cười một mình. Tâm trạng tôi đã khác lúc ngồi ở nhà rất nhiều, nếu không ra đây thế này, chắc tôi lại vùi mình trong những giọt nước mắt tủi thân mất.

Nước mắt. Đã từ rất lâu tôi không để cho chúng tuỳ tiện chảy ra nữa, người ta hay nói, khi có tâm trạng không tốt nếu khóc được chắc sẽ nhẹ lòng hơn, tôi thì không cho là thế, đành rằng cũng có đôi lúc thật, nhưng khi chảy nước mắt sao thấy mình yếu đuối quá, thậm chí là ươn hèn nữa. Khóc chẳng giải quyết được gì cả, chỉ làm mình thêm yếu lòng, thêm thấp bé đi thôi, mà với một người như tôi thì rất cần sự mạnh mẽ, cứng rắn, có khi là chai lỳ nữa, có thế thì tôi mới vượt qua được những lúc khó khăn trong lòng, càng khóc thì lại càng thấy nỗi đau của mình lớn thêm thôi. Nên nếu có những tình huống nào đó, e chừng mình sẽ bi luỵ, tôi luôn tìm cách thoát khỏi nó, và hầu như lần nào tôi cũng thành công, như lần này chẳng hạn. Đưa mắt nhìn quanh, tôi thở một hơi sâu, cảm giác trong buồng phổi mình có bao nhiêu ngõ ngách đều nở hết cả ra.
Anh mắt tôi chợt đậu lại một điểm, một khối hình dưới một tán cây, khối hình ấy có một kích thước ngắn hơn bình thường mà lẽ ra nó phải, và thay vào cái đoạn ngắn hơn ấy là một hình khung bằng sắt, cái hình khung này có thể di chuyển được nhờ hai cái bánh xe. Nói tóm lai là tôi nhìn thấy một người đàn ông trên chiếc xe lăn. Thật tệ hại khi cho ràng đó là một niềm vui. Nhưng rõ ràng trong tôi dội lên một thứ cảm xúc như vui vẻ, một thứ cảm xúc mang lại một sự gần gũi mơ hồ nào đó Kể ra thì không hề nghịch lý một chút nào, vì trong hoàn cảnh này, đó là một sự đồng cảm. Người xưa đã có một câu nói thế nào trong trường hợp này nhỉ ? A, phải rồi “Đồng bệnh tương lân”. Khi có cùng một sự rủi ro ngưòi ta cảm thấy gần nhau dễ hơn là có cùng một sự may mắn, chẳng hiểu sao lại lạ thế chứ. Nhưng lúc này thì rõ ràng đó là một minh chứng tuyệt đối.


Tôi tuy có khiếm khuyết về thể hình, nhưng bản tính tôi lại khá tự nhiên và cởi mở, đây là nhận xét của khá nhiều người, và có lẽ đó là một thế mạnh hay còn gọi là một cứu cánh của tôi vậy. Vì nhờ nó mà đời sống tinh thần của tôi không đến nỗi nghèo nàn hay ủ dột. Hình như đó là sự công bằng của tạo hóa, khi lấy đi một thứ này thì sẽ bù đắp bằng một thứ khác, hẳn là như vậy, nếu không con người làm sao tồn tại nổi giữa cuộc đời nhiều nguy ngại này. Bây giờ thì bản tính của tôi lại một lần nữa thúc giục hành động của tôi . Tôi chống nạng đi đến gần người ấy.

– Chào anh ạ.

Giật mình và có lẽ còn giật mình hơn khi ngoảnh nhìn sang bên thấy một hình hài. Nửa ngạc nhiên và nửa thân thiện là ghi nhận đầu tiên của tôi trong mắt người ấy.

– Vâng ! Chào cô ạ.
– Nếu anh không ngại, cho phép tôi mời anh đến băng ghế kia để trò chuyện một chút, được không ạ ?

Một nụ cười vui vẻ :

– Vâng vâng, thế thì còn gì bằng nữa ạ.

Có vẻ anh ta cùng có cùng tâm trạng như tôi trong cái ngày này thì phải. Và như thế thì lời đề nghị của tôi quá hợp tình hợp lý rồi. Anh bạn ấy lăn xe theo tôi đến chếc ghế băng đá, và cố xê đi dịch lại cho ngang tầm cái ghế ngồi. Tôi nhìn thoáng qua gương mặt người bạn đồng trạng, một gương mặt vuông vức, đầy đặn, đầy vẻ tự tin, vững chãi. Nếu có một cơ thể hoàn chỉnh, có lẽ đây là một người đàn ông rất uy phong, sẽ là một đối tượng thu hút không biết bao nhiêu là cái nhìn ngưỡng vọng của những người khác phái. Nhưng…lại cái chữ nhưng chết tiệt ấy. Ôi trời, bỗng nhiên lại đổ tội cho chữ nghĩa, đúng là vớ vẩn. Tôi thoáng cười thầm cho những suy nghĩ lẩm cẩm của mình.

– Công viên hôm nay vắng người nhỉ ?
– Ngày thường mà, ai cũng đang loay quay với công việc cả, có thời gian đâu mà ra đây giờ này.
– Chắc chỉ có những người như chúng ta mới có thời gian vào lúc này thôi cô nhỉ.

Hai đôi môi cũng nhếch một nụ cười đồng nghĩa. Sau một vài câu hỏi han, chúng tôi đã biết một số thông tin về nhau. Tuy mỗi lý do dẫn đến bệnh trạng có khác nhau, nhưng tâm trạng thì không khác nhau là mấy. Tôi nói những suy nghĩ của mình về hàng chữ trên tờ lịch. Anh bạn khẽ lắc đầu :

– Tôi lại không cho là thế. Tuy đúng là nó có nhất thời mang đến cho ta những phản cảm, nhưng vấn đề là ở chính ta chứ không phải ở xuất xứ của nó. Bởi chính ta còn mang nặng những tự ti mặc cảm, còn chưa bước qua được cái rào cản của chính lòng mình. Chứ nếu nhìn về mặt tích cực của ý nghĩa thì nó lại biểu thị một điều khác. Đó là sự quan tâm, sự tiếp nhận của mọi người về sự tồn tại những người như chúng ta.

– Anh không cho đó là một sự chiếu cố sao ?
– Về một góc hẹp nào đó thì có. Và cũng phải thừa nhận rằng, có một thành phần trong xã hội nhìn chúng ta bằng ánh mắt tội nghiệp, ban bố. Nghĩ gần, ta cho đó là sự xúc phạm, là làm tổn thương lòng tự trọng của mỗi chúng ta, nhưng nghĩ xa, ta không thể đòi hỏi họ một cái nhìn bình đẳng, và cũng không thể trách họ nếu họ có sự thương cảm nào đó, vấn đề là cách thể hiện thôi. Nếu ta hiểu họ, và ta hiểu ta thì không nên đặt nặng vấn đề làm gì, hãy coi đó là một sự thông thường trong cuộc sống. Nói cho cùng, không ai là người không khiếm khuyết cả, chỉ là nhìn thấy bằng mắt hay nhìn thấy bằng lương tri thôi.

– Anh nói nghe sâu xa quá.

Một nụ cười nhẹ :

– Tôi cũng đã từng đi qua những tâm trạng, cũng đã từng khổ tâm dằn vặt, sao mình không chết quách đi cho rồi, người như mình thì sống trên đời này làm chi cho chật đất, cho vướng bận mọi người. Thậm chí cũng đã có lúc tôi định tự tử vì một cú sốc nào đó. Nhưng rồi qua đi, tôi lại bình tĩnh nhìn lại mình và cuộc sống. Chúng ta là những người thiếu may mắn, không được tạo hóa ban cho sự công bằng về mặt hình thể,và chính xác là chúng ta phải chịu những thiệt thòi nhất định về tinh thần tình cảm và cả vật chất nữa. Nhưng chúng ta còn cả một tâm hồn và cả một trái tim, khối óc, hãy biết cách để không phải sống thừa. Cô thấy đấy, vẫn có những người khuyết tật làm nên những kỳ tích, không phải họ cố để chứng minh một cái gì đâu, chỉ là họ không thể tự vứt bỏ mình, bởi nếu chính mình vứt bỏ mình thì sẽ chẳng có ai cần mình nữa.
– Nhưng dẫu sao cũng còn những hạn chế mà ta không thể phủ nhận, và khi nhìn vào những hạn chế ấy, làm sao tránh khỏi sự tủi thân hở anh ?
– Tất nhiên, vì là một con người đúng nghĩa, bản thân ta cũng vẫn có những khao khát, những ước vọng, nhưng điều kiện bản thân không cho phép, nên buộc phải có lúc mình phải chấp nhận sự bất lực chứ, và những lúc như thế thì rõ ràng là phiền muộn, là tâm trạng rồi. Vậy nên tốt nhất hãy biết hạn chế những ước vọng của mình, nếu có gì đó nảy sinh, mà xét thấy mình không thể đạt được, thì hãy gạt phắt nó đi, và nghĩ đến những gì trong tầm tay mình thôi, như vậy sẽ dễ sống hơn.
– Tôi có nhiều lúc rất buồn vì phải sống dựa vào sự cưu mang của người thân, cho dù hàng ngày tôi cũng làm một số công việc trong nhà, nhưng không trực tiếp làm ra tiền để có thể tự lo cho mình, nên cũng nghĩ ngợi lắm.
– Đây là một vấn đề rất bức thiết của chúng ta, tuy xã hội cũng đã có những hướng tạo công ăn việc làm cho những người khuyết tật, nhưng con số đó còn quá ít. Số còn lại phải tự mưu sinh bằng mọi cách có thể, may mắn hơn một chút như cô còn có người thân giúp đõ, còn nhiều, nhiều lắm những người đang phải sống lây lất từng ngày kia. Nói gì thì nói, đa số những công sở, nhà máy vẫn không thể chấp nhận chúng ta, vì cái họ cần là hiệu suất công việc, so ra thì đương nhiên chúng ta không thể bằng người bình thường rồi, hơn nữa những nơi ấy đâu phải là nhà từ thiện cho dù ở mức độ nào đi nữa. Nếu chúng ta cứ để tâm đến những bất bình đẳng của xã hội, thì không thể nào có được sự bình yên cho mình cả.
– Thế theo anh thì phải làm sao ?
– Hãy bằng lòng với những việc dù nhỏ nhặt mà mình đã làm được, đừng đòi hỏi mình nhiều quá, dễ dẫn đến một tâm trạng yểu nhược. Ví dụ như cô, cô nấu được một bữa ăn ngon, những người thân của cô vui thích thưởng thức, và có đầy đủ dinh dưỡng để làm được nhiều việc, để tránh được những bệnh tật, thế đã là tốt rồi, hoặc như cô nói, cô cũng thỉnh thoảng viết lách đôi chút, vây thì một bài thơ, một bài văn hay, gây được cho người đọc chút niềm vui, chút thư giãn đầu óc sau những công việc mệt mỏi, thế là hay rồi. Còn với tình cảm của mọi người, hãy mở lòng đón nhận, dù cách thể hiện của họ đôi khi không được tế nhị lắm, nhưng đừng quá tự ti mặc cảm mà phủ nhận, đó cũng là tự hắt hủi mình đấy.


Càng nói chuyện với con người này tôi càng cảm thấy bộ óc mình như nở ra, có những điều tôi cũng đã từng nghĩ đến, nhưng để diễn tả thành lời được thì không dễ, bất giác tôi kêu lên một tiếng thán phục :

– Hôm nay thật là môt ngày đẹp trời để tôi được trò chuyện với anh thế này.
– Thật ra đây cũng là một dịp may cho tôi, vì không dễ tìm được một người có thể nghe và hiểu được mình muốn nói gì.
– Vâng. Đúng thế đấy anh ạ. Trong cuộc sống mình có thể gặp rất nhiều người, nhưng với một số thì chỉ có thể bâng quơ hay đùa cợt dăm câu rồi qua chuyện , còn để nói được những chuyện thuộc tư duy thì không nhiều lắm.
– Đối với loại chuyện mang tính tâm cảm đặc trưng như chúng ta lại càng khó. Bởi với những người bình thường, họ không thể hiểu hết được tâm can của ta, mà ta thì vì lòng tự trọng cũng không dễ thổ lộ với họ.
– Như vậy nhất thiết chúng ta phải tìm đến nhau để có thể giải tỏa những gút mắc trong lòng phải không ạ ?
– Được thế thì quá tốt.
– Thế thì số điện thoại của tôi đây, còn anh ?
– Tốt quá, tôi không có điện thọai, nhưng không sao, tôi vẫn có thể liên hệ với cô mà.

Ông mặt trời đã lên khá cao, ánh nắng đã có phần gay gắt, tôi nhớ đến công việc của mình.

– Chắc tôi phải chào tạm biệt anh rồi.
– Vâng, cô có việc thì cứ về trước, tôi sẽ tiếp tục công việc của tôi đây.Chúng ta sẽ còn nhiều dịp để trò huyện với nhau mà.

Nói rồi anh chìa ra một tập vé số nãy giờ nằm nép một bên, tôi ái ngại :

– Ôi chết , vì tôi mà …
– Cô không phải nghĩ ngợi, đây là việc hàng ngày, còn buổi nói chuyện của chúng ta nó có một giá trị riêng chứ, đâu thể so sánh nhau được.
Tôi mỉm cười chợt nghĩ và nói :
– Anh nghĩ sao nếu cuộc nói chuyện của chúng ta sẽ một ngày xuất hiện trên một trang báo nào đấy ?
– Thế thì quá tốt, biết đâu cũng có những người bạn như chúng ta đây gặp được một sự đồng cảm dễ chịu này.
– Tôi chợt nảy ra một ý, nếu ta thành lập được một Câu lạc bộ cho những người khuyết tật thì hay biết mấy anh nhỉ ?
– Một ý kiến tuyệt đấy, nhưng mà hơi to tát, mà không chừng, biết đâu đấy…
– Ồ, bỗng nhiên tôi có một hứng thú ghê gớm cho việc này, ta sẽ bàn với nhau sau nhé. Giờ thì chúc anh gặp may với những người khách dễ tính.
– Dễ tính thôi chưa đủ, họ còn phải có một khao khát nữa cơ.
– Khao khát một món lợi dễ kiếm thì hầu như ai cũng có, nhưng đặt niềm khao khát vào sự may rủi thì không nhiều đâu anh ạ.
– Tất nhiên, nếu không tôi đã trở thành một nhà tỷ phú nhờ kinh doanh vé số mất rồi.

Những tiếng cười vui vẻ, sảng khoái luôn đem lại cho những gương mặt người một vẻ rạng rỡ yêu đời, chúng tôi chào từ biệt nhau trong tiếng cười thanh thỏa ấy. Vừa quay lưng trở bước, tôi nghe anh bạn gọi :

– Này, nếu có nhuận bút thì phải nhớ chia cho tôi một nửa đấy nhé.
– Anh yên tâm, hai phần ba cũng được mà.

Đôi nạng lại đưa tôi về phía khu chợ, hôm nay tôi mua một số thực phẩm ngon về chế biến, tôi thường rất vui khi những món ăn của mình được mọi người yêu thích và sử dụng hết với vẻ còn thòm thèm, hôm nay chắc chắn niềm vui ấy trong tôi sẽ tăng lên gấp nhiều lần.

Đàm Lan

Lời nguyện cho tạo mới

Mong bầu trời được làm sạch

Mong nước được làm sạch

Mong mặt đất được làm sạch

Mong trái tim của chúng con được làm sạch

Mong trí óc của chúng con được làm sạch

và do đó được tạo mới.

AMEN.

~Marianne Williamson

Nguyễn Minh Hiển dịch

May the sky be cleansed

May the water be cleaned

May the ground be cleansed

May our hearts be cleansed

May our minds be cleansed

and thus made new.

Amen

Ông Tàu Vui Tính

Ai đi trong các Phố Tàu ở Mỹ đều thấy ảnh tượng một ông mập mang một bao vải. Thương nhân Trung Hoa gọi ông ấy là Ông Tàu Vui Tính hay Ông Phật Cười.

Ông Hotei này sống thời nhà Đường. Ông chẳng muốn ai gọi mình là thiền sư hoặc tụ tập học trò đông đúc quanh mình. Thay vì vậy, ông đi đọc đường phố với một bao lớn trong đó ông mang các món quà như kẹo, trái cây, bánh ngọt. Đây là quà ông cho các em bé thường chơi đùa với ông. Ông tạo ra lớp vườn trẻ trên đường phố.

Lúc nào gặp một thiền nhân ông cũng xòe tay và nói: “Cho tôi một xu.”

Có một lần ông đang sửa soạn chơi/làm-việc, một thiền sư khác đi ngang và hỏi: “Yếu tính của thiền là gì?”

Hotei vất ngay bao vải xuống đất, trả lời thầm lặng.

“Vậy,” vị thiền sư hỏi tiếp, “thế nào là đạt được Thiền?”

Ông Tàu Vui Tính lập tức xách bao mang lên vai và đi tiếp.
.

Bình:

• Hotei chính là Phật Di Lặc, và có nhiều tên khác nhau như Phật Mập, Phật Cười, Phật Vui, Phật Tình Yêu, Phật Phát Tài…

Theo kinh sách thì Phật Di Lặc là Phật tương lai, Phật cuối cùng của thế giới ta bà này, có lẽ phải khoảng 30 ngàn năm nữa mới đến.

Tuy nhiên, theo truyền thuyết dân gian thì Bố Đại Hòa Thượng thời nhà Đường là hóa thân của Phật Di Lặc, như trong truyện này.

• Yếu tính của Thiền là gì?

Là không vướng mắc, không vướng bận, không chấp. Như Hotei vất bao xuống đất.

• Thế nào là đạt được Thiền?

Là sống, là làm mọi điều mình vẫn làm thường ngày, với tâm không vướng mắc. Như Hotei mang bao quà đi chơi/dạy con nít.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Happy Chinaman

Anyone walking about Chinatowns in America will observe statues of a stout fellow carrying a linen sack. Chinese merchants call him Happy Chinaman or Laughing Buddha.

This Hotei lived in the T’ang dynasty. He had no desire to call himself a Zen master or to gather many disciples around him. Instead he walked the streets with a big sack into which he would put gifts of candy, fruit, or doughnuts. These he would give to children who gathered around him in play. He established a kindergarten of the streets.

Whenever he met a Zen devotee he would extend his hand and say: “Give me one penny.”

Once as he was about to play-work another Zen master happened along and inquired: “What is the significance of Zen?”

Hotei immediately plopped his sack down on the ground in silent answer.

“Then,” asked the other, “what is the actualization of Zen?”

At once the Happy Chinaman swung the sack over his shoulder and continued on his way.

#12

Thứ hai, 21 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

Giới thiệu bài hát: Hotel California , Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, chị Hoàng Khánh Hòa.

Việt Nam phát triển thế nào?, Nghiên Cứu Xã Hội, anh Trần Đình Hoành.

Điều kiện để thành công , Danh Ngôn, song ngữ, chị Đông Vy.

Sự Thật và Kiến Thức, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Văn Du.

Thù thành bạn, Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Lê Túy-Phượng.

Ngày đẹp nhất , Thơ, anh Inrasara.

Rừng đã mất – Trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm , Thơ, anh Lê Vĩnh Tài.

Tô Phở , Văn, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Không trộm được mặt trăng, Văn Hóa, Trà Đàm, Thiền, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.

Đạo khả đạo phi thường đạo, Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Ngân sách quốc phòng Mỹ 2010: 636 tỉ USD – Ngày 19-12, với 88 phiếu thuận và 10 phiếu chống, Thượng viện Mỹ đã thông qua dự luật quốc phòng trị giá 636 tỷ USD dành cho các hoạt động của Bộ Quốc phòng trong tài khóa 2010.

Cảnh báo chiến thuật ám sát kiểu mới – Vụ ám sát (hụt) hoàng thân Mohammed Ben Na’yef của Saudi Arabia đã cảnh báo một thách thức mới đối với lực lượng an ninh tại sân bay cũng như các mục tiêu trọng yếu, bởi những kẻ khủng bố đã nghĩ ra cách thức mới trong “công nghệ giết người” này: cấy chất nổ vào bên trong cơ thể.

Tin vắn – Philippines. Andal Ampatuan “con”, nghi can vụ thảm sát 57 người ở tỉnh Maguindanao, lần đầu xuất hiện trước tòa ở Manila. Hàng chục nhà báo đã vây và gí vào mặt Andal Ampatuan ảnh của những nạn nhân vụ thảm sát, trong đó có nhiều nhà báo.

Nỗi buồn Giáng sinh – Một cậu bé ở tỉnh Albay, Philippines mếu máo khi xếp hàng cùng mẹ chờ nhận hàng cứu trợ.

Tòa án Pháp ngăn cản Google đưa sách lên mạng – Kế hoạch đưa sách của các thư viện trên thế giới lên Internet của Google đã gặp trở ngại khi một tòa án của Pháp ra lệnh cỗ máy tìm kiếm này ngưng số hóa sách đã có bản quyền của Pháp.

Trung Quốc ngừng trợ cấp hàng xuất khẩu – Chính quyền Mỹ vừa thông báo Trung Quốc đã chấp nhận ngừng trợ cấp hàng loạt mặt hàng xuất khẩu của nước này nhằm tránh một cuộc chiến thương mại với Washington tại Tổ chức Thương mại thế giới (WTO).

Tổng thống Afghanistan chỉ định nội các mới – Ngày 19-12, Tổng thống Afghanistan Hamid Karzai đã trình lên quốc hội danh sách 23 nhân vật ông chỉ định vào nội các mới, với những vị trí cao cấp nhất là n

Chơi game hay bị game chơi? – Các game như Mafia wars, FarmVille, Barn Buddy… đang lan tràn trong các công sở thông qua các mạng xã hội. Số người chơi Mafia wars trên thế giới ước đạt 25 triệu, nhiều hơn cả dân số nước Úc.

Mỹ tiết lộ điểm đến của máy bay chở vũ khí bị bắt tại Thái Lan – Người đứng đầu ngành tình báo Mỹ mới đây tiết lộ điểm đến cuối cùng của chiếc máy bay chở 35 tấn vũ khí từ CHDCND Triều Tiên – bị bắt ở Bangkok, Thái Lan – là Trung Đông.

Tự tử vì nghèo khó – Báo chí Trung Quốc tuần qua xôn xao về vụ tự tử của nữ thạc sĩ trẻ Dương Viên Viên, đang học khoa Luật tại Đại học Hải Sự, Thượng Hải. Theo trang Sina.com, nguyên nhân cái chết là do gia đình quá nghèo túng dẫn tới bế tắc trong cuộc sống.

Vikrom Kromadit – tỉ phú mê viết sách – Người sáng lập và là Chủ tịch tập đoàn Amata (Thái Lan), tỉ phú Vikrom Kromadit có tên trong danh sách 40 tỉ phú giàu nhất Thái Lan với tài sản ròng 145 triệu USD. Ông cũng được vinh danh trong danh sách 48 Anh hùng hảo tâm ở châu Á.

2009 những góc nhìn – Ảnh tổng kết cuối năm trên báo chí thế giới thường giống nhau về sự lựa chọn: chiến tranh, thảm họa, thiên tai, những nhân vật chính trị… nhưng còn nhiều hình ảnh khác gây ấn tượng mạnh khiến chúng ta suy nghĩ về thế giới mình đang sống. CT giới thiệu với bạn đọc những góc nhìn khác của năm 2009.

Kẻ dọa Tổng thống Obama bị phạt tù – Một tòa án Mỹ ngày 18-12 đã tuyên án 3 năm tù giam đối với Nathan Wine, 21 tuổi, do dọa giết Tổng thống Barack Obama.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

VN chủ động hội nhập và hợp tác quốc phòng – Nhân kết thúc tốt đẹp chuyến thăm chính thức hai nước Mỹ và Pháp, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đã trả lời phỏng vấn phóng viên XVN tại Pháp về chính sách đối ngoại quốc phòng của VN.

Hoàn thành phân giới cắm mốc biên giới trên bộ Việt Nam – Campuchia – Tiếp tục chương trình thăm hữu nghị chính thức Vương quốc Campuchia, sáng 19-12 Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã tiếp và nói chuyện với cán bộ Tổng lãnh sự quán và đại diện Việt kiều tại tỉnh Preah Sihanouk.

Kiến nghị tìm giải pháp bảo vệ ngư dân – Chiều 19-12, đại tá Bùi Phụ Phú, phó chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy bộ đội biên phòng tỉnh Quảng Ngãi, cho biết các cơ quan chức năng tỉnh Quảng Ngãi đã tiếp nhận đơn thỉnh cầu của các ngư dân huyện đảo Lý Sơn bị phía Trung Quốc bắt giữ, tịch thu tàu và tài sản vô cớ ở Hoàng Sa ngày 7 và 8-12.

Khai quật quách mộ vua Lê Dụ Tông – Sáng 19-12, tại làng Bái Trạch, xã Xuân Giang, huyện Thọ Xuân (Thanh Hóa), các cơ quan chức năng đã tiến hành khai quật toàn bộ phần quách mộ vua Lê Dụ Tông. Đây là phần việc trong kế hoạch hoàn táng thi hài vua Lê Dụ Tông.

Mãi mãi là những anh hùng tinh nhuệ, mưu trí, “đánh hiểm và thắng lớn” – Hội trường Thống Nhất (TP.HCM) sáng 19-12 rộn ràng với bước chân của các cựu chiến binh. Những mái đầu đã bạc, những bước chân đã chậm, run, những đôi mắt đã mờ, nhưng cái siết tay thì vẫn chặt, vòng ôm vẫn nồng ấm.

Kỷ niệm 63 năm Ngày toàn quốc kháng chiến – Sáng 19-12, tại đền tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ Bến Dược (huyện Củ Chi, TP.HCM) đã diễn ra lễ kỷ niệm lần thứ 63 Ngày toàn quốc kháng chiến và lần thứ 49 ngày thành lập Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam.

Nợ ODA: vay và trả – “Các nhà tài trợ cam kết ODA dành cho Việt Nam với con số kỷ lục: 8 tỉ USD”. Thông tin trên website của Bộ Kế hoạch – đầu tư được các bạn đọc trên weblog của đại sứ Anh tại Việt Nam phản hồi như sau: “Nước Anh viện trợ. Xin chân thành cảm ơn!… Song, sẽ hạnh phúc hơn khi Việt Nam có thể trả hết số nợ đã vay và không phải vay trở lại…”.

Thứ trưởng bộ Y tế Cao Minh Quang bị kỷ luật vì gây mất đoàn kết nội bộ – Trao đổi với Tuổi Trẻ ngày 19-12, một quan chức của Bộ Y tế cho biết có hai nguyên nhân dẫn đến việc Ủy ban Kiểm tra trung ương ra kết luận về xử lý kỷ luật mức cảnh cáo với Thứ trưởng Bộ Y tế Cao Minh Quang.

Năm 2010, vốn trái phiếu Chính phủ dự kiến 56.000 tỉ đồng – Hôm nay (19-12), Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã thảo luận về báo cáo đánh giá tình hình thực hiện vốn trái phiếu Chính phủ năm 2009 và dự kiến phương án phân bổ nguồn vốn này năm 2010.

Tăng thuế nhập khẩu nguyên liệu thức ăn chăn nuôi – Theo thông tư số 216 của Bộ Tài chính, từ đầu năm 2010, thuế nhập khẩu các loại nguyên liệu như bắp, bột cá, cám mì, bột thịt xương… từ các nước ngoài Asean và từ các nước đã ký hiệp định ưu đãi thuế với VN đều tăng lên so với năm 2009.

Thêm 1,5 tỉ USD đầu tư vào Lào – Tại buổi lễ đón nhận Huân chương Lao động hạng nhì do Chính phủ Lào trao tặng ngày 18-12, ông Đặng Thành Tâm – chủ tịch Tập đoàn đầu tư Sài Gòn – cho biết quý 1-2010 sẽ khởi công xây dựng hai nhà máy thủy điện lớn tại Lào.

Cần có cơ chế riêng cho Chu Lai – Ngày 18-12, UBND tỉnh Quảng Nam đã tổ chức hội thảo khoa học về mô hình phát triển Khu kinh tế mở (KKTM) Chu Lai với sự tham gia của các chuyên gia kinh tế đầu ngành cả nước.

Giá vàng tăng 400.000 đồng/lượng – Ngày 19-12, giá vàng SJC bán ra tăng 400.000 đồng/lượng so với ngày 18-12, đạt 27,1 triệu đồng/lượng. Tại các cửa hàng vàng tư nhân giá bán ra 27,13 triệu đồng/lượng.

Tiếp thu ý kiến để điều chỉnh dự thảo quy chế lưu học sinh – Liên quan dự thảo quy chế lưu học sinh, Tuổi Trẻ đã có cuộc trao đổi với Phó thủ tướng – Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân.

Rà soát sách giáo khoa tiểu học có định kiến giới nữ – Tại hội thảo rà soát sách giáo khoa tiểu học dưới góc độ giới do Viện Khoa học giáo dục (Bộ Giáo dục – đào tạo) tổ chức ngày 19-12, nhóm nghiên cứu cho rằng sách giáo khoa tiểu học hiện nay có dấu hiệu định kiến giới nữ, thể hiện qua các câu chuyện, hình ảnh minh họa của tất cả môn học từ toán, tiếng Việt đến khoa học xã hội, lịch sử, địa lý…

Một năm xây mới gần 37.000 trường học – Ngày 18-12, Bộ GD-ĐT tổ chức tổng kết năm năm thực hiện chỉ thị 39-CT/TW của Bộ Chính trị về việc tiếp tục đổi mới, đẩy mạnh phong trào thi đua yêu nước. Theo Bộ GD-ĐT, thành quả của các cuộc vận động “Hai không”, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, mỗi thầy cô giáo là một tấm gương đạo đức… thể hiện sự đổi mới phương thức thi đua yêu nước.

Thực tập tại Nhật Bản – Ngày 19-12, Trường ĐH Văn Hiến đã tổ chức buổi báo cáo kết quả thực tập cho chín sinh viên khoa Đông phương học vừa về nước sau sáu tháng thực tập tại Nhật Bản.

Ra mắt Ban hỗ trợ các hoạt động Pháp ngữ TP.Huế – Tối 19-12, Trung tâm Hợp tác Quốc tế TP. Huế đã tổ chức lễ ra mắt Ban hỗ trợ các hoạt động Pháp ngữ nhằm tập hợp các hoạt động Pháp ngữ tại Huế.

Sinh viên đánh giá giảng viên: Nên hay không nên? – Sáng 18-12, Bộ GD-ĐT đã tổ chức hội nghị sơ kết triển khai công tác sinh viên (SV) đánh giá hoạt động giảng dạy của giảng viên (GV) tại Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM. Gần 100 đại diện lãnh đạo, trưởng phòng ban của hơn 50 trường ĐH, CĐ trên cả nước đã tham dự.

Sống lương thiện để dạy con – Ngày 17-12-2009, buổi tọa đàm “Dạy con thành người: dễ hay khó?” do Trường Quản trị cuộc đời LiMa tổ chức đã thu hút hàng trăm phụ huynh. Sau tọa đàm, PV Tuổi Trẻ đã gặp gỡ với nhà văn Nguyên Ngọc, ông đã chia sẻ việc dạy con từ góc nhìn của người cha đã đi qua cuộc chiến.

Tăng cường hợp tác đào tạo với Thái Lan – “Bên cạnh các hoạt động hợp tác quốc tế với Lào, Campuchia và Myanmar và các trung tâm tại các nước khác, SEAMEO Việt Nam cần tiếp tục tăng cường hợp tác với các trường, viện của Thái Lan để trở thành một trung tâm đào tạo mạnh của khu vực”.

Thúc đẩy hợp tác giáo dục VN-Canada – Sáng 18-12, tại hội thảo Hợp tác giáo dục và nghiên cứu VN – Canada, ông Jason Latorre, tổng lãnh sự Canada tại TP.HCM, cho biết Canada đang triển khai nhiều hoạt động nhằm đẩy mạnh hợp tác giáo dục giữa hai nước.

Cho trẻ được trải nghiệm – 1. Kết quả cuộc khảo sát “Tìm hiểu cách thể hiện lòng biết ơn của trẻ với người thân và những người xung quanh” (do Công ty nghiên cứu thị trường FTA thực hiện trên 100 bà mẹ 25-45 tuổi và 100 trẻ 6-12 tuổi ở TP.HCM) cho thấy: hầu hết trẻ em đều được giáo dục về ý thức biết ơn người khác nhưng thiếu sự hướng dẫn của người lớn và thiếu cơ hội thực hành.

6 bạn trẻ bàn về môi trường với các nhà lãnh đạo toàn cầu – Sáu bạn trẻ đến từ Trung Quốc, Indonesia, Kenya, Hà Lan, Greenland và Senegal vừa gặp gỡ với Chính phủ Đan Mạch và các nhà lãnh đạo toàn cầu để thảo luận về vấn đề thay đổi khí hậu. Họ đã có dịp nói lên những nỗi băn khoăn của mình về môi trường.

Chủ nhật xanh lần 82: Vì một TP.HCM không rác – Ngày 20-12-2009, Chủ nhật xanh lần 82 do Thành đoàn, Sở Tài nguyên – môi trường và UBND Q.2, TP.HCM tổ chức với chủ đề “Vì thành phố không rác” đã ra quân tại Trường cao đẳng Hàng hải TP.HCM.

Hội thi “Thanh niên Việt ưu tiên dùng hàng Việt” – Công ty may Sài Gòn 3 đã xuất sắc vượt qua sáu đội thi, đạt giải nhất hội thi “Thanh niên Việt ưu tiên dùng hàng Việt” được tổ chức tại Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM sáng nay (20-12).

Ngày hội “Em yêu chú bộ đội” – Hơn 1.000 em thiếu thi từ 24 quận, huyện thuộc TP.HCM đã đến tham dự ngày hội “Em yêu chú bộ đội” vào ngày 20-12-2009 tại hội trường Thống Nhất (Đường Nam Kì Khởi nghĩa, Q.1, TP.HCM).

Huế: 5.400 tác phẩm tìm hiểu lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam – Đại học Huế vừa tổ chức lễ tổng kết và trao giải cuộc thi chủ đề “Quân đội nhân dân – Quân đội anh hùng” cho cán bộ, viên chức và học sinh, sinh viên thuộc các hệ đào tạo tập trung trong đại học Huế.

Không sợ thất bại – Minh Trần là một trong những sinh viên có tiếng trong cộng đồng Việt tại Trường ĐH Yale (Mỹ) khi đi học. Minh học giỏi và tham gia rất nhiều hoạt động xã hội.

Lập văn phòng “thắc mắc biết hỏi ai?” – Vòng tránh thai tại sao không là… cái vòng? Tại sao chống chỉ định thắt ống dẫn trứng đối với phụ nữ tâm thần? Thế nào bị gọi là “yếu sinh lý”?…

Liên hoan tiếng hát SVHS toàn thành 2009: ĐH Kinh tế TP.HCM nhất toàn đoàn – Liên hoan tiếng hát SVHS toàn thành 2009 đã khép lại tối nay (19-12) với đêm trao giải, công diễn tại công viên văn hóa Đầm Sen (Q.11, TP.HCM).

Đại nhạc hội tại THPT Hùng Vương – Chương trình lưu diễn ca nhạc vòng quanh các trường THPT trên toàn quốc “H2teen concert – Không thử sao biết” sẽ tiếp tục cuộc hành trình với đêm diễn lúc 18g30 ngày 26-12 tại Trường THPT Hùng Vương (124 Hồng Bàng, Q.5, TP.HCM).

Cô bạn 17 tuổi và dự án sân chơi trị giá 300.000 USD – Holley Cunningham không tổ chức sinh nhật của mình theo cách thông thường mà các bạn trẻ hay làm, đó là mở tiệc mời bạn bè và mở các món quà.

Một học sinh giành giải thưởng khoa ọc uy tín – Một học sinh trung học ở New York vừa chiến thắng trong cuộc thi khoa học uy tín của Mỹ với dự án nghiên cứu về sự kháng cự của thuốc dùng trong hóa chất trị liệu.

7 thói quen của người thành đạt – Hơn 500 người – phần lớn là SV, bạn trẻ đang khởi nghiệp – đã có dịp lắng nghe và trao đổi với diễn giả Michael K. Simpson – đại diện của Tổ chức FranklinCovey tại VN – về 7 thói quen của người thành đạt.

Noel gõ cửa muôn nhà – Bài hát Jingle bells đã bắt đầu vang vang khắp ngõ ngách thị thành, giai điệu nhạc Noel đã rộn ràng khắp phố. Và những ngày này, các cửa hàng trên phố, nhất là ở những xóm đạo, rực rỡ một không gian mới tinh, lạ lẫm.

100 học sinh nhận học bổng “Ngăn dòng bỏ học” năm 2009-2010 – Sáng 20-12, báo Tuổi Trẻ, Sở GD-ĐT, Thành Đoàn TP.HCM đã phối hợp tổ chức lễ trao học bổng “Ngăn dòng bỏ học” năm học 2009-2010 dành cho 100 học sinh THPT 5 huyện ngoại thành TP.HCM.

Để giới trẻ không “mù chức năng” – Con số 47.000 vụ phạm pháp hình sự do học sinh sinh viên gây ra và 4.746 người chưa thành niên phạm tội đã khiến những người nặng lòng với nền giáo dục phải suy nghĩ.

Lê Xuân Hảo, Bùi Lê Mận và Hà Thị Hoài Thu – giải nhất Sao Mai 2009 – Tối 20-12, tại sân khấu nhà hát Sao Mai (TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên) đã diễn ra đêm chung kết xếp hạng giải Sao Mai – Liên hoan tiếng hát truyền hình toàn quốc năm 2009.

Mang hồn Việt ra thế giới – Trong đoàn Việt kiều các nước về tham dự Hội nghị Việt kiều lần 1 tại Hà Nội (từ ngày 21 đến 23-11) có một người luôn mang theo bên mình cây guitar cổ điển. Anh là Đặng Ngọc Long – hiệu trưởng Trường nhạc Berlin – Gesundbrunnen (Đức), người VN đầu tiên đoạt giải đặc biệt tại guitar quốc tế ở Hungary vào năm 1987.

Di sản tiếp tục bị xâm hại, phản biện xã hội còn yếu ớt – Đại hội Hội Di sản Việt Nam lần 2 đã diễn ra ngày 19-12-2009 tại Hà Nội. Hơn 500 đại biểu đại diện 2.834 hội viên của tổ chức xã hội nghề nghiệp này đã chia sẻ kinh nghiệm nghề nghiệp cũng như những băn khoăn, bức xúc về thực trạng bảo tồn di sản Việt Nam trong một bối cảnh rất phức tạp.

Đua voi – Các chú voi Buôn Đôn (Đắc Lắc) đang lao nhanh về đích (ảnh). Đây là một hoạt động trong hội voi Tây nguyên. Các chú voi còn thi tài ở các nội dung voi vượt sông Serepok, voi đá bóng…

Chung kết Sao Mai trên sóng VTV3 – Lúc 20g10 ngày 20-12-2009, chương trình chung kết cuộc thi Sao Mai được phát sóng trực tiếp trên kênh VTV3, Đài truyền hình VN. Cuộc đua của các thí sinh sẽ kết thúc trong đêm nay.

Nhà có nhiều cửa sổ: Vừa hấp dẫn vừa có thông điệp – Đó là lời tuyên bố của đạo diễn Vũ Hồng Sơn – người cùng với đạo diễn Phi Tiến Sơn thực hiện phần 2 bộ phim Nhà có nhiều cửa sổ. Phim sẽ được phát sóng trên kênh VTV1 lúc 20g thứ năm đến thứ bảy hằng tuần, bắt đầu từ ngày 24-12.

Người viết sắc phong cuối cùng đã ra đi – Vào 22g ngày 15-12, cụ Lê Văn Thể (còn gọi là cụ Trưởng Thể) đã từ trần tại nhà riêng ở làng Thế Vinh, xã Phú Mậu, huyện Phú Vang, Thừa Thiên – Huế, hưởng thọ 99 tuổi.

“Bậc thầy từ một… khay vuông” – Bộ ảnh màu gồm 20 bức, khổ vuông 30x30cm, với chủ đề “Sự trăn trở của môi trường” của nghệ sĩ Hoàng Quốc Tuấn (ảnh) vừa được đoàn chủ tịch Liên đoàn Nghệ thuật nhiếp ảnh quốc tế (FIAP) xét duyệt phong tước hiệu M.FIAP (nghệ sĩ bậc thầy). Đây là lần đầu tiên một nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam được vinh dự nhận tước hiệu cao quý này và cũng là M.FIAP thứ hai ở khu vực Đông Nam Á.
.

Lịch sự kiện văn hóa

Oanh Phi Phi Open Studio – 19 & 20 Dec – Come visit Oanh Phi Phi’s workspace —– 19 & 20/12 – Hãy ghé qua xưởng của Phi Phi Oanh

Reminder: Sigh Memory – 19 Dec – Contemporary dance and music – 19/12 – Múa nhạc đương đại

Hafla Charity Event – 27 Dec – Supporting children with HIV/AIDS —– 27/12 – Chương trình Từ thiện giúp đỡ trẻ em nhiễm HIV/AIDS

Aspirational and Inspirational – Phi Phi Oanh impresses KVT again with her recent exhibition —– KVT ấn tượng với triển lãm gần đây của Phi Phi Oanh

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Học bổng smbc global foundation năm học 2009/10 – Viện Giáo dục Quốc tế (IIE) Việt Nam xin thông báo về việc tuyển chọn h ọc bổng SMBC Global Foundation năm học 2009/10.

Fujitsu Scholarship – The Fujitsu Asia Pacific Scholarship (Fujitsu Scholarship) Program, sponsored by Fujitsu Limited, provides financial assistance for postgraduate education and cross-cultural management training to participants from the Asia-Pacific region

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Giới thiệu bài hát: Hotel California

Tất cả chúng tôi đến Los Angeles vào đêm, không có ai từ California cả, và nếu bạn lái xe ở Los Angeles vào ban đêm, bạn chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng tỏa ra từ một chân trời ánh đèn điện phía trước, trong đầu bạn vụt qua hình ảnh về Hollywood và những giấc mơ.

Hotel California đã ra đời khi nhóm The Eagles lần đầu tiên đến Los Angeles và sau khi phát hành trong album cùng tên năm 1977, bài hát nhanh chóng đứng trong top những bài hát được biết đến nhiều nhất trong thời kì này.

Lời của bài hát mô tả sự xa hoa của một khu nghỉ dưỡng nơi mà “bạn có thể rời bất cứ lúc nào bạn thích, nhưng [thực tế là] bạn sẽ không bao giờ rời được”. Bài hát là một ví dụ cho đời sống xa hoa, hưởng thụ ở California, Mỹ cuối những năm 1970. Don Henley gọi đó là “sự diễn tả đời sống ăn chơi của Los Angeles”, và sau này cũng nhắc lại rằng bài hát này ám chỉ giấc mơ Mỹ cũng như và sự giàu có, thừa thãi trong đời sống Mỹ lúc bấy giờ.

Bản đầu tiên The Eagles phát hành do Henley hát và kết thúc bằng một đoạn nhạc guitar điện rất tuyệt vời do Felder và Joe Walsh trình bày.

Mời các bạn cùng thưởng thức Hotel California với một chút dư vị của “đời sống Mỹ” những năm 1970 nhé.

.

Bản do The Eagles trình bày:

.

Bản phối theo flamenco do Gypsy Kings trình bày bằng tiếng Tây Ban Nha

.

Hòa tấu guitar

Lời bài hát:

On a dark desert highway, cool wind in my hair
Warm smell of colitas, rising up through the air
Up ahead in the distance, I saw a shimmering light
My head grew heavy and my sight grew dim
I had to stop for the night
There she stood in the doorway;
I heard the mission bell
And I was thinking to myself,
�this could be heaven or this could be hell�
Then she lit up a candle and she showed me the way
There were voices down the corridor,
I thought I heard them say…

Welcome to the hotel california
Such a lovely place
Such a lovely face
Plenty of room at the hotel california
Any time of year, you can find it here

Her mind is tiffany-twisted, she got the mercedes bends
She got a lot of pretty, pretty boys, that she calls friends
How they dance in the courtyard, sweet summer sweat.
Some dance to remember, some dance to forget

So I called up the captain,
�please bring me my wine�
He said, �we haven�t had that spirit here since nineteen sixty nine�
And still those voices are calling from far away,
Wake you up in the middle of the night
Just to hear them say…

Welcome to the hotel california
Such a lovely place
Such a lovely face
They livin� it up at the hotel california
What a nice surprise, bring your alibis

Mirrors on the ceiling,
The pink champagne on ice
And she said �we are all just prisoners here, of our own device�
And in the master�s chambers,
They gathered for the feast
The stab it with their steely knives,
But they just can�t kill the beast

Last thing I remember, I was
Running for the door
I had to find the passage back
To the place I was before
relax,� said the night man,
We are programmed to receive.
You can checkout any time you like,
But you can never leave!

Ngày đẹp nhất


Có buổi chiều không muốn làm gì cả/ nghĩ/ nói gì cả
cho
trăm con sông nuôi nấng tuổi dại mình
chảy đầy trí nhớ

cho
ngàn câu thơ thuộc lòng thuở chưa làm thơ
tràn vào hồn bỏ ngõ

công việc đùn về
truyện ngắn đọc dở, trang thư viết dở
đời thúc bách ngoài kia

cô gái đội nước xuống đồi, dừng lại, nấn ná hồi lâu rồi chậm rãi bước về làng
bây giờ làm gì, ở đâu – ai biết?

chiều ngoài kia đang tắt

đừng đợi khuôn mặt nào bất chợt
lấp đầy khoảng rỗng anh

vạn cánh chuồn chuồn tuổi thơ bay sáng căn phòng.

Inrasara

Rừng đã mất

(Trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm – đoạn 8  )

em mới về em có nhận ra không
những cánh rừng đã thành huyền sử
quê hương còn món nợ với trò chơi mất rừng vô tăm tích
quá khứ hết nhiệm kỳ
tiếng cưa máy
về đâu…

ai đã đổi cánh rừng Kàte lấy vài bông lúa rẫy(*)
những hạt lúa như bào thai của mẹ
rưng rưng nước mắt của cha
rừng ngưng trên gương mặt kẻ tha phương
vẽ lên bằng gió nhàu nát nỗi buồn
nỗi buồn tro than nỗi buồn của lửa
nỗi buồn di dân chật cả giấc mơ

giấc mơ không êm đềm cơm áo
không êm đềm màu xanh của gió
gió chiều nay phẫn nộ
khói làm sao che được mặt trời
hạt lúa không có lỗi
hạt lúa khóc ngày còn con gái
rừng có còn để khóc mỗi lần đau

hay nước mắt của em, người con gái mang
trên tay nỗi buồn cổ thụ
xanh lá tan đi không để lại điều gì
hạt lúa mồ côi với trăng sao ánh sáng
vệt sáng ngang trời
bơ vơ tiếng hót của loài chim hoang đã mất
loài chim hoang quay về phía đầy mưa

quê hương ôi em còn hơi thở
tình yêu anh em cất ở đâu
mà em nhớ làm gì nhọc nhằn nhọn buốt
những cánh tay vươn lên trơ trụi lá
chỉ lòng anh ngập giữa rừng dày
kẻ áo vải khăn thưa mỗi ngày qua đó
lòng vẫn còn lá bay…

Lê Vĩnh Tài

Tô Phở

    tặng Ng H

Khóc.
Chỉ một từ ngắn gọn mà hàm chứa bao điều.
Người ta nói tiếng khác nhau, ngôn ngữ khác nhau nhưng tiếng khóc thì không khác.
Có người dễ khóc, có người cả đời không thấy khóc. Có người khóc ồn ào, có người âm thầm rơi nước mắt hoặc chỉ bằng đôi mắt ráo hoanh vô hồn
Khóc giúp con người vơi đi đau khổ, buồn phiền. Khóc cũng biểu hiện niềm vui niềm hạnh phúc tột cùng. Đôi khi khóc có tính phức hợp.
Người khóc vì đại sự. Người khóc cho người khác. Người tôi sắp nói tới đây lại khóc chỉ vì tô phở.

* *


Đấy là một người phụ nữ bình dị , chữ nghĩa chỉ đủ để viết lên cánh cửa bếp mấy con số nhớ ngày mẹ gà ấp trứng hay số gạo bột cần mua. Người đã đi khắp nơi mọi chốn vì chuyện mưu sinh từ khi còn trẻ đến lúc tóc ngả màu mới chọn một chỗ chật hẹp trong chợ to buôn nhỏ bán lẻ cốt có thêm miếng cá tươi đáp ứng sở thích ngày càng ít lại của chồng hoặc hộp bánh ngon cho cháu. Người không mấy khi đau ốm dù luôn tay từ sáng sớm đến tối mịt. Người luôn làm nhiều hơn nói, từ thuở mới theo chồng đến lúc tay yếu chân run. Người đã sinh mười đứa con cả trai lẫn gái và nuôi chúng ăn học thành người có vai vế tiếng tăm, có một lô lốc nhốc các cháu nội ngoại mà chưa một lần nói nặng với chồng. Người thỉnh thoảng nấu nướng thật nhiều món ngon lành rồi gọi cháu con đến ăn thoả thích. Người mua một lúc mấy con gà vườn, đang giữa trưa kêu xe ôm đi từ phố về làng, từ đông sang tây chia cho con gái mỗi đứa một nửa sợ chúng nó thèm. Người lặng lẽ gọt cả đông gừng tú ụ, ngào mứt rồi gọi con – đã làm cha làm mẹ – đến nhận về, nửa dùng trong ngày tết nửa làm quà tặng bạn bè.

Đấy là người đáng kính đáng yêu nhất của các con, người luôn được nghĩ tới trong mỗi bước đường của đời họ , là tấm gương soi, là chỗ dựa cho các con khi xiêu ngã. Và đặc biệt chưa ai từng thấy người đó khóc dù đường đời bao nỗi lận đận, bao phen lâm cảnh ngặt nghèo éo le.

Vậy mà người ấy chiều nay đã khóc .

* *


Tin người đó khóc truyền nhanh trong con cái và gây bất ngờ, lo âu ngay sau khi một trong các cháu nội ngoại tình cờ phát hiện.
Điện thoại réo tíu tít giữa mấy nhà.
Năm phút sau mấy anh chị em gặp nhau tại nhà chị lớn trong phố chính. Suy đoán chán lại nhìn nhau. Không ai biết nguyên nhân. Người ấy vẫn mạnh khoẻ không có biểu hiện bệnh tật, không bị ai lừa gạt, không bị mất tiền mất của, không gặp điều oan ức và càng không có một ai thân thích từng biệt tăm biệt dạng ghé thăm. Vậy thì do đâu ?
Chỉ có thể vì mấy đứa con người rứt ruột đẻ ra
Lập tức một cuộc lục vấn tra gạn diễn ra giữa mấy người con.
Chị vặn em, em hỏi chị. Không. Không ai lơ là thăm viếng. Không ai nói năng hỗn ẩu. Vậy thì chỉ có thể là người ấy buồn phiền cho gia cảnh các con mà khóc.
Những lỗi lầm sai trái gãy đổ của mỗi gia đình lại bị xới tung lên thiếu điều gây giận lẫy. Nhưng không có chuyện gì ghê gớm xảy ra trong gia đình mỗi người. Vợ chồng nhà nầy giận nhau, vợ chồng nhà kia làm ăn thua lỗ, vợ chồng nhà nọ con cái không vâng lời đã thành quá khứ từ lâu lắm rồi. Gia đình nào cũng ngời ngời hạnh phúc, ngời ngời thành đạt.

“ Thôi. Không bàn nữa. Cứ đến mà hỏi là thượng sách”.

Vợ bảo chồng, chị bảo em. Tất cả theo nhau lên xe không quên lễ mễ trà sữa cam nho rùng rùng kéo đến nhà. Hàng xóm nửa ngạc nhiên nửa thèm cảnh lạ lùng này.

* *


Quả thật người ấy khóc. Nước mắt đã khô nhưng dấu tích vẫn rành rành qua khoé mắt nhoè đỏ, qua giọng nói ngàn ngạt, qua tiếng sịt mũi đã cố giấu diếm.
Chị em, lớn nhỏ thi nhau gạn hỏi. Khô cả cổ, mỏi cả chân, đói meo bụng cuối cùng thì bật ngửa là chỉ vì tô phở. Vâng. Một tô phở giá năm ngàn.
Chỉ có điều tô phở được một người đàn ông mua mang đến tận nơi người ấy đang ngồi, lau đũa lấy thìa dịu dàng mời mọc.

* *

Người đàn ông ấy từng là chàng trai thông minh lanh lợi khoẻ mạnh trước khi trở thành người khôn ngoan lịch lãm chốn chợ đời và bây giờ là ông lão ngoài tám mươi da mồi tóc bạc yêú ớt hơn cả trẻ nhỏ. Người đàn ông ấy từng có thời ngang tàng ngược xuôi từ nam chí bắc, lên rừng xuống biển thi thố thao lược trước khi chịu ngồi gò bó trước hiên nhà nhìn thiên hạ lại qua mà nhớ thời ngang dọc. Người đó từng thâu đêm suốt sáng đấu lý với lý trưởng tham lam rồi xã trưởng độc ác trước khi thích kể chuyện ngày xưa với mấy thằng cháu trai bằng giọng tự hào xen nuối tiếc. Người đó cũng từng đổ vào canh bạc cả ngôi nhà hoặc chung độ một trận đá gà bằng cú thầu vừa trúng trước khi hớn hở như con trẻ nhận phong bao mừng tuổi từ con gái con trai mỗi dịp Tết đến xuân về. Người đó vô tư đến nỗi con có mười đứa thì vợ một mình vượt cạn, một mình nuôi ăn nuôi học suốt mấy chục năm qua bao nhiêu biến động không một lời han hỏi. Người ấy mới đây vừa thoát một cơn bạo bệnh, chỉ đi lại trong nhà khoe cháu khoe con rằng “Giờ tau chỉ đi được bước ngắn”.

Và chiều nay người ấy đã làm mềm lòng người đàn bà, khiến nước mắt phải rơi

* *

Vâng. Chính người ấy chiều nay đã đích thân dò từng bước ngắn ra đến đầu ngõ mua tô phở, lau đũa lấy thìa tận tay đưa đến nhỏ nhẻ bảo người đàn bà đang ngồi buồn xo sau giấc nắng nôi: “ Mụ ăn đi kẻo nguội”.

Khi nghe lũ con xúm lại gạn hỏi mẹ, người đàn ông – đang lẫm chẩm tới lui đã cao giọng:

– Cả đời tau không hề. Giờ tau đi mua phở cho mụ ăn. Sướng rứa rồi còn khóc là tại làm răng. Tau không hiểu nỗi… Thiệt đúng là đàn bà. ..

Nghe những lời phàn nàn của người đàn ông , tất cả – không ai bảo ai – thở phào nhẹ nhỏm , nhìn nhau cười mà nước mắt lăn lăn. Họ đã hiểu. Chẳng ai trong số họ gây phiền muộn cho mẹ mình cả. Họ vẫn là niềm tự hào của mẹ. Mẹ khóc khi đón nhận sự chăm sóc của người cả đời chỉ biết nhận từ bà.

Tô phở vợ mua cho chồng, chồng mua cho vợ không mới mẻ gì cũng không có gì đặc biệt với nhiều gia đình. Nhưng tô phở của ngươì đàn ông lại mang bao ý nghĩa mà chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được, là mật mã chỉ có thể được giải bằng chính cuộc đời của hai người.

Những giọt nước mắt của người ấy chính là nước mắt trôi rửa mọi tủi hờn lắng tụ bấy nhiêu năm làm vợ. Nước mắt của niềm vui, niềm hạnh phúc – một hạnh phúc vợ chồng đơn sơ, cụ thể mà người ấy khát khao đã từ lâu lắm.

Đó cũng có thể là những giọt nước mắt tiên cảm về cuộc chia ly vĩnh viễn đang mon men đến giữa hai người.

* *

Tôi chính là một trong mười người con của họ.
Cũng như các chị, nước mắt tôi lăn lăn…

Không trộm được mặt trăng

Thiền sư Ryokan sống cuộc đời đơn giản nhất trong một căn chòi nhỏ dưới chân núi. Buổi tối nọ một tên trộm vào chòi chỉ để khám phá ra là chẳng có gì trong đó để trộm.

Ryokan trở về, bắt gặp tên trộm, “Có lẽ anh đã đi một quãng đường dài để thăm tôi,” thiền sư nói với tên trộm, “và anh không nên về không. Vậy hãy nhận áo quần của tôi làm quà tặng.”

Tên trộm sửng sốt. Hắn nhận áo quần và lẩn đi.

Ryokan ngồi trần truồng, ngắm trăng. “Tội nghiệp,” thiền sư nghĩ thầm, “Ước gì mình có thể cho anh ta mặt trăng đẹp đẽ này.”

Bình:

• Gặp trộm thì la hét, đánh đập, chưởi bới. Đó là phản ứng của đại đa số người. Đại đa số được “lập trình” như thế, và các phản ứng như vậy chỉ là lập trình máy móc như robot. “Phản ứng” là bị động. “Phản ứng theo lập trình” là nô lệ của lập trình.

Thiền sư hoàn toàn chủ động tâm mình. Xử với mọi người như khách quý, dù hắn là ai. Đó là một tâm thức hoàn toàn tự do, hoàn toàn do chính mình làm chủ.

Thiền sư cũng chẳng buồn hỏi “Tại sao anh làm thế?” để nghe giải thích hợp lý như là “Con tôi đang bị bệnh, cần tiền mua thuốc.” Mọi người là khách quý của thiền sư, thế thôi—không điều kiện, không ràng buộc. Một tâm thức hoàn toàn tự do.

• Cũng như vị linh mục trong Les Miserables của Victor Hugo, dùng tình yêu và ân cần mà xử với kẻ trộm, có thể làm cho người đó sửng sốt đến độ sẽ không muốn làm sai nữa và chỉ muốn làm điều thiện.

• Còn cái đáng giá hơn cả bộ áo quần của thiền sư cả muôn nghìn lần—cái đẹp hiền dịu của ánh trăng và những phút giây hạnh phút nhìn ngắm nó. Đó mới là quà quý để tặng khách. Nhưng đương nhiên là không được.

• Thực ra, anh trộm cũng đã có mặt trăng rồi, và cũng đã có thể ngắm trăng sung sướng rồi. Nhưng nếu anh không biết ngắm trăng thì đành chịu. Người khác không thể cho anh mặt trăng và sự ngắm trăng.

• Mặt trăng là biểu tượng của tâm tĩnh lặng, tâm trong sáng, tâm giác ngộ, tâm Phật—ai cũng đã có hết rồi. Thấy được hay không, hưởng nó được hay không, là do chính mình. Chẳng ai có thể giúp mình làm được điều đó.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

The Moon Cannot Be Stolen

Ryokan, a Zen master, lived the simplest kind of life in a little hut at the foot of a mountain. One evening a thief visited the hut only to discover there was nothing in it to steal.

Ryokan returned and caught him. “You may have come a long way to visit me,” he told the prowler, “and you shoud not return emptyhanded. Please take my clothes as a gift.”

The thief was bewildered. He took the clothes and slunk away.

Ryokan sat naked, watching the moon. “Poor fellow, ” he mused, “I wish I could give him this beautiful moon.”

#9